RSS Feed

Huyền Nhật Thú – vol 2c4

[Đệ tứ thú]: ma luyến

Ác ma vươn tay
Con người đổ máu
Con người vươn tay
Ác ma đổ lệ

Nhật Hướng Dạ cảm thấy may mắn vì mình đã lấy thân phận Huyền Nhật đi tới nơi này.

Nơi này trước kia là một sân vận động, sân vận động hình tròn cùng với chỗ ngồi bậc thang, chỉ là trên sân có thêm cỏ dại mọc thành bụi, mà xi măng làm chỗ ngồi bậc thang thì có rất nhiều khe nứt, tổng thể xem ra giống như là một nơi bán hoang phế.

Nhưng, cái nơi bán hoang phế này lại có không khí náo nhiệt.

Chỗ ngồi bậc thang tràn đầy người, mỗi người đều mặc trang phục kỳ lạ, kiểu tóc còn nổi bật hơn cái đầu nhím đỏ cam của Ezart, bọn họ gào thét cuồng nhiệt, trực tiếp phân cao thấp với nhau, thậm chí số đã đánh cho đầu rơi máu chảy cũng không ít.

Nhật Hướng Dạ chen vào trong những người này, nó cũng không làm sao hớn hở, lúc trước khi nó lấy bộ dạng ngây thơ đi trên đường, thường thường chính là những người trang phục kiểu này bắt nạt nó thậm chí là cướp đồ của nó.

Cho nên, nó rất muốn nhanh chóng tìm Ezart, nhưng ở trong sóng người ầm ĩ, nó căn bản ngay cả giọng những người nói bên cạnh cũng sắp không nghe ra rồi, hơn nữa ngoại trừ lôi đài khá sáng sủa, những nơi khác đều hết sức tối tăm, căn bản không phải là nơi tốt để tìm người.

Nhật Hướng Dạ đã bắt đầu hoài nghi, nếu Ezart không có thượng lôi đài, mình cho dù tìm cả một đêm cũng không tìm được cậu ta.

“Nhưng mình đã mua sushi cho Ezart làm bữa.” Nhật Hướng Dạ có chút thất vọng, sợ mình không thể đưa sushi co Ezart làm bữa tối, sau đó thuận tiện cổ vũ cho cậu ta.

“Hay là chờ sau khi cậu ta đánh xong, cho cậu ta làm ăn khuya?” Nó cho rằng đây cũng là một chủ ý không tệ, dù sao, lấy tính cách của Ezart, cổ vũ hình như hơi bị thừa, tốt hơn hết là cậu ta đánh xong, lúc đã đói bụng đưa đồ ăn cho cậu ta còn thực tế hơn.

Nếu đã quyết định đưa sushi cho Ezart ăn khuya rồi, Nhật Hướng Dạ cũng nhân tiện im lặng chờ hắn thượng lôi đài, sau khi thắng trận đấu, mình đưa đồ ăn khuya cho cậu ta ăn.

Nó nghĩ đến, lấy thực lực của Ezart chắc hẳn sẽ không thể thất bại.

Có lẽ là ban tổ chức lôi đài cũng biết không thể để cho đám đông thiếu kiên nhẫn chờ quá lâu, nếu không chỉ có rước họa vào thân, lúc này, một người chủ trì mặc quần áo màu vàng sáng rực nhảy lên lôi đài, vuốt cổ họng dùng sức rống, đem hào khí đã đủ náo nhiệt làm cho càng thêm cuồng bạo.

Dưới loại hào khí nổi lửa này, mấy lần, Nhật Hướng Dạ suýt nữa bị người bên cạnh vung tay lung tung đánh trúng.

Mặc dù dựa vào năng lực phản xạ siêu mạnh né qua, nhưng chung quanh thật sự rất chật chội, điều này đối với thần kinh cảnh giác dị thường của Nhật Hướng Dạ không phải là chuyện tốt, mỗi lần có người đi ngang qua cũng phải cẩn thận dò xét đối phương có ý đồ công kích hay không, điều này làm cho thần kinh nó căng chặt.

Tốt hơn vẫn là đi xa một chút…

Nhật Hướng Dạ cố sức len ra ngoài, nhưng len đến một nửa, lại nghe người chủ trì giới thiệu cái gì mà góc màu đỏ chính là thế hệ đế vương mới — đại lực vương…

Nhật Hướng Dạ đột nhiên quay đầu lại, muốn nhìn rõ Đại Lực Vương rốt cuộc có phải là Ezart không… Góc màu đò, góc màu đỏ ở đâu… Có rồi!

Người ngồi ở góc màu đỏ kia… Đeo một cái mặt nạ!

Nhật Hướng Dạ dở khóc dở cười, kiểu này thì làm sao phán đoán có phải Ezart hay không chứ? Nếu như không phải, vậy không phải đến đây là công cốc sao?

Đúng rồi! Chỉ cần xem cách chiến đấu của người kia một chút, nó nhất định có thể phán đoán có phải Ezart hay không.

Ôm theo ý nghĩ như vậy, Nhật Hướng Dạ lại cố gắng chen về phía lôi đài, tới gần một chút dễ phán đoán hơn.

Không đợi Nhật Hướng Dạ chen đến phía trước, trận chiến nóng hổi đã bắt đầu rồi, mặc dù nói người ở góc màu đỏ kia gọi là Đại Lực Vương, chẳng qua đối với vị ngồi ở góc đối diện kia cơ bắp càng cuồn cuộn như một tòa núi nhỏ, so với đại lực vương mặc áo bình thường cùng với quần jean, hắn lại là mặc quần áo bó sát người thích hợp chiến đấu càng nhấn mạnh thêm cơ bắp của hắn, chưa kể hắn liên tục gầm rống và gồng cơ bắp, cho dù kết quả hắn không đánh thắng Đại Lực Vương, nhưng ít nhất trên hiệu quả lực sát thương thị giác, Đại Lực Vương tuyệt đối không thắng nổi hắn.

Trong khi người nào đó gồng cơ bắp, Đại Lực Vương lại không có bất cứ động tác nào, chỉ là uể oải đứng đó, giống như hắn cũng chỉ là một bộ phận của khán giả, mà không phải đấu thủ.

Hành động của hắn hình như có phần làm cho người xem không hài lòng, không ít người ném lung tung thứ lên lôi đài, hướng ném đều là vị trí của Đại Lực Vương.

“Ah, đừng ném.” Nhật Hướng Dạ thấy thế, âm thầm sốt ruột lên, Đại Lực Vương rất có thể là Ezart bạn nó!

Ah! Ngươi còn vẫn ném!

Nhìn thấy người bên cạnh ngay vỏ chuối cũng ném, Nhật Hướng Dạ tức giận len lén đánh lên đầu gã đó, khiến cho hắn bị đau mà rống lên với xung quanh “là ai”, khi đó nó lập tức chột dạ quay đầu đi. May là chung quanh quá mức chật chội, động tác của nó lại quá nhanh, gã đó hoàn toàn không tìm ra “hung thủ gõ đầu” kia là ai.

Nhật Hướng Dạ tự nhận là mình đã giúp Ezart báo thù rồi, vì thế lại vui vẻ mà tiếp tục xem chiến đấu trên đài.

Lúc này, cái kẻ cơ bắp kia hình như đã thỏa mãn với việc khoe cơ bắp rồi, bắt đầu khiêu khích đại lực vương, làm mặt hề rồi lại quay qua vỗ mông.

Thấy thế Đại Lực Vương cũng không nói gì, trực tiếp đấm một phát qua, lúc này, tên cơ bắp lộ ra nụ cười ác ý, sau đó vừa cười vừa giỡn né sang bên cạnh, quả nhiên dễ dàng né được.

Khán giả cũng lớn tiếng la ó, đối với cú đấm hụt của Đại Lực Vương cảm thấy vô cùng thất vọng.

“Eh? Tại sao cậu ta cố ý không đánh trúng đây.”

Chỉ có Nhật Hướng Dạ lộ ra ánh mắt không hiểu gì, không rõ tại sao Đại Lực Vương… Không! Là Ezart, tại sao hắn cố tình không đánh trúng?

Không sai, nó đã nhận ra, lực xuất quyền và tư thế đó quả nhiên chính là Ezart, trên thực tế, tư thế đứng uể oải ngay từ đầu hoàn toàn chính là cách đứng của riêng Ezart!

Đồng thời, nó cũng nhận ra lấy tốc độ né tránh của gã cơ bắp đó, Ezart căn bản không thể không đánh trúng.

Gã cơ bắp đó bắt đầu cười ha ha lên, chế nhạo Ezart, ngay cả khán giả dưới lôi đài cũng phát ra tiếng la ó chế giễu, đối mặt với tình cảnh như vậy, Ezart trước sau vẫn lười biếng uể oải như cũ, không thèm quan tâm sự chế giễu của mọi người.

Từ từ, vài người đình chỉ la hét, ngơ ngác sửng sốt, tiếp theo, càng ngày càng nhiều người cũng làm theo như thế, cuối cùng, tất cả an tĩnh lại, tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào một bên mặt của gã cơ bắp.

Một vệt máu xuất hiện ở trên gương mặt gã cơ bắp, mới đầu mọi người vẫn không thể nào giải thích, nắm đấm đó cũng không có đánh trúng, chỉ là sượt qua cách mặt vài cm … cách mặt vài cm!

Nhìn kỹ lại, vị trí vết máu kia không phải là cùng dạng với nắm đấm kia sao!?

Chẳng lẽ, nắm tay xẹt qua gần khuôn mặt có hiệu quả như vậy?

Lúc này, gã cơ bắp cũng đã phát hiện không thích hợp, sau khi hắn lấy tay quét lên mặt một cái, máu đầy tay đầu tiên là khiến cho hắn kinh ngạc, tiếp theo trong đáy mắt hiện lên một tia sợ hãi, cả người hắn cứng lại ngay tại chỗ, bắt đầu hoài nghi mình có cần mang tính mạng ra để lấy tiền thưởng…

Lấy nhãn lực của Nhật Hướng Dạ để xem, cái vị quán quân kia hai chân đang run lẩy bẩy rồi.

Ezart không hổ danh là ôn thần của học viện chiến đấu Yelan nổi tiếng, chỉ là đấm gió lại có thể rạch gương mặt đối thủ, sức mạnh như vậy thật sự làm cho người sợ hãi, cho dù khán giả đã quen xem chiến đấu cũng phải hoảng sợ, tiếng la ó ban đầu biến mất tăm, còn có không ít người đang giơ cao vỏ chuối và cà chua định ném, cũng cứng đờ luôn tại chỗ.

Lúc ánh mắt của Ezart thản nhiên đảo qua về phía những người này, không ít người ngượng ngùng cười cười, sau đó hạ tay đang chuẩn bị ném các loại hoa quả đủ màu sắc xuống, tiếp theo, gặm cà chua ủng và vỏ chuối trong tay, vẻ mặt đau khổ lộ ra cái nụ cười “cà chua ủng này ăn cũng không tệ”.

Nhìn thấy người vừa bị mình gõ đầu cũng cười gượng ha ha mấy cái mà đem vỏ chuối xơi tái, Nhật Hướng Dạ không nhịn được phì cười, tâm trạng vô cùng phấn khích thay cho Ezart.

Ban đầu, Nhật Hướng Dạ tới nơi này phần lớn nguyên nhân là lo cho an nguy của Ezart, chẳng qua, thật ra là nó thừa lo lắng thôi, người bình thường nào có thể sánh với người của học viện chiến đấu? Huống chi còn là ôn thần ngay cả 99% học sinh của học viện chiến đấu cũng phải sợ!

Lấy sự cường hãn của Ezart, cũng chỉ có Nhật Hướng Dạ nửa người máy này mới có thể coi hắn như người yếu đuối để lo lắng.

“Ra phía sau chờ Ezart trước đi!”

Sau khi không còn lo cho Ezart, Nhật Hướng Dạ lập tức chen khỏi đám người, nó vô cùng vui vẻ vì có thể rời khỏi cái không khí khủng khiếp ồn ào cộng thêm hành hạ thần kinh phản xạ của nó, nhưng, nguyên nhân chủ yếu rời đi trước vẫn là, nó phải đổi lại bộ dạng Nhật Hướng Dạ trước khi Ezart đánh thắng.

Mà Ezart muốn đánh thắng… sợ rằng không cần tới một phút đồng hồ.

Đại Lực Vương đấm một cú mạnh mẽ đem cái quán quân kia ầm xuống lôi đài, lại còn “kéo theo” vài người xem bị vạ lây, đè bọn họ tới nỗi kêu oai oái.

Nhìn xuống “quán quân” bị đấm hôn mê bất tỉnh, hắn chỉ lạnh lùng bỏ một câu: “Chiến đấu nhàm chán.”

Sau đó, lạnh lùng xoay người xuống lôi đài, dọc đường không có lấy nửa người dám thở một tiếng lớn.

Hắn đi về phòng nghỉ ngơi của sân vận động hoang phế, vừa kéo mặt nạ trên mặt xuống, lộ ra hình xăm rồng trên mặt và một cái đầu nhím màu cam đỏ, Đại Lực Vương quả nhiên chính là Ezart.

Hắn không kiên nhẫn ném mặt nạ vào góc, cái mặt nạ bí hơi rẻ tiền khiến cho mặt hắn phát ngứa.

Lúc này, cánh cửa sắt gỉ phát ra tiếng réc, sau đó một cái đầu trọc lóc bóng loáng cười toe toét từ phía sau cửa chợt tiến vào, vừa đến liền giơ một ngón tay cái, khâm phục nói: “Cậu thật tuyệt! Tôi đã biết tôi không nhìn lầm người!”

Ezart uể oải mà liếc cái đầu bóng láng này một cái, cái đầu bóng loáng này lần trước đưa tiền còn ném vào người mình đây, bây giờ liền đổi mặt rồi?

“Tiền đâu?” Ezart không hề lòng vòng nói.

Thấy Ezart không chút khách khí vươn tay đòi tiền, đầu bóng trong lòng thầm chửi vài tiếng, nhưng biểu hiện ra vẫn rất nịnh nọt vội vàng đưa ra một xấp tiền tới.

“Ở đây! Ở đây!”

Ăn nói khép nép như thế cũng là không còn cách nào, sức mạnh kinh khủng của Ezart đêm nay chẳng những làm cho người xem mở to mắt, biết cái gì mới là sức mạnh chân chính, đồng thời cũng cảnh cáo cho đầu bóng, có mấy vệ sĩ cầm súng cũng không đủ để ngăn ôn thần trước mắt.

Điểm ấy làm cho đầu bóng vừa mừng vừa sợ, sợ là người trước mắt không phải người mình có thể tùy ý không chế, nhưng mừng là trong tay có một quán quân có sức mạnh kinh khủng, đối với người kinh doanh lôi đài mà nói quả thực không khác gì một cây tiền.

Ezart đoạt lấy xấp tiền đó, không thèm đếm bỏ vào túi, nói: “Lần sau đánh là lúc nào?”

“Cái này thì, bọn tôi còn phải thương lượng một chút…”

Đầu bóng có chút đau lòng nhìn xấp tiền mặt, hắn đưa nhiều hơn đã thỏa thuận nhưng vì để giữ lại Ezart cái quán quân mới lên mày, chút tiền ấy có đáng gì. Hắn còn đang lên kế hoạch để trận đấu lần sau của Ezart khiến cho khán giả thêm điên cuồng.

“Quyết định xong, gọi điện cho tôi.”

Ezart không kiên nhẫn cho mấy cuộc thương lượng, cầm lấy cái áo khoác của mình, bỏ lại một câu, sau đó đẩy cửa sắt gỉ cái “réc”, đi thẳng.

Trước khi đóng cửa sắt, Ezart còn thấp thoáng nghe được đầu bóng âm thầm chửi nhỏ: “Khỉ! Thứ gì vậy, dám thế với ông…”

Nhưng hắn thế nhưng không quay lại dần cái đầu trọc lóc kia một trận, sau đó lại phải một lần nữa tìm một người quản lý mới, dù sao với danh hiệu ôn thần học viện Yelan, người mắng sau lưng hắn chẳng lẽ còn ít sao?

Cho dù là Nhật Hướng Dạ tên ngu ngốc đến cực điểm kia, chỉ sợ từng mắng sau lưng hắn cũng không ít, hắn thế nhưng không ít lần lạnh mặt nhìn cái con mọt sách ngu ngốc kia, Ezart lạnh lùng nghĩ.

“Ezart…”

Hắn biết tất cả mọi người ở sau lưng gọi hắn là ôn thần, không biết tên ngu ngốc đó lấy tên gì xưng hô sau lưng hắn? Cuồng bạo lực? Ôn thần? Tứ chi phát triển…

“Ezart!”

Vẻ mặt Ezart đột nhiên trở nên cứng ngắc, hắn ngừng chân, hắn hoài nghi hình như mình đã nghe thấy giọng của tên ngu ngốc đó? Là ảo giác à?

Cái thằng ngốc kia làm sao có thể canh ba nửa đêm mà còn lang thang bên ngoài, đặc biệt lại là nơi một học sinh tốt tuyệt đối không bén mảng như thế này… Không thể...

“Ezart, tốt quá, tôi còn tưởng rằng tôi bỏ lỡ cậu rồi chứ.” Nhật Hướng Dạ ngây ngô cười, vừa điên cuồng phất tay vừa chạy về phía Ezart.

… Có thể.

Ezart không biết nói gì mà nhìn một học sinh tốt hoàn toàn không phù hợp với cảnh vật xung quanh chạy về phía hắn.

“Cậu vừa rồi thật lợi hại đó! Ezart.” Nhật Hướng Dạ mang theo nụ cười vô cùng xán lạn chạy đến trước mặt Ezart.

Mày còn chạy đi xem lôi đài? Và vẫn chưa bị mấy phần tử không tốt đánh thành một đống đến nỗi anh trai mày cũng nhận không ra? Hắn khó có thể tin suy nghĩ.

“Đúng rồi!” Nhật Hướng Dạ tìm trong ba lô, sau đó lấy ra một cái hộp lớn, nó vừa vui vẻ vừa cầm cái hộp: “Cậu xem, tôi còn mang đồ ăn khuya cho cậu, vốn định cho cậu làm bữa tối, chẳng qua tôi tới muộn, cậu đã thượng lôi đài rồi, đành phải cho cậu làm ăn khuya, tôi cũng có mua phần của mình, chúng ta cùng nhau ăn…”

“Mày tới đây làm gì?” Ezart cắt ngang lời nó.

“Đến đưa đồ cho cậu ăn, thuận tiện cổ vũ cho cậu!” Nhật Hướng Dạ vừa giải thích, vừa mở sushi ra, lo lắng nhìn sushi, nghĩ thầm hẳn là chưa có bị hỏng đi?

“Mày làm sao biết tao ở đây?” Ezart nhíu mày, hắn nhớ chưa hắn nói mình đánh ở lôi đài nào đi?

“Lúc tôi đi mua cơm nhìn thấy trên tờ rơi.”

Trên tờ rơi không có tên thật mình chứ? Ba chữ Đại Lực Vương này mày cũng đoán được? Ezart không biết là mình xui xẻo hay là Nhật Hướng Dạ may mắn nữa, thi đấu lôi đài cũng không phải chỉ có cái nơi này mà thôi.

“Cùng nhau ăn chứ?” Nhật Hướng Dạ dè dặt nhìn Ezart hỏi, bộ dạng hắn xem ra không cao hứng lắm…

Ezart chỉ gãi đầu, sau đó “ờ” một tiếng coi như đồng ý rồi.

Không lâu sau, hai người an vị ở một quán ven đường ăn thịt nướng… Sushi quả nhiên bởi vì để lâu quá mà hỏng rồi.

Ezart chỉ ăn một miếng, một vị chua thối liền xông thẳng vào não hắn, tiếp theo, hắn lập tức đập Nhật Hướng Dạ một cái, bởi vì tên ngu ngốc này lại có thể trong nháy mắt đã đã nhét đầy miệng sushi, nhưng lại hoàn toàn không phát hiện thứ trong miệng đã không thể ăn rồi, vẫn là cú đập đó mới làm cho đồ ăn trong miệng nó phun ra.

“Đồ ngốc.” Ezart tiện tay gắp đi miếng thịt Nhật Hướng Dạ đang gắp, sau đó mở miệng nói.

“Hm?” Nhật Hướng Dạ bị gắp đi miếng thịt ngẩn người, sau đó mới phản ứng lại, đổi lại gắp cái nấm còn sót lại trên giá nướng thịt.

Thật là đồ ngốc… Ezart có điểm không biết nói gì.

“Sau này đừng đến lôi đài tìm tao, nếu không ngày nào đó mày bị người ta chôn vùi, tao còn phải móc mày ra giao cho anh của mày.”

Càng nhìn bộ dạng ngốc nghếch của Nhật Hướng Dạ, Ezart càng cảm thấy tên này nếu buổi tối cứ chạy đến lôi đài hỗn loạn, không tới vài ngày nhất định sẽ bị cướp bóc cộng với vây đánh, sau đó không phải bị chôn dưới núi hoang thì cũng chìm vào trong cái góc biển vô danh nào đó.

Trong miệng Nhật Hướng Dạ đang chứa ba cái nấm hương. Mặc dù nó không rõ tại sao chỉ là đi xem lôi đài sẽ bị người khác chôn, nhưng đồ ăn đầy trong miệng làm nó không thể mở miệng hỏi vấn đề, đành phải chỉ gật đầu giữ lời.

Chẳng qua nó lại suy nghĩ lại một chút, nếu không tới lôi đài tìm, sẽ không thể giống như thế này cùng ăn khuya với Ezart rồi.

Nó vội vàng đem đồ trong miệng nuốt vào, sau đó vội vàng mở miệng: “Nhưng, nhưng tôi vẫn muốn ăn khuya.”

Ezart trợn trắng mắt gầm lên: “Mày là đồ ngu hả, muốn ăn khuya không biết tự mình ăn hay theo anh trai mày đi ăn hả? Dù sao nhà mày có tiền, đi đến nơi cao cấp ăn cho khỏi phiền toái!”

“Tôi muốn ăn khuya với ca ca, nhưng tôi cũng muốn ăn với cậu à…” Nhật Hướng Dạ có chút thất vọng, vừa mới ăn vui vẻ như vậy, nó tưởng rằng Ezart cũng thích cùng nó ăn khuya.

Ezart sắc mặt cứng đờ, thằng nhóc này là nghiêm túc sao? Hắn đã bảo vệ nó rồi, không cần phải nịnh bợ thêm nữa chứ?

Nhưng thấy sắc mặt Nhật Hướng Dạ càng ngày càng thất vọng, ngay cả đồ ăn cũng không ăn nhiều… Đương nhiên, đối với lượng ăn người bình thường mà nói, lượng nó gắp tuyệt đối không thể gọi là “không ăn nhiều”, chẳng qua Ezart lấy sự hiểu biết đối với lượng ăn và tốc độ ăn của nó, như vậy đã xem như là biểu hiện “không muốn ăn rồi”.

Hai người rầu rĩ ăn một hồi, Ezart giống như thuận miệng nói câu: “Theo tao ăn khuya cũng không cần tới xem lôi đài, chẳng phải mày chỉ cần nói với tao một câu buổi tối ăn khuya là được rồi sao?”

“Eh?” Nhật Hướng Dạ ngẩng đầu lên: “Cậu nói tôi có thể mời cậu ra ăn khuya sao?”

Ezart “uh” một tiếng, coi như trả lời rồi.

Nhật Hướng Dạ vui vẻ cười. Nó cùng Ezart đi học, lại cùng nhau ăn khuya, nhất định xem như bạn tốt rồi chứ? Nó cuối cùng kết giao được bạn tốt rồi!

Nghĩ vậy, nó cuối cùng khôi phục cảm giác muốn ăn, vui vẻ mà đem tất cả thịt sống trong dĩa bỏ lên giá nướng thịt, và vài phút sau lại đem tất cả thịt nướng chín ăn sạch.

“Mày thật là biết ăn, ăn nhiều như vậy cũng không lớn ra miếng thịt nào, không biết rốt cuộc ăn đi đâu hết rồi, lãng phí tiền! Thù lao của tao sắp bị mày ăn sạch rồi!” Ezart tức giận nói.

Bởi vì Nhật Hướng Dạ chỉ có thẻ tín dụng ca ca cho, mặc dù thẻ này có chức năng rút tiền, nhưng nó chưa bao giờ dùng để rút tiền, trên cơ bản, nó đã không nhớ cái thẻ có chức năng đó, mà quán ăn ven đường đương nhiên không thể quét thẻ cho nó, cho nên công việc trả tiền liền rơi vào trên đầu Ezart.

“Ah… cậu không có tiền sao?”

Nhật Hướng Dạ chỉ đơn thuần hô lên, hoàn toàn không phát hiện sau khi mình nói ra những lời này, ông chủ quán bắn qua một ánh mắt vô cùng không thân thiện.

Ezart trợn trắng mắt, biết Nhật Hướng Dạ lại đem cái loại lời nói “ai cũng biết chỉ là lời oán trách” coi như là sự thật rồi, vì để cho chủ quán dời đi cái ánh mắt giết người, hắn lớn tiếng tức giận trả lời: “Mày bị ngu hả, làm sao mày có thể ăn sạch thù lao của tao, tao chỉ nói mà thôi.”

“Oh.” Nhật Hướng Dạ trả lời, sau đó càng ăn không kiêng nể gì.

Thấy thế, Ezart khóe miệng co giựt lên, nghĩ thầm, thằng này là quỷ chết đói đầu thai sao? Thật không biết anh nó làm sao có thể nuôi nó lớn đến như vậy mà không có bị phá sản?

“Ezart, cậu thật sự thích chiến đấu phải không, sau giờ học còn chạy đi đánh lôi đài.” Nhật Hướng Dạ vừa ăn vừa ậm ờ nói.

“Đánh với mấy con gà đó không gọi là chiến đấu, chỉ là đánh nhau, không! Là đánh người.” Ezart kinh thường nói.

“Cậu đã không thích, tại sao còn muốn đánh lôi đài?” Nhật Hướng dạ hết sức khó hiểu.

“Không phải đã nói với mày rồi sao?” Ezart nhìn ánh mắt mù mờ của Nhật Hướng Dạ, là biết người sau đã quên sạch sẽ rồi, hắn bất đắc dĩ giải thích: “Tao là vì tiền, vì ăn, có hiểu không hả! Bằng không tao chả thèm đi đánh lôi đài nhàm chán, đánh mấy thứ này, còn không bằng tìm đại người nào trong học viện đánh, như thế còn khoái hơn một chút!”

“Bởi vì muốn kiếm tiền, cho nên dù không thích cũng phải đi đánh sao?”

Nhật Hướng Dạ cũng không hiểu lắm. Nó từ bảy tuổi đã bị nhốt bên trong phòng thí nghiệm, sau khi đi ra lại được Nhật Hoàng quyền thế nhất thế giới cưng chiều, nó trên cơ bản hoàn toàn không biết tiền đại biểu ý nghĩa gì, tự nhiên cũng không biết ý nghĩa của kiếm tiền.

“Nói nhảm! Nếu không học phí với tiền ăn của tao là cần mày cho sao?”

Bị nói thẳng ra tiếng lòng như vậy, dù là Ezart đã biết rõ tính ngốc nghếch của Nhật Hướng Dạ cũng hết sức khó chịu rống lại.

“Được à.” Nhật Hướng Dạ gật đầu: “Tôi cho cậu tiền, cậu sẽ không cần đi đánh những trận chiến mà cậu không thích nữa.”

Ezart ngẩn người rồi hỏi: “Mày nói cái gì? Đừng có nói giỡn.”

“Tôi đâu có nói giỡn, ca ca cho tôi rất nhiều tiền, tôi cho cậu tiền, cậu có thể không cần đánh lôi đài mà cậu không thích nữa.”

Nó đơn thuần chỉ nghĩ, dù sao tiền ca ca cho có vẻ rất rất nhiều, ca ca cũng nói muốn mua cái gì thì mua, nếu như không đủ tiền, vậy thì gọi điện cho hắn, hắn lập tức phái người đi “mua”.

Nhưng, Nhật Hướng Dạ không biết chính là, ngạch độ của thẻ tín dụng cấp bậc cao nhất ngân hàng Thái Dương là một tỷ yuan, thứ một tỷ yuan cũng không mua được… thông thường biểu thị không phải dùng tiền là có thể giải quyết. Mà phái người mua trong miệng Nhật Hướng Dạ, chính xác hơn mà nói, là phái một đội quân vũ trang hạng nặng đến, bỏ lại một tấm chi phiếu xuống, sau đó mặc kệ đối phương bán hay không, cưỡng chế lấy đi là được rồi!

Nhật Hướng Dạ chỉ là đơn thuần nghĩ, nếu Ezart mời nó ăn hai lần, vậy nó tự nhiên cũng có thể cho Ezart tiền, để hắn không cần phải đánh trận chiến mà mình không thích nữa.

Nhưng nó lại không hiểu, đối với người bình thường mà nói, mời bạn bè ăn và trực tiếp cho bạn bè tiền hoàn toàn là hai chuyện khác biệt, hơn nữa mức độ giàu nghèo của hai người này chênh lệch quá lớn, như vậy càng không thể đánh đồng rồi.

Giờ phút này, sắc mặt Ezart cũng lạnh xuống, hắn vẫn không thể làm rõ ý đồ của Nhật Hướng Dạ rốt cục là cái gì, là thật sự ngu ngốc như vậy? Ngốc đến nỗi không hiểu hành động cho tiền của nó hoàn toàn không phải là hành động giữa bạn bè với nhau sẽ có?

Không thể nào, dù thế nào cũng không thể ngốc đến mức độ này.

Cho nên, Nhật Hướng Dạ là muốn dùng tiền “báo đáp” hành động mình bảo vệ nó, tiện thể đảm bảo tương lai cũng sẽ bảo vệ nó nữa!

Hừ! Vậy cũng không khác gì những người khác, không thể đánh thắng người khác, liền dùng tiền để cho người ta quỳ gối sao?

Ezart cười lạnh, đối với những tên dùng tiền để tìm sự che chở của hắn, hắn đã thấy nhiều lắm rồi, hơn nữa vừa thấy là không nương tay, không đem đối phương đánh vào bệnh viện là không cam lòng, đây cũng là nguyên nhân tại sao dù hắn chẳng muốn gây chuyện, lại có loại danh hiệu ôn thần này.

Bây giờ sở dĩ không có ra tay với Nhật Hướng Dạ, bởi vì trong lòng hắn vẫn còn nghi hoặc, Nhật Hướng Dạ thật sự là cái loại chi tiền để tìm kiếm sự bảo vệ sao? Cái đứa mang đồ ăn khuya cho hắn nhưng lại để bị hỏng như nó, hình như rất khó tưởng tượng nó là cái loại này…

“Ezart, học phí có thể dùng thẻ trả không?” Nhật Hướng Dạ có chút không rõ, bởi vì học phí là do ca ca trực tiếp trả, nếu không được, vậy đành phải tìm ca ca rồi, nhìn sắc mặt khó coi của Ezart, nó tưởng rằng không thể dùng thẻ trả, vội vàng bổ sung: “Không sao, nếu không thể dùng thẻ, tôi nói với ca ca là được, ca ca sẽ trả học phí của cậu!”

Ezart không nói lời nào mà hung hăng đập đũa xuống bàn một cái, đôi đũa cắm thẳng vào cái bàn, phần đuôi còn không ngừng rung động, người xung quanh thấy vậy… nhất là chủ quán cũng trợn lớn mắt, trong lòng thấy hết sức may mắn mới vừa rồi mình không có đi lên thúc giục đòi tiền cơm.

“Ezart, cậu làm sao vậy?” Nhật Hướng Dạ sợ sệt hỏi.

Ezart đột nhiên đứng lên, lạnh lùng nói: “Tao mặc dù không có tiền, nhưng cũng không nghèo đến nỗi phải xin tiền bạn học của mình!”

Nói xong, ngay cả trên bàn còn một đống đồ ăn hắn cũng không quan tâm nữa, đi thẳng hướng lão chủ quán “vốn còn đang bận cắt thịt nhưng bây giờ chỉ sững sờ nhìn cảnh kỳ lạ chiếc đũa xuyên qua cái bàn”, lúc người sau nhìn thấy người tạo ra cảnh kỳ lạ đó đang đi về phía mình, sắc mặc chẳng khác gì miếng thịt vừa mới lấy ra từ tủ đông.

Ezart trên tay cầm một bó tiền, hung tợn mà ném lên cái thớt thái thịt của chủ quán, lạnh lùng nói: “Không cần thối lại.”

“Chờ, chờ một chút, Ezart.”

Nhật Hướng Dạ lúc này mới phản ứng lại, vội vàng đứng lên.

Ezart dừng chân, đầu cũng không chuyển mà bỏ lại một câu: “Sau này tự đi học, đừng nói chuyện với tao, tao sẽ không trả lời mày.” Nói xong, hai tay thọc vào túi, hơi khom người, uể oải đi.

Nhật Hướng Dạ sững sờ đứng ở tại chỗ, rốt cuộc làm sao vậy?

Nó không thể nào giải thích… tại sao? Chẳng phải đã trở thành bạn tốt cùng nhau đi học cùng nhau ăn khuya sao? Tại sao Ezart lại tức giận? Còn muốn mình sau này cũng không được nói chuyện với cậu ta… không thể cùng đi học, không thể… cùng ăn khuya.

“Tôi không muốn!”

Nhật Hướng Dạ hai tay nắm chặt, gào to lên với bóng lưng của Ezart

Bóng lưng khom mà côn đồ với hai tay thọc túi dừng lại một chút.

“Chúng ta không phải bạn tốt sao?”

Từ bóng lừng truyền theo gió một câu nói.

“Trước tới giờ đã không phải.”

◊◊◊◊

An Đặc Khiết từ trong phòng thí nghiệm bò ra, vốn định tìm a Dạ giúp hắn nấu mì, nhưng sau khi lê cái thân thể gần chết đói kiếm các phòng, hắn rốt cục phát hiện a Dạ lại không có ở nhà!

Hai mắt An Đặc Khiết vô hồn nhìn đồng hồ một chút, bây giờ là bốn giờ sáng, a Dạ lúc này vậy mà không ở nhà sao?

“Chẳng lẽ nó rốt cuộc biến thành…” An Đặc Khiết lộ ra thần sắc ngưng trọng, chậm rãi phun ra: “Một thiếu niên chân chính rồi sao?”

Đúng thế, hành vi Nhật Hướng Dạ mỗi ngày đều ngoan ngoãn về nhà ăn cơm tối, mỗi ngày ngủ lúc mười giờ, sau đó sáng hôm sau năm giờ rời giường hoàn toàn không phải hành vi một thiếu niên sẽ có! Không! Người bình thường đến sáu mươi tuổi cũng sẽ không có kiểu hành vi này đi!

Cũng chỉ có Nhật Hướng Viêm cái loại sinh vật sống ở thế kỷ trước kia mới cảm thấy em trai mình như vậy là đang trải qua cuộc sống thiếu niên bình thường!

Chẳng qua, bản thân Nhật Hướng Viêm rõ ràng là người hơn nửa đêm không ngủ, buổi sáng phải dựa vào cà phê đen siêu đặc mới tỉnh táo được, quần áo đều là loại lưu hành mới nhất, kiểu tóc cũng thời thượng vô cùng, tại sao lại để cho em trai mình sống như một ông già sáu mươi tuổi, quần áo cũng cổ như từ thế kỷ trước chứ.

“Dù sao cái câu đố này mình nhất định sẽ tìm ra một ngày nào đó… Nhưng bây giờ không nấu mì, để cho chết đói là vĩnh viễn khỏi biết rồi.”

Dạ dày cồn cào cùng với tay chân mềm nhũn đều làm cho An Đặc Khiết hiểu được, nếu không bổ sung năng lượng, hắn rất có khả năng chỉ có thể xuống địa ngục mà hỏi tử thần cái câu đố thiên cổ này.

Mở một cái gói mì không biết tên vị, đem vài quả trứng ngay cả vụn vỏ trứng cũng cùng đập vào tô mì (An Đặc Khiết lỡ tay tự an ủi mình dù sao vỏ trứng có thể bổ sung canxi), sau đó rót nước nóng vào, mặc dù trên gói mì có ghi rõ phải đợi ba phút mới có thể ăn, nhưng, khi đói đến nỗi trước mắt mờ mờ mịt mịt hình như có một người mặc áo bào đen cầm lưỡi hái xuất hiện, hắn chỉ có thể gắng gượng đợi ba mươi giây, sau đó kéo cái nắp tô mì rồi liền nuốt cái sợi mì còn cứng và trứng mới chín một nửa.

Hắn hoàn toàn không biết cái chữ bỏng là gì, đem cả tô mì trong vòng một phút đồng hồ ngay cả nước nóng cũng húp hết, cuối cùng hắn có loại cảm giác như hồi sinh…

Tính mạng đã được giữ lại rồi, nhưng cái bụng vẫn chưa no, hắn quyết định pha một tô khác để đền bù cái bụng mấy ngày không ăn cơm, hơn nữa lần này tuyệt đối sẽ không bỏ thêm vỏ trứng vụn vào tô mì, cũng chắc chắn sẽ ngoan ngoãn mà chờ ba phút… mì với trứng chưa chín thật đúng là khó ăn bỏ mẹ!

Khi An Đặc Khiết đang ở phòng khách chờ tô mì “dễ ăn” thứ hai, bên ngoài truyền đến tiếng chìa khóa tra vào cửa, An Đặc Khiết quay đầu nhìn… Trong lòng đột nhiên có loại dự cảm không rõ!

Người trở về là Nhật Hướng Dạ hay là Nhật Hướng Viêm?

Nếu người trở về là Nhật Hướng Viêm, hắn sẽ phát hiện em trai ngoan ngoãn của mình lại có thể bốn, năm giờ sáng còn chưa về nhà, mà gã có trách nhiệm phải trông coi a Dạ là mình lại đang ở phòng khách ăn mì… (Nói đến, a Dạ hình như nói Nhật Hướng Viêm đã giao cho hắn một đống công việc?)

Nghĩ đến đây, An Đặc Khiết một phát mở nắp tô mì, mặc dù mới đợi khoảng chừng một phút rưỡi, nhưng hắn biết, Nhật Hướng Viêm thế nhưng không phải cái loại tốt bụng chờ hắn ăn xong mới cho hắn một phát súng.

Không được, cho dù phải chết, hắn cũng phải ăn xong tô mì này rồi mới chết!

Đối mặt với cái chết mà hớp một đống mì lớn, lúc ngay cả môi cũng bị bỏng đến nỗi sắp thành cái phao, đuôi mắt hắn lại liếc thấy một đầu tóc màu bạc… là a Dạ!

Oh oh oh, mạng của hắn được giữ rồi, may là, hắn vẫn có thể tiếp tục làm thí nghiệm rồi!

An Đặc Khiết lập tức nhả sợi mì trong miệng ra, sau đó đậy cái nắp lại, tiếp tục chờ đợi một phút rưỡi còn lại.

“Thì ra là a Dạ à, đúng là làm ta sợ muốn chết, ta còn tưởng rằng ngày này năm sau đã là ngày giỗ của ta, chết thì vẫn không sao, nhưng thí nghiệm của ta sẽ không có người làm, vậy thật không xong…” An Đặc Khiết ngồi xuống bên cạnh bàn ăn thấp, vừa nhìn chằm chằm vào mì, vừa lẩm bẩm.

Nhật Hướng Dạ sau lưng hình như đã đi tới, tay vươn qua vai An Đặc Khiết, bỏ xuống bàn một cái túi nhựa, bên trong chứa vài cái hộp.

“Đây là cái gì?”

An Đặc Khiết nhanh nhạy ngửi thấy có mùi đồ ăn, hắn vội vàng mở hộp ra, sau đó reo hò lên một tiếng, bên trong vậy mà đựng một đống thịt nướng, điều này làm cho hắn lập tức từ bỏ mì mà bắt đầu tấn công thịt nướng.

“A Da, ơn nửa đêm ông về, à đi ăn hịt ướng hả? Đi ới ai vậy? Là ạn học úc ước sao?”

An Đặc Khiết miệng đầy đồ ăn, ậm ờ hỏi, nhưng lại không có tiếng trả lời, mới bắt đầu cảm giác có chút kỳ quái, liền nhớ đến, a Dạ bình thường vừa về, sẽ hô to một tiếng “về rồi đây”, hơn nữa nếu nhìn thấy Nhật Hướng Viêm thì cười hi hi gọi ca ca, nhìn thấy hắn thì hô An Đặc Khiết papa.

Nhưng vừa rồi, hắn lại không nghe một tiếng nào.

An Đặc Khiết phát giác không ổn, đột nhiên ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy Nhật Hướng Dạ đưa lưng về phía hắn, định lên lầu.

Hắn có phần hồ nghi hỏi: “A Dạ? Con làm sao vậy?”

Bóng lưng Nhật Hướng Dạ run lên một chút, sau dó lắc mạnh đầu nói: “Không có gì.”

Không có mới lạ… An Đặc Khiết nhíu mày, hắn vừa nhai thịt nướng đầy trong miệng, sau đó vừa đi về hướng Nhật Hướng Dạ đang đờ ra ở bên cạnh cầu thang.

Hai tay đặt lên vai Nhật Hướng Dạ, An Đặc Khiết cố gắng dùng giọng nói nhẹ nhàng nhất có thể khi đang nhồi đầy đồ ăn: “Con làm sao vậy a Dạ, nói cho An Đặc Khiết… “papa” một chút được không?”

Vai Nhật Hướng Dạ run rẩy một chút, sau đó nó gật đầu, chậm rãi xoay người lại.

An Đặc Khiết há hốc miệng, cống hiến toàn cho sàn nhà bộ thịt nướng đã nhai rất lâu chuẩn bị nuốt xuống để bổ sung năng lượng.

Khiến cho hắn kinh ngạc đến như thế, là bởi vì trên mặt Nhật Hướng Dạ… đang mang hai hàng nước mắt.

“Con, con… làm sao vậy? Ai bắt nạt con? Ai có thể bắt nạt con? Không thể nào, thân thể cường hãn của con lại là tự tay ta tạo… Không, không đúng, cái này không phải trọng điểm.” Sau khi An Đặc Khiết lắp bắp nói nhảm một hồi, nhéo mạnh đùi mình một cái, đau đớn khiến cho hắn tỉnh táo lại.

Hắn hít sâu mấy hơi, vừa lấy tay áo lau đi nước mắt trên mặt Nhật Hướng Dạ, vừa nghiêm túc quan tâm hỏi: “A Dạ, xảy ra chuyện gì? Nói cho An Đặc Khiết papa, được không?”

Nhật Hướng Dạ gật mạnh đầu.

“Con, con đi xem lôi đài của Ezart, nhưng cho cậu ấy đồ ăn khuya hỏng, sau đó chúng con đi nướng thịt, nhưng E-Ezart cắm đũa vào trong bàn, không làm bạn với con nữa, con, con đã cho rằng bọn con là bạn, bạn tốt…”

Nhật Hướng Dạ cúi đầu hết sức thương tâm nói: “Cậu ấy nói từ trước tới giờ đều không phải, còn muốn con sau này đừng nói chuyện với cậu ấy nữa.”

Nói cái gì không đầu không đuôi thế hả! An Đặc Khiết cố sức đem ánh mắt nghi hoặc nén xuống, khiến cho mặt hiện lên vẻ “hiểu rõ”. Ôi! Tóm lại, là có một người tên là Ezart, rồi sau đó không muốn làm bạn với a Dạ là được.

An Đặc Khiết thử quay lại giọng nói dịu dàng nhất của mình… Nhưng quay thế nào cũng chỉ có xuất hiện giọng điệu khi tán gái mới có, thật không xong!

Cuối cùng hắn đành phải làm mềm giọng một chút, nói: “Nó không muốn cùng làm bạn với con cũng không sao. Con vẫn có rất nhiều bạn học có thể làm bạn bè.”

Nhật Hướng Dạ cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Không có ai để ý con, mọi người ghét con, chỉ có Ezart không ghét con, nhưng bây giờ… Con cho rằng bọn con đã là bạn tốt rồi, tại sao đột nhiên cậu ấy lại tức giận?”

Đừng dùng ánh mắt kỳ vọng nhìn ta, cho dù là anh trai giống như thần của con cũng không thể từ lời kể lộn xộn của con hiểu ra rốt cục là tại sao!

An Đặc Khiết kêu thảm trong lòng, chỉ là ánh mắt kỳ vọng và vẻ mặt đáng thương của Nhật Hướng Dạ thật sự làm cho hắn không thể nói ra sự thật “Ta không biết, đừng hỏi ta!”.

An Đặc Khiết đành phải thuận miệng nói bừa: “Hm, có lẽ đó là một chuyện hiểu lầm nhỏ? Bạn bè thường thường đều sẽ có hiểu lầm, cũng thường thường cãi nhau, đi xin lỗi là làm lành thôi.”

“Thật, thật vậy không?” Nhật Hướng Dạ đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm lệ sáng lên hi vọng.

“Phải…” chắc là vậy đi, An Đặc Khiết miễn cưỡng cười.

Ai cần biết chuyện gì xảy ra, chỉ hi vọng cái gã gọi là Ezart kia thức thời một chút, mau chóng tha thứ cho a Dạ, nếu không để cho Nhật Hướng Viêm nhìn thấy a Dạ đang khóc, ai biết cái tên yêu em trai kia sẽ làm ra cái quái gì? Nói không chừng đem toàn bộ người trên thế giới tên là Ezart quăng vào lò hỏa táng cũng không chừng, Nhật Hướng Dạ chùi chùi nước mắt, Thì ra là như vậy à, bạn bè đều phải cãi lộn sao? Mặc dù nó cũng không biết tại sao Ezart tức giận, nhưng nói không chừng chỉ là bởi vì nguyên nhân bạn bè đều phải cãi nhau

“Vậy con lát nữa sẽ xin lỗi với Ezart!” Nhật Hướng Dạ nhìn đồng hồ một chút, bây giờ đã là năm giờ mười lăm buổi sáng rồi, thêm chốc nữa có thể đi học, nó có thể xin lỗi Ezart ở trường học, sau đó bọn nó tiếp tục làm bạn tốt!

Nghĩ vậy, nó quả thực chờ không nổi rồi, muốn lập tức xông ra cửa đi học.

Hi vọng sẽ không xảy ra chuyện… An Đặc Khiết nhìn bộ dạng cao hứng của Nhật Hướng Dạ, trong lòng mơ hồ có loại bất an.

“Ta dẫn con đi học được không?” Hiếm thấy, an Đặc Khiết cả ngày chôn trong phòng thí nghiệm chủ động đưa đề nghị dẫn a Dạ đi học. Ôi! Coi như là vì hòa bình thế giới góp một phần sức đi, một giọt nước mắt của a Dạ bây giờ có thể còn kinh khủng hơn so với một quả bom hạt nhân.

“Không cần.” Nhật Hướng Dạ lại trực tiếp từ chối: “Như vậy con sẽ không thể cùng đi học với Ezart rồi, con muốn tìm cậu ấy, sau đó xin lỗi với cậu ấy, rồi sau đó cùng nhau đi học.” Nó ngay cả kế hoạch cũng làm xong rồi.

“Như vậy à…” An Đặc Khiết gãi mặt rồi cũng coi như không có gì nữa.

Dù sao hắn cũng đã vì hòa bình thế giới cố sức rồi, hơn nữa nếu như a Dạ lại đau lòng khóc lóc trở về, khó đảm bảo rằng Nhật Hướng Viêm sẽ không xử bắn hắn, hay là dứt khoát hủy diệt toàn bộ thế giới, cho nên hắn thừa dịp lúc địa cầu còn bình yên vô sự, nhanh chóng làm cho tốt thí nghiệm.

 

7 responses »

  1. tớ lấy tem nhé >_<

    Reply
  2. haizzz, khổ thân cho a Dạ quá…

    Reply
  3. Slide-dthtrieu

    Thật ko dám tưởng tưởng chap sau sẽ có chuyện dở khóc dở cười gì nữa! >”<

    Reply
  4. a Dạ chắc sẽ đi xin lỗi Ezart, rồi sau đó…, thật khó tưởng tượng đc chuyện j sẽ xảy ra

    Reply
  5. oaaaaaaaa!!!!!!!! truyện hay quá! mình thích a Dạ nhứt. Người đâu vừa thật thà, dễ thương lại vừa mạnh nữa. Cám ơn bạn đã dịch truyện này nhé! tình cờ lướt vi vu lại tìm thấy nhà bạn! cho mình hỏi 1 chút nhé, truyện này tác giả đã viết xong hết chưa bạn, nếu chưa thì chắc dài cổ đợi qué! mình cũng chưa đọc qua tác phẩm nào của tác giả này hết à, hồi trước cũng có theo dõi truyện của một số tác giả , có điều tự dưng đang viết hay lại drop mất tiêu, làm mình lòng đau như cắt nên hỏi tí vậy mà. ^^

    Reply
    • Truyện này viết xong hết rồi,
      Ngoài ra Mệnh kỵ sĩ (thì on going ko có drop), 1/2 prince (có trong truongton.net cũng viết xong rồi), đều là truyện của tg này, và còn nhiều truyện như bất sát, GOD…
      đây là tg mình iu nhất đấy >_<

      Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: