RSS Feed

Huyền Nhật Thú – Vol3c8

Đây là một nhà hàng ở vùng ngoại thành, trang trí trái lại thanh tịnh trang nhã, có phần khiến người cảm thấy buông lỏng, nhưng, bên trong ngay cả nhân viên phục vụ cũng không có, chỉ có hai phe đội ngũ mỗi bên chiếm một bên bàn, bầu không khí căng thẳng như dây cung, có khả năng đứt bất cứ lúc nào.

“Lâu rồi không gặp, Nhật Hoàng.”

Bạch Liên Nguyệt tiên phong mở miệng, âm thanh dính như mật, thậm chí chớp mắt vài cái về phía đối phương, mà phía sau hắn đứng bốn người cải tạo, thân thể đứng thẳng tắp, trên mặt không có mảy may thần sắc.

“Đúng là rất lâu rồi không gặp.”

Nhật Hướng Viêm thì nhàn nhạt cười đáp lại, sau đó giọng nói càng thêm nhu hòa lên tiếng gọi: “Nguyệt Nha nhi.”

Nghe tiếng gọi này, Bạch Liên Nguyệt ngẩn người, trong miệng không khỏi thốt ra: “A Viêm cậu…”

Nhưng, lời của hắn vừa mới bắt đầu, lại nhìn thấy cặp mắt như hồng ngọc kia của Nhật Hoàng, mặc dù vẻ mặt của hắn như đang cười, cặp mắt kia lại không phải a Viêm hồi đó có chút cao ngạo lại có chút ngớ ngẩn nữa, nhưng là Nhật Hoàng tâm cơ thâm trầm làm ra ngụy trang khi đang đối diện với kẻ địch của hắn.

Thấy thế, Bạch Liên Nguyệt quyến rũ cười một tiếng rồi nói: “Thì ra ngài còn nhớ tôi à, thật là khiến cho Nguyệt Nha nhi cảm thấy vinh dự đây! Tôi tưởng rằng, Nguyệt Nha nhi trước đến giờ chưa từng lọt vào trong mắt của Nhật Hoàng ngài!”

Nhật Hướng Viêm cười: “Nói gì vậy, ta chưa từng quên dáng người quất roi tuyệt vời của cậu.”

“Ha ha ha, Nguyệt Nha nhi trước giờ đều không biết, miệng lưỡi của Nhật Hoàng thì ra ngọt như thế!”

“Nào có ngọt như khuôn mặt của Nguyệt Nha nhi đây?”

“Ha ha…”

Vì sao lời hai người kia nói nghe lên giống như đang ôn chuyện, thậm chí có chút giống như một đôi tình cũ tán tỉnh lẫn nhau, chẳng qua, nhiệt độ chung quanh lại có xu thế liên tiếp giảm xuống? Elian và Eli đứng ở phía sau Nhật Hoàng đều dở khóc dở cười thầm nghĩ.

Bạch Liên Nguyệt giờ phút này đã thu lại vẻ quyến rũ, chỉ nhàn nhạt cười nói: “Khuôn mặt có ngọt nhưng cũng không kéo được một chút chú ý của Nhật Hoàng, muốn cho Nhật Hoàng ngài chịu liếc khuôn mặt ta một cái, có thể còn khó khăn hơn so với kinh doanh cả Tử Nguyệt minh.”

Nhật Hướng Viêm thấy thế, cũng biết song phương đã nói xong lời xã giao, cũng nên đến lúc nói thẳng ra, hắn khẽ thở dài một hơi: “Ngươi cần gì phải bởi vì một chút chuyện cũ mà đối nghịch với ta đây? Ta cũng không muốn giới kinh doanh bởi vì đấu tranh của hai ta mà tối tăm rối loạn, như thế đối với lợi ích của mọi người đều không có chỗ tốt, huống chi, Nguyệt Nha nhi, lúc đầu đúng là lỗi của ta, là ta không nên quên ngươi.”

“Chúng ta cứ thế hòa hảo, không bao giờ tổn hại lẫn nhau nữa, được không?”

Nghe vậy, Bạch Liên Nguyệt lộ ra thần sắc cười như không cười, nghĩ thầm Nhật Hoàng không hổ là Nhật Hoàng, trước tiên dùng lập trường thương nhân không muốn đấu tranh mà tổn hại đến lợi ích, lại nói nguyên nhân chân chính của giảng hòa là bởi vì niệm tình cũ, dù sao, trước sau không hề đề cập tới con tin, muốn cho hắn tưởng rằng con tin mình bắt được không dùng được sao?

Nếu như, hắn không có phát hiện Huyền Nhật chính là em trai của Nhật Hoàng, như thế có lẽ cũng thật sự mắc lừa đi!

Đáng tiếc, cho dù là kỹ thuật diễn hay sắp xếp có khéo léo, đều không thể gạt được hắn, bởi vì Nhật Hướng Viêm chính miệng nói với hắn, hắn sở dĩ lên làm Nhật Hoàng, sở dĩ trở thành thần thương nghiệp của thế giới này, cũng chẳng qua là vì tìm kiếm một người, em trai của hắn!

Muốn nói Nhật Hướng Viêm không quan tâm em trai của mình… Ha! Không bằng nói hắn không quan tâm thế giới có bị hủy diệt hay không còn khiến người tin tưởng hơn.

“Nhật Hoàng, nếu ngài đã nói như thế, khiến cho ta cũng muốn hòa hảo đấy!” Bạch Liên Nguyệt cười nồng đậm: “Ta thấy hay là ta đem An Đặc Khiết trả lại cho ngài đi, nhưng vệ sĩ thì lại không thể trả rồi, nó cố gắng bỏ trốn, đã bị ta giết rồi!”

Nhật Hướng Viêm đột nhiên đứng lên, hai mắt trợn lớn, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

Bạch Liên Nguyệt xòe hai tay ra, vô tội nói: “Ái chà! Nhật Hoàng, cùng lắm chỉ là một cái vệ sĩ mà thôi, ngài để ý như vậy làm chi?”

Nghe vậy, Nhật Hướng Viêm kéo ra một cái tươi cười có chút miễn cưỡng, sau đó chậm rãi ngồi xuống. Nghĩ thầm, Bạch Liên Nguyệt không có khả năng giết chết a Dạ! Hắn nếu như đã gửi đến hình ảnh của a Dạ, mà không phải hình ảnh của An Đặc Khiết, vậy hắn hẳn là biết điều chân chính có thể uy hiếp mình là a Dạ, cho nên hắn không thể giết chết a Dạ, chỉ là hù dọa hắn mà thôi, chỉ là hù dọa hắn…

Nhưng Nhật Hướng Viêm cho dù đối với chuyện a Dạ còn sống nắm chắc 99%, lại vẫn sợ hãi mà run nhè nhẹ, ngay cả chính mình cũng không nhịn được cười khổ trong lòng, mình vẫn là Nhật Hoàng sao? Vậy mà ngay cả một cái nói dối cũng khiến cho mình sợ hãi đến mức này.

Nhìn thấy tươi cười trên mặt Bạch Liên Nguyệt càng ngày càng thâm, Nhật Hướng Viêm lúc này cũng biết nhược điểm của mình không giấu nổi nữa, hắn hừ một tiếng rồi trầm giọng nói: “Nói đi, ngươi muốn thế nào mới chịu thả nó, đừng quên, ta muốn đánh sập Tử Nguyệt minh của ngươi cũng không phải chuyện gì khó.”

“Muốn đánh sập thì đánh sập đi, ngươi cho rằng ta thật sự quan tâm Tử Nguyệt minh sao?” Bạch Liên Nguyệt lại lộ ra một biểu tình không hề gì.

Lần này, Nhật Hướng Viêm thật sự cảm thấy có chút không ổn rồi, hắn nhớ tới sự kiện nổ sập cao ốc bất chấp kéo sụp đổ kinh tế toàn thế giới lúc trước, một đối thủ không lấy lợi ích lớn nhất làm mục tiêu, lại tình nguyện ngọc nát đá tan, người như vậy hắn rất hiếm gặp qua, hắn trấn định tâm trạng: “Vậy ngươi rốt cuộc muốn cái gì?”

“Ta muốn cái gì?” Bạch Liên Nguyệt chớp mắt rồi nói: “Chẳng lẽ ngài còn không biết sao?”

“Cái gì?” Nhật Hướng Viêm nhíu mày, hắn thật sự không quá rõ Bạch Liên Nguyệt rốt cuộc muốn làm cái gì.

“Ta muốn… a a… Ha ha ha! Ngươi còn chưa hiểu sao?” Bạch Liên Nguyệt đầu tiên là cười nhẹ, cuối cùng càng cười càng điên cuồng, cuối cùng không nhịn được cười rộ lên: “Ta muốn ngươi đau khổ! Nhật Hoàng, ta muốn ngươi càng đau khổ hơn so với ta lúc đó bị ngươi lợi dụng xong còn bị quên đến triệt để, ha ha ha!”

“Ngươi điên rồi!” Nhật Hướng Viêm đập mạnh vào bàn một cái, rống giận: “Ta không rảnh nghe ngươi nói nhảm! Nó rốt cuộc ở đâu?”

Sau khi nghe được Nhật Hướng Viêm hỏi ra vấn đề này, Eli phía sau hắn cúi đầu, nhắm lại hai mắt, toàn tâm toàn ý đọc tâm của Bạch Liên Nguyệt, muốn đọc ra chỗ của Nhật Hướng Dạ…

“Ở dưới chân ngươi đấy.” Bạch Liên Nguyệt thờ ơ trả lời.

Nhật Hướng Viêm cứng lại, đây nghĩa là gì? Lá cái bẫy? Hay là…

“Là thật!”

Lúc này, Eli có chút hoang mang thấp giọng nói: “Hắn, hắn còn lắp đặt đầu đạn hạt nhân ở phía dưới…”

Âm lượng của lời này mặc dù thấp, nhưng vẫn bị người ở hiện trường nghe thấy, ngoại trừ bốn người cải tạo phía sau Bạch Liên Nguyệt không có hỉ nộ ái ố gì ra, người còn lại đều giật mình.

“Oh?” Bạch Liên Nguyệt không khỏi nhìn Eli vài lần, nhướn nhướn mày nói: “Đứa trẻ này rất thú vị, nhưng đừng lo, cho dù phát nổ, cũng đảm bảo sẽ không ảnh hưởng đến chúng ta, chỉ là người phía dưới… A! Ngay cả tro cốt cũng đừng nói, ngươi từng thấy cảnh tượng bom hạt nhân nổ chính thức chưa? Người thế nhưng là trong nháy mắt sẽ bị bốc hơi đó!”

Trong lòng Nhật Hướng Viêm đau nhói, rống giận: “Ngươi nếu như giết nó, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi!”

Bạch Liên nguyệt nhún vai, ra vẻ vô tội chớp mắt: “Vậy cũng không sao cả, nếu như có thể nhìn thấy ngươi bởi vì mất đi em trai yêu dấu nhất mà lộ ra thần sắc đau khổ mỹ lệ nhất trên đời, ta cho dù chết cũng không có bất cứ nuối tiếc gì!”

Nghe vậy, sắc mặt của Nhật Hướng Viêm khó coi đến cực điểm, hắn âm trầm mặt hỏi: “Ngươi rốt cuộc muốn cái gì?”

“Ta không phải đã nói rồi sao? Xem ra trí nhớ của Nhật Hoàng ngài hình như không được tốt lắm à?”

Nhật Hướng Viêm trầm mặc rồi nói: “Thả nó ra, ngươi có thể mang ta đi, tùy ý ngươi muốn hành hạ ta thế nào cũng được.”

Nghe vậy, Bạch Liên Nguyệt lộ ra nụ cười quyến rũ: “Thành giao, ngươi theo ta đi xuống, sau đó ta sẽ thả nó ra.”

Nhật Hướng Viêm do dự một chút, nếu hắn bị bắt rồi, nhưng Bạch Liên Nguyệt lại vẫn không thả a Dạ thì sao?

Nhìn thấy thần sắc do dự của Nhật Hướng Viêm, Bạch Liên Nguyệt chỉ là nhàn nhạt cười: “Ngươi không cần phải lo lắng cái gì, ta vốn cũng chỉ muốn ngươi mà thôi, sau khi đạt được ngươi, em trai của ngươi đối với ta mà nói, ngay cả nửa điểm lợi dụng cũng không có.”

Nhật Hướng Viêm liếc Eli một cái, sau khi người sau gật đầu tỏ vẻ hắn là nói thật, hắn hít sâu một hơi rồi nói: “Ta biết rồi, mang ta đi gặp em trai của ta, ta muốn tận mắt nhìn ngươi thả nó.”

“Không vấn đề.” Bạch Liên Nguyệt vung lên mỉm cười, đứng dậy, ra hiệu mời với Nhật Hoàng.

“Nhật Hoàng…” Elian có chút hoang mang hô, chẳng lẽ bọn họ cứ như vậy trơ mắt nhìn anh trai của a Dạ bị mang đi?

Nhật Hướng Viêm quay đầu liếc Eli một cái, người sau giống như là bị tiếng động lớn tấn công vào bên tai, bị lời nói nội tâm của Nhật Hướng Viêm chấn động suýt nữa bất tỉnh.

Các ngươi đợi ở bên ngoài tiếp ứng a Dạ, một khi đón được a Dạ, lập tức mang nó rời khỏi ngay, chuyện còn lại giao cho Bill là được, các ngươi chỉ cần giúp ta trông coi tốt a Dạ, cho dù là đánh cuộc tính mạng của các ngươi, cũng phải ngăn nó tới cứu ta! Nghe thấy chưa!

Eli bám lấy Elian, để tránh cho đầu mình choáng váng ngã xuống, hắn cúi đầu xuống, nhẹ nhàng gật đầu.

Thấy thế, Nhật Hướng Viêm thu hồi ánh mắt, nhàn nhạt nói với Bạch Liên Nguyệt: “Chúng ta đi thôi.”

Bạch Liên Nguyệt hoài nghi nhìn Eli một cái, lại cũng đoán không ra tâm tư của Nhật Hướng Viêm, nhưng nhớ lại lúc mới rồi Nhật Hoàng vừa nghe thấy lời bịa đặt em trai bị giết chết, bộ dạng hoảng đến mất bình tĩnh, phỏng chừng hắn cũng không dám mạo hiểm em trai có thể sẽ từ nay “bốc hơi”, mà tùy tiện động chân động tay.

“Đi thôi, Nhật Hoàng thân ái.” Bạch Liên Nguyệt lại không dám kinh xuất vội vàng thúc giục, chỉ khi Nhật Hoàng triệt để rơi vào trong tay hắn, hắn mới có thể thực sự an tâm.

Nhật Hướng Viêm nhàn nhạt liếc Bạch Liên Nguyệt một cái, sau đó như một quý tộc cao ngạo đi qua bên cạnh hắn, tư thái tự nhiên đến giống như chỉ là được mời đi làm khách, mà không phải thân phận tù nhân.

“Huyền Nhật bỏ trốn rồi?”

Bạch Liên Nguyệt mới mang theo Nhật Hướng Viêm xuống căn cứ dưới đất, lập tức liền nghe phiên báo cáo này của thuộc hạ, hai người không nhịn được hiện lên ánh mắt cổ quái, nhất là Nhật Hướng Viêm, ngay cả khóe miệng cũng không nhịn được giật giật, không ngờ a Dạ lại có thể tự mình bỏ trốn rồi, kiểu này, hắn chẳng phải tự tìm phiền toái rồi sao?

Bạch Liên Nguyệt cười như không cười liếc mắt nhìn Nhật Hoàng một cái, nói: “Bây giờ tốt rồi, không cần ta thả nó, chính nó tự thoát nạn, cái này ngươi có thể yên tâm rồi chứ?”

Nhật Hướng Viêm quay đầu đi, không để ý lời trào phúng này.

Bạch Liên Nguyệt trầm ngâm, lúc đầu quá trình bắt được Huyền Nhật thật sự quá dễ dàng rồi, đúng là có quỷ, xem ra nó là vì cứu An Đặc Khiết mà tự chui đầu vào lưới.

“An Đặc Khiết cũng được cứu đi rồi sao?”

Thuộc hạ đang nửa quỳ trên mặt đất báo cáo: “An Đặc Khiết tiên sinh vẫn ở trong phòng thí nghiệm.”

Bạch Liên Nguyệt nói: “Giết hắn đi.”

Nhật Hướng Viêm nói: “Giết hắn đi!”

Lời này vừa nói ra, Bạch Liên Nguyệt cổ quái mà nhìn qua Nhật Hướng Viêm, người sau vậy mà cũng đồng thanh nói giết chết An Đặc Khiết?

Nhưng, một khi có An Đặc Khiết, đối với Huyền Nhật mà nói thì rất có trợ giúp, mặc kệ là duy tu sau chiến đấu, hay cải tạo tăng cường thêm, thậm chí có thể làm ra người cải tạo khác, điều đó đối với việc cứu chính Nhật Hướng Viêm ra, cũng là một điều rất có lợi, nếu đồng thời có Huyền Nhật và những người cải tạo khác đến cửa, vậy nói không chừng thật sự có thể cứu Nhật Hướng Viêm đi, cho nên hắn đương nhiên muốn giết chết An Đặc Khiết, chỉ là Nhật Hoàng cũng muốn giết hắn làm gì?

Nhìn thấy thần sắc của Bạch Liên Nguyệt, Nhật Hướng Viêm hừ lạnh một tiếng rồi nói: “Phản đồ đương nhiên phải chết.”

“Cho dù hắn là người rất hữu dụng?” Bạch Liên Nguyệt nhướn mày, bản sắc thương nhân luôn luôn là khi lợi dụng thì lợi dụng đến cạn kiệt, tùy tiện bỏ thứ hữu dụng như thế, đúng là hành động lãng phí.

Nhật Hướng Viêm cười lạnh một tiếng: “Người hữu dụng nếu không trung thành, vậy càng đáng chết, bởi vì hắn nếu như phản bội ta, hữu dụng của hắn chính là tạo phúc cho kẻ địch của ta.”

“Thì ra là thế.”

Bạch Liên Nguyệt gật đầu, Nhật Hoàng quả là Nhật Hoàng, cũng chính là sự tàn nhẫn này xây dựng lên danh hiệu thần thương nghiệp, hay thật ra là hắn đang nói ngược? Nói không chừng là muốn làm cho mình tưởng rằng hắn muốn giết An Đặc Khiết, dựa vào cái này làm cho mình trái lại không muốn giết An Đặc Khiết đây?

“Nếu đã như thế, vậy ta sẽ cho ngài tự tay làm thịt tên phản đồ này, thế nào?”

Nhật Hướng Viêm mỉm cười đáp: “Vậy không thể tốt hơn.”

Bạch Liên Nguyệt dò xét mặt hắn vài lần, khuôn mặt tuấn mỹ đó lại vẫn chỉ có cao ngạo như cũ, thật sự nhìn không ra hắn rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì hết!

Cho dù là thân phận tù nhân, nhưng ngay cả đầu cũng không hề khuất phục mà cúi xuống, cho dù là hạ lệnh giết người, thần sắc cũng không hề thay đổi, muốn biết được người như vậy trong lòng rốt cuộc đang suy nghĩ cái gì, cho dù có thuật đọc tâm cũng không làm được đi!

“Vậy xin theo ta, Nhật Hoàng.”

Bạch Liên Nguyệt trên mặt không khỏi lộ ra một tia hòa nhã, người này từ trước kia đã là như vậy! Cho dù là tên côn đồ muốn ra tay đánh hắn, nếu là thiếu gia nhà giàu bình thường đã sớm hổn hển rồi đi, hắn lại vẫn có thể ung dung nói muốn thể nghiệm xem cảm giác bị đánh… A!

Nhật Hướng Viêm tiên phong cất bước, tư thái hoàn toàn không giống một tù nhân, Bạch Liên Nguyệt thì đi phía sau hắn, phía sau bọn họ đương nhiên còn đi theo bốn tên người cải tạo do An Đặc Khiết phẫu thuật, quả thật như một quân vương đang đi tuần.

Mỗi khi đến một lối rẽ, đuôi mắt của Nhật Hướng Viêm liền liếc Bạch Liên Nguyệt một cái, người sau sẽ nói với hắn phương hướng chính xác.

Khi bọn họ đi tới một cánh cửa điện tử, Bạch Liên Nguyệt đi tới trước cửa, lấy ra một tấm thẻ quét một cái, cửa điện tử liền mở ra.

An Đặc Khiết quả thật đang ở trong, không biết có phải bởi vì đột nhiên nhìn thấy bọn họ, cho nên thần sắc có chút hoang mang, thậm chí là mang theo ánh mắt cổ quái hỏi: “Nhật Hướng Viêm, làm sao là ngươi?”

“Đã lâu không gặp, An Đặc Khiết.”

Nhật Hướng Viêm khẽ mỉm cười, mỉm cười này lại khiến cho An Đặc Khiết nhất thời lông tơ dựng thẳng, có loại cảm giác không ổn.

“Không nhiều lời nói nhảm nữa, ngươi hẳn là từ lúc phản bội ta, đã chuẩn bị tâm lý rồi chứ?” Nhật Hướng Viêm vẫn cười, nhưng trên tay lại nhiều hơn một khẩu súng lục, nòng súng chỉa thẳng An Đặc Khiết.

Bạch Liên Nguyệt nghiêng mắt liếc, nhưng cũng không đem khẩu súng đó bỏ ở trong mắt, tùy ý tù nhân của mình trên tay cầm súng.

Thấy thế An Đặc Khiết biến sắc, rống to: “Dừng, dừng tay! Nhật Hướng Viêm, đừng giết ta, ít nhất bây giờ đừng…”

Hừ! Nhật Hướng Viêm sao lại nghe lời hắn, lãnh ngạo mà giơ khẩu súng nhỏ màu bạc, nói câu: “Vĩnh biệt, An Đặc Khiết.”

Tiếng súng vang lên, nhưng có người còn nhanh hơn tiếng súng, một bóng dáng ngăn ở trước An Đặc Khiết, bởi vì chuyện đột nhiên xảy ra, nó không thể không lấy tay đón viên đạn này, đạn tàn nhẫn đánh vào trong da thịt nó.

Nhật Hướng Viêm trợn lớn hai mắt, gần như không dám tin nhìn người giúp An Đặc Khiết đỡ đạn, đạn của mình bắn ra vậy mà sẽ thương tổn nó…

“A, a Dạ! Em làm sao lại ở đây?”

Nhật Hướng Dạ không có trả lời, biến cố liên tiếp khiến cho nó căn bản không phản ứng kịp, ca ca làm sao lại ở đây? Mà còn đứng cùng một chỗ với Bạch Liên Nguyệt, thoạt nhìn bộ dạng cũng hình như không có bị uy hiếp? Ca ca vậy mà kiên trì muốn giết An Đặc Khiết papa như thế?

“Đừng nhúc nhích! Huyền Nhật.”

Bạch Liên Nguyệt mắt thấy Huyền Nhật lại có thể xuất hiện ở đây, hắn nhanh tay lẹ mắt rút roi trên lưng ra, đột nhiên đánh một cái, đánh rớt súng trên tay Nhật Hướng Viêm, sau đó roi lại quấn một vòng, buộc chặt cổ của Nhật Hướng Viêm, sau khi chế ngự Nhật Hướng Viêm, hắn lệnh cho bốn người cải tạo che ở trước mặt, cứ như vậy, cho dù Huyền Nhật có mạnh, cũng không thể cứu Nhật Hướng Viêm.

Hành động của Bạch Liên Nguyệt khiến cho Nhật Hướng Dạ vốn còn đang ngỡ ngàng không biết làm gì biến mất, thay vào đó chính là Huyền Nhật tuyệt đối dựa vào chủ nhân, nó vô biểu tình nhìn Bạch Liên Nguyệt, đồng thời cấp tốc phán đoán làm thế nào cứu Nhật Hướng Viêm ra.

“Giết An Đặc Khiết, lập tức giết ngay bây giờ!”

Bạch Liên Nguyệt lớn tiếng quát, hắn sớm đã nhìn thấy tay trái của Huyền Nhật chẳng khác nào phế bỏ rồi, nếu không có An Đặc Khiết, rất khó chữa trị hoàn toàn, hắn thầm nghĩ nếu đã như thế, vậy tuyệt đối không để cho An Đặc Khiết có cơ hội chữa trị cho Huyền Nhật.

“Dừng…” Nhật Hướng Viêm kinh hãi, không thể để cho a Dạ giết người, nhất là giết An Đặc Khiết papa nó yêu thích như thế, nó nhất định rất đau lòng!

Roi trên tay Bạch Liên Nguyệt lại ghì càng chặt, khiến cho Nhật Hướng Viêm đừng nói mở miệng, nhất thời ngay cả thở cũng thành vấn đề, càng đừng đề cập đến mở miệng nói nữa, hắn chỉ có thể lấy tay liều mạng muốn lôi kéo roi, muốn mở miệng ngăn cản em trai giết người.

“Giết An Đặc Khiết, Huyền Nhật, nếu không ta sẽ giết anh trai ngươi!”

Nghe vậy, Huyền Nhật nhất thời xoay người lại, tay phải vươn ra móng tay sáng lạnh, đối tượng công kích chính là người nó vừa rồi còn quên mình bảo vệ.

“A Dạ…”

An Đặc Khiết tuyệt vọng nhìn Huyền Nhật mặt vô biểu tình, hắn biết Huyền Nhật sẽ không chút lưu tình ra tay diệt sạch bất cứ nhân tố gì có hại đối với chủ nhân, rất không may mắn, bây giờ mình rất giống như là miếng nhân tố đó.

Hắn đã biết mình chắc chắn phải chết, trong lòng chỉ là thở dài, sau đó thừa dịp Huyền Nhật che khuất mình, hắn dùng môi yên lặng nói cho Huyền Nhật, lưỡi hái tử thần ở ngay trong thư phòng của Bạch Liên Nguyệt.

Trên má của Huyền Nhật rớt xuống hai hàng nước mắt, chỉ là trên mặt vẫn là mặt vô biểu tình, móng tay lại càng ngày càng gần An Đặc Khiết.

“Nhật Hướng Viêm, cho ngươi một câu cảnh báo sau cùng nhé.”

An Đặc Khiết có chút bất đắc dĩ từ phía sau Huyền Nhật vươn đầu ra, từ đáy lòng nói với Nhật Hướng Viêm: “Nếu như ngươi còn tiếp tục đem em trai ngươi trở thành chim non cần được bảo vệ, vậy sự tình hôm nay sẽ không ngừng lặp lại.”

Nghe vậy, Nhật Hướng Viêm trong lòng run lên, nhưng vẫn hung hăng trừng An Đặc Khiết một cái, trong mắt có ý tứ hàm xúc ai cần ngươi lo.

A! Nhật Hoàng kẻ khác sờ không được bắt không ra chẳng qua cũng chỉ là cái người anh ngu xuẩn không biết nên làm sao giáo dục em trai mà thôi. An Đặc Khiết có chút buồn cười nghĩ, tiếp theo liền cảm thấy trong ngực đau nhói…

Khuôn mặt lạnh lùng lại mang nước mắt đó của Huyền Nhật đã gần ngay trước mắt, tay nó thì càng gần hắn hơn một chút, trực tiếp đâm vào ngực hắn, nhìn thương thế này hình như… An Đặc Khiết ngẩng đầu nhìn, nước mắt trên mặt Huyền Nhật càng rớt càng nhiều, ngay cả tay đang ở trong ngực hắn cũng run nhè nhẹ…

Đúng là đau bỏ mẹ, mặc dù Huyền Nhật vậy mà không có làm mình chết trong chớp mắt, đây có lẽ là do mình đối với nó có chút ý nghĩa đặc biệt, cho nên nó không thể trực tiếp khiến cho mình mất mạng, mặc dù rất cảm động, nhưng vẫn là đau quá đi!

“A Dạ, con có thể… hự!” … cho ta chết nhanh một chút không hả? Bởi vì đây thật sự rất đau à!

An Đặc Khiết còn chưa nói hết, Huyền Nhật dùng tay trái cháy đen đánh một chưởng vào ngực hắn, khiến cho hắn ngay tại chỗ rên một tiếng, ngã xuống đất không dậy nổi, sống chết không biết.

Huyền Nhật xoay người nói: “Báo cáo, nhiệm vụ hoàn thành!”

A Dạ!

Nhật Hướng Viêm vừa kéo roi trên cổ, nhưng cũng vừa nhìn thấy nước mắt trên mặt em trai mình, tay phải dính đầy máu, cùng với tay trái cháy đen… Cảnh tượng này khiến cho trái tim của hắn truyền đến một cơn đau đớn giống như bị xé rách, khiến cho đường đường là Nhật Hoàng có loại cảm giác muốn thét ra tiếng, tại sao, a Dạ tại sao lại trở thành cái dạng này?

“Ngươi có đau khổ lắm không? Nhật Hoàng.” Bạch Liên Nguyệt đột nhiên kéo một cái, đem mặt của Nhật Hướng Viêm kéo gần, say sưa nhìn thần sắc đau khổ trên mặt hắn.

“Thần sắc mê người như thế, thật không hổ là đứa em trai ngươi năm đó mong nhớ ngày đêm, cũng chỉ có nó mới có thể khiến cho ngươi lộ ra biểu tình mỹ lệ như vậy.”

Ngươi tên biến thái đáng chết! Đều là bởi vì ngươi, hại a Dạ của ta thương tâm như thế, còn khiến cho cả người bị thương! Trong con ngươi của Nhật Hướng Viêm tỏa ra ngọn lửa hừng hực.

“Ha!” Sau khi nhìn thấy ánh mắt này, Bạch Liên Nguyệt cười lạnh một tiếng, cũng không để ý tới hắn, chỉ là ngẩng đầu nói với Huyền Nhật: “Huyền Nhật, phế đi tay phải của mình.”

Huyền Nhật ngẩn ra, tay trái của mình đã nửa tàn phế rồi, nếu ngay cả tay phải cũng…

“Mau lên!”

Bạch Liên Nguyệt ghì roi càng chặt, nhất thời làm cho Nhật Hướng Viêm hô hấp không nổi, cả khuôn mặt bắt đầu căng đỏ lên.

Không… dừng tay, dừng tay! Nhật Hướng Viêm ra sức hò hét trong lòng.

Huyền Nhật đơn giản phán đoán tình thế, bốn gã người cải tạo từng được chính tay An Đặc Khiết cải tạo, cộng thêm chủ nhân đang ở trong tay đối phương, ở dưới tình huống này, bản thân dù như thế nào cũng không thể cứu chủ nhân ra.

Chỉ có tạm thời làm theo lời đối phương, nếu mệnh lệnh đối phương là muốn mình phế đi tay phải, vậy hẳn là tạm thời không giết nó, chỉ cần còn tính mạng, là có thể nghĩ biện pháp cứu chủ nhân ra.

Huyền Nhật vươn tay phải, mạnh mẽ đập vào trên vách tường, sau khi âm thanh to lớn vang lên, tay phải của nó nhất thời phơi bày trạng thái cong vẹo kỳ quái.

Thấy thế, Bạch Liên Nguyệt lại vẫn còn không an tâm, hắn thế nhưng là người từng nhìn thấy khả năng của Huyền Nhật, hạ mệnh lệnh với bốn người cải tạo của mình: “Đạp gãy chân nó.”

Bốn người cải tạo cùng lên, Huyền Nhật lui lại mấy bước, trong lòng có chút do dự, không có tay vẫn còn có thể hoạt động, nếu như chân gãy rồi, vậy đừng nói cứu chủ nhân ra, ngay cả bản thân muốn rời khỏi đây cũng vạn phần khó khăn.

Nhưng, nó liếc Nhật Hướng Viêm một cái, cuối cùng không có phản kháng, mặc cho bốn người cải tạo đánh nó ngã xuống đất, sau đó tay đấm chân đá với nó, mà nó chỉ cố gắng bảo vệ những chỗ quan trọng trên cơ thể, hy vọng có thể giảm thương thế đến thấp nhất, như thế, mới có thể về sau đi cứu chủ nhân.

A Dạ, không được đánh a Dạ… Nhật Hướng Viêm mặc dù bị siết đến căng đỏ, nhưng mắt lại nhìn chằm chằm hình ảnh em trai bị đánh, hắn chỉ cảm thấy tay chân lạnh buốt, trái tim càng giống như đóng băng, không được đánh a Dạ của ta, cầu các ngươi, ta nguyện ý đổi mọi thứ của ta, chỉ cầu các ngươi đừng làm hại nó…

“Nhật Hoàng?”

Như thế đánh một hồi, Bạch Liên Nguyệt đột nhiên cảm giác trên tay trùng xuống, lúc này mới phát hiện người trên tay lại đã bất tỉnh rồi, hắn không khỏi lộ ra ánh mắt cổ quái, làm sao bị đánh là một người, bất tỉnh lại là một người khác?

“Được rồi, lui lại.”

Bạch Liên Nguyệt thấy đánh cũng được rồi, nếu còn không rời khỏi đây, khó đảm bảo viện binh cứu viện Nhật Hoàng sẽ không đến.

Hắn một hơi ôm lấy Nhật Hướng Viêm đã hôn mê, liếc Huyền Nhật nằm trên mặt đất một cái, thương thế của người sau xem ra hết sức nghiêm trọng, mấy lần muốn đứng lên, nhưng bởi vì hai tay đều đã chịu thương tổn nghiêm trọng, cho nên ngay cả muốn chống tay lên mặt đất cũng làm không được.

Bạch Liên Nguyệt nhặt lên khẩu súng màu bạc trên mặt đất, đó là khẩu súng của Nhật Hướng Viêm, hắn mang theo tươi cười kiều mị, đem súng nhắm vào Huyền Nhật đang giãy dụa trên mặt đất.

“Đến đi, em trai bé bỏng Huyền Nhật đáng yêu, thêm hai súng là được, ngươi cũng biết ta rất đa nghi, ngươi lại mạnh như thế, không đánh ngươi tới hấp hối, ta thật sự không thể yên tâm!”

Huyền Nhật nhìn nòng súng, chỉ thấy tia lửa lóe lên…

◊◊◊◊

“An, An Đặc Khiết tiên sinh?”

Là ai đang gọi ta? Là a Dạ sao? Phải ăn sáng, ăn trưa, hay là ăn tối rồi sao? Hm! Nói không chừng là ăn khuya, gần đây a Dạ thường thường cùng Ezart và những người bạn kia đi ăn khuya, mỗi lần đều sẽ không quên mang về cho mình một đống đồ ăn.

An Đặc Khiết chậm rãi mở mắt, trước mắt lại là một vùng trắng mịt mờ, nhưng đây không có gì phải kỳ quái, hắn mỗi lần làm thí nghiệm quá mức, mấy lần té xỉu đều được a Dạ khiêng đến phòng ngủ, lúc tỉnh lại cũng gần như là loại cảm giác này.

Hắn chớp mấy cái, mắt cuối cùng bắt đầu tập trung, trắng mịt mờ gì đó cũng bắt đầu biến thành trần nhà màu trắng, đèn điện vân vân… đây làm sao hình như không giống như phòng ngủ của hắn? Ngược lại giống như phòng bệnh của bệnh viện, hắn giơ tay trái lên, phía trên quả nhiên cắm vào túi truyền dịch, mình thực sự đang ở bên trong phòng bệnh của bệnh viện.

“An Đặc Khiết papa, ông cuối cùng tỉnh lại rồi!”

An Đặc Khiết chậm rãi nhìn về phía phát ra âm thanh, mấy khuôn mặt vui mừng đang nhìn mình, hắn nhíu mày, âm thanh khàn khàn mở miệng: “Eloise…”

“Quá tốt rồi! An Đặc Khiết papa gọi tôi rồi.”

Eloise cực kỳ vui mừng, lại còn vươn tay ôm lấy Eli xoay xoay xoay.

Đối mặt với ánh mắt mờ mịt của An Đặc Khiết, Elian mở miệng giải thích: “An Đặc Khiết tiên sinh, ông bị trọng thương, thiếu chút nữa không còn tỉnh lại rồi, bác sĩ thậm chí nói, cho dù ông tỉnh lại, cũng có cơ suất rất lớn sẽ biến thành người thực vật.”

Nghe vậy, An Đặc Khiết có chút mờ mịt suy nghĩ, thật không? Đây cũng không có gì ghê gớm, hắn mỗi lần té xỉu trong phòng thí nghiệm, đều có loại cảm giác sẽ không tỉnh lại nữa này, chẳng qua… Eloise, không được gọi ta là papa! Con cái có a Dạ một đứa là quá đủ lắm rồi!

Eloise sốt ruột hỏi: “Nhưng, An Đặc Khiết papa, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? A Dạ đâu?”

“Hả?” An Đặc Khiết trợn trắng mắt, khàn khàn nói:

“Ta còn muốn hỏi các ngươi xảy ra chuyện gì, a Dạ đã cứu anh nó về chưa?”

Nghe vậy, ba người đều lộ ra vẻ mặt ngưng trọng.

“A Dạ và Nhật Hoàng đều biến mất rồi.”

“Cái gì?” An Đặc Khiết nhíu mày, hỏi: “Như vậy cái máy tính toàn năng của Nhật Hoàng thì sao?”

Máy tính toàn năng… là chỉ Kyle đi. Ba người dở khóc dở cười, thật sự là cái xưng hô chuẩn xác!

Elian thở dài giải thích: “Dã một tuần rồi, Kyle mặc dù đã khống chế cả Tử Nguyệt minh, nhưng vẫn tìm không được Bạch Liên Nguyệt, Nhật Hoàng và a Dạ hẳn là đều ở trên tay hắn.”

“Tìm không được…” An Đặc Khiết cười lạnh một tiếng: “Hẳn không phải là không muốn tìm đi? Chỉ cần không còn Nhật Hoàng, hắn chính là người lãnh đạo tối cao của liên minh Thái Dương.”

“Trên cơ bản, cho dù Nhật Hoàng vẫn còn, hết thảy còn không phải là do Kyle làm sao?”

Nói như vậy cũng đúng! Bốn người trong phòng bệnh đều gật đầu tán đồng.

Ủa? Mọi người vừa quay đầu nhìn, máy tính toàn năng mà trong miệng An Đặc Khiết nói đang đứng ở cửa phòng bệnh.

Kyle mặc một bộ trang phục tây âu phẳng phiu, tay trái là túi giấy tờ, tay phải còn xách giỏ trái cây dùng thăm bệnh, hắn đi tới, sau khi để giỏ trái cây lên bàn, hắn lấy ra máy tính xách tay, vừa gõ máy, vừa hỏi: “Tôi cần biết mọi thứ mà ngài biết, lấy phương tiện để cứu Nhật Hoàng và Nhật Hướng Dạ thiếu gia trở về.”

An Đặc Khiết cười lạnh một tiếng: “Như thế được không? Cứu bọn họ trở về, anh liền lại trở thành máy tính toàn năng nhẫn nhục chịu khó của Nhật Hoàng, hay là nói, ngươi chỉ là lo lắng, sợ có một ngày nào đó Nhật Hoàng sẽ tự mình trở về, cho nên nhất định phải tìm được hắn, bắn cho một phát là rảnh nợ?”

Nghe xong lời này, vẻ mặt Kyle vẫn không có một chút thay đổi, vừa gõ máy tính vừa nói: “An Đặc Khiết tiên sinh, xin ngài yên tâm, điều ngài có thể nghĩ đến, Nhật Hoàng ở giới kinh doanh đấu đá nhiều năm như thế tuyệt đối cũng có thể nghĩ đến, nếu ngay cả Nhật Hoàng tin tưởng tôi sẽ không phản bội ngài ta, như vậy ngài có gì phải lo lắng đây?”

Lời này đúng là chặt chẽ khiến hắn không thể nói lời nào. An Đặc Khiết nhướn mày, không nói lời hoài nghi nữa, bắt đầu nói lên chuyện hôm đó.

“Tôi biết không nhiều lắm, hôm đó a Dạ đột nhiên xuất hiện ở trước mặt tôi…”

“An Đặc Khiết papa!”

An Đặc Khiết đang vùi đầu trong thí nghiệm, đột nhiên nghe thấy tiếng gọi, xưng hô và giọng nói đó căn bản là a Dạ mà!

“Thật gay go!” Hắn tự giễu nói: “Ta có phải lại quá lâu không ăn cơm rồi? Vậy mà nghe thấy tiếng a Dạ đang gọi ta…”

“An Đặc Khiết papa, ở đây!”

An Đặc Khiết cứng đờ thân thể, lỗ thông gió trên đầu leng keng một tiếng, sau đó từ phía trên rơi xuống một thiếu niên, rơi ngay ở bên cạnh mình.

“A, a Dạ? Con làm sao lại đến, con vào bằng cách nào?”

Nhật Hướng Dạ cười hì hì nói: “Con là tới cứu ba! Cuối cùng tìm được ba rồi, An Đặc Khiết papa, chúng ta mau chóng đi thôi!”

Nghe vậy, An Đặc Khiết quả thực trợn mắt há mồm, cúi đầu nhìn, lại nhìn thấy tay trái cháy đen của Nhật Hướng Dạ, hắn giật mình: “Làm sao lại thành thế này?”

Nhật Hướng Dạ lắc lắc tay trái nói: “Không có biện pháp, để trốn ra, đành phải hi sinh tay trái rồi, nhưng không sao! Chỉ cần có An Đặc Khiết papa, chút tổn thương này thoáng chốc sẽ tốt thôi.”

An Đặc Khiết nhíu nhíu mày: “Ta giúp con chữa thương trước, con hãy mau đi đi, nơi này quá nguy hiểm rồi.”

“An Đặc Khiết papa, ba không đi theo con sao?” Nhật Hướng Dạ cuống lên.

“Ta…” An Đặc Khiết chần chờ một chút, vẫn là thở dài nói: “Haizz! Ta không thể rời khỏi đây, ta đã phản bội các người, anh trai con sẽ không bỏ qua cho ta, một khi ta ra khỏi đây, nếu bị hắn tìm được, hắn chắc chắn sẽ giết ta.”

“Sẽ không đâu!” Nhật Hướng Dạ lớn tiếng cắt ngang lời An Đặc Khiết: “Ca ca đã đáp ứng con sẽ không giết papa!”

An Đặc Khiết có chút hoài nghi hỏi: “Thật không?”

Cái Nhật Hoàng kia thực sự sẽ tha thứ cho người phản bội hắn sao?

Kỳ thật Nhật Hướng Dạ trong lòng cũng không chắc, chỉ có cậy mạnh nói: “Mặc kệ thế nào, con sẽ không để cho ca ca giết ba!”

Thấy thế, An Đặc Khiết cũng biết Nhật Hướng Viêm không phải thật sự tha thứ cho hắn, hắn trầm mặc một chút, rồi nói: “Ta giúp con chữa thương trước rồi nói sau đi.”

“Uhm.” Nhật Hướng Dạ gật đầu, ngoan ngoãn vươn tay trái ra, nghĩ thầm, cho dù papa không chịu đi, vậy mình cứ đánh ba bất tỉnh rồi mang đi cũng được, sau đó để cho papa luôn đi theo mình, như vậy ca ca sẽ không thể giết papa nữa.

An Đặc Khiết đang muốn lấy dụng cụ qua kiểm tra thương thế của Nhật Hướng Dạ, lại nhìn thấy cửa điện tử lóe lên không ngừng, là tín hiệu có người muốn đi vào.

“A Dạ! Bên ngoài…” Hắn hoảng hốt hô.

Nhưng phản ứng của Nhật Hướng Dạ nhanh hơn, nó lắc mình một cái, liền trốn vào phía sau cái tủ bên cạnh.

Sau đó, Nhật Hướng Viêm và Bạch Liên Nguyệt liền tiến vào, mục đích chính là muốn lấy mạng của hắn…

“Nhật Hướng Viêm nổ súng muốn giết tôi, a Dạ lao tới giúp tôi cản một súng, kết quả Bạch Liên Nguyệt liền bắt lấy Nhật Hướng Viêm, sau đó uy hiếp Huyền Nhật giết chết tôi, mà nó thật sự đã xuống tay, tiếp đó tôi liền bất tỉnh, nên cái gì cũng không biết!”

An Đặc Khiết nằm ở trên giường còn không quên nhún vai, hắn biết những lời này đối với việc tìm kiếm Nhật Hoàng và a Dạ mà nói, một tí hữu dụng cũng không có.

Nghe thấy những lời này, tất cả mọi người an tĩnh xuống.

Một lát sau, Kyle nhàn nhạt nói: “Nhật Hướng Dạ thiếu gia rất khéo léo tránh được phần tim, nếu không ngài sẽ mất mạng tại chỗ.”

An Đặc Khiết hừ một tiếng: “Không cần anh nói cho tôi biết, tôi thế nhưng là bác sĩ, anh cho rằng tôi sẽ oán hận a Dạ hạ thủ giết tôi sao? Anh hay là nói một chút, anh làm sao đã khống chế cả Tử Nguyệt minh, lại vẫn không tìm được hai người đó đi!”

Nói đến việc này. Giọng của Kyle nghe lên cũng hết sức bất đắc dĩ: “Nhật Hoàng vốn sớm đã làm tốt chuẩn bị, báo tin cho mọi gián điệp ở Tử Nguyệt minh, cũng âm thầm cùng thành viên gia tộc của Tử Nguyệt minh thảo luận tốt điều kiện, chỉ cần Bạch Liên Nguyệt vừa chết, cả Tử Nguyệt minh sẽ không bị những tổ chức khác chia cắt, mà sẽ hoàn hảo giao cho Bạch Liên Tinh và gia tộc khác, cho nên, Nhật Hoàng vừa đi đến chỗ hẹn, chúng tôi sau đó liền khống chế cả Tử Nguyệt minh.”

“Đã như vậy, vậy tại sao vẫn không cứu Nhật Hoàng ra được?” An Đặc Khiết có chút khó có thể tin.

“Rất đơn giản, hành động lần này hoàn toàn là một mình Bạch Liên Nguyệt bày ra, căn bản không có báo cho những thành viên gia tộc khác, mà hắn cũng căn bản không quan tâm tồn tại của Tử Nguyệt minh, sau khi hắn đánh bất tỉnh ngài, liền mang theo Nhật Hoàng, Nhật Hướng Dạ thiếu gia biến mất cùng bốn người cải tạo, suy đoán hắn hẳn là dùng trực thăng tư nhân chống dò tìm rời khỏi, hơn nữa không có đáp xuống bất cứ phi trường nào, cho nên căn bản không thể truy tung.”

An Đặc Khiết há to miệng, hắn vốn cảm thấy thần kinh tên kia có chút vấn đề, không ngờ lại điên đến mức độ này, hắn rốt cuộc là muốn thế nào? Mang theo Nhật Hoàng đến đảo hoang trải qua cuộc sống hai người sao?

“Tên đó đúng là điên triệt để rồi.” Hắn từ đáy lòng nói.

Nghe thấy lời này, ngay cả Kyle cũng không khỏi tán đồng mà ngừng đánh chữ, trong lòng thầm than, Nhật Hoàng ơi Nhật Hoàng, ngay cả ngài cũng không thể đoán trước được một tên điên sẽ làm thế nào đi?

Lần này, ta nên làm sao mang ngài và Nhật Hướng Dạ thiếu gia bình yên vô sự về đây?

7 responses »

  1. hazzj….Nhật Hoàng bị bắt rùi…hazzj
    Aico cho tớ hỏi truyện này tổng cộng có mấy tập zậy

    Reply
    • HNT có 5 tập.
      Ngoài ra còn có truyện phi quan anh hùng (no hero) cũng của Yu Wo, trong bộ này Nhật Hướng Dạ đã 20 tuổi, nội dung chủ yếu là nói về NHDạ và quản gia là vampire của mình. ^^

      Reply
    • sax… lại còn có cả vampire nữa………..

      Reply
  2. A Da a! Sao em ay lai bi hanh ha nhu vay a~ :(( Dau long qua di, mong la em ay se duoc chua tri nhanh chong!

    Reply
  3. hức hức hức TT____TT

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: