RSS Feed

Huyền Nhật Thú – Vol3c9

Bạch Liên Nguyệt biếng nhác nằm dựa ở trên ghế, trên tay còn cầm điều khiển TV, chuyển đài tới lui.

“Tình hình kinh tế của toàn cầu thoạt nhìn hết sức bình thường mà, xem ra cái thư ký Kyle trong tin đồn của ngươi quả thật có khả năng, lại có thể ở lúc hai ta đều mất tích, ổn định cả tình thế.”

Nhật Hướng Viêm ngồi ở trên một cái ghế khác, tư thái ung dung dựa trên lưng ghế, cái bàn nhỏ bên cạnh đặt một tách cà phê đen hắn thích nhất, ngoại trừ trên chân của hắn bị trói bởi một bộ còng chân, cả tình cảnh thoạt nhìn hết sức bình thường, giống như là hai người bạn ở trong phòng khách vừa uống trà xem TV, vừa nói chuyện phiếm.

Hắn lạnh lùng trả lời: “Đương nhiên, chẳng lẽ thư ký ta tuyển chọn lại kém hơn so với bất cứ người nào sao?”

“Ừ phải! Nói không chừng, cho dù ngươi không quay về cũng không sao?”

Khóe mắt của Bạch Liên Nguyệt nổi lên một tia ác ý: “Dù sao chỉ cần có cái Kyle kia, có Nhật Hoàng hay không cũng không sao mà!”

Nghe loại vấn đề khiêu khích này, Nhật Hướng Viêm cũng không để ý hắn, chỉ là cầm lấy cuốn sách bên cạnh giở xem. Thấy thế, Bạch Liên Nguyệt vẫn luôn kiều mị cười lại đột nhiên nổi khùng đoạt lấy sách của hắn, một phát ném ra xa, sau đó rống to với hắn: “Không được làm ngơ với ta, a Viêm! Nếu không ngươi biết hậu quả là cái gì!”

Nhật Hướng Viêm biến sắc, nhớ tới cái hậu quả kia trong lòng liền đau đớn, a Dạ…

“Được rồi! Ngươi muốn nói cái gì?”

Bạch Liên Nguyệt thắng lợi mà vung lên mỉm cười, khôi phục lại tư thế nằm nghiêng của hắn lúc đầu, tò mò hỏi: “Ngươi tại sao lại yên tâm với cái tên Kyle kia như thế? Ngươi không sợ hắn nhân cơ hội phản bội ngươi? Nói không chừng hắn đã sớm từ bỏ tìm kiếm ngươi rồi?”

Nhật Hướng Viêm hừ lạnh một tiếng: “Đó là bởi vì hắn có bệnh.”

Nghe vậy, sắc mặt Bạch Liên Nguyệt nhất thời trở nên khó coi, lạnh lùng nói: “Xem ra Nhật Hoàng ngay cả kể cái chuyện cũ cho ta nghe cũng không chịu đây!”

Nhật Hướng Viêm lườm mắt, tức giận nói: “Ý của ta là, Bill hắn mắc một loại bệnh di truyền vô cùng hiếm gặp.”

“Oh?” Bạch Liên Nguyệt ngẩn người, không nghĩ tới là cái ý này, hắn còn tưởng rằng Nhật Hướng Viêm thuận miệng nói cho xong, không nhịn được lại hỏi: “Cho dù hắn có bệnh, vậy cũng đâu liên quan tới chuyện hắn trung thành với ngươi đi?”

“Hắn mỗi ngày đều phải uống thuốc áp chế loại bệnh này, nếu không có uống thuốc, thân thể của hắn sẽ chậm rãi bị vôi hóa, không cần một năm sau, toàn thân hắn sẽ bị vôi hóa thành bộ xương người rồi, nhưng hắn cũng không thể bị vôi hóa đến mức độ đó mà còn chưa chết, cho nên nhiều lắm là ba tháng, khi nội tạng cũng hóa vôi, hắn sẽ chết.”

Nghe thấy loại bệnh đáng sợ như thế, ngay cả Bạch Liên Nguyệt cũng không khỏi nhíu mày.

Nhật Hướng Viêm nhàn nhạt nói: “Loại thuốc hắn phải uống chỉ có trên tay ta mà thôi, ta mỗi nửa năm một lần sẽ cho hắn lượng thuốc của nửa năm.”

“Ngươi uy hiếp hắn, nếu không làm con chó thư ký trung thành của ngươi, sẽ không cho hắn thuốc?” Bạch Liên Nguyệt cười khanh khách lên: “Ngươi thật tàn nhẫn đó! A Viêm.”

Nhật Hướng Viêm hừ một tiếng: “Hắn cũng không có tư cách oán giận, chỉ là muốn nghiên cứu ra loại thuốc này, ta đã đầu tư mười tỷ tài chính vào đó, hắn cho dù làm thư ký mười đời cũng trả không nổi!”

“Nói thì nói như thế, chẳng qua ngươi cũng không phải chỉ vì hắn mới đầu tư chứ?” Bạch Liên Nguyệt cười: “Chỉ cần đưa loại thuốc đó ra thị trường, còn sợ bù không về mười tỷ sao?”

“Căn bản không thể đưa ra thị trường.” Nhật Hướng Viêm lạnh lùng nói: “Cái loại bệnh di truyền đó vô cùng hiếm gặp, trong một năm cũng chưa chắc có ba người phát bệnh, nhưng thời gian bảo tồn thuốc của nó lại rất ngắn, chỉ có nửa năm mà thôi, hơn nữa quá trình chế tạo vô cùng phức tạp, nguyên liệu cũng vô cùng không dễ lấy được, phần thuốc của nửa năm chỉ là giá thành cũng đã xấp xỉ phải mười triệu rồi, tiền thuốc men một năm hai mươi triệu, ngươi cho rằng có mấy người mắc bệnh gánh nổi?”

“Cho nên dù ta có hay không độc chiếm phương pháp chế tạo của loại thuốc này, Bill cũng mua không nổi loại thuốc này.”

Bạch Liên Nguyệt có chút dở khóc dở cười nói: “Thì ra là thế, hắn là một thư ký giá trị bản thân lên đến mười tỷ, mỗi năm còn duy trì thêm hai mươi triệu sao?”

Nhật Hướng Viêm nghiêm túc sửa đúng: “Mỗi năm thêm ba mươi triệu, ta thế nhưng có cho hắn tiền lương!”

“Nghe được ta cũng nổi lên hâm mộ rồi, ngươi năm đó lúc ta còn là Nguyệt Nha nhi, nhưng cũng có không quan tâm ta như thế à!” Bạch Liên Nguyệt lộ ra thần sắc nghi hoặc lại mang chút hoài nghi hỏi: “Ngươi vì sao chịu vì một tên thư ký đầu tư tiền vốn mười tỷ? Ta hết sức tò mò đó, a Viêm.”

Mặc dù là bị bắt buộc trả lời, nhưng giờ phút này, Nhật Hướng Viêm cũng không khỏi hồi tưởng chuyện cũ, có chút bất mãn kể: “Hắn vốn đã là thư ký của ta rồi, là ta tự mình phỏng vấn, ban đầu ta còn tưởng rằng mình tìm được cái thư ký siêu tài giỏi, về sau mới biết, thì ra tên đó ngay từ đầu chính là cha ta âm thầm phái tới, còn gạt ta nói hắn tên là Bill.”

Thì ra ngươi biết hắn không phải tên là Bill à… Bạch Liên Nguyệt không khỏi nhướn nhướn mày, hắn trái lại đối với điểm này khá kinh ngạc.

“Có lẽ là trời phạt đi, có một ngày, hắn lại đột nhiên phát bệnh, đại khái là người sắp chết lời nói cũng tốt lành, hắn cũng thẳng thắn nói cho ta, hắn là cha ta phái tới.”

Nói tới đây, Nhật Hướng Viêm trầm mặc xuống, không chỉ là An Đặc Khiết, thật ra ngay cả Kyle cũng từng là một phản đồ, chỉ là năm đó hắn đã tha thứ cho Kyle, bởi vì lúc đó bản thân còn chưa leo lên vị trí Nhật Hoàng, còn có thể dựa vào yêu ghét để làm việc, cho dù thật sự tạo ra sai lầm, cũng có cha sẽ phụ trách xoay chuyển, bây giờ thì không thể như thế rồi.

Bởi vì mình đã đạp lên vị trí tối cao rồi, hậu quả của mọi quyết định hạ xuống đều phải do chính mình gánh chịu, không còn ai có cái năng lực kia có thể giúp hắn cứu vãn nữa.

Cho nên, a Dạ, đệ đệ ơi! Xin em hiểu cho, xin em tha thứ, ca ca tuy ở vị trí cao nhưng thân bất do kỷ muốn giết chết An Đặc Khiết papa em thích, cũng không phải bởi vì ghét An Đặc Khiết papa của em, cũng không phải cố ý lừa gạt em, chỉ là bởi vì đây là quy tắc vận hành duy trì liên minh Thái Dương, cũng là vì bảo vệ an toàn của em, cho nên tuyệt đối không thể phá vỡ!

“Ta muốn gặp em trai ta.” Nhật Hướng Viêm nhíu mày, vừa nghĩ đến a Dạ, hắn liền lo lắng muốn đi xem nó.

Bạch Liên Nguyệt nhướn mày nói: “Ngươi không phải buổi sáng mới thấy qua?”

Nhật Hướng Viêm có chút tức giận gầm lên: “Ta bây giờ chính là muốn gặp nó, nó là em trai của ta, một ngày gặp mười lần cũng không quá nhiều.”

Bạch Liên Nguyệt đảo trắng mắt, không nhịn được trêu chọc hắn: “Ngươi làm sao không hỏi những người có anh em khác, bọn họ có người nào phải một ngày gặp mặt em trai mười lần? Sợ rằng là một lần, bọn họ cũng chẳng muốn đi liếc mắt một cái.”

Nhật Hướng Viêm trầm mặc, rồi cuối cùng vẫn giương mắt nhìn Bạch Liên Nguyệt, giọng gần như là mang theo cầu khẩn nói: “Ta bây giờ rất lo cho nó.”

“A! Chỉ có lúc nói đến em trai của ngươi, ngươi mới có vẻ mặt ngoại trừ cao ngạo! Được rồi, ta làm sao cam lòng từ chối ngươi đây? A Viêm.”

Bạch Liên Nguyệt trong lúc nói, còn định lấy ngón tay móc lên vài sợi tóc tán loạn của Nhật Hướng Viêm, nhưng lại hắn quay đầu đi tránh qua.

Nhưng, Bạch Liên Nguyệt cũng không tức giận thu hồi tay, dù sao cuộc sống còn rất dài, loại chuyện này quá sốt ruột chỉ sẽ tạo thành phản hiệu quả mà thôi.

“Đi thôi, chúng ta liền đi gặp em trai.”

“Đó là em trai ta, không phải của ngươi!” Nhật Hướng Viêm gầm lên, hắn hận nhất có người đoạt vị trí ca ca với mình. “Phải phải phải! Là đi gặp em trai ngươi, được rồi chứ?”

Bạch Liên Nguyệt quyến rũ cười một tiếng, dẫn đầu đi ở phía trước, Nhật Hướng Viêm thì theo phía sau, hai người đi ra khỏi phòng khách, rồi đột nhiên đi đến một dãy hành lang hoàn toàn lơ lửng, so với nói là hành lang, không bằng giống như cầu treo loại nhỏ hơn, Nhật Hướng Viêm bước lên cầu treo, liếc xuống phía dưới, dưới chân là cây cối rậm rạp, nhìn ra xa, chung quanh lại toàn là biển cả, nơi này tuyệt đối thực sự là hòn đảo nhỏ.

Bạch Liên Nguyệt lập nhà ở trên ba sườn núi của hòn đảo, ở giữa còn có cầu treo nối liền, trung tâm là nhà chính, hai tòa nhà khác, một tòa là nơi của người cải tạo cư trụ, tòa khác thì là…

“Tới rồi, a Viêm.” Nghe vậy, tâm trạng của Nhật Hướng Viêm chấn động, lập tức vọt vào.

A Dạ…

Vừa vọt vào, giống như vừa tiến vào một ngôi huyệt mộ hết sức cổ điển, đây là một tòa kiến trúc mái vòm cỡ nhỏ, vách tường và trần nhà đều có đồ họa tinh mỹ, trung gian thì có quan tài thủy tinh thật lớn, bốn phía mỗi bên còn đứng một “người canh mộ”, duy nhất phải nói kỳ quái, chính là ống tuyến kỹ thuật cao đan chéo phức tạp phía dưới quan tài thủy tinh đó.

Nhật Hướng Viêm vọt tới bên cạnh quan tài thủy tinh, thủy tinh trong suốt cho phép hắn có thể nhìn thấy rõ ràng người nằm bên trong, đó là một thiếu niên, ăn mặc giống như một vương tử, ngay cả hai tay cũng bọc găng tay trắng thêu tinh mỹ, một mái tóc ngắn màu bạc mềm mại sáng bóng áp vào khuôn mặt, ngũ quan hết sức tuấn tú, duy nhất đáng tiếc chính là hai mắt nhắm nghiền, không thể biết được đôi con ngươi kia là màu sắc mỹ lệ gì.

Mặc dù cảnh tượng này thoạt nhìn mỹ lệ như thế, chỉ là nhìn kỹ mới có thể phát hiện, trên cổ, cổ tay, phần eo và cổ chân của vương tử này đều có một vòng kim loại hết sức thô to, vững vàng cố định nó ở bên trong cỗ quan tài thủy tinh này.

Vừa nhìn thấy Nhật Hướng Dạ còn toàn vẹn nằm ở bên trong, dụng cụ điện tử bên cạnh cũng biểu hiện dấu hiệu sinh mệnh của nó hết sức ổn định, Nhật Hướng Viêm cuối cùng cũng buông lỏng một hơi.

Mặc dù biết không chạm được em trai, nhưng hắn vẫn đưa tay đặt lên đỉnh quan tài, chăm chú nhìn em trai yêu dấu của mình, lúc này, cả đường nét khuôn mặt của hắn đều mềm lại, không có một chút dáng vẻ máu lạnh vô tình nào.

Bạch Liên Nguyệt nhìn thần sắc dịu dàng khó thấy của Nhật Hoàng một hồi, mới mở miệng nói: “Thì ra tên Huyền Nhật lợi hại kia lại đáng yêu như thế, khó trách ngươi yêu thương nó như vậy.”

Nhật Hướng Viêm hừ lạnh một tiếng: “Đương nhiên, a Dạ là đứa trẻ đáng yêu nhất trên thế giới, lúc nó ngủ rất đáng yêu, cười lên càng đáng yêu, nếu nó mở miệng gọi ca ca, vậy thì đáng yêu đến mức có thể khiến người xương cốt đều tan rã.”

Chỉ có ngươi mới tan rã đi… Bạch Liên Nguyệt dở khóc dở cười, nếu là để cho người khác nghe thấy câu này, vậy mặc kệ là bất cứ kẻ nào cũng đều sẽ không tin người này chính là Nhật Hoàng máu lạnh vô tình đi!

“A Dạ nó thật sự không sao chứ?” Nhật Hướng Viêm lo lắng hỏi: “Lúc ta bất tỉnh, nó chẳng phải bị thương rất nghiêm trọng sao?”

“Ngươi hỏi hơn trăm lần rồi, yên tâm! Lúc ta đem bảo bối của ngươi đặt vào trong khoang ngủ của các nhà du hành vũ trụ, đã bảo người cải tạo xử lý tốt thương thế của nó, mới khởi động khoang ngủ.”

“Ngươi chớ nên kêu người cải tạo đánh nó.”

Nhật Hướng Viêm sắc mặt âm trầm, chỉ cần nghĩ đến lúc đó, cảnh tượng a Dạ ở trước mặt hắn bị người đánh đập, hắn liền cảm thấy ngực đau nhói, tứ chi phát lạnh.

Bạch Liên Nguyệt lúc này sớm đã biết nên làm sao ứng phó cái tên yêu em trai điên cuồng trước mắt, không ngừng mềm giọng xin lỗi: “Xin lỗi mà! Ta sau này sẽ không làm hại đệ đệ nữa, ngươi xem, ta không phải đã để cho nó mặc quần áo đẹp như thế, còn để nó ngủ ở nơi mỹ lệ này sao? Rất thích hợp với nó chứ?”

“Sau này chúng ta cứ luôn ở lại đây, đệ đệ sẽ không bao giờ chịu bất cứ thương tổn nào nữa, như vậy không phải rất tốt sao?”

A Dạ sẽ không bao giờ chịu bất cứ thương tổn nào nữa sao… Nhật Hướng Viêm vươn tay đặt ở trên nóc quan tài, tâm tình hết sức phức tạp.

◊◊◊◊

Trong phòng làm việc to lớn có hai cái bàn làm việc, bàn cỡ lớn màu đen đặt ở vị trí chính giữa, rõ ràng là dành cho những ông chủ, nhưng lúc này lại không có lấy nửa người ngồi sau bàn, một cái bàn làm việc khác thì màu trắng, đặt thẳng góc với bàn làm việc màu đen, mà trước bàn không phải trống không, Kyle âu phục thẳng tắp, xem ra hết sức hẳn hoi nghiêm túc ngồi ở đó làm việc.

Mặc dù có người ở bên trong, nhưng, trong cả phòng làm việc chỉ có tiếng đánh chữ “lọc cọc” cực nhanh mà thôi, chàng trai đó dán mắt vào màn hình máy tính, trên màn hình có mười khung đối thoại truyền tin và chục cái hồ sơ tài liệu, cũng không biết hắn làm sao cùng lúc đối thoại với nhiều người như thế, vừa xử lý những tài liệu này.

Những cái tên của những khung đối thoại đó cũng hết sức đặc biệt, lần lượt là thư ký 1, thư ký 2… mãi cho đến thư ký n, mà tên gọi của Kyle thì là thư ký trưởng.

Không lâu sau, phòng làm việc chỉ có tiếng đánh máy đơn điệu lại đột nhiên truyền tới một tiếng nhạc du dương, rất rõ ràng là từ cái đồng hồ nhỏ trên bàn truyền tới, cái đồng hồ đó khoảng chừng nhỏ bằng nắm tay, hình dạng là một khối lập phương, chất liệu hẳn là một loại đá màu đen nào đó, bề ngoài còn được đánh sáng bóng.

Nên uống thuốc rồi.

Kyle kéo cái đồng hồ đó lại, ấn xuống cái viên hồng ngọc trang trí trên đầu, mặt đồng hồ rắc một tiếng rồi mở ra, bên trong chứa mấy chục viên thuốc màu lục, nhìn kỹ, trên cái nắp đồng hồ lại còn vẽ người, người đó thoạt nhìn là một thanh niên khoảng hai mươi tuổi, dung mạo tuấn mỹ, thần sắc cao ngạo vẽ rất sống động, một đôi mắt hồng ngọc so với hồng ngọc chân chính bên cạnh còn đẹp hơn.

Kyle không khỏi nhìn đến xuất thần, Nhật Hoàng ơi…

“Ê! Lấy cái đồng hồ này đi, những thuốc bên trong này là ta tốn hết toàn bộ tiền tích trữ hiện tại của ta nghiên cứu ra, mỗi ngày uống một viên thì có thể cứu sống ngươi, để đổi lấy mọi trung thành của ngươi, sau này ngươi chính là thư ký thuộc về ta, không phải của cha ta, nghe thấy chưa!”

“Vâng, Nhật Hướng Viêm thiếu gia, nhưng thật ra tôi tên là Kyle.”

“Cái gì?! Ngươi có thể khiến cho ta nhớ một cái tên đã là may mắn rồi, còn muốn ta nhớ cái thứ hai sao? B-I-L-L! Mau uống thuốc đi!”

“Vâng, xin hỏi, tại sao bên trong có chân dung của ngài…”

“Nói nhảm, đương nhiên là dùng để nhắc nhở ngươi, chủ của ngươi là ta!”

“Phì… ha ha! Vâng, Nhật Hướng Viêm thiếu gia, chủ nhân của tôi là ngài.”

Chớp mắt, mình ở bên cạnh Nhật Hoàng làm thư ký cũng đã tám, chín năm rồi đi?

Lúc đầu cái thiếu gia vì em trai mất tích phản kháng lại cha, bây giờ cũng đã biến thành Nhật Hoàng, cũng cuối cùng tìm được em trai mà hắn coi trọng nhất, ban đầu hắn còn cho rằng từ nay, Nhật Hoàng có thể cùng em trai trải qua cuộc sống hạnh phúc vui vẻ, đáng tiếc sự tình vĩnh viễn đều không đơn giản như truyện trẻ em, từ sau khi Nhật Hướng Dạ thiếu gia trở về, sự việc liền liên tiếp xảy ra, cứ giống như… Nhật Hướng Dạ thiếu gia bẩm sinh liền thoát không khỏi quan hệ với một từ gian khổ.

Kyle nhìn chàng trai trên nắp đồng hồ, thở dài: “Ôi! Nhật Hoàng ơi, ngài lúc nào mới có thể hiểu, Nhật Hướng Dạ thiếu gia vĩnh viễn đều không thể trở thành một cậu bé bình thường.”

Hắn lấy lên một viên thuốc, đứng dậy, đến một góc khác của phòng làm việc đi lấy nước, vừa mới nuốt thuốc vào, máy tính liền vang lên một tiếng tín hiệu khi nhận được email, vốn đây cũng không phải hiếm thấy, hắn một ngày ít nhất nhận được mười mấy bức thư, nhưng âm thanh này lại cùng với tiếng nhạc của đồng hồ đựng thuốc vừa rồi vang lên giống nhau như đúc.

Tiếng nhạc này… chỉ khi có cái hộp thư nào đó nhận được thư, mới có thể vang lên, mà cái địa chỉ hộp thư này lại chỉ có Nhật Hoàng và Nhật Hướng Dạ thiếu gia biết mà thôi!

Kyle chớp mắt trở lại bàn, vừa nhìn màn hình máy tính liền kinh hô: “Đây, đây là…” tên của bức thư này lại là…

Nhật Hướng Dạ!

◊◊◊◊

Eloise hai tay chống cằm, dán mắt nhìn tên to con nằm ở trên giường, không nhịn được vươn một ngón tay, chọc chọc: “Ngươi cái tên này rốt cuộc lúc nào mới tỉnh lại hả?”

“Ngươi có biết a Dạ và anh trai cậu ấy đều bị người bắt đi rồi không? Lại có thể còn ở đây thảnh thơi ngủ, thật sự phục luôn ngươi rồi.”

Thấy người trên giường vẫn không hề phản ứng, Eloise hứ một tiếng, càng bất mãn nói: “Ngươi phải biết, a Dạ là bởi vì ngươi, mới không thể chờ được đi cứu papa của cậu ấy, kết quả bị người khác bắt đi đó!”

“Ta thật hâm mộ ngươi cái gã này, ngươi phải biết rằng, ngươi thế nhưng là người bạn mà a Dạ thích nhất đấy.” Eloise không nhịn được lẩm bẩm oán giận: “Hôm đó nếu ta cũng giống như ngươi, a Dạ nhất định sẽ không cố gắng cứu ta như thế… thật không hiểu, a Dạ vì sao lại thích ngươi như thế, ngươi rõ ràng không quan tâm a Dạ, không như ta và Lian…”

“Eloise!”

“Huh?” Eloise ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Elian và Eli từ bên ngoài phóng vào, cô có chút quái dị hỏi: “Làm gì hoảng hoảng hốt hốt như thế? Chẳng lẽ… a Dạ xảy ra chuyện gì?”

Elian còn đang thở hổn hển, nhưng lại không chờ được nói: “Tìm, tìm được a Dạ bọn họ rồi.”

“Cái gì?” Eloise nhảy dựng lên, hô to: “Thật không? Bọn họ ở đâu?”

“Nghe nói ở trong một vùng biển.”

“Một vùng biển?” Eloise lộ ra thần sắc cổ quái, chẳng lẽ bọn a Dạ ở trong biển bơi lội hả?

Elian cuối cùng hơi khôi phục lại giọng bình ổn, tỉ mỉ giải thích: “Thư ký Kyle nói, là tin tức a Dạ truyền tới, nhưng, trong tin tức cũng không thể xác định phương hướng vị trí chính xác, chỉ có thể sơ lược biết đó là một vùng biển, chẳng qua tiểu đảo trên vùng biển đó rất nhiều, không thể xác định ở đâu, bọn họ muốn lái ba chiếc tàu ngầm cỡ lớn qua, lại dùng tàu nhỏ để trải thảm tìm kiếm, anh ta đồng ý chúng ta có thể đi theo…”

“Wow!” Eloise nhảy dựng lên kêu to: “Vậy tôi cũng cũng đi, lần này nói làm sao tôi cũng không ở lại!”

“Biết rồi, cũng không định để cậu lại.” Elian gật đầu nói: “Ngoài ra, tôi còn tìm Tử đến hỗ trợ.”

“Cái gì? Tử cũng muốn đi?”

Eloise kinh hô, lúc này mới đột nhiên chú ý tới cái tên bất nam bất nữ kia ở bên cạnh cửa, nhưng mặc kệ hắn là nam hay nữ, tóm lại là một phần tử nguy hiểm là được rồi, cái tên kia vừa nhìn thấy Eloise bây giờ mới chú ý đến hắn, bất mãn mà hừ lạnh một tiếng.

“Người cải tạo quá mạnh, nếu như không có Tử, bằng mấy người chúng ta rất khó đánh thắng.” Elian có chút bất đắc dĩ nói: “Hơn nữa, còn phải bảo vệ An Đặc Khiết tiên sinh không có lực chiến đấu đây.”

“Cái gì? Ông ấy cũng muốn đi? Ông ấy lại không thể chiến đấu!” Eloise kinh hô.

Đúng thế! Elian thở dài, cái này nào giống như đi cứu người đây? Căn bản là một đoàn du lịch mà!

“Nhưng, An Đặc Khiết tiên sinh nói, ông ấy lần trước lúc nhìn thấy a Dạ, a Dạ bị thương rất nặng, ông ấy nhất định phải đi theo mới có thể an tâm.”

Vừa nghe đến a Dạ bị thương rất nặng, sắc mặt Eloise liền trắng bệch nói: “Vậy, vậy vẫn là tốt hơn mang ông ấy đi, nếu không nếu a Dạ sắp, sắp chết… có An Đặc Khiết papa ở đó, mới có thể giúp cậu ấy chữa thương.”

Elian gật đầu, đây cũng là nguyên nhân hắn không thể từ chối An Đặc Khiết tiên sinh đi theo, chỉ là thêm một người không có lực chiến đấu, cộng thêm còn mang theo một đống bao dồ dụng cụ chữa trị, cho nên khiến cho hắn không thể không đi cầu Tử đến hỗ trợ, để tránh cho tới lúc đó không cứu được a Dạ, trái lại thua ở trong tay kẻ địch thì gay go rồi.

Tử lạnh lùng mở miệng nói: “Được đấy, nếu cứu được Huyền Nhật, đến lúc đó cậu và hắn đều nợ tôi một trận chiến đó!”

“Đương nhiên.” Elian cười khổ, xem ra chiến đấu a Dạ nợ càng ngày càng nhiều rồi, hi vọng cậu ấy sẽ không vừa nghe thấy tin tức ngoại trừ mình, Ezart, lại phải chiến đấu với Tử, liền lộ ra vẻ mặt cười khổ.

“Một chiếc thuyền nhỏ có thể ngồi mười người, như chúng ta thế này thì có năm người, tiếp đó dụng cụ điều trị của An Đặc Khiết tiên sinh phải mang rất lớn, những dụng cụ này xuống thuyền thì lại cần có người khiêng, ông ấy lại mang theo hai người cải tạo…”

Eloise đảo mắt khinh khỉnh: “Nghĩa là, An Đặc Khiết papa một người chiếm năm vị trí là đủ rồi.”

“Còn thừa lại một vị trí, cậu muốn tìm ai?” Eli nhàn nhạt hỏi.

Elian gật đầu: “Tôi cũng không còn người khác để chọn rồi, định để cho thư ký Kyle giúp chúng ta xắp xếp cũng được…”

“Này! Tôi cũng muốn đi.”

Mọi người ngẩn người, lời này là…

◊◊◊◊

Nhật Hướng Dạ mở mắt. Trong lòng hết sức vui mừng, may là, tin tức truyền đạt thuận lợi cho Kyle ca rồi, may là mình khi đó để chạy thoát ra phòng giam, mà xâm nhập vào hệ thống căn cứ của Bạch Liên Nguyệt, còn để lại một bộ phận liên hệ…

Bây giờ chính là nên làm sao từ trong khoang ngủ này đào thoát, ngoài vòng kim loại trên cổ, cổ tay và cổ chân, Bạch Liên Nguyệt còn bơm thuốc gây mê vào trong khoang ngủ này, mặc dù mình có thể bảo trì thần trí, nhưng tứ chi lại mềm nhũn vô lực, không thể vùng thoát vòng kim loại đó.

Hơn nữa cho dù tứ chi có thể nhúc nhích, bên ngoài còn đứng bốn người cải tạo, lấy tình trạng thân thể của mình bây giờ, căn bản không thể đánh thắng bọn chúng.

Cái này nên làm sao đây…

Nhật Hướng Dạ đang ở lúc không biết làm sao, lại nghe thấy tiếng người, đó nhất định là ca ca và Bạch Liên Nguyệt, trong một ngày, ca ca ít nhất sẽ đến xem nó ba lần, có khi còn đạt đến mười lần, Bạch Liên Nguyệt mỗi lần tới đều không ngừng oán giận ca ca suốt ngày đều muốn đến xem nó.

“Cuộc sống bây giờ thật nhàm chán.” Đây là giọng của ca ca.

“A Viêm, cho dù ngươi muốn cái gì, ta đều sẽ mang tới cho ngươi…”

Ca ca rầu rĩ nói: “Ta muốn sờ mặt của a Dạ, muốn xoa đầu nó, muốn nhìn đôi mắt như đêm tối đó của nó, muốn nghe nó gọi ta là ca ca.”

Ca ca…

Hiện trường trầm mặc rất lâu, cuối cùng, Bạch Liên Nguyệt chỉ nói một chữ: “Được.”

Nhật Hướng Viêm sửng sốt, hắn không ngờ Bạch Liên Nguyệt lại sẽ thật sự đáp ứng yêu cầu của mình, cho tới khi thấy người sau thật sự đang điều khiển khoang ngủ, hắn mới nhàn nhạt nói câu: “Cảm ơn.”

Sau đó, Nhật Hướng Dạ nghe thấy tiếng mở ra của đỉnh khoang, một bàn tay nhè nhẹ vỗ về má của mình, lại xoa xoa tóc của mình, những động tác này thì không thể quen thuộc hơn, ca ca mỗi ngày đều làm như thế, mặc dù vô cùng muốn mở mắt đã có chút ẩm ướt, sau đó gọi ca ca, nhưng nó vẫn đóng chặt mắt, không thể để cho Bạch Liên Nguyệt biết thuốc gây mê không đủ làm cho nó mất đi ý thức, nếu không, hắn nhất định sẽ dùng phương pháp càng khó trốn thoát để giam cầm mình.

Bạch Liên Nguyệt nhàn nhạt giải thích: “Phải đợi công hiệu thuốc mất đi, nó mới có thể tỉnh lại.”

“Uh.”

Một lát sau, Nhật Hướng Dạ cảm thấy không đủ rồi, liền chậm rãi mở mắt, làm bộ lờ mờ một chút, mới khàn khàn giọng nói: “Ca ca…”

Nghe thấy tiếng gọi, cả trái tim của Nhật Hướng Viêm đều mềm lại, hắn nhẹ giọng nói: “Anh ở đây, đừng sợ, hết thảy đều không sao.”

Nghe lời này, Nhật Hướng Dạ vành mắt ẩm ướt, thút thít nói: “Xin lỗi, ca ca, a Dạ không nên bỏ nhà đi.”

“Không sao, đứa em trai nào lại không bỏ nhà đi đây?” Nhật Hướng Viêm nhẹ nhàng lau nước mắt trên má em trai, vừa nhẹ giọng an ủi.

… Em trai thông thường đều sẽ không bỏ nhà đi chứ? Bạch Liên Nguyệt có chút dở khóc dở cười nghĩ.

“Em ở bên này ngủ cho tốt, ca ca sẽ thường thường đến xem em, có được không?”

Nhật Hướng Dạ chần chờ, ca ca chẳng lẽ là có ý bảo nó đừng hành động liều lĩnh sao? Không được! Nếu như thế, thì không thể bảo vệ ca ca rồi!

Nó bướng bỉnh hô: “Em không muốn một mình ở chỗ này!”

Nghe vậy, Nhật Hướng Viêm nhíu mày, hắn rất rõ hành động mở khoang ngủ của Bạch Liên Nguyệt đã là cực hạn khoan nhượng của hắn rồi, không thể yêu cầu thêm nhiều nữa, hắn nhẹ giọng nói: “A Dạ, nghe lời anh…”

“Ngoan một chút đi, đệ đệ.” Bạch Liên Nguyệt lúc này quyến rũ cười cúi đầu nhìn Nhật Hướng Dạ, tay chỉ vào người cải tạo xung quanh: “Ngươi xem, ta không phải đã để cho bốn ông anh này ở đây cùng ngươi rồi sao?”

Nghe vậy, Nhật Hướng Dạ trầm mặc không nói, thật ra cho dù nó ra khỏi khoang ngủ, cũng đánh không thắng bốn người cải tạo đó.

“Em trai nhỏ cũng đừng bước ra khỏi quan tài thủy tinh xinh đẹp này, nếu không, bốn ông anh đó thế nhưng sẽ xé ngươi thành từng mảnh đấy!”

Nghe vậy, Nhật Hướng Dạ càng thêm hoảng hốt, nếu ngay cả bước ra khỏi cái khoang ngủ này cũng không được, vậy căn bản sẽ không thể cứu ca ca ra.

“Đừng dọa nó!” Bên cạnh, Nhật Hướng Viêm bất mãn gầm lên.

“Xin lỗi mà, nhưng ta cũng là vì tốt cho nó, ta đã ra lệnh, một khi nó bước ra khỏi quan tài này, thì…” ý cười của Bạch Liên Nguyệt càng thâm, tay làm động tác cắt ngang cổ.

Nhìn thấy cái động tác kia, Nhật Hướng Viêm tức giận nắm chặt tay, cúi đầu nhìn em trai, âm thanh gần như là khẩn cầu nói: “A Dạ, coi như ca ca cầu em, ngoan ngoãn ở trong này chờ anh tới xem em, được không?”

Nghe thấy khẩn cầu của ca ca, Nhật Hướng Dạ chỉ có ngoan ngoãn trả lời: “Được.”

Nhật Hướng Viêm đau lòng nhìn em trai bị khóa ở trong khoang ngủ, ngay cả động cũng không thể động đậy, nếu như không phải bị bất đắc dĩ, hắn làm sao chịu để cho a Dạ nằm ở bên trong thứ giống như quan tài này.

A Dạ, anh nhất định sẽ nghĩ cách cứu em ra, nhất định!

◊◊◊◊

“Lian, đây là hòn đảo thứ mấy rồi?” Eloise uể oải hỏi.

“Hòn thứ sáu.”

Elian cũng rất bất đắc dĩ trả lời, không chỉ riêng Eloise sắp không còn tinh thần nữa, hắn cũng cảm thấy có chút uể oải, trong lòng rõ ràng cũng muốn tìm được bọn a Dạ, thực sự là quá khó khăn rồi, vùng biển này căn bản là đá ngầm rải rác, có đá ngầm nhỏ đến chỉ có thể cho một người đứng ở trên, có cái thì lớn như một hòn đảo, nhưng nhiều nhất lại là loại hải đảo cỡ nhỏ đó, nhưng lại đủ lớn có thể ẩn dấu một cái căn cứ cỡ nhỏ, cho nên mỗi lần gặp một hòn đảo, bọn họ liền không thể không đi lên tra xét một vòng.

Đã tìm khắp năm hòn đảo rồi, tính ra bọn họ đã sống trong tàu ngầm sắp được một tuần, lại vẫn chưa tìm được tung tích a Dạ, thế này làm sao bảo người không nản lòng đây?

Hòn thứ sáu này tám phần cũng là công toi đi?

“Bớt nói nhảm, lên bờ tìm thì có lý hơn!” Một âm thanh không quá kiên nhẫn từ góc khác của thuyền truyền tới, thân ảnh của hắn thì bị bóng mờ che khuất, thế cho nên không thấy rõ lắm.

Nghe thấy lời này, Elian cũng gật đầu, nói với người điều khiển: “Cập bờ để chúng tôi xuống tìm đi.”

“Vâng.” Người điều khiển nghe lệnh đem tàu ngầm đỗ ở bên bờ, sau đó mở cửa trên đỉnh.

Elian trước tiên ló đầu quan sát hòn đảo này, hòn đảo này không coi là nhỏ, phía trên xanh mướt, hiển nhiên có vẻ cũng có nước ngọt. Hắn rút đầu lại, nói với người phía dưới: “Thoạt nhìn là đảo có thể cư trú, chúng ta đi xuống xem một chút đi, theo tiền lệ, An Đặc Khiết tiên sinh, xin ngài và người cải tạo trước tiên ở lại bờ biển, đợi đến khi chúng tôi phát hiện tung tích của a Dạ, sẽ truyền tin cho ngài.”

An Đặc Khiết gật đầu, đương nhiên là như thế, hắn cũng không muốn dụng cụ tinh vi của mình ở trong rừng cây ẩm thấp quá lâu.

“Hứ! Tôi có thể cũng chờ ở chỗ này không, chờ các cậu tìm được Huyền Nhật, rồi đến nói cho tôi?” Tử lười biếng dựa ở trên ghế nói.

“Đương nhiên không được!” Elian bác bỏ cái một: “Nếu cậu muốn đấu mười trận với Huyền Nhật, thì qua hỗ trợ.”

“Rộp rộp!” Tử bẻ ngón tay, có chút không kiên nhẫn từ ghế đứng lên.

Mọi người thu thập trang bị cơ bản và vũ khí, rối rít ra khỏi tàu ngầm, khi An Đặc Khiết còn bận chỉ huy người cải tạo đặt dụng cụ cho tốt, mọi người đã định suất phát.

Nhưng, An Đặc Khiết lại đột nhiên gọi người đi ở cuối cùng nói: “Chờ một chút, ta mấy ngày nay thừa dịp rảnh rang, giúp cậu làm bộ vũ khí, là nguyên liệu lúc đầu lưỡi hái tử thần của a Dạ dùng còn dư, mặc dù không tốt bằng lưỡi hái tử thần, nhưng cũng so với vũ khí bình thường mạnh hơn rất nhiều, lấy dùng đi!”

Người nọ gãi đầu, tiếp nhận vũ khí, cũng không cảm ơn, uhm một tiếng coi như trả lời rồi.

Elian hết sức kinh ngạc nói: “An Đặc Khiết tiên sinh, ngài không phải bác sĩ à? Làm sao lại biết rèn kim loại đây?”

An Đặc Khiết tức giận trả lời: “Cậu cho rằng trên người Huyền Nhật có bao nhiêu chế phẩm kim loại? Nó ngay cả xương cốt đều có kim loại, nếu như ta không nghiên cứu thứ ở phương diện này, vậy Huyền Nhật đã sớm biến thành một khối sắt vụn rồi.”

“A… Nói như vậy cũng phải.” Elian có chút ngại ngùng cười cười: “Vậy chúng tôi đi trước điều tra đây.”

An Đặc Khiết vội vàng chỉ huy người cải tạo đặt xong dụng cụ, nói tạm biệt với Elian, hắn chỉ là vẫy tay, ra hiệu biết rồi.

Elian thấy rõ hoàn cảnh chung quanh, ngoại trừ bãi cát ven biển, trung gian đều là rừng cây rậm rạp, hơn nữa đảo này mặc dù không coi là lớn, nhưng địa thế nhấp nhô lại rất kịch liệt, liếc mắt nhìn sơ, sườn núi cao thấp, căn bản không nhìn thấy thứ gì.

Hắn không khỏi thở dài, xem ra hòn đảo này không phải nhất thời nửa khắc tìm kiếm xong, chỉ hi vọng lần này sẽ không uổng công vô ích, sau khi gọi mọi người một tiếng, khi mọi người vừa đang muốn xuất phát, Eli lại đột nhiên mở miệng nói: “Chờ một chút.”

“Làm sao vậy?” Elian hết sức kinh ngạc hỏi.

“An Đặc Khiết tiên sinh hay là cũng đi theo đi.” Eli ngẩng đầu nhìn sườn núi, nói: “Đảo này, có chút không thích hợp.”

Chẳng lẽ…

“A Dạ ở ngay nơi này sao?” Eloise túm lấy hai vai Eli lay mạnh.

Eli cũng mặc cho cô nàng lay, chỉ là lắc đầu nói: “Tôi không biết, nhưng nơi này nhất định có người.”

Elian trầm ngâm một hồi, quay đầu nói: “Vậy được rồi, An Đặc Khiết tiên sinh, lần này xin ngài cũng đi theo.”

“Biết rồi.” An Đặc Khiết gật đầu, chỉ huy người cải tạo khiêng dụng cụ lên, đi theo mọi người.

Sau khi biết tin tức hòn đảo này có người, mọi người rõ ràng đều lên tinh thần, Eloise còn liên tục thúc giục Elian đi nhanh một chút, ngay cả An Đặc Khiết cũng không nhịn được quay đầu mắng động tác của người cải tạo quá chậm, mọi người lúc này trong lòng đều hừng hực bùng cháy lên một từ, hay phải nói là một người…

A Dạ!

“Cái gì cũng không có à? Eli, thuật đọc tâm của cậu có phải bị hỏng rồi không!”

Tìm cả buổi trời, nhưng lại một chút bóng dáng của a Dạ cũng không thấy đâu, Eloise cuối cùng nổi nóng, hai tay bóp lấy má của Eli, dùng sức kéo ra.

Eli trên mặt cũng lộ ra vẻ nghi hoặc, mặt dù má bị kéo, nhưng hắn hoàn toàn không để ý, chỉ là không chắc chắn ngẩng đầu về phía dây leo khổng lồ trên không trung, hắn chỉ dây leo nói: “Cái kia là lạ.”

“Dây leo?” Elian ngẩng đầu nhìn dây leo trên đỉnh đầu, thoạt nhìn thật sự là dây leo mà!

“Đúng là có điểm quái lạ.” An Đặc Khiết cũng đi lên trước, ngẩng đầu nhìn những dây leo đó nói: “Nơi này mặc dù là rừng cây nhiệt đới, nhưng cho dù là như thế, nhưng kích thước của những dây leo đó không khỏi hơi quá lớn, hơn nữa xu thế sinh trưởng có chút kỳ dị, cậu xem, mấy sợi lớn nhất đó nối liền các sườn núi, quả thực giống như là cầu treo.”

Khi An Đặc Khiết vừa nói như thế, mọi người đều ngẩng đầu nhìn kỹ, bởi vì cây cối quá rậm rạp, cho nên tầm mắt bị che không ít, nhưng vẫn có thể nhìn ra giữa mấy cái sườn núi nhô ra đều có dây leo khổng lồ nối tiếp, đồng thời, điểm nối liền của những dây leo đó với sườn núi cũng có điểm chung, đều là do một đống bụi cây đặc biệt rậm rạp và to lớn che khuất.

Elian kinh hoàng thốt ra: “Pháo đài giữa không trung!”

An Đặc Khiết gật đầu: “Lợi dụng rừng cây che khuất, có thể lần lượt ngăn cản tầm mắt tìm kiếm của trực thăng ở phía trên và người tìm kiếm phía dưới, dây leo khổng lồ thì là ngụy trang của cầu treo nối liền, có thể làm ra công trình to lớn như thế, lại không bị thư ký của Nhật Hoàng tra ra, ta nghĩ hẳn cũng chỉ có Bạch Liên Nguyệt thôi, chúng ta có lẽ thật sự tìm đúng nơi rồi.”

“Hứ!” Tử đảo trắng mắt, không kiên nhẫn nhìn dây leo lầm bầm: “Hẳn sẽ không là phải trèo tới đó chứ? Không ngờ muốn cùng Huyền Nhật chiến đấu, còn phải làm khỉ núi trước!”

Elian gật đầu, cẩn thận nói: “Như vậy, chúng ta có cần trở về tàu ngầm trước, liên lạc thư ký Kyle…”

ẦMM!

Tiếng nổ lớn cắt ngang lời của Elian, mọi người ngơ ngác nhìn cái sườn núi phát ra tiếng nổ, đại thụ trong đó đã sớm bị nổ đến văng tứ tung, lộ ra công trình kiến trúc mái vòm phía dưới, chỉ là tòa kiến trúc đó đã bị hủy một nửa, ánh lửa nổi lên khắp nơi.

A DẠ!

“Ui!” Eli đột nhiên ôm lấy đầu, sắc mặt trắng bệch ngồi xổm xuống.

“Eli?” Elian phát hiện Eli không ổn đầu tiên, quan tâm hỏi.

Eli mặt tái nhợt ngẩng đầu, tay chỉ một hướng khác nói: “Ở đó, tôi nghe thấy… âm thanh nội tâm của Nhật Hoàng, anh ta vô cùng vô cùng đau khổ gọi a Dạ, âm thanh còn muốn lớn hơn so với tiếng nổ vừa rồi…”

Nghe vậy, Elian ngẩn người, Nhật Hoàng ở trong lúc tiếng nổ xảy ra, đau khổ gọi a Dạ? Chẳng lẽ…

Hắn ngẩng đầu lên, nhìn tòa kiến trúc mái vòm đó, sắc mặt khó coi hô: “Mau! Chúng ta mau qua đó, a Dạ rất có thể ở trong đó!”

“Cái gì? Khoan đã!”

An Đặc Khiết sốt ruột gọi lại mọi người: “Phải có người qua bên Nhật Hoàng, bây giờ đột nhiên xảy ra loại chuyện này, người canh chừng Nhật Hoàng nhất định cũng sẽ bị thu hút lực chú ý, phải có người qua cứu hắn.”

“Eloise, và “cậu” nữa, sức lực của các người lớn, mang dụng cụ của ta theo ta qua cứu a Dạ.”

“Elian, cậu dẫn theo Eli có thể đọc tâm, Tử, và hai người cải tạo của ta cùng qua bên Nhật Hoàng, tận lực tùy cơ hành sự trong âm thầm, đừng liều mạng với Bạch Liên Nguyệt, võ nghệ của hắn rất mạnh, hơn nữa nếu hắn bắt được Nhật Hoàng, vậy các cậu liền bó tay rồi.”

An Đặc Khiết bổ sung nói: “Dùng máy thông tin bảo trì liên lạc, có biến cố gì lập tức nói cho bọn ta, chỉ cần bên a Dạ không sao, ta sẽ cho hai người bọn họ qua giúp cậu.”

“Biết rồi.” Elian gật đầu, gọi Eli và Tử, phía sau còn theo hai người cải tạo, đoàn người tiến về hướng Eli chỉ.

“Mấy người thì theo ta…”

An Đặc Khiết nói đến một nửa, đã bị người một phát ném lên vai, người nọ một tay khiêng An Đặc Khiết, tay kia ôm lấy cái vali đen, sau đó nói với Eloise: “Cậu khiêng mấy thứ kia.”

Eloise mắt tỏa sáng nhìn chằm chằm An Đặc Khiết, nửa làm nũng yêu cầu: “Chúng ta trao đổi được không? Tôi vác An Đặc Khiết papa, cậu mang dụng cụ nhé!”

Người nọ còn chưa trả lời, An Đặc Khiết cũng lạnh lùng ngẩng đầu nói: “Ta cự tuyệt trao đổi!”

Eloise phùng má, không cam tâm tình nguyện mà vác lên dụng cụ lạnh như băng.

“Đi!”

 

7 responses »

  1. nói hok phải chứ, cái chi tiết anh Viêm bỏ hình của mình zô đồng hồ cho anh Kyle mỗi ngày ngắm thiệt là *ba trấm*

    Reply
    • thêm nữa, cái khúc ” Kyle không khỏi nhìn đến xuất thần, Nhật Hoàng…”, chẹp, có phải là trí tưởng tượng của mềnh đã bay cao, bay xa và quá xa rồi không? >..<

      Reply
  2. “nhìn kỹ, trên cái nắp đồng hồ lại còn vẽ người, người đó thoạt nhìn là một thanh niên khoảng hai mươi tuổi, dung mạo tuấn mỹ, thần sắc cao ngạo vẽ rất sống động, một đôi mắt hồng ngọc so với hồng ngọc chân chính bên cạnh còn đẹp hơn.
    Kyle không khỏi nhìn đến xuất thần, Nhật Hoàng…”
    ……đọc xong đoạn này cứ tưởng Nhật Hoàng lại có thêm một kẻ si tình như BLN nữa chứ…..

    Reply
  3. ……..nói thật chứ, đọc truyện này, thấy Nhật Hoàng vs Kyle sao giống…… Grisia vs Adair quá……….

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: