RSS Feed

Huyền Nhật Thú – V2c5

【 đệ ngũ thú 】 ma tuyệt

Bạn bè của ác ma
Không phải là bạn bè
Bạn bè là ác ma
Xin đừng ruồng bỏ

Nhật Hướng Dạ vội vàng mà đi, chỉ sợ Ezart đi tới trường sớm hơn nó, chờ đi tới đường Ezart chắc chắn đi qua, nó nhìn thời gian một chút, không có vấn đề, mới bảy giờ mà thôi, lấy bình thường mà nói, Ezart lúc gần tám giờ mới sẽ qua chỗ này, hắn nhất định còn chưa tới đây.

Nhật Hướng Dạ mười phần kiên nhẫn, nó cứ như thế dài cổ chờ đợi, mắt không bỏ qua bất cứ ngóc ngách nào, không ngừng dò xét đường phố.

Đợi đến khi tám giờ, Nhật Hướng Dạ bắt đầu âm thầm sốt ruột, chẳng lẽ Ezart hôm nay không đi học sao? Đúng rồi, cậu ta ngày hôm qua hình như có nói hôm nay có thể sẽ không đi học? Nhưng lôi đài tối qua kết thúc không phải quá muộn, lúc ăn thịt nướng cậu ta có nói hôm nay vẫn sẽ đi học…

“Chẳng lẽ cậu ta tức giận đến không muốn đi học rồi?” Nhật Hướng Dạ ủ rũ đứng lên, không biết là muốn tiếp tục chờ hay là đi học đây?

Học viện chiến đấu là tám giờ hai mươi vào học, nếu đi bây giờ, có thể dùng cuốc bộ mà đi, nếu đợi mười phút nữa, vậy ắt phải dùng phương thức phi hành mới có biện pháp bắt kịp thời gian vào học, Nhật Hướng Dạ lưỡng lự không thôi.

Hay là chờ lúc Ezart vào học mới xin lỗi với cậu ấy đây?

Lúc nó đang do dự, lại không có chú ý đến mấy học sinh không thân thiện xông tới, đến khi bọn chúng hình thành thế bao vây, Nhật Hướng Dạ mới bừng tỉnh.

“Các cậu có việc gì sao?”

Nhưng, nó cũng không cảnh giác lắm, nó đã nhận ra mấy người này chính là bạn học đồng ban của nó.

Nói rõ hơn, cũng là mấy học sinh cười nhạo nó hôm qua, đương nhiên, Nhật Hướng Dạ cũng không hiểu phần lớn nội dung cười nhạo của bọn họ, thậm chí là không hiểu ý nghĩa của hai chữ “cười nhạo” này.

“Mày ngày hôm qua thật khốn khiếp, căn bản không bỏ chúng tao vào mắt!” Một bạn học nam trầm mặt xuống.

Nhật Hướng Dạ mười phần không hiểu, nó lúc nào không bỏ những bạn học này vào mắt? Nó mỗi lần nhìn thấy bạn học đều nghiêm túc chào hỏi mà, chỉ là bọn họ hầu hết đều không để ý nó.

“Thế nào? Đang nghĩ bọn tao làm sao dám động mày đúng không?” Nữ bạn học tóc đủ màu sắc hừ một tiếng: “Mày không biết tối hôm qua bọn tao cũng ở tiệm thịt nướng đó chứ?”

“Eh? Thật vậy không?” Nhật Hướng Dạ bỗng nhiên chợt hiểu, khó trách bọn họ nói nó không bỏ bọn họ vào mắt, thì ra người ta cũng ở tiệm thịt nướng, nhưng nó lại không có nhận ra người ta, bọn họ tức giận cũng là phải.

Nhật Hướng Dạ cảm thấy là lỗi của mình, vô cùng nghiêm túc xin lỗi: “Thật sự xin lỗi, tôi không có chú ý đến các cậu, lần sau tôi nhất định sẽ chào hỏi các cậu.”

Nhận được xin lỗi, đối phương lại hình như ngẩn người, sau đó nữ bạn học hét ầm lên: “Ai muốn chào hỏi với cái thứ rác rưởi như mày chứ! Tao nói cho mày biết, bọn tao không sợ mày, ai bảo mày phạm phải tối kỵ của ôn thần! Bọn tao chính mắt nhìn thấy hắn nói không bảo kê mày nữa, tao nói cho mày, hắn luôn luôn nói là làm, nếu đã nói không bảo kê mày, cho dù mày ở trước mặt hắn bị bọn tao đánh thành một đống bã, hắn cũng sẽ không để ý mày!”

Mặc dù Nhật Hướng Dạ không biết biệt hiệu ôn thần của Ezart, nhưng tối hôm qua chỉ có Ezart và nó ở cùng thôi, nó dễ dàng biết ngay bọn họ nói mình phạm phải tối kỵ của Ezart.

Nó vội vàng hỏi: “Là tối kỵ gì?”

Nó thật sự vô cùng muốn biết mình tại sao khiến cho Ezart tức giận.

“Hừ!” Nữ bạn học hoài nghi mà liếc nó một cái, hoài nghi tên mọt sách này rốt cuộc là thật không biết hay là giả vờ không biết? Nhưng, mặc kệ thế nào, bọn họ cũng sẽ không trả lời nó!

Vài người âm trầm mà liếc lẫn nhau vài cái, mặc dù nghe thấy Ezart chính miệng nói không bảo kê thằng nhóc này, nhưng bọn họ vẫn không dám ở trước mặt Ezart hội đồng nó, thách thức xem Ezart có đổi ý hay không, cho nên mới ở ngoài trường học chặn đầu Nhật Hướng Dạ.

Bọn họ sau khi liếc nhau vài cái, chậm rãi đi tới bao vây Nhật Hướng Dạ…

“Các cậu muốn làm cái gì?”

Sau lưng chính là vách tường rồi, Nhật Hướng Dạ theo bản năng không thích bản thân không có đường lui, mặc dù nó biết những người trước mắt này căn bản không tạo thành được uy hiếp.

“Không có gì, chỉ là mời mày theo bọn tao vào trong hẻm chơi đùa.” Một người trong đó âm hiểm mà cười.

Nhật Hướng Dạ mặc dù có chút kỳ quái vừa lại có chút cao hứng, có bạn học để ý nó, còn nói muốn cùng nó chơi đùa, nhưng, nó phải chờ Ezart rồi!

“Xin lỗi, hôm khác được không? Tôi hôm nay phải chờ Ezart mới được, hơn nữa cũng sắp vào học rồi, sẽ đến muộn mất.”

“Mẹ kiếp, mày thật sự cho rằng mày có thể đi hả!” Bạn học không kiên nhẫn lớn tiếng kêu lên.

“Bớt nói nhảm với nó đi, đánh một quyền sau đó kéo vào!”

“Tao đánh trước!” Một người khác giơ nắm tay lên.

“Ezart!” Nhật Hướng Dạ mắt liếc thấy một cái đầu nhím màu đỏ quýt, vội vàng lớn tiếng la lên.

Mọi người quay đầu nhìn, quả đúng là cái ôn thần học viện kia, nhất thời sợ đến thân thể cứng đờ không nhúc nhích.

“Ezart!” Nhật Hướng Dạ vui vẻ mà đi lên trước vài bước.

Ezart lạnh lùng mà quét mắt qua tình huống hiện trường. Không ngờ, nó chưa chi đã bị bao vây rồi, còn tưởng rằng ít nhất phải sau ngày đầu tiên tan học, hèn gì nó lại vội vã tìm núi dựa như thế!

“Ezart, xin lỗi.” Nhật Hướng Dạ cuối cùng nói ra lời này, nó vô cùng thật tâm nói: “Tôi hình như đã phạm phải tối kỵ của cậu, xin lỗi, tôi không biết tối kỵ của cậu là gì, tôi không phải cố ý, tôi xin lỗi cậu, chúng ta vẫn là bạn tốt, được không?”

Ezart không có trả lời, lúc đi qua, hắn thậm chí không thèm liếc Nhật Hướng Dạ một cái, như thể nơi đó không có ai nói chuyện với hắn.

Ezart… Nhật Hướng Dạ sửng sốt, đầu óc nó đầy hỗn loạn, nó xin lỗi rồi mà! Vì sao Ezart vẫn không đếm xỉa tới nó?

Lúc này, mấy đứa bạn học bao vây xung quanh nó nhìn thấy hành động này của Ezart, hoàn toàn rõ ràng ôn thần mặc kệ thằng nhóc này rồi, lá gan bọn chúng lập tức to ra, tiến lên bắt được vai của thằng nhóc này, muốn kéo nó vào trong hẻm đánh một trận tàn nhẫn.

Nếu là bình thường, Nhật Hướng Dạ tuyệt đối không thích người khác đụng chạm nó, nhưng là bây giờ ánh mắt của nó chỉ nhìn vào bóng lưng của Ezart, nó có loại cảm giác, nếu như Ezart nghe thấy tiếng nó bị đánh mà quay đầu lại, như vậy bọn nó vẫn là bạn, thậm chí là bạn tốt càng tốt hơn so với trước kia, nếu như hắn không quay đầu lại…

Một nắm đấm hướng giữa bụng Nhật Hướng Dạ đánh xuống, người sau cố ý không tránh né không kiềm nén mà rên một tiếng, vốn là nửa người máy Huyền Nhật cho dù bị đánh chết cũng sẽ không thốt ra nửa tiếng.

Con ngươi đen của nó nhìn chằm chằm Ezart, mắt đen kịt nhưng lóe lên tia hy vọng, cái bóng lưng có chút côn đồ kia có thể sẽ vì nó mà dừng lại, sau đó cứu nó cái đứa bạn này hay không đây?

Huyền Nhật mạnh mẽ đến không ai có thể đánh bại vậy mà lại khẩn cầu người khác đến cứu nó, so với nói là cứu viện trên thân xác, thật ra, không bằng nói là cứu chuộc trên tinh thần.

Nó cần một người bạn, một người ngoại trừ ca ca và An Đặc Khiết, sẽ cười với nó, nếu không, nó sẽ vĩnh viễn, vĩnh viễn đều không muốn bước ra thế giới ngoài hai người này.

“Ezart…” Nhật Hướng Dạ gần như mang giọng cầu khẩn, thỉnh cầu đối phương đừng bỏ rơi nó, xin kéo nó một tay.

Nghe thấy tiếng hô gọi này, Ezart khựng một chút.

Nhưng hắn không có quay đầu lại.

Không có ngừng chân lại.

Không có kéo Nhật Hướng Dạ một tay, mặc cho con mắt đêm tối lóe lên hi vọng đó dần dần dập tắt…

Nhật Hướng Dạ bị đẩy vào trong hẻm, người khác không ngừng tay đấm chân đá với nó, nhưng nắm đấm rơi ở trên người há có đau đớn bằng cha ruột căm hận nó? Há có đau đớn bằng xương cốt toàn thân bị kim loại thay thế, cơ thịt bị cưỡng chế cường hóa cùng đủ loại phẫu thuật về sau? Há có đau đớn bằng bảy năm không nhìn thấy ca ca duy nhất yêu thương nó? Há có đau đớn bằng bị bạn bỏ rơi… Không! Bọn nó là bạn sao?

Trước đến giờ đã không phải.

Trả lời tối qua của Ezart hiện lên trong đầu.

Thì ra là thế.

Mình trước đến giờ đã không có bạn, sau này… cũng sẽ không có rồi.

Nhật Hướng Dạ cả người nằm ngang ở trên mặt đất, lấy tay bảo vệ đầu mặt, thoạt nhìn như bị đánh tới không có lực phản kháng, mấy người kia đánh tàn nhẫn như thế, gần như là muốn đặt nó vào chỗ chết. Nhưng trên khuôn mặt bị tay che khuất, con ngươi đen hoàn toàn vô cảm tình, trên mặt không còn một chút vẻ con người nào.

Không thể để cho bọn chúng tiếp tục đánh, nếu vết thương quá rõ ràng, chủ nhân sẽ không vui.

Nhưng không thể làm cho năng lực của Nhật Hướng Dạ bị phát hiện… mệnh lệnh của chủ nhân.

Vậy thì…

Giết! Giết chết toàn bộ bọn chúng, sẽ không có người biết năng lực của Nhật Hướng Dạ!

Giết chết bọn chúng!

“Dừng tay! Các ngươi muốn đánh chết cậu ta sao!”

Ezart? Khuôn mặt không còn vẻ con người đột nhiên nứt ra một kẽ hở, toát ra mong đợi cực độ. Nhật Hướng Dạ nhìn qua hướng phát ra giọng nói, đó là…

Elian?

Mặc dù không biết Ezart và Nhật Hướng Dạ tại sao đột nhiên cãi nhau, hơn nữa hình như là chuyện hết sức nghiêm trọng, nét mặt của Nhật Hướng Dạ cơ hồ như là bị toàn thế giới từ bỏ… người thế này thật sự là Huyền Nhật?

Elian nén xuống suy đoán lung tung của mình, hít sâu một hơi, cái này không liên quan chuyện của hắn, hắn chỉ là đến quan sát Nhật Hướng Dạ rốt cuộc có phải là Huyền Nhật hay không mà thôi, cái khác, hắn cũng không cần quan tâm.

Thế là, hắn trơ mắt nhìn thiếu niên gọi hắn là Lian ca kia bị lôi vào trong hẻm, vô số cú đấm tàn nhẫn rơi vào trên thân thiếu niên gầy yếu, mấy người đó như thể có thâm thù đại hận với người thiếu niên, tay đấm chân đá không ngừng, từ đầu tới đuôi, thiếu niên chỉ có thể co ro như một con tôm, vô lực mà dùng tay bảo vệ đầu mặt…

Mau đi! Nếu như cậu là Huyền Nhật, những người này căn bản không đáng là gì, cậu tuyệt đối có sức mạnh phản kích.

Elian núp ở bên cạnh hẻm nhỏ, chỉ lộ ra một con mắt nhìn chằm chằm hình ảnh bạo lực trong hẻm, trong con ngươi phản chiếu ra hình ảnh co ro của thiếu niên, thiếu niên gầy yếu đó có thể cầm cự bao lâu đây… Chẳng lẽ, hắn muốn ở chỗ này trơ mắt nhìn thiếu niên gọi hắn Lian ca kia bị đánh chết, rồi qua cái chết của nó xác nhận nó không phải Huyền Nhật?!

Như thế, mình còn coi là người sao?

Mặc dù “không phải người” cũng không phải chuyện quá hiếm lạ, những người trước mắt này chẳng lẽ còn coi là người?

Sau khi chế giễu những người đánh thiếu niên này, Elian đột nhiên cảm thấy mình khoanh tay đứng nhìn, có khác gì những người này đâu?

Hắn xông vào trong hẻm.

“Dừng tay! Các ngươi muốn đánh chết cậu ta sao!”

Vài người dừng lại, tức giận ngút trời mà quay đầu nhìn là gã nào không biết sống chết dám cắt ngang bọn họ đánh người!

“Liên quan cái chó gì đến mày! Không muốn chết thì biến đi.” Một người trong đó mặt dữ tợn chửi.

“Kệ đi! Kéo qua đánh chung luôn một thể không phải tốt sao? Chúng ta bớt phải tranh nhau đánh thằng nhóc khó ưa này.” Một người khác cười hì hì nói, đồng thời duỗi chân đá Nhật Hướng Dạ một cái.

Mắt thấy Nhật Hướng Dạ lại bị trúng một cước, Elian trầm mặt xuống quát: “Các ngươi sẽ vì thế mà trả giá!”

“Nghe chưa, hắn nói chúng ta sẽ trả giá. Ha ha ha, thôi rồi, tao sắp chết cười rồi!”

Mấy người cười thành một đống, thiếu chút nữa muốn ngã lăn trên đất.

Elian rút ra hai thanh đao… Chính xác mà nói, là hai cái chuôi đao, hai cái chuôi đao này lại không phải chuôi đao bằng gỗ bình thường, mà là do kim loại chế thành, trên thân kim loại thậm chí lóe ra tia sáng màu lam nhạt, Elian hai tay cầm chuôi đao đặc biệt này bày ra tư thế chiến đấu đơn giản nhưng thực dụng.

Hắn ngay cả nhúc nhích cũng không nhúc nhích, nhưng hai cái thân đao quang năng do năng lượng hình thành từ trong chuôi đao xuất ra, đường cong hoàn mỹ và ánh sáng năng lượng màu xanh da trời nhàn nhạt đều khiến cho người khác tán thán không thôi.

“Hai thanh đao năng lượng đó… Hắn, hắn là học sinh đặc chiến ban ngày đó ở trong máy chiến đấu đánh bại Bạch Liên Tinh và Ezart!” Vài người rốt cục đã nhận ra, bọn họ kinh hoảng la lên.

Elian cười cười nói: “Bingo! Ngươi đoán đúng rồi.”

Một trận chiến đấu thực lực chênh lệch xa đến khiến cho người khác không nỡ nhìn từ đó triển khai, so với nói là chiến đấu, không bằng nói là một phía đánh người, đồng thời sau khi Elian đối mặt những người đó, đem vũ khí của chúng rút ra toàn bộ đều chém thành một đống sắt vụn, tiếp theo, bắt đầu làm cho chúng biết thế nào là đau đớn của người bị đánh.

Trong hẻm nhỏ không ngừng truyền đến tiếng cầu xin “ui da, đừng đánh!”, “Tôi sai rồi, tha cho tôi đi!” vân vân.

Sau khi Elian dùng chuôi đao đánh người còn đứng cuối cùng cho đo đất, nhìn một chút những người kêu rên trên mặt đất, thấy thương tổn của bọn chúng và a Dạ gần như không chênh lệch lắm, hắn cuối cùng cũng thu tay, lạnh giọng quát: “Ta cảnh cáo các ngươi, ngoại trừ ta ra, Eloise, cái cô gái khí lực không thua kém Ezart kia, cô ấy thế nhưng còn yêu thích a Dạ hơn ta, nếu như để cho cô ta biết các ngươi lại dám đánh a Dạ… hê hê!

Nghe vậy, mấy người mặt đều khóc lóc thảm thiết kêu: “Xin tha cho chúng tôi mà!”

Elian hừ lạnh một tiếng: “Cút đi, mười giây sau nếu như các ngươi còn trong phạm vi tầm nhìn của ta, tiếp đến ta sẽ gọi điện bảo Eloise tiếp tục đánh!”

Lời này vừa ra, những gã vừa mới còn nằm trên mặt đất thoạt nhìn như thể chỉ thiếu một hơi là tắt thở toàn bộ đều nhảy lên, chen lấn mà chạy ra hẻm nhỏ.

Lúc này, Elian thu hồi biểu tình hung thần ác sát, lo lắng nhìn về phía Nhật Hướng Dạ: “A Dạ, cậu không sao chứ?”

Nhật Hướng Dạ vẫn như cũ ngồi ở chỗ ban đầu bị đánh, biểu tình trên mặt có chút đờ đẫn. Elian nhìn thấy ánh mắt của nó nhìn chằm chằm vào đao năng lượng, tưởng rằng nó bị thứ này dọa sợ, vội vàng thu thân đao lại, sau đó đem chuôi đao thu hồi vào trong người.

“Cậu có ổn không? A Dạ.” Elian ngồi xổm xuống, muốn kiểm tra thương thế của Nhật Hướng Dạ.

Nhật Hướng Dạ hoảng một chút, rõ ràng cự tuyệt để cho Elian xem xét.

“Tôi đưa cậu đến phòng y tế của trường được không?” Elian ngừng tay lại, hết sức lo lắng. Xem ra a Dạ căn bản là sợ hãi.

“Hay là cậu muốn về nhà?”

“Đừng! Đừng về nhà!” Nhật Hướng Dạ kinh hô một tiếng, nó thế nhưng không muốn để cho ca ca nhìn thấy nó bị thương, ca ca sẽ rất lo lắng.

“Được, được! Không về nhà.” Elian vội vàng trấn an: “Vậy tôi dẫn cậu đến phòng y tế.”

Nhật Hướng Dạ mới đầu là gật đầu, nhưng, lập tức nhớ tới mình không thể để bác sĩ kiểm tra, tình huống dị thường của thân thể nó lập tức sẽ bị phơi bày!

“Đừng! Em muốn đi học.”

“Nhưng cậu bị thương rồi.” Elian nhíu mày lại.

“Không sao.” Nhật Hướng Dạ đứng dậy, phủi phủi bụi bặm trên quần áo, sau đó kéo quần áo lộn xộn lại chỉnh tề.

Elian thì thì cau mày nhìn nó, từ chỗ quần áo bị hư tổn có thể nhìn thấy rất nhiều bầm tím và vết thương, nhưng, a Dạ lại không chịu đến phòng y tế, cái này nên làm sao đây?

Hay là tìm Eloise tới chăm sóc a Dạ đi? Hắn thật sự không biết nên làm sao chăm sóc một thiếu niên bị thương tổn cả thể xác lẫn tinh thần…

Nhật Hướng Dạ nhặt cặp sách bên cạnh lên, cũng phủi phủi bụi bặm phía trên. Từ đầu đến đuôi đều không có nói lấy nửa câu. Điều này làm cho Elian càng cảm thấy a Dạ có chút quái quái.

Là bị đả kích quá lớn sao? Hắn bắt đầu ảo não, mình vừa rồi vì sao không đi ra ngăn cản những người đó đánh a Dạ sớm hơn một chút.

“Cậu không chuyện gì chứ? A Dạ…” Mặc dù Elian hỏi như vậy, nhưng hắn đã sớm khẳng định a Dạ tuyệt đối có chuyện rồi.

“Em không việc gì. Đi học trước đây, cảm ơn anh giúp em, Lian ca.” Nhật Hướng Dạ cúi chào nói cảm ơn với Elian, sau đó xoay người đi về phía miệng con hẻm.

Chẳng những có chuỵen, hơn nữa còn là chuyện rất lớn. Elian nhíu chặt mày, hắn cầm lấy điện thoại đi động, gọi cho Eloise, đồng thời vì sợ Nhật Hướng Dạ xảy ra chuyện, hắn gắt gao đi ở phía sau Nhật Hướng Dạ.

Nhật Hướng Dạ chậm rãi đi đến trường học, đi vào phòng học của mình, nó đến muộn rồi, nó biết.

Nhưng, ở một phòng học ầm ĩ kiêm hỗn loạn đến ngay cả ba ngôi chợ cũng không bì được mà nói, một học sinh đến muộn thật sự không thu hút nổi chú ý của bất kỳ người nào, bao gồm lực chú ý của thầy giáo trên bục giảng và học sinh đang chơi đùa phía dưới.

Đừng nói là đến muộn, thậm chí là mấy học sinh bị Elian đánh cho nghỉ học cũng không khiến bất cứ ai chú ý.

Bởi vì đây là D ban, ban thả trâu ăn cỏ trong truyền thuyết, chỉ cần ngoan ngoãn nộp học phí, tốt nghiệp cho dù không tới tham gia lễ tốt nghiệp, trường học đều sẽ chuyển chứng thư tốt nghiệp đến nhà. Chỉ là, chứng thư tốt nghiệp phía trên ghi chú chữ “D” to tướng thông thường cũng không có dùng được gì.

Nhật Hướng Dạ đem cặp sách chỉnh tề treo ở cạnh bàn, sau đón ngồi xuống, nó quay đầu, liếc nhìn tóc màu đỏ quýt nằm bò ở trên bàn bên cạnh một cái, Ezart vẫn như bình thường tới phòng học ngủ, chỉ có khóa thực tiễn mới có thể khiến cho hắn tỉnh táo lại.

Nhật Hướng Dạ ngồi ở vị trí của mình, lấy vở ra nghiêm túc học. Nó biết Elian dọc đường đều đi theo nó, bây giờ cũng ở ngoài cửa sổ nhìn nó, bộ dạng hình như rất lo lắng.

Nhưng nó lại hoàn toàn không có đáp lại Elian, nó bây giờ chỉ muốn giờ học mau kết thúc, sau đó về nhà tìm ca ca và An Đặc Khiết papa.

Chỉ có bọn họ sẽ không đưa lưng về nó, chỉ có bọn họ sẽ không rời khỏi nó.

Tay Nhật Hướng Dạ tốc hành ghi lại mỗi một câu thầy giáo nói, nhưng ánh mắt nó lại hết sức đờ đẫn, chép thứ không cần chép tự nhiên sẽ không có hứng thú, nếu là bình thường, nó còn có thể nói mấy câu với Ezart, mặc dù người sau luôn là bộ dạng muốn giết người sau khi bị đánh thức.

Buồn chán, buồn chán…

Được rồi, nó còn có một món đồ chơi có thể chơi.

“Tiểu Ái!”

Nhật Hướng Dạ mò mò cặp sách, quả nhiên ở dưới đáy tìm thấy máy tình yêu ảo hình trái tim màu hồng, nó vội vã ấn mở công tắc.

Có cô gái ảo khuôn mặt và mắt màu hồng hiện ra, cô bĩu môi oán giận: “A Dạ thật đáng ghét, lâu rồi không có ngó ngàng người ta!”

“Xin lỗi, tôi không phải cố ý, cậu vẫn luôn chờ tôi sao?” Nhật Hướng Dạ để lại một tay phải tiếp tục ghi chép, mắt và tay trái thì chơi với Tiểu Ái của nó.

Còn có Tiểu Ái, Tiểu Ái luôn luôn đợi nó.

“Đúng vậy!” Tiểu Ái đáng yêu mà bĩu môi.

“Cậu sẽ không… quay lưng với tôi chứ?”

“Đương nhiên sẽ không rồi, a Dạ, bây giờ chúng ta muốn làm gì đây?” Tiểu Ái cười hi hi hỏi, đương nhiên trên màn hình xuất hiện mấy cái lựa chọn: trò chuyện, ăn cơm, đọc sách…

Nhật Hướng Dạ nghiêng đầu, quyết định bắt đầu từ mục thứ nhất, đem tất cả lựa chọn đều chơi một lượt.

Elian đứng ở ngoài cửa sổ, cau mày nhìn vào tình huống của a Dạ, nó thoạt nhìn hình như vẫn ổn, sau khi ngồi xuống ghi chép, bây giờ bắt đầu chơi máy tình yêu ảo của nó.

Duy nhất không giống là, nó và Ezart thoạt nhìn như người xa lạ.

“A Dạ làm sao rồi? Tên khốn khiếp nào dám đánh a Dạ đáng yêu của ta!”

Chưa thấy người đã thấy tiếng, Eloise còn đang ở cuối hành lang tít bên kia đã bắt đầu la hét om sòm, âm thanh một đường truyền thẳng tới lỗ tai của Elian ở đầu hành lang khác.

Elian lườm mắt nhìn cô một cái, may là D ban vô cùng ầm ĩ, cho dù là cổ họng lớn của Eloise cũng không khiến cho bất cứ người nào chú ý tới, đúng là cái ban cấp khó tin!

“Cậu ấy đang ở trong đó chơi máy chơi game, thoạt nhìn hình như vẫn ổn…”

Nói đến một nửa, Elian đã bị Eloise dồn qua một bên, Eloise sau khi dồn Elian qua một bên, lập tức ló đầu vào cửa sổ, đến lúc nhìn thấy a Dạ đang ngồi ngay ngắn trên vị trí, cô cuối cùng cũng yên lòng.

“A Dạ thoạt vẫn còn ổn mà…”

“Cậu ấy rất tuyệt vọng.”

Cô nàng chưa nói xong, đã bị Eli chậm rì rì đi qua ngắt lời.

Elian và Eloise quay ngoắt đầu trừng Eli.

Eli lại không để ý cái trừng của hai người, chỉ tự “nghe” một hồi rồi nói: “Đừng quay lưng với tôi, Ezart, trước tới giờ đã không phải, trong lòng cậu ta vẫn luôn lặp lại mấy từ này, lực chú ý của cậu ta căn bản không hề ở trên máy chơi game.”

Elian ngẩn người: “Nhưng cậu ta đích xác đang chơi game.”

Eli liếc hắn một cái rồi hỏi: “Vừa chơi đùa, vừa ghi chép, đồng thời ánh mắt đờ đẫn, cái gì cũng không nhìn?”

Elian quay đầu nhìn, quả đúng như thế, chỉ có á khẩu không nói được gì.

“Ah Ah a Dạ của ta, cậu ấy cũng không cười nữa rồi! Nhất định là cái gã tên là Ezart kia bắt nạt cậu ấy!” Eloise nổi giận, cô nàng như sư tử hà đông gầm thét: “Không được! Ta phải giúp a Dạ lấy lại công bằng!”

Nói xong, cô nhảy lên cửa sổ, ngay cả Elian cũng không kịp ngăn cản, cô ngang nhiên mà chỉ thẳng vào Ezart đang nằm bò mà ngủ, la lớn: “Ezart! Ngươi đi ra cho ta, ta nhất định phải thay thế a Dạ trừng phạt ngươi!”

Chữ Ezart vừa ra, toàn bộ ban lập tức trầm tĩnh lại, tỏ rõ kinh ngạc lại có thể có người dám khiêu chiến với ôn thần của Yelan, nhưng vừa quay đầu nhìn, ba người đó không phải chính là ba học sinh đặc chiến ban lần trước ở trong máy chiến đấu ảo làm ra náo động lớn sao?

Ezart uể oải mà ngẩng đầu lên, trên mặt tràn ngập thần sắc khó chịu vì bị đánh thức, cộng thêm hình xăm rồng trên mặt, thoạt nhìn càng mười phần uy thế, ở trong đầu mọi người, một trận đại chiến xem ra là không thể tránh rồi…

Không ngờ, Ezart lại chỉ bỏ một câu: “khóa Thực tiễn tiết bảy tám ngày mai, bên trong máy ảo đánh.” Sau đó tiếp tục gục xuống, ngủ giấc của hắn.

Eloise nổi nóng, suýt nữa muốn từ trong miệng phun lửa thiêu rụi cái phòng học này.

Elian chỉ là phe phẩy đầu, sau đó gắng sức kéo Eloise sắp bùng nổ đi.

Eli trong nhóm ba người trái lại lộ ra ánh mắt tán thưởng đối với Ezart. Người này có nội tâm phi thường thẳn thắn, nội tâm của hắn không có ý nghĩ thừa thãi, chính là những lời hắn ngoài miệng nói mà thôi.

“A Dạ ~ tỷ tỷ sẽ giúp cậu báo thù!” Eloise vừa kêu vừa bị Elian kéo đi, đằng sau còn Eli chậm rì rì đi theo.

Báo thù gì? Nhật Hướng Dạ ngỡ ngàng nhìn ba người rời khỏi, sau khi sửng sốt một hồi, quyết định tiếp tục cúi đầu chơi đùa Tiểu Ái của nó.

An Đặc Khiết ở nhà đứng ngồi không yên một lúc lâu, mặc dù mấy lần vào phòng thí nghiệm, nhưng bởi vì đều thiếu chút nữa lỡ tay phá hủy cả phòng thí nghiệm, cứ thế mấy lần, hắn thật sự không dám dùng thí nghiệm để đánh cuộc nữa, dứt khoát ngồi ở trong phòng khách, vừa nhìn đồng hồ, vừa chờ đợi Nhật Hướng Dạ.

“Ôi ôi, ta thế này có khác gì một người cha lo lắng cho con cái?” An Đặc Khiết đẩy đẩy cái mắt kính nhỏ trên mũi, nổi lên tự oán tự trách: “Ta rõ ràng ngay cả kết hôn cũng chưa có kết, tại sao phải bị gọi là papa? Bây giờ còn phải lo lắng vấn đề kết bạn của con trai, thật không biết tương lai có còn phải giúp con trai xuất chủ ý tìm bạn gái…”

“Con về rồi.”

“Oh, về rồi à… A Dạ!”

An Đặc Khiết nhảy dựng lên, vọt tới bên cạnh Nhật Hướng Dạ, nhìn nó từ trên xuống dưới.

Tốt lắm tốt lắm, thoạt nhìn hình như không có làm sao, mặc dù bộ dạng hơi không có tinh thần, nhưng tốt xấu gì cũng không có đeo hai hàng nước mắt trở về.

Nhật Hướng Dạ chỉ là cười trả lời: “Uh, con về rồi. An Đặc Khiết papa, con bị thương rồi, có thể giúp con trị liệu một chút không?”

“Oh, được chứ, ta giúp con trị… Khoan đã! Con bị thương?” An Đặc Khiết cuối cùng cũng coi như phát hiện Nhật Hướng Dạ đã nói cái gì, nó nói nó bị thương? Nửa người máy Huyền Nhật bị thương rồi?

An Đặc Khiết chấn động một hồi, sau đó cuồng loạn mà hét ầm lên: “Là ai đả thương con? Chẳng lẽ là người cải tạo lần trước bắt cóc Nhật Hướng Viêm? Lại có thể đánh con bị thương, thực lực của bọn chúng rất mạnh sao?”

Chẳng qua điều quan trọng là… hắn nuốt nuốt nước miếng, trông mong hỏi: “Có giữ lại thi thể không? Có thể cho ta mấy cỗ để nghiên cứu không?”

Cũng không phải hắn không quan tâm a Dạ à! Dù sao người cũng êm đẹp đứng ở đây rồi, chứng tỏ không có việc gì mà! Nếu không có chuyện gì, vậy đương nhiên phải mau chóng hỏi một chút thi thể của người cải tạo ở đâu, sau đó thừa dịp Nhật Hướng Viêm còn chưa đi hủy thi diệt tích, vớt vát mấy cỗ về…

Hê hê, đúng lúc mấy cỗ thi thể dưới lầu đã bị hắn thí nghiệm đến sắp tan tành rồi.

Nhật Hướng Dạ lắc đầu giải thích: “Không phải, là bị bạn học đánh.”

Cằm của An Đặc Khiết rớt xuống, sau một hồi mới có thể nói: “Bạn… bạn học của con là người cải tạo?”

“Người bình thường.”

“Biết siêu năng lực? Hay là có công năng đặc dị?” An Đặc Khiết hoàn toàn không cách nào tin.

Huyền Nhật đấy! Đó nhưng là tác phẩm đắc ý nhất nhất nhất của hắn, nửa người máy mạnh nhất tốn hơn bảy năm cải tạo, cho dù có cho hắn phòng thí nghiệm đồng dạng, tài liệu tương đồng và thời gian tương đồng, An Đặc Khiết cũng không dám nói mình cải tạo ra được người máy cường đại đồng dạng.

Nhật Hướng Dạ lại thành thật nói: “Cũng không phải.”

“… Trên tay bọn chúng có vũ khí hỏa lực siêu cấp vô địch cải tạo tiên tiến nhất?”

“Bọn họ dùng nắm tay và chân đánh con.”

Cái này sao có thể… An Đặc Khiết không nhúc nhích, có khuynh hướng hóa đá ngay tại chỗ.

“Ca ca sắp về rồi đi?” Nhật Hướng Dạ có chút sốt ruột mà lắc lắc An Đặc Khiết, nôn nóng nói: “An Đặc Khiết papa, mau giúp con chữa thương, nếu bị ca ca nhìn thấy…”

… Sẽ tận thế! An Đặc Khiết bừng tỉnh, kéo theo Nhật Hướng Dạ liền phóng xuống lầu dưới.

Lầu hai dưới đất của cái nhà này là gian nhà xác chuyên dùng của An Đặc Khiết, cũng chính là phòng thí nghiệm của hắn.

Lầu một dưới đất thì là chỗ của Nhật Hướng Dạ, mặc dù khoảng cách giữa hai lầu này cách nhau gấp năm lần kiến trúc bình thường, nhưng ở giữa toàn là xi măng với kim loại, mà không phải tầng lầu, hai lầu này vẫn miễn cưỡng coi như là lầu một, hai dưới đất đi.

Nhật Hướng Viêm lấy lý do an toàn, kiên quyết ngăn cách ở giữa bằng độ dày “cho dù lầu hai dưới đất nổ hạt nhân cũng không ảnh hưởng đến lầu một dưới đất.

Vừa mở cửa chính của lầu một dưới đất, bên trong là sân huấn luyện rộng lớn, có sân bắn, có máy chiến đấu ảo một người dùng, trong cửa sổ chống đạn trong suốt hai bên thì bày biện đủ loại kiểu dáng súng giới và đao khí, cho dù là triển lãm vũ khí cũng không hoành tráng bằng hiện trường này.

Ở không gian tràn ngập bạo lực này, có một căn phòng trắng thuần chia buồng bằng thủy tinh trong suốt, bên trong bày các loại máy móc công nghệ cao, ở giữa lại đột ngột đặt một cái bàn phẫu thuật màu hồng.

Nhật Hướng Viêm: Bàn phẫu thuật màu trắng sẽ dẫn đến hồi ức không tốt của a Dạ, dùng màu hồng!

An Đặc Khiết ngay lúc đó nội tâm độc thoại: tại sao là màu hồng? Màu lam không được sao?

Nhật Hướng Dạ sau khi đi vào phòng, cởi áo đồng phục tay dài, trên người lộ ra vết bầm chồng chất, sau đó, nó tự động nằm lên bàn phẫu thuật.

“Làm sao lại nghiêm trọng như thế?”

An Đặc Khiết thấy thế, không thể nào kinh ngạc hơn, cho dù là chiến đấu với những người cải tạo không biết tên kia, a Dạ cũng không bị thương nhiều như thế này.

“Cánh tay sẽ bị ca ca nhìn thấy, điều trị chỗ này trước đi.”

Nhật Hướng Dạ giơ hai cánh tay, bởi vì do lấy tay bảo vệ đầu mặt, trên cánh tay trắng nõn tràn đầy vết thương và bầm tím hơn những chỗ khác, gần như là không có chỗ toàn vẹn.

“Uh.”

An Đặc Khiết nhíu nhíu mày, thành thạo mà cầm lấy thiết bị hút hình kim, đâm xuống vết bầm nghiêm trọng nhất trên tay Nhật Hướng Dạ. Hút ra máu bầm, sau đó lại thêm thuốc ổn định để xoa dịu vết thương.

Dần dần, vết bầm mới đầu lớn như cái chén thu nhỏ lại, cuối cùng chỉ để lại vết bầm nhỏ bằng đầu ngón tay.

Nhật Hướng Dạ cau mày nói: “Như vậy sẽ bị ca ca nhìn thấy…”

“Cái này cũng không còn cách nào, dù làm sao, vết thương cũng không thể trong nháy mắt lành lặn.” An Đặc Khiết vừa nói, hai tay vừa cầm thiết bị hút, nhanh chóng trị liệu vết bầm trên hai tay Nhật Hướng Dạ.

Hắn vừa làm việc vừa nhún vai nói: “Tìm cái cớ đi, nói là tay con có chút vấn đề, ta giúp con điều chỉnh cho tốt, cho nên lưu lại một chút thương tích…”

“Thì ra là thế, cái cớ không tệ mà.”

“Ôi, lấy cớ cho dù tốt đến đâu cũng vô dụng, anh trai con yêu em trai điên cuồng, vừa nhìn thấy trên người con đầy là thương tích, cái gì cũng không thể ngăn cản hắn phát điên.”

An Đặc Khiết thở dài, trên mặt lộ vẻ bất đắc dĩ, người bị khai đao đầu tiên lần nào cũng là hắn, đầu của hắn cũng sắp quen cảm giác bị súng lục kê rồi.

Nhưng quái lạ, lời vừa rồi, giọng hình như không giống của a Dạ nói lắm…

Lúc này, Nhật Hướng Dạ từ bàn giải phẫu bò dậy, trợn lớn mắt nhìn sau lưng An Đặc Khiết.

Một cảm giác rùng mình từ sau lưng truyền lên tập kích An Đặc Khiết, thôi rồi…

“Là ai?”

Giọng nói của Nhật Hướng Viêm lạnh như băng giá, nhưng, người hiểu rõ hắn đều sẽ biết, đằng sau băng giá này là lửa giận giống như lửa địa ngục cháy bừng bừng.

“Ca ca…” Nhật Hướng Dạ có chút sợ sệt mà gọi.

Nhật Hướng Viêm lưu loát mà từ trong người lấy súng ra, nổ một phát xinh đẹp, đạn chuẩn xác mà sượt qua má của An Đặc Khiết, để lại trên mặt hắn một vết máu.

Hành động này đã đủ dọa người rồi, nhưng phản ứng của người sau lại càng khiến người kinh sợ, chỉ thấy An Đặc Khiết sau khi bị nổ một súng đẩy đầy cặp mắt kính nhỏ trên mũi, trên mặt là biểu tình mặc cho số phận, sau đó, hắn tiếp tục việc trị liệu chưa làm xong của mình, cầm thiết bị hút xử lý vết bầm trên người Nhật Hướng Dạ.

“Rốt cuộc là ai?” Nhật Hướng Viêm rống giận lên.

“Chỉ là đánh nhau giữa bạn học mà thôi.” An Đặc Khiết bất đắc dĩ nói rõ chân tướng. Mặc dù chân tướng này ngay cả chính hắn cũng rất hoài nghi.

“Bạn học đánh nhau?”

Nhật Hướng Viêm nhìn vết bầm khắp nơi trên người em trai, cặp mắt hồng ngọc toát ra đau lòng nói: “Đánh thành thế này còn nói là đánh nhau giữa bạn học? Là ai dám đánh a Dạ? Có phải là cái tên kiểu tóc con nhím rất quái gở kia!”

“Không phải! Không phải Ezart, thật sự! Cậu ấy sẽ không đánh em…” Nhật Hướng Dạ nói xong, tự mình lại đột nhiên ngừng lại.

Nhật Hướng Viêm hung tợn rống: “Vậy là ai? Nếu em không nói cho anh, anh sẽ lấy cái đầu nhím kia xử bắn!”

Nhật Hướng Dạ hoảng lên, nó biết nếu ca ca biết những bạn học kia đánh nó, sợ rằng những người đó sẽ vĩnh viễn không cần đi học nữa, nó hoảng loạn xua tay: “Ca ca, a Dạ không sao cả, chỉ là một ít vết thương nhỏ, để cho An Đặc Khiết papa trị liệu một chút là được.”

Nhật Hướng Viêm đi tới, đau lòng mà sờ mỗi một vết thương trên người em trai, như thể những vết thương đó đã tàn nhẫn đánh hắn một trận.

Nó thực sự không nên, làm sao có thể khiến ca ca đau lòng như thế… Nhật Hướng Dạ cúi đầu ân hận nói: “Ca ca… Anh đừng buồn, a Dạ sau này sẽ không ngoan ngoãn để cho người khác đánh.”

Nghe vậy, An Đặc Khiết đang trị liệu lộ ra thần sắc kỳ quái.

Mặt của Nhật Hướng Viêm vặn vẹo một chút, vô cùng khó khăn hỏi: “Ngoan ngoãn để cho người khác đánh?”

Nhật Hướng Dạ gật đầu đến một nửa, đột nhiên phát hiện mình hình như đã nói lời khiến ca ca càng thêm nổi giận? Không dám gật đầu, cộng thêm a Dạ không dám nói dối đành phải chột dạ mà cúi đầu, không dám nhìn mặt anh trai.

“A Dạ, em thật sự không nói cho anh biết?” Mặc dù Nhật Hướng Viêm phi thường tức giận, nhưng Nhật Hoàng dù sao cũng là Nhật Hoàng, hắn lập tức bình tĩnh lại, ra vẻ không quan tâm nói: “Không sao! Anh sẽ giết hết toàn bộ bạn cùng ban của em, ngày mai cho em chuyển ban là được.”

“Đừng!” Nhật Hướng Dạ cuống cuồng kêu: “Ca ca anh đừng giết Ezart!”

Nhật Hướng Viêm ra vẻ ưu nhã mà nghiêng đầu suy nghĩ một chút, rồi cười: “Vậy được, ngoại trừ Ezart thì đều giết hết, ngày mai cho hai người bọn em cùng chuyển ban.”

“A…”

Nhật Hướng Dạ cảm thấy như vậy cũng không đúng, mặc dù ở trên lớp chưa từng có ai nói chuyện với nó, nhưng là, cũng không thể để người vô tội cứ như thế từng người bị giết.

Tâm tình ca ca lại có thể tốt đến độ mỉm cười lên rồi… Xem ra hắn thật sự định giết toàn bộ bạn cùng ban của nó, cái này phải làm sao đây? Chẳng lẽ phải nói cho ca ca là những người nào đánh nó, để cho ca ca giết những bạn học đó ư? Để tránh cho ca ca giết hết toàn ban sao?

Cái này cũng không được! Mấy bạn học kia hôm nay cũng đã bị Elian đánh qua một lần rồi, nếu như còn bị ca ca giết, vậy, vậy cũng quá đáng thương rồi, mặc dù bọn họ đánh nó, nhưng nó vẫn không hi vọng nhìn thấy bọn họ bị giết…

Nhật Hướng Viêm trên biểu hiện giả bộ đã không quan tâm chuyện a Dạ bị đánh, trong lòng vẫn là tức đến nghiến răng nghiến lợi, hắn đương nhiên sẽ không giết hết toàn bộ ban, nếu làm như vậy, sẽ dẫn đến sóng to gió lớn, đến lúc đó tiêu điểm sẽ rơi vào trên thân của người duy nhất… oh không, hai người duy nhất còn sống (trời mới biết a Dạ làm sao lại thích cái đầu nhím kia như thế!), cái này đối với che giấu thân phận a Dạ lại là cực kỳ bất lợi.

Nếu thật muốn giết cũng phải chờ đệ đệ rời khỏi cái ban cấp kia mới giết!

An Đặc Khiết vừa xử lý vết thương của a Dạ, vừa nhìn hai anh em này, một người là bộ dạng cuống cuồng, người kia thì mặt mang mỉm cười trong mắt lộ hung quang, cũng không biết trong đầu rốt cuộc đang suy nghĩ cái kế hoạch đẫm máu gì…

Hắn chỉ là âm thầm lắc đầu, Ôi! Nhật Hướng Dạ đơn thuần muốn đấu với Nhật Hướng Viêm cơ mưu còn thâm sâu hơn khe núi, vậy quả là giống như so sánh giữa trẻ sơ sinh với âm mưu gia!

Làm sao đây? Không có cách ngăn cản ca ca giết bạn học, Nhật Hướng Dạ cuống đến độ ngay cả hốc mắt cũng đỏ, vẫn không nghĩ ra biện pháp… Vì sao nó ngốc nghếch như thế đây?

Chẳng những đụng vào tối kỵ của Ezart, kết quả làm cho hắn tức giận, bản thân lại không biết tối kỵ của Ezart là cái gì. Sau đó lại bị bạn học đánh một trận, nó vẫn không biết vì sao bọn họ muốn đánh nó, bây giờ ca ca muốn giết bạn học của nó, bản thân lại không nghĩ ra biện pháp… a!

Nó nhất định là một đứa đần độn! Đứa đần độn cái gì cũng không hiểu,… mắt nóng lên, hai hàng nước mắt liền thẳng tắp mà từ trong con ngươi màu đen rơi xuống.

“A Dạ, em tốt hơn nói cho ca ca rốt cuộc là ai đánh em… a Dạ?”

Nhật Hướng Dạ cúi đầu, chỉ là âm thầm mà rơi nước mắt.

Nhật Hoàng luôn luôn ưu nhã thất thố mà há to miệng, hoảng đến luống cuống tay chân, không biết mình rốt cuộc nên vươn tay lau nước mắt trên mặt a Dạ hay là vỗ vỗ lưng an ủi nó?

Nhật Hướng Viêm nổi cáu lên, đối tượng tức giận lại là chính mình. Đáng chết! Hắn điên rồi sao? Lại lấy âm mưu quỷ kế bình thường dùng để tính kế a Dạ, còn bức nó khóc, mà bản thân không phải từng thề phải làm cho nó vui vẻ sao?

Tại sao lại khiến cho a Dạ thương tâm rơi lệ? Nhật Hướng Viêm run rẩy cầu khẩn: “Em đừng khóc… đừng khóc, a Dạ, ca ca sai rồi, em đừng khóc, đừng đau lòng, đừng không vui vẻ.”

Mặc dù ca ca nói như vậy, nhưng Nhật Hướng Dạ lại chỉ khóc lắc lắc đầu, bởi vì nó căn bản không ngăn nước mắt lại được, ngược lại sau khi nghe thấy xin lỗi của ca ca, tuôn ra càng nhiều nước mắt uất ức của mấy ngày liền, khiến cho nó khóc đến vai cũng run lên.

“Được, được! Ca ca không giết bạn học của em, một người cũng không giết, bọn chúng đều sẽ sống được yên ổn… Cho dù đi trên đường bị xe tông thành một đống bầy nhầy, anh cũng khiến người đem chúng từ địa ngục trở về!”

Nhật Hướng Viêm bỏ đi lời tàn nhẫn, chỉ cần a Dạ không đau lòng nữa, cho dù bảo chính hắn đến địa ngục đi bắt người cũng được!

“Thật, thật không?” Nhật Hướng Dạ vừa nức nở, vừa dùng mắt đẫm lệ nhìn Nhật Hướng Viêm hỏi.

Nhìn con ngươi đen rưng rưng nước của a Dạ, Nhật Hướng Viêm chẳng lẽ còn có thể nói không sao? Căn bản ngay cả giãy dụa cũng không thể, chỉ có gật đầu nhận lời nói: “Thật sự.”

“Uh, vậy thì tốt…”

Nhật Hướng Dạ lau lau nước mắt, lúc này mới cảm thấy có chút xấu hổ, mình đã mười sáu tuổi rồi, còn khóc với ca ca, thực sự rất không nên rồi.

“Nhưng, nhưng là, a Dạ… Em ít nhất cũng để cho anh phái người đánh những tên làm hại em kia một trận đi?”

Nhật Hướng Viêm phi thường phi thường khát vọng mà yêu cầu… Vừa nghĩ đến có người lại có thể đánh a Dạ mà còn chưa nhận được một chút báo ứng, cái lửa giận trong lòng kia chừng như sắp thiêu luôn tim hắn rồi!

Nhật Hướng Dạ lại lắc đầu nói: “Không cần đâu, ca ca, Lian ca đã giúp em đánh bọn họ rồi.”

Lian ca… Ai? Lại dám đoạt xưng hô ca ca với ta! Mặt của Nhật Hướng Viêm vặn vẹo một chút.

Không được! Ta không thể mất phong độ như thế… Hắn mỉm cười nói: “Lian ca hả, người gọi là Lian kia (nghiến răng nghiến lợi nói), hắn nhất định rất rất tốt với em đi, nên em mới gọi hắn như thế.”

Phụt! Vị giấm thật đặc, a ha ha ha ha… Bên cạnh, An Đặc Khiết đang đưa lưng về phía Nhật Hướng Viêm không nhịn được run run vai, trên mặt bởi vì tận lực nén cười mà khiến cho mặt mũi vặn vẹo, cơ bụng còn mơ hồ có cảm giác co rút đau đớn.

“Đúng vậy, Lian ca rất tốt, anh ấy hôm nay đã cứu em.”

Nhật Hướng Dạ vui vẻ mà nói xong, sắc mặt lại ảm đạm xuống, hết sức ảo não nói: “Em không nên phớt lờ anh ấy, Lian ca quan tâm em như vậy, nói muốn đưa em đi phòng y tế, lại theo em về phòng học, chỉ là khi đó bởi vì Ezart không để ý tới em, cho nên đau lòng đến không muốn nói chuyện nữa.”

“Cái gì?” Nhật Hướng Viêm rống lên: “Cái đầu nhím gọi là Ezart kia đã làm chuyện gì khiến cho em rất đau lòng?”

Nhật Hướng Dạ hoang mang mà chớp mắt, sau đó mới phát hiện mình lại nói lời không nên nói, kinh hô: “Ah!”

A Dạ à! Ta sau này không bao giờ dám nói cho con bất cứ bí mật gì nữa, con trong lúc vô thức đã tiết lộ một đống tin tức… An Đặc Khiết trong lòng lắc đầu thở dài.

“Chính là hắn đánh em có đúng không? Ta đã biết là hắn! Ta biết mà!” Nhật Hướng Viêm tức giận đến gồng mình đi tới lui trong phòng thí nghiệm, trong đầu tràn ngập kế hoạch trả thù đẫm máu siêu bạo lực.

“Ơ?” Nhật Hướng Dạ vội vàng làm sáng tỏ: “Không phải đâu! Ca ca, Ezart không có đánh em, đánh em chính là mấy bạn học khác ghét em.”

Oh, thì ra là thế, mấy bạn học ghét a Dạ sao? Nhật Hướng Viêm nguy hiểm nheo lại mắt.

 A Dạ, con lại tiết lộ tin tức cho anh con đi thi hành kế hoạch báo thù của hắn rồi… An Đặc Khiết bất đắc dĩ mà đẩy đẩy mắt kính nhỏ trên mũi.

“Đúng là vậy, Ezart cậu ấy, cậu ấy chỉ là nói chúng em không phải bạn…” Nhật Hướng Dạ cúi đầu, mắt lộ ra thần sắc đau lòng.

Cái gì! Có thể làm bạn với a Dạ là vinh hạnh của ngươi, ngươi lại dám nói ngươi và a Dạ không phải bạn! Nhật Hướng Viêm sắp phát điên rồi, cực độ muốn ngay bây giờ phóng đi tóm đầu nhím lại, sau đó đem mọi cực hình trong đầu hắn có toàn bộ dùng một lần trên người đầu nhím.

“Ca ca! Tuyệt đối không cho anh bắt nạt Ezart đấy!” Nhật Hướng Dạ trừng mắt nhìn ca ca, trong mắt tràn ngập kiên quyết tuyệt đối không cho anh đụng vào Ezart, nếu không em sẽ khóc cho anh xem.

Đáng chết! Nhật Hướng Viêm trong lòng thầm mắng, nhưng biểu hiện ra vẫn là cười nịnh nọt: “Được, được! Ca ca không đụng vào hắn, em đừng khóc đấy.”

Cái này gọi là một vật khắc một vật sao? Vương giả quyền thế đầu đỉnh thế giới lại đỡ không nổi vài giọt nước mắt, còn cười như thể một má mì lấy lòng em trai… An Đặc Khiết ở bên cạnh nén cười nén đến phát run.

Nhật Hướng Dạ vừa nghe, cũng yên tâm lại, suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Ca ca, em có thể hỏi anh một vấn đề không?”

“Đương nhiên có thể.” Nhật Hướng Viêm dịu dàng mà trả lời: “Mặc kệ là vấn đề gì, ca ca đều sẽ trả lời em.”

“Rốt cuộc làm sao mới có thể cùng người khác làm bạn tốt đây?” Nhật Hướng Dạ lòng đầy kỳ vọng nhìn ca ca.

Nhật Hướng Viêm, chỉ có thương nghiệp gắn liền lợi ích mà không có bạn bè lăn lộn sống đến nay mười năm, bây giờ lộ ra vẻ mặt chật vật không chịu nổi, chỉ bởi vì em trai hỏi hắn phải làm sao cùng người khác làm bạn tốt.

Ha ha ha… An Đặc Khiết ở bên cạnh vô thanh mà cười đến bụng co giật.

Nhật Hướng Viêm dữ tợn mà trừng An Đặc Khiết đang co giật bên cạnh: “Oh, loại chuyện này hay là hỏi An Đặc Khiết “papa” đi!”

Nụ cười vô thanh đó của An Đặc Khiết chấm dứt.

An Đặc Khiết, chỉ có thí nghiệm thì mới cùng người khác (thông thường là trạng thái tử vong, số ít là thí nghiệm thể sống) làm thí nghiệm thân mật tiếp xúc lăn lộn sống đến nay mười lăm năm, giờ phút này lộ ra vẻ mặt ngưng kết, chỉ bởi vì đứa con trai xuất hiện bất ngờ khi chưa kết hôn của mình hỏi hắn làm sao kết bạn, mà anh trai của đứa con này còn ở bên cạnh chùi khẩu súng lục đã đủ sáng bóng.

“Kết bạn chính là… cùng người đó ăn cơm, dạo phố vân vân.” An Đặc Khiết miễn cưỡng trả lời.

“Con và Ezart từng ăn cơm rồi, còn có cùng ăn khuya, cũng từng dạo phố rồi (Lần mua Tiểu Ái đó), còn cùng nhau chơi đồ chơi (tên và tướng mạo của Tiểu Ái là do Ezart thuận miệng nói đại, cho nên xem như cùng nhau chơi đồ chơi rồi). Nhưng cậu ấy vẫn nói chúng con không phải bạn…” Nhật Hướng Dạ lộ ra thần sắc vừa đau lòng vừa khó hiểu, kỳ vọng nhìn ca ca và papa.

Khoan đã! Cùng ăn khuya? Vẻ mặt của Nhật Hướng Viêm vặn vẹo một chút, ăn khuya thông thường là nửa đêm mới ăn đi?

“Vậy à? Ha ha ha… Vậy ta giúp con tra bách khoa toàn thư, xem xen “bạn bè” rốt cuộc có nghĩa gì.” An Đặc Khiết sau khi nói xong, lập tức xám xịt mà bò lên lầu đi tra bách khoa toàn thư.

Vì vậy, ánh mắt Nhật Hướng Dạ chuyển qua người ca ca, người sau vừa chửi thầm An Đặc Khiết, vừa đề xuất phương pháp giải quyết với đệ đệ: “Vậy, vậy anh bảo thủ hạ của anh đi tra bạn bè rốt cuộc phải làm sao kết bạn.”

Nói xong, đường đường là đại nhân vật quyền thế chót vót, Nhật Hoàng, cũng xám xịt mà theo sau An Đặc Khiết vội vàng lên lầu gọi điện thoại, đem cái vấn đề hóc búa làm khó hai nhân vật tuy ở lĩnh vực khác nhau nhưng đều tuyệt đối là đứng đầu này ném cho thủ hạ lo…

Bạn bè là chỉ quan hệ giữa con người đã phát triển đến một mức độ nào đó, thông thường là chỉ quan hệ không có huyết thống, nhưng lại có quan hệ hết sức tốt, bạn bè bình thường sẽ thành thật với đối phương, hết lòng, cùng với suy nghĩ cho đối phương trước. Tính cách, khẩu vị, sở thích vân vân của bọn họ đều có thể rất giống nhau, hơn nữa có thể thường xuyên cùng hoạt động, bọn họ cũng có thể giúp đỡ lẫn nhau, ví dụ như lắng nghe buồn phiền của đối phương và cho đối phương lời khuyên. Đối với phần lớn người mà nói, bạn bè là đối tác có thể tín nhiệm. (An Đặc Khiết tra từ wikipedia, vừa nói xong đã được Nhật Hướng Dạ nhắc nhở, con chip trong đầu nó đã có cái giải thích này rồi, nhắc nhở xong, Nhật Hướng Dạ lại vội vàng ngăn cản sự kiện anh giết cha xảy ra)

Bạn bè chính là cùng nhau chơi oẳn tù tì uống rượu, tán gái ngắm người đẹp. (Nhật Hướng Viêm đã sa thải một tên thủ hạ vô tội nào đó.)

Rốt cuộc… bạn bè là cái gì đây?

Nhật Hướng Dạ vẫn không hiểu, nó chỉ là muốn cùng Ezart vào học tan học, cùng ăn cơm trưa, cùng ăn khuya, mặc dù Ezart ngay từ đầu không có cười với nó, còn luôn luôn kêu nó tránh ra, nhưng sau này bọn nó đối xử rất tốt, không phải sao?

Nhật Hướng Dạ vừa đi ở trên đường tới trường, vừa nghĩ tới những bạn học đánh nó kia nói nó đã phạm phải tối kỵ của Ezart, rốt cuộc là cái tối kỵ gì?

“A Dạ!”

Nhật Hướng Dạ đột ngột dừng lại, quay đầu nhìn về phía người gọi nó, bật thốt lên: “Lian ca?”

Lời này vừa ra, cô gái bên cạnh Elian lập tức lộ ra thần sắc tủi thân, Nhật Hướng Dạ mới vội vàng bổ sung: “Eloise, xin chào.”

Eloise lộ ra tươi cười thật lớn, nhảy tới trước mặt Nhật Hướng Dạ, như mấy gã sàm sỡ bưng má Nhật Hướng Dạ, còn vuốt ve, cảm động đến nói: “A Dạ, cậu hôm nay vẫn đáng yêu làm sao!”

Nhật Hướng Dạ bất đắc dĩ cười cười, nguyên nhân đáng yêu chính là bởi vì cô đem mắt kính của tôi hủy diệt triệt để rồi còn đâu…

“Cậu cười rồi, a Dạ.” Elian có loại cảm giác nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt rồi, tôi thật lo cậu sẽ bởi vì chịu đả kích quá nặng mà khôi phục không được đây.”

Không ngờ Lian ca còn đang lo lắng cho nó, Nhật Hướng Dạ mang theo áy náy nói: “Lian ca, thật sự rất xin lỗi, hôm qua em đã phớt lờ anh.”

Elian không để ý cười cười: “Không sao, tôi biết cậu tâm tình không tốt.”

“A Dạ cậu đừng buồn! Eloise tỷ tỷ nhất định giúp cậu nện cái tên Ezart kia một trận cho hả giận!” Eloise vỗ ngực cam đoan.

Nhật Hướng Dạ đột nhiên ngẩng đầu, nó nhớ tới khiêu chiến của Eloise và Ezart ngày hôm qua, nhất thời có chút cuống lên: “Eloise, Ezart cậu ấy không có bắt nạt tôi, chỉ là, chỉ là không muốn cùng tôi làm bạn mà thôi…” Càng nói, giọng của nó càng đau lòng lên.

Elian và Eloise nhìn thoáng qua nhau, đều thấy trong mắt đối phương vẻ không biết làm sao, nếu là a Dạ bị người khác bắt nạt, như thế trái lại dễ giải quyết hơn, đến nhà người ta đánh lại một trận là được.

Nhưng, bọn họ chung quy không có biện pháp bắt buộc người ta nhất định phải cùng a Dạ kết bạn đi?

Đúng rồi! Elian, Eloise và Eli ba người thoạt nhìn là bạn tốt, vậy nó có thể hỏi Lian ca bạn bè là cái gì! Nhật Hướng Dạ ngẩng đầu nhìn hai người, hết sức kỳ vọng hỏi: “Lian ca, rốt cuộc thế nào mới coi như là bạn bè đây?”

Elian nhíu mày, cái vấn đề này thật sự không có đáp án tiêu chuẩn có thể trả lời.

Nhưng, Eloise trái lại rất thẳng thắn trả lời: “Đó còn phải nói, chính là cậu cái gì cũng phải nói với hắn, làm chuyện gì cũng phải kéo hắn đi, có khó chịu gì thì tìm hắn uống rượu (Elian trừng mắt liếc Eloise một cái: đừng chỉ bậy người ta)… là tìm hắn ăn cái gì đó! Đương nhiên là, hắn nếu như khó chịu cũng có thể tìm tôi.”

“Nhất định cái gì cũng phải nói với cậu ta sao?” Nhật Hướng Dạ do dự một chút, nhưng chuyện Huyền Nhật không thể nói à…

Elian nhíu mày, nói tóm lại, Eloise nói cũng không sai, nhưng hắn chung quy cảm thấy nói như thế hình như không thỏa đáng lắm…

Nhật Hướng Dạ ngẩn ngơ suy nghĩ “định nghĩa bạn bè” của Eloise, cái gì cũng nói với cậu ta, cái gì cũng cùng làm với cậu ta, lúc không vui còn có thể kéo cậu ta đi ăn khuya, “bạn bè” như thế hình như… rất khiến người ta mong đợi đây!

“A Dạ? A Dạ? Elian, cậu nhìn xem có phải a Dạ đang xuất thần hay không?” Eloise sau khi chớp mắt nhìn, kinh hô: “Nhưng bộ dạng ngơ ngác càng đáng yêu đó!”

Lúc này, Nhật Hướng Dạ ngẩng đầu lên, con ngươi đen lóe lên tia kiên quyết!

Thấy thế, Elian bắt đầu nổi lên căng thẳng, hy vọng lời của Eloise đừng dẫn tới phiền toái nào mới được…

 

9 responses »

  1. ôh` mừng em Hướng Dạ trở lại *trấm tấm nước mắt*

    Reply
  2. Thảo Nguyên

    mừng wa~~~~~
    lâu uj` mới thấy chap mới

    Reply
  3. chỉ vì cái định nghĩa bạn bè mà………..
    haizz, ko bik khi nào ezart vs a Dạ mới làm lành đây…………..

    Reply
  4. Aico là nhứt, yêu bạn nhìu

    Reply
  5. Trong cái nhà đó, một người là nửa người máy Huyền Nhật mạnh mẽ, một người là nhà khoa học giỏi giang, một người là tên cáo già lăn lộn nhiều năm trên thương trường….nhưng mà,sự hiểu biết về tình cảm của mấy người này đều thấp tẹt lẹt

    Reply
    • Thảo Nguyên

      một người thì mãi lo nghiên cứu,một người thì lúc nào cũng lạnh lùng tìm kiếm em trai, một người thì bị cắt đứt với thế giới bên ngoài từ nhỏ. Thử hỏi làm gì trong cái nhà đó thì ai biết về tình cảm bạn bè, tình yêu

      Reply
    • Thì thế mới nói……

      Reply
  6. ui
    ta yêu Eli quá
    ước gì có cái năng lực như Eli thì sự nghiệp hóng chuyện của ta tốt biết bao nhiêu * mắt trái tim *

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: