RSS Feed

Huyền Nhật Thú – Vol2c6

【 đệ lục thú 】 Ma hữu

Ác ma không từ bỏ

Tìm kiếm đồng bạn

Loài người không từ bỏ

Biến thành ác ma

 

Ezart giống như mọi khi sau khi chuông reo vào lớp không lâu, dùng một tư thế uể oải đến phòng học, lớp học ồn ào như trời sập vừa nhìn thấy hắn tới, lập tức an tĩnh lại vài giây, sau khi phán đoán sắc mặt của ôn thần không khác bình thường rồi lại tiếp tục ồn ào lên.

Hắn rề rề mà đi tới chỗ ngồi của mình, tùy tiện ném cặp sách xuống, chuẩn bị bắt đầu việc mỗi ngày lên lớp mình nhất định làm, ngủ.

Nhưng lúc này, Nhật Hướng Dạ sớm đã ở vị trí của mình ngồi chờ đợi đột nhiên đứng lên, hai tay đập mạnh trên bàn của Ezart, ngăn cản hành động ngủ của người sau.

Thấy thế, Ezart lạnh lùng mà ngẩng đầu, trừng mắt nhìn nó.

Phòng học lại một mảnh trầm mặc, mỗi một học sinh đều như thể giữa ban ngày nhìn thấy quỷ mà đều há to miệng, sau đó đủ loại động tác đông cứng lại.

“Nếu không dời tay khỏi bàn tao, mày sẽ phải chuẩn bị tâm lý vào bệnh viện.” Ezart lạnh giọng nói.

Nhật Hướng Dạ lại không bị giọng nói lạnh như băng dọa lui, ngược lại hết sức kiên quyết mà nói: “Ezart, cậu đi theo tôi một chút, tôi có chuyện muốn hỏi cậu… cũng có chuyện muốn nói cho cậu!”

Tên ngu này rốt cuộc muốn làm gì… Ezart hết sức hoài nghi mà trên dưới đánh giá Nhật Hướng Dạ, nó có phải thật sự cho rằng mình sẽ không đánh nó?

Nhật Hướng Dạ lại giống như biết hắn đang nghĩ cái gì, còn tự mình đề nghị nói: “Chúng ta lên sân thượng đi, đợi cậu nghe xong lời tôi muốn nói, nếu cậu vẫn muốn đánh tôi, cậu có thể ở đó đánh cho thoải mái!”

Oh, đã chuẩn bị tâm lý bị đánh rồi sao? Cái luồng dũng khí này đáng giá cho hắn tốn thời gian nghe một đoạn lảm nhảm. Ezart đứng lên, sảng khoái nói: “Được, lên sân thượng.”

Nhật Hướng Dạ vừa nghe thấy Ezart nói như thế, trong lòng nới lỏng một hơi lớn, nó đang lo Ezart căn bản không chịu đi theo nó đây!

Ezart như cũ dùng bước chân uể oải đi theo, chỉ là khi bước ra cửa phòng học, quay đầu lại liếc toàn ban, miễn cưỡng bỏ lại một câu: “Ai dám đi theo nghe lén, tốt nhất cũng như nó chuẩn bị tâm lý vào bệnh viện đi!”

Hai người cứ như thế rời khỏi phòng học, kẻ trước người sau, một người vội vàng một người uể oải.

Sau một hồi, trong phòng học mọi người bị hù dọa mới hồi thần lại, có người sững sờ nói: “Không ngờ thằng mọt sách kia có gan ghê…”

Tầng thượng trống rỗng không có lấy nửa người, cũng phải, bây giờ chính là thời gian lên lớp, huống chi, đây vốn không phải là nơi học sinh có thể đi lên.

Ezart sau khi đi theo Nhật Hướng Dạ tới đây, người sau ngoại trừ động tác buông tay thả cặp sách, ngay cả quay lại đối diện hắn cũng không có, cứ như thế trơ ra đứng nguyên tại chỗ bất động.

Ngay khi Ezart sắp mất đi kiên nhẫn, Nhật Hướng Dạ rốt cục mở miệng: “Ezart, tôi không biết mình phạm phải tối kỵ gì của cậu.”

“Cũng không biết vì sao cậu lại tức giận, vì sao không muốn theo tôi cùng đi học, vì sao không cho tôi nói chuyện với cậu.”

Nhật Hướng Dạ đột nhiên xoay người lại, ánh mắt kiên quyết hô to: “Nhưng, tôi không muốn làm theo! Tôi không muốn cứ như thế tuyệt giao với cậu, tôi muốn làm bạn với cậu, cùng ngồi học, cùng ăn cơm, cùng trò chuyện, còn là bạn tốt cùng nhau ăn khuya!”

Nghe xong những lời này, Ezart á khẩu không nói gì được, chỉ có ngoài miệng còn gắng gượng mắng: “Mày là thằng ngốc sao…”

Sắc mặt của Nhật Hướng Dạ dần dần thay đổi, ánh mắt kiên quyết và thần sắc ngốc nghếch trẻ con tất cả đều biến mất tăm, chỉ để lại khuôn mặt vô nhân vị, chỉ là thay đổi thần sắc, khuôn mặt trẻ con đó của Nhật Hướng Dạ lập tức biến thành khuôn mặt tuyệt mĩ khiến người run như cầy sấy của Huyền Nhật, tuấn mỹ lại lạnh như băng mà trí mạng.

“Này! A Dạ, làm gì vậy?” Ezart có chút kinh ngạc hỏi.

Huyền Nhật một phát vạch đồng phục học sinh trên người, lộ ra cái áo màu đỏ và quần jean bó phía dưới, tiếp theo, nó khom lưng nhặt cặp sách lên, từ trong lấy ra giày bốt chất liệu giống như cao su cùng với bộ kính bảo hộ màu bạc…

Sau khi nó đeo kính bảo hộ, vô cảm tình nói với Ezart: “Ngươi không phải luôn muốn đấu với ta sao? Bây giờ thì tới đánh đi.”

Huyền Nhật!

A Dạ tên ngốc đó… lại chính là Huyền Nhật?!

Làm sao! Bây giờ là tình hình gì? Ezart căn bản phản ứng không kịp, chỉ là sững sờ nhìn a Dạ mới vừa rồi còn như một đứa trẻ biến thành cao thủ thần bí Huyền Nhật.

Nhưng lúc này, Huyền Nhật lại chủ động ra tay, nó chém ra một quyền, tốc độ quyền cũng không nhanh, chỉ là để nhắc nhở Ezart chiến đấu bắt đầu rồi.

Ezart lại bởi vì sững sờ, mãi cho đến khi nắm tay vung đến trước mắt mới tỉnh lại, miễn cưỡng nghiêng người tránh đi.

“Tên của ta là Huyền Nhật, tuổi hiện giờ là chín tuổi.”

Cái gì? Ezart lại né qua một cú đá của Huyền Nhật.

“Là người cải tạo sinh ra ở lúc Nhật Hướng Dạ bảy tuổi, bị cha nhốt vào phòng thí nghiệm.”

Nhật Hướng Dạ…? Không phải An Hướng Dạ sao? Ezart ở trong lúc Huyền Nhật nói, lại né qua mấy cú đấm và đá hông. Hắn đã càng ngày càng rối loạn rồi, a Dạ và Huyền Nhật rốt cuộc có phải hay không cùng một người? Làm sao nghe lên giống như là hai người khác nhau?

“Huyền Nhật là vệ sĩ tối thượng chuyên chiến đấu, chỉ nghe từ mệnh lệnh của chủ nhân, cũng chính là anh trai của Nhật Hướng Dạ.” Giọng nói lạnh buốt của Huyền Nhật, như thể chỉ là đang báo cáo một việc, mà không phải đang bình luận chính mình.

Ezart cuối cùng không nhịn được, hắn vừa phản kích vung ra trọng quyền, vừa rống to: “Vậy a Dạ đâu? A Dạ lại là cái gì?”

“Nhật Hướng Dạ là… cậu bé bình thường, sau khi bị cha nhốt bảy năm, cuối cùng được anh trai cứu ra, cái gì cũng không hiểu, chỉ muốn làm theo anh trai nói, làm cậu bé bình thường, đi học cho tốt, kết được bạn tốt, trải qua được cuộc sống vui vẻ…”

Lúc này, nắm tay của Huyền Nhật trọng kích ở trên mặt đất, đem mặt đất đánh ra một hố lõm…

“Nhưng cậu ta một chút cũng không cảm thấy đi học vui vẻ.”

“Đi học lúc vui vẻ duy nhất, là lúc cùng Ezart đi học, lúc cậu ta vui vẻ nhất là lúc cùng Ezart ăn khuya khi trước.”

Cái gì…

Ezart còn chưa kịp suy nghĩ đoạn này, lại bị cú trọng kích của Huyền Nhật vừa vặn đánh trúng, lấy thân thể cường tráng của Ezart, vậy mà đối với cú này cũng ăn không tiêu… Hắn đau đến gập người, bởi vậy né không được động tác tiếp theo của Huyền Nhật.

“Tối kỵ của ngươi rốt cuộc là cái gì? Nói cho ta, nếu không sẽ giết ngươi.”

Móng tay phải của Huyền Nhật đột nhiên dài ra, con ngươi đen tối không chút cảm tình, chỉ cần Ezart nói không, Huyền Nhật sẽ thật sự xuống tay giết hắn, giết cái người khiến Nhật Hướng Dạ cảm thấy đau khổ, do đó vi phản mệnh lệnh “phải vui vẻ” của chủ nhân hạ.

Cái móng vuốt kia rốt cuộc là chuyện gì? Ezart ôm bụng nửa quỳ trên mặt đất, còn nữa đôi cánh tay gầy yếu kia của a Dạ là làm sao phát ra loại lực lượng này?

Chẳng qua, loại nghi hoặc này cũng có thể chờ sau rồi nói, bây giờ quan trọng nhất chính là, Huyền Nhật đi tới rồi, hơn nữa rất rõ ràng thực sự sẽ giết chết hắn!

Nhưng… a Dạ thật sự không phải muốn lấy tiền để mình bảo kê nó. Ezart lúc này trái lại mười phần khẳng định điểm này rồi, có loại sức mạnh như thế, ai có tư cách che chở được nó chứ!

“Không nói sao?” Huyền Nhật đã đi tới trước mặt Ezart, vô tình tự thuật: “Vậy sẽ giết ngươi.”

“A Dạ, cái tên ngu ngốc này!” Ezart gầm nhẹ một tiếng.

Động tác của Huyền Nhật dừng một chút.

Ezart chậm rãi đứng lên, giống như không nhìn thấy cái móng tay chết người đó, chỉ là sau khi hướng sang bên cạnh nôn ra một ngụm máu, rống to với Huyền Nhật: “Nào có ai lại lấy tiền cho bạn bè! Giữa bạn bè là không nói đến tiền bạc, cậu rốt cuộc có hiểu hay không hả!”

“Không… hiểu…” Thần sắc lạnh buốt của Huyền Nhật thoáng cái toàn bộ sụp đổ, Nhật Hướng Dạ bỏ đi kính bảo hộ, lộ ra vẻ mặt ngơ ngác không biết làm sao.

“A Dạ? Là cậu đi?” Ezart có chút không xác định hỏi, nhìn biểu tình này hình như là tên đần a Dạ đó đã trở lại.

Thật chết người! Hắn thà rằng nhìn thấy vẻ mặt a ngốc của a Dạ cũng không muốn thấy lại bộ dạng như người chết của Huyền Nhật.

Nhật Hướng Dạ gật đầu, ủy khuất giải thích: “Ezart cậu tức giận là bởi vì tôi muốn cho cậu tiền đóng học phí sao? Nhưng, nhưng là, tôi chỉ muốn giúp cậu, nếu chỉ cần có tiền, cậu sẽ không cần đánh lôi đài mà cậu không thích nữa, không phải sao? Tại sao cậu trái lại tức giận?”

Ezart bất đắc dĩ bưng kín mặt, tên này chẳng lẽ từ khe núi đi ra sao… Khoan đã, mới rồi hình như Huyền Nhật có nói, a Dạ từ bảy tuổi đã bị cha nhốt rồi?

“Cậu lúc nào mới được anh trai cứu ra?” Ezart buộc miệng hỏi.

Nhật Hướng Dạ nghiêng đầu tính toán, trả lời: “Một tháng cộng với 18 ngày trước.”

Bảy tuổi đã bị nhốt, mãi cho đến hơn một tháng trước mới… Ezart đã rõ ràng cái thằng này vì sao không hiểu đối nhân xử thế như vậy rồi, thằng này căn bản là một đứa con nít mà!

Trời ạ! Hắn lại có thể cãi lộn với một đứa mà có thể chưa chín chắn bằng đứa con nít mười tuổi?

Ezart vừa nghĩ vậy, thì có loại xúc động muốn đi tông tường.

“Ba cậu tại sao muốn nhốt cậu? Còn nữa, móng tay đó của cậu là sao? Huyền Nhật rốt cuộc là cái gì, các cậu là cùng một người đi?”

Hắn có chút mệt mỏi ngồi xuống đất, dứt khoát đem đầu đuôi mọi chuyện ném ra hỏi cho rõ ràng, tránh cho tương lai lại tạo ra hiểu lầm lung tung.

Nhật Hướng Dạ quan sát cẩn thận biểu tình của Ezart, hắn có phải… đã tha thứ mình rồi không?

Nhưng trên mặt Ezart ngoại trừ biểu tình uể oải, căn bản không thấy được cái gì, nó đành phải trực tiếp hỏi: “Ezart, cậu không còn tức giận rồi sao?”

Tức giận với một đứa con nít mười tuổi? Trên mặt Ezart hiện lên ánh mắt có chút quái dị, sau đó gượng gạo trả lời: “Tôi mới không tức giận đây, sau này đừng nói cho tôi tiền nữa, tôi hận nhất người ta lấy tiền thu mua tôi.”

“Oh… vậy tôi sẽ không cho cậu tiền nữa.”

Nhật Hướng Dạ vui vẻ lên, nhưng nó vẫn có chút lo lắng, cho dù Ezart không tức giận nữa, nhưng hắn cũng chưa nói muốn cùng nó làm bạn bè…

“Uh.”

“Vậy tôi sau này có thể cùng đi học với cậu rồi chứ?”

“Có thể.”

“Cũng có thể nói chuyện với cậu chứ?”

“Có thể!”

“Còn nữa, còn nữa, chúng ta có thể cùng ăn khuya rồi chứ?”

“Được rồi.”

“Vậy chúng ta là bạn tốt rồi chứ?”

Ezart đột nhiên ngồi dậy, vốn định giáo huấn cái thằng lải nhải lài nhài này, nhưng vừa đứng lên liền đối phải cặp mắt vô cùng mong đợi kia của Nhật Hướng Dạ…

Thằng nhóc này… Ezart chỉ có ôm theo tâm tình bất đắc dĩ liền đáp: “Phải, phải, phải! Được chưa? Cậu thật sự rất phiền đấy! Mau trả lời vấn đề của tôi được không hả?”

Nhật Hướng Dạ vui vẻ đến chừng như muốn nhảy lên hoan hô rồi. Thật là quá tốt rồi, Eloise quả nhiên là đúng, chỉ cần cái gì cũng nói với bạn bè, thì sẽ trở thành bạn tốt! Ezart đã là bạn tốt của nó rồi!

Lúc đang suy nghĩ buổi tối muốn đi đâu ăn khuya với Ezart, đầu lại đột nhiên trúng phải một cú nổi đom đóm, sau đó truyền đến âm thanh nghiến răng nghiến lợi của Ezart: “Cậu rốt cuộc nói hay không nói hả?”

A A chết rồi, Ezart sắp tức giận! Nhật Hướng Dạ vội vàng kể chuyện lúc trước: “Pa, papa ông ấy rất ghét tôi, bởi vì mama chết lúc sinh ra tôi…”

Ezart lần nữa lấy tay gối đầu nằm xuống, vừa nghe Nhật Hướng Dạ kể lại chuyện quá khứ giống như nói chuyện xưa…

“… Cuối cùng, ca ca đã cứu tôi ra, rồi tôi cùng với ca ca, còn có An Đặc Khiết papa ở trong nhà.”

Ezart trầm mặc một hồi, hỏi: “Ca ca cậu thật sự rất yêu thương cậu chứ? Anh ta có dùng cậu như vệ sĩ người máy?”

Nhật Hướng Dạ như chuyện đương nhiên trả lời: “Ca ca yêu thương tôi nhất, hơn nữa anh ấy ghét nhất bộ dạng tôi biến thành Huyền Nhật, lần trước lúc tôi đi cứu anh ấy, anh ấy còn tức giận đây!”

Ezart “hmm” một tiếng rồi nói “Vậy thì tốt…”

“A Dạ! Cậu ở đâu thế? Ezart tên khốn đó có bắt nạt cậu không hả ~~ a Dạ của ta!”

Hai người đang ở tầng thượng đồng thời lộ ra thần sắc kỳ quái, chỉ có Eloise mới có thể thân còn đang ở cách xa hơn trăm thước mà giọng nói đã truyền tới tai như thế.

Ezart nhìn quần áo trên người Nhật Hướng Dạ, rồi nhắc nhở: “Quần áo của cậu!”

Nhật Hướng Dạ cúi đầu nhìn một cái, mình là mặc cái áo ôm màu đỏ… nguy rồi!

Lúc này, tiếng bước chân thần tốc mà mạnh mẽ đó của Eloise hình như đã sắp đến tầng thượng rồi. Nhật Hướng Dạ vội vàng túm lên tất cả quần áo trên mặt đất, nhưng cũng không kịp mặc, dưới tình thế không còn biện pháp, nó đành phải ngay cả cặp sách cũng túm lên, sau đó trốn vào đằng sau tháp nước của tầng thượng.

Nhật Hướng Dạ vừa mới trốn vào phía sau tháp nước, lập tức nhớ tới có Eli biết đọc tâm, cho nên nó vội vàng chuyển đổi thành hình thức vô cảm tình Huyền Nhật.

Eloise rầm một tiếng mở toang cửa sắt của tầng thượng, như hung thần ác sát xông vào, sau đó nổi giận gầm một tiếng: “Ezart! Không được bắt nạt a Dạ ~~”

Ezart uể oải nửa bò ngồi dậy: “Tôi mắc gì phải bắt nạt nó?”

“Ngươi!”

Eloise lúc này mới thật sự chú ý nhìn hoàn cảnh xung quanh. Quái lạ! Làm sao chỉ có một mình Ezart ở đây? Cô rõ ràng đã nghe người của ban D nói, Ezart và Nhật Hướng Dạ đàm phán ở tầng thượng! Nghĩ cũng biết, a Dạ đáng yêu như vậy, yếu đuối như vậy, ngây thơ như vậy, làm sao có thể thắng được Ezart cái tên khốn bạo lực kia, ôi ôi ôi! Khuôn mặt đáng yêu kia của a Dạ không biết có bị đánh thành bánh bao rồi hay chưa…

“A Dạ đâu?” Eloise chất vấn.

Lúc này, phía sau cô hai người kia mới chậm rãi trèo lên, Elian và Eli.

“Eloise, tôi nghĩ Ezart sẽ không đánh a Dạ đâu, cậu đừng hùng hổ ép người như vậy.” Elian mang theo mỉm cười khuyên nhủ.

Nhưng, nội tâm của cậu còn tràn ngập lửa giận hơn cả Eloise … Eli ở bên cạnh yên lặng nghĩ.

“Nó về nhà rồi.” Ezart thuận miệng bỏ một câu.

“Ngươi gạt người!” Eloise theo phản xạ trả lời, còn bức hỏi: “Bạn cùng lớp ngươi rõ ràng nói ngươi cùng cậu ấy đến đây đàm phán, cậu ta làm sao có thể về nhà… Không lẽ! Ngươi đã ném cậu ta xuống lầu rồi ư! Trời ơi, a Dạ của ta!”

Nói xong, cô nàng lập tức phóng đến mép lầu, cố gắng nhoài người trên lan can sắt, nhìn xuống tìm kiếm a Dạ mà trong ảo tưởng đã vỡ thành từng mảnh.

“Vậy xin cậu nói cho chúng tôi, a Dạ ở đâu, được không?”

Tươi cười trên mặt Elian càng nồng đậm, hắn vô cùng ôn hòa lịch sự hỏi Ezart. Nhưng đồng thời, Eli bên cạnh hắn lại lùi sang bên cạnh vài bước, giống như không thể chịu nổi tới quá gần Elian.

Ezart chậm rãi đứng dậy, không kiên nhẫn trả lời: “Tôi nói, nó về nhà rồi, nghe không hiểu hả!”

Tay của Elian chậm rãi nắm chặt, hắn từng chữ từng chữ chậm rãi hỏi: “A Dạ cậu ta rốt cuộc đang ở đâu!”

Đáng tiếc, Ezart cũng không phải là người sẽ bị uy hiếp, hắn cười lạnh một tiếng rồi vẫn không thay đổi cách nói: “Về nhà rồi.”

Tươi cười của Elian càng thêm dày đặc, nhưng khuôn mặt tươi cười của hắn lại không thể khiến cho người khác liên tưởng đến bất cứ cảm giác vui vẻ gì, chỉ có loại bão táp kinh khủng sắp đến, nếu quan sát kỹ, có thể phát hiện hai tay của hắn thậm chí đã đặt ở trên chuôi đao của song đao rồi.

“Lian cậu ta…” Eloise có chút bị hù dọa, cô gần như chưa từng nhìn thấy bộ dạng khác thường của Elian như thế, hắn không phải nên là có bộ dạng rất bình tĩnh rất có đầu óc sao?

Eli lần nữa cách khỏi Elian vài bước, sau đó giải thích với Eloise: “Mới rồi cậu ta vô cùng lo lắng cho a Dạ, bây giờ cậu ta thì vô cùng căm giận, không, là nổi giận!”

Nổi giận?! Eloise quay đầu nhìn Elian, tươi cười trên mặt người sau đã dày đến… một loại mức độ khủng bố, bất tri bất giác cô liền lui vài bước, lùi thẳng đến bên cạnh Eli, chỉ thiếu mỗi việc không núp ở sau lưng Eli thôi.

“Elian thoạt nhìn thật đáng sợ, tôi hay là để Ezart cho cậu ta, tôi đi tìm a Dạ được rồi.”

Eloise sau khi hạ kết luận, lập tức xoay người đi… A!

“Cậu làm cái gì vậy, Eli, buông cổ áo tôi ra, tôi muốn đi tìm a Dạ…”

“Cậu là muốn chạy trốn đi?”

Sau khi vươn hai tay tóm lấy cổ của Eloise một cách mạnh mẽ, Eli chậm rãi quay đầu, trên mặt mang theo bóng đen, lạnh lùng hỏi: “Cậu muốn bỏ rơi tôi một mình đối diện Elian đang nổi giận?”

“…” Eloise ngay cả một câu phản bác cũng nói không ra.

“Cậu đừng quên, chúng ta là bạn nhóm chiến đấu, cậu muốn tôi sau này đều ở lúc chiến đấu cấp cho cậu tình báo sai à?”

Eloise mặt sụp đổ, như thể tận thế thê thảm gào thét: “Ôi ôi ôi, Eli, cậu buông tôi ra đi, Lian nổi giận thật mạnh thật đáng sợ, tôi không muốn ở lại đâu! Cứu mạng!”

Elian nổi giận rất mạnh rất đáng sợ?

Huyền Nhật trốn ở phía sau tháp nước, nó ban đầu định trực tiếp nhảy xuống lầu rời khỏi, dù sao Ezart vì giúp nó che giấu còn đặc biệt nói dối, cố nói nó về nhà rồi, cho nên nó cũng định theo cách nói của Ezart mà “về nhà” thật, nhưng, lời của Eloise lại khiến nó ngừng bước chân.

Rất mạnh sao…

Trong đầu Huyền Nhật… phải nói là trong con chip trong đầu, bản năng tìm kiếm người mạnh quyết đấu tỉnh giấc, bất tri bất giác nó bước ra tháp nước một bước.

Không được! Ezart cũng đặc biệt giúp mình nói dối rồi, mình không thể phụ lòng tốt của cậu ta! Nhật Hướng Dạ từ đáy lòng hô to.

Chân Huyền Nhật chậm rãi rụt về…

Lúc này, Eli lại đột nhiên kinh hãi hét: “Eloise, sau tháp nước có người!”

Gần như ở cùng lúc Eli nói xong, Eloise mười phần ăn ý với hắn lập tức liền một cước đá bay tháp nước, một đá này dùng đủ mười phần lực, đem cả nền tòa tháp nước đều đá cho gãy, lượng lớn nước từ trong tháp nước phun ra, mà tháp nước to lớn cũng đổ về hướng ngược lại, cuối cùng phát ra tiếng nổ ầm ầm đổ xuống đất.

Elian lại hổn hển mà rống: “Chết tiệt, đó có thể là a Dạ…”

Eli bất ngờ ngắt lời Elian, mắt nhìn thẳng phía sau tháp nước: “Gần như không nghe được suy nghĩ của hắn… người như thế, tôi chỉ gặp qua một người.”

Nước dần dần chảy nhỏ lại, bụi mù do tháp nước đổ xuống đất cũng dần dần tán đi, một bóng dáng thon dài mạnh mẽ hiện ra trước mắt mọi người, tóc màu bạc, kính bảo hộ cùng màu, áo màu đỏ cộng với quần jean và giày bốt…

“Huyền Nhật!”

Nhìn thấy người này, Elian cười lạnh thành tiếng, nhìn Ezart nói: “Thú vị đây! Ngươi quả nhiên biết Huyền Nhật.”

Ha! Ta cũng là vừa mới biết ta biết Huyền Nhật… Ezart gãi gãi đầu, không giải thích lấy nửa câu, chỉ là a Dạ cái thằng khó ưa này, làm sao vẫn còn ở đây không đi? Uổng công hắn cố gắng giúp nó che giấu thân phận như vậy.

“Này! A Dạ thật sự là về nhà rồi, ngày mai cậu có thể thấy nó hoàn hảo như cũ thôi.” Ezart thật sự rất không muốn tiếp tục dây dưa nữa.

“Vậy cậu ta vì sao về nhà?” Elian chỉ là cười lạnh: “Bây giờ còn là thời gian đi học, a Dạ là một học sinh rất chăm chỉ, sẽ không tự dưng cúp học.”

Ezart cứng họng không trả lời được, hắn thật đúng là tìm không ra cái cớ giải thích nguyên nhân học sinh ngoan ngoãn a Dạ về nhà.

“Thiếu gia cậu ấy theo yêu cầu của chủ nhân về nhà rồi.”

Mọi người sửng sốt, nhìn về phía người lên tiếng, cũng chính là Huyền Nhật.

“Thiếu gia trong miệng cậu nói là chỉ người nào?” Elian có chút do dự hỏi.

“An Hướng Dạ thiếu gia.” Huyền Nhật lạnh lùng đáp lại.

Đương nhiên, trả lời của nó cũng không phải nói thật, chỉ là nói dối giải vây cho Ezart, mặc dù, Eli có thể đọc tâm ở đây, nhưng, mấy lần cùng hắn tiếp xúc đến nay, con chip trong não Huyền Nhật phân tích ra thuật đọc tâm thì không thể đọc được nội tâm của Huyền Nhật, bởi vì Huyền Nhật không có tâm, có chăng chỉ là phương thức xử lý phù hợp nhất con chip phân tích ra cho nó.

“A Dạ là thiếu gia của cậu?” Eloise kinh hô: “Nói như vậy, cậu không phải học sinh, nhưng nguyên nhân xuất hiện ở học viện Yelan là vì bảo vệ a Dạ, cậu là vệ sĩ của a Dạ?”

Huyền Nhật không chút lưu tình trả lời: “Ta không cần giải thích nội dung công việc của ta cho các người.”

Nếu có Huyền Nhật cường đại như thế làm vệ sĩ, cho dù là Ezart cũng không thể làm hại Nhật Hướng Dạ đi! Elian không khỏi yên tâm lại, sau khi yên tâm với chuyện của a Dạ, mới rốt cuộc nghiêm túc với tồn tại của Huyền Nhật!

A! Bọn họ vì hoàn thành nhiệm vụ của hiệu trưởng, Huyền Nhật tìm lâu như vậy rốt cục xuất hiện rồi!

“Eloise, Eli, bao vây hắn!” Elian lập tức khôi phục lý trí, hạ mệnh lệnh bao vây với đồng bạn.

Nhận được mệnh lệnh, hai người lập tức làm theo, mỗi người đứng ở một góc, hình thành một cái tam giác, bao vây Huyền Nhật ở điểm trung tâm.

Huyền Nhật từ đầu tới đuôi đều không có nhúc nhích, tùy ý bọn họ tổ chức bao vây mình, dù sao, nó đã định cùng Elian chiến đấu rồi.

Trái lại Ezart bên cạnh gãi gãi đầu, tình huống biến thành như vậy, hắn phải đi giúp a Dạ, hay là không cần giúp chứ? Elian rất mạnh, đây là chính hắn đã đánh qua, nhưng còn a Dạ… cái này hắn cũng không biết, hắn chưa từng đánh với a Dạ.

Sau này nhất định phải thường thường tìm a Dạ đánh nhau… Ha! không ngờ a Dạ chính là Huyền Nhật điểm này cũng không tệ mà!

Nhìn bộ dạng đứng tại chỗ bất động của a Dạ, căn bản cũng muốn cùng Elian đánh nhau đi! Vậy hắn dứt khoát đứng ở bên cạnh làm khán giả cho rồi!

Quyết định xong chủ ý, Ezart đơn giản đi đến mép lầu, tựa vào lan can sắt, ung dung làm khán giả.

Lúc này, Elian đã rút ra hai thanh đao quang năng, bày ra tư thế sẵn sàng chiến đấu, hắn nói: “Huyền Nhật, hiệu trưởng của học viện Yelan rất muốn gặp cậu, nếu như cậu đồng ý theo chúng tôi đi gặp mặt ông ấy một lần, trận chiến này có thể tránh đi, nếu như cậu không muốn… chúng tôi đành phải cưỡng bách cậu đi rồi!”

Sau khi nói xong, Elian hết sức kỳ vọng Huyền Nhật có thể hòa bình mà theo bọn họ đi gặp hiệu trưởng, nếu đã biết Huyền Nhật là vệ sĩ của a Dạ, hắn liền rất không muốn cùng Huyền Nhật đánh nhau, dù sao như thế giống như đang làm hại người của a Dạ.

Huyền Nhật trầm mặc rồi mở miệng hỏi: “Ông ta tìm ta làm cái gì?”

“Hiệu trưởng cũng không nói rõ nguyên nhân… nhưng nhìn bộ dạng, có lẽ là muốn tìm cậu vào đặc chiến ban giúp ông ấy làm việc đi.” Elian thành thật trả lời.

“Nói cho ông ta, ta chỉ nghe mệnh lệnh từ chủ nhân.”

Nghe vậy, Elian thở dài: “Vậy là cậu không muốn theo chúng tôi đi gặp hiệu trưởng rồi?”

“Không.” Huyền Nhật dứt khoát trả lời.

“Vậy xem ra hôm nay trận chiến này không đánh không được rồi.” Elian cũng không định nhiều lời nữa, mặc dù Huyền Nhật là người của a Dạ, nhưng mình cũng nhắc nhở hắn rồi, không thỏa thuận được thì đành phải dùng chiến đấu để giải quyết thôi.

“Phải.” Huyền Nhật cũng thành thật không khách khí trả lời.

Cho dù nó đồng ý gặp hiệu trưởng, trận chiến hắn với Elian vẫn là không đánh không được, bản năng đang thúc giục nó mau mau chiến đấu với người mạnh, sau đó phải mạnh hơn cả mạnh, nhằm để mình bảo trì ở trạng thái mạnh nhất, có thể hoàn thành mọi mệnh lệnh của chủ nhân… mặc dù, mệnh lệnh của Nhật Hướng Viêm đến bây giờ không hề liên quan tới chiến đấu.

“Như vầy đi, tôi với cậu làm cái giao ước.” Elian vung lên tươi cười dễ coi: “Nếu như tôi đánh thắng cậu, cậu sẽ theo tôi đi gặp hiệu trưởng, nếu như tôi đánh thua, vậy tôi sẽ từ bỏ nhiệm vụ. Nếu như cậu đồng ý, tôi sẽ kêu Eloise và Eli không nhúng tay vào chiến đấu giữa chúng ta, nhưng đổi lại, cậu cũng phải cam đoan với tôi cậu sẽ không chiến đấu đến một nửa đã bỏ chạy.”

“Ta sẽ không bỏ chạy, muốn một chọi một hay ba chọi một cũng có thể.” Huyền Nhật là thật không quan tâm, dù sao mục đích của nó chỉ là muốn trở nên mạnh mẽ, hiệu quả của bị vây đánh có lẽ sẽ càng tốt cũng không chừng.

Mà thua… nó chưa bao giờ cho rằng mình sẽ thua.

Elian có lẽ thật sự vô cùng mạnh, nhưng, có mạnh thế nào cũng là lấy phạm vi con người để tính!

Mà Huyền Nhật… sớm có một nửa thân thể đã vượt qua phạm vi loài người rồi.

Nhưng Huyền Nhật không có coi thường Elian, nó có thể nhìn ra tư thế cầm hai thanh đao quang năng của Elian có bao nhiêu ưu mỹ, bao nhiêu tự nhiên, như thể đó là hai cánh tay kéo dài của hắn.

Hắn nhất định vô cùng thiện trường sử dụng hai thanh vũ khí đó.

Mặc dù Huyền Nhật cũng có vũ khí thiện trường nhất của mình, lưỡi hái tử thần, nhưng, dưới tình huống không định giết Elian, không cần vận dụng đến cái đó, chỉ cần có…

Móng tay ánh theo tia kim loại lạnh lẽo đột nhiên duỗi dài.

… cái này đã đủ rồi!

Mọi người nhìn thấy cái móng tay dài khoảng mười cm đó đều sững sờ, nhất là lúc phát hiện móng tay lại lóe theo ánh dao, đoàn người gần như không nhịn được nuốt nuốt nước miếng.

“Vũ khí thật đặc biệt.” Elian lại là người bảo trì tỉnh táo nhất, hắn chỉ là tán thưởng.

Huyền Nhật không nói nhiều lời, chỉ là nâng một tay ở trước ngực. Tay kia vẫn duy trì tư thế buông thõng, tư thế mở đầu đơn giản này có thể khiến cho nó làm ra bất kỳ ứng biến nào ở tốc độ nhanh nhất, cho dù là chủ động công kích hay bị động ngăn cản công kích.

Elian hiển nhiên cũng có tư thế mở đầu quen dùng của mình, cổ tay phải hắn bảo trì ở trên dưới thắt lưng, tay trái giơ cao quá đầu, hai thanh đao cứ như thế một đứng thẳng ở trước ngực, thanh kia thì như bất cứ lúc nào cũng có thể từ trên đầu đánh xuống.

“Thuận tay trái?” Huyền Nhật nhàn nhạt nói một câu.

Nhanh như vậy đã phát hiện rồi? Elian giơ lên mỉm cười dễ coi đáp lại: “Phải.”

Huyền Nhật tự nhiên biết, tay phải Elian giơ ở trước ngực, là công năng phòng ngự lớn hơn công kích, mà tay trái giơ cao quá đầu, bộ dạng có thể chém xuống bất cứ lúc nào, đó tự nhiên là ưu tiên công kích rồi, mà lực tay thuận của người nhất định lớn hơn tay kia, cho nên tay có lực lớn hơn phần lớn là dùng để công kích.

Bản thân Huyền Nhật lại là tay trái phải đều như nhau, cánh tay nó đã từng cải tạo, không có khác biệt lực lượng lớn nhỏ.

Hai người đối đầu, đều cùng bình tĩnh, thậm chí mang chút cảm giác nhàn nhã, hiển nhiên hai người đều biết. Khiến cho cơ thể của mình luôn luôn căng cứng cũng không có lợi.

Nhất thời, trên tầng thượng ngoại trừ tiếng gió, không có bất cứ tiếng động nào.

“Bọn họ rốt cuộc có đánh hay không hả?” Eloise thật sự chờ không nổi rồi, vì vậy nhỏ giọng hỏi Eli bên cạnh.

Eli cũng nhỏ giọng trả lời: “Bọn họ đang tìm khoảng khắc đối phương xuất hiện nhược điểm… ít nhất Elian là như thế.”

Ezart lại có phần khinh thường nói: “Tìm nhược điểm cái gì, hai người này mạnh như vậy, làm sao có thể ở tư thế mở đầu có nhược điểm.”

Lời này, như thể tác động đến tư tưởng hai người đang đối trì, nhưng, Elian trong đó lại vẫn không nhúc nhích, lấy phương thức đánh đấu của hắn, thích hợp với ứng biến về sau hơn, tùy cơ phản kích. Mà không phải người đánh đòn phủ đầu trước.

“Ta ra tay trước đây.”

Huyền Nhật nhàn nhạt nói, cùng lúc âm cuối chấm dứt, bóng dáng màu đỏ giống như tia chớp bắn đi, Elian tập trung tinh thần nhìn chằm chằm bóng dáng của Huyền Nhật, tia sáng màu bạc của móng tay đó cũng từ trong đồng tử của hắn lóe ra, khi hai người cách nhau một thước, Elian, đã di chuyển.

Đao quang năng hắn giơ trước ngực tùy theo móng vuốt của Huyền Nhật mà trái phải lóe lên, hoàn toàn chặn lại công kích của người sau, mà thanh đao giơ quá đầu kia thì ở lúc Huyền Nhật vút về phía trái một bước định công kích từ bên sườn, tùy cơ mạnh mẽ chém xuống.

Lấy lực lượng và cường độ móng tay của Huyền Nhật, vốn từ trên không bắt được một thanh đao cũng không phải việc khó, nhưng, của Elian lại là đao năng lượng, cả thân đao đều là năng lượng nóng rực cấu thành, căn bản không thể đụng chạm.

Huyền Nhật chỉ có né tránh, lấy tốc độ phi con người của nó cùng với thân thủ linh hoạt, vậy mà có thể thay đổi tư thế không cần điểm tựa, vững vàng xoay thân né qua hai gọng kìm của đao năng lượng.

Elian hiển nhiên là cao thủ đặc chiến ban của phái thực lực, đối với việc Huyền Nhật lấy tư thế không tưởng mà né qua công kích của mình, hắn hoàn toàn không có kinh ngạc, không có khựng lại, chỉ là khiến cho hai thanh đao năng lượng tiếp tục truy kích.

Nhất thời, người bên ngoài chỉ thấy ánh sáng màu lam lạnh lẽo vung rất nhanh, giống như trên tay Elian là hai hình tròn màu lam, mà không phải đao quang năng dài hơi cong.

Nhưng thân ảnh của Huyền Nhật càng thêm quỷ dị khó đoán trước, dưới gọng kìm của hai thanh đao quang năng, hơn nữa còn không được đụng vào bất cứ chỗ nào của thân đao, mà bản thân lại không có vũ khí dài kéo mở khoảng cách, cả một tình huống bất lợi cho nó như thế, nó lại vẫn bảo trì trạng thái không bị thương.

Mặc dù nhất thời không tìm được cơ hội phản kích, nhưng Huyền Nhật cũng không nóng nảy, bởi vì nó biết, cứ tiếp tục giằng co, Elian nếu có mười phần mệt mỏi, Huyền Nhật nhiều lắm chỉ có hai phần mệt mỏi, hơn nữa mệt mỏi sẽ ảnh hưởng đến động tác của Elian, Huyền Nhật lại chỉ sẽ vì thân thể thương tổn mà ảnh hưởng động tác, cho nên chỉ cần thân thể không bị thương, nó có thể bất chấp bất cứ mệt mỏi và đói khát nào, liên tục chiến đấu đến chết mới thôi.

Nhưng, loài người có thể vì mệt mỏi mà ngừng chiến đấu, phi nhân lại sẽ bởi vì mệnh lệnh mà chiến đấu tới chết, vận mệnh của hai kẻ cũng không phải trên cùng mặt phẳng.

“Động tác của a Dạ… Huyền Nhật làm sao có chút giống thân thủ của thằng Bạch Liên Tinh kia.” Ezart ở bên cạnh lẩm bẩm tự nói, sự thật đúng là như thế, Huyền Nhật sau khi cùng Bạch Liên Tinh giao thủ, hoàn toàn đem thân thủ của đối phương thu nhận vào trong con chip của mình, hơn nữa gia nhập vào trong động tác của mình một cách hoàn mỹ, khiến cho thân thủ của bản thân so với một tháng trước đến gần hoàn mỹ hơn, sự cường đại của Huyền Nhật ngay ở chỗ, nó giỏi về học tập, cho nên càng đánh càng mạnh, càng đánh càng hoàn mỹ.

“Tôi cảm thấy nhìn đến hoa hết cả mắt, tất cả đều là hình tròn tròn.” Trong mắt của Eloise chỉ nhìn thấy hai cái vòng tròn bạt mạng xoay xoay, khiến cho cô đầu óc choáng váng, lúc nhắm mắt lại nghỉ ngơi đều có hai cái xoắn ốc màu lam xoay loạn trong đầu.

Eli tán thán: “Thật đúng là nhanh, đây chính là cao thủ chân chính, cho dù tôi có thể đọc được tâm của Elian, nhưng tốc độ chiến đấu nhanh như thế, chỉ sợ tôi hoàn toàn không kịp đọc suy nghĩ của cậu ta, đã bị cậu ta đánh bại rồi, cao thủ so chiêu thật đúng là gần như động tác phản xạ rồi.”

Mặc chuyển động rất nhanh trên tay, tốc độ suy nghĩ trong đầu của Elian lại hoàn toàn không thua tay, hắn không bao lâu đã phát hiện cứ tiếp tục thế này, bản thân nhất định sẽ ngã xuống sớm hơn Huyền Nhật, kiệt sức mà nhận thua không phải là phương thức thất bại hắn thích.

Cho nên, hắn lập tức thay đổi phương châm chiến đấu, hắn muốn chủ động xuất kích, đánh bại Huyền Nhật!

Về phương diện khác, Huyền Nhật cũng không để ý dùng cách nào để thắng lợi, cho nên nó không nhanh không chậm đánh đấu, hắn chỉ là muốn cùng kẻ mạnh chiến đấu, lấy ra ưu điểm của đối phương, để đạt được mục đích khiến cho mình trở nên mạnh mẽ mà thôi.

Nhưng, nó bây giờ phát hiện nhịp chiến đấu của Elian đột nhiên trở nên nhanh. Não lập tức phân tích ra, hắn định thay đổi phương thức chiến đấu, áp dụng tư thế chủ động.

Như vậy, mình phải ứng biến thế nào đây?

Chip não cho nó phương thức ứng biến thích hợp nhất, cùng kẻ địch kéo mở khoảng cách, sau đó từ xa ném vật nặng công kích, đây là phương pháp chiến thắng đơn giản nhất ở lúc thiếu lưỡi hái tử thần làm vũ khí.

Nếu như Nhật Hướng Viêm không có mở chốt tình cảm của Huyền Nhật, có lẽ nó thật sự làm như thế.

Nhưng, bây giờ, Huyền Nhật lại biết, đây không phải phương pháp nó nên dùng, không phải phương pháp nên dùng ở trên người có hai thân phận vừa là bạn vừa là địch như Elian.

Như vậy, nó nên làm cái gì đây?

Cùng lúc nó suy nghĩ, đao quang năng của Elian thành hình chữ X gạch chéo xẹt qua, khiến cho nó tránh cũng không thể tránh, chỉ có thể hi sinh cánh tay đỡ một kích này, trên cánh tay của Huyền Nhật lập tức liền xuất hiện hai vết bỏng, mà Elian cũng không vì thế mà vui mừng, hắn càng thừa dịp truy kích, sau khi chân đạp xuống mặt đất mượn lực, bật đến trước mặt Huyền Nhật, hai thanh đao quang năng nhắm thẳng mặt Huyền Nhật đâm tới…

Mắt của Elian thẳng tắp nhìn Huyền Nhật, trong đó hiện lên thiên ngôn vạn ngữ, giống như đang hỏi, cậu sẽ cứ như vậy chết đi sao? Huyền Nhật? Không thể nào, nhưng nếu như cậu cứ như thế mà chết, cậu cũng không đáng để cho tôi đặc biệt mang cậu tới gặp hiệu trưởng rồi.

Nếu tránh cũng không thể tránh, vậy thì…

Tóc năng lượng, phát động!

Bởi vì có kính bảo hộ che chắn, cho nên ngay cả Elian cũng không có phát hiện con ngươi màu đen của Huyền Nhật lóe lên một chuỗi số màu bạc.

“Vũ khí năng lượng” là vũ khí khoa học công nghệ tối tân nhất mấy năm gần đây, cũng được nói là xu thế phát triển của vũ khí tương lai, so với súng pháo đao giới truyền thống, súng năng lượng không cần đạn, chỉ cần bổ sung điện năng, mà uy lực súng còn có thể điều chỉnh độ lớn của năng lượng phát ra, về phần chế phẩm kim loại, như là thép vân vân, đao năng lượng có thậm chí có thể dung hòa nó, để gia tăng đột phát.

Khuyết điểm duy nhất mà khoa học kỹ thuật trước mắt vẫn không thể đột phá là, vũ khí năng lượng loại súng giới tiêu hao năng lượng quá nhiều, một viên năng lượng nạp vào chỉ có thể đủ bắn ra sáu phát đạn năng lượng, so với súng đạn bây giờ lượng đạn từ năm mươi đến một trăm, thật sự là quá ít rồi.

Nhưng, loại hình đao kiếm thì không có điểm phức tạp đó, một thanh đao năng lượng nếu chỉ là chiến đấu cùng chém nhau đơn thuần, chống giữ sáu đến tám giờ thì không có vấn đề.

Mà hai thanh đao quang năng trên tay Elian này, càng là tinh phẩm trong đó, gần như có thể liên tục chiến đấu hơn mười hai giờ không ngừng.

Mà con người sợ rằng rất ít có thể liên tục chiến đấu mười mấy giờ, cho nên, vũ khí quang năng kiểu đao kiếm so với loại súng giới phát triển tốt hơn rất nhiều, ngoại trừ một khuyết điểm nhỏ, giá tiền của loại vũ khí này đắt đỏ đến người bình thường không kham nổi, thậm chí rất hiếm nhìn thấy.

Rất hiển nhiên, đám nhà khoa học kia lúc đầu thiết kế Huyền Nhật không có quên xu thế phát triển vũ khí tương lai này, cho nên, bọn họ đem vũ khí quang năng ẩn ở trong sợi tóc của Huyền Nhật!

Mái tóc ngắn màu bạc của Huyền Nhật đột nhiên tăng trưởng, sợi tóc dài như ma nữ tóc rắn vờn bay, sau đó trong nháy mắt tập trung đến phía trước, quấn lấy hai thanh đao quang năng đang đâm thẳng mà tới, chặt chẽ cuốn lấy không buông.

Đao của Elian bị tóc bắt được, hắn nhất thời không thể nào nhúc nhích, đồng thời mặt đối với một phi nhân tóc bạc bay múa, giống như ma quỷ, đồng tử của hắn trong nháy mắt phóng to lên, cho dù hắn có tỉnh táo thế nào, cũng không thể kịp thời phản ứng.

Hai tay của Huyền Nhật ở lúc này, bắt được vai của Elian, móng tay lưỡi dao mười cm toàn bộ cắm vào trong thịt, điều này khiến cho người sau kêu rên vài tiếng, nhất thời sắc mặt trắng bệch.

Tiếp theo, Huyền Nhật một cước đá trúng bụng của Elian, đưa hắn bay xa vài thước.

Một đá này, Huyền Nhật dùng đầy đủ lực khí, cho dù là Elian cũng chỉ có thể ngã nằm xuống đất, cả buổi bò không lên nổi.

“Elian!” Eloise và Eli vội vàng tiến lên dìu hắn dậy, đồng thời cảnh giác tình huống của Huyền Nhật, tránh cho nó đột nhiên tập kích.

“Được rồi, cậu thật sự quá mạnh.” Elian hổn hển cả buổi, mới có thể cười mở miệng nói: “Xem ra tôi không mời được cậu rồi.”

“Ngươi cũng rất mạnh, phi thường mạnh.”

Huyền Nhật vô cùng chân thực nói. Đồng thời, nó đem tóc năng lượng của mình thu hồi, một đầu tóc dài điên cuồng khôi phục thành tóc ngắn bình thường.

Đối với Elian một con người bình thường hoàn toàn không có cải biến thân thể, lại có thể cùng nửa người máy Huyền Nhật đơn đả độc đấu lâu như vậy, thậm chí khiến cho nó xuất ra loại tóc năng lượng tiêu hao năng lượng khổng lồ này, đây ngoại trừ chữ “mạnh”, thật sự không có chữ khác có thể hình dung rồi.

Elian cười, không cần thuật đọc tâm của Eli, hắn cũng có thể biết Huyền Nhật là thật tâm cho rằng hắn rất mạnh.

“Bên trong đặc chiến ban còn có học sinh mạnh hơn ngươi không?” Đây là chuyện Huyền Nhật muốn biết nhất.

“Cậu còn muốn đánh với người khác? Chỉ là móng tay và tóc của cậu đã quá đáng sợ rồi, thật không biết đó là công năng đặc dị gì.” Hắn lại cười khổ lên, nhưng vẫn trả lời: “Vậy muốn xem định nghĩa mạnh của cậu là cái gì rồi, ở phương diện nào đó mà nói, năng lực của Eli có thể so với hai tay của tôi càng được săn đón.”

“Phương diện chiến đấu.” Huyền Nhật đơn giản nói.

Elian trầm ngâm một hồi rồi nói: “Có một người… nếu như năng lực đánh đấu của cậu chỉ có bộ móng tay và tốc độ đó, cậu không thể đánh thắng hắn.”

“Tên?”

“Thỉ, không ai biết tên của hắn, nhưng, hiệu trưởng đều gọi hắn là Thỉ.”

Lúc này, Eli bên cạnh lại mở miệng nói xen vào: “Cậu lộn rồi, Elian, hiệu trưởng nói không phải là chữ “Thỉ”, mà là chữ “Tử”!”

Elian ngẩn người, thì ra là thế, “Tử” sao? Đúng là chữ rất thích hợp với người kia…

Khi Huyền Nhật còn muốn hỏi ở đâu tìm được cái chữ “Tử”, một hồi chuông điện thoại đột nhiên vang lên, nó nghe ra đây là điện thoại của nó, trên thế giới chỉ có hai người sẽ gọi điện cho nó, Nhật Hướng Viêm và An Đặc Khiết.

Mà hai người kia so với bất cứ chuyện gì đều quan trọng hơn, cho nên, Huyền Nhật không chút do dự đem chữ “Tử” kia vứt ra sau đầu, nhận điện thoại…

“Ca ca…”

Huyền Nhật suýt nữa khôi phục thành Nhật Hướng Dạ, chỉ là tức thì nhớ tới có Eli biết thuật đọc tâm, cho nên nó vẫn duy trì Huyền Nhật vô cảm, sau đó đi sang một bên, cùng An Đặc Khiết nói rõ tình trạng của mình…

Elian nhìn thấy đối thủ nhận điện thoại đi rồi, hắn cuối cùng vô lực ngã ngồi xuống đất, tự hỏi nếu là hiệu trưởng muốn phái “Tử” ra bắt Huyền Nhật, vậy nên làm sao đây? Hẳn là không thể chứ? Hiệu trưởng hẳn là rõ ràng, nếu phái “Tử” ra, vậy nhiệm vụ này sợ rằng đến cuối cùng chỉ có một cỗ thi thể trở về.

“Tử” trong đặc chiến ban, có tiếng là nặng tay, thường thường ra tay một lần là một cái nhân mạng, cho nên hắn mạnh như thế, nhưng lại chậm chạp không thể tốt nghiệp, bởi vì hiệu trưởng căn bản không có mấy nhiệm vụ dám giao cho hắn làm, trừ phi là nhờ giết người…

“Đánh quá ngoạn mục, thật muốn cùng cậu đánh một lần nữa!”

Ezart lúc này tới bên cạnh Elian, vươn tay vỗ xuống lưng của Elian, vỗ đến người sau không nhịn được cười khổ lên, thật là đau à, tôi còn đang trọng thương đó…

“Ngươi muốn cùng Elian đánh, thắng được ta trước rồi hẵng nói!” Eloise đối với Ezart gã có hình thức chiến đấu rất giống mình này cũng rất nổi hứng.

“Vậy đánh một trận luôn đi.” Ezart nóng lòng muốn thử, nhìn xong chiến đấu ngoạn mục của a Dạ và Elian, hắn bây giờ máu nóng sôi trào, vô cùng muốn động thủ đánh một trận ngon lành.

“Được!” Eloise không thể không thừa nhận, mặc dù cô đối với Ezart có chút nổi hứng, nhưng ngay phương diện chiến đấu mà nói, sự dứt khoát gọn gàng của Ezart thật đúng là khẩu vị của cô.

Hai người nóng lòng muốn bắt đầu, nhưng ngay lúc này, có hai người đột nhiên bò lên lan can sắt của tầng thượng, hơn nữa không nói lời nào, trực tiếp liền phát động công kích về hướng Huyền Nhật đang nói điện thoại, cầm trên tay những người này toàn là súng pháo hỏa lực cường đại.

Nhất thời, cả sân thượng tràn ngập tiếng gào rít không ngừng của súng máy, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng nổ mạnh của hỏa lực cường đại.

Loại công kích bất ngờ không chút lưu tình này cho dù là Huyền Nhật cũng trở tay không kịp, nó mặc dù ở lúc đầu phản ứng lại, từ tại chỗ nhảy ra, nhưng vẫn tránh không được bị súng pháo đánh trúng, vài viên đạn đã bắn trúng tay chân của nó, may là đã né qua mọi viên đạn có lực lớn, cho nên cũng không bị trọng thương, nhưng trong nhất thời không thể triển khai phản kích, chỉ có phán đoán hướng súng của kẻ địch, sau đó dùng tốc độ cực nhanh né tránh đạn.

“Eli?!”

Trong tiếng gào rít của súng pháo, Elian thét lớn, nhiều người như thế ẩn núp ở gần, Eli phụ trách dùng thuật đọc tâm cảnh giới lại hoàn toàn không phát ra cảnh báo, đây rõ ràng là thất trách!

Eli còn muốn kinh ngạc hơn Elian, hắn lắp bắp giải thích: “Bọn, bọn chúng… giống với Huyền Nhật, căn bản không đọc được suy nghĩ!”

Elian lập tức đứng lên, mặc dù hắn bị thương không nhẹ, nhưng lúc đối mặt với nguy hiểm chân chính, chút cỏn con này vẫn không đủ để hắn nằm ở trên mặt đất ngoan ngoãn chờ chết.

Ezart lập tức đã phát hiện những người này chỉ công kích a Dạ, mục tiêu của bọn chúng là a Dạ?

Huyền Nhật lúc này bị tấn công đến gần như không có lực đánh trả, súng pháo hỏa lực cường đại khiến cho nó chỉ có thể liên tiếp né tránh, hơn nữa tốc độ những người này lại không chậm hơn nó bao nhiêu, cộng với ưu thế số người, sự ăn ý lẫn nhau cũng rất tốt… không! Đây không phải ăn ý, trận thế của bọn chúng trang bị tốt đến giống như dùng máy tính tính toán ra, chỉ sợ cũng thật sự là dùng máy tính tính toán ra.

Nó lúc này đã chú ý tới, thân thể của những người này phần lớn là đã cải tạo, giống với nó… chẳng qua rõ ràng thô thiển hơn nó nhiều lắm, tay chân kim loại cải tạo không chút che đậy lộ ra bên ngoài, còn có cái ót của bọn chúng căn bản là dạng nửa hình cầu!

“Những người này là người máy sao?” Eloise hít một hơi, nói ra kinh ngạc trong lòng của những người khác.

Ezart lúc này đột nhiên xông tới, ầm ngã một người máy trong đó, hét lớn: “Ai cần biết nó là cái gì! Bọn chúng là kẻ địch của Huyền Nhật!”

Bọn chúng là kẻ địch của Huyền Nhật… Nhưng ông bạn à, chúng ta và Huyền Nhật căn bản đâu có giao tình gì chứ ~ Elian cười khổ.

“Vẻ mặt gì thế? Kẻ địch của Huyền Nhật không phải là kẻ địch của a Dạ sao?”

Ezart rống lên với ba người Elian, hắn phát hiện loại người máy này mặc dù không mạnh như Huyền Nhật, nhưng cũng không phải dễ đối phó, nếu như có thể kéo đám người Elian hỗ trợ, vậy là không thể tốt hơn rồi.

Đúng rồi! Huyền Nhật là vệ sĩ của a Dạ… Đám người Elian nhớ tới sự thật này, đồng thời tự mình suy luận, nói không chừng những người này căn bản không phải nhằm vào Huyền Nhật, mà là a Dạ hắn bảo vệ?

Nghĩ vậy, Eloise không nói lời nào, gia nhập hàng ngũ của Ezart, bắt đầu đánh đập những người máy này! Mà Eli thân là đồng bạn chiến đấu tự nhiên cũng chỉ có gia nhập chiến cuộc, nếu không, đợi lát nữa Eloise bị súng pháo bắn thành tổ ong vò vẽ, vậy hắn liền không còn đồng bạn rồi.

Elian thì vẫn tỉnh táo hơn nhiều, hắn cẩn thận phán đoán tình huống của những người máy này, phát hiện lấy tình trạng bây giờ của mình xấp xỉ có thể đối phó một tên, Ezart một tên, Eloise và Eli mất đi ưu thế của thuật đọc tâm, nhưng hai người hợp lực hẳn là vẫn có thể đối phó một tên.

Kẻ địch tổng cộng sáu tên… Huyền Nhật có thể tự mình đối phó ba tên sao?

Elian có chút lo lắng ném cho Huyền Nhật một cái liếc mắt, mặc dù Huyền Nhật hồi nãy chiến đấu cùng hắn bị thương không nặng, nhưng mới vừa rồi công kích bất ngờ của những người máy này lại khiến cho Huyền Nhật ăn vài viên đạn…

Bây giờ Huyền Nhật chỉ là vừa né tránh, sau đó… vừa nói điện thoại!

Hắn đột nhiên không quá muốn chém những người máy này nữa, đổi lại chém Huyền Nhật cho rồi! Tức chết người! Nhưng nhàn nhã như vậy cũng đại biểu Huyền Nhật căn bản không coi những người máy này là gì đi?

Mặc kệ làm sao, nể mặt a Dạ, vẫn là hỗ trợ đi! Elian lắc đầu, cầm lên đao quang năng, tự mình lựa chọn một tên người máy, sau đó bắt đầu đánh với hắn.

Đồng thời, Huyền Nhật mặc dù vừa nói điện thoại, nhưng nó cũng không phải tâm tình nhàn nhã à!

Ca ca đầu bên kia điện thoại đã tức giận đến sắp phát nổ rồi!

“Ai? Rốt cuộc là ai dám phái người công kích em! Ta muốn tiêu diệt hắn, ta muốn lăng trì hắn, hắn cho dù chết cũng phải bị đưa tới phòng thí nghiệm của An Đặc Khiết, không được siêu sinh!”

Bị đưa đến phòng thí nghiệm của An Đặc Khiết papa là sẽ không thể siêu sinh sao? Ngẫm lại, những thi thể tan tành, trên người tẩm đầy các loại thuốc hóa học đó biết đâu đúng là không thể siêu sinh, Nhật Hướng Dạ có chút dở khóc dở cười.

“Ca ca, những người này cùng người cải tạo lần trước hẳn là cùng một phe đi, chỉ là hình như thô thiển hơn một chút.”

Nhật Hướng Dạ lúc này đuôi mắt liếc thấy những người khác cũng gia nhập chiến cục, Ezart nhìn thấy nó còn đang gọi điện thoại, còn lườm nó một cái, chẳng qua bốn người này gia nhập chiến cuộc đích xác giảm bớt không ít gánh nặng cho nó, không chỉ là gánh nặng trên thân thể, còn có trên tinh thần, nó đột nhiên cảm thấy mình giống như có thêm bốn người bạn tốt sóng vai tác chiến!

“Thật không? Vậy tốt lắm, Kyle gần như đã sắp tra ra những người đó là thế lực phương nào rồi, ha ha ha, dám đối đầu với ta, ta phải cho ngươi chết không chỗ chôn thân!” Người bên kia điện thoại hình như đã lâm vào trong kế hoạch báo thù đẫm máu kinh khủng nhất trong lịch sử…

Nhưng, cái gì cũng không quan trọng bằng an nguy của a Dạ, Nhật Hướng Viêm trong nháy mắt hồi thần, hết sức nghiêm túc hỏi: “A Dạ, những người đó em đối phó rồi sao?”

“Phải.” Nghe được câu hỏi của chủ nhân, Huyền Nhật trong nháy mắt trở lại, vừa né một loạt đạn kẻ địch bắn ra.

Nhật Hướng Viêm phía bên kia điện thoại tự nhiên cũng nghe thấy tiếng đạn kinh tâm động phách này, nhưng hắn cũng biết, nếu như phái người đi giúp a Dạ, có thể không giúp được gì, trái lại bại lộ Huyền Nhật là người của Nhật Hoàng, cái này càng có khả năng mang đến càng nhiều nguy cơ cho ngày sau.

Dưới đủ loại lo lắng, Nhật Hướng Viêm chỉ có dặn dò: “A Dạ em phải cẩn thận một chút, ngàn vạn lần đừng để bị thương đấy!”

“Er…” Nhật Hướng Dạ cúi đầu nhìn trên đùi và trên cánh tay, không biết nên trả lời ca ca thế nào, không kịp rồi…

“Em bị thương rồi? Em bị thương rồi có đúng không?”

Giọng nói của ca ca nghe lên hình như sắp phát điên rồi, Nhật Hướng Dạ thậm chí phải đưa điện thoại ra xa một chút, để tránh cho lỗ tai của mình bị rống giận của ca ca làm cho điếc.

“Ca ca, em phải chiến đấu rồi, nếu không sẽ chịu càng nhiều đả thương, em về nhà sẽ tìm An Đặc Khiết papa chữa thương, anh phải cố gắng làm việc nhé!”

Nói xong, Nhật Hướng Dạ lập tức cúp điện thoại, tránh cho ca ca tiếp tục nghe tiếng súng, chỉ sợ hắn sẽ tự mình xách súng đến oanh tạc những gã dám nổ súng với em trai hắn.

Hơn nữa, nó cũng nhìn thấy Elian ném qua mấy cái trợn mắt rồi, cứ để người khác đối phó kẻ địch, mình lại nói điện thoại, nó cũng cảm thấy rất ngại.

Thu hồi điện thoại, Huyền Nhật bắt đầu toàn lực phát động lên, móng tay giống như lưỡi dao sắc bén vươn ra, thân thủ hoàn toàn mở ra, tốc độ nhanh như gió, lấy hình dạng tia chớp thần tốc qua lại né tránh súng pháo của kẻ địch, sau đó nó vọt tới trước mặt một người trong đó, thấp người nhảy lên, thân ảnh tức thời xuất hiện phía sau kẻ địch, móng tay không chút lưu tình xuyên vào hai bên xương sống, sau đó nắm chặt, xương cốt răng rắc mà gãy.

Mọi người thấy thế, trong lòng đều đột nhiên ớn lạnh, nhất là Elian mới vừa rồi cùng Huyền Nhật đánh nhau, hắn đột nhiên cảm thấy xương sống có chút lành lạnh…

Đúng rồi, An Đặc Khiết papa hình như từng nói muốn mấy cỗ thi thể người cải tạo… Nếu như còn sống, papa sẽ càng thích đi? Suy nghĩ của Nhật Hướng Dạ lờ mờ chảy ra.

“An Đặc Khiết, người cải tạo?”

Eli đúng lúc chú ý Huyền Nhật, không tự chủ đọc được vài từ, lập tức thốt ra.

Huyền Nhật quay đầu nhìn qua phía Eli.

Nguy rồi! Hắn không phải đọc được thứ không nên đọc rồi đi? Càng thảm chính là, còn để cho đối phương biết rồi! Eli lùi về phía Elian vài bước, chỉ sợ Huyền Nhật muốn giết hắn diệt khẩu.

Nhưng, cho dù Huyền Nhật có ý muốn giết hắn diệt khẩu hay không, hiển nhiên bây giờ điều nó quan tâm hơn là những kẻ địch công kích nó, nó không ngừng phóng ở giữa những kẻ địch, nhanh chóng khiến cho bọn chúng căn bản không thể nắm bắt hướng đi của nó, liên tục đánh gãy tứ chi của kẻ địch, lại không đả thương đến tính mạng của bọn chúng.

“Hắn… như thế có chút tàn nhẫn đi?”

Eloise nuốt nuốt nước miếng, mặc dù cô không ít lần đánh người khác thành gãy xương nằm viện, nhưng ít nhất cũng không giống thế này, rõ ràng có thể thoáng cái giải quyết đối phương, nhưng cứ một mực giống như đang chơi đùa bọn chúng, đánh gãy tứ chi của bọn chúng, mãi đến khi không còn lực cử động mới thôi, chỉ có thể giãy dụa trên mặt đất cố gắng tiếp tục công kích.

Thấy thế, Eli lại đến gần Elian một chút…

“Làm gì vậy?” Elian kinh ngạc nhìn Eli một mạch lùi đến phía sau hắn.

“Tôi không cẩn thận đọc được suy nghĩ của Huyền Nhật, còn đọc ra, bị hắn nghe thấy rồi.” Eli đơn giản giải thích.

“… Hiểu rồi.”

Mặt của Elian vặn vẹo một chút, Eli cũng không chỉ một lần bởi vì phát hiện bí mật của người khác, mà xém lọt vào kết cục bị diệt khẩu. Nhưng lần này cho dù cùng Eloise ở đây, có thể có biện pháp ngăn cản được Huyền Nhật sao?

“Eloise, trở về!” Dưới sự sốt ruột, hắn mở miệng hét gọi Eloise về.

Mặc dù Elian có loại xúc động muốn thừa dịp bây giờ chuồn lẹ, nhưng không may chính là, vị trí của Huyền Nhật đang ngăn ở cửa, nếu như cố xông vào, biết đâu sẽ trực tiếp chọc giận nó…

“Thế nào rồi?” Eloise đang đánh dở chừng, vất vả lắm mới nện kẻ địch ngã xuống đất, lại bị tiếng gọi của Elian dọa giật mình, chỉ có buông kẻ địch, vội vàng lui về.

“Eli có nguy cơ bị diệt khẩu rồi.”

“Cái gì?” Eloise rống to: “Cậu đừng nói với tôi, người muốn diệt khẩu cậu ấy là Huyền Nhật!”

Eli trầm mặc rồi nói: “Xin lỗi.”

“Nên nói xin lỗi là chúng tôi, lần này chúng tôi có thể không bảo đảm được cậu rồi…” Elian cười khổ.

Lúc này, Huyền Nhật cắt đứt cổ họng kẻ địch cuối cùng, cũng chính là cái tên Eloise đang đánh dở chừng, bỏ mặc kẻ địch la liệt đầy đất, chậm rãi quay đầu nhìn Eli, lờ mờ tản ra địch ý, thấp thoáng có vẻ coi hắn là người cuối cùng phải đối phó.

Thấy thế, Elian và Eloise lập tức che chắn Eli ở phía sau, có loại cương quyết không đánh ngã bọn họ thì đừng mơ động vào Eli.

Ezart lại là người không rõ nội tình, những người vừa mới hợp lực tác chiến, làm sao đột nhiên chia thành hai bên đối đầu rồi?

“Gì thế? Huyền Nhật sẽ không giết Eli đâu!” Ezart thuận miệng nói, bởi vì Huyền Nhật là a Dạ, a Dạ thì sẽ không giết Eli. Hắn quay đầu hô to với Huyền Nhật: “Phải chứ, Huyền Nhật?”

Huyền Nhật trầm mặc rất lâu, lâu đến nỗi ngay cả Ezart người đặt câu hỏi cũng bắt đầu hoài nghi nó thật sự định giết Eli rồi, nó mới mở miệng trả lời: “An Hướng Dạ thiếu gia sẽ không cho ta giết ngươi, nhưng nhớ rằng, cho dù ngươi đọc được cái gì, suy nghĩ của ta hay là An Hướng Dạ thiếu gia, vĩnh viễn không được nói cho bất luận kẻ nào, nếu không, cho dù thiếu gia nói làm sao, ta cũng sẽ giết ngươi.”

“Tôi sẽ không nói, cám ơn cậu tha cho tôi.” Eli trên biểu hiện mặc dù vẫn bảo trì bình tĩnh, nhưng tim đã nhảy đến kịch liệt rồi, hắn biết mình đã trở về tử cửa âm phủ.

“Coi như giao dịch cậu tha cho tôi, tôi sẽ nói cho cậu một tin tức.”

Huyền Nhật lẳng lặng chờ hắn nói tin tức.

“Vừa rồi ở cửa có một người nhìn lén, cho đến khi những người này thất bại, hắn mang theo suy nghĩ tức giận rời khỏi.”

“Là ai?” Huyền Nhật mặt vô biểu tình hỏi.

“Người còn lại lần trước ở máy chiến đấu ảo, đánh với Elian, tôi không biết tên của hắn.”

“Bạch Liên Tinh.” Huyền Nhật lạnh lùng nói ra cái tên kia.

Nó sớm nên nghĩ đến, lần trước cũng là sau khi nghe thấy Bạch Liên Tinh nói, nó mới phát hiện chủ nhân bị tập kích. Cha của Bạch Liên Tinh là lãnh tụ của liên minh Tử Nguyệt, liên minh Tử Nguyệt là thế lực đằng sau những người cải tạo này sao?

Liên tiếp ra tay với Nhật Hướng Viêm, cái này đã khuấy động đến bản năng khác của Huyền Nhật…

Đi săn mọi kẻ địch của Nhật Hướng Viêm!

 

7 responses »

  1. phong bì rách *tiu nghỉu*

    Reply
  2. uy, mình thắc mắc, hok lẽ Eli hok đọc được nội tâm Ezart xao? Nếu đọc được lẽ ra phải biết a dạ là huyền nhật rồi mới phải chứ?

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: