RSS Feed

Huyền Nhật Thú – Vol3c4

Bốn người nửa hộ tống nửa ép buộc Nhật Hướng Dạ về đến nhà, không bao lâu sau, Nhật Hướng Viêm cũng từ mật đạo về đến nhà, hắn vừa vào phòng khách, liền phát hiện em trai của mình đang rúc ở trong ghế salon, khóc đến cả tròng mắt đều đỏ, mà Elian thì mang tới một một chậu nước sạch, đang lau chùi vết máu từ đầu gối đến bắp chân nó.

Vừa nhìn thấy nước mắt và vết máu trên bắp chân của a Dạ, trong lòng Nhật Hướng Viêm đã đau đớn, vừa lại cuồng bạo, đau lòng vì nước mắt của a Dạ, cuồng bạo chính là, dưới sự bảo vệ của mình, a Dạ vậy mà lại thương tâm buồn bã, mặc kệ là những kẻ bắt cóc An Đặc Khiết, hay là bản thân quá sơ suất, toàn bộ đều đáng chết!

“Ca ca!”

Nhật Hướng Dạ phát hiện ca ca đã trở về nhà, đứng bật lên nhào vào trong lòng ca ca, khóc nói: “Ca ca, An Đặc Khiết papa bị, bị bắt đi rồi!”

Nhật Hướng Viêm gật đầu, vừa lấy khăn tay ra, đau lòng mà lau nước mắt cho em trai, vừa khuyên nhủ: “A Dạ, không cần lo lắng, An Đặc Khiết sẽ nhanh chóng trở về.”

“Ca ca, a Dạ không sao.” Nhật Hướng Dạ cố gắng tự mình lau nước mắt: “Ca ca anh không cần lo cho a Dạ, mau đi cứu papa.”

“Yên tâm đi, Bill đã đang tra xét.” Nhật Hướng Viêm nhíu chặt mày, chuyện cũng không khó tra, người có thể bắt đi An Đặc Khiết, tám chín phần là bên Bạch Liên Nguyệt kia, chỉ có hắn mới có khả năng ở trong sự kiện người cải tạo này, phát hiện tồn tại của An Đặc Khiết.

Không ngờ, hắn vừa mới có chút mềm lòng, muốn buông tha Bạch Liên Nguyệt, liền xuất ra chuyện lớn như thế. Nhật Hoàng cười lạnh một tiếng, thủ đoạn gần đây của mình có phải quá mức mềm mỏng, mềm đến khiến cho người quên danh tiếng Nhật Hoàng máu lạnh vô tình là làm sao có? Hừ hừ…

Đám người Elian thấy cười lạnh của Nhật Hoàng thấy đến da đầu tê dại, vội vàng nhỏ giọng nói với a Dạ: “A Dạ, cậu mau ôm anh cậu một cái, để cho anh ta đừng tiếp tục cười như thế nữa.”

“Oh?” Nhật Hướng Dạ có chút không hiểu nội tình, ca ca cười như thế có gì không đúng sao? Anh ấy thường thường đều cười như thế mà… Chẳng qua, nếu tất cả mọi người đều nói như thế, Nhật Hướng Dạ cũng ngoan ngoãn ôm lấy ca ca.

Cái ôm này quả nhiên kéo lại lực chú ý của Nhật Hướng Viêm, cười lạnh trên mặt hắn trong nháy mắt biến mất, mang theo mỉm cười dịu dàng xoa xoa đầu em trai, ấm giọng nói: “Đừng lo lắng, tòa đô thị này khắp nơi đều có tai mắt của anh, bọn chúng đến đâu cũng không thể giấu được anh, em ngoan ngoãn ở lại trong nhà chờ tin tức, có được không?”

Nhật Hướng Dạ sau khi nghe như thế, có chút chần chờ nhỏ giọng hỏi: “Ca ca, em có thể hỗ trợ, lần trước em cũng…”

“Lần trước?” Nhật Hướng Viêm cười tủm tỉm hỏi: “Ý em là, cái lần em bảo An Đặc Khiết và Bill gạt anh, lén chạy đi tiêu diệt phòng thí nghiệm người cải tạo, khiến cho anh “suýt nữa” đã đưa hai người bọn họ xuống địa ngục phải không?”

“…” Mọi người trong lòng vì hai người này mặc niệm.

Nhật Hướng Dạ cúi đầu, gần như không dám nhìn mặt ca ca.

“Đừng lo lắng, a Dạ.” Nhật Hướng Viêm lãnh tĩnh nói: “Danh hiệu Nhật Hoàng của anh không phải là được gọi chơi, bất luận đối thủ là ai, lần này anh sẽ không bỏ qua cho hắn, nhất định phải khiến hắn bị hủy diệt đến không còn sót lại chút gì.”

“Em không muốn hủy diệt ai, em chỉ muốn An Đặc Khiết papa trở về…” Nhật Hướng Dạ lại nhỏ giọng trả lời.

“Anh sẽ bảo Bill đặt nhiệm vụ cứu An Đặc Khiết ở trên hết.”

Nhật Hướng Dạ cũng chỉ có gật đầu, tâm trạng vẫn hết sức lo lắng, theo nó nhận thấy, ca ca trước kia luôn cầm súng muốn giết papa, tình trạng hai người ở chung dù sao vẫn không tốt lắm, bộ dạng ca ca thật sự không giống như sẽ để tâm đi cứu papa.

“A Dạ em ở lại trong nhà, anh sẽ phái người thủ ở chỗ này.” Nhật Hướng Viêm đặt hai tay lên vai em trai, nghiêm túc căn dặn: “Lần này, em tuyệt đối không được ra ngoài chạy loạn, anh không cho phép em lại dùng bộ dạng Huyền Nhật đi giết người, cũng không cho em lại bị thương, nghe thấy chưa?”

Dưới sự nhìn chăm chú của anh trai, Nhật Hướng Dạ cho dù vừa mới thật sự có nghĩ muốn lén chạy đi cứu An Đặc Khiết, bây giờ cũng không thể không gật đầu đáp ứng.

“Nghe thấy rồi, ca ca.”

◊◊◊◊

Khi An Đặc Khiết tỉnh dậy, đầu tiên cảm thấy đau buốt ở bụng, cảm nhận sau đó là toàn thân đau mỏi, hắn vừa mới muốn di chuyển, liền phát hiện tay chân của mình không thể động đậy, dễ nhận thấy là bị vật gì đó trói lại rồi, dựa vào xúc cảm lạnh ngắt trên cổ tay, hẳn là kim loại, mà mặc dù hắn đã mở mắt, nhưng trước mắt vẫn là một vùng bóng tối, lại là bị bịt bằng một miếng vải đen.

“Mặc dù đã dùng X quang quét qua, xác nhận thân thể của ngươi đúng là chưa từng cải tạo, chẳng qua mọi việc luôn phải cẩn thận một chút mới tốt, ngươi nói phải không? Bác sĩ An Đặc Khiết.”

An Đặc Khiết theo phản xạ hướng về phía âm thanh phát ra, quay đầu, lập tức đoán ra cái âm thanh khàn khàn này hẳn là đã qua máy biến âm, không phải giọng chân thực của bọn bắt cóc.

“Nhất là, đối tượng làm đối tác là Nhật Hoàng, càng phải mười hai vạn phần cẩn thận.”

An Đặc Khiết trầm mặc, nghĩ thầm, bọn bắt cóc đã biết tên hắn là An Đặc Khiết rồi, đây cũng không có gì phải kỳ quái, nếu đã có tướng mạo của hắn, vậy tùy ý tra một cái, hẳn là đã có thể tra ra được, đồng thời, hắn còn nói là đối nghịch với Nhật Hoàng, vậy tám chín phần là bên phe người cải tạo rồi.

Đương nhiên, kẻ địch của Nhật Hoàng không ít, khả năng hắn đoán sai rất cao, nhưng trực giác cho rằng là đúng.

“Ngươi muốn ta làm cái gì?” Hắn mở miệng hỏi.

“A! Ngươi cái gì cũng không cần làm, làm con tin thì được rồi.”

“Thật không?” An Đặc Khiết thản nhiên trả lời: “Xem ra cuộc sống ngươi cùng Nhật Hoàng đối đầu không dài, nếu không thì nên biết, người đó lúc nào từng để ý sống chết của người khác? Ta thấy ngươi so với việc đem ta làm con tin, và cùng người đó nói điều kiện, tốt hơn hết là trực tiếp cùng ta thảo luận đi.”

“Ha ha! Ngươi ngay cả bản thân cũng bị ta bắt rồi, còn có cái gì có thể thảo luận?”

An Đặc Khiết bình tĩnh nói: “Huyền Nhật là của ta chế tạo.”

Lời này vừa ra, đối phương trầm mặc một hồi, sau đó tuôn ra tiếng cười, tiếng cười vang vọng một lúc lâu.

“Vậy đích xác đủ tư cách thảo luận với ta, chỉ cần giúp ta chế tạo Huyền Nhật, cái Nhật Hoàng có thể cho ngươi, ta đều có thể cho ngươi!”

“So với muốn ta làm ra Huyền Nhật thứ hai, ta thấy ngươi không bằng để ta cải tiến người cải tạo của ngươi trước.” An Đặc Khiết thản nhiên nói: “Huyền Nhật đúng là tác phẩm rất hoàn mỹ, chẳng qua thời gian và tiền bạc phải hao phí rất lớn, tiền bạc đối với ngươi mà nói, có lẽ không là vấn đề, nhưng, khi ngươi đối đầu với Nhật Hoàng thì có cái thời gian chờ ta làm ra Huyền Nhật thứ hai sao?”

“Cần bao lâu?” Đối phương hình như rất tò mò hỏi.

“Lần trước làm tám năm, lần này, ít nhất cũng phải năm năm, hơn nữa không đảm bảo thành công.”

“Hừ! Nếu ngươi không làm ra được Huyền Nhật, vậy ta cần ngươi làm cái gì? Người cải tạo ta sớm đã có rồi.”

An Đặc Khiết biết nên làm sao ứng phó loại thương nhân này, bọn chúng muốn chẳng qua chính là lợi ích đủ thỏa mãn và thực tế thôi, cho nên mình chỉ cần đề ra thứ đủ lực hấp dẫn, liền không sợ hắn không cắn câu.

“Cho ta hai người cải tạo, thời gian cải tạo nửa tháng, sau khi được cải tạo, hai người cải tạo này liên thủ có thể đánh bại Huyền Nhật.”

Đối phương trầm mặc, nhưng An Đặc Khiết cũng không lo lắng, mặc dù không làm ra được Huyền Nhật thứ hai, nhưng nếu chỉ cần hai người cải tạo thì có thể đánh bại Huyền Nhật, vậy hà tất gì nhất định phải làm ra Huyền Nhật đây?

“Ta làm sao biết ngươi có phải đang giở trò?” Người nọ rốt cục mở miệng hỏi.

“Ta giở trò làm cái gì?” An Đặc Khiết cười một tiếng, bất đắc dĩ nói: “Làm việc dưới tay Nhật Hoàng, và ở dưới tay ngươi, có cái gì khác nhau sao? Đúng rồi, điều kiện của ta là muốn kinh phí nghiên cứu không giới hạn và một phòng nghiên cứu hoàn thiện nhất.”

“Ha ha ha, ngươi rất thức thời đấy, An Đặc Khiết tiên sinh, ta sẽ cho ngươi nửa tháng, nửa tháng sau, ta muốn thấy được hai người cải tạo có thể đánh bại Huyền Nhật đó.”

“Không vấn đề.”

An Đặc Khiết một hơi đáp ứng, trong nháy mắt đó, trong lòng lại chợt hiện qua một khuôn mặt tươi cười gọi hắn là An Đặc Khiết papa.

◊◊◊◊

Nhật Hướng Viêm trở về phòng làm việc, Kyle giống như bình thường ngồi ở một bên, sử dụng máy tính truyền đạt đủ loại chỉ thị, xử lý các loại sự vụ của tổ chức kinh tế khổng lồ.

“An Đặc Khiết ở đâu.”

Kyle ngẩng đầu lên, sớm đã chuẩn bị tốt trả lời: “Vâng, An Đặc Khiết tiên sinh hiện tại bị nhốt ở phòng thí nghiệm dưới đất của Tử Nguyệt minh, khu vực ngoại thành cách đây không xa, mặc dù phía ta đủ có thể tấn công thành công, nhưng không thể đảm bảo chắc chắn an toàn của An Đặc Khiết tiên sinh.”

Nhật Hướng Viêm nhíu mày hỏi: “Tử Nguyệt minh có đề xuất bất cứ yêu cầu nào không?”

“Không có, Nhật Hoàng.”

Nhật Hướng Viêm ngồi vào cạnh bàn làm việc, ngón tay chầm chậm có nhịp điệu mà gõ mặt bàn, trầm ngâm một hồi lâu.

“Trong cái phòng thí nghiệm kia, có gián điệp phe ta không?”

“Không có, trong phòng thí nghiệm đều là nhân sĩ thuộc lĩnh vực chuyên nghiệp.”

Nhật Hướng Viêm sắc mặt bất thiện hạ mệnh lệnh: “Thử nói phương pháp xử lý tốt nhất.”

Kyle có chút ký quái liếc mắt nhìn Nhật Hướng Viêm một cái, bình thường Nhật Hoàng không cần kiến nghị, nhưng lần này hắn lại trực tiếp truyền đạt mệnh lệnh muốn kiến nghị, mặc dù cảm giác có chút quỷ dị, nhưng Kyle vẫn tuân mệnh nói ra phương pháp tốt nhất: “Tấn công, lấy cứu thoát con tin là việc hàng đầu, nếu không thể cứu ra, thì lấy giết chết con tin làm mục đích, về phần duy tu sau này của Nhật Hướng Dạ thiếu gia…”

Nhật Hướng Viêm lạnh lùng liếc Kyle một cái, người sau thì lời vừa ra khỏi miệng, lập tức đã biết mình nói sai, mặc dù trên lưng bị dọa ra không ít mồ hôi lạnh, nhưng hắn vẫn mặt không đổi sắc tiếp tục nói.

“Vấn đề điều trị sau này của Nhật Hướng Dạ thiếu gia, thì một lần nữa triệu tập nhân sĩ có liên quan, tạo thành đội ngũ điều trị để xử lý, nếu chỉ là hộ lý và chữa thương bình thường, mà không dính dáng đến phương diện cải tạo, hẳn là sẽ không có vấn đề.”

Kyle sau khi nói xong, Nhật Hướng Viêm cũng không có mở miệng nói, người trước cũng tiếp tục xử lý việc trên máy tính, hắn vừa mới cùng Nhật Hoàng nói chuyện như thế mấy phút, trên máy tính thư yêu cầu trả lời đã nhiều thêm mười mấy bức.

Suy tư mấy phút, Nhật Hướng Viêm vẫn không thể không thừa nhận, phương thức xử lý của Kyle đúng là chính xác nhất, cũng là phương pháp mình mới đầu đã định áp dụng, có thể cứu ra An Đặc Khiết đương nhiên rất tốt, nếu như không thể cứu ra, ít nhất phải giết chết hắn!

Dù sao An Đặc Khiết biết quá nhiều bí mật của Nhật Hướng Dạ, đồng thời, kỹ thuật của hắn nếu rơi vào trong tay của người khác, đối với liên minh Thái Dương cũng là cái phiền toái.

Nhưng cũng không thể làm như thế! Nhật Hướng Viêm thở dài nói: “Nhưng a Dạ rất thích An Đặc Khiết, nếu như An Đặc Khiết chết rồi, nó sẽ rất buồn.”

Kyle vừa xử lý công sự, vừa theo phản xạ trả lời: “Trẻ con buồn một hồi, sẽ nhanh chóng quên.”

Nhật Hướng Viêm lại nhíu mày, nói: “Mặc kệ a Dạ có quên hay không, ta đã từng nói không để nó đau lòng nữa, Bill.”

“Vâng.” Kyle ngừng xử lý sự vụ trên máy tính, lẳng lặng chờ đợi chỉ thị của Nhật Hoàng.

“Lấy cứu An Đặc Khiết về là mục đích hàng đầu, mặc kệ phải trả giá bao nhiêu, đều phải cứu tên kia về.”

“Vâng, xin ngài đặt ra hạn chế cao nhất của mức giá.”

“Không gây nguy hiểm cho an toàn của ta và a Dạ.” Nhật Hướng Viêm nói xong, lại cau mày suy tư, rồi bổ sung nói: “Còn nữa, cũng không gây nguy hại cho an toàn của ngươi.”

“Vâng.” Kyle gật đầu.

Giọng điệu của Nhật Hướng Viêm đột nhiên chuyển thành nghiêm khắc: “Còn nữa, phái bộ đội tinh nhuệ nhất tới thủ trong nhà, nếu như a Dạ muốn ra ngoài, liền theo sát nó, bộ đội nếu như để cho nó bị một chút xíu đả thương nào, thì toàn bộ lấy chết tạ tội cho ta!”

“Vâng.”

◊◊◊◊

Ezart uể oải mà bước đến cửa nhà của Nhật Hướng Dạ, nhấn cái chuông cửa, người đi ra đương nhiên không phải An Đặc Khiết lúc trước, nhưng là một người vạm vỡ không biết tên, hắn vừa nhìn thấy bộ dạng của Ezart, ánh mắt trên mặt liền nổi lên cảnh giác, giọng điệu đương nhiên cũng sẽ không tốt lắm: “Làm cái gì?”

“Đến đưa bài tập cho a Dạ!” Ezart khó chịu trả lời.

“Ezart! Là Ezart à?”

Phía sau người vạm vỡ truyền đến tiếng bước chân vội vã, sau đó chính là tiếng gọi ầm ĩ của Nhật Hướng Dạ, người vạm vỡ thoáng chốc bị đẩy ra, nhưng lại cố gắng muốn ngăn cản về giữa hai người, chỉ là sức mạnh của Huyền Nhật cũng không phải giả, hắn vẫn bị Nhật Hướng Dạ đẩy sang một bên, dưới bất đắc dĩ, đành phải mở miệng nói rõ: “Thiếu, thiếu gia, chúng tôi vẫn chưa kiểm tra người này.”

“Ngươi, tránh ra!” Nhật Hướng Dạ lại hết sức kiên trì quát với người vạm vỡ.

Yo, thằng nhóc này từ khi nào nói chuyện trở nên không lễ độ như thế rồi? Ezart nhướn mày nghĩ, chẳng qua ngay sau đó cũng không mở miệng hỏi.

Người vạm vỡ lại hết sức giữ vững trách nhiệm mình nên làm, hắn quay đầu đối mặt với Ezart, lấy giọng điệu như mệnh lệnh của người lính nói: “Nếu có mang theo vũ khí, xin cậu giao ra.”

Ezart nhún vai, cởi găng tay trên tay xuống, sau đó ngay cả cặp sách của mình cũng đưa cho người vạm vỡ, hỏi: “Như vậy được rồi chứ?”

Người vạm vỡ cẩn thận kiểm tra cặp sách, không có phát hiện bất cứ vật phẩm nguy hiểm gì, lại đánh giá trên dưới Ezart, quần áo người sau mặc thực sự đơn giản, một cái áo thun và một cái quần jean, có lẽ có thể giấu dao nhỏ trong người, nhưng tuyệt đối không giấu được súng, mà lấy nhân viên bộ đội mai phục trong nhà này để xem, dao nhỏ không thể uy hiếp đến an toàn của thiếu gia, bởi vậy, hắn cũng liền trả lại cặp sách cho Ezart, để cho Ezart tiến vào, đương nhiên hắn không quên theo sát đằng sau hai người.

“Hừ!” Nhật Hướng Dạ bộ dạng lại rất không vui, kéo Ezart đi vào phòng khách.

“Mấy ngày không thấy cậu đi học, tính tình của cậu lại thay đổi lớn rồi.” Ezart có chút kỳ quái đánh giá nó, nói như thể không quen người này: “Quyết định không làm bé ngoan của anh cậu rồi hả?”

Mặt của Nhật Hướng Dạ cứng đờ, bướng bỉnh trả lời: “Mặc kệ ca ca, anh ấy mãi không về nhà, cũng không để tôi đi cứu papa.”

Thì ra là trẻ con làm mình làm mẩy… Ezart gãi mặt, lúc trước không phải đều ngoan ngoãn nghe lời sao?

Hai người mới đi qua cửa trước và hành lang không dài, nhưng lại đi qua mười mấy người trang bị đầy đủ vũ trang, mỗi người vừa nhìn đã biết là vệ sĩ đã trải qua huấn luyện đặc biệt, động tác tinh chuẩn đến đúng là người lính, mỗi người đều dùng một bộ dạng sẵn sàng đón địch đứng ở… trong một nhà dân bình thường, như thể căn nhà dân này là cái chiến trường.

Ezart càng xem càng cổ quái, không nhịn được đẩy Nhật Hướng Dạ một cái: “Này! Nhà cậu đang diễn tập…” quân sự hả?

Lời còn chưa nói xong, vệ sĩ xung quanh lại bị cú đẩy của hắn kích thích, động tác gọn gàng lưu loát mà đồng loạt đem súng chỉa thẳng Ezart, người sau cũng không hổ là ôn thần hoành hành đã lâu của học viện Yelan, bị mười mấy khẩu súng nhắm thẳng, trên tay mình lại không có vũ khí, hắn cũng không lộ ra một tia kinh hoảng, hai tay vẫn ngạo mạn khoanh trước ngực, chỉ có động tác nhíu mày tỏ ra hắn đúng là nhìn thấy tình cảnh mười mấy khẩu súng chỉa thẳng mình.

“Bỏ súng xuống! Không cho phép các ngươi thương tổn Ezart!”

Ezart không có phản ứng, nhưng trái lại Nhật Hướng Dạ giống như con mèo nhỏ nổi giận la lên với những vệ sĩ chung quanh, vệ sĩ lại cũng không nhúc nhích, cho đến khi cái vệ sĩ lúc đầu mở của cho Ezart kia ra hiệu, bọn họ mới đồng loạt bỏ súng xuống, khôi phục tư thế đứng ban đầu.

Nhật Hướng Dạ nổi giận đùng đùng kéo Ezart, cũng không thèm nhìn tới vệ sĩ xung quanh, cứ một đường vọt đến phòng khách.

Vừa đến phòng khách, Ezart không chút khách khí thả người lên ghế salon, sau đó uể oải hỏi câu: “Nhà cậu đang làm cái gì thế?”

“Ca ca nói, những người này là muốn bảo vệ tôi.” Nhật Hướng Dạ ngồi vào bên cạnh Ezart, có chút không vui giải thích.

“Bảo vệ? Cậu? Ha ha ha!” Nghe vậy, Ezart ngửa đầu cười lớn mấy tiếng, vừa cười vừa nói: “Chỉ bằng những gã cầm súng này? Đến lúc đó bọn họ cũng đừng khóc cầu xin cậu bảo vệ bọn họ là tốt rồi!”

Nghe thấy lời của Ezart, Nhật Hướng Dạ nghiêng đầu ảo tưởng, bộ dạng khóc lóc cầu xin của những người lính vệ sĩ cầm súng đứng thẳng tắp này, tâm tình vốn nổi giận đùng đùng của nó toàn bộ giải tỏa, thậm chí không nhịn được phì cười, ánh mắt nhìn về hướng tên lính đứng ở cửa phòng khách kia, hắn tuyệt đối đã nghe thấy lời của Ezart nói, nhưng trên khuôn mặt cứng ngắc vẫn không có lấy nửa chút biểu tình nào, động tác vẫn thẳng đờ, cái tương phản này khiến cho Nhật Hướng Dạ cười càng vui vẻ.

“Đây! Bài tập của cậu.” Ezart từ trong cặp sách ném ra mấy quyển sách bị nhét đến nhăn nhúm.

Nhật Hướng Dạ vội vàng nhận lấy bài tập, mặc dù bài tập thông thường cũng rất nhàm chán, nhưng ít ra vẫn tốt hơn so với ngẩn ngơ trong nhà, nó vừa mở sách ra, lại phát hiện trong sách có một tờ giấy, trên giấy có nét chữ ngay ngắn, nhìn làm sao cũng không giống như của Ezart viết.

Nhưng Nhật Hướng Dạ rất nhanh chóng đã từ trong câu chữ phát hiện đây là của Elian viết, phía trên đơn giản thăm hỏi vài câu, trực tiếp liền vào vấn đề, thì ra, hiệu trưởng đã hạ nhiệm vụ đầu tiên cho Huyền Nhật, hơn nữa nhiệm vụ này có thời gian hiệu lực, Elian bất đắc dĩ, đành phải viết thư thông báo Nhật Hướng Dạ, xem nó là muốn từ chối, hay là muốn tiếp nhận nhiệm vụ.

Nhật Hướng Dạ nghĩ một chút, mặc dù lúc đầu là bị hiệu trưởng cưỡng ép gia nhập đặc chiến ban, nhưng, bây giờ nó trái lại rất muốn nhận nhiệm vụ này, bởi vì bản thân bị ca ca cấm ra ngoài đã một tuần rồi, mỗi ngày cùng một chỗ với những người lính mặt cứng ngắc này, thật sự vô cùng khó chịu, chỉ cần có thể ra ngoài, làm cái gì cũng không có vấn đề.

Nhưng ca ca nhất định không cho phép mình ra ngoài.

“Lộ ra bộ mặt oán giận này làm chi?” Ezart kéo kéo má của Nhật Hướng Dạ.

“Ca ca không cho tôi đi cứu An Đặc Khiết papa, cũng không cho tôi ra ngoài.” Nhật Hướng Dạ đoạt lại má của mình, đau đớn mà xoa xoa.

Ezart gãi gãi cái đầu tóc rối bù, nhún nhún vai nói: “Đành vậy, ai kêu cha cậu giữa đường bị bắt cóc, đến bây giờ cũng sáu, bảy ngày rồi, một chút tin tức cũng không có.”

Nhật Hướng Dạ lại lắc lắc đầu, hết sức kiên quyết nói: “Nhất định có tin tức, chỉ là ca ca không nói cho tôi biết!”

Ezart nhún vai.

Nhật Hướng Dạ nhìn người lính bảo vệ đứng gác ở cửa, nghĩ thầm, không thể trước mặt người này đề cập đến nhiệm vụ có liên quan đến hiệu trưởng, nói cách khác, ca ca nếu biết hiệu trưởng tìm Tử và Elian vây đánh mình, bắt buộc nó nhận năm cá nhiệm vụ, không biết chuyện gì sẽ xảy ra với học viện Yelan…

“Chúng ta đến tầng hầm dưới đất đi, trong đó có đồ chơi có thể chơi.”

“Đồ chơi?” Ezart không chút che đậy thần sắc chán ghét: “Cậu có Tiểu Ái còn chưa đủ hả? Người đã mấy tuổi rồi, còn chơi đồ chơi…”

Nói đến đây, hắn đột nhiên ngừng nói, khoan đã! Căn cứ vào suy đoán trước đây của mình, tuổi tác tâm trí của thằng nhóc này hình như là mười tuổi à?!

“Không phải đâu! Không giống với Tiểu Ái.” Nhật Hướng Dạ dùng sức lắc đầu giải thích: “Là súng, bom, máy chiến đấu ảo, còn có rất nhiều thứ kiểu như kính nhìn ban đêm và chìa khóa vạn năng.”

“Những cái này làm sao là đồ chơi…”

“Đi thôi, Ezart.” Nhật Hướng Dạ tự mình đứng lên, đồng thời cũng dùng sức kéo Ezart, muốn hắn đứng lên, thấy người sau bộ dạng vẫn không hứng thú lắm, nó đành phải ám chỉ nói: “Chúng ta đi nói chuyện về Elian, tôi rất nhớ cậu ấy đây.”

Ezart “hm” một tiếng coi như trả lời, sau đó uể oải đứng lên, Nhật Hướng Dạ đang muốn giải thích với hắn, ghế salon đơn chính là “thang máy” đến tầng hầm, bảo vệ cửa lại lên tiếng ngăn cản hai người.

“Xin chờ chút, thiếu gia, vì an nguy của ngài, tôi phải ngăn cản ngài dẫn người khác đến tầng hầm tràn ngập vũ khí.”

“Là Ezart, cho nên không có vấn đề gì!” Nhật Hướng Dạ hết sức kiên trì: “Nếu không tin, ngươi có thể hỏi ca ca, ca ca nhất định sẽ cho ta mang Ezart đi xuống.”

Người lính bảo vệ vừa nghe, nhíu mày, lập tức cầm lấy điện thoại, bắt đầu xin chỉ thị thượng cấp.

Hắn đơn giản sáng tỏ mà nói rõ cho thượng cấp chuyện đã xảy ra, sau đó đưa điện thoại cho Nhật Hướng Dạ, mà người sau cũng có chút thấp thỏm không yên tiếp nhận điện thoại, rất sợ ca ca không cho mình mang Ezart đến tầng hầm.

“A Dạ.” Trong điện thoại di động truyền đến âm thanh của Nhật Hướng Viêm, âm thanh nghe lên có chút mệt mỏi: “Anh cho em dẫn Ezart đến tầng ngầm, nhưng em phải đáp ứng anh, tuyệt đối không được để cho mình chịu bất cứ thương tổn nào nữa.”

“Uhm, được.” Nhật Hướng Dạ gật đầu, vì để cho Nhật Hướng Viêm yên tâm, nó còn bổ sung cam đoan: “Ca ca, anh không nên lo lắng, Ezart đánh không lại em.”

Ezart bên cạnh vừa nghe, lườm cho nó hai cái.

“Vậy thì tốt, nếu như muốn, em cũng có thể để cậu ta ở trong nhà qua đêm.” Nhật Hướng Viêm đầu bên kia hào phóng nói. Hắn nghĩ thầm, nếu có Ezart ở nhà cùng a Dạ, nó hẳn là sẽ không nghĩ tới chuyện muốn đi cứu An Đặc Khiết nữa.

Sau khi nhận được cho phép của ca ca, Nhật Hướng Dạ đưa lại điện thoại cho người lính bảo vệ, chỉ thấy người lính bảo vệ kia vừa nghe điện thoại, trong miệng vừa “dạ, dạ” không ngớt.

Nhật Hướng Dạ kéo Ezart, sau đó nói rõ cách dùng “thang máy” với hắn, mà người lính bảo vệ kia cũng không cản trở hai người nữa.

Hai người vừa đến phòng thí nghiệm, Ezart không chút nào dài dòng hỏi: “Này! Nhiệm vụ hiệu trưởng cấp cậu nhận hay không nhận? Tên Lian kia muốn tôi ngày mai nhất định phải nói cho hắn, nếu như cậu không nhận, hiệu trưởng sẽ để cho Tử và hắn đi làm.”

Nhật Hướng Dạ gật đầu nói: “Tôi muốn nhận, nhưng ca ca không cho tôi ra ngoài.”

Nghe vậy, Ezart gãi gãi cái ót: “Nhìn nhà cậu đều giống như cái doanh trại quân đội rồi, chỉ cần lén chuồn đi, chắc chắn sẽ bị anh cậu biết, tôi thấy cậu hay là đừng nhận nữa, anh cậu nổi điên lên cũng không phải là phiền toái bình thường…”

“Nhưng tôi rất muốn ra ngoài…” Nhật Hướng Dạ càng nói càng nhỏ giọng, thần sắc thất vọng tràn đầy trên mặt.

Ezart lườm mắt, khó chịu nói: “Cậu là muốn đi cứu ba cậu đi?”

Nhật Hướng Dạ vừa nghe, trầm mặc một hồi, cuối cùng vẫn là ngoan ngoãn gật đầu thừa nhận.

“Ha! Ngay cả tôi tùy tiện đoán cũng đoán được, anh cậu chắc chắn càng biết tính tình của cậu, tôi thấy anh ta phái những người này đến, căn bản không phải muốn bảo vệ cậu, là muốn đến trông coi cậu cái tên này, bằng không cậu chắc chắn sẽ lén chuồn đi.”

Nhật Hướng Dạ ngẩn người, lúc này mới tỉnh ngộ, kinh hô: “A! Thì ra là như vậy, ca ca thật gian trá!”

“Cho nên, cậu hay là đừng muốn lén chạy đi nữa, ngoan ngoãn chờ anh cậu cứu ba cậu ra đi.” Ezart vừa thuận miệng nói vừa vừa đi lung tung trong phòng, nhìn các loại súng giới trong kệ trưng bày bốn phía.

Nhật Hướng Dạ lại rất lo lắng trả lời: “Nhưng, An Đặc Khiết papa không phải papa của ca ca, ca ca lại luôn cầm súng muốn giết papa, tôi sợ ca ca sẽ không nghiêm túc đi cứu papa.”

“Hm… Cái này cũng phải, quan hệ nhà cậu thật đúng là lộn xộn.” Ezart nhún vai rồi chỉ vào súng giới trong tủ hỏi: “Hey! Súng này thật sự có thể bắn, hay là để trưng cho đẹp?”

Nhật Hướng Dạ gật đầu trả lời: “Súng trong này đều có thể bắn, đạn ở ngay bên cạnh súng.”

Vừa nghe thấy có thể bắn, Ezart không chút khách khí kéo mở tủ trưng bày, sau đó lấy ra một khẩu súng hạng nặng thoạt nhìn hỏa lực cường đại, mặc dù hắn không thường dùng súng, nhưng tiện tay thao tác một chút, đại khái vẫn biết làm sao lắp đạn, làm sao lên đạn, sau khi đem hai hộp đạn lắp lên, hắn hào sảng mà giơ súng hướng về bãi bắn, ngay cả máy bảo vệ tai cũng không đeo lên, tiện tay liền bắn một phát.

Ezart ngay cả tư thế đứng cũng không chuẩn bị tốt, bị lực phản chấn của súng trùng kích phải lùi một bước, đương nhiên, đạn bắn ra ngay cả cái bia cũng không hề đụng vào, nhưng hắn cũng không để ý, cười lớn một tiếng, nói: “Ha! Súng này bắn lên thật là sảng khoái!”

Nói xong, hắn tiện tay ném súng cho Nhật Hướng Dạ nói: “Bắn vài phát xem thử.”

“Uhm.”

Nhật Hướng Dạ gật đầu, dùng tư thế cầm súng tiêu chuẩn nhất đi tới vị trí bắn, giơ súng, nổ súng, gần như không có một chút xíu đình trệ, động tác lưu loát tự nhiên đến như thể là bản năng, mà sau khi tiếng súng vang lên, chính giữa tấm bia xuất hiện một cái lỗ bằng nắm tay.

Thấy thế, Ezart huýt một tiếng: “Hỏa lực súng này không tệ à.”

“Uh, nhưng số lượng đạn của nó quá ít, tôi vẫn muốn cải tiến, nhưng vẫn không tìm được phương pháp.”

“Này! Bắn thêm vài phát thử xem, nhìn cậu bắn có vẻ đơn giản, biết đâu tôi nhìn mấy lần sẽ biết.” Ezart nhướn mày, một bộ dạng uể oải không ai bì nổi.

Nhật Hướng Dạ bật cười, trả lời: “Được thôi.”

Hai người cứ như thế cậu bắn vài phát, tôi bắn vài phát, xác suất Nhật Hướng Dạ trúng hồng tâm là một trăm phần trăm, mà số lần Ezart bắn trúng vẫn là không phần trăm.

“Hì hì, Ezart, cậu đều bắn không trúng.” Thấy thế, Nhật Hướng Dạ mặt mày hớn hở lên.

Ezart lần nữa nổ một phát súng, kết quả, tấm bia vẫn là một mảnh trắng tinh không dấu vết, hắn tức giận ném súng cho Nhật Hướng Dạ, cãi lại: “Ai cần cậu quản, tôi bắn sảng không được hả?”

“Có thể chứ.” Nhật Hướng Dạ tiếp nhận súng, sau đó chuyển tầm mắt về trên tấm bia, bắt đầu bắn.

Mặc dù động tác của Nhật Hướng Dạ vẫn tinh chuẩn xinh đẹp như thế, nhưng Ezart lúc này cũng nhìn chán rồi, hắn hết nhìn đông tới nhìn tây, liếc mắt nhìn thấy cái cốc trên bàn, trong cốc chứa chất lỏng giống như có thể uống, hắn tiện tay vớ lấy cái cốc, sau khi hào phóng mà một hơi uống hết, hỏi: “Ha! Mùi vị này thật không tệ, chỉ là đắng một chút, này! Cái này là đồ uống gì?”

“Đồ uống?”

Nhật Hướng Dạ ngẩn người, dừng bắn, quay đầu lại, thành thật nói: “Trong nhà không có đồ uống, chỉ có nước, còn có cà phê ca ca và papa uống, Ezart cậu có muốn uống nước hay uống cà phê không?”

“Vậy đây là gì? Cà phê? Uống lên không giống lắm à.” Ezart giơ cái cốc lên, cau mày đánh giá, tấm tắc nói: “Cái cốc này thật quái, lại còn có khắc độ ở phía trên.”

Nhật Hướng Dạ ngơ ngác nhìn cái cốc nói: “Đúng thế, cái cốc đó thật lạ quá, có vẻ rất giống như là cốc đong An Đặc Khiết papa dùng làm thí nghiệm đó…”

Nói đến đây, hai người đột nhiên trầm mặc xuống, đồng loạt nhìn chằm chằm cái cốc, đồng thời “A” một tiếng hiểu ra, cái cốc này không phải giống như cốc đong, mà là căn bản chính là cái cốc đong… cốc đong!?

Hai người ngơ ra nhìn cốc đong, bên trong chỉ còn lại hai ba giọt chất lỏng không rõ màu nâu, phần kia toàn bộ đã bị… Ezart uống sạch rồi!

“Ezart!”

Nhật Hướng Dạ kinh hoảng hét lên: “Mau, mau ói ra!”

“Uống xuống đã lâu như thế rồi, ói cái gì hả?” Ezart khó có thể tin rống lại: “Cốc đong ba cậu làm thí nghiệm làm sao đặt ở chỗ cậu? Còn nữa cái cốc này rốt cuộc là cái thứ quỷ quái gì?”

“Tôi cũng không biết!”

Nhật Hướng Dạ sốt ruột không biết nên làm sao cho phải, thí nghiệm của An Đặc Khiết papa luôn luôn không có quan hệ với hai chữ “an toàn”, trong đầu nó không khỏi liên tưởng đến bộ dạng thê thảm của những thi thể không thể siêu sinh kia trong phòng thí nghiệm, đừng nói Ezart cũng biến thành dạng như thế chứ? Đừng à!

Nó càng nghĩ càng sốt ruột, cuối cùng, dứt khoát một cái nhẫn tâm, tay phải một cái nắm đấm, liền hướng vào bụng Ezart đánh xuống.

Ezart không ngờ bị đấm một quyền, hơn nữa dưới sự sốt ruột như lửa đốt của Nhật Hướng Dạ, ra tay hết sức nặng, hơn nữa không nghiêng lệch đánh trúng vị trí dạ dày, ngay tại chỗ làm cho hắn quỳ rạp trên mặt đất nôn mửa không ngớt.

“Ói, ói ra thì tốt rồi.”

Thấy thế, Nhật Hướng Dạ trái lại thở phào một hơi, dạng này, Ezart hẳn là sẽ không biến thành thi thể phòng thí nghiệm rồi chứ.

Ezart vừa nôn mửa, thỉnh thoảng còn ngẩng đầu lên dữ tợn trừng Nhật Hướng Dạ, vừa ói vừa uy hiếp: “Ọe, thằng thối tha này, chán sống rồi… Ọe! Xem ta lát nữa không giết mi mới lạ!”

Bị người mắng, Nhật Hướng Dạ lại cười hi hi lên, Ezart cũng còn có thể mắng người đây, hẳn là không có chuyện gì nữa. Nó nhè nhẹ vỗ lưng của Ezart, muốn giúp hắn thuận khí, bị người sau tặng vài cái lườm miễn phí.

“Tôi giúp cậu rót nước súc miệng.”

Nhật Hướng Dạ bị tặng vài cái lườm rất thức thời thu tay về, sau đó đi đến cạnh máy nước ở góc phòng, cầm lấy cốc đựng nước, trên đường lấy nước, lại nghe thấy tiếng kêu rên và rên rỉ kỳ quái, nó lập tức ngừng động tác rót nước, quay đầu nhìn lại, Ezart vẫn đang nửa quỳ trên mặt đất, chỉ là ngừng động tác nôn mửa, mặc dù không ói nữa, nhưng đầu vai của hắn phập phồng lên xuống rất lớn, nhìn kỹ, còn có thể phát hiện thân thê của hắn đang hơi run rẩy.

Thấy thế, Nhật Hướng Dạ kỳ quái hô: “Ezart?”

“Hm.” Ezart lại ngay cả đầu cũng không giơ lên, chỉ là hình như nghe thấy tên mình, cho nên theo phản xạ đáp lại, sau khi đáp lại xong, lại là một trận rên rỉ.

Nhật Hướng Dạ ngơ ngác cầm cái cốc, lại không biết mình nên tiếp tục rót nước, hay là trở lại xem thử tình huống của Ezart, mà trong lúc nó chần chừ, tình huống liền trong phút chốc thay đổi, Ezart đột nhiên ngẩng đầu lên, hướng về phía trần nhà điên cuồng hét lên, thần tình trên mặt hắn điên cuồng, mắt thậm chí trợn trắng, hoàn toàn không giống bộ dạng có ý thức.

“Ezart?”

Nhật Hướng Dạ bị dọa đến ngây người, cho đến khi cái cốc trên tay nó rớt xuống mặt đất, vỡ thành một đống mảnh nhỏ, nó mới đột nhiên tỉnh lại, lúc này, Ezart đang thống khổ mà ôm đầu, lăn lộn trên mặt đất, không biết có phải là ảo giác của Nhật Hướng Dạ, nó nhìn thấy cơ thịt trên người Ezart đang lúc nhúc vặn vẹo…

Cứ mỗi giây trôi qua, cơ thịt trên người Ezart lúc nhúc càng rõ ràng, tiếng gào của hắn cũng càng kịch liệt, thần sắc trên mặt không thể nào thống khổ hơn, không ngừng lăn lộn trên mặt đất, đến cuối cùng, cả người hắn giống như là cái cục bột bị người nhào nặn, cả người biến dạng nghiêm trọng.

“Ezart, hu hu… Ezart!”

Nhật Hướng Dạ lúc này đã sớm chạy đến bên cạnh Ezart, lại không biết mình nên làm cái gì, chỉ có thể vừa khóc vừa ra sức ôm lấy Ezart, muốn đem những chỗ biến dạng ép về vị trí bình thường, chỉ hy vọng cái này có thể khiến cho Ezart không đau đớn nữa.

Không biết rốt cuộc qua bao lâu, Ezart cuối cùng an tĩnh lại, cơ thể của hắn cuối cùng cũng không có lúc nhúc dị dạng nữa, chỗ mới đầu biến dạng cũng khôi phục bộ dạng người bình thường, chỉ là làn da lại đỏ như lửa, nhìn làm sao cũng không giống dáng vẻ không có chuyện gì. Hơn nữa mặc cho Nhật Hướng Dạ gọi hắn thế nào, hắn lại cũng không có một chút phản ứng, chỉ là hôn mê.

“Ezart, Ezart?”

Nhật Hướng Dạ cẩn thận xem xét Ezart, ngực người sau phập phồng rất mạnh, căn bản không cần kiểm tra có thể biết hắn còn sống, chỉ là không biết vì sao gọi không tỉnh.

Lúc này, người lính phía trên cũng xuống tới phòng này, tận trách nhắc nhở: “Thiếu gia, cơm tối đã chuẩn bị xong rồi.”

Nghe vậy, Nhật Hướng Dạ ngơ ngác ngẩng đầu, nhìn tên lính kia, trên mặt nó còn mang theo vệt nước mắt, vẻ mặt mù mờ hỏi: “Ta không gọi Ezart tỉnh được, làm sao bây giờ?”

 

6 responses »

  1. Thảo Nguyên

    tem~

    Reply
  2. phong bì

    Reply
  3. … ko bik Ezart bị làm sao rồi nữa……… haizz, lại có thể cứ thế mà uống vào cái cốc đó………………….

    Reply
  4. thấy cũng tội Ezart..hazzj..ai kêu vào nhà người ta chưa hỏi đã uống làm chi…mà còn là nhà của….nữa chứ -.-

    Reply
  5. hình như cái cốc đó là thuốc kích thích tế bào An Đặc Khiết để quên trong kho vũ khí chap trước thì phải, không chừng nhân họa đắc phúc, Ezart lại trở nên mạnh hơn à =..=

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: