RSS Feed

Huyền Nhật Thú – Vol3c5

“A Dạ…”

Hôm đó khi Nhật Hướng Viêm chạy về nhà, chỉ nhìn thấy em trai mình yêu nhất đang ghé ở bên giường, mà cái tên Ezart kia đang nằm trên giường, hai mắt hắn nhắm nghiền, làn da đỏ một cách hết sức dị thường.

Khi hắn tiến thêm một bước, Nhật Hướng Dạ lập tức cảnh giác, nó bò thân lên quay đầu đối diện Nhật Hướng Viêm, dụi dụi mắt buồn ngủ nhập nhèm, rầu rĩ gọi: “Ca ca.”

“Ezart thế nào rồi?” Nhật Hướng Viêm tiến lên trước, thương yêu mà xoa xoa đầu em trai mình.

“Bác sĩ nói, tình huống của Ezart giống như là ăn phải thuốc kích thích.” Nhật Hướng Dạ quay đầu nhìn Ezart đang hôn mê một chút: “Bác sĩ còn nói, bởi vì không biết cậu ấy ăn rốt cuộc là thứ gì, cho nên ông ấy cũng không dám kê thuốc bừa, sợ xảy ra vấn đề, chỉ có thể chờ sau khi ông ấy đem cốc chất lỏng đó đi kiểm nghiệm, mới có thể tiến thêm một bước trị liệu, bây giờ chỉ có thể để cho Ezart ngủ.”

“Như vậy, a Dạ em cũng đừng lo lắng nữa, căn cứ vào kinh nghiệm của ca ca, chỉ cần không có mất mạng ngay tại chỗ, thông thường đều sẽ không chết.” Nhật Hướng Viêm liếc người trên giường một cái, lẩm bẩm: “Nhất là tên này, lớn lên cường tráng như thế, nhìn làm sao đều giống như con gián đánh không chết.”

“Thật vậy không?” Nhật Hướng Dạ ngẩng đầu, tràn đầy hi vọng hỏi.

“Đương nhiên!” Nhật Hướng Viêm gật đầu với em trai, rồi không nhịn được thúc giục: “Em cũng mau đi ngủ đi, nhìn mắt em cũng đỏ hết rồi, ngày mai anh tìm ba cái tên kia đến, được không?”

“Có thể chứ?” Nhật Hướng Dạ kinh ngạc hỏi.

“Đương nhiên có thể.” Nhật Hướng Viêm cười cưng chiều: “Nếu không, em ở trong nhà một mình cũng rất buồn chán đi?”

“Uh, uh!” Nhật Hướng Dạ dùng sức gật đầu, sau đó nho nhỏ tiếng nói: “Ca ca anh đều không về nhà, An Đặc Khiết papa lại không ở đây… A! An Đặc Khiết papa, papa bây giờ làm sao rồi? Ca ca anh cứu papa về chưa?”

Nhật Hướng Viêm có chút lúng túng trả lời: “Vẫn chưa.”

“A… thế à? Vậy ca ca anh phải tiếp tục cố gắng đó.”

Nhật Hướng Dạ cúi đầu, trên mặt đầy là biểu tình thất vọng, nó vươn tay kéo chăn bông của Ezart lại cho tốt, sau đó mang theo biểu tình mười phần thất vọng đi qua bên cạnh anh trai.

Nhật Hướng Viêm vươn tay, định vỗ vỗ vai của em trai, nhưng không biết là lơ đãng hay cố ý, Nhật Hướng Dạ lại hơi hơi lệch ra, đúng lúc tránh qua tay của hắn, sau đó tự đi về phía trước.

A, a Dạ… Nhật Hướng Viêm cứng đờ ở trên động tác vươn tay, cuộc đời hắn chưa bao giờ bị bất cứ người nào đánh bại, giờ phút này, lại bị hành động thất vọng của em trai giáng một đòn đến tình trạng hóa đá.

Nhưng, khi Nhật Hướng Dạ đi đến trước cửa phòng, lại đột nhiên ngừng lại, cứ thế không động đậy.

“A Dạ, làm sao vậy?” Nhật Hướng Viêm không khỏi kỳ quái hỏi.

“Tiếng súng…”

Lời Nhật Hướng Dạ vừa mới bắt đầu, cánh cửa thư phòng đột nhiên bị tông mở, cùng lúc này, móng tay của Nhật Hướng Dạ cũng vô thanh vô tức mà vươn ra, trong tích tắc người tông cửa tiến vào, tay nó như tia chớp đâm về phía cổ người tới, lúc chạm đến làn da, nó cũng đã thấy rõ tướng mạo người này, cho nên không có đâm xuống tiếp, chỉ là không có dời móng tay mà thôi.

Người phóng vào đó vốn đang định mở miệng nói, nhưng vừa mở miệng, khó tránh khỏi động đến cổ họng, lúc này hắn mới phát hiện trên cổ mình vậy mà kê thứ gì đó có cảm giác kim loại, đau nhói từ trên da truyền đến khiến cho hắn không chút hoài nghi sự thật cái thứ này chắc chắn có thể rạch đứt cổ, cướp đi nhân mạng.

Hắn trợn lớn mắt nhìn cậu bé yếu ớt trước mắt, biểu tình trên mặt người sau còn lãnh tĩnh hơn so với một bộ đội đặc chủng có huấn luyện, thậm chí có thể nói, máu lạnh.

“Là lính bảo vệ…” Nhật Hướng Dạ lẩm bẩm, mặc dù có chút chần chờ, nhưng nó vẫn dời tay đi.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Nhật Hướng Viêm lúc này mới hồi thần lại, đối mặt với sự thật em trai lại suýt nữa đã giết người, nóng giận của hắn nhất thời tăng lên không ít.

Sau khi nghe thấy câu hỏi khiển trách của Nhật Hướng Viêm, bảo vệ lập tức đứng thẳng trả lời: “Báo cáo, kẻ địch xâm nhập, xin Nhật Hoàng đến mật thất ẩn tránh trước.”

Nghe thấy báo cáo này, Nhật Hướng Viêm trầm mặc, sau khi gật đầu với bảo vệ, quay đầu nói với em trai: “A Dạ, em ôm Ezart, theo anh qua.”

Nhật Hướng Dạ ban đầu còn muốn tranh cãi với anh trai mình có thể đi ra hỗ trợ, nhưng sau khi nghe thấy tên của Ezart, nó quay đầu nhìn người bất tỉnh hôn mê trên giường, sau đó yên lặng ôm lấy hắn, đến đứng ở bên người anh trai.

Nhật Hướng Viêm dùng đuôi mắt liếc em trai mình một cái, tâm trạng thở phào nhẹ nhõm, may là, cái tên Ezart này ngủ đến bất tỉnh nhân sự, không có người nâng thì không được, nếu không hắn thật sự không có lý do có thể thuyết phục a Dạ đừng tham dự chiến đấu.

Nhưng, kẻ địch lại có thể tìm đến được cái nhà này, đây cũng chứng thực tin tức mấy ngày nay thăm dò ra quả nhiên là chính xác.

An Đặc Khiết… ngươi, phản bội rồi sao?

Nếu a Dạ biết, nhất định sẽ vô cùng đau lòng đi?

Nghĩ vậy, trong lòng Nhật Hướng Viêm liền nổi cơn khó chịu, nhưng ngay lúc này, cũng tạm thời không nghĩ đến cái đó nữa, bây giờ quan trọng chính là, lui vào trong mật thất trước, tránh cho a Dạ lại bị buộc phải ra tay đả thương người. Hắn đi tới bên cạnh một mặt tường, vén lên một bức tranh nhỏ trên tường, phía sau bức tranh là một bàn phím số nhỏ, sau đó hắn không chút chần chờ ấn xuống mười hai con số mật mã, bức tường nhất thời biến thành cánh cửa, mở ra một lối vào hẹp hơn so với cửa phòng, lúc này, có thể từ bên hông lối vào phát hiện, độ dày của cánh cửa này dài bằng ba bàn tay.

“A Dạ, lại đây.”

Nhật Hướng Dạ ngoan ngoãn theo lời ca ca nói, ôm Ezart đi vào cái cửa kia, đây thật không phải chuyện dễ dàng, vóc người của Ezart cường tráng, mà lối vào này lại hẹp hơn so với cửa phòng bình thường, nó chỉ thiếu không dùng cách nhét để đưa người trên tay tiến vào.

Sau khi Nhật Hướng Dạ tiến vào mật đạo, mật đạo là một dãy bậc thang đi xuống dưới, nó một đường đi xuống, sau khi đi được vài phút, cuối cùng mới đi hết bậc thang.

Sau cùng nó đi tới một cái phòng tràn ngập máy móc công nghệ cao, trong phòng có một mặt tường hoàn toàn là cái màn hình khổng lồ, phía trước màn hình còn có một cỗ máy gắn đầy phím ấn, trong đây thứ duy nhất không phải máy móc, cũng chỉ có một cái giường đơn ở góc, mà góc khác của căn phòng còn có một cánh cửa, nghĩ đến hẳn là đường thông ra bên ngoài.

Sau khi nó đặt Ezart ở trên cái giường duy nhất trong phòng, vừa quay đầu nhìn, ca ca và người lính bảo vệ kia cũng đã tiến vào gian phòng nhỏ này rồi, mà Nhật Hướng Viêm đang điều khiển phím ấn trước màn ảnh, sau khi hắn ấn mấy cái phím, cửa của lối vào vô thanh vô tức đóng lại.

Nhìn thấy cửa đóng lại, Nhật Hướng Dạ lúc này mới vội vàng nói: “Ca ca, em có thể…”

“Không được!” Nhật Hướng Viêm đầu cũng không quay lại mà nói.

Nghe thấy lời ca ca, Nhật Hướng Dạ cũng chỉ có “oh” một tiếng, không dám hỏi nữa.

Nhật Hướng Viêm mở màn ảnh, trên màn ảnh bất ngờ phân thành tám cái hình ảnh nhỏ, mỗi hình ảnh đều là tình hình mỗi góc của căn nhà này, trong màn hình cho thấy chiến đấu dang diễn ra ở hành lang, đám bảo vệ trong màn ảnh đang cầm các loại vũ khí hạng nặng hạng nhẹ, xếp thành đội hình có huấn luyện, giống như một tường thành kiên cố ngăn cản kẻ địch, mà từ trên tay bọn họ gào thét ra đạn dày đặc, cho dù kẻ địch là một đơn vị bộ đội đặc chủng, chỉ sợ cũng bị tiêu diệt hơn nửa rồi.

Nhưng, đối phương chỉ có hai người, hơn nữa xem ra lông tóc không tổn hao gì.

Động tác của hai người đó nhanh đến căn bản không giống như con người có thể làm ra, hơn nữa điểm chạm chân của bọn chúng không chỉ có sàn nhà mà thôi, vách tường hai bên, thậm chí có mấy lần đi trên trần nhà, đơn giản giống như không bị ảnh hưởng của lực hấp dẫn, tiến hành kiểu hành động trên, dưới, trái, phải toàn phương hướng.

Cho dù là bảo vệ có huấn luyện cũng không tự chủ lẩm bẩm: “Đây căn bản không phải con người…”

Nhật Hướng Viêm nhíu chặt mày, mặc dù bản thân không có bao nhiêu khái niệm đối với chiến đấu, nhưng cũng nhìn ra được, động tác của bọn chúng hết sức quen mắt.

Nhật Hướng Dạ nhìn màn ảnh, càng xem càng kỳ quái, cuối cùng không khỏi thốt ra: “Động tác của bọn chúng thật giống mình.”

Nghe vậy, mặt của Nhật Hướng Viêm căng lên, bảo vệ bên cạnh thì hơi lộ ra thần sắc do dự, giống như đối với lời này có chút không dám tin, mặc dù hắn từng nghe nói thân thủ của tiểu thiếu gia rất cao, nhưng cũng không ngờ là cao đến phi con người này.

“Tại sao động tác của bọn chúng giống mình như thế? Bọn chúng lúc trước rõ ràng không phải như thế.” Nhật Hướng Dạ hết sức nghi hoặc nhìn chằm chằm vào màn ảnh, để cho con chip trong đầu đi phân tích phán đoán độ tương tự rốt cuộc đạt bao nhiêu phần.

“A Dạ!” Nhật Hướng Viêm lãnh tĩnh mà gọi lại suy nghĩ của em trai, khiến cho người sau nghe thấy tiếng gọi, không thể không ngừng phân tích, quay đầu nhìn ca ca, vị ca ca này lại mặt không đổi sắc mà nói dối với em trai: “Mới vừa rồi anh hình như nghe thấy Ezart đang rên rỉ muốn nước, em có cần đi rót nước cho cậu ta không?”

“Thật không?”

Mặc dù Nhật Hướng Dạ cũng không có nghe thấy bất cứ âm thanh gì, nhưng nó vẫn lo lắng mà đi về hướng cái giường, cẩn thận xem xét tình huống của Ezart, nhưng hắn vẫn ngủ say như cũ, ngay cả tư thế cũng không có thay đổi lấy một chút.

Đồng thời lúc này, Nhật Hướng Viêm lập tức động tay tắt màn ảnh, sau đó làm bộ có chút ảo não nói: “Gay rồi, màn ảnh hình như là lạ.”

Nhật Hướng Dạ nghiêng đầu đánh giá Ezart, phán đoán hắn hoàn toàn chưa từng di chuyển, sau đó lại nghe anh trai nói như thế, nó không khỏi quay đầu lại nhìn màn hình, màn hình quả thật là một vùng đen tối.

“Nói với bên ngoài, tình huống vừa có thay đổi, lập tức nói cho ta biết.” Nhật Hướng Viêm hạ mệnh lệnh với bảo vệ bên cạnh.

“Vâng.” Bảo vệ vừa trả lời xong, lập tức cầm lấy vô tuyến báo cho đồng bạn bên ngoài.

Nhật Hướng Viêm đi tới giường, xoa xoa đầu em trai, an ủi nói: “Đừng lo lắng, a Dạ, căn phòng này rất kiên cố, cho dù hai người đó thật sự có bản lĩnh ngút trời, đánh ngã tất cả bảo vệ, cũng không thể tiến vào đến đây.”

Nhất là, mật mã của phòng này An Đặc Khiết không biết.

“Uh.” Nhật Hướng Dạ gật đầu.

“Báo cáo, tình huống có biến.” Bảo vệ đột nhiên hô lớn.

Nghe vậy, Nhật Hướng Viêm nhíu mày, ngắn gọn hạ mệnh lệnh: “Nói!”

“Kẻ địch không thể đột phá tuyến phong tỏa, bắt đầu rút lui.”

Mắt của Nhật Hướng Viêm lập tức sáng ngời, đối phương đã rút lui rồi sao? Vậy thì quá tốt rồi, cuối cùng đã vượt qua một lần nguy cơ có thể khiến cho a Dạ ra tay chiến đấu.

Hắn hạ mệnh lệnh với bảo vệ: “Tối nay phái thêm nhân thủ gác đêm, sáng sớm ngày mai, hộ tống bọn ta quay về tổng bộ.”

“Rõ.”

Nhật Hướng Viêm cưng chiều mà xoa xoa đầu em trai, giọng của hắn kiên quyết đến thậm chí lộ ra một cỗ cảm giác u trầm nói: “A Dạ, ca ca nhất định sẽ bảo vệ em.”

Nghe vậy, Nhật Hướng Dạ cũng chỉ có ngoan ngoãn gật đầu.

Ca ca… nhưng, a Dạ cũng rất muốn bảo vệ anh.

◊◊◊◊

Trong phòng là một vùng bóng tối, một người đang nằm trên giường, ngủ say đến ngay cả trở mình cũng không có. Lúc này, có bóng người lặng lẽ tiến vào căn phòng, nó đứng ở bên giường nhìn một hồi, người trên giường vẫn ngủ say, không có lấy một chút phản ứng, nó nhẹ nhàng mở miệng hỏi: “Ezart, cậu bao giờ mới tỉnh lại đây…”

Người ngủ say đương nhiên sẽ không trả lời nó, nó cũng chỉ có yên lặng rời khỏi giường, sau đó đi làm mục đích chính tới đây của mình.

Nó đi tới phía trước một bức tranh nhỏ, vén khung tranh ra, phía sau lộ ra một bàn phím số, nó vừa ấn một chuỗi số, vừa lẩm bẩm đọc: “Mười hai con số ca ca lúc trước ấn là 5874…”

Khi ấn số xong, cánh cửa lần nữa mở ra, phía sau là một dãy bậc thang hướng xuống, bóng người không chút chần chờ bước xuống cầu thang, một mạch đi tới trước một gian phòng nhỏ, trong phòng hết sức sáng sủa, khi nó vừa bước vào căn phòng, thân hình lập tức lộ ra rõ ràng, tóc trắng bạc, con ngươi đen thuần, trên mặt mang theo ánh mắt ngây thơ như đứa trẻ, người này chính là Nhật Hướng Dạ.

Nó có chút lo lắng nhìn căn phòng, chột dạ lẩm bẩm: “Mình lén chạy tới đây, nếu bị ca ca biết, anh ấy nhất định sẽ nổi điên đi?”

Nghĩ đến đây, nó không khỏi có chút chần chờ có muốn hay không thật sự bước vào trong này, vi phản hi vọng của ca ca muốn nó làm một cậu bé bình thường.

Nhưng, mình sớm đã không phải một cậu bé bình thường rồi!

Nó cũng muốn bảo vệ ca ca! Đây là quyết tâm đã hạ định từ rất sớm trước.

Đến nước này, Nhật Hướng Dạ không còn do dự nữa bước vào phòng nữa, trong đây có cái màn ảnh khổng lồ, lúc trước ca ca đột nhiên nói màn ảnh hỏng rồi… Nó không khỏi cười khổ lên, ca ca thật sự cho rằng mình sẽ tin sao?

Cho dù Nhật Hướng Dạ thật sự có thể bị lừa, “Huyền Nhật” lại cũng không thể dễ dàng bị gạt, thân là bảo vệ bậc nhất, chẳng lẽ có thể không có năng lực phán đoán sao?

Gần như là trong chớp mắt Nhật Hướng Viêm nói dối đó, Huyền Nhật đã phán định đây là nói dối rồi.

Ca ca nói dối màn hình bị hỏng, chắc chắn là bởi vì không muốn để cho mình nhìn thấy thứ gì đó, cho nên mới tắt màn hình đi, mà thứ ca ca mỗi lần không muốn cho nó nhìn thấy, đều là có liên quan đến chiến đấu, hoặc là chuyện sẽ khiến cho nó đau lòng, nhưng bây giờ chuyện sẽ khiến cho mình chiến đấu hay đau lòng, lại sẽ dính dáng đến người cải tạo, nhiều nhất là chuyện có liên quan đến ca ca và An Đặc Khiết papa mà thôi.

Vậy nó làm sao có thể không biết!

Cho dù sẽ đau lòng, sẽ buồn bã, sẽ không nhịn được vi phản ý tứ của ca ca mà đi chiến đấu, nhưng, chỉ cần có liên quan đến an nguy của ca ca, như vậy tuyệt đối không thể không quản, bởi vì Nhật Hướng Dạ có nguyện vọng muốn bảo vệ ca ca, mà Huyền Nhật cũng có bản năng bảo vệ chủ nhân.

Nó cúi đầu nhìn cái bàn tràn ngập phím ấn, tốn vài phút để quen thuộc cách điều khiển, sau đó đã điều xuất ra tư liệu ghi hình của người cải tạo lúc trước đến tập kích, trên màn ảnh lập tức phát ra trận chiến đấu kia, Nhật Hướng Dạ nhìn không chớp mắt chăm chú vào màn ảnh.

Trận chiến đấu đó mặc dù kịch liệt, nhưng cũng không có diễn ra bao lâu, ước lượng chỉ có nửa giờ, hình ảnh nhanh chóng đã phát xong, mà sau khi xem xong ảnh chiến đấu của hai người cải tạo, Nhật Hướng Dạ nhắm lại mắt, chuyên tâm để cho con chip trong đầu phán đoán rốt cuộc chỗ nào có vấn đề.

Không lâu sau, con chip cũng đã hoàn thành phán định.

Động tác của hai tên người cải tạo và động tác cơ bản của Huyền Nhật độ tương tự đạt đến chín mươi phần trăm, bởi vì người sống sót duy nhất của tập thể sáng chế Huyền Nhật là “An Đặc Khiết”, khả năng hai người cải tạo do “An Đặc Khiết” chế tạo và cải tiến là chín mươi chín phần trăm.

Chín mươi chín phần trăm… Nhật Hướng Dạ mở mắt ra, chín mươi chín phần trăm của con chip phán đoán trên cơ bản chẳng khác nào một trăm phần trăm, chỉ là căn cứ vào nguyên tắc chuyện luôn có ngoại lệ, con chip thông thường không làm ra phán định một trăm phần trăm mà thôi.

“Thì ra là như thế, An Đặc Khiết papa gia nhập bên kẻ địch rồi sao?”

Nhật Hướng Dạ cúi đầu, lại không phải như Nhật Hướng Viêm đoán, là căn cứ vào lý do thất vọng hay đau lòng, nó thật ra cũng không bất ngờ An Đặc Khiết sẽ phản bội.

Nó dù sao ở chung với An Đặc Khiết cũng tám năm rồi, mặc dù nói không phải kiểu ở chung bình thường, nhưng cũng đủ hiểu rõ bản tính của tên bác sĩ này, An Đặc Khiết trước giờ không phải là một người sẽ vì người khác mà hi sinh tính mạng của mình, nếu không, hắn sớm đã ở trong tám năm đó, nghĩ biện pháp đem nó cứu ra rồi, mà không phải một lần rồi lại một lần động xuống phẫu thuật đủ trí mạng đối với nó.

Mặc dù An Đặc Khiết đồng cảm với nó, an ủi nó, vì nó cảm thấy thương cảm và không nỡ, nhưng hắn lại chưa từng nghĩ phải cứu nó ra ngoài, ngay cả một lần cũng không có.

Nhưng, nó vẫn thích An Đặc Khiết papa, bởi vì An Đặc Khiết papa ngay từ đầu đã cười với nó, lúc nào cũng không tiếc nụ cười với nó, nếu như không có tươi cười này, có lẽ nó căn bản không thể nhìn thấy ca ca lần nữa, mà là ngay từ đầu đã…

Con vẫn còn thích ba, An Đặc Khiết papa, nhưng ba đã phản bội ca ca, ca ca nhất định sẽ không tha thứ cho ba.

“Nếu như nói, ca ca lúc trước là bởi vì mình, cho nên mới thật sự định cứu ba, nhưng, bây giờ nhất định sẽ đổi mệnh lệnh thành giết chết ba.”

Nhật Hướng Dạ buồn bã nhắm lại mắt, nếu như An Đặc Khiết papa thật sự phản bội, vậy chính nó cũng sẽ vì bảo vệ ca ca, lựa chọn giết chết An Đặc Khiết!

Có lẽ… papa ông ấy chỉ làm bộ phản bội, thật ra hai người cải tạo này cũng không có mạnh lắm?

Nhật Hướng Dạ không nhịn được khuynh hướng nghĩ như thế, nó ôm hi vọng, một lần nữa ấn xuống ảnh chiến đấu, muốn để cho con chip phán đoán một chút, cường độ và động tác của hai người này có sai lầm hay không.

“Đó là…”

Nhật Hướng Dạ nhìn đến một nửa, đột nhiên phát hiện động tác của một người trong đó có chút kỳ lạ, động tác đánh đấu của hắn hình như không đủ lưu loát, có mấy lần bị đạn sượt qua, nhưng nhìn đường đạn đó, hắn hẳn là có thể tránh được.

Đối với người bình thường mà nói, phạm lỗi là rất có khả năng, nhưng đối với người cải tạo mà nói, phạm mấy lần sai lầm này liền có thể phán đoán hắn đã “hỏng rồi”… Hay là, hắn thật ra là có mệnh lệnh khác được ưu tiên hàng đầu, chiến đấu mới là mệnh lệnh thứ hai, cho nên mới phạm những sai lầm này?

Nhật Hướng Dạ cau mày nhìn hình ảnh, bước chân đó hình như có chút cổ quái, dahs, dahs dahs…

Là mật mã Morse!

Nó lập tức chiếu lại hình ảnh, xem lại từ đầu, nhìn chằm chằm màn ảnh, không từ bỏ bất cứ bước chân nào, cẩn thận phán đoán mật mã rốt cuộc đang nói cái gì.

“Ta là, An Đặc Khiết, ba ngày sau, rạng sáng, hai giờ…”

Sau đó chính là một chuỗi địa chỉ dài, nó vừa tiếp tục giải mật mã, vừa ở trong đầu tìm tòi, phát hiện địa chỉ đó cách nhà rất xa.

“… Cứu ta.”

Giải đến đây, hai tên cải tạo đó bắt đầu yểm hộ lẫn nhau rút lui, bước chân cũng không liên quan gì đến mật mã Morse nữa.

“An Đặc Khiết papa…”

Nhật Hướng Dạ cúi đầu suy nghĩ, làm sao bây giờ? Nên nói cho ca ca không? Nhưng, nếu như đây là cái bẫy… A! Nếu như ngay cả nó cũng cảm giác đây là cái bẫy, vậy ca ca nhất định cũng sẽ nghĩ như vậy đi? Anh ấy có cứu An Đặc Khiết papa không?

Nhật Hướng Dạ nhíu mày, trong đầu phía Huyền Nhật thuộc về lý trí không ngừng phát ra cảnh cáo, nói đây là cái bẫy, đây là cái bẫy, nhưng, nó trên tình cảm lại không muốn nghe cái cảnh cáo này, bởi vì một khi nghe rồi, có lẽ sẽ không còn thấy được papa nữa, người nó thích sẽ ít đi một người.

Cuối cùng, Nhật Hướng Dạ ngẩng đầu lên, kiên quyết nói: “Mình vẫn thích papa, mình muốn đi cứu papa!”

Nhưng, thực tế phải làm sao làm đây?

Nếu như đợi đến ngày mai, khi đó đám bảo vệ sẽ hộ tống nó và ca ca đến tổng bộ rồi, mặc dù nó không phải đánh không lại bảo vệ, nhưng chỉ cần có ca ca bên cạnh, nó tuyệt đối không thể làm trái ca ca, mà ca ca cũng sẽ không để cho nó đi cứu An Đặc Khiết papa.

Vừa đến tổng bộ, người theo dõi mình, có thể sẽ càng nhiều, cũng có thể ca ca sẽ trực tiếp mang nó theo bên người, như vậy càng không thể rời đi.

Nếu như thật muốn đi cứu An Đặc Khiết papa, vậy thì chỉ có… nó quay đầu nhìn cái cửa ra khác của căn phòng này, cũng chỉ có ở đây thôi, hơn nữa cũng chỉ có thừa dịp bây giờ rời khỏi, vừa đến sáng mai, chắc chắn sẽ không còn biện pháp đi cứu papa nữa.

Vừa nghĩ đến đó, nó hạ quyết định, bây giờ lập tức rời khỏi, nhưng nghĩ đến lưỡi hái tử thần cũng đã bị kẻ địch mang đi, móng tay trái của mình lại gãy ba cây chủ yếu nhất, có thể nói vũ khí chủ yếu đã mất rồi, mà vũ khí thứ yếu cũng hỏng một nửa, năng lực chiến đấu của nó đã suy giảm lớn.

“Đành phải dựa vào súng giới để bổ sung rồi.”

Nhật Hướng Dạ nhíu mày, xoay người trở lại phòng phía trên, lần nữa liếc Ezart trên giường một cái, lại càng kiên định quyết tâm phải đi cứu An Đặc Khiết, dù sao Ezart cũng là bởi vì uống phải thuốc của An Đặc Khiết papa mới biến thành dạng này, như vậy, An Đặc Khiết papa nhất định có biện pháp cứu Ezart tỉnh lại!

Nó đang đi trên hành lang, hai bên hành lang đứng không ít bảo vệ, nhưng không ai có cử động nghi ngờ hay ngăn cản đối với nó, dù sao, người trẻ tuổi bây giờ canh ba nửa đêm không ngủ được, thật sự không phải chuyện gì đáng ngạc nhiên.

Nếu là Nhật Hướng Viêm hay An Đặc Khiết ở đây, chắc chắn sẽ phát hiện không thích hợp rồi, a Dạ thế nhưng là đứa trẻ ngoan đúng mười giờ mỗi ngày lên giường ngủ, loại chuyện nửa đêm nhàn nhã đi trên hành lang là cực kỳ bất bình thường.

Nhưng papa và ca ca đều không ở đây, cho nên Nhật Hướng Dạ có thể vô tư qua lại, đầu tiên là đi về tầng hầm, cầm lấy ba lô, nhét vào tất cả những vật phẩm nguy hiểm như súng giới hạng nặng, súng ngắn hạng nhẹ, bom hẹn giờ, cộng với lựu đạn vân vân.

Sau đó nó vác ba lô lên phía trên, đi đến căn phòng chỗ Ezart, định từ mật thất rời đi.

Chẳng qua, lần này cũng có chút dẫn tới chú ý của bảo vệ, nửa đêm canh ba không ngủ được là trạng thái bình thường, nhưng nửa đêm canh ba không ngủ được, còn vác một cái ba lô rõ ràng chứa đầy súng giới chạy lung tung, vậy thì có chút bất bình thường rồi.

Bảo vệ chần chờ hỏi: “Thiếu gia, xin hỏi ngài mang những súng này là muốn làm gì?”

“Ngày mai phải rời khỏi nhà rồi, ta đang chuẩn bị hành lý ấy mà.” Nhật Hướng Dạ ngây thơ vô tội trả lời bảo vệ.

Làm sao hành lý của người trẻ tuổi bây giờ đều là cả một bao súng đạn hả, lại còn dùng biểu tình ngây thơ vô tội như thế trả lời… Mặc dù nội tâm tràn đầy gào thét, nhưng bảo vệ vẫn tận trách nhắc nhở: “Thiếu gia, chúng tôi có thể giúp ngài cầm.”

“Đừng! Những cái này là bảo bối của ta.” Nhật Hướng Dạ cũng không kinh hoảng, lẽ thẳng khí hùng nói: “Ta ngày mai muốn mang chúng đi.”

“Vâng.”

Bảo vệ cũng chỉ có gật đầu, hơn nữa trong lòng cầu khẩn cho năng lực dùng súng của vị thiếu gia này lợi hại giống như trong tin đồn, những súng đạn này nếu như cướp cò, cũng không phải một từ chết người có thể hình dung.

Nhật Hướng Dạ cứ thế như chốn không người mang cả bao súng giới đi vào trong căn phòng, sau đó mở ra cửa phòng mật thất, trước khi đang muốn bước xuống bậc thang, nó đột nhiên ngừng động tác, quay đầu nhìn Ezart trên giường, hết sức kiên định mở miệng tuyên bố.

“Ezart, cậu chờ tôi nhé, tôi sẽ dẫn An Đặc Khiết papa trở về cứu cậu!”

Sau khi nói xong, nó không chần chờ nữa xoay người tiến vào trong mật đạo, lại không có phát hiện người đang nằm trên giường, bàn tay phải đột nhiên nắm lại, sau đó lại buông lỏng đặt ở trên giường, lần nữa khôi phục bộ dạng ngủ say.

 

3 responses »

  1. Thảo Nguyên

    tem~~~~~~~

    Reply
  2. A Dạ..a…A dạ… hazzj

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: