RSS Feed

Huyền Nhật Thú – Vol2c7

【 đệ thất thú 】 Ma nộ

Phẫn nộ của ác ma

Loài người hoảng sợ

Từ đâu phẫn nộ

Là do loài người

 

Trên tay Nhật Hướng Viêm cầm điện thoại, thần tình trên mặt khủng bố đến ngay cả Kyle nhìn Nhật Hoàng lâu năm cũng không tự chủ mà cố gắng đem bóng dáng núp ở phía sau màn hình máy tính, để tránh liếc thấy khuôn mặt khủng bố như quỷ thần kia, buổi tối mơ ác mộng.

“Bill, chuyện lúc trước ta bảo ngươi tra thế nào rồi?” Nhật Hướng Viêm cố gắng đè xuống xúc động muốn phóng đi giúp a Dạ, lãnh tĩnh (lãnh còn hơn tĩnh) hỏi.

Kyle tận trách báo cáo: “Về sự kiện bắt cóc hơn một tháng trước, tổ chức có khả năng nhất là Tử Nguyệt minh, bọn họ trước khi sự kiện bắt cóc đã bán tháo lượng lớn cổ phiếu, tất cả đều là công ti có quan hệ với liên minh Thái Dương. Dưới tên bọn họ có lượng lớn khoa học gia và y học gia tập trung ở trong một phòng thí nghiệm, hơn nữa đến hiện nay không có tuyên bố bất cứ sản phẩm mới nào.”

“Tử Nguyệt minh của Bạch Liên Nguyệt?” Nhật Hướng Viêm lấy ngón tay xoa nhẹ cằm, đây là thói quen lúc hắn suy nghĩ.

Bạch Liên Nguyệt địch ý rất sâu đối với hắn, mọi người đều biết, mặc dù không biết hắn vì sao đối vào mình như thế, chẳng qua đây cũng không phải Bạch Liên Nguyệt lần đầu định đả kích hắn, cho nên hắn cũng không bất ngờ.

Chỉ là, đối với Nhật Hướng Viêm mà nói, loại kẻ địch công khai này, cũng là đến cuối mới đối phó, quan trọng hơn là, kẻ địch ẩn danh trong tối, cho nên hắn luôn không để ý tới Tử Nguyệt minh lắm. Chỉ là không ngờ thân là ông trùm thương nghiệp, Bạch Liên Nguyệt lại bất chấp kéo sụp đổ kinh tế toàn cầu cũng muốn đưa hắn vào chỗ chết.

Cho dù hắn trước đó bán tháo cổ phiếu của liên minh Thái Dương, nhưng nếu liên minh Thái Dương sụp đổ, tuyệt đối không chỉ là liên minh Thái Dương biến mất đơn giản như thế, mà là đóng băng kinh tế toàn cầu…

Chẳng lẽ ta từng làm chuyện gì với hắn, khiến cho hắn nhớ thù tới giờ? Nhật Hướng Viêm cố gắng hồi tưởng: “Bạch Liên Nguyệt của Tử Nguyệt minh, ta nhớ ta hẳn là không có mua công ti của hắn, cũng không có đoạt lấy phụ nữ của hắn, cũng không có đi trước đoạt hợp đồng của hắn… kỳ quái thật, ta cùng hắn xưa nay không quen biết, hắn không có lý do hận ta như thế chứ?”

Kyle thở dài, tận trách báo cáo: “Nhật Hoàng, hai người không phải không biết gì nhau, Bạch Liên Nguyệt hắn là bạn học cùng lớp cấp hai của ngài.”

“Oh? Thật à?” Nhật Hướng Viêm lãnh tĩnh trả lời: “Ta không còn nhớ, nhưng đây cũng không có gì kỳ quái đi, ta căn bản không còn nhớ lấy nửa bạn học cấp hai.”

“Cũng là bạn cùng lớp cấp ba của ngài.”

Nhật Hướng Viêm chần chừ, rồi tiếp tục nói: “Như thế à? Chẳng qua, bạn học cấp ba ta cũng không nhớ mấy người.”

“Còn là bạn học cùng lớp đại học của ngài.”

“…” Nhật Hướng Viêm trầm mặc một hồi, miễn cưỡng giải thích: “Được rồi, cái này chỉ là tỏ vẻ trí nhớ của ta không tốt lắm mà thôi, hắn có cần phải hận ta như thế không?”

“Cái này tôi cũng không biết, nhưng, căn cứ vào tin tức, Bạch Liên Nguyệt là người song tính, hơn nữa bởi vì thời kỳ cấp hai, cấp ba và đại học theo đuổi “vị bạn học cùng lớp nào đó” thất bại, cho nên, hắn đặc biệt thích người tình có tóc vàng hay mắt màu đỏ.”

Tóc vàng và mắt màu đỏ? Đặc trưng này giống hắn nhỉ… A!

“Bạch Liên Nguyệt từng theo đuổi ta?” Hai tay của Nhật Hướng Viêm đập mạnh lên bàn, khó có thể tin hỏi ngược lại.

Kyle gật đầu nói: “Đúng vậy, hơn nữa thời gian theo đuổi dài đến tám năm, từng đưa tặng hơn trăm món quà, đồng thời, mỗi ngày đều tặng hoa tươi khác nhau, tám năm chưa từng gián đoạn…”

… Mà ta lại có thể không nhớ được hắn!

Chẳng trách hắn hận ta như thế. Nhật Hướng Viêm nghĩ nát óc, nhưng vẫn không nhớ ra Bạch Liên Nguyệt rốt cuộc bộ dạng gì nữa. Lạ thật, hắn thật sự từng theo đuổi mình sao?

“… Lần cuối cùng, lúc hắn mang vòng cổ báu vật gia truyền đi tìm ngài tỏ tình, nghe nói ngài chỉ trả lời hắn một câu.”

“Câu nào?” Nhật Hướng Viêm nổi lên tò mò, mình lúc đó rốt cuộc đã nói cái gì, hắn thật sự là không nhớ.

Kyle dùng ánh mắt cực độ thương xót nhìn vào tư liệu trong máy tính, sau đó trả lời: “Ngài lúc đó nói: “Ngươi là ai?”.”

Trong phòng làm việc, ngoại trừ âm thanh gõ máy của Kyle, lộ ra một mảnh lặng im.

Qua hồi lâu, Nhật Hướng Viêm mới đột nhiên đứng lên, xa xăm nhìn vào bầu trời ngoài cửa sổ, sau đó dùng giọng sâu sắc nói: “Ta lúc đó đang bận tìm a Dạ, cả nội tâm tràn ngập lo lắng về tung tích của a Dạ và oán hận với cha, căn bản không chứa được những thứ khác!”

Kyle đơn giản trả lời: “Vâng ạ.”

Nhưng, Nhật Hướng Dạ thiếu gia là mất tích lúc ngài mười bảy tuổi, mà Bạch Liên Nguyệt từ mười ba tuổi đã bắt đầu theo đuổi ngài rồi.

“Hắn không hiểu tâm tình ta lúc đó, làm sao có thể cứ như thế hận ta đây?”

“Vâng ạ, đích xác không thể.”

Căn cứ ghi chép, Bạch Liên Nguyệt từng vì yêu cầu của ngài, mà huy động tám phần nhân lực trong gia tộc hắn đi tìm Nhật Hướng Dạ thiếu gia, suýt nữa khiến cho cả gia tộc ngưng trệ.

“Ôi, đây hết thảy đều là một cuộc hiểu lầm.”

“Vâng ạ, là hiểu lầm.”

“Cho nên hắn căn bản không nên hận ta!” Nhật Hướng Viêm xoay người, rống giận: “Mặc kệ thế nào, dám động vào a Dạ của ta chính là đáng chết!”

“Vâng đáng chết.” Kyle nhìn vào trong máy tính nguồn nhân lực có thể điều động hiện giờ: “Nhật Hoàng, xin hỏi ngài muốn phái bộ đội bí mật âm thầm tiêu diệt cái phòng thí nghiệm kia, hay là muốn trực tiếp phái quân đội qua san bằng?”

Nhật Hướng Viêm trong nháy mắt từ người anh đang nổi giận khôi phục thành Nhật Hoàng lãnh tĩnh, cẩn thận lựa chọn: “Phái quân đội thì chẳng khác cùng Tử Nguyệt minh khai chiến. Nếu khai chiến, phải giải quyết đống dư luận lôi thôi bên ngoài, thật phiền toái! Bộ đội bí mật lại toàn là tinh anh dày công bồi dưỡng, ta thật sự không muốn lãng phí bọn họ trên một đống người cải tạo chém nhau.”

Hắn trầm ngâm: “Hừm, đây thật là phiền toái…”

“Nếu như để Huyền Nhật phối hợp với bộ đội bí mật xuất kích, thì không cần khai chiến, hơn nữa có thể giảm tổn thất đến thấp nhất.” Kyle tận trung chức trách nói ra phương án giải quyết thích hợp nhất.

RẦM!

Nhật Hướng Viêm đấm mạnh lên bàn làm việc kiên cố, lạnh lùng hỏi: “Ngươi vừa mới nói cái gì?”

Kyle lời vừa ra khỏi miệng đã biết mình phạm phải cơn thịnh nộ của Nhật Hoàng rồi, mặc dù ảo não, nhưng cũng chỉ có cưỡng chế trái tim đang đập kịch liệt, sau đó ngoài mặt bình tĩnh trả lời: “Một cái phương án giải quyết, nếu Nhật Hoàng không thích, tự nhiên có thể không cần tiếp nhận.”

“Đừng tơ tưởng động vào a Dạ, vĩnh viễn cũng không được! Nghe thấy không!” Nhật Hướng Viêm rống giận.

“Vâng, nghe thấy.”

“Vậy thì phái ra bộ đội bí mật, đêm nay ta muốn cái phòng thí nghiệm kia biến mất! Về phần Bạch Liên Nguyệt, ta về sau trở lại xử lý hắn!”

“Bây giờ ta muốn về nhà cùng a Dạ ăn tối, ngươi tăng ca giải quyết chuyện này cho ta!”

Sau khi Nhật Hướng Viêm như bậc đế vương hạ xong chỉ thị, đầu cũng không quay lại từ cửa ngầm rời đi.

“Thật không biết mình có ngày nào không cần tăng ca?”

Kyle lầm bầm một câu. Nhưng, ai bảo hắn năm đó quen biết Nhật Hoàng đây? Ôi! Chỉ có cam chịu mà bắt đầu tăng ca, đồng thời nghĩ biện pháp để cho bộ đội bí mật chết ít vài người, nếu không Nhật Hoàng ngày mai chứng kiến thấy con số thương vong, sợ rằng lại sẽ nổi bão.

Qua một lúc, cửa ngầm của phòng làm việc lại mở ra, Kyle kỳ quái ngẩng đầu, có thể ra vào cái cửa đặc biệt này hẳn là chỉ có Nhật Hoàng, chính hắn và mấy nhân viên nhiệm vụ bí mật cực hiếm tới đây mà thôi.

Một thiếu niên tóc bạc chậm rãi đi vào.

Oh! Hắn nhớ rồi, hơn một tháng trước, có thể ra vào lại nhiều thêm một người.

Em trai của Nhật Hoàng, Nhật Hướng Dạ thiếu gia.

“Xin chào.” Huyền Nhật không mang chút cảm tình chào hỏi.

Kyle lãnh tĩnh hồi đáp: “Xin chào.”

“Tôi muốn hỏi anh một số việc.”

“Phải không?” Kyle vẫn lãnh tĩnh tiếp tục nói: “Có thể xin hỏi một chút, Nhật Hướng Dạ thiếu gia có ở nhà không? Tôi hình như có khuynh hướng nói chuyện với cậu ấy.”

Huyền Nhật nhếch lên mỉm cười không chứa ý cười: “Rất tiếc, cậu ấy không ở nhà.”

“Vậy thật đáng tiếc.” Trong mắt Kyle là thật sự tràn ngập tiếc nuối, nhưng vẫn chỉ có tận trung công việc hỏi: “Cậu muốn hỏi cái gì?”

“Tin tức của Tử Nguyệt minh.” Huyền Nhật khôi phục ánh mắt lạnh lùng.

Kyle dứt khoát trả lời: “Nhật Hoàng sẽ không đồng ý tôi nói cho cậu.”

Huyền Nhật trong nháy mắt biến lại Nhật Hướng Dạ, nó lộ ra tươi cười trẻ con, cười hỏi: “Ca ca hẳn là có nói với anh, mặc kệ em muốn cái gì, cũng phải cho em chứ?”

“Đúng vậy, Nhật Hướng Dạ thiếu gia.”

Kyle bất đắc dĩ nhìn Nhật Hướng Dạ “không có ở nhà” nhảy ra. Lần này thôi rồi, nói ra, Nhật Hoàng sẽ khiến hắn chết rất khó coi; không nói, Huyền Nhật sẽ khiến hắn chết rất khó coi, sau đó nếu Nhật Hướng Dạ khóc lóc kể lể với Nhật Hoàng, Nhật Hoàng sẽ khiến hắn chết lần nữa.

Được rồi, chết một lần chung quy vẫn hơn chết hai lần.

“Tử Nguyệt minh ở chỗ này có phòng thí nghiệm, căn cứ vào kết quả điều tra, rất có khả năng chính là nơi chế tạo những người cải tạo đó, Nhật Hoàng vừa mới hạ chỉ thị, đêm nay muốn phái bộ đội bí mật đi tiêu diệt cái phòng thí nghiệm này, nếu như ngài có thể phối hợp bộ đội bí mật hành sự, tôi sẽ phi thường cảm tạ ngài.”

Kyle vừa giải thích, vừa in ra bản đồ chỗ của phòng thí nghiệm, sau đó giao cho Nhật Hướng Dạ.

“Cám ơn, Kyle ca. Em sẽ phối hợp bọn họ, hơn nữa anh không cần lo lắng, em sẽ không nói với ca ca là anh nói cho em.”

“Không thể gạt được Nhật Hoàng.” Kyle lắc đầu, dù sao, ở bên cạnh Nhật Hoàng đã phải chuẩn bị tốt tâm lý báo cáo hắn bất cứ lúc nào, người xưa nói gần vua như gần cọp… không khác hoàn cảnh của hắn lắm.

“Bạch Liên Tinh là bạn học của em, trong bạn bè của em có người biết thuật đọc tâm loại công năng đặc dị này…” Nhật Hướng Dạ gợi ý, nó chỉ là gợi ý! Nó tuyệt đối sẽ không chỉ người khác làm sao lừa gạt ca ca!

“Thì ra là thế.” Kyle gật đầu tỏ vẻ hiểu, xem ra biết đâu mình có thể sống lâu thêm một chút rồi.

Sau khi nói xong, Nhật Hướng Dạ cúi đầu nhìn bản đồ đó, cau mày nói: “Hình như hơi xa, tôi sẽ cướp một cỗ xe hơi đi vậy.”

“Trên lầu có bãi đỗ xe riêng của Nhật Hoàng, anh trai cậu sưu tập không ít xe, tốc độ của xe đua màu đỏ nhanh nhất, xe màu trắng chịu va chạm nhất, màu lam tính năng tổng hợp tốt nhất.” Kyle hết sức tốt bụng nhắc nhở nó nên đi đâu cướp cùng với cho biết đặc điểm của các loại xe.

“Uh, em biết rồi, cám ơn anh, Kyle ca.” Nhật Hướng Dạ cười đến hết sức xán lạn.

“Không cần khách sáo.” Kyle khách khí đáp lại sau đó dừng một chút, rồi lại nói: “Nhật Hướng Dạ thiếu gia phải cẩn thận một chút, tính mệnh của ngài là tất cả của Nhật Hoàng.”

“Tôi biết, ca ca cũng là tất cả của a Dạ, cho nên…”

“Tôi tuyệt đối không cho phép bất luận kẻ nào làm hại chủ nhân!”

Huyền Nhật nắm chặt bản đồ, nhanh chóng rời khỏi gian phòng làm việc này.

Nguyện cho ngài sẽ không bị nửa chút thương tổn nào.

Kyle lẳng lặng nhìn Huyền Nhật rời khỏi phòng làm việc, sau đó ở trong lòng lặng lẽ chúc phúc một câu, rồi tiếp tục tiến hành công việc chất đống như núi của hắn.

 

◊ ◊ ◊ ◊

 

Tử Nguyệt minh trụ sở chính.

Bạch Liên Tinh bước chân vừa gấp vừa nặng, võ công của hắn vốn lấy tốc độ làm trọng, bây giờ lại bởi vì nổi giận mà đi đặc biệt cấp tốc, khiến cho ba người theo sau, tay súng đôi, gã lùn xấu xí cùng với cô gái mặt lạnh tay trang bị móng vuốt, sắp theo không kịp rồi.

Ba tên thủ hạ cũng chỉ có cúi đầu cố gắng đuổi kịp bước chân của thiếu gia, căn bản không dám lên tiếng gọi hắn, ai nấy đều thấy được tâm tình bây giờ của Bạch Liên Tinh là rất rất không tốt, nếu ai lại dám đi vuốt râu hùm, chắc chắn sẽ không có kết cục tốt.

Bạch Liên Tinh một mạch đi tới một cánh cửa màu đen nặng nề nhưng được mài đến sáng choang như kính, hít sâu mấy hơi, xác định tâm tình của mình đã bình phục, sẽ không bởi vì phẫn nộ mà nói lời không nên nói, nếu như vì thế chọc giận người bên trong cửa đen, đó chính là hậu quả hắn cũng không thể gánh chịu.

Sau đó, hắn gõ gõ cửa, đợi đến khi bên trong truyền ra một tiếng uể oải “vào đi”, hắn mới đẩy cửa đi vào.

Nhưng, ba thủ hạ phía sau không dám đi theo vào, đó là cấm địa bọn họ không thể tiến vào, phòng của lãnh tụ tối cao Tử Nguyệt minh.

Căn phòng trang trí theo phong cách Trung Quốc, cũng giống như phục sức của Bạch Liên Tinh, trên tường hai bên treo thư pháp viết tay khổng lồ, chính giữa phòng lại là một cái ghế dài to lớn điêu khắc hình rồng màu vàng, trên ghế còn trải tấm đệm thêu màu tím dày, thoạt nhìn cực kỳ đắt giá.

Nhưng, người trên ghế càng khiến cho người kinh ngạc, người đó uể oải tựa nghiêng ở trên ghế dài, một mái tóc dài màu tím than vừa thẳng vừa dài tản ở trên ghế, mặc trên người là trường bào màu tím kéo dài từ trên ghế tới sàn nhà, hình thức quần áo hoàn toàn là phong cách thời cổ, mà không phải như trang phục Trung Quốc cải tiến của Bạch Liên Tinh, nhưng cũng vì thế càng phù hợp với bày biện chung quanh.

Bạch Liên Tinh đứng trước ghế, hết sức cung kính làm cái vái chào: “Con đến bái kiến cha.”

Người trên ghế dài đột nhiên mở mắt, một đôi mắt đẹp màu vàng thon dài mở ra, khóe miệng nhếch lên tươi cười mị hoặc cười như không cười, hắn uể oải duỗi người, ra vẻ không để ý thuận miệng hỏi: “Hm~ Tinh nhi, ngươi từ phòng thí nghiệm mang đi sáu cái tài liệu thí nghiệm thất bại, là lấy đi chơi à?”

So với nhàn nhã của phụ thân, Bạch Liên Tinh lại có vẻ hết sức gò bó, thậm chí có chút sợ hãi nói: “Con… lấy đi đối phó bạn học của con rồi.”

“Bạn học của ngươi?” Bạch Liên Nguyệt chậm rãi từ nằm nghiêng sửa thành tư thế ngồi, đôi mắt đẹp hơi nheo lên, hỏi lại một lần nữa: “Bạn học của ngươi?”

Bị phát hiện rồi sao? Quả nhiên không thể gạt được cha… Bạch Liên Tinh chỉ có cúi đầu thừa nhận: “Là, là lấy đi đối phó người lúc trước cứu Nhật Hoàng.”

Bạch Liên Nguyệt từ trên ghế đứng lên, cho dù trường bào phía sau kéo dài trên mặt đất, hắn vẫn đi hết sức ưu nhã, như thể trời sinh nên mặc phục sức đẹp đẽ quý giá như thế.

Bạch Liên Nguyệt đi tới trước mặt con trai, khuôn mặt trái xoan gần như tựa vào mặt con trai, hắn nhỏ nhẹ nói: “Ngươi đã phát hiện hắn… lại không đến báo cáo với ta?”

“Xin lỗi… con không chắc hắn chính là người lúc trước cứu Nhật Hoàng, muốn, muốn xác định trước, rồi mới đến nói cho ngài.”

Mặc dù tướng mạo của Bạch Liên Nguyệt hết sức thanh tú dịu dàng, Bạch Liên Tinh người hiểu rõ bản tính của hắn lại là sợ đến phát run từ trong xương cốt, cha hết sức tức giận, hắn biết, từ lúc bắt đầu đã là thế này, chỉ cần là chuyện dính dáng đến Nhật Hoàng, tâm tình của Bạch Liên Nguyệt cũng trở nên hết sức dị thường.

“Xác định trước?” Vẻ mặt uể oải của Bạch Liên Nguyệt đột nhiên biết đổi, một cái tát đánh lên mặt con trai, quát lên: “Chờ ngươi xác định xong! Nhật Hướng Viêm cũng tìm tới cửa rồi!”

Bị đánh một cái tát, vẻ mặt của Bạch Liên Tinh hoàn toàn không dám thay đổi, chỉ có âm thầm nắm chặt tay, sau đó quay đầu lại tiếp tục báo cáo: “Con chỉ là thử xem thực lực của người cải tạo mà Nhật Hoàng có được mà thôi, Nhật Hoàng hẳn sẽ không làm to chuyện, đấu tranh giữa những tổ chức kinh tế, không phải là tình huống thường thấy sao?”

“Làm to chuyện?” Khuôn mặt thanh tú của Bạch Liên Nguyệt âm trầm xuống: “Ngươi biết người cải tạo kia là ai không?”

“Hài nhi chỉ biết hắn gọi là Huyền Nhật.” Bạch Liên Tinh thừa nhận.

Bạch Liên Nguyệt rống giận: “Ta mặc kệ hắn tên gì, tóm lại hắn là em trai của Nhật Hướng Viêm, đứa em trai hắn đã tìm tám năm!”

“Cái gì? Nhật Hoàng có em trai?”

Bạch Liên Tinh ngẩn người, trước giờ chưa từng nghe ai nói Nhật Hoàng có một đứa em trai… hắn chần chừ, chẳng lẽ giống với tình huống của mình, cũng không phải con ruột…

“Hắn có, hơn nữa đó còn là thứ hắn duy nhất quan tâm, duy nhất!” Bạch Liên Nguyệt hết sức chắc chắn nói.

Lúc đó bắt cóc Nhật Hướng Viêm, vừa nhìn thấy cảnh tượng máy theo dõi lắp đặt bên trong người cải tạo truyền đến, Bạch Liên Nguyệt hết sức kinh ngạc cái cậu bé thoạt nhìn gầy yếu kia lại có thể đánh ngang tay với người cải tạo, nhưng càng kinh ngạc chính là, Nhật Hướng Viêm luôn luôn lãnh tĩnh lại có thể lộ ra bộ dạng cuống cuồng như thế… Trước kia chỉ ở lúc hắn nói đến em trai của mình, hắn mới xuất hiện thần sắc ngoài lãnh tĩnh và bễ nghễ.

Khi đó hắn đã biết, cậu bé kia tuyệt đối sẽ không phải người khác, chỉ có khả năng là em trai của hắn!

“Ngươi đã động vào thứ Nhật Hướng Viêm quan tâm nhất.” Bạch Liên Nguyệt một phát kéo lấy cổ áo của Bạch Liên Tinh, lạnh giọng uy hiếp: “Sau này, không cho phép ngươi tự tiện chủ trương, nhất là chuyện có liên quan Nhật Hướng Viêm. Chỉ cần ngươi tái phạm một lần, ngươi sẽ không còn là người thừa kế của ta, cút ngay về gia tộc cho ta, nghe thấy chưa?”

Bạch Liên Tinh cúi đầu trả lời: “Đã nghe thấy.”

Sau khi uy hiếp xong, Bạch Liên Nguyệt mặt vô biểu tình buông lỏng tay xoay người trở lại ghế nằm nghiêng xuống, thần tình của hắn khôi phục thành dịu dàng, hắn uể oải nói: “Chọc giận Nhật Hướng Viêm, ta nghĩ, phòng thí nghiệm người cải tạo có lẽ giữ không nổi rồi, rút lui toàn bộ chuyên gia khoa học và y học, nhưng để lại người cải tạo.”

Đôi mắt đẹp màu vàng lóe lên tia khác thường.

“Ta muốn cái phòng thí nghiệm kia biến thành cái bẫy khổng lồ bắt Huyền Nhật.”

Mà Huyền Nhật thì là mồi câu tốt nhất bắt Nhật Hướng Viêm.

Bạch Liên Nguyệt nhắm lại mắt, uể oải nằm trên ghế dài, tưởng tượng khi người đàn ông có tóc vàng rực rỡ như mặt trời cộng với đôi mắt hồng ngọc kia rơi vào trong tay hắn, hẳn là một sự kiện khiến người hể hả biết bao!

 

10 responses »

  1. Thảo Nguyên

    Phục a,mình thật sự khâm phục sát đất tình cảm của Bạch Liên Nguyệt
    Mà càng phục hơn Nhật Hướng Viêm, người ta theo đuổi tám năm mà ngay cả mặt mũi,họ tên cũng không nhớ.
    Thật đáng sợ

    Reply
  2. thấy tội tội cho BLN, hi vọng kết cục của anh hok quá bi thảm, tỉ như bị Huyền Nhật chém chết, vì Huyền Nhật sẽ săn mọi kẻ thù của HNV mà

    Reply
  3. ta thích Viêm ca a
    1 người theo đuổi chừng ấy năm mà vẫn ko nhớ đc
    =)) =))

    Reply
  4. dạo này ít người cmt quá
    chán ghê
    ảnh hưởng đến cả quá trình thu nạp phó đội trưởng của mình nữa
    òa òa òa

    Reply
  5. cái thời năm 2…. năm bao nhiêu nhỉ?… có cái thể loại người lưỡng tính à………..@@~
    ….. lần nữa, cái thời năm…. đó rồi mà vẫn còn hài nhi vs phụ thân sao……..@@~

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: