RSS Feed

Huyền Nhật Thú – Vol 4 Mở đầu

Năm 2105, các quốc gia suy thoái, thế giới bị phân chia thành mấy trăm tổ chức kinh tế, vì sự thúc đẩy của những lợi ích mà mấy trăm tổ chức kinh tế này kết hợp thành những liên minh kinh tế. Trong đó liên minh Thái Dương là liên minh lớn nhất nắm trong tay 30% nền kinh tế chủ yếu của thế giới. Lãnh tụ của liên minh Thái Dương cũng được công nhận là người có quyền thế nhất thế giới.

Không phải chưa có ai muốn chèn ép cái liên minh này lại, chỉ là Nhật Hoàng như thể biết tiên tri, thường thường trước các nguy cơ, liền đánh cho đối thủ suy sụp trước, người tính kế Nhật Hoàng thường tại thời điểm mấu chốt mới phát hiện, chính mình lại là bên bị mắc mưu. Mỗi cá nhân cũng đều sẽ gào thét một bước nữa là có thể đánh bại hắn… nhưng ở trước khi thực hiện bước cuối cùng đã sụp đổ.

Một lần, hai lần, và mỗi lần đều là như thế, mọi người cuối cùng đã rõ ràng, cái này không phải trùng hợp, không phải là ý trời, mà là do Nhật Hoàng đã nắm trong tay hết thảy!

Mỗi một người từng cùng hắn cạnh tranh đối đầu, từng người một cũng đều thề sẽ không bao giờ muốn đối đầu người này nữa.

Từng người một đều nói, tất cả mọi chuyện đều nắm trong tay hắn, bất cứ âm mưu quỷ kế nào cũng không lừa được hắn.

Hắn tồn tại trên thế giới này như một vị thần.

Hắn là người không thể đánh bại.

Sự tồn tại huyền thoại này được mọi người kính xưng là___ Nhật Hoàng

◊◊◊◊

“Ca ca! Em tới nè.”

Nhật Hướng Dạ mở cửa thư phòng, mang theo nụ cười đáng yêu, len lén ló đầu vào, nhỏ giọng hỏi: “Anh bận à? Ca ca.”

“Đương nhiên không, mau vào đi.”

Nhật Hướng Viêm đang vùi đầu vào tài liệu vừa nghe thấy tiếng của em trai, lập tức liền ngẩng đầu lên, vứt bỏ tài liệu và thư ký trong điện thoại không thèm quan tâm, cười nói: “Nói cho ca ca biết, a Dạ, em hôm nay có vui vẻ không?”

“Vui vẻ!” Nhật Hướng Dạ ba bước cũng làm thành hai bước, nhào lên vai của Nhật Hướng Viêm.

“Thật không?”

Nhật Hướng Viêm cười quay lại ôm lấy em trai yêu dấu, xoa xoa đầu của nó, dùng giọng nuông chiều hỏi: “Hôm nay đã làm những gì vậy? Tại sao vui vẻ như thế đây? Mau nói với ca ca, có phải đi học chơi rất vui không?”

Nhật Hướng Dạ đáng yêu mà nghiêng nghiêng đầu, làm nũng nói: “A Dạ đâu có đi học! Ca ca, anh lại quên rồi à! A Dạ ở nhà chơi cùng bác sĩ An Đặc Khiết đó.”

Nghe vậy, nụ cười của Nhật Hướng Viêm dường như cứng đờ, nhưng lại như không có chuyện gì trả lời: “Thế à! Xin lỗi, ca ca nhớ nhầm rồi.”

“Không sao.” Nhật hướng Dạ cười hi hi trả lời.

Cộc cộc…

Nhật Hướng Viêm ngẩng đầu lên, cửa thư phòng không có đóng, người tới chỉ là lễ phép mà gõ gõ của thôi.

Đứng ở cửa là một Nhật Hướng Dạ khác.

Nó bất kể là tướng mạo, thân hình đều hoàn toàn giống như đúc với Nhật Hướng Dạ trong phòng, chỉ là Nhật Hướng Dạ trong phòng đang cười tít mắt, ngay cả nhìn thấy người giống mình như đúc, cũng không hề ẩn giấu tươi cười của mình, nhưng trên mặt của Nhật Hướng Dạ ở cửa lại hoàn toàn không có biểu tình, cả người có một nửa ẩn trong bóng cửa.

Nhật Hướng Viêm nhìn Nhật Hướng Dạ ở cửa, rồi lại nhìn Nhật Hướng Dạ mặt đầy tươi cười đang ở bên cạnh mình, hắn mấp máy môi, nhưng lại không nói nổi nửa lời.

“A Dạ!”

Lúc này, An Đặc Khiết vừa hô, vừa thở hồng hộc mà chạy tới, lúc chạy đến cửa thư phòng, còn dùng đuôi mắt lướt qua Nhật Hướng Viêm và Nhật Hướng Dạ trong phòng.

Tiếp theo, hắn vỗ vỗ vai Nhật Hướng Dạ ở cửa, ấm giọng nói: “Con đi tới phòng thí nghiệm trước, ta lát nữa sẽ qua giúp con làm kiểm tra.”

“Vâng.” Nhật Hướng Dạ không chút biểu tình mà gật đầu một cái, lập tức xoay người rời khỏi.

Tiếp theo, An Đặc Khiết nhìn ‘Nhật Hướng Dạ’ trong phòng, giọng điệu công thức hóa mà nói: “DSII ngươi cũng rời khỏi, trở lại phòng thí nghiệm đi.” (DSII : Dark Sun II)

Nhật Hướng Dạ… không, là DSII trong miệng An Đặc Khiết nói, gật đầu, sau đó cũng rời khỏi phòng, từ đầu tới cuối đều mang theo tươi cười đáng yêu.

Sau khi hai người bề ngoài y chang nhau đều rời khỏi gian thư phòng này, bên trong phòng chỉ còn lại An Đặc Khiết và Nhật Hoàng.

An Đặc Khiết nhàn nhạt nhìn vương giả trước mắt, hắn có chút bất mãn, thậm chí là trách móc nói: “Nhật Hoàng, tôi khởi động cỗ người cải tạo phục chế DSII đó của a Dạ, là để thí nghiệm làm sao xoay chuyển tình huống của a Dạ, không phải để cho anh đem nó trở thành vật thay thế của a Dạ!”

Nghe vậy, Nhật Hướng Viêm vốn đang không biết làm sao cuối cùng tức giận lên, hắn một phát rút ra súng lục, nòng súng nhắm ngay tim của An Đặc Khiết, hung dữ mà rống: “Ta biết ta đang làm cái gì, không cần ngươi tới nói cho ta!”

An Đặc Khiết lạnh lùng mà nhìn hắn một hồi, mới mở miệng nói: “Buông súng, súng có thể cướp cò, trước kia nếu thật sự bén lửa, tôi chết cũng không sao, nhưng bây giờ thì khác, nếu tôi chết rồi, a Dạ cũng sẽ chôn theo, tin rằng anh cũng không muốn nhìn thấy loại tình huống đó.”

Sắc mặt Nhật Hướng Viêm cứng đờ, chậm rãi buông súng.

Thấy thế, sắc mặt đóng băng của An Đặc Khiết cũng buông lỏng một chút, trong lòng nghĩ, tên này rốt cuộc vẫn còn rất quan tâm a Dạ.

Hắn càng tốt bụng nhắc nhở: “Nhật Hoàng, không nên coi DSII như a Dạ, anh đối tốt với DSII, chính là thương tổn a Dạ, mặc dù nó bây giờ luôn bảo trì bộ dạng Huyền Nhật vô tình vô tâm, nhưng không ai biết nó có phải thật sự không còn cảm giác hay không…”

“Ta biết, ta đương nhiên biết!”

Nhật Hướng Viêm vừa gào lên ngắt lời hắn, vừa hung hăng ném khẩu súng đi, quay đầu lại gầm lên với An Đặc Khiết: “Ta cũng không muốn thương tổn nó, nhưng ta muốn nhìn thấy tươi cười của nó, chỉ là như thế mà thôi, nhưng nó lại không cười, đều không cười!”

An Đặc Khiết thở dài.

Trên thực tế, a Dạ bây giờ vẫn có thể cười, nhưng là cười theo mệnh lệnh mà thôi, mà cái kiểu cười này đương nhiên không phải là thứ Nhật Hướng Viêm muốn thấy, nhìn thấy loại tươi cười chế thức hóa đó trái lại sẽ khiến hắn càng thêm đau lòng, khiến cho hắn nhớ tới Nhật Hướng Dạ sở dĩ lại biến thành như vậy, có phần lớn nguyên nhân được quy tội cho cách làm sai lầm của hắn.

“Tôi đi làm thí nghiệm đây.”

An Đặc Khiết nghĩ rồi lại nghĩ, thứ duy nhất mình bây giờ có thể làm, vẫn là mau chóng đánh thức a Dạ, chỉ có như thế, mới có thể giải quyết quẫn cảnh hiện tại.

Nhật Hướng Viêm gật đầu đến một nửa, lại đột nhiên nghĩ tới thí nghiệm này là phải làm trên người ai, lại nghĩ tới những thi thể kia sau khi bị An Đặc Khiết làm xong thí nghiệm, là tan tành như thế nào… hắn không nhịn được thốt ra: “Đừng thương tổn DSII!”

Nghe vậy, An Đặc Khiết ngừng bước chân, quay đầu nhìn hắn, cau mày.

Nhật Hướng Viêm vùng vẫy tìm lý do nói: “Nó, nó thực sự quá giống a Dạ, chỉ là vì như thế…”

An Đặc Khiết trầm mặc một hồi, gật đầu nói “Tôi sẽ tận lực”, sau đó đi ra thư phòng, còn thuận tay đóng cửa phòng…

Nhật Hướng Viêm ngã mạnh xuống ghế làm việc màu đen.

Cái ghế này vốn hẳn là phù hợp công thái học, có thể giảm mệt nhọc đến thấp nhất, đảm bảo sức khỏe toàn thân của người ngồi, tóm lại, là một cái ghế sang quý người bình thường cả đời cũng mua không nổi, chỉ là, nó bây giờ lại không thoải mái giống như cái băng ghế bên đường thiếu một chân.

Nó cao quý, nó ngoài tầm với, nhưng nó cũng lạnh giá, không chút sắc thái, hiu quạnh… giống như cái ngôi vị “Nhật Hoàng” này.

Chủ nhân của ngôi vị này vùi mặt vào hai tay, thì thào: “Đệ… a Dạ, xin lỗi, xin lỗi.”

2 responses »

  1. tem~~~~~
    tội a Dạ qué T_T, cũng khổ thân a viêm nữa, haiz….

    Reply
  2. phong bì *gặm gặm*

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: