RSS Feed

Huyền Nhật Thú – Vol2c8

【 đệ bát thú 】 ma thú
Khi ác ma ra tay
Không để lại tàn dư
Ngày ác ma đi săn
Vạn vật đều lẩn tránh

“An Đặc Khiết papa, con muốn đi chơi với bạn học, có thể sẽ về nhà rất khuya đấy.”

Nhật Hướng Dạ cầm điện thoại di động, gọi điện thoại về nhà báo bình an.

An Đặc Khiết bên kia điện thoại trầm mặc một lúc lâu, mới khốn khổ hỏi: “A Dạ… ăn cơm xong muốn dùng đến lưỡi hái tử thần sao?”

“A…” Nhật Hướng Dạ lộ ra thần sắc không biết làm sao: “An Đặc Khiết papa, ba phát hiện con lấy lưỡi hái đi rồi?”

“Phải, lúc trước Nhật Hướng Viêm gọi điện thoại về nhà rống một trận cái gì mà người cải tạo lại xuất hiện rồi, còn chạy đi tập kích con gì gì đó, ta nghĩ, có lẽ sắp tới con sẽ dùng tới lưỡi hái tử thần, đang muốn lấy bảo dưỡng một chút, kết quả lại không thấy.”

“Đừng nói cho ca ca được không?” Nhật Hướng Dạ thỉnh cầu.

“Con muốn đi đâu?”

Vừa mới nói dối thất bại, Nhật Hướng Dạ cũng không dám nói dối với An Đặc Khiết nữa. chỉ có thành thật nói: “Con muốn đi phá hủy phòng thí nghiệm của những người cải tạo đó.”

“Anh con sẽ tức giận, không, hắn sẽ tức đến bạo tạc…”

Nhật Hướng Dạ cũng biết, nếu như bị ca ca biết chuyện này, hắn sẽ phi thường phi thường phi thường tức giận, nhưng Huyền Nhật lại không có cách nào kháng lại bản năng đi săn kẻ địch, mà Nhật Hướng Dạ cũng không muốn kháng lại cái bản năng này, nó phải bảo vệ ca ca.

“Đừng cho anh ấy biết thì được rồi.”

Nhật Hướng Viêm sẽ biết, hắn nhất định sẽ biết, chỉ là vết thương trên người con đã không thể không bị cái gã yêu em trai kia phát hiện. An Đặc Khiết vừa lẩm bẩm trong lòng, mặt khác lại cũng biết Nhật Hướng Dạ sẽ không bởi vì khuyên bảo của hắn mà từ bỏ.

Bởi vì, a Dạ và Nhật Hướng Viêm là anh em một trăm phần trăm. Một người yêu em, một người yêu anh, hơn nữa chỉ cần là chuyện có liên quan đến đối phương, hai người đều trở nên cố chấp như nhau!

“Được rồi, ta sẽ giúp con không nói với anh con…” Chỉ hi vọng Nhật Hướng Viêm sẽ không ngay tại trận đã biết tỏng cái lời nói dối này, sau đó nổ súng thịt ta.

“Thật sự cám ơn ba, An Đặc Khiết papa” Nhật Hướng Dạ hết sức vui vẻ trả lời.

“Không cần khách khí… nếu như con thật sự muốn cám ơn ta, vậy mang mấy cỗ thi thể người cải tạo hoàn hảo trở về cho ta nghiên cứu đi!”

“Hì hì, An Đặc Khiết papa, a Dạ sẽ tặng quà cho ba! Hẳn là lát nữa sẽ đến đi.” Nhật Hướng Dạ đầu bên kia cười trộm, nghĩ thầm An Đặc Khiết papa nhất định sẽ siêu thích những món quà đó.

“Oh?” An Đặc Khiết ngơ ngác trả lời, còn muốn tiếp tục dặn dò a Dạ nhớ cũng nên gọi điện cho anh trai nó thì điện thoại chỉ truyền đến âm thanh tít tít.

“Này, này? Thật là, a Dạ lại có thể cứ như thế mà gác điện thoại rồi, ta rốt cuộc nên làm thế nào khai báo với Nhật Hướng Viêm, mới giữ được mạng của ta…”

Ding dong!

Đây là… tiếng chuông cửa? An Đặc Khiết sửng sốt, rồi mới cuối cùng phản ứng lại. Cũng phải, ba người của cái nhà này đều có chìa khóa, căn bản sẽ không nhấn chuông, đồng thời, ba người của cái nhà này cũng đều không có bạn bè gì, sẽ không có người đến tìm bọn họ, thậm chí người đưa thư cũng sẽ không đến cửa.

An Đặc Khiết đi tới cửa, ấn xuống màn hình theo dõi, bên ngoài đứng mấy người trẻ tuổi chưa từng thấy qua. Khoan đã! Có một người hắn từng thấy qua… nên nói là, có một đầu tóc hắn từng thấy qua, đầu con nhím màu đỏ quýt.

Bạn của a Dạ?

An Đặc Khiết hết sức kỳ quái, a Dạ lại không ở nhà, chúng tới làm cái gì?

Lúc này, một cô gái trên màn ảnh “rầm” một tiếng đem người cải tạo vác trên vai ném xuống mặt đất, phấn chấn la to: “Cái gì chứ, a Dạ cũng thật là kỳ quái, làm sao có người có thể thích cái loại món quà này?”

“Nhỏ giọng một chút, thích “loại món quà này” thế nhưng là papa của a Dạ đó, đối với bề trên phải lễ phép, Eloise.” Đứa con trai khác nụ cười hết sức xán lạn có chút trách cứ nói.

“Cái gì gọi là phải lễ phép chứ!” Cô gái được gọi là Eloise khó có thể tin hỏi ngược lại: “Tôi thấy người thích cái loại món quà này, tám phần chỉ có biến thái đi!”

“Các cậu thật sự rất ồn ào đó!” Chàng trai cao lớn cường tráng đầu con nhím đỏ quýt tức giận nói: “Dù sao Huyền Nhật nói, a Dạ bảo chúng ta mang mấy người này giao cho An Đặc Khiết papa của cậu ta, chúng ta làm theo là được rồi, để ý ba của cậu ta có biến thái hay không làm gì!”

“Nếu như là giao cho ca ca của cậu ấy thì tốt rồi, a Dạ đáng yêu như thế, ca ca cậu ấy nhất định rất đẹp trai, papa… vừa nghe đã biết chắc chắn là cái lão già.” Eloise bất mãn lầm bầm.

Cho dù không phải lão già, cũng là một “papa” rồi, cô ngay cả “papa” cũng không muốn buông tha sao… Elian và Eli thoáng nhìn nhau một cái, đều ở trong mắt đối phương nhìn thấy hai chữ đành chịu.

Ngay lúc Eloise muốn đề nghị “mọi người cứ bỏ những món quà này xuống rồi đi đi”, cánh cửa được mở ra, xuất hiện một chàng trai đeo mắt kính nhỏ, tướng mạo hết sức nhã nhặn, còn mang theo phong độ của người trí thức, chàng trai khí chất này lại hết sức tức giận nói: “Thật ngại quá, ta tên biến thái này chính là thích loại món quà này!”

Eloise đầu tiên trừng mắt nhìn hắn trên dưới đánh giá hồi lâu, nước miếng trong miệng nuốt rồi lại nuốt, thấy vậy lông tơ An Đặc Khiết dựng thẳng đứng, thiếu chút nữa muốn té lên cửa, cô nàng nổ lên tiếng hét: “Đẹp trai quá đi! Đẹp theo kiểu nhã nhặn!”

Hai mắt cô nàng biến thành hình trái tim nói: “Anh nhất định là ca ca a Dạ thường nói đi!”

An Đặc Khiết nhìn cô gái mới rồi còn nói hắn là lão già biến thái, mang theo tâm tình xem trò lên tiếng phủ nhận: “Không, ca ca nó còn chưa về, ta chính là An Đặc Khiết papa a Dạ nói.”

Cằm của Eloise đều rớt xuống: “Cái gì? Ông chính là lão già biến thái kia?”

“…” An Đặc Khiết lạnh lùng trả lời: “Cô có thể nói ta là biến thái, nhưng không được nói ta là lão già.”

Ớ…

Elian vội vàng đẩy Eloise đã hóa đá ra, sau đó lễ phép tiến lên nói rõ: “Ngài, ngài chính là cha của a Dạ à? Xin chào, chúng tôi là bạn học của a Dạ, những thứ này… những “người” này là a Dạ bảo chúng tôi đưa đến.”

Sau khi nói xong, Elian có chút suy đoán bất an, không biết cha của a Dạ có tức giận hay không?

Dù sao trên mặt đất những “thứ” gãy tay gãy chân, lại còn liều mạng giãy dụa, hơn nữa bộ mặt hết sức dữ tợn, vừa giống người vừa lại không quá giống người, thật sự không phải cái vật phẩm gì tốt để lấy đem tặng.

An Đặc Khiết lại ngồi xổm xuống, nhìn trên đất sáu người cải tạo mặc dù tay chân có chút cong vẹo, nhưng tuyệt đối là vật sống, sau đó hắn không nổi giận như Elian tưởng tượng, ngược lại lộ ra mỉm cười khiến bốn người trẻ tuổi sởn gai ốc.

Hắn đẩy mắt kính trên sống mũi, dùng động tác cực kỳ dịu dàng vuốt ve “đồ vật” đang nhúc nhích trên mặt đất, vừa vui mừng nói: “A Dạ, con đúng là thiên sứ của ta!”

Huyền Nhật giờ phút này đang ở phía trước một gian nhìn như là nhà máy bỏ hoang, nó mang theo kính bảo hộ màu bạc cúi đầu nhìn bản đồ Kyle cho nó. Không sai, chính là ở đây.

Tiếp đến, chỉ có chờ bộ đội bí mật…

Thân là thư ký của Nhật Hoàng, hiệu suất của Kyle hiển nhiên là tốt vượt mức tưởng tượng, cho dù sau khi Huyền Nhật rời khỏi chỗ hắn liền thẳng tiến phòng thí nghiệm mà đến, trên đường ngoại trừ gọi điện cho An Đặc Khiết, hoàn toàn không có trì hoãn, nhưng nó lại chỉ chờ mười phút ngắn ngủi, bộ đội bí mật đã xuất hiện rồi.

Người tới tổng cộng ba người, mang theo vũ khí hạng nặng cùng một màu, bọn họ đầu tiên là đưa ra dấu hiệu của Nhật Hoàng rồi hỏi: “Huyền Nhật?”

Huyền Nhật gật đầu, nó không có dấu hiệu gì có thể cho bọn họ xem, cho nên chỉ là đưa ra một chiếc chìa khóa đặc thù, thân chìa khóa đặc biệt dài, không chỉ là kim loại đơn thuần lỗi lõm cấu thành mà thôi, bên trong thậm chí có con chip vi tính tối tân nhất, cho dù cái thanh chìa khóa này bi trộm đi, cũng có thể lập tức lợi dụng kết nối khiến nó hoàn toàn mất đi hiệu lực. Mà chìa khóa thì là một cái hình mặt trời khắc rỗng ưu mỹ.

Ba người kia vừa nhìn thấy thanh chìa khóa, lập tức hít mạnh một hơi, đây chẳng phải là chìa khóa chuyên thự của Nhật Hoàng sao?

Bởi vì Nhật Hoàng rất ghét bất cứ chuyện gì phiền toái, mà một chùm chìa khóa rõ ràng là liệt trong danh sách phiền toái, cho nên chỉ cần là nơi Nhật Hoàng cần dùng đến chìa khóa, mặc kệ là phòng, cửa chính, xe, đến két sắt vân vân, mọi ổ khóa đều là đặc biệt chế tạo, mà duy nhất có thể mở những ổ khóa đó, hiển nhiên là thanh chìa khóa độc nhất vô nhị này.

Nhưng, cái thanh chìa khóa này đã không còn độc nhất vô nhị nữa, nó bây giờ có hai thanh, một thanh trong tay Nhật Hoàng, thanh khác ở trên tay Huyền Nhật.

Ba người lập tức xác nhận cái này là chính xác, lập tức cung kính hành lễ: ” [Tay phải của Nhật Hoàng] bảo chúng tôi toàn lực giúp đỡ ngài, và dùng tính mạng bảo vệ ngài.”

Tay phải của Nhật Hoàng? Là chỉ Kyle ca sao? Anh ấy đúng là rất giống tay phải của ca ca, ca ca không có anh ấy có lẽ cũng như phế một cánh tay. Nhật Hướng Dạ dở khóc dở cười thầm nghĩ dưới đáy lòng.

Kyle đúng là rất có khả năng, số người hắn phái tới chỉ có ba người, số lượng này rất phù hợp tính cách của Huyền Nhật, nó không giỏi chỉ huy, nếu phái tới cả một đơn vị bộ đội, sợ rằng nó sẽ trực tiếp bỏ đơn vị bộ đội này, tự mình hành sự.

Mà ba người bọn họ đều mang theo súng hạng nặng, đây là phương diện Huyền Nhật tương đối thiếu khuyết, dùng để đột phá một số nơi phòng ngự dày đặc trái lại rất có hữu ích.

“Xin hỏi ngài chúng tôi chỉ có thể phối hợp ngài?”

Huyền Nhật hất đầu về phía sau: “Đến phía sau ta. Ta muốn các ngươi phá nổ cái gì, thì phá nổ cái đó.”

“Rõ.”

Ba người đã được huấn luyện hoàn toàn không có dị nghị đi đến phía sau Huyền Nhật. Huyền Nhật đưa tay ấn phía trên vali đen một cái, từ vị trí nắm tay của vali bắt đầu lan ra bốn đường bạc, dọc theo vị trí đường bạc, cái vali bang một tiếng rồi mở ra, thứ trong vali được chia thành ba bộ phận —- cây gậy màu bạc tuyết được cắt thành hai đoạn, cùng với lưỡi hái trong cái chuôi móng vuốt xương màu đỏ thẫm.

Lưỡi hái tử thần, vũ khí đáng sợ nhất của Huyền Nhật.

Ba người sững sờ nhìn Huyền Nhật ngồi trước cái vali, lưu loát lắp ráp lưỡi hái, cuối cùng, nó đứng lên, tươi cười trên mặt lộ ra một tia hàn ý, tay phải cầm lưỡi hái tử thần còn cao hơn người nó, thoạt nhìn có loại cảm giác khủng khiếp.

Ba người không tự chủ rùng mình một cái.

Chẳng lẽ, đó là một tử thần khoác bề ngoài thiên sứ sao?

“Đi thôi, thời gian Huyền Nhật đi săn đến rồi.”

Huyền Nhật nói như thế, sau đó dẫn đầu đi về phía nhà máy bỏ hoang.

“Rõ.” Ba người theo sát đi tới.

Đến tới cửa nhà máy, Huyền Nhật quan sát sơ qua một chút, tấm cửa sắt đó thoạt nhìn gần như lung lay sắp đổ, cửa sắt cũ nát như thế, khi lúc gió thổi, lại hoàn toàn không dao động, hiển nhiên so với bề ngoài, nó chắc chắn hơn nhiều, thậm chí, còn kiên cố hơn rất nhiều cửa chính của nơi bảo toàn hoàn chỉnh.

“Phá nổ nó.” Huyền Nhật nhè nhẹ nói.

Tiếng súng ầm ĩ của khẩu shotgun lập tức vang lên, đồng thời trên cửa sắt cũ nát, bộ phận ổ khóa lập tức bị đánh lõm một lỗ sâu nhỏ.

Nhưng chỉ thế mà thôi, lấy khẩu shotgun của liên minh Thái Dương đặc biệt cải tạo. Cũng cùng lắm để lại một vết sâu nhỏ ở trên cửa.

Xem ra bọn họ không tìm lầm, cái nơi này đích xác là căn cứ của Tử Nguyệt minh bí mật xây dựng.

Huyền Nhật không có nhúc nhích, ba người phía sau cũng là được huấn luyện, vừa nhìn thấy tình huống này, lập tức đổi lại dùng vũ khí hỏa lực mạnh hơn, pháo hỏa tiễn cỡ nhỏ một người trong đó vác theo.

“Huyền Nhật… tiên sinh, xin lùi về sau một chút.” Một người trong đó lên tiếng nhắc nhở Huyền Nhật, hình như có chút không biết nên làm sao xưng hô nó.

Huyền Nhật hơi lui mấy bước về bên cạnh, sau đó người cầm pháo hỏa tiễn cỡ nhỏ ngồi xuống, tiếp theo, đạn pháo ầm ra, kèm theo lực giật rất lớn, cùng với tiếng nổ mạnh như từ địa ngục đi lên…

Trước cửa sắt cuộn lên khói bụi của vụ nổ, khi khói bụi chậm rãi tán đi, một cái lỗ thủng cao bằng người xuất hiện, mặc dù dấu vết của cánh cửa bị nổ tung có chút thảm hại, nhưng cảnh tượng bên trong lại là hành lang màu trắng đầy sáng đèn, hết sức sạch sẽ, hoàn toàn không có bộ dạng của một nhà máy bỏ hoang nên có.

“Đi.”

Huyền Nhật hô nhẹ một tiếng, sau đó tự phóng vào.

“Con cá cắn câu rồi sao?”

Bạch Liên Nguyệt giống như cũ uể oải nằm nghiêng ở trên cái ghế hình rồng, Bạch Liên Tinh thì ngồi ở trên cái ghế nhỏ hơn, bên cạnh đứng mấy người phục vụ, vừa trợ giúp Bạch Liên Nguyệt đấm chân, cũng có người đứng ở bên cạnh màn ảnh lập thể khổng lồ, điều khiển hình ảnh theo dõi, nhằm xác định thân ảnh của Huyền Nhật bất cứ lúc nào cũng ở trên màn ảnh.

“Vốn còn đang lo Nhật Hướng Viêm không chịu để em trai mạo hiểm.” Bạch Liên Nguyệt lộ ra tư thái trầm ngâm u nhã, có chút ảo não lẩm bẩm: “Chẳng lẽ hắn không yêu em trai của hắn như ta tưởng tượng sao? Hay là có nguyên nhân khác đây?”

“Có lẽ là hắn gạt Nhật Hoàng đến đây.” Hai mắt Bạch Liên Tinh nhìn chằm chằm màn ảnh, mặc dù hắn sớm đã xem qua thân thủ của Huyền Nhật, cái thân thủ kinh người đó.

“Tinh nhi, ngươi thật là thông minh, điểm ấy vô cùng có thể.” Tâm tình của Bạch Liên Nguyệt rất tốt, Nhật Hướng Viêm không biết tình hình đã đại biểu cho khả năng hắn bắt Huyền Nhật càng tăng, mà bắt được Huyền Nhật và bắt được Nhật Hướng Viêm… căn bản không có gì khác biệt.

Bạch Liên Tinh lại không làm sao chú ý tới khen ngợi của cha, bởi vì Huyền Nhật trên màn ảnh đã chạm mặt người cải tạo bên ngoài, những người cải tạo này so với hàng thất bại hắn len lén lấy đi còn mạnh hơn, Huyền Nhật hẳn là không thể đơn giản mà đem bọn… chúng… đánh… bại?

Hắn trợn lớn mắt, động tác của Huyền Nhật như nước chảy mây trôi, thoạt nhìn như rất chậm, nhưng kỳ thật lại là bởi vì quá nhanh, mắt gần như không thể nào nắm bắt, khi mắt còn đang hưởng thức động tác của Huyền Nhật, đảo mắt, bốn phía cũng đã đẫm máu, lúc này mới phát hiện, thanh lưỡi hái khổng lồ đáng sợ đó đã chém đứt cổ của kẻ địch.

Bạch Liên Tinh thấy vậy thân thể cũng phát run lên, hắn biết người cải tạo có thể gia tăng lực lượng đáng kể, nhưng lại cũng có khuyết điểm rất lớn, đó chính là vấn đề thăng bằng, thi thể đã cải tạo qua mặc dù có thể có được quái lực và tốc độ nhanh chóng, nhưng lại lần lượt tồn tại khuyết điểm đáng sợ.

Quái lực là bởi vì cánh tay đổi thành cánh tay cơ giới, cánh tay cơ giới mặc dù lực lượng rất lớn, nhưng lại không linh hoạt, tuyệt đối không làm ra được võ công cao thâm.

Tốc độ cực nhanh tuy là Bạch Liên Tinh theo đuổi nhất, nhưng hắn tuyệt đối không chịu cải tạo chi thể, bởi vì hắn biết tốc độ quá nhanh đó, vượt quá tốc độ bộ não mình có thể phản ứng kịp, mặc dù nhìn lướt qua, có vẻ tốc độ càng nhanh, càng mạnh mẽ, nhưng kỳ thật lại hi sinh khả năng thay đổi chiêu thức, chiêu thức vừa ra, căn bản không có đường quay lại, bởi vì bộ não khi tiếp nhận mệnh lệnh thay đổi tư thế, chiêu thức đã sớm không thu hồi lại được.

Nhưng, Huyền Nhật nắm giữ lưỡi hái nặng nề khổng lồ như thế, đã biết lực lượng của nó ắt phải rất lớn, mà tốc độ nó sử dụng lưỡi hái nhanh như vậy. Càng có thể biết cho dù là lực lượng hay tốc độ của Huyền Nhật, cũng chỉ ở trên thân người cải tạo mới có. Nhưng Bạch Liên Tinh lại nhìn không thấy khuyết điểm của người cải tạo.

Huyền Nhật rất nhanh nhảy trên hành lang, bước chân cũng không hạn chế ở trên mặt đất, trên tường hai bên thậm chí mấy lần bước trên trần nhà, lợi dụng phản lực trong nháy mắt đến trước mặt kẻ địch.

Cả dãy hành lang chỉ thấy một vệt thân ảnh khi thì zích zắc như tia chớp qua lại, khi thì như sợi tóc phụ nữ ở không trung xoay chuyển một đường cong ưu mỹ, điểm giống là, nơi nó đi qua đều sẽ phun ra máu đỏ tươi.

Bước chân đạp qua, từng bước máu bắn tung tóe, lưỡi hái lướt qua, từng đao thu gặt nhân mạng.

Động tác đánh đấu ưu mỹ, mây trôi nước chảy, giống như là khiêu vũ như thế thật sự là của người cải tạo làm ra sao?

Khi Bạch Liên Tinh xuất thần nhìn, đầu óc gần như hóa máy, Bạch Liên Nguyệt cũng thu hồi vẻ mặt uể oải, từ nằm nghiêng đổi lại ngồi thẳng, biểu tình trên mặt gần như đen thành một đống.

Mặc dù, lần trước lúc phái người bắt cóc Nhật Hướng Viêm, từ trong máy theo dõi thoáng thấy đánh đấu của Huyền Nhật một chút, nhưng bởi vì người cải tạo chết quá nhanh, căn bản không kịp thấy rõ bộ dạng Huyền Nhật dùng lưỡi hái, lần này, lại rất rõ ràng!

Đáng sợ! Quá đáng sợ rồi!

Cho dù là người cải tạo tốt nhất toàn bộ mà lên, ngăn được Huyền Nhật sao?

Đáp án rất rõ ràng, không ngăn được!

Trong vẻ mặt vẫn hết sức ưu nhã của Bạch Liên Nguyệt ném ra một tia âm độc.

Hắn tự hỏi, có cần để cho cả căn cứ nổ tung, mượn cái này hủy đi Huyền Nhật không? Không hủy nó, nó chắc chắn sẽ trở thành binh khí đáng sợ nhất dưới tay Nhật Hoàng… Nếu như, Nhật Hướng Viêm nỡ dùng em trai của mình như binh khí.

Nhưng, chuyện cũ đột nhiên hiện lên trong đầu hắn…

Đôi mắt mỹ lệ như hồng ngọc đó bộc lộ nỗi đau đớn vô cùng: Cầu xin cậu, giúp tôi tìm em trai của tôi, cha của tôi rất hận nó, tôi sợ chậm trễ sẽ không còn nhìn thấy đệ đệ nữa, tôi sợ không còn nhìn thấy a Dạ nữa, a Dạ của ta…

Hắn sẽ không, hắn sẽ không đem em trai trở thành binh khí để dùng, Nhật Hướng Viêm là người ngoại trừ em trai của mình ra, cái gì cũng không có xem ở trong mắt.

Bạch Liên Nguyệt bình tĩnh lại, cho nên, hắn không thể giết Huyền Nhật, chỉ có tồn tại của Huyền Nhật, Nhật Hướng Viêm, cái Nhật Hoàng khinh thường thế nhân đó mới có tồn tại nhược điểm.

Hắn chần chừ. Càng huống chi, Huyền Nhật, nơi mềm mỏng duy nhất của Nhật Hoàng nếu như chết rồi, hậu quả sẽ là cái gì đây?

Ác ma giống như thần nắm giữ thế giới trong tay nếu như mất đi nguồn tình cảm duy nhất, thế giới này có lẽ từ nay về sau sẽ sa vào địa ngục cũng không chừng…

Không thể giết Huyền Nhật, giết nó chỉ sẽ triệt để khiến cho Nhật Hướng Viêm phẫn nộ… thậm chí là phát cuồng; chỉ có bắt được Huyền Nhật, chẳng khác nào nắm giữ được Nhật Hướng Viêm, nắm trong tay thần của thế giới này!

“Cha, những người cải tạo đó sợ rằng không ngăn được Huyền Nhật.”

Bạch Liên Tinh mặc dù hết sức chấn động đối với thân thủ của Huyền Nhật, nhưng vẫn nhớ phải nhắc nhở cha, để tránh nếu người sau phát hiện người cải tạo bị giết sạch, sẽ đem tức giận xả ở trên thân người xung quanh.

“Để hắn giết đi, coi như làm tế phẩm hiến cho ác ma được rồi.”

Bạch Liên Nguyệt lại nằm nghiêng xuống, không để ý lắm trả lời.

Lần này là hắn quá sơ suất, lần sau, nhất định sẽ khiến hai anh em kia khuất phục.

Một người là ác ma giống như thần.

Người còn lại là ác ma như tử thần.

Đáng tiếc, nhưng lại để cho hắn loài người này biết được nhược điểm lớn nhất của hai tên ác ma kia, chính là lẫn nhau!

“A ha ha ha ha ha…”

Bạch Liên Nguyệt không nhịn được cười lên, ngay cả vẻ mặt kinh ngạc của con trai bên cạnh cũng không để ý.

Hắn hô lớn: “Nhật Hướng Viêm, Huyền Nhật, cho dù các ngươi đều là ác ma thì đã làm sao, ta đã nắm được nhược điểm của các ngươi, lần sau, sẽ có hai ác ma quỳ gối ở trước mặt ta con người bình thường này! Ha ha ha…”

Huyền Nhật vừa chặt xuống đầu lâu của một người cải tạo, trong người truyền tới rung động của điện thoại di động, tiếp điện thoại trong khi ba người ở phía sau đã nhìn tới ngẩn ra giống như thằng ngốc.

“Em đang ở đâu?” Âm thanh của Nhật Hướng Viêm bằng phẳng đến dị thường truyền đến.

Huyền Nhật vừa chém đứt cổ một cái người cải tạo nào đó, vừa dùng âm thanh ngây thơ của Nhật Hướng Dạ nói: “Ca ca à? Em đang đi ăn với bạn học!”

Âm thanh của Nhật Hướng Viêm nghe không ra hỉ nộ ái ối: “Oh? Bạn học nào của em?”

“Là… Ezart đó! Anh đều gọi cậu ấy là đầu nhím.”

Móng vuốt tử thần, thoát ly. Huyền Nhật điều khiển lưỡi hái khổng lồ bay ra, lần lượt đem hai kẻ địch có ý đồ chạy trốn đóng ở trên tường.

“Oh, em chờ một chút.” Âm thanh của Nhật Hướng Viêm đột nhiên rời xa, sau đó trong điện thoại truyền đến âm thanh khác trầm thấp: “A Dạ…”

Nghe thấy âm thanh này, vẻ mặt của Huyền Nhật đột nhiên thay đổi: “… Ezart?”

“Um, là tôi, còn có ba người bọn Elian cũng ở đây.”

Huyền Nhật lần này thật sự biến trở về Nhật Hướng Dạ, nó kinh hoảng cầm điện thoại, sau đó lui về phía sau người của ba bộ đội bí mật, rồi ra hiệu muốn bọn họ ngăn cản kẻ địch.

Ba người lập tức tiến lên ngăn cản những người cải tạo còn lại không nhiều. Lúc này, trong điện thoại lại truyền đến âm thanh của một người khác, Elian dùng giọng hết sức bất đắc dĩ nói: “A Dạ, ca ca cậu cầm một khẩu súng lục, để ở trên đầu An Đặc Khiết papa của cậu, ánh mắt anh cậu giống như đang nói, nếu cậu còn không trở về, anh ta sẽ giết papa cậu.”

“Không được! Lian ca, anh mau chóng ngăn cản ca ca em, em bây giờ lập tức về nhà.” Nhật Hướng Dạ cuống cuồng lên: “Anh ngàn vạn lần đừng để cho ca ca em giết chết An Đặc Khiết papa.”

“Tôi sẽ cố sức. Nhưng anh cậu bộ dạng sắp nổi điên đến nơi rồi, hơn nữa anh ta cũng là “cái người kia”, ai ngăn cản nổi anh ta…” Elian yếu ớt lẩm bẩm vài câu.

Nhật Hướng Dạ kinh hoảng suy nghĩ, nó phải lập tức, lập tức về nhà!

“Rút lui!” Nhật Hướng Dạ lập tức hạ mệnh lệnh với ba người kia.

Ba người mặc dù rất nghi hoặc tại sao lúc sắp thu được toàn thắng lại rút lui, nhưng huấn luyện kỹ càng của bọn họ không cho bọn họ làm trái cấp trên, chỉ có trả lời: “Rõ.”

Sau đó, vội vàng theo Huyền Nhật rút lui…

Quay lại thời gian Ezart và ba người Elian đến nhà của Nhật Hướng Dạ, khi An Đặc Khiết đi ra nhận những món quà đó…

Mặc dù khi đó, Eloise phi thường muốn quấy rầy người ta, bộ dạng như muốn xông vào trong nhà người ta, hơn nữa không biết xấu hổ mà chờ đến ăn bữa sáng ngày mai mới thôi, nhưng, Elian hiển nhiên sẽ không để cho cô nàng thực hiện được, hắn vừa xin lỗi với An Đặc Khiết sắc mặt đang khó coi, vừa định chào từ biệt.

An Đặc Khiết vốn đang còn lạnh mặt nói “Không tiễn”, nhưng chính lúc này, phía sau hắn lại đột nhiên truyền đến giọng nói của một người đàn ông khác.

“A Dạ đâu?”

Sau đó, vẻ mặt An Đặc Khiết liền giống như thể nghe thấy tiếng kêu gọi của ác ma, hắn hít sâu một hơi thật lớn, mới có thể quay đầu trả lời người đó: “Nó theo bạn học ra ngoài chơi rồi.”

Sau đó, Eloise nói một câu, mà đến bây giờ mới thôi khiến cho mọi người có mặt lúc đó đều muốn bóp chết lời của cô.

“Ủa? A Dạ ra ngoài chơi? Cậu ấy không phải nói muốn theo ca ca mình ra ngoài ăn tối sao?”

Sau đó, bốn người này liền được anh trai của a Dạ “mời” vào nhà của Nhật Hướng Dạ, Eloise ngay lúc vừa nhìn thấy đến Nhật Hướng Viêm, còn suýt nữa hét lên anh đẹp trai siêu cấp đến mức té xỉu.

Chẳng qua, sau đó người bất tỉnh lại là Eli.

Căn cứ vào mô tả sau đó của hắn, hắn là bởi vì đọc được nội tâm của Nhật Hướng Viêm… trước giờ chưa từng thấy nội tâm như thế, mạch suy nghĩ như một dòng nước xoáy khổng lồ, mức độ tầng tầng lớp lớp ít nhất là gấp mười lần người bình thường, hắn vừa đọc được suy nghĩ phức tạp quỷ quyệt kia, đau đớn giống như đầu bị một trăm cuốn bách khoa toàn thư nện vào.

“Nhật Hoàng!”

Sau đó, Elian mặt trắng bệch, phun ra cái tên mà người toàn thế giới đều biết.

Tiếp theo, dưới ánh mắt khủng bố của Nhật Hoàng, An Đặc Khiết liền đầu hàng, hắn triệt để khai ra hướng đi của Nhật Hướng Dạ, tiếp đến là thư ký Kyle đáng thương kia, cũng ở phía bên kia màn ảnh điện thoại thê thảm bị Nhật Hoàng oanh tạc.

Cuối cùng, tất cả mọi người đều xếp hàng ngồi ở trên ghế sa lon, giống hệt những học sinh ngoan ngoãn, nhìn Nhật Hướng Viêm gọi điện thoại cho Nhật Hướng Dạ, muốn nó về nhà.

Sau khi Nhật Hướng Dạ hứa trở về nhà, Nhật Hoàng như đế vương ngồi trước mặt mấy học sinh ngoan ngoãn, dùng tư thái bễ nghễ, giống như nói một cái sự thật hiển nhiên: “Thân phận của a Dạ nếu như để lộ, mạng của các ngươi cũng không còn.”

Mọi người gật đầu lia lịa, ngoại trừ Ezart, hắn chỉ hừ lạnh một tiếng: “Tôi sẽ không để lộ thân phận của a Dạ, nhưng không phải bởi vì anh, là bởi vì a Dạ.”

Đáy mắt Nhật Hướng Viêm hiện lên một tia tán thưởng, không hổ là bạn a Dạ tuyển chọn… Chẳng qua, hắn tuyệt đối sẽ không khen ngợi cái tên có kiểu tóc quái gở này! Ai biểu kiểu tóc của hắn quái gở như thế, nếu kiểu tóc của a Dạ cũng bắt chước theo thì làm sao?

“An Đặc Khiết, còn ngươi nữa! Ngươi dám thông đồng với a Dạ gạt ta…” Nhật Hướng Viêm hung hăng nhìn người có thâm niên già nhất của nhóm người trước mắt này.

Vì mạng nhỏ của chính mình, An Đặc Khiết biết rõ nhược điểm của Nhật Hướng Viêm lập tức đánh trống lảng nói: “A Dạ và bạn học của nó chắc chắn còn chưa ăn cái gì, bọn chúng nhất định đều đói rồi, nếu như anh giúp bọn chúng thu xếp thứ để ăn, lúc a Dạ trở về nhất định sẽ rất vui!”

Nghe thấy lời này, Nhật Hướng Viêm thoáng ngẩn ra, trong đầu hiện lên vẻ mặt a Dạ nhìn thấy thức ăn đầy bàn cùng ca ca, papa và đám bạn vây xung quanh bàn sẽ hiện lên tươi cười vui vẻ thế nào đây?

Nhất định là vẻ mặt tươi cười phi thường phi thường vui vẻ lại đáng yêu đi!

Nhật Hướng Viêm lập tức cầm lên điện thoại, kêu Kyle mang thức ăn đến: “Kyle à, bảo nhà hàng cao cấp nhất đưa đồ ăn ngon nhất đến, đúng rồi, a Dạ thích ăn gà rán, nhất định phải có gà rán, còn có khoai chiên, đúng rồi, thuận tiện làm chút cánh gà hầm và nướng…”

(Kyle: Nhật Hoàng, ngài xác định ngài muốn là nhà hàng năm sao? Hay là KFC?)

“Phù ~”

Nhìn thấy Nhật Hướng Viêm vội vàng gọi món ăn, An Đặc Khiết cuối cùng thở phào nhẹ nhõm, nghĩ đến mới vừa rồi trong điện thoại, a Dạ hẳn là không gặp phải nguy hiểm gì, cho nên, Nhật Hoàng vẫn có thể có cái tâm tình ở bên này gọi thức ăn.

Khi hắn quay đầu, đang định an ủi những người khác lần đầu tiên nhìn thấy Nhật Hoàng. Không cần quá lo lắng, Nhật Hoàng cầm súng kê đầu người khác là chuyện bình thường, hắn chưa chắc sẽ nổ súng, mặc dù nói hắn nổ súng cũng là chuyện bình thường…

Nhưng vừa quay đầu, liền nhìn thấy đoàn người đang dùng ánh mắt khâm phục nhìn mình, Elian cái người trẻ tuổi tươi cười xán lạn kia còn bội phục nói: “An Đặc Khiết tiên sinh thật là dũng cảm, dám đáp trả với Nhật Hoàng.”

“Hê hê hê, đâu có đâu có, cứ quen là được.” An Đặc Khiết tự giễu. Đúng thế, cứ quen bị súng kê đầu là được.

Chỉ chốc lát, cửa ngầm của cái nhà mở ra, Kyle đi ra đầu tiên, sau khi vỗ vỗ tay, một hàng người hầu mặc âu phục cao cấp nhất, dung mạo và tư thái đều là chuyên nghiệp lần lượt bưng theo khay sứ cộng với khay bạc mà thoạt nhìn hẳn nên đặt ở viện bảo tàng cố cung, mà không phải cầm đến đựng gà rán.

Mọi người cứ như thế trợn lớn mắt, nhìn những người hầu này nối đuôi nhau đi vào, ưu nhã bày một cái bàn dài, lót lên khăn trải bàn thoạt nhìn còn cao cấp hơn so với quần áo của nữ minh tinh, bên cạnh thì bày lên dụng cụ nấu nướng, một bếp trưởng sắc mặt hết sức nghiêm túc quy cách, mặc trang phục đầu bếp trắng thuần, như thể sẽ chỉ ở trong nhà hàng năm sao, phụ trách đi qua đi lại, chỉ đạo cấp dưới làm món ăn, cứ như thế đứng ở phía sau những dụng cụ nấu nướng đó.

Đương nhiên, lần này, bếp trưởng tất cả phải tự mình động tay.

Kyle giải thích với Nhật Hoàng: “Nếu là khoai với gà rán, vẫn là vừa mới rán xong ăn ngon nhất đi, cho nên tôi đem đầu bếp đến chờ lệnh.”

“Rất tốt.” Nhật Hướng Viêm hài lòng gật đầu, sau đó hạ chỉ thị: “A Dạ chắc sắp về rồi, bây giờ bắt đầu làm đi, ta muốn nó vừa về đến nhà liền ngửi thấy mùi đồ ăn.”

Kyle gật đầu, dùng mắt ra hiệu cho bếp trưởng, người sau nơm nớp lo sợ bắt đầu làm một bữa ăn mạo hiểm nhất trong đời hắn, nội dung của bữa ăn này là gà và khoai rán.

Khi tất cả mọi người nuốt nuốt nước miếng với mùi thơm của gà rán, cửa chính bị một người mở toang.

Nhật Hướng Dạ vạn phần sốt ruột vọt vào, hoàn toàn không chú ý tình huống xung quanh mình, trực tiếp vọt đến trước mặt An Đặc Khiết, đem hắn che chắn ở phía sau, lớn tiếng cầu xin với ca ca: “Ca ca, anh ngàn vạn lần đừng giết An Đặc Khiết papa!”

A Dạ, con đúng là thiên sứ của ta! Nhìn thấy hành động của a Dạ, An Đặc Khiết quả thực cảm động đến muốn khóc ra rồi, rõ ràng đều là Nhật gia sinh ra, làm sao một người đáng yêu như thế, người kia lại đáng ghét như vậy đây?

“Ca ca, anh tại sao luôn muốn giết An Đặc Khiết papa vậy?” Nhật Hướng Dạ có chút buồn rầu buông mắt xuống: “Chẳng lẽ ca ca không thích An Đặc Khiết papa sao…”

Nhìn thấy em trai buồn rầu, Nhật Hướng Viêm vội vàng làm sáng tỏ: “Không có! Anh tuyệt đối không có không thích An Đặc Khiết, anh “rất thích” An Đặc Khiết papa của em.”

Thật là hai chữ “rất thích” khủng bố… Mọi người không nói một lời mà nghĩ thầm.

“Thật không? Vậy thì tốt quá… Ezart, Elian, Eloise, còn có Eli, thật tốt quá, các cậu đều chưa bị ca ca tôi giết chết.” Nhật Hướng Dạ cuối cùng chú ý tới những người khác ở đây, nó hết sức vui vẻ mọi người đều còn sống tốt đẹp.

“… Là còn sống, chẳng qua thiếu chút nữa bị hù chết rồi.” Eloise lẩm bẩm.

“Không ngờ cậu lại là em trai của Nhật Hoàng.” Elian cười khổ.

“Hơn nữa cậu chính là Huyền Nhật.” Eli trợn mắt nhìn phục sức của Nhật Hướng Dạ.

Nhật Hướng Dạ hết sức áy náy cúi đầu: “Xin lỗi, tôi không phải cố ý gạt các cậu.”

“Không, không sao đâu…” Ba người đồng thanh trả lời. Bởi vì có một bậc vương giả có thể nói một tay che trời đang ở bên cạnh lạnh lùng trừng bọn họ.

“A Dạ, em đói bụng chứ?” Nhật Hướng Viêm quan tâm hỏi.

“Uh, rất đói.” Nhật Hướng Dạ thành thật gật đầu. Kết quả vừa rồi dùng sức nhiều, nó đói đến bụng phát hoảng rồi, muốn chống đỡ lượng hoạt động khổng lồ như thế, hiển nhiên cần nguồn nhiệt lượng to lớn cỡ đó.

“Thơm quá… là gà rán sao?”

Sau khi an tâm về an nguy của An Đặc Khiết và đồng bạn, Nhật Hướng Dạ đang cực kỳ đói rốt cục ngửi thấy mùi thơm đồ ăn, hơn nữa còn là gà rán nó thích nhất, món ăn vừa ngon vừa có thể cung cấp nhiệt lượng cực cao.

“Đúng thế, khoai và gà rán em thích nhất đều có.” Nhật Hướng Viêm dùng vẻ mặt tươi cười ấm áp đề nghị: “Đi mời bạn học em cùng qua ăn đi.”

Nhật Hướng Dạ ngẩn người rồi lập tức phấn chấn nhảy lên, sau đó kéo tay Ezart và Elian nói: “Ezart, Elian, Eloise, và Eli nữa, nhanh lên một chút, nhanh lên một chút! Chúng ta cùng nhau ăn khuya!”

Nghe thấy Nhật Hướng Dạ nói như vậy, Ezart thẳng thắn không khách khí ngồi vào bên cạnh bàn ăn, sau đó cầm vài miếng gà rán, sau khi đưa một miếng cho Nhật Hướng Dạ, tự mình gặm lấy gặm để.

Nhật Hướng Dạ hết sức vui vẻ nhận gà rán, sau đó cũng giống Ezart gặm lấy gặm để.

Mọi người thấy thế, nhìn nhau vài lần, trong mắt tràn ngập bất đắc dĩ, nhưng lại đồng thời cảm thấy cưng chiều và yêu mến a Dạ đứa em trai đáng yêu này.

Mọi người đều ngồi xuống, bầu không khí giống như một đại gia đình vây quanh bàn.

Trong đó vui vẻ nhất, không ai bằng Nhật Hướng Dạ, nó thoáng chốc gắp gà rán cho Nhật Hướng Viêm và An Đặc Khiết, thoáng chốc vừa lại gắp khoai vào bát Ezart và Elian, vừa phải cho chính bụng mình ăn no, chừng như không có một khắc nhàn rỗi.

“A Dạ, tôi làm sao lại không có…” Eloise vẻ mặt ai oán nói.

Nhật Hướng Dạ vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi, Eloise, Eli nữa, những cái này đều cho hai người ăn!”

Nói xong, nó đổ cả khay gà rán bếp trưởng vừa mới rán xong vào trong khay của hai người, gà rán chất đống cao như một ngọn núi nhỏ.

Thấy thế, Eloise mạnh mẽ ôm lấy Nhật Hướng Dạ, dùng sức hôn mấy cái lên mặt nó, thét lên: “A Dạ, tôi yêu chết cậu rồi!”

“Tôi cũng thích cậu, Eloise, mặc dù cậu đôi khi có chút kinh khủng…”

Nhật Hướng Dạ ngây ngô cười ha ha. May là Eloise đã sa vào thiên đường gà rán, hoàn toàn không có chú ý đến cái từ kinh khủng kia.

“A Dạ, em có vui không?” Nhật Hướng Viêm ấm áp nhìn tươi cười xán lạn của em trai.

“Vui, thật sự rất vui! Lần đầu tiên có nhiều người cùng ăn cơm như vậy đó! Hơn nữa bọn họ đều là bạn của em! Ca ca.” Nhật Hướng Dạ lộ ra tươi cười hết sức vui vẻ.

Nhật Hướng Viêm cười gật đầu: “Em vui là được.”

Tuy nhiên, hắn trong nháy mắt quay đầu đối mặt đám người Ezart, trong lúc quay đầu, ánh mắt từ cười biến thành lạnh băng, ra lệnh: “Các ngươi sau này ít nhất mỗi tuần phải tới cùng a Dạ ăn một lần!”

“kh-ông vấn đề, t-ôi trước giờ chưa từng ăn gà rán n-gon như thế này! Sau này nhất định thường tìm a Dạ ă-n gì đó.” Eloise miệng nhét đầy đồ ăn đồng thời còn bạt mạng cướp gà rán của người khác.

Ezart chỉ là nhún vai không trả lời.

Nhưng, Elian lại kiên quyết nói: “Tôi sẽ đến cùng a Dạ ăn cơm, chẳng qua cũng không phải bởi vì anh, mà là vì a Dạ!”

Nghe vậy, Nhật Hướng Viêm nhàn nhạt cười, mắt chưa hề rời khỏi tươi cười của a Dạ.

Vì a Dạ, vậy chẳng khác nào là vì hắn, bởi vì a Dạ chính là tất cả của hắn.

 

7 responses »

  1. Thảo Nguyên

    tem~~~~~~

    Reply
  2. phong bì

    Reply
  3. ….*vô biểu tình*….

    Reply
  4. “Cô có thể nói ta là biến thái, nhưng không được nói ta là lão già.” =))

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: