RSS Feed

Huyền Nhật Thú – vol3c2

Nhật Hướng Viêm cầm chiếc hộp hồi ức màu đen, mà thân là em trai ngoan ngoãn a Dạ sớm đã chạy đi ngủ, cả gian thư phòng an tĩnh vô thanh đã một hồi lâu, cuối cùng, mới rốt cuộc vang lên một tiếng thở dài.

“Bill.”

“Vâng, Nhật Hoàng.” Kyle vẫn ở trên điện thoại chờ đợi, phím kết thúc trò chuyện trước giờ cũng không phải do hắn ấn.

“Ngươi cảm thấy ta nên làm sao?” Nhật Hướng Viêm cầm cái sợi dây chuyền trăng lưỡi liềm sáng long lanh kia, đong đưa ở trước mắt mình, giống như nụ cười của người tình đầu hồi đó.

“Thuộc hạ không biết.” Kyle vẫn tận trách mà không làm bất cứ kết luận nào, hắn rất rõ ràng, đây không phải phạm vi nghiệp vụ hắn nên trả lời, mà Nhật Hoàng cũng không phải thật sự cần trả lời của hắn, chỉ là tự hỏi tự đáp mà thôi.

“Hm! Chuyện cũng qua lâu như thế, hắn cũng đã hận ta lâu như vậy, không thể nào bởi vì nghe loại nguyên nhân vớ vẩn này, liền dễ dàng tha thứ cho ta đi?” Nhật Hướng Viêm nhàm chán mà lấy tay đẩy đẩy dây chuyền trăng lưỡi liềm.

Kyle an tĩnh mà ở bên kia điện thoại chờ đợi.

“Về phần chuyện trả thù, thì hơi trừng phạt hắn một chút, chuyện muốn hắn sụp đổ thì thôi đi.” Nhật Hướng Viêm nhàn nhạt nói: “Cứ coi như là ta nợ hắn đi.”

“Vâng.”

Đến lúc này, Nhật Hướng Viêm nhấn xuống phím kết thúc trò chuyện, nhìn chăm chú dây chuyền trăng lưỡi liềm trên tay một hồi, cuối cùng vẫn là bỏ nó vào trong hộp hồi ức, đậy lên nắp hộp, chỉ là, khi hắn nhìn thấy toàn diện cái hộp, rồi lại không nhịn được bắt đầu chăm chú nhìn cái hộp tinh xảo màu đen này, nhẹ nhàng vuốt viên hồng ngọc ở phía trên.

Cha…

Nhật Hướng Viêm nhắm lại hai mắt, chậm rãi ngã vào trên lưng ghế dựa, trong miệng lẩm bẩm: “Nếu như mẹ không có chết, vừa có thể nếu như ngài không hận đệ đệ, đó thật là tốt biết bao? Vậy chúng ta nhất định là một cái gia đình hạnh phúc…”

◊◊◊◊

“Tạm biệt, An Đặc Khiết papa, con đi học đây.”

Nhật Hướng Dạ hôn má của An Đặc Khiết, trên tay người sau cầm tách cà phê, khuôn mặt hết sực tiều tụy, hơn nữa hai mắt vô thần, rõ ràng tinh thần ngẩn ngơ, nếu như ngay lúc đó có cảnh sát ở đây, chắc chắn lập tức lấy tội danh hít thuốc phiện bắt bớ.

Ezart ngáp một cái thật to, trên dưới đánh giá An Đặc Khiết, không chút khách khí hạ kết luận: “Người này bị bệnh tâm thần hả?”

“An Đặc Khiết papa không có bị bệnh tâm thần đâu.”

Nhật Hướng Dạ nhảy đến bên cạnh Ezart, cố gắng giải thích: “Papa mỗi buổi tối đều làm việc đến rất khuya, nhưng lại bởi vì ca ca lúc trước căn dặn papa, muốn papa chăm sóc a Dạ cho tốt, mỗi ngày đều phải nhìn tôi đi học, phải ở cửa chào tạm biệt với tôi, nếu không sẽ giết chết ba, cho nên papa không thể không dậy sớm, tinh thần mới không tốt.”

Ezart có phần không cho là đúng nói: “Ba cậu cũng quá khoa trương rồi, cũng cả nắm tuổi rồi, còn thức đêm như thế, anh cậu cũng thật là, cậu đã mấy tuổi rồi, còn mỗi ngày trước khi đi học phải tạm biệt.”

Lời này vừa ra, tên tội phạm hít thuốc phiện nào đó đột nhiên thanh tỉnh, vừa nhìn quanh trái phải, vừa rống giận: “Ai? Ai nói ta cả nắm tuổi rồi?”

“… Ba cậu tỉnh rồi.”

“Um… An Đặc Khiết papa, tạm biệt, con đi học đây.” Nhật Hướng Dạ lần nữa ôm An Đặc Khiết.

“Oh, a Dạ à.”

An Đặc Khiết ngơ ngác nhìn hai học sinh trước mắt, có chút nghi hoặc mình từ lúc nào đã đứng ở cửa nhà rồi? Làm sao một chút ấn tượng cũng không có… nhưng căn cứ vào tình yêu tính mạng của mình, hắn vẫn ngoan ngoãn làm theo Nhật Hướng Viêm nói, cùng Nhật Hướng Dạ chào tạm biệt: “Đi học cẩn thận.”

“Đi thôi.” Ezart không kiên nhẫn hô một cái, tự mình sải bước đi trước.

Thấy thế, Nhật Hướng Dạ cuống cuồng đi theo còn vừa hô: “Tới đây, chờ một chút! Ezart.”

“Người trẻ tuổi tinh thần thật là phấn chấn à…”

An Đặc Khiết dựa bên cửa, uống hớp cà phê, nhìn hai người trẻ tuổi một trước một sau rời khỏi, sau đó bản thân như một ông già cảm thán.

Hai người một trước một sau tốc hành đi không bao lâu, người to con đằng trước liền lại chứng nào tật nấy, cả bộ dạng uể oải lên, bước chân cũng từng bước từng bước đi, Nhật Hướng Dạ nhất thời không kịp phản ứng, vượt qua trước, sau khi vượt qua Ezart vài mét, ngớ ra rồi mới phản ứng lại, sau đó vội vàng đi trở về, theo bên cạnh Ezart.

“Hôm nay có khóa thực tiễn, cậu nhớ bảo Huyền Nhật tiến vào máy chiến đấu ảo nhá, tôi hôm nay muốn chơi đùa với cậu ta.” Ezart thoạt nhìn là thuận miệng nói, nhưng tinh quang trong mắt nói rõ, hắn thế nhưng hết sức chờ mong cùng Huyền Nhật đánh đấu.

“Huh?”

Nhật Hướng Dạ ngẩn người, sau đó mới nhớ đến, chuyện mình là Huyền Nhật đã bị Ezart và đám người Elian phát hiện, mà mọi người sau khi lại bị Nhật Hướng Viêm uy hiếp, tuyệt đối không được tiết lộ sự thật Nhật Hướng Dạ không phải cậu bé bình thường, bọn họ đơn giản liền coi Nhật Hướng Dạ và Huyền Nhật như hai người khác nhau.

Nhật Hướng Dạ vẫn là đại thiếu gia yếu đuối, mà Huyền Nhật thì là vệ sĩ của nó. Đây là nhận thức chung của mọi người.

“Nhưng, Lian ca cũng nói hôm nay muốn cùng tôi… cùng Huyền Nhật đánh đây.”

“Cái gì!” Ezart có chút bất mãn nói: “Hắn lần trước chẳng phải mới đánh?”

“Nhưng cậu trước đó cũng đánh mà…” Nhật Hướng Dạ càng nói càng nhỏ giọng.

“Không sai! Cho nên lần này đến phiên tôi, bớt làm nhàm đi, dù sao cứ quyết định như vậy.” Ezart một mực chắc chắn.

Nhật Hướng Dạ cũng chỉ có ngơ ngác nói “Um”, sau đó tiếp tục đi theo, cho đến khi đi ngang qua một tiệm đồ chơi, nó đột nhiên dừng lại, tay kéo kéo góc áo của Ezart.

Ezart nghiêng mắt liếc một cái, nghi hoặc hỏi: “Cái gì? Nếu không đi nhanh một chút, cậu sẽ đến muộn đó.”

Nhật Hướng Dạ từ trong cặp sách lấy ra máy tình yêu ảo hình trái tim màu hồng, mắt sáng lấp lánh nhìn tiệm đồ chơi nói: “Phiên bản mới của Tiểu Ái ra rồi, tôi muốn đi mua.”

“… Cậu còn chơi món này? Còn muốn mua phiên bản mới?” Ezart khó có thể tin nhìn cỗ máy tình yêu ảo.

Nghe vậy, Nhật Hướng Dạ lộ ra ánh mắt đáng thương thất vọng cực độ, nhỏ giọng hỏi:  “Không thể mua à…”

Lại nữa! Lại muốn gặm xương rồi! Ezart làm ra động tác che mặt bất đắc dĩ: “Tùy cậu, tùy cậu, muốn mua cũng nhanh lên một chút, vào học sắp muộn rồi.”

“Một lát là xong, Ezart cậu phải chờ tôi đó.”

Nhật Hướng Dạ nhận được cho phép lập tức vọt vào tiệm đồ chơi, nó biết Ezart chẳng hề có nhẫn nại chờ người, cho nên phải nhanh chóng mua xong, nếu không sẽ bị hắn bỏ lại.

Vừa vọt vào tiệm đồ chơi, Nhật Hướng Dạ vốn định lập tức nhào tới quầy hô to cho tôi phiên bản mới, nhưng, ngoại trừ nhân viên cửa hàng lần trước, lại có một người khách đang chọn mua đồ, làm cho nó không thể không ngừng lại, có chút sốt ruột không biết nên làm sao mới được.

Đuôi mắt nhân viên quầy lại nhận ra cái tay khách hàng hào phóng này trước, mang theo tươi cười đầy mặt chào hỏi: “Xin hỏi ngài có muốn xem cái gì không?”

“Tôi, tôi muốn phiên bản đổi mới của cái này, chính là cái mà trên TV nói có thể cho Tiểu Ái ăn món ăn các nước, có thể hóa trang, còn có rất nhiều quần áo có thể đổi, còn có thể cho Tiểu Ái nuôi vật cưng.” Nhật Hướng Dạ giơ máy tình yêu ảo trên tay, một hơi nói ra lời quảng cáo xem từ TV.

“Người yêu ảo phiên bản 8.0 phải không? Xin chờ một chút, lập tức mang đến cho ngài.”

“Được.” Nhật Hướng Dạ ngoan ngoãn chờ đợi.

“Máy tình yêu ảo, cái thứ trẻ con chơi này đúng là thích hợp với ngươi.”

Nhật Hướng Dạ ngẩn người, rồi mới phát hiện lời này lại là từ khách hàng trước quầy kia nói, người đó mặc dù mở miệng nói, nhưng lại ngay cả xoay người đối mặt Nhật Hướng Dạ cũng không muốn.

“A… Bạch Liên Tinh, cậu cũng đến mua đồ chơi à?”

“Là mua mô hình!” Bạch Liên Tinh quay đầu lại, hung tợn trừng Nhật Hướng Dạ một cái, sau đó khinh thường liếc máy tình yêu ảo trong tay nó một cái, khinh miệt nói: “Ta không có hứng với đồ chơi trẻ con.”

“Mô hình? Cái loại đồ chơi đó dễ chơi không?” Nhật Hướng Dạ hết sức tò mò hỏi.

“Mô hình không phải đồ chơi!” Bạch Liên Tinh có chút tức giận gầm lên.

“Huh?” Nhật Hướng Dạ lại lộ ra biểu tình ngơ ngác hỏi: “Nhưng ở đây không phải là tiệm đồ chơi sao? Không phải chỉ có bán đồ chơi à?”

“Đương nhiên không phải, ngươi cái đồ ngu xuẩn, đừng đánh đồng thứ ta mua với đồ chơi của ngươi.”

“Xin, xin đừng kích động, hai vị khách nhân.” Nhân viên cửa hàng vội vàng từ dưới quầy khuyên ngăn: “Chúng tôi là tiệm đồ chơi, chẳng qua cũng có bán mô hình.”

Nhật Hướng Dạ nghiêng đầu nghĩ một chút, sau đó vui vẻ cười nói: “Thì ra là thế này, tôi cũng không biết tiệm đồ chơi có bán thứ ngoài đồ chơi.”

Nghe vậy, Bạch Liên Tinh trừng mắt, bước cách ra mấy bước, tự mình tiếp tục lật xem sách mô hình, không muốn dính dáng với tên này.

Nhân viên cửa hàng thấy hai vị khách cuối cùng cũng không có nổi lên tranh cãi, thở phào nhẹ nhõm, mang theo nụ cười nghề nghiệp hỏi Nhật Hướng Dạ: “Vậy ngài muốn xem mô hình một chút không?”

Có một chút muốn xem… Không, không được! Ezart còn ở bên ngoài chờ mình đây.

Nhật Hướng Dạ lắc lắc đầu, vừa vội vàng lấy ra thẻ tín dụng để trả, vừa nói: “Sau này nhìn sau cũng được, Ezart còn đang bên ngoài chờ tôi đây.”

Vừa nhìn thấy tấm thẻ tín dụng đó, mặt của nhân viên cửa hàng lập tức lại tuôn ra tươi cười rực rỡ, cung kính khom một cung chín mươi độ: “Được, lập tức tính tiền cho ngài, có thời gian hoan nghênh đến xem mô hình của bổn tiệm.”

Thấy thế, ngay cả Bạch Liên Tinh cũng không khỏi kỳ quái nhìn nhân viên tiệm, mức độ cung kính này cũng hơi quá khoa trương rồi, ngay cả mình cũng không có loại đối đãi này, hắn không nhịn được lén liếc tấm thẻ tín dụng đó trên tay nhân viên tiệm.

Vừa nhìn, suýt nữa ngay cả mắt cũng trợn thủng rồi, hắn quả thực khó có thể tin, tên đần độn này làm sao lại có thẻ tín dụng Thái Dương cấp bậc cao nhất?! Tấm thẻ đó thế nhưng là thẻ siêu cấp hiếm hoi phát hành không tới một trăm tấm, người có được đều là nhân vật tiếng tăm lừng lẫy trên thế giới… nhưng gã trước mắt này đừng nói là trên thế giới, cho dù là trong học viện, cũng không có mấy người biết nó đi.

Nhật Hướng Dạ vừa mới cúi đầu kí xong hóa đơn, bên ngoài lập tức vang lên một tiếng gào không kiên nhẫn.

“A Dạ, cậu rốt cuộc xong chưa hả?”

“Tới, tới đây!”

Nhật Hướng Dạ vội vàng thu lại thẻ tín dụng và tấm phiên bản mới, vội vã hướng về cửa, khi sắp bước ra khỏi cửa, hình như nhớ tới cái gì, vội vàng quay đầu lại nói: “Bạch Liên Tinh, tạm biệt.”

Bạch Liên Tinh mặc dù căng cứng mặt, nhưng vẫn gật đầu, tên trước mắt này mặc dù không biết là lai lịch gì, nhưng có thể khẳng định chính là, lai lịch này chắc chắn không nhỏ.

Nhật Hướng Dạ chào hỏi xong, vội vàng chạy ra khỏi cái tiệm này, bên ngoài còn mơ hồ truyền đến giọng của Ezart.

“Cậu thật chậm đó, khóa thực tiễn hôm nay là tiết một, hai, tôi không muốn bởi vì đến muộn, bớt đi thời gian đánh nhau với Huyền Nhật…”

“Sẽ không đâu, Ezart, cậu mỗi lần đều không đến năm phút đã bị Huyền Nhật đánh bại rồi mà.”

“Câm miệng!”

“Oh, được.”

Huyền Nhật?! Nghe thấy từ này, Bạch Liên Tinh vội vàng chạy ra khỏi tiệm đồ chơi, nhưng lúc này, Ezart và Nhật Hướng Dạ đã không còn đàm luận đề tài này nữa, mà là nói về vấn đề cái gì mà ăn khuya hay không ăn khuya.

Hắn có chút thấp thỏm không yên nhìn bóng lưng hai người đó, nghi hoặc tự hỏi: “Tên đần đó vậy mà có quan hệ với Huyền Nhật?”

Có được thẻ tín dụng Thái Dương phát hành không tới một trăm cái, có liên quan đến Huyền Nhật… Chẳng lẽ An Hướng Dạ tên đần đó vậy mà có liên quan với liên minh Thái Dương?

Bạch Liên Tinh nhìn chằm chằm bóng lưng của hai người càng đi càng xa, trong mắt lưu chuyển trăm loại suy nghĩ, cuối cùng, hắn nhẹ nhàng mở miệng gọi: “Người đâu.”

“Vâng!”

Từ chỗ tối của đường phố nhảy ra ba người tùy tùng kia của hắn, ba người cung kính buông tay cúi đầu ở trước mặt Bạch Liên Tinh, chờ đợi căn dặn.

“Quái lão, ngươi lập tức báo cáo với cha ta, ta phát hiện một học sinh có thể có liên quan rất lớn với Huyền Nhật và liên minh Thái Dương, hỏi mượn ông ấy một người cải tạo loại mới nhất.” Hắn trầm ngâm rồi bổ sung nói: “Cho ta mượn thêm một nhân viên kỹ thuật, ta muốn tìm người cải tạo chút thứ.”

“Vâng, thiếu gia.”

Tên con trai vóc người thấp bé xấu xí trong ba người chắp tay một cái rồi nhanh chóng xoay người rời đi.

Bạch Liên Tinh đứng ở bên ngoài tiệm đồ chơi một hồi, cuối cùng một lần nữa đi vào trong tiệm đồ chơi, ném một tấm thẻ tín dụng vào nhân viên cửa hàng.

“Cho ta một bộ máy tình yêu ảo, máy cùng loại hình với của thằng nhóc mới rồi kia.”

◊◊◊◊

Đứng ở trên quảng trường của máy chiến đấu ảo, trước mắt là Ezart với khuôn mặt tràn đầy ham muốn chiến đấu, Nhật Hướng Dạ chỉ có ngoan ngoãn nói: “Ezart, cậu vào trước đi, tôi lát nữa tiến vào tìm các cậu.”

“Chờ cậu! Tôi cùng con nhỏ Eloise đó so chiêu trước.” Ezart sau khi một hơi quyết định, đầu cũng không quay lại liền đi vào máy chiến đấu ảo.

Vậy mình cũng đi tìm chỗ thay y phục Huyền Nhật đi!

Nhật Hướng Dạ xách cặp, giống như cũ đi vào vườn trường, trong khu rừng đó có thể nói là rậm rạp, chuẩn bị cởi đồng phục ra, sau đó đeo kính bảo hộ, hóa thân thành cao thủ Huyền Nhật thần bí.

Từ khi Elian hồi báo với hiệu trưởng bởi vì thực lực của Huyền Nhật quá cao, hơn nữa không muốn gặp hiệu trưởng, cho nên bọn họ không mang được Huyền Nhật về, nhưng, cái hiệu trưởng kia hình như vẫn còn không chịu từ bỏ, ở trong vườn trường lắp vô số máy theo dõi, chính là muốn tìm ra chỗ của Huyền Nhật, may là có đám người Elian ăn cây táo rào cây sung, tiết lộ địa điểm lắp đặt của máy theo dõi với Nhật Hướng Dạ, đồng thời giúp nó tìm được nơi có thể thay đồ.

Mặc dù Nhật Hướng Dạ rất cảm kích hỗ trợ của đám người Elian, nhưng đồng thời lại không nhịn được nghĩ đến, thật ra nó căn bản không cần phải hóa thân thành Huyền Nhật… Chỉ là Elian và Ezart đều là người cuồng chiến đấu, luôn yêu cầu nó ở lúc khóa chiến đấu thực tiễn, đi vào máy ảo đánh đấu với bọn họ.

Đương nhiên, không thể mỗi lần tới lúc khóa thực tiễn đều phải cùng bọn họ đánh đấu, nếu không chắc chắn sẽ bị hiệu trưởng phát hiện Huyền Nhật và đám người Elian có liên lạc, đồng thời nó cũng không thể cùng Ezart tiến vào máy chiến đấu ảo, nguyên nhân đương nhiên cũng là sợ bị phát hiện Huyền Nhật có liên quan với Ezart.

Nghĩ đến những cái này, Nhật Hướng Dạ càng ngày càng lo lắng, nhíu nhíu mày nói: “Hi vọng sẽ không bị người khác phát hiện mình là Huyền Nhật, nếu không ca ca nhất định sẽ phi thường tức giận.”

Cởi bỏ đồng phục, lộ ra áo bó người màu đỏ phía dưới, đồng thời sau khi đeo kính bảo hộ màu bạc, còn đem đồng phục nhét vào trong cặp sách, rồi đem cặp giấu vào trong rừng cây, đến đó, cuối cùng coi như hoàn thành động tác mỗi lần Huyền Nhật xuất trận.

“Phù, vẻ mặt, vẻ mặt!”

Nhật Hướng Dạ nhắm mắt lại, dùng sức vỗ vỗ má, thần sắc ngây thơ trên mặt nó dần dần biến mất, thay vào đó chính là… không, căn bản không có bất cứ thứ gì thay vào, trên khuôn mặt đó cũng không có xuất hiện bất cứ thần sắc gì, cho dù nó đã mở mắt ra, nhưng, trong đôi mắt kia cũng không còn toát ra bất cứ nhân vị nào.

Vô tình vô tâm, giống như người không phải con người, tức là Huyền Nhật.

Nhiệm vụ, tiến vào máy chiến đấu ảo, cùng Ezart, Elian chiến đấu.

Sau khi xác nhận nhiệm vụ, Huyền Nhật bước nhanh ra khỏi rừng cây, thẳng hướng máy chiến đấu ảo mà tới, nhưng đi không bao xa, thì dọc đường nghe thấy tên của mình, đồng thời, phía sau mình đi theo rất nhiều người, mặc dù đi theo không gần, ít nhất xa khoảng mười bước, nhưng Huyền Nhật lại không cho phép có người theo phía sau mình, bởi vì đó là vị trí mắt không nhìn thấy.

Khi người đi theo càng ngày càng nhiều, Huyền Nhật rốt cục ngừng bước, nó cho rằng số người này đã đạt tới mức độ uy hiếp đối với mình.

Nó xoay người lại nhìn chằm chằm những người này, mặc dù, những người này cũng không làm bất cứ hành vi công kích nào đối với mình, nhưng loại hành vi đi theo này lại đã kích động chuông báo động trong não Huyền Nhật, ý nghĩ của trực giác, công kích bọn họ, đánh tan đội ngũ…

Không được! Đây đều là bạn học của mình, không nên thương tổn bọn họ. Suy nghĩ của Nhật Hướng Dạ đột nhiên cắt ngang biện pháp Huyền Nhật định áp dụng.

Vì vậy Huyền Nhật ngừng động tác, lẳng lặng nhìn quần người này, nếu không thể công kích, vậy cũng chỉ có tùy cơ ứng biến thôi.

Quần người chia làm rất nhiều nhóm nhỏ, mọi người khẽ thì thầm: “Huyền Nhật! Cậu ấy quay đầu lại rồi.”, “siêu ngầu.”, “Là Huyền Nhật, cậu ấy rốt cuộc tới, tôi đã đợi ba ngày rồi, cậu ấy đánh nhau siêu mạnh.”, “Không biết cậu ấy có chịu ký tên không?”

Huyền Nhật đứng một hồi, sau khi phán định mọi người không có địch ý, cũng không có bất cứ động tác công kích gì, nó lần nữa xoay người lại tiếp tục đi về hướng máy chiến đấu ảo.

Nhưng vừa xoay người, nó liền lập tức cảm thấy có người tới gần, Huyền Nhật trong nháy mắt liền xoay người, móng tay vô thanh vô tức mà vươn ra.

“Xin, xin hỏi, cậu có thể ký tên cho tôi không?” Một cô gái rụt rè cầm một tấm ảnh đi tới, cô ngượng ngùng đến cả gương mặt cũng đỏ rực, đằng sau còn có mấy cô gái kêu hét cổ vũ cho cô nàng.

Huyền Nhật nhìn cô gái này, phán đoán trên váy ngắn và cầu vai của cô không có không gian ẩn dấu vũ khí, đồng thời nhìn cơ thể và thân hình, cũng không đủ để tạo thành bất cứ tính nguy hiểm nào cho bản thân, Nhật Hướng Dạ ở trong đầu lại hết sức mềm lòng gật đầu đồng ý, cho nên, Huyền Nhật thu hồi móng tay, yên lặng nhận tấm ảnh, chỉ thấy trong tấm ảnh lại là hình ảnh đánh nhau của mình trong máy chiến đấu ảo…

Nó ở phía trên ký xuống hai chữ Huyền Nhật, kiểu chữ cân đối đều đặn, nhìn sơ giống như là kiểu chữ máy tính, sau đó nó đem ảnh chụp trả cho cô gái.

“Cám, cám ơn!”

Cô gái nhận lại tấm ảnh, vừa hưng phấn vừa thẹn thùng chạy về trong nhóm của mình, mấy cô gái kêu ré lên thành một đống.

Huyền Nhật lập tức xoay người muốn đi chấp hành nhiệm vụ chiến đấu, nhưng trong lúc xoay người, lại cảm giác thấy có người tới gần, hơn nữa lần này không phải một người mà thôi, mà là mấy chục người, nhất thời, chuông báo động trong đầu nó vang lớn, móng tay như lưỡi dao sắc bén lại vươn ra, đồng thời trong lúc xoay người cũng bày xong thủ thức chiến đấu, chuẩn bị nghênh chiến kẻ địch đông đảo phía sau…

Sau lưng khoảng ba mươi người đồng thời giơ ra tấm ảnh, cung kính thỉnh cầu: “Xin giúp tôi ký tên!”

Huyền Nhật nhất thời cứng đơ tại chỗ, muốn đi chấp hành nhiệm vụ chiến đấu, bộ phận thuộc về tình cảm trong đầu kia vẫn cứ mềm lòng rồi, đành phải dừng lại, tiếp nhận bút và ảnh chụp của người tới gần nhất, lại ký xuống hai chữ Huyền Nhật.

Dù sao chỉ là ký tên một chút, sẽ không tốn thời gian quá lâu, lát nữa lại đi tìm bọn Ezart cũng được. Nhật Hướng Dạ nghĩ như thế.

Khi nó ký xuống một cái tên trên tấm ảnh, lúc ngẩng đầu lên, ba mươi người đã biến thành ba trăm người.

◊◊◊◊

“A Dạ thằng nhóc kia!” Ezart giận dữ mà nện xuống một đấm trên vách tường kế bên, quát: “Lại dám để ta leo cây!”

“Ngay cả Elian cũng bị hiệu trưởng gọi đi rồi, đúng là chán! Chúng ta ra ngoài cho rồi, Eli.” Eloise đủ kiểu chán chường mà ngồi xuống mặt đất, lấy ngón tay chọc chọc từng lỗ trên phiến đá lót trên mặt đất.

Eli nghiêng mắt nhìn hai người, sau đó ngẩng đầu lên nhìn tràng cảnh bốn phía giống như đống đổ nát, tràng cảnh ban đầu là phố buôn bán náo nhiệt, nhưng dưới tâm tình nôn nóng của hai người tôn thờ bạo lực khi không chờ được Huyền Nhật, cuối cùng là sự tàn phá thảm khốc, đương nhiên học sinh vốn ở trong máy chiến đấu ảo toàn bộ cũng đều bị hủy diệt rồi.

“Ra ngoài đi.” Eli cũng chỉ có đề nghị như thế.

“Đi ra ngoài tìm thằng nhóc a Dạ kia tính sổ.” Ezart hừ lạnh một tiếng, rồi không thèm để ý hai người, tự mình nghênh ngang mà đi.

“Này! Cậu không được bắt nạt a Dạ của tôi.”

Eloise vội vàng đứng lên, vội vã đuổi theo, Eli tự nhiên cũng chỉ có đi theo.

“Không biết hiệu trưởng tìm Elian làm cái gì?” Eloise đi sau đuổi theo Ezart, quay đầu hỏi Eli: “Hơn nữa lại không tìm hai người chúng ta, bình thường ba người chúng ta đều là cùng hành động mà.”

“Không biết.” Eli thành thật trả lời.

“Thật là, nếu Elian hoàn thành nhiều hơn chúng ta một cái nhiệm vụ, vậy cậu ta không phải tốt nghiệp sớm hơn chúng ta rồi sao?” Eloise bĩu môi, lẩm bẩm oán giận: “Sẽ không để cho cậu ta một người tốt nghiệp trước đâu, đến lúc đó nhất định phải kêu cậu ta giúp chúng ta hoàn thành một cái nhiệm vụ, mới cho cậu ta tốt nghiệp!”

“Chúng ta đã hoàn thành nhiều hơn cậu ấy một cái nhiệm vụ rồi.”

“Hả?” Eloise trong nháy mắt quay đầu, trợn lớn mắt nhìn Eli, kinh hô: “Nào có!”

“Nhiệm vụ lần trước nhằm vào Huyền Nhật, chúng ta chỉ là phụ trách thu thập thông tin của Huyền Nhật, nhiệm vụ của Elian mới là mang Huyền Nhật đi gặp hiệu trưởng.” Eli liếc Eloise một cái, thì ra bạn nhóm của mình ngay cả nội dung nhiệm vụ cũng không rõ, hắn chỉ có giải thích: “Tôi báo cáo với hiệu trưởng, tôi hoàn toàn không cảm giác được suy nghĩ của Huyền Nhật, cậu ta hình như không giống như con người, đây coi như là thông tin của Huyền Nhật thu thập được rồi.”

“Thế à!” Eloise có chút ngơ ngác trả lời, trả lời xong, rồi lại kinh hô: “Hỏng bét rồi! Vậy không phải đổi lại chúng ta phải giúp Elian hoàn thành một cái nhiệm vụ rồi sao?”

“Tôi cho rằng, cậu ta không cần chúng ta giúp.” Eli lạnh lùng nói.

Lúc này ba người bước ra nhà thể dục, cũng chính là máy chiến đấu ảo khổng lồ, Ezart đi ở trước nhất đột nhiên ngừng chân lại, hai người phía sau nhất thời không quan sát kỹ, hai khuôn mặt BANG một tiếng toàn bộ đập vào trên cơ lưng của hắn, đau đến hai người nghiến răng nghiến lợi, chỉ thiếu là ngay cả mũi cũng bị tông vẹo.

“Cậu mắc gì đột nhiên ngừng lại hả!”

Eloise vừa xoa khuôn mặt của mình, vừa tức giận oa oa kêu.

“Đó là cái quỷ gì?”

Ánh mắt Ezart cổ quái chỉ về phía trước, hai người lúc này mới phát hiện trên quảng trường có chút không thích hợp, quần người vẫn là quần người, số lượng so với bình thường vẫn không khác lắm, chỉ là những người này tất cả đều xếp thành một hàng dài, sau đó uốn thành vài vòng, vậy thì có chút không thích hợp rồi.

“Woaa, thật là nhiều người xếp hàng! Tôi cũng muốn đi xếp hàng!” Eloise sốt ruột lên, rất sợ vẫn chưa tới lượt mình thì đã chấm dứt.

“Cậu biết đang xếp hàng gì sao?” Ezart khó có thể tin hỏi.

“Tôi nào biết chứ? Có hàng thì đi xếp, biết đâu có thứ tốt trong đó!” Eloise đương nhiên trả lời, trả lời xong, thật sự bỏ rơi hai chàng trai, tự mình phóng đi tìm đuôi của hàng ngũ ở đâu, chuẩn bị xếp hàng.

“Cậu…”

Nhìn Eloise chớp mắt đã đi xông pha chiến đấu, Ezart thật á khẩu không nói lên lời.

“Huyền Nhật.” Eli đột nhiên mở miệng nói.

“Cái gì?” Ezart quay đầu nhìn Eli, tên quái gở này làm sao đột nhiên gọi Huyền Nhật?

“Trong lòng bọn họ phần lớn đang gọi Huyền Nhật.” Eli bổ sung rõ.

Hàng ngũ này liên quan đến a Dạ?

Ezart sắc mặt phức tạp nhìn hàng ngũ này, muốn xem xét hàng ngũ này rốt cuộc có liên quan gì đến a Dạ, nhưng, vừa nhìn thấy hàng ngũ này dài đến ngay cả đuôi cũng không thấy đâu, hắn lại làm sao cũng không muốn chen vào một chân đi xếp hàng, đang lúc hắn dứt khoát tìm đầu của đội ngũ ở đâu, sau đó xen vào, Eli lại đã chầm chậm đi lên phía trước.

“Câu đi đâu?”

Eli chỉ đã tìm được đuôi của đội ngũ, Eloise đang ra sức vẫy tay với bọn họ, một câu đơn giản sáng tỏ: “Xếp hàng, cùng nhau?”

“… Không có hứng.” Ezart khó chịu trả lời.

Nghĩ đến, dù sao lấy thực lực của a Dạ, cho dù những người này đều là kẻ địch của nó, cũng không thể làm gì được nó, tự mình quay về phòng học đi ngủ còn thực tế hơn.

Khi hắn xoay người định đi, lại nghe thấy Eli nói một chữ: “Khoan.”

“Làm gì?”

“Elian đang gọi tôi, cậu ấy ở trong đám người.” Ánh mắt của Eli ở trong đám người tìm kiếm bóng dáng đồng bạn.

“Lian? Tên đó không phải bị hiệu trưởng gọi đi rồi?” Ezart nhíu mày, nhìn xuống đoàn người, chẳng lẽ gã Lian kia cũng đang xếp hàng? Quá rảnh rồi đi!

“Hiệu trưởng, nhiệm vụ…” Eli cau mày, cố gắng ở trong đám người này phân biệt suy nghĩ của Elian, lẩm bẩm đem thứ đọc được nói ra: “Huyền Nhật, cảnh báo.”

Đến đây, Ezart và Eli nhìn thoáng qua nhau, tất cả đồng thanh nói: “Nhiệm vụ lần này hiệu trưởng cho cậu ta lại có liên quan đến Huyền Nhật?”

“Cậu ấy muốn chúng ta cảnh báo Huyền Nhật.” Eli gật đầu rồi nói, làm bạn nhóm lâu như thế, cho dù chỉ có mấy từ đơn độc, đại khái cũng có thể lý giải ý tứ của hắn.

“Nhưng ai biết tên kia ở đâu chứ! Hơn nữa chỉ bằng Elian, còn không thể động được Huyền Nhật.”

Ezart lại lười để ý, dù sao Elian đã sớm nhiều lần khiêu chiến Huyền Nhật rồi, kết quả cũng giống hắn, thất bại, thất bại lại thất bại, cùng lắm là mình chỉ chống giữ được năm phút, mà Elian có thể chống giữ thêm ba phút thôi.

Eli lại lắc đầu, giải thích: “Hiệu trưởng hẳn là cũng biết Elian đánh không lại Huyền Nhật, sẽ không chỉ phái cậu ấy tới.”

“Cho dù có người giúp đỡ, tên Huyền Nhật kia lại không thích đánh nhau, chắc chắn sẽ chạy, nó nếu muốn chạy, ai cản được nó!”

Lời này vừa ra, ngay cả Eli cũng gật đầu, thực lực của Huyền Nhật quá rõ ràng rồi.

Nhưng, Ezart lần này lại không muốn đi nữa, hắn thì thào: “Nhưng trái lại có trò hay nhìn rồi, vậy thì xem xong rồi đi ngủ sau cũng được.”

“…”

“Đi thôi, Eli, tới đằng trước xem một chút.” Ezart một nắm xách Eli lên, như thế nắm lấy hắn, đi về phía đầu hàng ngũ. Về phần xếp hàng? Không có cửa!

Eloise thấy thế, cũng từ trong hàng ngũ chạy ra, bước nhanh đi theo tới, vừa chạy tới bên cạnh hai người liền mắng: “Này! Các cậu làm gì không xếp hàng hả? Chen hàng là chuyện bất lịch sự nhất đó!”

“Tôi lại không xếp hàng, đứng ở bên cạnh xem không được à?” Ezart giễu cợt hỏi ngược lại.

“Cái này…” Eloise nhíu mày, hình như cũng không ai nói như thế không được.

“Eloise, hiệu trưởng lại xuống nhiệm vụ nhằm vào Huyền Nhật, Elian muốn chúng ta đi cảnh báo cậu ấy trước.” Eli tận trách báo cáo.

“Hả?” Eloise ngẩn người, “Oh” một tiếng rồi nói: “Vậy đi thôi, đầu của hàng ngũ này chính là Huyền Nhật rồi.”

“Cái gì? Cậu làm sao biết…” Ezart và Eli đều giật mình.

“Người xếp hàng nói, bọn họ đang muốn chữ ký của Huyền Nhật mà!”

“Vậy cậu còn xếp hàng cái gì?” Ezart khó có thể tin hỏi.

“Tôi cũng muốn ký tên! Không được à?” Eloise bày ra năm bức ảnh, vui vẻ nói: “Cậu xem, người bên cạnh còn đem hình Huyền Nhật chia cho tôi đó, chụp thật là siêu đẹp!”

Vấn đề không phải ở đây! Huyền Nhật chính là a Dạ, cậu lát nữa kêu cậu ta ký không phải được sao, xếp hàng làm gì chứ… Ezart lần nữa bất đắc dĩ bưng mặt.

Eli đã quá quen nên không có một chút phản ứng.

Trong lúc ba người này đang xì xì xèo xèo, người nọ đang mai phục ở trong đám người lại tức giận đến sắp hộc máu rồi.

Làm cái quỷ gì vậy! Bảo bọn họ khẩn cấp cảnh báo Huyền Nhật, vậy mà lại ở đó nói chuyện phiếm! Elian sắp nổi khùng rồi, hận không thể đi lên phía trước nện cái đầu hột nho của ba người kia.

“Mặt của cậu quá cứng nhắc rồi, Elian, lát nữa đừng làm phiền tôi!” Một âm thanh lành lạnh vang lên.

“Rất xin lỗi, tôi chỉ là chờ đến có chút phiền chán thôi.” Elian quay đầu, nổi lên một cái mỉm cười mê người: “Vầy được chưa? Tử?”

Người bên cạnh của Elian, một đầu tóc đen ngắn, khuôn mắt hết sức tuấn tú, đồng thời đôi mắt lục lấp lánh có thần đến giống như lúc nào cũng đang trừng người, thân cao gần như xấp xỉ Elian, thân hình lại gầy hơn, nhìn sơ qua, gần như không phân biệt được giới tính người này là gì.

“Hai người là bạn trai bạn gái sao? Thật là xứng đôi à nha!” Một nữ sinh bên cạnh đỏ mặt hỏi, mà nhóm con gái bên cạnh cô thì thảo luận đôi này: “Cô gái đó thật xinh đẹp, nam sinh cũng siêu cấp đẹp mắt! Nhưng nữ sinh hình như hơi cao…”

Elian nở nụ cười khổ, giải thích: “Hơ hơ hơ! Không phải, cậu ta là nam, chúng tôi là bạn.”

“Woa! Nam nam đó!”, “Giống như cặp đôi trai đẹp mà truyện tranh mới có ghê!”, “Không biết là ai ở trên, ai ở dưới?”

“Vậy còn phải nói, vừa nhìn đã biết tóc nâu đỏ cường tráng hơn, nhất định cậu ta là ở trên.”

“Các ngươi nói cái gì!”

Tử nguy hiểm nheo lại hai tròng mắt, lạnh lùng nói: “Các ngươi vừa mới nói ta ở dưới Elian?”

“Đừng, đừng giận, Tử, trên dưới họ nói, không phải trên dưới của thực lực đâu!”

Elian vội vàng khuyên ngăn, không thể để Tử ra tay, người này hoàn toàn không biết hạ thủ lưu tình là cái gì, ra tay một cái liền có nhân mạng, quả thực là một nhân vật nên nhốt ở trong tù, thuận tiện dán thêm tờ giấy “Nguy hiểm! Không thể thả ra.”

“Các ngươi vừa mới nói, ta ở dưới Elian sao?” Tử lại hoàn toàn không để ý lời của Elian nói, tay hắn cũng đã đặt ở trên vũ khí của mình, chỉ chờ nhóm người này nói một chữ phải, liền định đem bọn họ và cả Elian toàn bộ cùng giải quyết.

“Cậu ở trên!”

Dưới ánh mắt nguy hiểm của Tử, và ra sức nháy mắt ám hiệu của Elian, chúng nữ sinh hết sức đồng thanh trả lời.

Thấy thế, Elian cuối cùng thở phào nhẹ nhõm.

“Hừ! Ta quả nhiên mạnh nhất.” Tử bỏ tay khỏi vũ khí, dữ tợn trừng Elian một cái, như tuyên bố nói: “Mặc kệ là ngươi hay Huyền Nhật, ta cũng đều ở trên các ngươi!”

Các nữ sinh lộ ra ánh mắt sùng bái, tới tấp nổi lên thảo luận: “Woa! Hắn ngay cả Huyền Nhật cũng muốn công đó!”, “Tình tay ba sao?”, “Hay là một công hai?”

Cái này không việc gì phải tranh trên dưới đi! Tử, cậu căn bản không hiểu ý nghĩa của “trên dưới” đám nữ sinh này nói… Elian càng muốn khóc rồi.

“Thấy đến mục tiêu rồi, heh! Đừng làm phiền tôi.”

Tử cười lạnh một tiếng với Elian, sau đó trong nháy mắt, biểu tình của hắn mềm lại, ánh mắt cũng không còn long lanh có thần, biến thành mê say không khác gì người chung quanh, trong nháy mắt từ một phần tử khủng bố biến thành kẻ sùng bái.

“Tử! Hiệu trưởng không phải muốn giết Huyền Nhật, cậu phải nhớ điểm đó.” Elian thấp giọng nói.

“Câm miệng!”

Elian cười khổ lên, nói không chừng, hiệu trường tìm hắn cộng tác với Tử, căn bản không phải muốn hắn trợ giúp Tử đi công kích Huyền Nhật, mà là muốn ngăn cản Tử giết chết Huyền Nhật.

Dù sao, gã Tử này thiện trường nhất chính là ám sát.

 

5 responses »

  1. “Hừ! Ta quả nhiên mạnh nhất.” Tử bỏ tay khỏi vũ khí, dữ tợn trừng Elian một cái, như tuyên bố nói: “Mặc kệ là ngươi hay Huyền Nhật, ta cũng đều ở trên các ngươi!”
    Các nữ sinh lộ ra ánh mắt sùng bái, tới tấp nổi lên thảo luận: “Woa! Hắn ngay cả Huyền Nhật cũng muốn công đó!”, “Tình tay ba sao?”, “Hay là một công hai?”
    Chết sặc……………

    Reply
  2. gặm Phong bì

    Reply
  3. Tội Huyền Nhật, bị người ta công mà ko biết tại sao XDDDD

    Reply
  4. giờ mới phát hiện ra….. thì ra tác giả Yu Wo cũng rất…………………..

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: