RSS Feed

Huyền Nhật Thú – Vol3c1

Nhật Hướng Viêm cầm lấy cái tách, uống một hớp cà phê đen, cà phê nấu đắng, đắng đến ngay cả người quen uống cà phê đen như hắn cũng không khỏi nhíu mày, điều này làm cho tâm tình của hắn càng kém, hắn ngẩng đầu lên, nhìn vào màn hình điện thoại, không kiên nhẫn nói: “Ta mặc kệ bên ngoài nói làm sao, mặc kệ thủ đoạn muốn bao nhiêu mạnh hay bao nhiêu hiểm độc đều không sao cả, ta muốn tên Bạch Liên Nguyệt kia sụp đổ.”

Trên màn hình điện thoại hiện rõ mặt của thư ký vạn năng được xưng tay phải của Nhật Hoàng —– Kyle.

“Nhưng là, Nhật Hoàng, Tử Nguyệt minh khéo léo mà sử dụng dư luận, thổi phồng một số tư hình và thủ đoạn chúng ta đã sử dụng, chế ra rất nhiều ngôn luận bất lợi đối với chúng ta, thậm chí khiến cho những liên minh khác cho rằng liên minh Thái Dương ta muốn chiếm đoạt mọi liên minh, hủy diệt Tử Nguyệt minh chỉ là bước đầu tiên, bây giờ nếu chúng ta thật sự dùng hành động tiêu diệt Tử Nguyệt minh, sợ rằng sẽ làm những liên minh khác có động đậy.”

“Hừ! Xem ra Bạch Liên Nguyệt cũng biết, trả thù của ta là điều mà một cái Tử Nguyệt minh hèn mọn sẽ gánh chịu không nổi.”

Nghe được báo cáo của Kyle, Nhật Hướng Viêm không làm sao bất ngờ, đối phương dù sao cũng tung hoành trên thương trường đã lâu, đồng thời Tử Nguyệt minh cũng là đại liên minh kinh tế ít ỏi trên thế giới, nếu như nói Bạch Liên Nguyệt không có áp dụng bất cứ phương sách gì để dự phòng báo thù của Nhật Hướng Viêm, vậy mới là chuyện lạ.

Hắn vừa tính toán ở trong đầu, vừa hỏi thông tin mình cần: “Chuyện lúc trước cao ốc trụ sở chính của ta bị nổ sập, hướng suy đoán của mọi người thế nào?”

Kyle tận trách báo cáo: “Lúc trước đã làm theo căn dặn của ngài, bỏ đi mọi nghi điểm của sự tình, cố gắng nói chân tướng sự tình một cách không để lại dấu vết cho mọi người, nhưng, nhiều liên minh kinh tế hình như đều có thái độ bảo lưu đối với nghi điểm ta bỏ đi.”

Nhật Hướng Viêm cau mày vừa nghĩ liền biết nguyên nhân ở đâu.

“Nếu là ta cũng sẽ dùng thái độ bảo lưu, mặc dù mọi người đều muốn lật đổ địa vị của liên minh Thái Dương, nhưng giết chết ta tuyệt đối là một trong những sách lược tồi tệ nhất, cả kinh tế nếu vì thế đóng băng, khủng hoảng dẫn đến sợ rằng tiêu tốn không ít năm. Bọn chúng cho dù dựa vào cái này thay thế liên minh Thái Dương, lợi ích nhận được chưa chắc cao hơn so với hiện tại.”

“Mà Bạch Liên Nguyệt ở trên thương trường vẫn luôn là cao thủ, có lẽ không ai cho rằng hắn sẽ ngu xuẩn như thế, lại có thể dùng loại thủ đoạn hại người hại mình này đi.”

“Mà tư thù giữa ta và hắn… Ngay cả chính ta cũng không nhớ, càng đừng nói đến những người khác.”

Nhật Hướng Viêm không khỏi lấy tay xoa xoa huyệt thái dương, không hiểu, thật sự là không hiểu! Trí nhớ của hắn vẫn luôn là hơn người, mặc dù năng lực nhớ người kém một chút, nhưng, làm sao có thể không nhận ra được một tên từng theo đuổi mình tám năm?

Nhưng hắn vẫn không có bất cứ ấn tượng gì về Bạch Liên Nguyệt từng theo đuổi mình, mặc dù nhớ là có mấy đàn ông từng theo đuổi hắn, nhưng căn bản không có cái gã nào liên tục theo đuổi tám năm.

“Kyle, ngươi đi theo ta cũng bảy, tám năm rồi đi?” Nhật Hướng Viêm đem chủ ý đánh lên thư ký bên người, hỏi: “Ngươi đối với chuyện Bạch Liên Nguyệt theo đuổi ta chẳng lẽ không có nửa điểm ấn tượng?”

“Nhật Hoàng, mặc dù tôi vì ngài xử lý không ít chuyện, nhưng trên phương diện chuyện riêng, thứ tôi nói thẳng, ngài luôn không thích người ngoài nhúng tay vào.” Kyle thành thật trả lời.

“Đúng thế, người trẻ tuổi luôn không thích để cho người khác quản vấn đề tình cảm của mình, đúng là biết vậy lúc đầu đã không như thế!” Nhật Hướng Viêm nhíu nhíu mày, hạ mệnh lệnh nói: “Sau này đem thư tình, quà tặng vân vân của những kẻ theo đuổi ta cho ta, toàn bộ thiết lập phân loại xử lý ở trong máy tính, nếu như có tên quá điên cuồng, báo cáo một tiếng, ta dễ xử lý sớm hắn ta… hoặc là ‘cô ta’.”

“Vâng, Nhật Hoàng.” Kyle cúi đầu, ở trên phần công việc của mình, tăng thêm một mục.

“Còn nữa, vừa rồi nói đến dư luận…”

“Ca ca.”

Nhật Hướng Dạ từ sau cửa ló đầu vào, dè dặt hỏi: “Anh đang bận à?”

Nhật Hướng Viêm kéo ra một tươi cười dịu dàng, trả lời em trai: “Bận? Làm sao lại thế, bây giờ là thời gian tan tầm mà.” Đồng thời trong lúc nói, hắn len lén đóng mà hình trò chuyện lại, hoàn toàn mặc kệ Kyle còn ở đầu bên kia chờ lời ông chủ căn dặn.

Nhật Hướng Dạ vui vẻ chạy vào gian phòng, trên tay còn ôm theo cái hộp tinh xảo màu đen nạm hồng ngọc, nó vừa để cái hộp lên bàn làm việc của ca ca, hưng phấn hỏi: “Ca ca, em ở trong phòng anh tìm thấy cái hộp này đó, đây là cái gì? Có thể xem không?”

Nhật Hướng Viêm cười nhìn nét mặt tươi cười của em trai nhà mình, thậm chí ngay cả cái hộp cũng chưa thấy rõ đã trả lời: “Đương nhiên có thể, nếu thích, lấy đi cũng không sao.”

Sau khi nhận được cho phép, Nhật Hướng Dạ như một đứa trẻ không thể chờ đợi được mà mở cái hộp ra, vật linh tinh trong hộp không ít, nhưng, nó vừa liếc đã thấy một khẩu súng lục màu bạc, kiểu dáng và bề ngoài của súng này cũng hết sức cũ kỹ, nhìn ra được là súng đã lâu năm.

Chỉ là sau khi chơi đùa một chút, lại không thích thú nữa, dù sao khẩu súng này so với các loại súng giới trong phòng nó có thể nói là tầm thường.

Nhật Hướng Dạ lại cầm lấy vật khác trong hộp, một cái dây chuyền hình trăng lưỡi liềm, chất liệu trong suốt long lanh, hết sức đáng yêu, nó hết sức tò mò hỏi: “Đây là dây chuyền của ca ca à?”

Nhật Hướng Viêm lúc này mới cuối cùng nhìn thấy rõ hình dạng cái hộp, thì ra là cái hộp mình dùng để bảo tồn một số vật phẩm có giá trị hồi ức, chỉ là đại khái đã hai ba năm đều không có lấy ra xem qua nữa, cho nên không nhận ra ngay.

Hắn không khỏi nhìn có chút thất thần, cái hộp này, là lúc hắn mười tuổi, quà sinh nhật cha cho hắn, nghe nói cái hộp này là cổ vật lưu truyền trong gia tộc, giá trị liên thành, cha vốn không muốn đem cái bảo vật có ý nghĩa đặc biệt này cho hắn khi còn nhỏ như thế, nhưng là lại không nhịn được nhiều lần cầu xin của hắn…

“Ca ca?”

Nghe thấy tiếng gọi, Nhật Hướng Viêm đột nhiên hồi thần, quay đầu nhìn, em trai đang lộ ra ánh mắt nghi hoặc nhìn mình, hắn vội vàng nhìn dây chuyền một chút, lắc đầu rồi nói: “Không, đây không phải của anh.”

Hắn cau mày nhìn cái dây chuyền trăng lưỡi liềm kia, mới nói: “Về phần rốt cuộc là của ai, anh quên rồi, A… khoan đã, hình trăng lưỡi liềm? Đó có lẽ là dây chuyền của Nguyệt Nha nhi.”

“Nguyệt Nha nhi là ai?”

“Cái này nói đến dài lắm…”

Nhật Hướng Viêm nhíu mày, nhưng vừa ngẩng đầu, liền nhìn thấy em trai mở to mắt, một bộ dạng bé ngoan muốn nghe chuyện cổ…

Thật là đáng yêu muốn chết! Nhật Hướng Viêm hò hét ở trong lòng, a Dạ à! Em làm sao đáng yêu như thế hả!

Thế là, anh trai tốt vì em trai ngoan ngoãn lên tiếng kể chuyện: “Cái này thì phải bắt đầu nói từ lúc anh vào cấp hai, quyết định không tiếp tục tự học ở nhà, mà là vào trường học.

Khi đó, lúc anh còn nhỏ tuổi không hiểu chuyện, không thích một đống vệ sĩ đi theo phía sau, cho nên ngày đầu tiên đi học, anh cố dồn hết tâm sức, cắt đuôi tất cả vệ sĩ và tài xế, tự mình đi học.

Ai ngờ còn chưa ra khỏi hai con phố, đã bị côn đồ bên đường nhìn chòng chọc, một mạch bị dồn vào hẻm…”

“Nhóc con của học viện quý tộc, trên người luôn có mấy chục vạn đi? Anh em bọn tao đúng lúc cần tiền xài, mượn mấy tờ để tiêu thế nào? Đại thiếu gia, he he.”

Mấy tên côn đồ không ngừng ngắm đồng phục tinh mỹ trên người Nhật Hướng Viêm, trên mặt vừa thèm muốn vừa đố kỵ.

“Ta không có mang tiền mặt.” Nhật Hướng Viêm thản nhiên trả lời, nó nói cũng là sự thật, trên người mình trước giờ chưa từng mang tiền tệ, cũng chỉ có một tấm thẻ tín dụng Thái Dương mà thôi.

“Làm sao có thể không có! Bớt xạo đi, mày vừa liếc đã biết là một công tử cậu ấm có tiền muốn chết.” Vài tên côn đồ nổi lên khó chịu, lớn tiếng la.

Nhật Hướng Viêm nhún vai, hỏi: “Ta có tiền, nhưng không có mang tiền mặt, các ngươi chịu quét thẻ không?”

“… Mày đang giỡn với bọn tao à?”

“Không, ta chưa từng đùa giỡn ai, nếu như các ngươi chịu quét thẻ, động tác nhanh lên một chút, ta sắp bị muộn học rồi.” Nhật Hướng Viêm nhíu nhíu mày, có chút không kiên nhẫn trả lời.”

“Mày thằng này…”

Nhật Hướng Viêm nhìn nắm đấm kia vung về phía mặt mình, còn nhướn mày nói: “Muốn đánh ta sao? Đúng lúc, ta chưa từng bị đánh, nhân tiện thể nghiệm một chút cũng tốt.”

Khi lời này vừa nói ra, người vung đấm suýt chút nữa tức đến hộc máu, vừa rống vừa hạ trọng quyền: “Được, hôm nay sẽ đánh chết mày.”

Khi nắm tay vung đến trước mặt, đuôi mắt Nhật Hướng Viêm đột nhiên liếc thấy một thân ảnh khác phóng lại, nó vẫn nhướn mày, cái gì cũng không nói, chỉ vẫn ung dung nhìn cô bé kia phóng tới, mặc váy dài mang phong cách cổ, nhưng lại vung roi đá chân, đem mấy tên côn đồ đánh cho kêu cha gọi mẹ, lồm cồm lao ra con hẻm.

Cô gái này thật nhanh nhẹn dũng mãnh! Nhật Hướng Viêm mỉm cười, vỗ tay giống như nhìn thấy một cuộc biểu diễn tuyệt vời: “Nhìn cậu đánh nhau giống như nhảy múa, thật là đẹp.”

Cô bé sang sảng cười nói: “Cậu thật thú vị, lại có thể muốn thể nghiệm cảm giác bị đánh?”

“Chẳng lẽ không thể sao?” Nhật Hướng Viêm cười hề hề: “Mọi việc luôn phải thử nghiệm một chút mà!”

“Đương nhiên có thể, có muốn thử mùi vị của bị roi đánh không?”

“Được đó.” Nhật Hướng Viêm mỉm cười trả lời, sau đó nhàn nhã chờ người ta xuống tay với mình.

Cô bé nghiêm túc giơ roi lên, nhưng lại chậm chạp không vung ra, cuối cùng, phì cười nói: “Quên đi, quên đi, cậu dùng khuôn mặt và đôi mắt xinh đẹp như thế nhìn tôi, bảo tôi làm sao xuống tay đánh cậu đây?”

Nhật Hướng Viêm cười cười: “Cậu cũng rất xinh đẹp đó, Nguyệt Nha Nhi.”

“Tại sao gọi tôi là Nguyệt Nha Nhi?” Cô bé hình như có chút kinh ngạc.

Nhật Hướng Viêm chỉ trước ngực cô bé: “Bởi vì trên quần áo của cậu có trăng lưỡi liềm.”

Nguyệt Nha Nhi lẩm bẩm: “Thì ra là thế, tôi còn tưởng cậu biết tên tôi…”

“Huh?”

“Không có gì. Tôi không nỡ đánh cậu rồi, vậy cậu có muốn đi xem người khác bị đánh? Gần đây có cử hành một trận chiến đấu vòng loại đây.”

Hôm này là ngày đầu tiên đi học cấp hai… Nhật Hướng Viêm nhún vai, không hề gì nói: “Được đó, đi thôi.”

“Đó chính là tình huống anh và Nguyệt Nha Nhi lần đầu gặp mặt, về sau, cô ấy mỗi ngày đều tặng hoa anh, anh nếu như muốn chạy ra chơi cùng cô ấy, thì sẽ đặt hoa ở trên cửa sổ, đợi đến buổi tối, cô ấy sẽ ở phía sau cửa chờ anh.”

Nhật Hướng Viêm nhàn nhạt cười một cái, đó thật đúng là một đoạn năm tháng phóng đãng, thường thường chơi suốt đêm, hôm sau lại còn phải đi học, học tập xử lý công sự vân vân, nếu như không phải còn nhỏ thể lực tốt, sợ rằng sớm đã ngã xuống rồi.

“Em cũng muốn biết Nguyệt Nha Nhi tỷ tỷ.” Nhật Hướng Dạ hưng phấn yêu cầu.

Nhật Hướng Viêm lắc đầu: “Cái này thì không thể, bởi vì một ngày kia, Nguyệt Nha Nhi đã không thấy nữa, cũng không có mang hoa đến nữa, cho dù chính anh mua hoa đặt ở cửa sổ, cô ấy cũng chưa từng xuất hiện… kỳ lạ!”

Hắn cúi đầu thì thào: “Từ đầu tới đuôi, ta đều không có nhớ cô ấy từng cho ta cái dây chuyền này, chẳng lẽ đây không phải dây chuyền của cô ấy?”

Vậy câu chuyện hắn kể chẳng phải vô ích rồi?

“Nhật Hoàng, thứ tôi báo cáo.”

Nghe câu như thế, Nhật Hướng Viêm ngẩn người, Nhật Hướng Dạ bên cạnh thì phản ứng nhanh chóng mà ấn xuống màn hình điện thoại, vui vẻ chào hỏi: “Kyle ca, chào buổi tối.”

“Chào buổi tối, Nhật Hướng Dạ thiếu gia.” Kyle cung kính đáp lại.

Lúc này, Nhật Hướng Viêm nhìn công tắc điện thoại một chút, lúc này mới hiểu, thì ra mình vừa rồi chỉ có tắt màn hình, mà không phải cúp điện thoại, mà kyle có lẽ tưởng rằng mình còn chuyện dặn dò, cho nên cứ luôn chờ ở trên điện thoại.

“Chuyện gì?”

Kyle cung kính hỏi: “Xin hỏi có thể cho thuộc hạ nhìn cái dây chuyền kia một chút?”

Không đợi Nhật Hướng Viêm trả lời, Nhật Hướng Dạ lập tức đem dây chuyền mình cầm trên tay giơ lên, còn nói: “Cho anh xem nè, Kyle ca.”

Kyle chỉ là nhìn thoáng qua, liền lập tức hạ phán đoán: “Nhật Hoàng, cái dây chuyền kia chính là báu vật gia truyền Bạch Liên Nguyệt lúc đầu lấy để tỏ tình với ngài.”

“Huh?” Nhật Hướng Viêm nhíu mày nhìn dây chuyền, thì ra Bạch Liên Nguyệt đúng là có cho mình dây chuyền?

“Xin hỏi thêm Nhật Hoàng một chút, ngài nói cái váy mang phong cách cổ trên người Nguyệt Nha nhi có phải cùng loại với phục sức này?”

Kyle nói xong, trên màn ảnh điện thoại xuất hiện một bộ trường bào kiểu Trung Quốc cổ, bên ngoài còn phủ áo khoác ngắn.

“Không sai, Nguyệt Nha Nhi mặc chính là loại váy này!” Nhật Hướng Viêm có chút hoài niệm mà cảm thán.

“Nhật Hoàng, cái này cũng không phải váy, cái này gọi là trường bào mã quái, là của đàn ông mặc, đồng thời cũng là phục sức truyền thống gia tộc của Bạch Liên Nguyệt.”

“Cái gì?” Nhật Hướng Viêm cứng đờ.

Kyle vẫn cung kính lễ phép báo cáo: “Dưới đây là suy đoán của thuộc hạ, người tình đầu của ngài Nguyệt Nha nhi chính là Bạch Liên Nguyệt, chỉ là phục sức mã quái truyền thống hắn mặc, ở trong mắt người hiện đại, giống như là váy của con gái, hơn nữa tướng mạo của chính hắn có huynh hướng xinh đẹp nữ tính …”

“Khoan đã!” Nhật Hướng Viêm chấn động nói: “Nếu như hắn chính là Nguyệt Nha Nhi, vậy lúc hắn tỏ tình với ta, ta làm sao có thể nhận không ra hắn!”

“Thuộc hạ đoán, hắn ngày đó có lẽ là nhập cảnh tùy tục, hoặc là muốn tỏ tình với ngài, cố ý mặc tây trang chính thức, có lẽ còn buộc tóc lên hay là cắt ngắn rồi. Xin thứ cho thuộc hạ nói thẳng lần nữa, cộng thêm năng lực nhận người của Nhật Hoàng ngài luôn không tốt lắm, khi đó lại vì chuyện Nhật Hướng Dạ thiếu gia mất tích mà phiền lòng, cho nên cũng không có nhận ra chàng trai tỏ tình với ngài chính là Nguyệt Nha Nhi.”

Nhật Hướng Viêm nhíu chặt mày suy tư, hạ mệnh lệnh nói: “Cho ta một tấm ảnh của Bạch Liên Nguyệt, có mặc cái… cái gì quải kia!”

“Mã quái.”

Kyle trên màn ảnh cúi đầu điều khiển máy, sau đó, trên màn ảnh liền xuất hiện một tấm ảnh chụp, trên ảnh có nhân vật hết sức xinh đẹp, mặc một bộ trường bào mã quái hoa lệ, mặc dù người này có khuôn mặt hết sức diễm lệ, nhưng lấy thân hình để xem, vẫn đoán được là nam giới.

“A!”

Vừa nhìn thấy tấm ảnh đó, mặc dù so với Nguyệt Nha Nhi trong ký ức của mình cường tráng hơn một chút, nam tính hơn một chút, nhưng Nhật Hướng Viêm vẫn từ trong khuôn mặt tìm thấy điểm giống nhau, hắn không khỏi lấy tay bụm miệng, mới ngăn được kinh hô suýt nữa thốt ra.

Bạch Liên Nguyệt quả nhiên chính là… Nguyệt Nha nhi!

 

6 responses »

  1. Thảo Nguyên

    Hahaaa……………
    đọc tới đây chết cười mất thui

    Reply
  2. =)) =))
    ui ta chờ chap sau
    :X :X

    Reply
  3. há há há XDXDXD!!! chịu hết nổi anh này,XDXDXD.

    Reply
  4. Xem ra ko chỉ có mình mình nhầm Bạch Liên Nguyệt là con gái…..

    Reply
  5. ………… đâu chỉ có cậu…. tớ nữa mà….. lúc đầu còn tưởng là chị Bạch Liên Tinh…………….

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: