RSS Feed

Huyền Nhật thú – vol 2 chap 2

Posted on

[Đệ nhị thú] Ma thương

Thần quan sát thế gian
Thờ ơ không nói
Ma tràn ngập thế gian
Mỉm cười tung hoành
Ezart chậm chạm tiến vào phòng học, thầy giáo sớm đã đứng ở trên bục giảng rồi, học sinh cũng sớm đã náo loạn thành một đống rồi, hắn vừa tiến đến, hiện trường giống như mở ra cái kho đông lạnh, đột nhiên đồng loạt đông cứng.

Trải qua vài giây phán đoán, mọi người nhận định thần sắc của Ezart vẫn bình thường như cũ, cũng liền tiếp tục việc đùa giỡn hay dạy học của mình, tuy phòng học là một đống hỗn loạn, trong phòng rải rác đầy những thứ có thể dùng để đánh nhau còn nguyên vẹn hay gãy nát, nhưng trên đường hắn sắp đi qua luôn đặc biệt sạch sẽ.

“Ezart, Ezart, cậu tới rồi.” Chỉ có Nhật Hướng Dạ bí danh là Huyền Nhật vui vẻ vẫy tay với hắn.

“Mày thật đúng là nhanh, có đến muộn không?” Ezart thuận miệng đáp lại vài câu.

“Không có.” Nhật Hướng Dạ vô cùng vui vẻ nói.

“Thật không?” Ezart không tin lắm, coi như là hắn dùng toàn lực chạy, chỉ sợ cũng rất khó không đến muộn, nhưng hắn cũng không có tiếp tục truy cứu chuyện nhỏ này.

“Có chuyện muốn nói cho cậu! Mình gặp Bạch Liên Tinh và ba người bạn của cậu ấy.”

Ezart cười lạnh một tiếng: “Là ba người hầu của thằng đó, thế nào? Mày bị bọn chúng vây đánh hả?”

“Không có.” Nhật Hướng Dạ lắc đầu: “Cậu ta muốn mình chuyển một ít lời cho cậu.”

“Ah?” Ezart kéo cái ghế ra, thân thể cường tráng uể oải mà ngồi xuống.

“Cậu ta nói tới lúc khóa chiến đấu thực tiễn, cậu ta muốn ở trong máy ảo chờ cậu thua.” Nhật Hướng Dạ truyền đạt lại từ đầu đến đuôi, thậm chí không thêm thắt một chút gì.

Máy chiến đấu ảo, là sản vật nổi tiếng nhất của học viện Yelan, vẻ ngoài không khác một tòa nhà thể dục lớn lắm, chỉ là đi vào mới có thể phát hiện, bên trong là các loại cảnh thực tế ảo, rừng mưa nhiệt đới, thành phố đổ nát, thậm chí là một bản sao của một thành phố thực. Mà mỗi một người bên trong đó việc duy nhất phải làm là, bảo vệ mạng sống của chính mình và hủy diệt mạng sống của người khác. Đương nhiên, sự hủy diệt bên trong cũng chỉ là ảo, sẽ không có ai thực sự chết, nếu không học viện Yelan sợ rằng chỉ còn lại có một vài học sinh rồi.

“Hừ!” Ezart lạnh lùng cười vài tiếng, khó chịu đánh mạnh trên bàn một đấm! Cái bàn gỗ cứng rắn lập tức vỡ vụn ra từng mảnh.

Ezart rất mạnh, mạnh đến nỗi khiến những học sinh của học viện Yelan coi hắn là ôn thần, sức lực kỳ lạ của hắn càng làm người khác tấm tắc ngợi khen, nhưng đụng phải người sử dụng tốc độ như Bạch Liên Tinh. Võ học của người sau thế nhưng là được thừa hưởng từ một thế gia đại tộc lâu đời, mặc dù không có sức lực phi phàm như Ezart, hơn nữa nếu như hắn bị Ezart đấm trúng một cái, chỉ sợ cũng bẹp trên mặt đất mà không dậy nổi rồi, nhưng thân pháp xảo quyệt như con rắn của hắn khiến cho Ezart không thể chạm tới góc áo của hắn.

Sức lực dù lớn, đánh không trúng cũng là vô ích!

Cho nên từ trước đến giờ Ezrat luôn là người nếm thất bại, nhưng cũng không sao cả, niềm vui lớn nhất cuộc đời của Ezart chính là cùng người mạnh so đấu, có một người mạnh mà mình đánh không thắng tồn tại, chỉ càng kích thích đấu chí của hắn… Nhưng, Bạch Liên Tinh ngoại trừ năng lực chiến đấu, toàn bộ những phần khác đều là loại hình bị Ezart ghét nhất.

Một con công giàu có, ngạo mạn xem thường người khác, mang theo mấy tùy tùng đầy hung hăng, hắn kiêu ngạo vì thực lực chiến đấu của mình thì không nói làm gì, nhưng hắn cứ thích khoe khoang gia thế của mình, liên minh kinh tế đứng thứ hai trên thế giới, thiếu gia của liên minh Tử Nguyệt.

Lớn thứ hai thế giới có lẽ hơi phóng đại, trên thực tế, ngoại trừ ưu thế tuyệt đối của liên minh Thái Dương, vài những chức khác rất khó nói mình yên ổn đứng thứ hai, nhưng, liên minh Tử Nguyệt rất lớn mạnh lại là chuyện thực.

Ezart lạnh lùng hỏi: “Khóa thực tiễn hôm nay là tiết thứ mấy?”

“Nhật Hướng Dạ thành thật trả lời: “Tiết thứ ba với tiết thứ tư.”

“Tốt lắm! Tao đi ngủ trước, dưỡng đủ tinh thần để chiến đấu với cái ban rác rưởi đó.” Ezart đang định ngã xuống ngủ, lúc này mới phát hiện cái bàn của mình đã bị đập thành đống gỗ vụn rồi. Hắn tiện tay chỉ vào cái bàn bên cạnh của một bạn học, không chút khách khí nói: “Này! Đưa tao cái bàn của mày.”

Bạn học bên cạnh nào dám nói không, lại còn vội vàng chùi chùi cái mặt bàn của mình, sau đó khiêng đến trước mặt Ezart, nơm nớp lo sợ đặt cái bàn cẩn thận, rất sợ mình đặt không đúng góc độ, làm hắn ngủ không được thoải mái.

Ezart không nhịn nổi mà phất tay, đuổi cái tên bạn học còn đang chỉnh sửa cái bàn, sau đó liền lập tức nằm xuống, nhưng còn chưa đến ba giây, hắn lại lập tức ngẩng đầu lên, hung tợn nhìn về phía Nhật Hướng Dạ bên cạnh, cảnh cáo: “Cấm lại phá tao ngủ! Nghe không, nếu không tao vẫn đập mày như thường!”

Việc Nhật Hướng Dạ thích nhất là tự mình chăm chú học, sau đó tiện thể nhắc nhở người khác cũng phải chăm chú học, nó đã có được kỷ lục nhiều lần đánh thức Ezart từ trạng thái mơ ngủ.

“Oh.” Nhật Hướng Dạ ngoan ngoan gật đầu, mặc dù nó rất muốn làm cho Ezart cũng chăm chú học, nhưng sau nhiều lần thất bại, hơn nữa nó cũng không muốn thật sự bị Ezart đánh, nên cũng không thể kiên trì nữa.

Tới lúc Nhật Hướng Dạ đáp lại, Ezart hài lòng đi ngủ, mà Nhật Hướng Dạ cái học sinh ngoan này thì lấy bút ra muốn bắt đầu ghi chép, khi mở cặp sách ra, lại nhìn thấy máy tình yêu ảo bên trong, món đồ chơi nó vừa mới mua, tâm trí không khỏi bị món đồ chơi kia thu hút…

Không được, đi học phải tập trung, không thể chơi đùa. Nhật Hướng Dạ nghiêm khắc cảnh cáo mình, sau đó vội vàng lấy bút ra, đóng cặp sách lại, đem máy tình yêu ảo trục xuất ra khỏi tầm mắt bản thân.

Năm 2055, các quốc gia tan rã… Thế giới đại loạn, chiến đấu tự do phát triển…

Mình không để ý tới cô ấy, không biết Tiểu Ái có tức giận không?

Năm 2075, tổ chức kinh tế phát triển… Chia cắt chính quyền toàn cầu…

Hỏng rồi, mình chưa cho Tiểu Ái ăn cái gì, có chết đói không đây?

Năm 2099, liên minh thái dương chính thức trở thành tổ chức kinh tế lớn nhất toàn cầu, nắm 30% kinh tế chủ yếu…

Thật muốn lén nhìn Tiểu Ái đang làm cái gì quá! Xem một chút chắc không sao nhỉ? Dù sao mình cũng không cần nhìn vào bài ghi chép cũng vẫn có thể ghi chép… Có thể vừa nhìn vừa học mà!

Cuối cùng tìm được phương pháp vẹn toàn, thực tế chỉ là cái cớ, Nhật Hướng Dạ dùng tay phải lấy máy tình yêu ảo ra, tay trái đương nhiên vẫn là đang ghi chép, có chip trong đầu hỗ trợ, nó hoàn toàn có thể làm hai việc không sao cả.

Đem máy tình yêu ảo đặt trên bàn học, sau khi mở ra, trên mản hình trái tim hiện ra hình ảnh một cô gái ảo có tỉ lệ người thật, chỉ là thu nhỏ bằng độ dài cánh tay, đôi mắt màu hồng và tóc hồng, cộng thêm khuôn mặt tròn vo, nói xinh đẹp, không bằng lấy từ đáng yêu hình dung thì càng thích hợp hơn.

“Xin chào, a Dạ.” Cô gái ảo cười hi hi chào Nhật Hướng Dạ, đương nhiên, xưng hô a Dạ thế này cũng là Nhật Hướng Dạ tự mình đưa vào máy phương thức muốn người yêu xưng hô.

Thấy cô gái lại xuất hiện, Nhật Hướng Dạ thích thú như một đứa trẻ con trả lời: “Xin chào, Tiểu Ái.”

Lúc này, trên màn hình cảm ứng hình trái tim xuất hiện cái nút, trên đó có ghi rõ:

Bây giờ bạn muốn làm gì với Tiểu Ái?
1. Tán gẫu
2. Ăn cơm
3. xem TV…

Nhật Hướng Dạ suy nghĩ một chút, lựa chọn 1. Tán gẫu, Tiểu Ái lập tức liền nói: “A Dạ bây giờ bạn đang làm gì vậy?”

“Mình đang đi học!”

“Đi học có vui không?” Tiểu Ái dưới vận hành của các chương trình, trong số những câu trả lời chọn một cái hợp lý để đáp lại.

“Không vui.” Nhật Hướng Dạ thành thật trả lời.

Nói thật, chip trong đầu đã ghi lại một lượng lớn tri thức, mặc dù đa phần là loại thực dụng, ví dụ như phương pháp sử dụng các công cụ giao thông, từ xe hơi đến máy bay đều có, ghi lại tất cả chất độc trên thế giới, làm thế nào phân biệt, làm sao giải độc, thậm chí là giải phẫu học con người, các loại nhược điểm của cơ thể người, làm thương tổn bộ phận nào của con người có thể cướp đi mạng sống trong nháy mắt v.v…

Lượng lớn tri thức trong vi mạch làm cho đi học trở nên hơi nhàm chán, dù thầy dạy cái gì đó không có trong chip, chỉ cần cho Nhật Hướng Dạ nghe qua một lần, sau khi ghi lại vào chip, liền không quên nữa, sở dĩ nó ghi chép cũng là trải qua phán đoán của chip trong đầu, đây là chuyện nên làm khi đi học, hơn nữa cho bạn học mượn bài ghi chép có thể cải thiện mối qua hệ.

Nhưng từ lúc đi học đến giờ chưa có bạn học nào mượn qua bài ghi chép của nó, Nhật Hướng Dạ từng muốn cho Ezart mượn xem bài chép, nhưng bị người sau tặng vài cái xem thường miễn phí, còn miễn phí tặng kèm một cái giải thích “Khóa lịch sử chiến đấu không có người nào thèm học, chỉ có khóa thực tiễn động đao động kiếm mới là chương trình học chính thức”

Cho nên đủ loại chuyện từ lúc đi học tới nay khiến cho Nhật Hướng Dạ cũng không hiểu ý nghĩa chân chính của đi học là ở đâu, đi học dường như chỉ đến để luyện tập ghi chép.

“Nếu không vui, tại sao lại muốn đi?” Cũng như thế, dưới sự vận hành của chương trình, Tiểu ái làm ra vẻ mặt nghi hoặc hoàn mỹ cùng với hồi đáp.

“Bởi vì ca ca muốn mình đi học.” Nhật Hướng Dạ như chuyện đương nhiên trả lời.

“A Dạ có anh trai à…”

Bạn học bên cạnh ngạc nhiên hô lên như thể phát hiện ra một đại lục mới: “Hey! Nhìn kìa thằng nhóc kia lại đang chơi trò người yêu ảo!”

“Không thể nào! Cái thằng mọt sách kia? Chẳng phải đi học đều nghiêm túc gần chết mà?” Một cô gái gần đó tóc ít nhất có năm thứ màu sắc khanh khách cười.

Nhật Hướng Dạ cũng nghe thấy, nó ngẩng đầu lên nhìn mấy đứa cùng lớp đang nói, từ câu người yêu ảo phán đoán ra, những người này đang nói về nó.

Nó có một chút thích thú, ở lớp học, ngoại trừ Ezart, chưa từng có ai để ý tới nó.

“Các cậu muốn chơi cùng sao?” Nhật Hướng Dạ vô cùng thân thiện hỏi.

Mặc dù nói, đang ở trên lớp mà lại hỏi bạn học có muốn cùng chơi game không, hình như là hành động không thích hợp lắm, nhưng trải qua giai đoạn đi học này, Nhật Hướng dạ đã biết không thể hoàn toàn dùng cách xử lý của chip để làm.

Lấy mức độ hỗn loạn của cái ban này, nếu như ngày nào đó toàn bộ ban đều “ngoan ngoãn” chơi game, mà không phải đánh nhau, ném loạn bàn ghế, đánh bạc, cùng với công khai buôn bán các loại đao và vũ khí, hơn nữa còn lớn tiếng cò kè mặc cả, vậy thầy giáo chắc sẽ cảm động đến nỗi sẽ lập tức cho toàn ban một cái chứng nhận công ơn to lớn đi.

Ban thả trâu ăn cỏ của học viện chiến đấu vốn không thể dùng các suy nghĩ bình thường để phán đoán.

“Ha ha ha, thằng ngốc, ai muốn chơi cái thứ đồ chơi con nít này hả!” Bạn học nam lớn tiếng cười nhạo.

“Lại cùng nhau chơi mới ghê! Ngây thơ gần chết.” Cô gái màu tóc vô cùng rực rỡ giơ lên cái móng tay sơn màu đỏ chót, ra vẻ trưởng thành bĩu môi.

“Nếu là con gái thực, lại cao và xinh đẹp, bản thân tao cũng không ngại chơi với mày rồi.”

Nói xong, mấy học sinh nam cười tục tĩu một hồi.

“Này! Mấy người không muốn sống nữa hả… thằng nhóc kia là, là Ezart… là hắn đang bảo kê!” Tên học sinh bên cạnh sa sầm sắc mặt nhắc nhở, nói đến một nửa, lại còn lo nhắc tới tên của Ezart sẽ đánh thức hắn, vội vàng sửa miệng.

Vài người lập tức trầm mặt xuống, đuôi mắt lén liếc nhìn vị trí của Ezart, thấy hắn vẫn ghé trên bàn ngủ say sưa, lúc này mới thả lỏng sắc mặt một chút.

“Không biết hắn làm sao lại bảo vệ cái thứ bỏ đi nhát gan này”, “còn phải nói, bởi vì nó rất buồn cười”, “Đúng thế, nó thực sự rất buồn cười, thời đại nào rồi, ai còn mặc như vậy chứ, ngớ ngẩn quá!”

Mấy người kia cười lăn lộn một hồi, cuối cùng cũng hơi bình tĩnh lại.

“Này! Lát nữa nó méc Ezart thì làm sao?” Trong đó có người lo lắng hỏi một câu, khi nói đến từ “Ezart”, giọng nói cực kỳ nhỏ.

“Không thể nào, Ezart đời nào để ý tới nó.”

Mặc dù nói như vậy, bản thân những người đang nói cũng không chắc lắm, Ezart mặc dù là ôn thần của học viện Yelan, nhưng chưa từng bảo kê người nào, cũng không tiếp nhận đàn em. Lần này hắn bảo kê Nhật Hướng Dạ như vậy đã ngoài ý định của mọi người rồi.

Vài người sắc mặt cũng trầm xuống, đối mặt nhìn nhau không biết làm gì bây giờ, lại không dám uy hiếp Nhật Hướng Dạ, dù sao Ezart cũng đang ở ngay bên cạnh mà!

Kỳ thật, kiến thức Nhật Hướng Dạ đối đối với những lời chế giễu này cũng nửa vời, đối với nó mà nói, với những ngôn ngữ kiểu như “nhát gan” “mọt sách” rất kì quái hơn nữa không thể dùng mặt chữ giải thích, trái lại những phê bình về cách ăn mặc của nó khiến nó nghe hiểu, Nhật Hướng Dạ nhỏ giọng nói: “Cách ăn mặc của tôi không dễ coi sao?”

Nhưng đây là ca ca chọn cho nó, hơn nữa ca ca rất vừa ý. Ca ca yêu thương nó như vậy, không thể nào mà cho nó ăn mặc xấu xí. Nhật Hướng Dạ chưa từng hoài nghi ca ca có biết bao yêu thương nó.

Chỉ là nó quên vài điểm, anh trai nó lớn hơn nó mười tuổi, cộng thêm tính cách chín chắn, coi em trai như một đứa trẻ không hiểu chuyện… những nhân tố này khiến cho hắn đem em trai của mình đóng thành bộ dạng ngoan ngoãn mà giới trẻ bây giờ ghét nhất.

Lúc này, đơn phương xung đột của Nhật Hướng Dạ với vài người đã khiến cho toàn bộ ban, kể cả thầy giáo chú ý, ngoại trừ thầy giáo lo lắng về sinh mạng học sinh trong lớp, cả đống vấn đề mình phải chịu trách nhiệm, những người khác thì ôm tâm tình có chút hả hê nhìn hỗn loạn.

Ánh mắt của đoàn người tụ tập trên những tên cười nhạo Nhật Hướng Dạ, chờ xem bọn chúng có tiếp tục dùng vấn đề của Nhật Hướng Dạ để cười nhạo nó, hay là đổi giọng bắt đầu nịnh nọt, để tránh chọc phải Ezart sau lưng Nhật Hướng Dạ.

Dưới tình huống tất cả mọi người đang nhìn, mấy tên đó cho dù vốn đã định xin lỗi, bây giờ cũng không dễ hạ mình, nếu không cái từ “nhát gan” vừa mới nói kia cũng sẽ dán ngược lên mặt mình.

Học sinh nam đối mặt nhìn nhau, không dám tiếp tục cười nhạo nó, nhưng cũng không muốn bị chế nhạo, ngược lại cô học sinh tóc đủ màu kia một hơi nói ra: “Cực kỳ xấu!”

Nói xong cô nàng kiêu ngạo nhìn toàn bộ ban, như thể cô nàng vừa mới dám làm một sự kiện vĩ đại.

Nhưng mọi người không có lộ ra ánh mắt khâm phục lắm, ai cũng biết, Ezart mặc dù không phải là quý ông gì, nhưng cũng không thích đánh con gái, cho nên bình thường mà nói, mức độ khoan dung đối với học sinh nữ của hắn cao hơn một chút so với học sinh nam.

Sau khi nhận được đáp án rõ ràng như vậy, Nhật Hướng Dạ ngây ngẩn cả người, mặc dù chip trong đầu lập tức phán đoán, nó nên lấy thái độ khiêm nhường tiếp nhận phê bình của bạn học, cũng tỏ vẻ mình sẽ thay đổi, nhưng tâm trạng nó lại âm thầm cảm thấy không nên như thế, những học sinh này cũng không phải là tốt bụng chỉ bảo nó.

Nó trầm mặc một hồi, ngay cả cô học sinh còn rất can đảm hồi nãy cũng bắt đầu có chút căng thẳng. Nhật Hướng Dạ rốt cục vẫn đáp lại bằng câu trả lời tiêu chuẩn: “Xin lỗi, tôi sẽ thay đổi, cảm ơn ý kiến của cậu.”

Mọi người ngẩn người, hễ là người bình thường sau khi bị cười nhạo như vậy đều sẽ không trả lời vậy chứ? Nhưng từ miệng thằng ngốc mọt sách Nhật Hướng Dạ này nói ra, hình như lại rất hợp lý.

“Nhát gan!”

Mọi người vây xem xung quanh không thấy được trò hay, cảm thấy khó chịu, đều khinh thường bắt đầu mắng.

Tổng hợp tình huống và dịp sử dụng, Nhật Hướng Dạ bắt đầu hiểu “nhát gan” có nghĩa gì rồi, có lẽ ý là cho rằng nó hèn yếu chăng.

“Sao vậy? Tâm tình không tốt hả? Thật hiếm khi thấy mày an tĩnh như vậy.”

Ezart rất hài lòng, từ sáng đến giờ đều không có nghe thấy một đống câu hỏi ngớ ngẩn nào, mấy câu hỏi đó luôn làm cho hắn hoài nghi thằng nhóc a Dạ này hoàn toàn là từ trong núi chui ra, mới có thể thiếu kiến thức thông thường như vậy.

Tâm tình? Nhật Hướng dạ cảm thấy trong lòng rầu rĩ, nhưng vẫn không bận tâm đến những loại cảm xúc vô hình này, nó chỉ đang suy nghĩ đến quan hệ xã hội của mình có vấn đề chỗ nào, tại sao nó không thể kết giao bạn bè, tại sao không thể có mối quan hệ tốt với bạn học? Chẳng lẽ là bởi vì liên quan đến quần áo sao?

Nhưng, quần áo ca ca chọn không thể có vấn đề, ca ca rất yêu thương nó, luôn cho nó những điều tốt nhất.

Hay là chính bề ngoài mình có vấn đề? Nhật Hướng Dạ thắc mắc, chẳng lẽ nó rất khó coi sao? Nhưng ca ca luôn nói nó rất đáng yêu mà… chẳng qua, cho dù nó rất xấu, ca ca vẫn sẽ nói nó rất đáng yêu đi! Dù sao ca ca thực sự rất cưng chiều mình rồi.

“Ezart, cậu thấy mình dễ coi không?” Nhật Hướng Dạ nghiêm túc hỏi.

“Hả?” Ezart quái lạ nhìn về phía Nhật Hướng Dạ, mọt sách ngốc nghếch này đầu lại có vấn đề chỗ nào rồi, tại sao đột nhiên hỏi cái loại vấn đề quái lạ này, càng quái chính là, người được hỏi lại là hắn, chẳng lẽ nó không từ quần áo rách rưới của hắn mà nhận ra hắn chưa bao giờ quan tâm đến vẻ bề ngoài sao?

“Cậu hãy thành thật nói, có phải mình rất xấu?” Nhật Hướng Dạ kiên trì muốn đáp án.

Ezart đánh giá từ đầu đến đuôi một chút, gãi mặt nói: “Tao không hiểu thẩm mỹ của đám con gái bây giờ lắm, mày hơi gầy một chút, nhưng không xấu, khuôn mặt không tệ, chính là gọng kính to đen hơi quái gở.” Tiện thể hắn nghĩ đến, thằng nhóc a Dạ chắc hẳn đã nhắm cô nàng nào rồi, nên mới hỏi cái vấn đề này.

Kính mắt rất kỳ quái? Nhật Hướng Dạ lập tức tháo kính mắt xuống, lại hỏi: “Vầy thì sao?”

Ezart ngẩn người, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy bộ dạng không mang kính của Nhật Hướng Dạ, bớt đi cái kính đen thô tục đó, a Dạ thoạt nhìn bình thường hơn nhiều… Ít nhất không còn cảm giác nó từ cái thời đại nào nữa.

“Bình thường hơn nhiều, tao thấy mày đừng mang cái mắt kính đó thì tốt hơn.”  Ezart thẳng thừng nói.

“Thật không? Sau này mình không đeo nữa.” Nhật Hướng Dạ vô cùng vui vẻ, nó cho rằng đã tìm được nguyên nhân rồi, thì ra là kính mắt không thích hợp! Mặc dù kính mắt là do ca ca chọn, nhưng bản thân ca ca không có đeo kính, cho nên không biết chọn kính lắm đi!

“Không đeo? Vậy mắt của mày thì làm sao? Thấy được không?” Ezart thuận miệng hỏi.

“Uh uh, thấy được.” Nhật Hướng dạ gật đầu, thật ra nó không có cận thị, đối với bán người máy nửa thân lại là cơ khí mà nói, sao có thể để lại mắt cận thị trên người đây.

“Tốt, vậy mày ở bên ngoài mua cơm trưa chờ tao.”

Ezart ngừng lại, ngẩng đầu nhìn máy chiến đấu ảo khổng lồ, khóe miệng mang theo nụ cười hưng phấn trước chiến đấu, hơn nữa Bạch Liên tinh lại vừa xuống chiến thư với hắn, mặc dù hắn là người Ezart rất ghét, nhưng lại vô cùng chờ mong cùng hắn chiến đấu.

“Được rồi.” Nhật Hướng Dạ gật đầu.

Ezart nhìn máy ảo một chút, hưng phấn thì thầm: “Thật hy vọng tên Huyền Nhật kia cũng tới.” Nói xong tiện tay đưa cặp sách của mình nhét vào trong tay Nhật Hướng Dạ, sau đó đi thẳng vào trong máy chiến đấu ảo khổng lồ.

Bởi vì nguyên tắc cơ bản không ngừng trở nên mạnh mẽ để bảo vệ chủ nhân trong chip, cho nên Nhật Hướng Dạ từng lấy thân phận Huyền Nhật đi vào máy chiến đấu ảo, vì muốn tìm người mạnh đối chiến, khiến cho mình trở nên mạnh mẽ.

Lần đó nó đã đấu với Bạch Liên Tinh, cũng thấy qua hình thức chiến đấu của Ezart, sau đó, vừa lại từ Ezart biết được hai người bọn họ là cao thủ số một số hai trong học viện, trừ phi là người trong ban chiến đấu đặc biệt vô cùng ẩn mật trong học viện, gọi tắt là ban đặc chiến, nếu không thì không có người mạnh hơn bọn họ.

Nhưng, học sinh ban đặc chiến trước giờ không có dùng máy chiến đấu ảo, Ezart từng vô cùng tiếc nuối nói.

Cho nên, lý do nó tìm kiếm người mạnh đã biến mất, theo lý thuyết Nhật Hướng Dạ không có bất cứ lý do gì lại lấy thân phận Huyền Nhật tiến vào máy chiến đấu ảo… Nhưng, Ezart cứ luôn lầm bầm nguyện vọng muốn đối chiến với Huyền Nhật.

Nhật Hướng Dạ do dự, mặc dù có chút muốn thỏa mãn nguyện vọng của Ezart, nhưng nó lại lo thân phận của mình sẽ bị phơi bày… nhiều lần dùng thân thủ vô cùng cao siêu đi vào máy chiến đấu đánh nhau, nhất định sẽ thu hút chú ý từ phía học viện, cứ như vậy mệnh lệnh ẩn dấu năng lực của “Nhật Hướng Dạ” sợ rằng sẽ càng trở nên khó khăn.

Tâm nguyện của bạn bè với mệnh lệnh của chủ nhân… sau mấy phen giằng co, Nhật Hướng Dạ mang vẻ mặt áy náy nhìn bóng lưng Ezart, nó vẫn không thể mạo hiểm nguy cơ có khả năng vi phạm mệnh lệnh của chủ nhân, đi hoàn thành tâm nguyện của bạn bè.

Xin lỗi, Ezart, hôm nào mình sẽ lại hóa trang thành Huyền Nhật đi tìm cậu chiến đấu vậy. Nhật Hướng Dạ lẩm bẩm trong lòng.

Nếu không định đi vào, như vậy vào phòng ăn chờ trước, vừa chơi với Tiểu Ái, vừa chờ mua cơm đi!

Sau khi hài lòng với kế hoạch này, Nhật Hướng Dạ mỗi vai khoác một cái cặp, đi tới hướng phòng ăn.

“Đứng lại!”

Nhật Hướng Dạ tiếp tục đi về phía phòng ăn, trên mặt tràn ngập phấn khởi có thể cùng Tiểu Ái chơi đùa, bước chân tung tăng như thể muốn bay đi.

“Tôi bảo cậu dừng lại, không nghe thấy hả?”

Được rồi, lúc về nhà có nên cũng mua cho ca ca một cái máy ảo, để cùng nhau chơi không nhỉ? Nhật Hướng Dạ nghiêm túc suy nghĩ vấn đề mới nảy ra này, nhưng ca ca lớn tuổi như vậy rồi, có thích đồ chơi không?

“Này! Cậu cố ý làm lơ tôi đúng không?”

Giọng nói con gái giận dữ vang lên, đồng thời Nhật Hướng Dạ cũng cảm thấy có vật thể đến gần vai mình, theo phản xạ tránh ra, đồng thời xoay người lùi ra sau, rời xa vật thể đó, và cũng đưa tư thế đưa lưng vào nhau đổi thành trực tiếp đối diện.

Đối diện Nhật Hướng Dạ lại chỉ có một cô gái đang sững sờ với tay phải đang vươn ra, cô gái này xem ra hết sức xinh xắn, mái tóc màu hồng ngắn gọn gàng, ánh mắt hoạt bát với đôi mắt màu đỏ cũng khiến cho người khác sinh hảo cảm.

“Động tác liên tục thật là đẹp!”

Có hai người con trai đứng bên cạnh cô gái, trong đó có một người tóc nâu đỏ mắt màu lam, trên mặt mang nụ cười sáng rỡ đến nỗi khiến cho mặt trời cũng phải phai nhạt, tiếng khen ngợi vừa rồi là do hắn phát ra.

Người kia lại hoàn toàn trái ngược, tóc màu lục nhạt, kèm thêm đôi mắt màu bạc, cũng đủ làm cho người khác cảm thấy nhiệt độ giảm xuống, tuy nhiên như thể vẫn chưa đủ, vẻ mặt của hắn lại càng lạnh lẽo đến nỗi khiến cho người ta hoài nghi khuôn mặt này vốn từ một khối băng mà ra.

“Eli, động tác của cậu ấy thật không tệ, phải không?” Đứa con trai có nụ cười xán lạn hăng hái hỏi đồng bạn bên cạnh, giống như không nhìn thấy vẻ mặt lạnh lẽo trên mặt người bạn.

Người con trai băng giá được gọi là Eli chuyển môi một chút: “Không tệ.”

Người thanh niên sáng rỡ thở dài: “Wow! Lại có thể được Eli khen ngợi là không tệ, như vậy đúng là không tệ rồi.”

“Đồ đần Elian, đó không phải trọng điểm!” Cô gái nổi giận đùng đùng xoay người mắng, sau đó: “Trọng điểm là cậu ta dám làm lơ tôi ngay cả khi tôi đã kêu ba lần!”

“Vậy đó đúng là không nên, sao lại để cho công chúa Eloise của chúng ta kêu tới ba lần đây?” Elian khoa trương lắc đầu thở dài.

Lúc này Nhật Hướng Dạ tò mò, lập tức hỏi: “Tại sao anh lại gọi cô ấy là công chúa?”

Trên thế giới này đã sớm không còn quốc gia, chỉ có liên minh kinh tế, cho nên danh xưng công chúa dường như chỉ tồn tại trong khóa lịch sử, đương nhiên, con cái của một số đại gia kinh tế có đặc quyền gần như cũng không khác hoàng tử với công chúa khi xưa lắm, thậm chí hình như còn có huynh hướng xa hoa hơn… Nhưng ít nhất, người bình thường sẽ không gọi bọn họ là công chúa hay hoàng tử gì đó.

“Bởi vì Eloise là con gái duy nhất của ban đặc chiến bọn tôi mà! Cô ấy đương nhiên chính là công chúa.” Elian vô cùng thân mật trả lời Nhật Hướng Dạ.

“Oh…” Nhật Hướng Dạ cái hiểu cái không trả lời.

Nếu như người mà nó hỏi là Ezart, nó chắc chắn sẽ tiếp tục truy cứu tiếp, “tại sao con gái duy nhất lại gọi là công chúa? Công chúa phải là con của quốc vương, không phải sao?”

Nhưng mấy ngày nay, Nhật Hướng Dạ đã hiểu đầy đủ vấn đề của nó, đối với người bên ngoài mà nói, đều là những chuyện hiển nhiên, hỏi sẽ chỉ khiến họ sinh nghi ngờ với mình, và bắt đầu tự hỏi ngược lại nó từ đâu tới và đủ loại vấn đề phiền toái, cho nên vẫn dừng lại tốt hơn.

Khoan đã! Bọn họ vừa mới nói… ban đặc chiến?! Nhật Hướng Dạ đột nhiên ngẩng đầu, trực tiếp thốt lên: “Các người là học sinh của ban đặc chiến?”

Nghe vậy, Elian lộ ra ánh mắt ảo não, hình như có chút hối hận vì mình lỡ lời, nhưng hành động của hắn vẫn vô cùng khoa trương, khiến người ta không rõ hắn ảo não thật hay chỉ lại là một cái diễn xuất khoa trương.

“Cậu không được nói ra đó.” Hai tay Elian chắp lại, dáng vẻ đáng thương cầu xin.

“Nhưng…”

Nhật Hướng Dạ nhìn xung quanh một chút, âm lượng Elian vừa mới thừa nhận mình là học sinh của ban đặc chiến cũng không nhỏ, tiếng hô lớn tiếng của Nhật Hướng Dạ càng khiến cho mọi người chú ý, xung quanh bọn họ bây giờ không ít người dừng lại, trên mặt đầy vẻ khó tin. Nó có nói ra hay không, dường như cũng chả còn ý nghĩa rồi.

“Tôi xin cậu đó!” Elian càng lộ ra vẻ đáng thương.

“Elian!” Eloise đột nhiên la to một tiếng, sau đó tiện tay túm lấy Elian, rồi đem gã con trai to lớn ném lên không trung như thể ném cái gối, tiếp theo chống nạnh rống lên với gã con trai giữa không: “Cậu không được bắt nạt cậu ấy, tôi để ý cậu ấy trước!”

Elian xem ra có chút chật vật từ không trung té xuống, thậm chí còn tiếp đất bằng cái mông, khuôn mặt có phần anh tuấn bây giờ đang than khóc khó coi, chỉ là Eloise không có một chút đồng cảm với nỗi đau đớn của hắn.

Nhận được cảnh cáo cụ thể, Elian đành phải thu hồi vẻ đáng thương, chỉ là vừa xoa mông đứng lên, vừa lẩm bẩm: “Bị tôi bắt nạt bao giờ cũng tốt hơn bị cô nhìn trúng.”

Vứt một gã con trai cao dài như thế lên trời bằng một cách nhẹ nhàng như vậy… Khí lực này có lẽ ngang ngửa với sức lực kỳ lạ của Ezart.

Eloise mặc dù nghe được hắn lẩm bẩm, cho nên hung dữ trừng hắn một cái, người sau chỉ có vội vàng nhắc nhở: “Được rồi, được rồi, công chúa, mau nhanh lên bắt chuyện với cậu bé xinh trai của cô đi, nếu cứ như thế này, chúng ta không thể hoàn thành nhiệm vụ hiệu trưởng giao rồi.”

Nhiệm vụ hiệu trưởng giao? Nhật Hướng Dạ nghiêng đầu suy nghĩ một chút, nhớ Ezart từng nói, học sinh vào ban đặc chiến là đều là người mạnh mẽ đến nỗi không cần học bất cứ chương trình chiến đấu nào, cho nên nói chung, đều là khi hoàn thành hết số lượng nhiệm vụ hiệu trưởng giao, là có thể tốt nghiệp.

“Các cậu coi, dáng vẻ nghiêng đầu suy nghĩ của cậu ấy thật đáng yêu quá đi!” Eloise tiến đến trước mặt Nhật Hướng Dạ, vẻ mặt say sưa nhìn khuôn mặt người sau.

“Thật là, tôi cảm thấy tôi với Eli còn đẹp trai hơn đây, cậu ta rõ ràng vẫn là thằng nhóc…” Elian đảo mắt, có chút không cam lòng lẩm bẩm. Nhưng ngẫm lại, nếu một cô gái có thể tiện tay vứt mình lên trời tỏ tình với mình… Hắn rùng mình một cái, quyết định ngậm lại miệng, yên lặng mà nhìn người khác gặp nạn.

“Này, này, cậu làm bạn trai tôi có được không?” Eloise vô cùng thẳng thừng hỏi.

“Không được!” Nhật Hướng dạ cũng từ chối vô cùng thẳng thừng.

“Tại sao? Tôi không đẹp à?” Eloise hét lên.

Ha ha ha! Mặc dù công chúa không phải lần đầu tiên bị từ chối, nhưng vẫn là lần đầu tiên có người nói không thẳng thừng như thế! Elian kéo tay Eli mà cười như điên, mặc dù người sau không hề để ý đến hắn.

“Tôi có Tiểu Ái rồi.” Nhật Hướng Dạ thản nhiên trả lời.

“Cái gì!” Eloise chấn động một chút, sau đó bả vai lập tức sụp xuống, thất vọng quay về bên cạnh Elian và Eli, vừa than vãn: “Thì ra đã có bạn gái rồi…”

“Đây là Tiểu Ái của tôi.”

Nhật Hướng Dạ từ trong cặp lấy ra máy tình yêu ảo, sau đó vui vẻ giới thiệu Tiểu Ái cho bạn mới của mình. Nếu nói chuyện với nhau hơn ba câu, vậy coi như là bạn bè rồi! Đây là định nghĩa đối với bạn bè của Nhật Hướng Dạ.

Elian, Eloise, thậm chí ngay cả Eli lạnh lẽo cũng không nhịn được liếc vào cái máy ảo một cái, sau đó trong ánh lạnh như băng hiện lên vẻ vô cùng kỳ quái.

“Công chúa điện hạ à! Cô… lại bị thua bởi một cái máy trò chơi tình yêu! Đúng là…” Elian khoa trương kêu lên, không nhịn được phì cười ha hả: “Đúng là kỷ lục mới cho những lý do bị đá rồi!”

Eloise sắc mặt đỏ lên tức giận, phẫn nộ trừng mắt nhìn Nhật Hướng Dạ gào: “Có phải cậu đang chỉnh tôi không hả!” Nhật Hướng Dạ lúc này đã đem những cảnh cáo của mình về việc không nên tùy tiện hỏi vứt ra sau đầu rồi, lập tức nghi hoặc hỏi ngược lại: “Chỉnh cậu nghĩa là sao?”

Nghe thấy lời này, Eloise trợn tròn mắt, muốn từ mặt Nhật Hướng Dạ nhìn ra nó là cố ý, hay thật sự không biết… Nhưng, giống như lời bình của Ezart đối với Nhật Hướng Dạ: vẻ mặt thằng đó chính là “tôi là ngốc, cậu làm gì được tôi”, vẻ mặt đúng là ngốc đến nỗi khiến người khác không thể làm được gì.

“Thằng nhóc này… từ trong núi chui ra sao?” Elian hoàn toàn không biết mình cùng với Ezart đoán giống nhau y chóc.

Eloise vốn lửa giận sắp phun ra tới nơi cũng thật sự không thể xuống tay với cậu bé xinh xắn mà mình thích, hơn nữa nó lại lộ ra vẻ mặt ngốc như vậy, làm sao lại ngốc một cách đáng yêu như thế! Eloise thật sự kích động muốn xông lên nói “chị ôm cái nào”, dỗ dành một chút cậu bé xinh xắn ngu ngơ này…

Nhật Hướng Dạ dường như ngửi được cái nguy hiểm gì, chậm rãi lui về phía sau…

“Hmm, xem ra công chúa không muốn tiến vào máy chiến đấu ảo rồi, Eli, hai người chúng ta cứ đi vào cho rồi, dù sao mục tiêu cũng chưa chắc sẽ xuất hiện.” Elian nói với người bạn bên cạnh.

“Công chúa à! Bọn tôi tự vào trước nhá?” Elian không quên kêu lên với Eloise.

“Cái gì!”

Eloise như thể muốn ăn thịt người mà quay người lại, dọa Elian giật nảy mình, vội vàng ấp úng nói: “Vì cô đã muốn quấn quýt… không, là dỗ dành! Dỗ dành cậu bé xinh trai kia, hai người bọn tôi đành tiến vào máy ảo trước đi tìm mục tiêu, nhiệm vụ hiệu trưởng giao dù sao không thể không làm…”

Nghe như thế, trên mặt Eloise xuất hiện vẻ đấu tranh, nội tâm giao chiến một hồi lâu, vẫn không cam lòng nhìn Nhật Hướng Dạ vài cái, cuối cùng mới hạ quyết tâm, quyết định: “Không được! Mình nhất định phải đi vào!”

“Tôi làm sao lại không biết cô chuyên nghiệp như thế…” Elian lẩm bẩm.

“Nghe nói mục tiêu là một anh chàng đẹp trai.” Eli nãy giờ im lặng lạnh lùng nói một câu.

Thì ra là thế… Elian chợt hiểu. Thì ra nguyên nhân chính thức là cậu bé xinh trai không địch lại sự quyến rũ của anh chàng đẹp trai.

“Nói bậy bạ gì đó hả! Tôi, tôi nghe nói mục tiêu rất mạnh, cho nên mới…” Eloise càng nói càng nhỏ, xem ra lời này ngay cả chính cô cũng không thuyết phục được.

“Được rồi, được rồi.” Elian đảo mắt, quay đầu nhìn về phía Nhật Hướng Dạ hỏi: “Này em trai, em ở ban nào vậy?”

Mặc dù hắn không biết Nhật Hướng Dạ chính xác bao nhiêu tuổi, nhưng tướng mạo đáng yêu như vậy, còn đang chơi máy game, dáng vẻ lại sợ hãi, cũng đã đủ làm cho Elian coi nó như đứa em trai nhỏ bé rồi.

“Ban D.” Nhật Hướng dạ thành thật trả lời.

“Uh uh.” Hắn quay đầu lại nhìn về phía Eloise: “Như vậy được rồi chứ? Đi vào trước tìm anh chàng đẹp trai của cô, sau này tự cô lại đi vào ban D tìm cậu bé xinh trai…”

“Lian! Tôi yêu cậu muốn chết!” Eloise cảm động dùng biệt danh gọi Elian.

“Vâng, vâng! Công chúa điện hạ, đại nhân băng khối, chúng ta đi nhanh đi, còn không tiến vào máy ảo, sắp tới thời gian nghỉ trưa đến nơi rồi.” Elian kéo hai ngươi về phía máy ảo, mới đi hai bước, lại quay đầu hô với Nhật Hướng Dạ: “Này em trai, đừng quên ở bên ngoài cổ vũ cho bọn anh đấy!”

“Cậu định chiến đấu?” Eli rốt cục có phản ứng.

Elian vừa đi, vừa giải thích: “Chúng ta chờ nhiều ngày như vậy rồi, cũng không đợi thấy mục tiêu, đánh đấm một chút, nói không chừng mục tiêu sẽ xuất hiện khiêu chiến chúng ta…”

Nhật Hướng Dạ cứ như thế nhìn ba người kia đi vào máy ảo, một tia lạnh giá đầy lý trí mà không hề có tình cảm từ đáy mắt nổi lên, đó là ánh mắt Huyền Nhật.

Ba người mạnh… Nhất là Elian thích cười vợt, mạnh nhất!

Nhật Hướng Dạ… hoặc là phải nói là “Huyền Nhật” suy nghĩ một chút, sau đó không nói một câu mà bước đi nhanh.

Trên quảng trường phía trước máy chiến đấu ảo giống như một nhà thể dục khổng lồ rộng rãi, tụ tập một biển người trước nay chưa từng có, có thể nói là gần như toàn bộ học sinh học viện, thậm chí là phần lớn giáo viên cũng nghe tin đồn mà đến, đông đến mức chỉ cần hơi chút chuyển động là có thể đem ai đó làm thành tấm thảm chùi chân… Hoặc là chính mình bị người khác đạp thành tấm thảm.

Đơn giản là vì một lý do, học sinh ban đặc chiến trước giờ không xuất hiện tham gia chiến đấu!

Ban đầu mọi người còn đoán Ezart có thể thắng Bạch Liên Tinh hay không, bây giờ đổi thành đoán Ezart với Bạch Liên Tinh có thể cùng học sinh ban đặc chiến sánh ngang với nhau không?

Phần lớn người tự tin vào khả năng vào hai người này, chỉ là vẫn có chút lo sợ bất an, dù sao ban đặc chiến được truyền thuyết tôn lên quá lợi hại, sự tồn tại gần như không còn là con người… Nhưng nói đi thì nói lại, sức lực kỳ lạ của Ezart cùng thân rắn của Bạch Liên Tinh cũng luôn không được coi ở trong phạm vi con người bình thường.

Tại quảng trường ồn ào chật chội, một người yên lặng đi tới, nhưng tới lối vào máy chiến đấu ảo đã bị chặn bởi đám đông, mọi người đương nhiên không phải muốn đi vào, mà là đều chờ người thua đi ra, sau đó vội vàng hỏi cảm giác bị ban đặc chiến giết chết.

Người nọ nhìn sơ qua tình huống, phán định không thể nào thông qua con đường này, nó lập tức nhảy vút lên, ở giữa không trung nhanh chóng phóng vụt về phía cửa, bàn đạp đương nhiên là vai hay thậm chí là đỉnh đầu mọi người.

“Ai!”, “Đứa nào đạp lên đầu tao!”, “Ah mặt của tôi bị hủy hoại rồi…”

Mọi người đều bắt đầu tìm thủ phạm, nhưng chỉ thấy một bóng lưng tuấn tú mặc áo màu đỏ ôm người, quần jean và giày ống.

“Là ai hả? Nói mau, ông đánh chết nó!” Người bị giẫm tức giận chửi ầm lên.

Đánh bại Bạch Liên Tinh? Từ trước đến nay trong máy chiến đấu ảo chỉ có một người…

Huyền Nhật!

Lần thứ hai bước vào máy chiến đấu ảo, Huyền Nhật lần này không có giống như lần trước không hề phòng bị mà lấy bộ dạng Nhật Hướng Dạ tiến vào, mà đã mặc sẵn trang phục Huyền Nhật, trên mặt cũng mang kính che mắt phản quang màu bạc cùng với vẻ mặt vô cảm.

Trên màn ảnh khổng lồ lại xuất hiện một ông già khuôn mặt tươi cười cợt nhả.

“Xin chào, ta là Antonius hiệu trưởng học viện Yelan, anh bạn trẻ, hoan nghênh bạn tới máy chiến đấu ảo tự rèn luyện mình,xin nhập tên đăng nhập và mật mã.”

“Tên đăng nhập: Huyền Nhật, mật mã: XXXX.” Huyền Nhật giọng bình thản trả lời.

“Bây giờ hãy chọn trang bị của bạn đi.”

“Hai thanh đao ngắn, một loạt phi đao, một súng lục.” Huyền Nhật thận trọng hơn lần trước một chút, ba người đó của ban đặc chiến có vẻ như không phải người tầm thường.

Trang bị ảo lập tức xuất hiện trước mặt Huyền Nhật, nó nhanh chóng lấy một thanh đao ngắn cắm vào trong giày, loạt phi đao treo bên hông, súng lục dùng dây da cột vào bắp đùi trái, cây đao còn lại thì nắm trên tay phải.

“Cuối cùng, chúc bạn chiến đấu vui vẻ, hê hê.” Hiệu trưởng Antonius trên màn ảnh mang theo nụ cười tinh nghịch nhìn học sinh chậm rãi đi vào trong chiến đấu.

Để duy trì công bằng, Khi học sinh tiến vào họ sẽ luôn được đặt vào những địa điểm ngẫu nhiên, tràng cảnh chiến đấu cũng là ngẫu nhiên. Huyền Nhật bây giờ phát hiện mình đang đứng ở trong khu rừng mưa nhiệt đới rậm rạp.

Đi đánh bại Ezart trước, sau đó đánh đấu với ba người kia, dù sao Huyền Nhật có nhiều chắc chắn, mục tiêu bọn họ nói tám phần là mình.

Mặc dù không biết bọn họ tìm mình có mục đích gì, nhưng biết trước khi tìm thấy mình, bọn họ sẽ không rời khỏi máy chiến đấu ảo, Huyền Nhật cũng vì thế mà không vội tìm ba người đó. Nếu đã tiến vào, như vậy hoàn thành nguyện vọng của Ezart trước.

Trong rừng mưa, Huyền Nhật hoàn toàn tinh xác lợi dụng cây cối rậm rạp che lấp thân ảnh, gần như đi sát qua người khác, đối phương cũng hoàn toàn không phát hiện sự tồn tại của nó. Huyền Nhật sử dụng chip trong đầu tính toán chính xác không gian lớn nhỏ cùng phương hướng bên trong máy ảo, để tìm bóng dáng của Ezart.

Còn chưa tìm được Ezart, nhưng lại phát hiện một nhân vật quen thuộc, Eloise.

Hình dáng của cô nàng không khác bên ngoài là bao nhiêu, trên người vẫn là quần áo gọn nhẹ, chỉ có thêm một đôi cầu chùy khổng lồ trên tay, cho dù độ lớn và sức nặng của cầu chùy thoạt nhìn có bộ dạng giống như chỉ xuất hiện trong bảo tàng, mỗi lần di chuyển phải tìm đến xe đẩy mới đẩy được, nhưng Eloise lại cầm nó rất tự nhiên, tư thế thoải mái của cô nàng như đang cảnh cáo người khác, hai thanh búa trong tay cô gái này không phải chỉ là đồ trang sức.

Cô nàng một mình một người đi trong rừng mưa, hơn nữa còn không có ý định ẩn núp, thậm chí tiện tay tàn phá tất cả những thứ cản đường đi của mình từ cỏ dại đến đại thụ, mơ hồ có loại uy phong dù gặp thần hay ma ngăn cản cũng chém tuốt.

“Hắn thật sự sẽ xuất hiện sao? Cũng đến nhiều lần như vậy rồi, đã vậy lần này lại là rừng mưa tôi ghét nhất!” Dọc đường đi, cô nàng không ngừng phàn nàn, như thể có người bên cạnh nghe cô nàng nói.

Huyền Nhật lại không thực sự tin rằng bên cạnh cô ta không có người nào, trước tiên Elian và Eli đâu rồi? Còn nữa, bộ dạng của Eloise hoàn toàn không giống như là đang tự nói một mình.

Hai mắt của Huyền Nhật tìm kiếm xung quanh Eloise, nhưng hoàn toàn không phát hiện bóng dáng của những người khác, điều này làm cho nó thêm cảnh giác.

“Im đi!” Một tiếng con trai trầm thấp quát lên.

Eloise trợn tròn mắt, vẻ tức giận nói: “Eli, cậu đừng tưởng rằng tôi không nhìn thấy cậu, là không thể động đến cậu! Nếu mà chọc giận tôi, tôi sẽ phá hủy toàn bộ mọi thứ xung quanh, coi cậu còn có thể trốn chỗ nào!”

Giọng nói mang theo tức giận của Eli lần nữa truyền đến: “Yên lặng, ở đây có người khác!”

Lần này, Eloise cũng ngậm lại miệng, cô biết, lấy tính cách của Eli, không thể không có lý do, cô cũng mở to mắt lên, tìm xung quanh.

Huyền Nhật lần này ít nhất xác định Eli đúng là đang ở gần, nhưng lấy năng lực nửa người máy của mình cũng không thể tìm ra chỗ của hắn, mà đối phương tìm được nó sao?

Nó vô cùng muốn kiểm tra đối phương có thể tìm ra chỗ của nó hay không, nếu như có thể, như vậy nó nhất định phải tìm ra nguyên nhân, gia tăng cải tiến, lấy được sức mạnh lớn nhất mình có thể có được để hoàn thành mệnh lệnh chủ nhân.

Cho nên nó lẳng lặng không nói một câu mà chờ đợi.

“Eli? Cậu tìm được hắn chưa?” Eloise có chút bất an, thông thường, Eli lẽ ra đã sớm nói cho cô kẻ địch đang ở nơi nào, sau đó để cho cô nàng đánh cho kẻ địch chầu trời mới đúng.

Lại yên lặng một hồi, cuối cùng lại vang lên giọng nói lạnh lùng của Eli: “Tôi không thể tìm được hắn… Xem ra chúng ta tìm được mục tiêu chân chính rồi.”

“Ngay cả cậu cũng tìm không được sao?” Eloise trợn mắt há hốc mồm, nhưng Eli là người có “năng lực đặc biệt đó” mà!

“Có thể thật sự không có ai ở đó?”

“Không, có người, tôi cảm giác được rồi, mặc dù rất yếu ớt.” Eli lập tức bác bỏ.

Eloise lầm bầm vài câu: “Được rồi được rồi, tôi biết năng lực của cậu rất mạnh.”

Cảm giác được, mặc dù rất yếu ớt? Huyền Nhật lập tức bắt đầu phán đoán kẻ địch rốt cuộc là làm sao phát hiện sự tồn tại của nó, hắn rõ ràng không thể tìm ra chỗ của nó, nhưng lại phán định có người chắc chắn như thế?

Có lẽ không phải là phương pháp thông thường. Huyền Nhật bắt đầu hơi nhận ra. Vậy, có cần đấu với bọn họ không, hay theo kế hoạch ban đầu đi tìm Ezart?

“Eloise.” Eli bất giác từ nơi nào đó hiện hình, đi tới bên cạnh Eloise, nói: “Phá hủy toàn bộ nơi này.”

Eloise nhún vai: “Được đó! Dù sao cũng rất nhàm chán.”

Nói xong, cô nàng giơ hai quả cầu chùy lên bắt đầu phá hủy toàn bộ mọi thứ xung quanh, dưới lực phá hoại kinh khủng của cô, đại thụ với có dại chẳng khác gì nhau, đều là một nhát chùy là xong, có vài lần thiếu chút nữa nện luôn cả Eli, nhưng nguyên nhân không đập trúng không phải là vì cô nàng dừng tay, mà là Eli tự mình né ra.

Mặc dù nói, Huyền Nhật không chắc loại sức lực này có lớn hơn Ezart hay không, nhưng theo quan sát bằng mắt, một cô gái xinh xắn với một gã con trai cơ thể cường tráng đều sử dụng sức lực kinh khủng như nhau, mức độ sốc của người trước tạo ra hiển nhiên lớn hơn nhiều…

Dẫn cô ta đi quyết đấu với Ezart có lẽ sẽ là chuyện thú vị… Huyền Nhật, không, phải nói Nhật Hướng Dạ bên trong có chút trẻ con nghĩ như thế.

Eli đột nhiên mở mắt, quát khẽ: “Cảm giác được rồi, ở bên kia!”

Sự ăn ý của hai người rõ ràng không phải ngày một ngày hai, Eli chỉ liếc mắt vào một phương nào đó, cầu chùy của Eloise lập tức nện xuống chỗ Huyền Nhật ẩn núp, gần như là đồng thời với âm cuối của Eli, cầu chùy cũng đánh xuống nơi hắn chỉ.

Một bóng người nhảy ra từ trong đống vụn của cây lá, giống như là khiêu khích, lúc nó rơi xuống, cố ý đặt nhẹ chân lên trên cầu chùy của Eloise.

“Anh chàng đẹp trai!” Eloise gần như nhìn không biết chán vào bóng dáng thon dài của Huyền Nhật, mặc dù không nhìn thấy mặt của nó, nhưng là chỉ với đường nét cằm lạnh lùng với đôi môi mỏng cũng đủ nói rõ mọi thứ.

“Dù không thấy mặt cũng coi như thế?” Eli lạnh lùng châm chọc, vừa lấy ra một pháo hoa nhỏ phóng lên trời, tia lửa xinh đẹp nổ tung ở không trung.

Eloise vừa giơ cái cầu chùy khác chém về phía anh chàng đẹp trai, vừa đáp trả lại: “Ái chà! Bọn con trai các người không hiểu rồi, tôi vừa thấy video chiến đấu của cậu ta, động tác đẹp như thế cùng với khí chất lạnh như băng, là đã biết khuôn mặt dưới tấm kính che nhất định siêu đẹp trai!”

Eli hừ lạnh một tiếng, không thèm quan tâm loại thành kiến không hề có căn cứ này, hai tay hắn tìm bên trong người, lấy ra mười phi tiêu có tạo hình đặc biệt, phía trước là lưỡi dao dài 5cm, phía trên còn có rãnh, đằng sau lại là vòng tròn, vừa đủ để ngón tay đeo vào.

“Hey! Hey! Mười cái? Cậu muốn giết người sao?” Eloise trừng lớn mắt, nhiệm vụ bọn họ nhận được thế nhưng không phải là đánh bại Huyền Nhật à!

Eli lạnh lùng phản bác: “Tôi hoài nghi mười cái này có thể ngăn cản hắn hay không, cho đến khi Elian tới đây.”

Eloise chớp mắt, có chút cảm giác Eli hơi phóng đại rồi, mặc dù cách chiến đấu của Huyền Nhật đúng là mạnh mẽ, nhưng dù người mạnh như thế nào, cũng khó có thể ngăn cản cô và Eli!

Mặc dù hai người như đang cãi nhau, nhưng thật ra tấn công của Eloise vẫn chưa từng dừng lại, hai quả cầu chùy không ngừng vùn vụt trong không khí.

Huyền Nhật né tránh vô cùng dễ dàng, tốc độ của cô ta thậm chí không bằng Bạch Liên Tinh, nó tin nếu mình muốn đánh bại cô ta, cũng không phải là một chuyện khó khăn.

Mà loại hình của cô ta rất giống Ezart, đánh với Eloise, vậy tốt hơn hết là đi tìm Ezart chiến đấu, còn tiện thể hoàn thành nguyện vọng của Ezart.

Càng đánh, Eloise càng nôn nóng bất an, thậm chí liên tục nhìn Eli, nếu không phải Huyền Nhật không hề có mong muốn đánh với cô, chỉ là đang chờ Eli ra tay, sợ rằng cô đã sớm bị đánh ngã.

Nhưng Eli lại chậm chạp không ra tay…

“Eli!” Eloise rốt cuộc không chịu nổi, cao giọng la: “Cậu làm sao không dùng năng lực của cậu giúp tôi!”

Eli mím chặt môi sắc mặt lại có chút tái nhợt: “Không cảm giác được…”

“Cái gì?” Eloise ngẩn người.

“Tôi không cảm giác được hắn đang suy nghĩ cái gì, tiếp theo định công kích ở đâu, cái gì cũng không cảm giác được.” Âm cuối của Eli thậm chí còn run lên.

Eloise cực kỳ hoảng sợ: “Không thể nào! Cậu mất đi năng lực của cậu rồi sao?”

“Không, tôi biết cậu đang nghĩ cái gì, cũng cảm thấy tên nhìn lén bên cạnh đang nghĩ cái gì.” Eli vừa nói, ánh mắt vừa liếc qua gã ngoài cuộc trong bụi cây, người sau run lên vài cái, không biết nên chuồn hay là ở lại tiếp tục nhìn lén trận chiến hiếm thấy này.

Cuối cùng, ánh mắt hắn trở lại Huyền Nhật: “Chỉ có hắn, cái gì cũng không cảm giác được.”

“Ngoại trừ một số ít động tác phản xạ của thân thể, chỉ cần động tác có ý thức, nhất định đều đã qua suy nghĩ, dù thời gian có ngắn bao nhiêu…”

Cái này cũng là phương thức chiến đấu bình thường của hắn và Eloise, Eloise trực tiếp nghênh chiến, hắn thì một bên âm thầm chỉ thị cho cô động tác tiếp theo của kẻ địch, thậm chí còn dùng phi tiêu công kích kẻ địch, đối với người có thể đọc được nội tâm người khác mà nói, nắm được nhược điểm kẻ địch, gia tăng đả kích là năng lực kinh khủng nhất của hắn.

“Nhưng, hắn không có bất cứ suy nghĩ gì, như thể tất cả động tác của hắn đều là động tác phản xạ.” Eli đè nén khiếp sợ trong giọng nói: “Nhưng cái này là không có khả năng… chỉ có động vật mới có thể như vậy.”

Eloise có chút không biết làm sao, loại tình huống này chưa từng xảy ra, khiến cô không biết nên làm cái gì bây giờ. Từ video chiến đấu đã có thể biết thực lực của Huyền Nhật cao bao nhiêu, nếu như Eli không thể giúp cô, cô hoàn toàn không thể giữ Huyền Nhật lại.

Từ sự khiếp sợ của hai người, Huyền Nhật cũng đang phán đoán. Thuật đọc tâm, là một năng lực vô dụng đối với nó, khoa học cho dù có tiên tiến đến mấy cũng không phục chế ra loại năng lực đặc dị này.

Không ngờ Eloise và năng lực của Eli đối với nó đều vô dụng, Huyền Nhật mặc dù không đến nỗi xuất hiện tâm tình ủ rũ, nhưng cũng không muốn câu giờ với bọn họ nữa, đi tìm Ezart thôi!

Sau khi hạ quyết tâm, bóng dáng của Huyền Nhật như mũi tên bắn ra, tiếp tục cuộc tìm kiếm còn dang dở.

Tốc độ phi con người của Huyền Nhật làm cho Eloise ngay cả cơ hội ngăn cản cũng không có, cô vô cùng ức chế, tìm nhiều ngày như vậy, vất vả lắm mới tìm được người, cuối cùng cũng công cốc rồi.

Cô nàng tức giận gào to với đồng bạn: “Hắn chạy rồi, làm sao bây giờ!”

“Tôi đọc được rồi…” Eli đột nhiên trả lời

“Cái gì?”

“Ezart…”

 

13 responses »

  1. Lạc Tương Như

    Tem tem tem bạn ơi sao chưa ra mệnh kỵ sĩ nữa

    Reply
  2. Chắc khoảng t5 mới có.
    Sắp bị núi đè rồi đây =.=

    Reply
    • Thứ 5??!!!, suýt ngất
      dù sao thì cũng ko cần vội quá đâu bạn ạ, cứ làm hết việc bên ngoài của bạn rùi dịch cũng đc^^

      Reply
  3. bạn định làm một chương MKS rùi làm một chương HNT à
    mà HNT một chương dài thật, đọc mãi mới thấy hết^^

    Reply
  4. ô ô ô cuối cùng cũng có ah , cho ta ôm chủ nhà cái nào.
    P/S : từ từ mà làm bạn ơi, ko cần nhanh như vậy đâu, bn ta chờ đc mà :”>, phải giữ sức khỏe chứ *ôm*
    P/S của p/s : ta thắc mắc *giơ tay* bộ này…. có phải Sa hok chủ nhà ?

    Reply
  5. bạn ý đã nói ko phải nhìu lần rùi mà=.=

    Reply
  6. cung co mot chut SA. nhung ko fai la NHV vs NHD

    Reply
  7. … vậy có thể cho mình bik là ai vs ai ko, để mình chuẩn bị trước tinh thần và suy nghĩ xem có nên đọc tiếp hay ko (ghét SA, hjx T_T)

    Reply
  8. Cái này rất là ít, gần như không đáng gọi là SA.
    Đa số là cảnh chiến đấu thôi.
    Mà nv đó chưa xuất hiện đâu

    Reply
  9. Vậy 1 trong 2 có NHD ko???

    Reply
  10. Slide-dthtrieu

    Mình thắc mắc là HNT đánh nhau là chủ yếu đúng ko bạn? Có tình cảm sướt mướt gì ko thế?
    Trong chuyện chỉ có vài cặp thôi hay sao? Có bạn NHD ko?
    Mình chỉ thích mỗi đánh nhau thôi! Hỏi trước để chuẩn bị tinh thần.😀

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: