RSS Feed

Huyền Nhật Thú – Vol3c6

Ban đêm trăng bị mây đen che phủ, trong thành phố hơn phân nửa đều là bóng tối và trầm lặng, thỉnh thoảng chỉ có tiếng chó sủa, cùng với tiếng người không biết từ đâu mà tới, lẫn theo một hai tiếng xe máy cùng đèn xe rít qua.

Trong một ngõ hẻm giữa hai tòa cao ốc, đậu theo một cỗ xe đổ rác, mấy tờ báo đầy đất bị gió thổi chao đảo, trên tường nhà lầu hai bên gắn theo mấy tấm cửa sắt cũ nát giống như đã rất lâu không có ai mở ra.

Ở trong vùng bóng tối giống như ngưng kết này, trong đó một tấm cửa sắt vô thanh vô tức được mở ra, khó tin chính là, lúc cửa sắt rỉ cũ nát như thế mở ra, vậy mà không có phát ra một tí âm thanh.

Khiến người không khỏi run lên hoài nghi, đừng nói, mở ra cánh cửa này chính là một u hồn trong thành phố sao?

Một giây sau, lại có một người mặc áo màu đỏ sát người, đeo kính bảo hộ màu bạc từ phía sau cửa đi ra, phía sau lưng nó còn mang một cái bao lớn, bộ dạng lồi lõm của ba lô lại có thể hơi hơi nhìn ra hình dạng súng giới.

Mặc dù người này rõ ràng không phải u hồn, nhưng động tác của nó nhẹ nhàng không tiếng động, so với u hồn cũng không xa lắm.

Cậu bé chậm rãi đóng cửa sắt lại, hơi hơi quay đầu đánh giá cảnh vật xung quanh, sau đó bắt đầu suy nghĩ.

Mật mã Morse do An Đặc Khiết truyền lại xem ra, thời gian ước định là ba ngày sau, như vậy, bây giờ nó có thể đi đâu đây?

Nhất định phải tìm một nơi ca ca không tìm được, cho nên không thể dùng thẻ tín dụng ca ca cho đi ở những nơi như khách sạn, cho dù không sử dụng thẻ tín dụng, ở bên trong công viên cũng không được, bởi vì chỉ cần là nơi công cộng, nhất định sẽ lập tức bị ca ca tìm được.

Trừ cái đó ra, nơi nó từng đi qua không nhiều, ngoại trừ trong nhà, tổng bộ liên minh Thái Dương, chính là trường học, hai mục trước đương nhiên đã bị loại trừ, còn lại… hình như chính là trường học rồi?

Nó lẩm bẩm: “Trường học, hiệu trường… phòng hiệu trưởng!”

Khi nói đến phòng hiệu trưởng, nó cũng không do dự nữa, trong nháy mắt xuất phát, nhưng quái dị chính là, ngõ hẻm này chỉ có một miệng ra, đối với nó mà nói, lựa chọn duy nhất của nó hẳn là quẹo trái, đi ra khỏi ngõ hẻm mới đúng.

Nhưng nó không có quẹo trái, thậm chí cũng không lựa chọn quẹo phải, mà là hướng lên!

Chỉ thấy nó chạy phía trước hai bước, sau đó đá về hướng tường, lấy đà nhảy lên cửa sổ lầu hai, vừa bám vào song cửa nó lại lộn lên trên, hai tay chống ở đỉnh cửa sổ lầu hai, sau một cái đẩy, lộn ngược nhảy lên không trung, tiếp theo, hai chân móc vào bồn hoa lầu ba, sau đó lần nữa, nó không ngừng lặp lại những động tác gọn gàng dứt khoát này, một mạch trèo lên.

Nó cũng không trèo đến đỉnh lâu, mà là ở khoảng tầng năm, liền thả người nhảy đến trên nóc nhà của nhà lầu cách vách, tiếp theo hoặc chạy hoặc nhảy, hay leo trèo mà nhanh chóng ở trong những nhà lầu này nhảy tiến lên, trong lúc này, nó cố gắng không lên đến đỉnh lâu, cũng không hạ xuống mặt đất, nó biết, những nơi này đều có lắp đặt máy theo dõi, rất dễ dàng bị ca ca truy được.

Chỉ có khu vực trung gian của những tòa nhà cao tầng, là khe hở của máy theo dõi, chỉ cần bóng dáng của mình không bị máy theo dõi quay được, ca ca sẽ không thể truy được hướng của nó.

Ngoại trừ máy theo dõi, điện thoại ca ca cho đương nhiên cũng không có mang đi, mặc dù nó cũng chưa kiểm tra cái điện thoại kia, nhưng nó đại khái có thể đoán được, bên trong chắc chắn có thứ như máy lần dấu vết.

Nó lấy phương pháp tiến lên này hành tiến không bao lâu sau, là đã có thể nhìn thấy tòa nhà trường học, vì vậy nó càng gia tăng bước chân, không lâu sau, nó đã bám ở trên bồn hoa nhà lầu bên cạnh trường học, quan sát tình hình và vị trí máy theo dõi xung quanh, tiếp theo, nó dễ dàng nhảy vào trường học đêm khuya.

Bởi vì hiệu trưởng đã đồng ý tháo bỏ máy theo dõi, cho nên Huyền Nhật cũng cứ thế trực tiếp băng qua cả sân trường, đi thẳng về hướng phòng hiệu trưởng.

Một mạch đi tới trước phòng hiệu trưởng… hay phải nên nói là “lầu hiệu trưởng”, nó xoay người lục lục trong ba lô, móc ra một tấm thẻ, tấm thẻ này là chứng nhận học sinh đặc chiến ban hiệu trưởng cho nó sau khi nó đồng ý tiếp nhận nhiệm vụ của hiệu trưởng.

Nghĩ đến mình chỉ có một người, lại có hai tấm chứng nhận học sinh học viện Yelan, nó liền có cảm giác muốn cười.

Quét thẻ xuống, cửa chính của lầu hiệu trưởng mở ra, nó trực tiếp đi vào, kỳ diệu chính là, loại nửa đêm canh ba này, bên trong vậy mà còn có hai, ba người, hoặc đi lại hoặc ngồi trước máy tính tuần tra nhiệm vụ, ai cũng không chú ý người khác, cửa chính mở ra, nhưng lại không có bất cứ người nào quay đầu ngó một chút.

Điều này khiến cho nó mới đầu nhìn thấy bên trong có người cũng yên lòng xuống, đi thẳng đến một trong những máy tính của đại sảnh, tùy ý tra tìm một chút tư liệu, cho hết thời gian đến buổi sáng, đợi đến khi hiệu trưởng tới, rồi đi gặp ông ta.

Nó tùy ý mở ra một trang web, trên trang web nhìn thấy tin tức mỗi ngày, ngay tin tức đầu tiên đã viết, đấu tranh gay gắt giữa liên minh Thái Dương và Tử Nguyệt minh.

Nhật Hướng Dạ không nhịn được ấn vào trang web này xem, vừa ấn vào, trên trang web liền xuất hiện bức ảnh của Nhật Hướng Viêm và Bạch Liên Nguyệt, Nhật Hướng Viêm trong ảnh chụp đang hơi hơi ngẩng đầu, trên tay kẹp điếu thuốc, tư thái cao ngạo giống như coi thường cả thế giới, mà Bạch Liên Nguyệt thì đang nhìn phía trước, lộ ra một mỉm cười có phần khiến người suy nghĩ, giữa hai bức ảnh còn có chữ VS.

“Ca ca…” Nhật Hướng Dạ nhìn bức ảnh, tâm trạng cảm thấy có chút buồn rầu, nghĩ đến nếu ca ca phát hiện mình biến mất, không biết sẽ có phản ứng gì đây?

A! Nghĩ đến tương lai sẽ có rất nhiều ngày không thấy được ca ca, liền cảm thấy có chút tịch mịch, lập tức nó liền ấn xuống nút in, đem ảnh của Nhật Hướng Viêm in ra, sau đó cẩn thận mà nhìn một hồi, cuối cùng gấp lại vài cái, bỏ vào trong người mình.

Chờ em! Ca ca, chờ sau khi a Dạ cứu An Đặc Khiết trở về, nhà chúng ta đã có thể như trước kia rồi!

◊◊◊◊

“Ca ca, không muốn, a Dạ không muốn đi học! A Dạ không muốn rời khỏi ca ca!”

“A Dạ, đừng sợ, ca ca sẽ bảo vệ em.”

“Thật không?”

“Đương nhiên là thật, nếu như ca ca gạt người, thì sẽ ăn thật nhiều thật nhiền khổ qua.”

“Ngoắc tay?”

“Được, ngoắc tay.”

“Papa! A Dạ đang ở đâu?”

“Ta đang muốn đem nó làm quà sinh nhật hai mươi lăm tuổi của con…”

“Chúc mừng ngài thành công đem một thiếu niên cải tạo thành một vệ sĩ chung cực —– Huyền Nhật.”

“A Dạ, em vẫn là em trai của anh, mà anh đã thề, nhất định bảo vệ em.”

“Xin để cho a Dạ bảo vệ anh, ca ca… Không chỉ có ca ca muốn bảo vệ a Dạ, a Dạ cũng muốn bảo vệ ca ca.”

“A Dạ, tại sao em không thể giống một thiếu niên bình thường?”

Một mái tóc sáng vàng rối tung ở trên cái ghế bằng da màu đen, lộ ra càng chói mắt vô cùng, Nhật Hướng Viêm cứ như thế nằm ở trên bàn làm việc ngủ thiếp đi, ngay cả máy tính cũng chưa tắt, hắn ngay cả ngủ cũng cau mày, xem ra hình như có chuyện gì phiền lòng, sau mấy lần cau mày, cặp mắt kia đột nhiên mở to, lộ ra con ngươi mỹ lệ như hồng ngọc ở dưới.

Nhưng sau khi chớp mắt hai lần, hắn đã hoàn toàn tỉnh táo lại, có chút mệt mỏi lấy bàn tay xoa mặt rồi thấp giọng thở dài nói: “A Dạ…”

Hắn nhìn đồng hồ trên tường, kim giờ đang chỉ ở vị trí ba giờ, ở thời gian này, a Dạ hẳn là đã sớm ngủ rồi, chỉ là mình vừa mới mơ một giấc mộng về quá khứ, dẫn tới một cơn hoảng hốt không căn cứ, khiến cho hắn do dự nghĩ thầm, có nên hay không đến xem a Dạ?

Nhưng hơi chút suy tư, hắn liền bác bỏ ý nghĩ của mình. Tuyệt đối không được! A Dạ thế nhưng không phải thiếu niên bình thường, cho dù động tác của mình có nhẹ, cũng nhất định sẽ đánh thức nó, hắn cũng không hi vọng ở nửa đêm, vô duyên vô cớ quấy rầy em trai ngủ yên.

Nhưng tại sao, tại sao, trong lòng lại bất an như thế?

Nhật Hướng Viêm lần nữa do dự, càng nghĩ lại càng lo lắng, nghĩ làm sao cũng không ổn, cuối cùng, hắn vẫn không nhịn được vọt đến căn phòng của em trai, ở bên ngoài quanh quẩn mấy phút, vẫn là vươn tay đẩy cửa tiến vào.

Hắn vừa vào, tầm mắt liền thẳng tắp ném về phía giường, nhưng lại không có nhìn thấy bất cứ người nào trên giường, hắn đi vào căn phòng, dọc đường mở cửa của nhà vệ sinh, bên trong cũng không có người, cuối cùng hắn đi tới trước giường, trên giường chỉ có cái gối và chăn bông được gấp chỉnh tề, hắn vươn tay sờ, chăn bông cũng là lạnh, hình như căn bản không có người ngủ qua… A Dạ căn bản không có trở lại!

Đầu của Nhật Hướng Viêm vì thế trống rỗng một hồi, sau đó rốt cục nhớ đến, mình tối nay lúc lần cuối cùng nhìn thấy a Dạ, nó còn ở bên trong cái phòng có Ezart nằm kia.

“Chẳng lẽ còn ở trong phòng của Ezart nằm?”

Nghĩ đến đây, hắn lại vội vàng vọt ra ngoài, cho dù bản thân có chút thất thố, hơn nữa dọc đường còn đi qua cả một hàng bảo vệ, hắn cũng không mảy may để ý.

Khi vọt tới phòng khách, Nhật Hướng Viêm đột ngột mở ra cửa phòng, hô lớn: “A Dạ?”

Trong phòng chỉ có một người đang nằm an tĩnh ở trên giường, lại không phải người Nhật Hướng Viêm muốn tìm.

A Dạ rốt cuộc đi đâu rồi?

Nhật Hướng Viêm hoảng hốt hô to: “Đội trưởng bảo vệ!”

Cửa phòng lập tức được mở ra, xuất hiện thân ảnh của bảo vệ đứng thẳng tắp, hắn lên tiếng: “Vâng.”

Hành động cung kính của đội trưởng bảo vệ cũng khiến cho Nhật Hướng Viêm phát giác thất thố của mình, hắn không có lập tức hạ chỉ thị, mà là hít sâu dịu lại tâm tình kích động của mình, đồng thời cũng chỉnh lý lại tâm tư, suy nghĩ hành động đệ đệ có thể làm. Cho đến khi tâm tình hồi phục, hắn mới cau mày hỏi: “A Dạ đâu?”

“Thiếu gia ngay ở trong phòng này, không có đi ra.” Bảo vệ vừa hồi báo, tự mình lại cũng vừa kinh hãi phát hiện, trong căn phòng này hoàn toàn không có bóng dáng của Nhật Hướng Dạ thiếu gia.

“Ngươi xác định a Dạ vẫn luôn ở trong phòng, chưa từng đi ra?” Nhật Hướng Viêm lần nữa truy hỏi.

“Không phải, thiếu gia từng đến tầng ngầm, vác cả một bao súng giới, nói là hành lý muốn vác theo bên người, sau đó lần nữa trở về phòng không có đi ra nữa.”

Nghe vậy, Nhật Hướng Viêm tâm tình lần nữa mất khống chế, giận dữ rống: “Mà ngươi lại không có tới báo cáo với ta?”

“Vâng.”

Đầu lĩnh bảo vệ kiên trì trả lời, lúc này, hắn đã biết kết quả của mình sẽ không tốt cho lắm, mình thật sự quá lơ là rồi, nhưng đây cũng bởi vì, hắn coi thiếu gia như cố chủ, mà không phải như tù nhân, bởi vậy cũng không có quá chú ý đến chuyện nó sẽ chạy trốn này, hơn nữa, ai lại sẽ biết một đại thiếu gia nhà giàu lại sẽ mang theo một bao lớn súng giới mà người bình thường ngay cả vác cũng thành vấn đề bỏ nhà đây?

Mặc dù tâm tình vừa mới bình phục, nhưng Nhật Hướng Viêm lại một lần nữa kích động ngay cả hô hấp cũng nặng nề, thậm chí bảo vệ đầu lĩnh cũng trợn lớn mắt nhìn, quả thực khó có thể tin, hắn đi theo Nhật Hoàng đến nay, chưa bao giờ nhìn thấy tâm tình của Nhật Hoàng đến mức mất khống chế đến mức này.

Trên cơ bản, Nhật Hoàng ngay cả kẻ bắt cóc dùng mấy ngàn nhân viên của tổng bộ để làm con tin uy hiếp hắn, hắn cũng có thể không lo lắng, còn thản nhiên cầm thực đơn gọi đồ ăn tối… Nhật Hoàng chính là người máu lạnh như thế, không phải sao?

Nhật Hướng Viêm có lẽ cũng nhìn thấy bộ dạng kinh ngạc đến tròng mắt sắp rớt ra của bảo vệ, vì vậy hắn đi tới cạnh tường, vén lên bức tranh nhỏ, nhấn xuống một chuỗi số mật mã, mở ra cửa bí mật, sau đó ra lệnh với bảo vệ: “Đi xuống mật thất xem nó có còn ở trong đó không.”

“Vâng.” Bảo vệ vừa nhận được chỉ thị, lập tức liền đi chuyển tiến vào cửa mật.

Bảo vệ vừa rời khỏi, vũ trang kiên cường bên ngoài của Nhật Hướng Viêm lập tức biến mất, hắn như quả bóng xì hơi, chán nản ngồi lên giường, vừa thì thào: “A Dạ, em cứ muốn cứu An Đặc Khiết như thế sao? Nhưng hắn là phản đồ mà!”

Phản đồ tất nhiên phải lấy tính hủy diệt mà đánh, để cho mọi người biết, kết quả của phản bội Nhật Hoàng nhất định thảm hại hơn so với chết dưới tay của kẻ địch, ngoại trừ bản thân bị hủy diệt, Nhật Hoàng còn sẽ đem lửa giận thiêu đến người thân và bạn bè của mình… Phản bội vẫn không bằng khẳng khái xả thân, như thế, ít nhất còn có tiền bồi thường kếch xù để cho người nhà có cuộc sống tốt.

Loại chế độ này đã nhiều năm duy trì vận hành của liên minh Thái Dương, cho nên, sau khi An Đặc Khiết lựa chọn phản bội, hắn cũng không chút do dự tuyển chọn mệnh lệnh giết chết, chỉ là An Đặc Khiết sớm đã là người cô độc, đừng nói là người nhà, bạn bè cũng không có lấy nửa người, đương nhiên cũng không liên lụy đến người nào được, đây đại khái cũng là một trong nguyên nhân hắn cả gan chọn phản bội.

A Dạ có phải cũng phát hiện mình đã không định cứu An Đặc Khiết, cho nên mới lựa chọn tự mình đi cứu hắn?

“Đáng chết!” Nhật Hướng Viêm không nhịn được ảo não trách mắng.

Mình thật sự quá sơ suất rồi! Cứ cho rằng a Dạ sẽ không làm trái ý của hắn, cho nên ngay cả mệnh lệnh dặn dò bảo vệ phải giám sát chặt chẽ a Dạ cũng không có hạ.

Bảo vệ lúc này cũng trở lên: “Báo cáo, thiếu gia không có ở trong mật thất.”

Nhật Hướng Viêm cũng sớm đoán được, bởi vậy cũng không có hết sức kinh ngạc, chỉ là nhàn nhạt ra lệnh: “Tiếp tục nhiệm vụ canh gác của ngươi.”

“Vâng!”

Nhật Hướng Viêm trở lại thư phòng của mình, vừa ngồi xuống liền gọi điện thoại cho thư ký, không mảy may để ý bây giờ là ba giờ sáng.

Nếu là bình thường, Kyle thông thường sẽ ở trước khi điện thoại vang tiếng thứ hai đã tiếp lên, nhưng bây giờ là rạng sáng, cho nên thời gian điện thoại vang lần này tương đối lâu, Nhật Hướng Viêm vừa chờ đợi, vừa lấy ngón tay gõ lên mặt bàn đen bóng, mặt vô biểu tình.

Điện thoại vang năm tiếng, liền được tiếp lên, một âm thanh mặc dù mệt mỏi, nhưng cố gắng bảo trì chuyên nghiệp từ điện thoại truyền đến: “Chào buổi sáng, Nhật Hoàng, đây là Kyle.”

“Chào, Bill.” Nhật Hướng Viêm đơn giản nhanh chóng giải thích: “A Dạ bỏ trốn rồi, mang đi một bao súng lớn, hẳn là muốn đi cứu An Đặc Khiết.”

Điện thoại trầm mặc xuống, mặc dù Kyle đích xác nghe thấy chuyện này, nhưng hắn chính thức phải chờ là, mệnh lệnh của Nhật Hoàng, mà không phải miêu tả.

“Nó là từ mật thất lén chạy đi, phái ra nhóm nhỏ truy tìm, ngay lập tức tìm nó trở về.”

“Vâng.”

Nhật Hướng Viêm không có tiếp tục hạ mệnh lệnh, nhưng cũng không có ấn xuống phím kết thúc trò chuyện, cứ như thế trầm mặc một hồi.

“Xin hỏi có hủy bỏ lệnh thủ tiêu An Đặc Khiết không?”

Kyle có chút cẩn thận dò hỏi, mặc dù hỏi vấn đề hẳn không phải chức trách của hắn, nhưng Nhật Hoàng hạ lệnh giết chết đối với người Nhật Hướng Dạ thiếu gia không tiếc rời nhà đi cứu, cái này nghĩ làm sao cũng có chút không tốt lắm, mà Nhật Hoàng chậm chạp không kết thúc điện thoại, có lẽ là vì nguyên nhân này, Nhật Hoàng muốn buông tha người Nhật Hướng Dạ thiếu gia muốn cứu, nhưng lại không thể mở miệng nói muốn hủy bỏ lệnh giết chết đối với phản đồ.

Bởi vậy Kyle mới cả gan đề xuất vấn đề này, coi như là cho Nhật Hoàng một cái bậc thang đi xuống.

Nhưng, ngoài dự liệu của hắn, mặc dù Nhật Hướng Viêm căng cứng mặt, trầm mặc một hồi, nhưng hắn cuối cùng vẫn lạnh buốt nói: “Không, giết chết hắn, ta quyết không cho phép phản đồ tồn tại.”

“Vâng.”

Sau khi nói xong, Nhật Hướng Viêm liền ấn xuống phím kết thúc trò chuyện, mặc dù trên biểu hiện hắn vẫn không hề mềm lòng, nhưng lần này, trong lòng hắn lại thật sự do dự, vì cái nhược điểm duy nhất kia của hắn mà do dự.

Giết An Đặc Khiết, a Dạ sẽ đau lòng đi?

Nhưng, nếu không giết An Đặc Khiết, cho dù có thể cứu hắn ra, cũng không phải chuyện tốt, sức ảnh hưởng của hắn đối với a Dạ quá lớn, mà a Dạ lại là nhược điểm duy nhất của mình, nếu kẻ địch của hắn vì để uy hiếp hắn, bắt tay từ chỗ An Đặc Khiết, tiến tới mà thương tổn hay lợi dụng a Dạ, đó tuyệt đối không phải chuyện mình muốn thấy.

Nếu như An Đặc Khiết cũng như hắn, coi a Dạ như người thân quan trọng nhất, vĩnh viễn sẽ không phản bội a Dạ, vậy mình có lẽ sẽ cân nhắc cứu hắn trở lại.

Nhưng, phản bội lần này của hắn lại rõ ràng khiến cho Nhật Hướng Viêm biết, hắn cũng không có coi a Dạ là người thân quan trọng nhất, hẳn phải nói, có lẽ hắn có đối xử với a Dạ như người thân. Nhưng người thân này rõ ràng không có quan trọng như chính hắn hay thí nghiệm.

Một người có sức ảnh hưởng với a Dạ, lại không coi trọng a Dạ như thế, quá nguy hiểm rồi!

Nhật Hướng Viêm vùi nửa khuôn mặt vào trong lòng bàn tay, con ngươi hồng ngọc vùi trong bóng tối giữa bàn tay, lộ ra huyết quang tàn nhẫn: “Nhất định phải diệt trừ An Đặc Khiết!”

Đây là hành động chính xác tuyệt đối nên áp dụng, chỉ là chính xác lại không đại biểu a Dạ sẽ không thương tâm… tại sao, mình thân ở đỉnh cao nhất của quyền lực, lại ngay cả nguyện vọng không để cho em trai thương tâm đơn giản như thế cũng làm không được?

Hắn mà là Nhật Hoàng cái gì? Chẳng qua chỉ là một người anh tầm thường ngay cả làm cho em trai vui vẻ cũng không làm được, ngay cả mình làm như thế, rốt cuộc là đúng hay sai cũng không biết.

◊◊◊◊

Giống nhau là một phòng thí nghiệm có thiết bị cao cấp, nhưng cũng giống nhau là phòng đầy lộn xộn, bên trong cũng đứng một con người giống như xác sống.

Hết thảy dường như không có gì thay đổi, chỉ thiếu một thiếu niên tóc màu bạc sẽ vọt vào, lặp lại một chuỗi căn dặn của anh trai, sau đó thuận tay thu dọn vài thứ, tiếp theo nói sẽ mang cơm tối cho hắn ăn.

Bình thường vừa nghe thấy chuỗi dặn dò đó liền cảm thấy ồn ào, không thể chuyên tâm làm thí nghiệm, nhưng bây giờ, lại cảm thấy phòng thí nghiệm này hình như quá an tĩnh. Ngưng đọng đến khiến người không thể an tâm làm thí nghiệm.

Trước kia rõ ràng không phải thế này, dĩ vãng, mình có thể vì một gian phòng thí nghiệm không bị người quấy rầy mà bỏ ra mọi thứ, nhưng bây giờ… có phải có gì đó thay đổi rồi?

An Đặc Khiết có chút lâm vào tình trạng đờ đẫn, mặc dù muốn suy nghĩ rốt cuộc là xảy ra vấn đề gì, nhưng lại biết rõ vấn đề ở ngay trên người thiếu niên ồn ào kia, chỉ là mình không muốn cũng không thể thừa nhận, ở thời điểm đã phản bội thiếu niên kia, thừa nhận thì có làm sao?

“Nghe nói! Nhật Hướng Viêm đã hạ lệnh giết chết đối với ngươi.”

Một giọng đàn ông nhu hòa kéo lại lực chú ý của hắn, nhưng hắn cũng không quay đầu lại, chỉ là thản nhiên lên tiếng trả lời: “Oh, phải không?” Cùng lúc trả lời, trên tay một lần nữa nhanh chóng chuyển động dao phẫu thuật.

“Ngươi không để ý?”

Thân ảnh thon dài đẹp đẽ của Bạch Liên Nguyệt từ trong bóng tối đi ra, trên mặt mang theo tươi cười mười phần mê hoặc, ngón tay thanh mảnh nhẹ nhàng xoắn mái tóc dài của mình, gần như có chút nũng nịu nói: “Lúc trước, mỗi một người bị Nhật Hoàng hạ lệnh giết chết, không có một ai còn sống.”

“Ta biết, ta đã từng thấy sổ tay thành viên của liên minh Thái Dương, phía trên viết rất rõ ràng.”

An Đặc Khiết đẩy mắt kính trên sống mũi, hồi tưởng quy tắc viết trên sổ tay, kết quả của phản đồ điều đó viết rất rõ, chỉ thiếu không đem mỗi một thủ đoạn trừng phạt đều liệt kê rõ ràng ra mà thôi.

Bạch Liên Nguyệt bước nhẹ nhàng, đi tới bên cạnh bác sĩ, đem mặt chuyển đến bên tai hắn, vừa thở khí vừa yêu kiều nói: “Yo, thì ra đã làm xong chuẩn bị xuống-địa-ngục rồi sao? Bác sĩ An Đặc Khiết thân ái.”

“So với ta, ngươi không bằng lo cho chính mình đi.” An Đặc Khiết mắt cũng không có chuyển dời, chỉ là bằng phẳng mà trả lời: “Áp lực của bên Nhật Hoàng rất lớn đi.”

Nghe thấy lời này, âm thanh của Bạch Liên Nguyệt bỗng nhiên lạnh lẽo lên: “Điểm đó không cần ngươi quản.”

Trong lòng An Đặc Khiết không khỏi cười rộ lên, Nhật Hướng Viêm quả nhiên không cho tên này dễ chịu.

Có lẽ phát hiện suy nghĩ của An Đặc Khiết, Bạch Liên Nguyệt không nũng na nũng nịu nữa, sau khi hừ lạnh một tiếng, công sự hóa mà nói: “Nhật Hoàng hạ lệnh giết chết đối với ngươi, những người tấn công đó sắp tới chắc chắn sẽ tiến công vào, nơi này không thể nán lại nữa, thu dọn một chút liền rời khỏi ngay.”

“Uh.” An Đặc Khiết gật đầu.

“Ngươi rốt cuộc làm ra người cải tạo có thể điều khiển thanh lưỡi hái tử thần đó hay chưa?”

“Vẫn chưa.” An Đặc Khiết thản nhiên trả lời.

CHÁT!

Sau khi tát An Đặc Khiết một cái nặng nề, Bạch Liên Nguyệt rống to: “An Đặc Khiết! Ta cảnh cáo ngươi, ta không có kiên nhẫn!”

An Đặc Khiết chậm rãi quay đầu lại, nửa bên mặt sưng đỏ lên, nhưng hắn ngay cả động tác xoa một chút cũng không có, vẫn mang thần sắc thờ ơ, thản nhiên nói: “Ta thấy được ngươi không có kiên nhẫn, cũng từ đầu đã nói cho ngươi, thanh lưỡi hái tử thần đó cần tính phối hợp cực cao trên lực lượng và tốc độ, không phải một cỗ người cải tạo tùy tiện là có thể điều khiển thành thạo, cho dù không cần phát huy một trăm phần trăm uy lực của lưỡi hái tử thần, chỉ là điều khiển thành thạo, đã phải tốn ba tháng nhiều lần cải tạo, kiểm tra và thí nghiệm.”

Nghe vậy, sắc mặt Bạch Liên Nguyệt trở nên hết sức khó coi, hắn biết cần ba tháng, An Đặc Khiết ngay từ đầu đã nói rõ rồi, cho nên hắn đương nhiên biết, chỉ là Nhật Hoàng làm sao có thể cho hắn ba tháng?

Lúc trước, dựa vào lợi thế Nhật Hướng Viêm không muốn giết An Đặc Khiết, người của đối phương cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, để tránh cho không cẩn thận khiến An Đặc Khiết bỏ mạng, nhưng bây giờ Nhật Hướng Viêm đã hạ lệnh giết chết, thuộc hạ của hắn cũng không cần băn khoăn tính mạng của con tin nữa, hành động tự nhiên cũng mạnh lên.

Có lẽ mình quá lỗ mãng rồi? Bạch Liên Nguyệt không nhịn được khẽ cắn ngón tay trỏ, nghĩ thầm, để lại cái mật mã Morse kia, có lẽ thật sự…

Không, cho dù thế nào, Nhật Hướng Viêm cũng tuyệt đối không thể mặc cho An Đặc Khiết ở trong tay kẻ địch ba tháng, nhiều nhất nửa tháng, nếu như vẫn cứu không được An Đặc Khiết, hắn nhất định sẽ hạ lệnh giết chết.

Đã như vậy, không bằng liều lĩnh, dụ Huyền Nhật ra trước rồi nói.

“Quên đi, lưỡi hái tử thần thì miễn đi, ngươi bây giờ đã sửa xong mấy cỗ người cải tạo?”

“Ba cỗ, nếu như ngươi vừa rồi không quấy rầy ta, có lẽ sẽ là bốn cỗ.” An Đặc Khiết không nhịn được trào phúng trả lời.

CHÁT!

Bạch Liên Nguyệt lạnh lùng nói: “Đừng khua môi múa mép, thu dọn xong thì rời khỏi ngay.”

An Đặc Khiết quay đầu lại, thản nhiên nói: “Vâng.”

Bạch Liên Nguyệt lại hừ lạnh, sau đó xoay người rời khỏi.

Đợi sau khi Bạch Liên Nguyệt rời đi, An Đặc Khiết lại nhấc dao lên, vừa tự giễu nói: “Thật tệ, bị súng chỉa vào đầu và bị ăn tát, ta vậy mà bắt đầu hoài niệm cái trước rồi, ít nhất không có bóp cò, nên sẽ không đau, nhưng cho dù có thật sự bóp cò, có lẽ cũng không cảm giác đau đớn.”

“Hơn nữa ít nhất có a Dạ sẽ gọi ta ăn tối và ăn sáng, chẳng giống cái nơi này! Đói đến bất tỉnh rồi cũng không ai để ý ta.”

Nhưng, mình bây giờ đang làm cái gì đây?

Cải tạo mấy cỗ người uy lực cường đại đi hủy diệt cái người sẽ gọi mình đi ăn cơm kia! An Đặc Khiết không khỏi ngừng dao lại, đối với việc làm của mình cười khổ lên.

Nhưng không hề gì, Nhật Hướng Viêm cái tên yêu em trai điên cuồng kia chắc chắn sẽ bảo vệ a Dạ ổn thỏa, cho dù người cải tạo có cường đại, cũng không thể ở khi Nhật Hoàng đã có cảnh giới, thương tổn đến em trai yêu dấu của hắn.

Cái tên làm việc luôn phô trương kia tám phần sẽ phái một đống bộ đội đặc chủng cầm vũ khí hạng nặng làm bức tường người, sau đó đem a Dạ yêu dấu của hắn dùng tường người ba tầng trong ba tầng ngoài bao bọc lại, mặt ngoài cùng còn có lớp nhà mà bề ngoài nhìn lên như nơi ở bình thường, nhưng ngay cả tên lửa cũng không đánh xuyên được.

Dưới loại bố trí này, đừng nói mấy người cải tạo, cho dù trực tiếp phái vài cái máy bay ném bom qua, a Dạ cũng sẽ không xước lấy một miếng da.

Đúng thế! Cho dù là bốn cỗ người cải tạo cùng lên, a Dạ cũng tuyệt đối sẽ không bị thương.

Dao phẫu thuật dưới tay hắn lần nữa di chuyển nhanh chóng.

 

2 responses »

  1. Thảo Nguyên

    tem~

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: