RSS Feed

Huyền Nhật Thú – Vol3c3

Bọn Ezart làm sao lại còn chưa đến cảnh báo Huyền Nhật?

Elian âm thầm sốt ruột trong lòng, Huyền Nhật nói ít cũng đã ký ảnh của một hai trăm người, cứ như thế lòng cảnh giác sợ rằng đều sẽ buông lỏng, mà hiệu trưởng cũng đúng là xảo trá, vừa nhìn thấy tình huống quảng trường, lập tức khẩn cấp triệu hồi hắn và Tử, còn bảo bọn họ trực tiếp mai phục trong hàng ngũ tiến hành đột kích.

Hắn nhìn bốn phía một chút, chung quanh không chỉ mình và Tử mà thôi, cũng mai phục không ít học sinh của đặc chiến ban, tất cả đều là vì bao vây Huyền Nhật, không cho nó chạy thoát, xem ra lần này, hiệu trưởng hạ tâm huyết rồi.

“Xin giúp tôi ký tên!”

Lúc này, Tử cũng đã xếp đến trước mặt Huyền Nhật, Huyền Nhật vẫn như cũ, không hề có biểu tình, Tử thì cười tít mắt thỉnh cầu, đồng thời trên tay còn cầm một bản ký tên thật to và bút muốn đưa cho Huyền Nhật.

Tử muốn phát động đột kích trong lúc Huyền Nhật đang ký tên sao?

Elian nhíu mày, đó đúng thật là thời cơ tốt, khi ký tên, lực chú ý sẽ ở trên chữ viết, đồng thời bản ký tên lớn này có trợ giúp che lấp tầm mắt Huyền Nhật, nếu thật để cho Tử đột kích thành công, để cho a Dạ bị thương, vậy sự tình đã có thể gay go rồi, hắn cũng không quên, sau lưng a Dạ thế nhưng là “vị nào đó” đang chống đỡ nó.

Muốn nghĩ biện pháp cảnh báo Huyền Nhật… Khốn kiếp! Ba người kia rốt cuộc có tới hay không?

Nhưng Elian không có thời gian đi xác nhận chuyện này, đã nhìn thấy Huyền Nhật đang vươn tay định tiếp nhận bản ký tên trên tay Tử, hắn lại không thể trực tiếp ám chỉ, bây giờ hiệu trưởng chắc chắn đang sử dụng máy theo dõi để quan sát tình huống ở đây, nếu hắn trực tiếp cảnh báo Huyền Nhật, sau đó chắc chắn sẽ bị hiệu trưởng nhìn chòng chọc, vậy sự tình trái lại sẽ càng nghiêm trọng.

Ngay lúc Elian tiến lui không được, Huyền Nhật lại ngừng tay, không tiếp tục nhận bản ký tên của Tử, mà là chậm rãi ngẩng đầu nhìn Tử và Elian, chỉ là trên mặt của nó vẫn vô biểu tình, nhìn không ra nó rốt cuộc có ý tứ gì.

Cậu ta phát hiện không thích hợp rồi sao? Elian trong lòng hoan hỷ.

Nó mở miệng, giọng điệu bằng phẳng nói: “Các người…”

“Huyền Nhật!”

Huyền Nhật dừng lại lời nói, quay đầu nhìn về hướng âm thanh phát ra, âm thanh này là của Eloise, cho nên Huyền Nhật… hoặc phải nói là a Dạ không chút suy nghĩ quay đầu nhìn qua, chỉ thấy Eloise, Ezart và Eli ba người chạy về phía nó, ánh mắt của Eloise hết sức hoảng hốt, ngay cả Ezart cũng nhíu mày.

Nguy rồi! Mình không có đến chỗ hẹn… a Dạ hoảng lên, trong nháy mắt đó, tính cách của Huyền Nhật chuyển thành Nhật Hướng Dạ.

Chính là bây giờ!

Tử trên mặt vẫn mang mỉm cười, nhưng lại vô thanh vô tức đem dao nhỏ dấu ở trong mũi giày đá ra, đâm thẳng về hướng đầu gối của Huyền Nhật…

Chỉ thấy thân ảnh Huyền Nhật nhất thời khụy xuống, kích này, dĩ nhiên thuận lợi rồi!

“Ha!”

Tử bày ra tiếng cười điên cuồng, trong lúc cười, rồi lại không chút lưu tình mà đá vào đầu gối kia của Huyền Nhật, nhưng Huyền Nhật cũng đã có cảnh giới, thân ảnh né qua bên cạnh, nhưng bị thương thế ở đầu gối ảnh hưởng, nó vẫn để cho bắp đùi rạch ra một đường máu.

Nguy rồi! Một bên đầu gối bị thương, Huyền Nhật đã không thể nào thi triển thân pháp cao siêu rồi. Elian biến sắc, cứ như vậy, dưới sự vây đánh của Tử và mình, cộng thêm vòng vây do thành viên ban đặc chiến xung quanh hình thành, vậy cho dù là Huyền Nhật, sợ rằng có chắp thêm cánh cũng khó thoát!

Lúc này, sân trường đột nhiên vang lên tiếng của máy phát thanh.

“Xin chào các học sinh, ta là hiệu trưởng Antonius, bây giờ đang tiến hành diễn tập chiến đấu của đặc chiến ban, xin những học sinh không phải của đặc chiến ban không được gia nhập chiến đấu, cũng rời khỏi sân hình tròn của trung ương quảng trường.”

Mọi người tụm năm tụm ba phàn nàn những lời “Làm sao lại thế? Tôi vất vả lắm mới xếp sắp tới rồi đó!”, nhưng dưới mệnh lệnh của hiệu trưởng, mọi người vẫn rời khỏi sân trung ương, sau đó đứng ở ngoài quảng trường vây xem.

Lúc này, học sinh ban đặc chiến ẩn trong đám người cũng toàn bộ đều hiển hiện ra, bọn họ hai người một tổ làm thành hình tròn, mỗi vị trí giờ có một tổ, tổng cộng có mười hai tổ, cộng thêm Elian và Tử ở trung ương, toàn bộ là hai mươi sáu người.

“Toàn, toàn thể xuất động?” Elian nhìn quanh một chút, hít ngược một hơi, cộng thêm Eloise và Eli, tổng cộng hai mươi tám người, mặc dù còn thiếu hai ngươi, nhưng hai người đó nghe đâu đang tiến hành nhiệm vụ bí mật, gần như cũng không có ai từng nhìn thấy bọn họ.

Lúc này, hiệu trưởng lại hạ xuống mệnh lệnh: “Eloise và Eli, hai người đi đến tổ hướng ba giờ, còn Ezart, rời khỏi sân trung ương.”

Ezart nhíu nhíu mày, nhìn vết thương đầu gối của Huyền Nhật và hai mươi tám học sinh đặc chiến ban xung quanh, hắn hừ lạnh một tiếng nói: “Thú vị đấy! Ta đã sớm muốn cùng học sinh đặc chiến ban làm vài trận, xem coi ai mạnh hơn!”

Nói xong, hắn cứ đứng ở trung ương quảng trường, hai tay mang găng dùng sức đấm vào nhau vài đấm.

Đối với hành động của Ezart, Elian âm thầm khen ngợi.

Chẳng qua hiệu trưởng hiển nhiên cũng sớm có chuẩn bị, truyền thanh lần nữa vang lên: “Mười giây sau, học sinh còn ở lại sân trung ương quảng trường không phải học sinh đặc chiến ban, toàn bộ đuổi học!”

Ezart và Elian đồng thời thoáng giật mình, người trước càng trong lúc nhất thời không biết nên rời đi hay không.

Lúc này, chiến đấu trên sân lại không chờ được mười giây, Tử sớm đã triển khai công kích, thế tấn công trên chân nhanh đến tạo thành một bóng ảnh, bởi vì trên mũi giày đều là mũi dao ngắn sắc nhọn, khiến cho Huyền Nhật không thể không lấy chân bị thương triển khai thân pháp né tránh, chỉ là vài lần do chân bị thương, làm không được động tác né tránh như mong muốn mà né không ra, chỉ có thể lấy tay đỡ.

Móng tay như dao của Huyền Nhật đã sớm duỗi ra, trong lúc ngăn cản chân pháp của Tử, đồng thời định dùng móng tay công kích cước bộ của đối phương, dưới một lần tiến công của Tử, vuốt Huyền Nhật hủy đi quần trên cẳng chân của hắn, nhưng cũng không có tiếng đao nhọn xé rách da thịt, thay vào đó, lại là âm thanh va chạm và chà sát chói tai của sắt thép.

Cuối cùng, sau vài tiếng lanh lảnh vang lên, hai người trong chiến đấu lại lần nữa phân ra, Tử thì điên cuồng cười lớn, Huyền Nhật lại vẫn như cũ không chút phản ứng.

Mọi người tập trung nhìn, trên mặt đất đã gãy hai ba cây móng tay dài lóe theo ánh kim loại, mọi người kinh ngạc mà nhìn lên chân của Tử, nhưng không nhìn thấy máu chảy đầm đìa như trong dự đoán, mà là một cái giày bốt kim loại, thì ra, Tử không phải chỉ có mũi giày có cơ quan mà thôi, mà là cả cái giày đều là vũ khí, cuối cùng, lại nhìn về trên tay Huyền Nhật, chỉ thấy móng tay trái của nó gãy ba cây, hai cây còn lại là ngón áp út và ngón út không tiện thi lực.

Đối với giày kim loại rắn chắc, móng tay của Huyền Nhật thật sự quá mỏng, căn bản không thể nào đâm thủng, thậm chí lần đầu giao chiến đã bị gãy rồi.

Tử không cho Huyền Nhật nghỉ xả hơi, lập tức lại tiến lên công kích, lần này, Huyền Nhật không cùng hắn đối chọi nữa, nhưng là triển khai thân pháp trốn tránh, lúc thật sự sắp tránh không ra, liền né mũi dao, đánh xiên bắp chân của Tử, nhưng cho dù là triển khai thân pháp, hay trong nháy mắt né mũi dao, đối với đầu gối bị thương mà nói, gánh nặng cũng rất lớn, người bình thường sợ rằng đã sớm đau đến lăn lộn trên mặt đất rồi, nhưng nó ngay cả tiếng cũng không phát ra, cái này càng khiến cho người ngoài cảm thấy hai người chiến đấu trên sân đều không giống con người…

Hai người trung gian đánh đến kịch liệt, bên cạnh, Ezart dưới hạn chế mười giây không ra khỏi hiện trường sẽ bị đuổi học, không thể không di chuyển ra ngoài sân trước, hắn đứng ngay ở ranh giới của trong sân và ngoài sân, ánh mắt vẫn chặt chẽ nhìn chằm chằm tình huống trong sân.

Sắc mặt của Elian hết sức khó coi, hắn không ngờ Huyền Nhật lại rớt xuống thế bất lợi, đột kích thành công lúc mới đầu ảnh hưởng tới Huyền Nhật quá lớn, bởi vì Huyền Nhật luôn là lấy động tác hoàn mỹ tinh chuẩn để làm công kích và né tránh, một khi khớp xương bị thương, ảnh hưởng đối với Huyền Nhật so với người bình thường càng lớn.

Eloise và Eli lúc này đã đi tới hướng ba giờ, hai người nhìn tình huống trong sân sắc mặt đều trắng bệch, lại không biết bản thân nên làm cái gì.

Nhất thời, Eli đột nhiên lặng một chút, nói khẽ với Eloise: “Huyền Nhật cậu, cậu ấy đang nói chuyện với tôi…”

“Cái gì? A Dạ nói cái gì?” Eloise hết sức sốt ruột.

“An Đặc Khiết, tử thần, lưỡi hái.”

“Thứ gì vậy? Tôi chỉ nghe hiểu được An Đặc Khiết, đó chẳng phải là papa của a Dạ sao?” Eloise nhíu mày.

Eli thấp giọng nói:

“Cậu nhá máy cho tôi, để tôi làm bộ nhận điện thoại, sau đó rời khỏi đây, đi gọi điện thoại báo cho An Đặc Khiết.”

“Được.”

Eloise vừa nghe xong, lập tức len lén vươn tay vào trong túi, ở trên điện thoại nhấn xuống số của Eli, không quá mấy giây sau, điện thoại của Eli lập tức vang lên, hắn nói câu xin lỗi với bạn cùng đặc chiến ban bên cạnh, sau đó đi sang một bên, đương nhiên không phải nhận điện thoại, mà là vội vàng gọi điện thoại đến nhà của a Dạ.

Trong lúc Eli đang gọi điện thoại, Tử cũng thúc giục Elian: “Cậu đang làm cái gì? Còn chưa lên trợ giúp!”

Nghe thúc giục này, Elian giật mình trong lòng, ngoài mặt lại vẫn như không có việc gì hỏi: “Tôi tưởng cậu muốn một mình đấu với Huyền Nhật, cậu không phải muốn chứng minh cậu mạnh hơn Huyền Nhật sao?”

“Thắng chính là mạnh, để ý đánh một mình hay vây đánh làm gì.” Tử không kiên nhẫn trả lời.

Cái tên không có một chút tinh thần quyết đấu này! Elian thầm mắng trong lòng, nhưng cũng chỉ có miễn cưỡng tiến lên “vây đánh”, nếu không, hiệu trưởng và Tử đều sẽ nổi lên nghi ngờ quan hệ của hắn và Huyền Nhật, đến lúc đó, Nhật Hướng Dạ cái người thường thường cùng một chỗ với bọn hắn giờ phút này lại không có xuất hiện, đồng thời có màu tóc giống với Huyền Nhật này nhất định sẽ bị hoài nghi.

Huyền Nhật và Nhật Hướng Dạ là cùng một người, chuyện này sở dĩ không bị phát hiện, là bởi vì mọi người trước giờ chưa từng đem bọn họ so sánh cùng một chỗ, một khi đã bị hoài nghi là cùng một người, lấy đến so sánh, vậy chắc chắn sẽ bị phát hiện, dù sao cũng là cùng một người, chưa kể màu tóc và thân hình đều là một dạng.

Lúc này Huyền Nhật lùi về sau một cái, quay đầu nhìn Tử và Elian đang đi tới, khi Tử đang bất chấp mọi thứ muốn tiến lên công kích, Huyền Nhật rốt cuộc mở miệng nói.

“Tôi đồng ý gặp Hiệu Trưởng.”

Lời này vừa nói ra, truyền thanh lại vang lên: “Ngừng tay, Tử!”

Chân đã đá ra của Tử đột nhiên ngừng lại, mũi giày cách mặt Huyền Nhật chỉ có 10 cm, chân mặc dù ngừng lại, nhưng khuôn mặt thanh tuấn của hắn lại vặn vẹo, hình như đang cố nén lửa chiến trong lòng, nhưng cuối cùng, hắn vẫn chầm chậm hạ chân xuống.

“Elian, Tử, đưa Huyền Nhật đến phòng hiệu trưởng.”

“Vâng.” Hai người đồng thanh trả lời, chỉ là Elian mặt mang mỉm cười, Tử lại là mặt âm u.

Mà Huyền Nhật sau khi nói xong câu kia, cũng không mở miệng nói nữa, khi Elian đi lên phía trước, ra hiệu mời với nó, nó cũng chỉ yên lặng theo phía sau Elian, mà Tử thì theo phía sau nó.

Elian đi ở trước nhất mặc dù mặt mang mỉm cười, nhưng tâm trạng lại là rất lo lắng, một khi đi vào phòng hiệu trưởng như đầm rồng hang hổ đó, Huyền Nhật cho dù có chắp cánh cũng khó bay, mà hiệu trưởng cũng luôn không thích bị từ chối, chỉ cần nhìn lần này ông ta vì bắt Huyền Nhật, xuất động cả đặc chiến ban đã biết, ông ta đối với Huyền Nhật là chuyện phải làm được.

Hiệu trưởng muốn có được Huyền Nhật, Huyền Nhật chỉ nghe lời Nhật Hoàng nói… lạy trời phù hộ, sau cùng ngàn vạn lần đừng dẫn tới Nhật Hoàng, nếu không sự tình sợ rằng sẽ nghiêm trọng vượt mức tưởng tượng, phẫn nộ của Nhật Hoàng cũng không phải chuyện học viện Yelan nho nhỏ gánh chịu nổi.

◊◊◊◊

Ring…ring ring…

An Đặc Khiết đang ở trong phòng thí nghiệm, thí nghiệm đúng lúc đang tiến hành tới giai đoạn quan trọng nhất, hắn trong dĩa nuôi cấy nhỏ một giọt chất lỏng màu nâu, mà trong dĩa nuôi cấy vốn có một khối vật thể không rõ trông như khối thịt đang nhúc nhích, khi chất lỏng này rơi trên khối thịt, khối thịt đầu tiên là ngừng một chút, sau đó điên cuồng nhúc nhích lên.

Ring ring…

“Xem ra là liều lượng quá cao rồi.” An Đặc Khiết mắt cũng không chớp nhìn khối thịt giãy dụa, thần sắc trên mặt hình như có chút ảo não.

BOOM!

Khối thịt trong dĩa nuôi cấy điên cuồng vùng vẫy một hồi, cuối cùng mạnh mẽ nổ tung, phun đầy bàn thí nghiệm đều là vụn thịt nhỏ màu hồng nhạt.

Ring ring…

“Thật hỏng bét, xem ra hiệu lực của loại thuốc này quá cao, chỉ có thể dùng một lần, cơ thể mẹ sẽ tiêu tùng rồi, không biết nên cải tiến làm sao mới được, giảm thấp liều lượng, hay là giảm hiệu lực, không biết kiểu nào đối với thương tổn của bản thể ít hơn?”

Ring ring…

Ring ring? Đây nghĩa là gì? An Đặc Khiết ngơ ngác tự hỏi một hồi, mới rốt cuộc nhớ tới, kinh hô: “A! Là tiếng chuông điện thoại!”

Đừng nói là Nhật Hướng Viêm gọi về nhà đi? An Đặc Khiết nhất thời sắc mặt phát đen, lập tức lao ra khỏi phòng thí nghiệm cách ly, ngay cả chén đong trên tay cũng không kịp buông, liền vọt tới phòng ngoài, trong nháy mắt cầm lấy điện thoại.

“Alo! Tôi là An Đặc Khiết.”

“Bác trai, bác cuối cùng chịu nhận điện thoại rồi…” Mặc dù không biết bây giờ mới nhận, có còn hữu dụng không.

“Bác cái gì?” Mặt của An Đặc Khiết vặn vẹo một chút, bác trai? Hắn mới ba mươi tuổi đầu, lại đã bị gọi là bác trai?!

“Bác trai, Huyền Nhật đã xảy ra chuyện.”

“Khốn kiếp: gọi ta là anh… Cái gì? Cậu nói a Dạ đã xảy ra chuyện?” An Đặc Khiết giật mình, làm sao lại xảy ra chuyện?

Eli đơn giản đem chuyện nói rõ một lần, nói: “Cuối cùng, suy nghĩ cậu ấy truyền tới là tên của bác trai, còn có tử thần, lưỡi hái hai cái từ này.”

“Gọi ta là anh!” An Đặc Khiết nhíu chặt mày: “Ta biết rồi, ta lập tức qua, các người đến cổng trường đón ta.”

“Uh.” Eli trả lời xong, liền cúp điện thoại.

Cúp xong điện thoại, An Đặc Khiết vừa ra sức phóng lên lầu, trong đó là phòng triển lãm vũ khí, sân huấn luyện chiến đấu, sân huấn luyện xạ kích vân vân của Nhật Hướng Dạ.

Hắn nhìn quét qua một chút, nhanh chóng đã tìm được cái vali của lưỡi hái tử thần, lúc hắn vươn tay sắp nắm được cái vali, mới phát hiện mình vậy mà luống cuống đến ngay cả chén đong thí nghiệm mới rồi vẫn còn cầm ở trên tay, chất lỏng màu nâu bên trong sóng sóng sánh sánh, may là không có tràn ra, hắn tiện tay bỏ chén xuống, vừa cầm lấy lưỡi hái tử thần, vừa lầm bầm lầu bầu.

“Cuộc sống học viện của a Dạ thật đúng là nhiều màu nhiều vẻ! Xem ra Nhật Hướng Viêm nghĩ quá đơn giản rồi, em trai của hắn trước giờ không có tư chất trở thành người bình thường.”

◊◊◊◊

Huyền Nhật hết sức an tĩnh, trong cả sự kiện, nó cũng chỉ nói ra câu nó đồng ý gặp hiệu trưởng mà thôi, sau đó liền yên lặng đi theo Elian và Tử, người của toàn trường cũng không biết nó rốt cuộc nghĩ cái gì, thậm chí có người bắt đầu suy đoán kiểu như, nó có phải là muốn trực tiếp thủ tiêu hiệu trưởng gì gì đó rồi.

Nhưng trên thực tế, kết quả này cũng không phải là lý trí của Huyền Nhật quyết định, nhưng là do Nhật Hướng Dạ của phía tình cảm quyết định.

Cách suy nghĩ của a Dạ hết sức đơn giản, chỉ cần nói rõ ràng với hiệu trưởng, mình chỉ nghe lời của ca ca, không muốn vào ban đặc chiến, như thế, hiệu trưởng sau này sẽ không tìm mình nữa.

Huyền Nhật lại phán định cái này là hạ sách, nếu như đối phương không chịu từ bỏ, lấy tình trạng thân thể đầu gối bị thương, lại không có lưỡi hái tử thần bên người, đến lúc đó sợ rằng không dễ thoát thân, nhưng là, tình cảm lại lấn át lý trí, Nhật Hướng Dạ lại cố chấp cho rằng chỉ cần nói rõ là được, hiệu trưởng nhất định sẽ không cố ép mình.

Khi lý trí và tình cảm đi ngược chiều, Nhật Hướng Dạ căn cứ vào lời ca ca từng nói, lựa chọn tình cảm.

Đây là nguyên nhân Huyền Nhật ngoan ngoãn theo Elian và Tử đến phòng hiệu trưởng, nó lại không biết mình làm cho Elian và Eli lo lắng, Elian biết rõ tính cách không từ bỏ của hiệu trưởng, một khi vào phòng hiệu trưởng, muốn đi ra đã khó rồi, mà Eli lại là khổ não vì hắn vất vả lắm mới liên lạc được An Đặc Khiết, nhưng Huyền Nhật lại sắp vào phòng hiệu trưởng rồi, chính hắn và Eloise cũng không có biện pháp đưa An Đặc Khiết vào phòng hiệu trưởng.

Đúng là quá gay go rồi! Trong lòng mọi người không hẹn mà cùng nghĩ tới.

Đối với lo lắng của mọi người, Huyền Nhật không biết chút gì, một mạch theo Elian tới phòng hiệu trưởng, so với nói là “phòng”, nhưng thật ra lại là cả một toà nhà, tòa nhà này mặc dù nói hoa mỹ là phòng học của đặc chiến ban, nhưng mọi người đều biết, đặc chiến ban trước giờ chưa từng vào học, cả tòa nhà này đối với bọn họ mà nói, chính là phòng hiệu trưởng chuyên dùng để lãnh nhiệm vụ!

Ba người một mạch tiến vào tòa nhà, canh phòng của tòa nhà nghiêm ngặt, chỉ có thẻ đặc biệt của học sinh ban đặc chiến mới có thể đi vào, Elian lấy thẻ ra quét một cái, lại lấy ngón tay cái ấn vào máy nhận biết vân tay, lúc này mới cuối cùng mở ra cửa chính của tòa nhà, mà Huyền Nhật vừa bước vào tòa nhà này, liền theo bản năng tra xét bốn phía, phát hiện chỉ là cửa vào của đại sảnh đã có mười mấy cái máy theo dõi xoay ba trăm sáu mươi độ, công khai hay ẩn đều có, mà chất liệu vách tường của tòa nhà thoạt nhìn cũng không phải xi măng cốt thép thông thường mà thôi.

Huyền Nhật lập tức theo bản năng muốn thừa dịp cửa chính chưa đóng bỏ chạy, chỉ là lần nữa bị tình cảm ngăn trở.

Thế là, ba người này thuận lợi một đường đi tới phòng hiệu trưởng của tầng cao nhất, khi cửa phòng hiệu trưởng mở ra, hiệu trưởng Antonius từng thấy ở trong máy chiến đấu ảo an vị ở bên một cái bàn trà, đang nhàn nhã pha trà, vừa nhìn thấy đoàn người Huyền Nhật, lập tức cười tít mắt, nếp nhăn trên mặt sâu đến có thể kẹp chết muỗi ở bên trong.

“Huyền Nhật à! Cậu cuối cùng cũng tới rồi, ta chờ cậu rất lâu đấy!” Antonius cười híp mắt chào hỏi: “Mau tới ngồi bên này, để cho lão già ta dễ dàng nhìn cậu một chút đứa bé xinh đẹp này.”

Huyền Nhật lại vẫn yên lặng đứng ở cửa, nếu như có thể, hành động nó muốn áp dụng là nói cho rõ ràng, sau đó xoay người rời khỏi, mà nó hiện tại cũng định làm như thế.

“Tôi đã có chủ thuê, tôi không muốn vào đặc chiến ban, tôi yêu cầu rời khỏi.”

“…”

Không chỉ là hiệu trưởng Antonius sửng sốt, ngay cả Tử hành vi vốn cổ quái cũng nghiêng mắt nhìn Huyền Nhật, nghĩ thầm, thực lực chiến đấu của gã này so với năng lực nói chuyện của hắn hoàn toàn tương phản.

Elian càng dở khóc dở cười suy nghĩ, a Dạ… cậu không nói chuyện, chỉ là khiến cho người khác cảm thấy cậu lạnh lùng, nhưng vừa mở miệng nói, khiến cho người khác lập tức phát hiện cậu hoàn toàn không thích hợp.

“Đừng nói như thế chứ, ngồi xuống cũng lão đây uống trà, cũng không được sao?”

Hiệu trưởng không hổ là hiệu trưởng, chỉ lặng đi một chút, lập tức lại bưng lên đầy mặt tươi cười, cười híp mắt muốn đi kéo Huyền Nhật, nhưng lại bị Huyền Nhật nghiêng người né qua, nếu không phải cần thiết, nó không muốn cùng bất kỳ người nào tiếp xúc trên thân thể, đó là chuyện vô cùng nguy hiểm, nhất là nó vừa mới bị Tử phục kích qua, đối với loại chuyện này càng mẫn cảm.

“Ngồi xuống đi, Huyền Nhật, dù sao cậu bây giờ cũng đi không được, phải không nào?” Antonius cười híp mắt cúi đầu nhìn đầu gối của Huyền Nhật, mặc dù máu đã đông lại, nhưng vết thương vẫn vô cùng nghiêm trọng.

Vừa rồi ở trên quảng trường, nếu không phải bởi vì vết thương này, Huyền Nhật đã sớm lựa chọn xoay người bỏ chạy, mà không phải ở lại cùng Tử triền đấu, nhưng dưới tình huống đầu gối bị thương, tốc độ của Huyền Nhật chịu ảnh hưởng lớn, sợ rằng nó vừa xoay người, chính là cho Tử một cơ hội đánh một đòn nghiêm trọng, cho nên nó không thể chọn xoay người đào thoát.

Tình huống bây giờ càng gay go, căn phòng này hoàn toàn bịt kín, cửa lại có Elian ngăn cản, biện pháp duy nhất chỉ sợ là, bắt hiệu trưởng làm con tin, buộc Tử và Elian tránh ra.

Trước ngồi xuống nghe hiệu trưởng nói thử xem đã! Nhật Hướng Dạ trong đáy lòng lại hết sức kiên trì hô.

Vì vậy, Huyền Nhật thật sự ngồi xuống, hiệu trưởng cũng cười ngồi xuống theo, thậm chí đưa chén trà cho nó, đương nhiên, Huyền Nhật hoàn toàn không cảm kích, mặc kệ chén trà đặt trên bàn đó.

“Không biết là ai may mắn như thế, có thể mời đến cao thủ như cậu.” Antonius cũng không để ý hành vi vô lễ của Huyền Nhật, giống như một cụ già hàng xóm nói chuyện với người thanh niên.

Bởi vì không biết Antonius rốt cuộc muốn làm cái gì, cho nên Huyền Nhật vẫn chặt chẽ nhìn nhất cử nhất động của ông ta, chỉ trả lời: “Không thể trả lời.”

“Tại sao đi đến học viện Yelan đây? Hẳn sẽ không là thật sự đến để dùng máy chiến đấu ảo chứ?” Antonius cười hề hề: “Cao thủ như cậu, hẳn là rất bận rộn mới đúng chứ?”

Huyền Nhật lại không nghe lọt nửa câu của Antonius, chỉ trực tiếp đặt câu hỏi: “Ông muốn cái gì?”

“Đúng là thẳng thắn.” Antonius khen ngợi, cũng không bày tư thái ôn hòa nữa, mà là đổi thành một khuôn mặt thương nhân: “Vậy ta cũng không nói nhiều, mười cái nhiệm vụ, không cần đóng học phí, ta sẽ phát giấy chứng nhận tốt nghiệp cho cậu, mọi học sinh tốt nghiệp của đặc chiến ban học viện Yelan nếu như có nhiệm vụ muốn ủy thác cho học viện để làm, toàn bộ đều sẽ được coi là nhiệm vụ ưu tiên hoàn thành đầu tiên, cậu xem điều kiện như thế tốt biết bao nhiêu?”

Huyền Nhật lại không có một chút phản ứng.

“Điều kiện này thế nhưng rất tốt rồi, những học sinh ban đặc chiến khác đều phải chấp hành ba mươi cái nhiệm vụ mới có thể tốt nghiệp, một khi chấp hành nhiệm vụ thất bại, còn phải tăng thêm ba cái nhiệm vụ, nhưng ta tin tưởng cậu sẽ không thất bại, điều kiện này cũng sẽ không thêm nữa.”

“Không.” Huyền Nhật không chút suy nghĩ cự tuyệt.

“Một khi có giấy tốt nghiệp đặc chiến ban của học viện Yelan, cho dù đến đâu làm vệ sĩ, đảm bảo vừa vào ít nhất là chức vị đội trưởng.”

Lúc này, Elian đang đứng ở cửa trên mặt hiện lên ánh mắt kỳ quái, đáy lòng hắn không nhịn được muốn nói với hiệu trưởng, hiệu trường à! Điều kiện thầy cho đúng là rất tốt, nhưng đáng tiếc, trước mặt thầy lại là em trai của Nhật Hoàng, Nhật Hoàng đối với a Dạ đã đạt đến cảnh giới cưng chiều mặc kệ cậu ấy muốn gì đều sẽ cho rồi, a Dạ làm sao có thể quan tâm một tờ giấy tốt nghiệp hay cái ưu đãi gì đây?

Đoán chừng trên thế giới này, cũng không có người dám mời em trai của Nhật Hoàng để làm vệ sĩ của mình đi?

“Không.” Huyền Nhật quả nhiên vẫn giữ vững lập trường.

Lúc này, sắc mặt của hiệu trưởng Antonius đã có chút khó coi rồi, hắn lần nữa nâng cao điều kiện: “Tám cái nhiệm vụ, những điều kiện khác giống vậy.”

“Không.”

“Sáu cái! Không thể bớt nữa.” Antonius hạ xuống giới hạn, đây cũng gần như là số lượng nhiệm vụ độ khó cao học sinh giải quyết không được trong ủy thác của học viện.

Huyền Nhật từng chữ từng chữ nói rõ: “Tôi chỉ nghe mệnh lệnh từ chủ nhân hiện nhiệm.”

Antonius giống như không biết từ chối nghĩa là gì, cố gắng lôi kéo Huyền Nhật: “Không sao, ta không vội, hợp đồng vệ sĩ của các người khi nào tới kỳ hạn?”

Huyền Nhật trầm mặc một hồi, trả lời: “Khi tôi chết.”

Lời này vừa ra, Antonius nhất thời cứng họng không nói được gì, ngay cả Tử cũng không khỏi vỗ tay khen ngợi, đủ dứt khoát!

“Không thể nhận thêm bên ngoài?” Hiệu trưởng vẫn không chịu hết hi vọng hỏi.

Không còn cách nào khác, có một số ủy thác thực sự độ khó quá cao, giao cho học sinh làm quá nguy hiểm, nhưng nếu không giải quyết, danh tiếng của học viện Yelan có thể sẽ phải trượt dốc không phanh rồi, bây giờ vất vả lắm hắn mới thấy một học sinh thực lực cao như Tử, đương nhiên phải cố gắng lôi kéo nó, chỉ cần để cho nó cùng làm nhiệm vụ với Tử, phỏng chừng ủy thác dù có khó khăn thế nào cũng không phải vấn đề nữa.

Nếu như Huyền Nhật lập tức trả lời một chữ không, cho dù là Antonius, có lẽ cũng bó tay, chuyện ngày hôm nay có lẽ có thể kết thúc rồi, nhưng vẫn cứ dưới ảnh hưởng của tình cảm, Huyền Nhật chần chừ, đối với việc có nên nói dối gạt hiệu trưởng không này mà chần chừ.

Cái chần chừ này đã cho Antonius cơ hội, khiến cho hắn biết Huyền Nhật không phải không thể nhận thêm bên ngoài, chỉ là ý nguyện không cao mà thôi.

“Năm cái nhiệm vụ, cộng thêm sau này ta hoàn toàn cũng không thăm dò việc riêng tư của cậu, cộng thêm tháo bỏ máy theo dõi lắp đặt thêm của học viện.”

Huyền Nhật suy nghĩ, nếu là như thế, vậy cũng không phải không thể, chỉ cần hiệu trưởng không dò xét thân phận chân thực của Huyền Nhật nữa, như vậy Nhật Hướng Dạ sẽ an toàn hơn nhiều, dù sao, cứ tiếp tục theo dõi, sợ rằng sớm muộn sẽ bị phát hiện chuyện Nhật Hướng Dạ là Huyền Nhật.

Huyền Nhật thỏa hiệp rồi, chỉ là thêm điều kiện cuối cùng: “Những nhiệm vụ tôi không muốn nhận sẽ không nhận.”

“Thành giao!” Antonius vội vàng đồng ý.

◊◊◊◊

“A Dạ cậu tiếp nhận nhiệm vụ của hiệu trưởng, không sao chứ?” Elian lo lắng hỏi.

Đoàn người đứng ở cổng trường, định chờ An Đặc Khiết hẳn là sắp tới, để cho hắn đón Nhật Hướng Dạ về nhà, mà lý do về nhà sớm một chút đương nhiên là, để cho An Đặc Khiết có thời gian đi trị liệu vết thương ở đầu gối của Nhật Hướng Dạ, để tránh cho vết thương bị Nhật Hướng Viêm phát hiện, sau đó, tất cả học sinh của học viện Yelan từ nay về sau không cần đến học nữa.

Lúc này, Huyền Nhật sớm đã khôi phục thành Nhật Hướng Dạ, nó nhỏ giọng trả lời: “Hẳn là không sao, chỉ cần… không bị ca ca phát hiện.”

Trả lời này thật đúng là khiến cho người cực kỳ không an tâm! Mọi người cười khổ lên.

“Ba cậu tới rồi.”

Ezart chỉ về phía bên ngoài cổng trường, tầm mắt mọi người cũng nhìn theo qua đó, quả nhiên nhìn thấy An Đặc Khiết đầy mặt sốt ruột đang xuống từ một chiếc xe tắc xi, trên tay còn cầm một cái vali lớn, lúc hắn từ trên tắc xi nhảy xuống, đầu tự nhiên hướng về phía cổng trường, tự nhiên liền nhìn thấy một đoàn người bao gồm Nhật Hướng Dạ ở bên trong.

Nhìn thấy Nhật Hướng Dạ hình như không có việc gì, An Đặc Khiết cầm theo cái vali đó ngớ ra đứng ở bên đường.

Elian vỗ lưng Nhật Hướng Dạ nói: “Mau qua đi, cha cậu chắc chắn đã lo lắng rất lâu.”

“Uh!” Nhật Hướng Dạ quay đầu qua, cười nói chào tạm biệt với mọi người: “Tạm biệt, Ezart, Lian ca, Eloise và Eli.”

“Tạm biệt, a Dạ…” mọi người cũng đều nhao nhao tạm biệt a Dạ.

Eli bỗng nhiên biến sắc, gào to: “Bác trai, có nguy hiểm!”

Mọi người sửng sốt, có chút không hiểu Eli đang nói cái gì, người duy nhất phản ứng lại là cộng sự của Eli, Eloise, chỉ thấy lời Eli vừa ra, Eloise lập tức chạy ra ngoài trường, phương hướng chính là vị trí của An Đặc Khiết.

“Huh?”

An Đặc Khiết nhìn Eloise đột nhiên cất bước chạy tới, hết sức nghi hoặc, nhưng nghi hoặc của hắn không tiếp diễn quá lâu, một chiếc xe máy tốc độ cao lái đến trước mặt hắn, phía trên có hai người ngồi một trước một sau, hai người đều là áo da quần da cùng với mũ bảo hiểm che toàn mặt, căn bản không nhìn ra bộ dạng làm sao, sau đó người ngồi sau đánh vào bụng An Đặc Khiết một quyền, sau khi làm hắn bất tỉnh, dùng nắm tay chặn ngang ôm An Đặc Khiết lên, tay kia thì xách cái vali đó trên tay hắn.

“GYAA!”

Lúc này, Eloise đã chạy tới, không nói lời nào, dùng toàn lực mà đá phần eo của tên lái xe, định đem hắn từ trên xe đá xuống, một chân này rắn chắc đá trúng, lấy lực lượng của cô, cho dù là con voi hẳn cũng phải đổ, nhưng tên lái xe này lại không chút lung lay, ngược lại vặn ga.

Ga xe máy vừa vặn, trong nháy mắt liền như tia chớp phóng đi, Eloise dồn sức đuổi theo chưa được mấy bước, đã biết không thể đuổi kịp, chỉ có bất đắc dĩ dừng lại.

“An Đặc Khiết papa!”

Lúc này, Nhật Hướng Dạ đã phóng tới, không chịu từ bỏ đuổi theo xe máy, vừa vận động mạnh, vết thương trên đầu gối nó lập tức lại nứt ra, máu thuận theo bắp chân chảy lên trên đường, dọc đường tung tóe.

Elian vội vàng tiến lên ôm lấy Nhật Hướng Dạ, vừa hô: “A Dạ đừng đuổi theo nữa, không thể đuổi kịp được.”

“Không được!” Nhật Hướng Dã lại cực lực giãy dụa, kêu to: “An, An Đặc Khiết papa bị bắt đi, tôi muốn cứu ông ấy về!”

“A Dạ…” Eloise thấy bộ dạng điên cuồng này của a Dạ, đáy lòng cũng nôn nóng đến phát hoảng, không biết nên làm thế nào trấn an nó.

CHÁT! Ezart dùng sức mà tát Nhật Hướng Dạ một cái, lực mạnh đến khiến cho người sau ngã ngồi ngay tại chỗ, Nhật Hướng Dạ sau khi ngã ngồi trên mặt đất, đối với sự thực mình bị đánh cảm thấy ngỡ ngàng, chỉ có ứ nước mắt ngẩng đầu ngẩn ngơ nhìn Ezart.

Ezart trái lại rống to với nó: “Nhìn tôi làm gì? Đi gọi điện thoại cho anh cậu mới có ích, gọi ngay!”

“Uh, uh.”

Nhật Hướng Dạ tìm điện thoại ở trong cặp sách, ấn xuống điện thoại của anh trai, sau khi điện thoại vừa thông, nó lập tức khóc hô: “Ca ca, ca ca!”

“A Dạ! Làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì?” Nghe thấy tiếng khóc của a Dạ, Nhật Hướng Viêm hiển nhiên cũng hoảng hốt lên.

“An, An Đặc Khiết papa bị người khác bắt đi rồi!”

Góc điện thoại kia trầm mặc một hồi, hỏi: “Bốn bạn học của em có ở bên cạnh em không?”

“Có…” Nhật Hướng Dạ vừa trả lời, vừa dùng ống tay áo lau nước mắt.

“Ấn xuống phím khuếch âm, anh muốn nói chuyện với bọn họ.”

“Uhm.” Nhật Hướng Dạ ngoan ngoãn làm theo.

“Bốn người các ngươi, lập tức mang a Dạ về nhà, canh giữ bên người nó, một bước cũng không được rời khỏi nó, cũng không được rời khỏi nhà.”

 

3 responses »

  1. haizz…. lại đến hồi gay cấn rồi, kẻ bắt An Đặc Khiết có thể là ai nhỉ………..
    mà Aico ơi, có hình của Tử không?

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: