RSS Feed

Huyền Nhật Thú – Vol3c10

Cả trái tim Nhật Hướng Viêm giống như muốn vỡ vụn, đau lòng gọi: “A Dạ, a Dạ…”

Hắn quay đầu, cặp mắt đầy ắp tơ máu, rống giận với Bạch Liên Nguyệt: “Ngươi rốt cuộc đã làm gì với a Dạ? Ngươi chỉ là muốn nhìn ta đau khổ đúng không? Ngươi thật sự không có giết nó đúng không?”

“Ta…”

Bạch Liên Nguyệt lại càng ngỡ ngàng, hắn ban đầu còn tưởng vụ nổ này là trò quỷ của Nhật Hướng Viêm, nhưng, khi Nhật Hướng Viêm vừa phát hiện vụ nổ chính là từ kiến trúc mái vòm nơi em trai ở, vậy mà sợ đến nhất thời ngất đi vài giây, sau đó liền tan nát cõi lòng mà gào lên em trai của hắn, đây không thể là giả, tuyệt đối không thể!

“A Dạ, a Dạ…”

Nhật Hướng Viêm loạng choạng mà đi về phía kiến trúc mái vòm, chỗ của a Dạ.

Bạch Liên Nguyệt vội vàng kéo hắn lại, kêu lên: “Làm gì vậy? Cầu treo đã bị nổ đứt rồi, không qua được!”

“Đừng kéo ta, ta muốn đi tìm a Dạ của ta!”

Nhật Hướng Viêm lại liều mạng giãy dụa, sức lực của hắn vậy mà lớn đến ngay cả Bạch Liên Nguyệt tập võ nhiều năm cũng có chút không túm lại được, bất đắc dĩ, Bạch Liên Nguyệt đành phải lấy tay chặt vào sau gáy Nhật Hướng Viêm một cái, người sau lập tức bất tỉnh.

Bạch Liên Nguyệt đặt Nhật Hướng Viêm nằm trên salon, sau đó quay đầu nhìn về phía tòa kiến trúc mái vòm đã bị hủy một nửa, hắn ngạc nhiên nghi ngờ mà thì thào: “Huyền Nhật, ngươi rốt cuộc đang làm cái quỷ gì? Nhưng, cho dù ngươi thật sự sống sót trong vụ nổ như thế, cũng căn bản không có lực hành động, càng huống chi, ngươi vốn đã bị trọng thương.”

Nhưng, hắn lại không thể yên tâm, vụ nổ này chắc chắn là Huyền Nhật giở trò quỷ, mặc dù không biết ý đồ của nó là gì, nhưng nó chắc chắn sẽ không bỏ rơi Nhật Hướng Viêm mà tự mình chạy trốn, đây chính là chuyện hắn duy nhất có thể xác định, cho nên, chỉ cần canh giữ Nhật Hướng Viêm là được.

Sau khi ra lệnh người cải tạo cảnh giới bốn phía, Bạch Liên Nguyệt chậm rãi ngồi trên ghế salon, cúi đầu nhìn Nhật Hướng Viêm đang hôn mê bất tỉnh, còn vươn tay sờ tóc vàng mềm mại của hắn, thất thần mà cúi đầu lặp đi lặp lại: “A Viêm, ta quyết không thả ngươi đi, quyết không!”

“A Viêm, không thả ngươi đi, quyết không…”

Eli nhảy lên một thân cây thô to, cúi đầu nói tin tức hắn vừa thám thính được, thần sắc trên mặt rất là cổ quái.

Nghe vậy, Tử trợn lớn mắt, không hiểu rõ tình huống lắm.

“… Xem ra bên trong là Nhật Hoàng và Bạch Liên Nguyệt không sai rồi, còn có người nào khác không?” Elian bên cạnh cũng nhếch lên nụ cười như không cười có chút mập mờ.

Eli lắc đầu, nói: “Không nghe thấy người nào khác, nhưng, có thể có người cải tạo, tôi không nghe được nội tâm của người cải tạo.”

“Thế sao?”

Elian hết sức khổ não, nghe An Đặc Khiết nói, võ nghệ của Bạch Liên Nguyệt rất mạnh, nếu còn thêm người cải tạo, vậy không thể phát động tập kích đoạt Nhật Hoàng lại, nếu làm không tốt, biết đâu còn làm hại đến Nhật Hoàng, vậy chạy đằng nào cho thoát.

“Đành phải chờ thời cơ rồi, Eli, cậu phải chú ý nghe tình huống bên trong, chỉ cần có một cơ hội, chúng ta lập tức…”

“Này…” Tử đột nhiên lên tiếng cảnh báo.

Nhưng lời hắn còn chưa nói hết, cửa sổ bên cạnh ba người đột nhiên bị đánh bay, một vật thể hình người lướt qua bên cạnh bọn họ, sau đó một đường rơi xuống, liên tiếp chặt đứt thân cây chằng chịt đụng phải, bắn lên đầy trời lá và cành cây…

“Xoẹt xoẹt”

Ba người không nói gì mà cúi đầu nhìn cái lỗ bị đụng ra, Elian ngẩng đầu nhìn Eli, Eli thì lộ ra biểu tình ngượng ngùng hiếm thấy nói: “Không phải tôi không nghe thấy, chắc chắn là người cải tạo không có nội tâm, nếu không chính là Huyền Nhật động thủ.”

Nghe vậy, Elian hết sức cảm khái nói: “Ôi! Tôi thật hoài niệm cuộc sống trước kia chỉ có con người mới động thủ giết người quá đi!”

Lúc này, bên trong tòa nhà truyền đến tiếng rống giận của Bạch Liên Nguyệt: “Huyền Nhật! Ta tuyệt đối sẽ không cho ngươi mang a Viêm đi!”

Là a Dạ!

Elian đang muốn gọi Eli và Tử, sau đó đi vào giúp a Dạ, nhưng, Eli lại thấp giọng kêu một tiếng: “Elian!”

Sau đó, hắn lấy tay chỉ hướng ba giờ.

Tầm mắt của Elian thuận theo hướng tay chỉ nhìn qua, trên cầu treo có cả một dãy người cải tạo đang chạy tới tòa kiến trúc chính giữa, thấy thế, hắn không khỏi hít ngược một hơi, quyết đoán nói: “Lên cầu treo, ở đó lợi dụng địa thế chật hẹp ngăn cản bọn chúng.”

Nói xong, ba người cộng thêm hai tên người cải tạo, lập tức liền nhảy qua chỗ cầu treo, khi chặn vững vàng mặt cầu, Eli thừa dịp người cải tạo còn chưa đến, quay đầu nhìn về phía tòa nhà trung ương, thiếu chút nữa sợ hãi kêu ra tiếng, chỉ thấy Huyền Nhật vết thương chằng chịt che trước mặt Bạch Liên Nguyệt, phía sau nó, Nhật Hoàng đang hôn mê bất tỉnh trên ghế salon.

Mặc dù Elian muốn đi giúp a Dạ, nhưng lại cũng biết không thể để cho người cải tạo trên cầu vọt vào trong tòa nhà, nếu không toàn bộ bọn họ sẽ xong đời.

“Ngăn cản cho tốt, Tử, Eli.”

“Còn cần cậu nói?” Tử tức giận trả lời, bây giờ hắn bắt đầu cảm thấy thù lao mười trận chiến đấu quá thấp rồi.

Nhật Hướng Dạ thở hổn hển mà tránh đông né tây, nhưng roi của Bạch Liên Nguyệt giống như con rắn độc xảo trá, bức bách nó không tha, cộng thêm người cải tạo bên cạnh nhìn chằm chằm như hổ đói, làm cho nó gần như chỉ có thể né tránh mà thôi, mặc dù con chip phán đoán có thể thối lui, rồi cầm lấy vật thể lớn để tiến hành công kích, nhưng, mình lại không thể rời khỏi trước ghế salon, nếu không ca ca sẽ bị phơi ở dưới công kích của đối phương.

“Không ngờ đấy, ngươi ở dưới loại tình huống đó còn có thể đào thoát.”

Bạch Liên Nguyệt vung lên một nụ cười yêu kiều: “Nhưng, cái bộ dạng này của ngươi còn có thể làm gì đây?”

Mặc dù hắn bị công kích đột ngột của Huyền Nhật làm cho trở tay không kịp, đến nỗi bị Huyền Nhật bức ra khỏi từ bên cạnh Nhật Hướng Viêm, nhưng khi hắn tập trung nhìn, liền phát hiện trên người Huyền Nhật vết thương chằng chịt, tay phải mới đầu bị cong vẹo mặc dù đã được bẻ lại, nhưng góc độ vẫn không thích hợp, đây cũng nói rõ Huyền Nhật vì sao chậm chạp không dùng tay công kích, chỉ là một mực né tránh.

Bạch Liên Nguyệt cười lạnh một tiếng, hạ mệnh lệnh nói: “Người cải tạo, công kích người trên ghế salon!” Lệnh này vừa ra, vũ khí của người cải tạo chớp mắt chuyển phương hướng, vung về phía Nhật Hướng Viêm đang bất tỉnh trên ghế salon, Nhật Hướng Dạ đành phải xoay ngoắt người lại bảo vệ anh trai, nhưng, roi của Bạch Liên Nguyệt lại cuốn lấy chân của nó, kéo mạnh một cái nó ngã xuống đất.

“Dừng tay, đổi thành áp chế kẻ địch.”

Chớp mắt, các dạng vũ khí của người cải tạo trên đầu Nhật Hướng Viêm ngừng lại, đổi thành áp chế Nhật Hướng Dạ.

Nhật Hướng Dạ bị người cải tạo áp chế trên mặt đất, trong lòng hết sức buồn bã. Xin lỗi, ca ca, a Dạ vẫn không cứu anh ra được…

“Ngươi đúng là nghịch ngợm.” Bạch Liên Nguyệt tiến lên vài bước, dùng mũi chân đá đá trán của Nhật Hướng Dạ: “Ngươi xem xem, dáng vẻ đáng yêu ban đầu cũng biến thành đứa bẩn thỉu thê thảm, ca ca ngươi sẽ biết bao đau lòng hả?”

“Nhưng…” Bạch Liên Nguyệt cười lạnh vài tiếng, ung dung nhìn về phía ba người đang vật lộn với cả một dãy người cải tạo bên ngoài, hô: “Ba người bên ngoài kia, nếu còn không dừng tay, đầu và thân thể Huyền Nhật sẽ chia lìa đấy!”

Nghe vậy, thân thể đám người Elian cứng đờ, mặc dù muốn dừng lại, nhưng người cải tạo lại đâu có ngừng động tác đánh đấu chứ! Như vậy bảo bọn họ nên làm sao dừng tay?

Bạch Liên Nguyệt đương nhiên cũng biết tình thế khó xử của bọn họ, chỉ là cũng không muốn kêu người cải tạo ngừng tay, ngược lại hết sức hưởng thụ loại cảm giác làm khó người này.

“Vẫn không dừng à? Vậy ta sẽ…” Bạch Liên Nguyệt mang theo nụ cười nồng đậm, quất xuống từng roi nặng nề xuống lưng Nhật Hướng Dạ.

Nhật Hướng Dạ chỉ là mới đầu rên một tiếng, sau đó cho dù roi đánh có nặng bao nhiêu, cũng không phát ra bất cứ tiếng gì nữa, điều này làm cho Bạch Liên Nguyệt càng thêm phẫn nộ, vừa quát “ngươi dám coi thường ta”, vừa quất roi càng nhanh càng nặng.

“A Dạ!”

Nghe thấy tiếng roi đánh trúng vật thể, Elian hết sức sốt ruột, vội vàng quay đầu lại muốn nhìn tình huống của Nhật Hướng Dạ.

“Muốn chết à!” Tử gầm lên một tiếng, giúp Elian đỡ một đao, nếu không thanh đao này đã chém vỡ đầu của hắn rồi.

Cái quay đầu này của Elian mặc dù nhìn thấy tình huống Nhật Hướng Dạ bị đánh, trong miệng lại khác thường nói ra một câu: “Thật tốt quá, cậu ta tới rồi…”

Lúc này, một cái nắm đấm to lớn từ bên hông mặt của Bạch Liên Nguyệt ầm tới, người sau gần như tại khoảng khắc cuối cùng mới phát giác, miễn cưỡng triển khai thân pháp né tránh, chỉ là mặc dù tránh được công kích chính diện, nhưng bị quyền phong sượt qua, trên mặt vậy mà chảy xuống một vết máu.

“Ngươi là ai?” Bạch Liên Nguyệt hết sức kinh ngạc quay đầu hô.

Người đó hai tay đấm vào nhau, đem toàn bộ kim loại trên tay đập đến vang trời, sau khi cười lạnh một tiếng, vừa rống vừa giơ nắm đấm: “Heh, ta là cha của ngươi đây!”

Nghe vậy, Bạch Liên Nguyệt giận dữ, vung roi trên tay cùng song quyền của người kia đánh lên.

Người cải tạo bên cạnh thì bị Eloise chạy tới một quyền đánh bay một tên, sau đó cô lại cùng người cải tạo còn lại chiến đấu. Bên cạnh, Nhật Hướng Dạ ngơ ngác nhìn người kia, gần như là không dám tin hô lên tên của hắn: “E… Ezart! Cậu tỉnh rồi sao?”

Nghe thấy tiếng hô, nắm đấm của Ezart không dừng, nhưng dùng đuôi mắt liếc Nhật Hướng Dạ một cái, tức giận nói: “Đồ ngu! Cậu thế nào mà tự làm cho mình y chang một cây than vậy hả?”

“Cậu, cậu thật sự tỉnh dậy…” Nhật Hướng Dạ hốc mắt ẩm ướt, thiếu chút nữa rớt ra thành một chuỗi nước mắt.

Ezart tức giận nói: “Vớ vẩn, nếu chưa tỉnh, vậy tôi bây giờ đang là mộng du à?”

“Tôi, tôi…”

Lúc này, Nhật Hướng Dạ gần như nói không ra lời, chân mềm nhũn, ngay tại chỗ yếu ớt ngã ngồi xuống đất, tổn thương trên người nó đã sớm không thích hợp chiến đấu rồi, nhưng lại miễn cưỡng tự mình liên tiếp làm ra động tác nguy hiểm, đầu tiên là lợi dụng tóc năng lượng thứ duy nhất không bị trở ngại mở khoang ngủ ra, len lén đem bom trong người mình ném ra bên ngoài khoang ngủ, khiến cho nổ tung, nổ chết bốn người cải tạo kia.

Mặc dù có bảo vệ của khoang ngủ, khiến cho thương tổn của nó giảm đến thấp nhất, nhưng tránh không được chịu thêm thương tổn.

Tiếp đến, nó lại thừa dịp Bạch Liên Nguyệt cúi đầu nhìn Nhật Hướng Viêm đến xuất thần, giơ chân đạp phá cửa sổ, cũng đạp bay một gã cải tạo trong đó, sau đó cùng Bạch Liên Nguyệt và bốn gã người cải tạo còn lại triền đấu.

Nó sớm đã toàn thân vết thương chằng chịt, thậm chí có một phần tư cơ thể đều bị vụ nổ vừa rồi hun đen, cho nên Ezart mới có thể nó nói như cây than.

“A Dạ, con ngồi yên, ta giúp con chữa thương.”

Nhật Hướng Dạ ngẩn người, cái giọng nói này là… “An Đặc Khiết papa.”

An Đặc Khiết uh một tiếng, sắc mặt nghiêm trọng nhìn thương thế của Nhật Hướng Dạ, bắp thịt tay trái toàn bộ bị phế, khớp xương khuỷu tay phải có chút cong, thoạt nhìn như là bị xoay lệch, sau đó miễn cưỡng nối lại, xương bắp chân mặc dù không gãy, nhưng xung quanh đều da tróc thịt bong rồi.

“May là, không có bất cứ xương cốt nào thật sự bị gãy, nếu không thì phiền rồi.”

An Đặc Khiết nắm lấy tay phải của Nhật Hướng Dạ, đem đó bỏ vào một thiết bị hình trụ bên cạnh, nói: “Ta giúp con điều chỉnh góc độ xương của tay phải trước, thuận tiện phun thuốc cầm máu vào vết thương, còn lại thì đợi về phòng thí nghiệm xử lý sau.”

“Được, nhưng đừng thêm thuốc tê nhé.” Nhật Hướng Dạ vội vàng nói: “Nếu không tay phải con tiếp đến sẽ không thể cử động rồi.”

“Vậy con chịu đựng một chút.” An Đặc Khiết gật đầu, ấn mấy cái trên thiết bị, tùy ý thiết bị vận hành, bản thân thì cầm thuốc cầm máu lên, bắt đầu tìm vết thương trên người Nhật Hướng Dạ để phun, nhưng cuối cùng phát hiện, căn bản không tìm được chỗ không bị thương, dứt khoát từ đầu tới chân phun một lượt là được.

Bên cạnh, Ezart rống lớn một tiếng “Xem ta tới thanh toán ngươi!”, sau đó liền vung hai đấm, cùng Bạch Liên Nguyệt triền đấu, kẻ sau nhìn thấy lực lượng của người này kinh người, nếu bị trúng một cú, toàn bộ lục phụ ngũ tạng tất cả đều đi đứt, cho nên cũng né tránh nhiều hơn phản kích.

Thân pháp của Bạch Liên Nguyệt so với con trai Bạch Liên Tinh, chỉ có quỷ quyệt nhanh chóng hơn, nhưng, Ezart lại cũng không phải Ezart khi xưa nữa, tốc độ của hắn tăng lên không ít, đồng thời uy lực nắm đấm càng lớn gấp bội, nắm đấm chỉ là sượt qua, nhưng quyền phong lại cứa đứt y bào của đối phương, uy lực kinh người thật giống như gió lốc.

Nhật Hướng Dạ vừa để cho An Đặc Khiết chữa thương, vừa dán mắt vào trận chiến này, thậm chí kinh thán nói: “Ezart trở nên thật mạnh!”

An Đặc Khiết cùng lúc vừa vội càng giúp a Dạ chữa thương, cũng vừa khó tin nói: “Nghe nói, nó uống thuốc của ta lại có thể vẫn không chết, tên này quả nhiên cường tráng, thuốc của ta mặc dù có thể kích thích tiềm năng của con người, tăng sức mạnh và tốc độ trên diện rộng… chẳng qua, chỉ mới dừng ở thí nghiệm mà thôi, thông thường vật thí nghiệm sau khi uống nước thuốc không lâu sẽ chết.”

Lúc này, Elian, Tử và Eli cùng với hai tên người cải tạo của An Đặc Khiết đã xử lý sạch sẽ người cải tạo bên ngoài rồi, mấy người lập tức trở vào trong giúp Eloise xử lý những người cải tạo còn lại.

“Chết tiệt!”

Lúc này, Bạch Liên Nguyệt cũng biết đại thế đã mất, sau một cái phi cước đạp phá cửa sổ bên cạnh, Ezart hô một tiếng đừng chạy rồi cũng đuổi theo.

Thấy thế, Elian lo Ezart không đánh thắng Bạch Liên Nguyệt, vội vàng nói với Tử bên cạnh: “Tử, phiền cậu đuổi theo, phối hợp với Ezart chế phục kẻ địch, sau đó mang về.”

Tử đảo mắt trắng rồi nói: “Đây là cái mệnh lệnh cuối cùng rồi chứ?”

“Phải, là cái cuối cùng.” Elian gật đầu.

Tử hài lòng gật đầu, sau đó đuổi theo hướng của Ezart và Bạch Liên Nguyệt.

“A Dạ, cậu không sao chứ?” Elian quan tâm hỏi.

“A Dạ đáng yêu của tôi, cậu lại có thể bị hành hạ thành dạng này… hu hu, thật đáng thương quá!” Eloise nhìn Nhật Hướng Dạ nửa người cháy đen, đau lòng oa oa kêu lên.

“Eloise, tôi không sao.” Nhật Hướng Dạ vội vàng nhảy lên, an ủi Eloise.

Cái nhảy này của nó, lại khiến cho băng vải quấn trên người toàn bộ lỏng ra, điều này làm cho An Đặc Khiết trợn trắng mắt, nhưng ngẫm lại cũng quên đi! Dù sao thuốc cầm máu cũng ổn rồi, còn lại sẽ trở về phòng thí nghiệm đại tu sau cũng được.

Lúc này, Nhật Hướng Viêm vẫn nằm ở trên ghế salon chậm rãi mở mắt, hắn ngồi dậy, lập tức liền nhìn thấy a Dạ đang cười hi hi nói chuyện với đám người Elian, trái tim thít chặt của hắn một hơi thả lỏng xuống, trong lúc đó, thần trí lại cũng có chút hoảng hốt lên, đầy đầu óc chỉ có “a Dạ còn sống”, “a Dạ còn sống”

“An Đặc Khiết…”

Nhật Hướng Viêm đột nhiên liếc thấy An Đặc Khiết, ánh mắt hắn dữ tợn, hắn quyết không cho phép người nguy hại đến a Dạ còn sống, hắn tuyệt đối, tuyệt đối không muốn lần nữa cảm nhận luồng tuyệt vọng khi phát hiện a Dạ bỏ mạng đó, dưới tình huống không ai chú ý, hắn đi tới bên cạnh ngăn kéo của thư phòng, hắn biết Bạch Liên Nguyệt bỏ súng của mình ở đây, hắn lấy ra khẩu súng lục màu bạc, sau khi đem súng nhắm thẳng An Đặc Khiết, hắn cười lạnh một tiếng: “Vì a Dạ, ngươi chết ngay đi.”

Bang!

“Ca ca, đừng.”

Nhật Hướng Dạ hét to một tiếng, đồng thời vọt đến trước mặt An Đặc Khiết, lấy cánh tay thay hắn đỡ viên đạn này.

“Không…” Thấy thế Nhật Hướng Viêm hít ngược một hơi, súng trên tay rớt xuống mặt đất, ngực phát lạnh, hắn làm a Dạ bị thương, hắn vậy mà làm a Dạ bị thương…

Nhật Hướng Dạ lại không làm sao để ý vết đạn trên cánh tay, nó có chút tức giận hô to: “Ca ca, anh tại sao cứ nhất định giết An Đặc Khiết papa!”

Chát! Nhật Hướng Viêm ra sức tát em trai một cái, Nhật Hướng Dạ có chút ngỡ ngàng xoa má bị đánh, ca ca… lại có thể đánh nó?

Nhật Hướng Viêm rống giận: “Anh giết An Đặc Khiết cũng là vì bảo vệ em đấy! Em có biết từ trước kia đến bây giờ, anh vì bảo vệ em, đã hi sinh bao nhiêu thứ không? Em lại, em lại năm lần bảy lượt khiến cho mình bị thương, không chút mảy may để ý chính mình!”

Nhật Hướng Dạ ngỡ ngàng nhìn anh trai, nhưng, nhưng nó bị thương cũng là bởi vì muốn bảo vệ ca ca…

“Tại sao em không thể ngoan ngoãn? Ngoan ngoãn ở dưới sự bảo vệ của anh, ngoan ngoãn làm một cậu bé bình thường?”

Nhật Hướng Viêm vô cùng đau đớn la xong, chán nản ngồi bệt xuống đất, mệt mỏi vùi mặt vào trong lòng bàn tay, hồi tưởng mình từ lúc cứu em trai ra đến giờ, em trai rốt cuộc đã chịu bao nhiêu thương tổn? Tại sao cho dù ở dưới sự bảo vệ của mình, nó vẫn không ngừng chịu thương tổn?

Lần này, thậm chí là chính hắn nổ súng đả thương a Dạ!

“Ca ca…”

Nhật Hướng Dạ ngây ngẩn nhìn hắn, sợ sệt gọi.

“Em, em sau này sẽ ngoan ngoãn, anh có thể đừng giết An Đặc Khiết papa không.”

Mới đầu nghe thấy tiếng em trai gọi, Nhật Hướng Viêm mềm lòng xuống, chỉ là nghe thấy câu kế tiếp, lại khiến cho hắn nổi điên, hắn không nhịn được rống giận lên với em trai.

“Không được! Ảnh hưởng của hắn đối với em quá lớn, hơn nữa hắn căn bản không quan tâm em, bất cứ lúc nào cũng có thể phản bội em, để lại người như thế bên cạnh, chẳng lẽ muốn hắn phản bội em lần nữa, khiến cho em đau lòng sao?”

An Đặc Khiết bên cạnh cố gắng trốn đến phía sau Eloise và Elian, ba người có chút lúng túng đứng nguyên tại chỗ, không biết có nên nhúng tay vào chuyện anh em gây gổ này không.

Thấy anh trai kiên trì như thế, a Dạ cũng cuống lên, cố gắng cầu xin: “Ca ca, a Dạ thật sự sẽ ngoan ngoãn, anh đừng giết An Đặc Khiết papa, có được không?”

Ban đầu, Nhật Hướng Viêm thiếu chút nữa đã vì mềm lòng mà đồng ý rồi, nhưng lý trí tức thì kéo hắn trở lại, không giết tên phản đồ An Đặc Khiết này, làm sao khiến cho mọi người cảnh giác? Không giết An Đặc Khiết, nếu lần sau hắn lại phản bội, a Dạ lại phải chịu thương tổn nữa!

Nghĩ đến đây, Nhật Hướng Viêm liền muốn từ chối yêu cầu của em trai, nhưng vừa nghĩ lại, hắn cần gì nhất định phải từ chối trước mặt em trai, làm cho nó đau lòng buồn rầu đây?

Dù sao, những thí nghiệm của An Đặc Khiết làm đều là mười phần nguy hiểm, ai biết ngày nào đó hắn sẽ chết ở trong phòng thí nghiệm, phải không nào?

Nhật Hướng Viêm mỉm cười trấn an em trai: “Được rồi, anh bây giờ sẽ không giết An Đặc Khiết nữa, được rồi chứ? A Dạ.”

Nhật Hướng Dạ lại không lập tức trả lời được, mà là trợn lớn mắt nhìn anh trai nhà mình, làm cho người sau có loại cảm giác không ổn.

Đám người Elian bên cạnh cũng nghiêng mắt nhìn Nhật Hướng Viêm, ngay cả bọn họ cũng không tin Nhật Hướng Viêm thật sự muốn buông tha An Đặc Khiết.

“Ca ca, anh lại muốn gạt em, có đúng không?”

Quả nhiên bị phát hiện rồi… Nhật Hướng Viêm cười khổ.

“Ca ca lần nào cũng gạt người.” Nhật Hướng Dạ cúi đầu.

“Cái gì? Anh không có…” Nhật Hướng Viêm trợn lớn mắt, nếu không phải bất đắc dĩ, hắn làm sao có thể gạt a Dạ?

“Lúc cha muốn dẫn em đi, ca ca rõ ràng nói sẽ bảo vệ em, nhưng a Dạ đã đợi rất lâu rất lâu, ca ca đều không có đến! Khi đó, chỉ có, chỉ có An Đặc khiết papa mới cười với em mà thôi, em không muốn An Đặc Khiết papa chết, nhưng cho dù em nói cái gì, ca ca đều muốn giết An Đặc Khiết papa.”

Cái này… Nhật Hướng Viêm hoàn toàn không cách nào phản bác em trai, chỉ có thể đem tức giận ném qua An Đặc Khiết: “Đều là ngươi, ngươi tại sao phản bội bọn ta!”

An Đặc Khiết lạnh lùng nói: “Không giúp Bạch Liên Nguyệt làm người cải tạo, ta bây giờ còn mạng sao? Càng huống chi, ta cũng cho rằng có sự bảo vệ của ngươi, a Dạ không thể bị người cải tạo làm hại, cho nên mới dễ dàng đồng ý yêu cầu của Bạch Liên Nguyệt. Ai biết ngươi lại khiến cho a Dạ bỏ nhà đi.”

“Ta…”

Nhật Hướng Viêm càng không biết nói gì chống đỡ, đây đúng là lỗi của hắn, a Dạ cũng là bởi vì phát hiện mình không sẽ không đi cứu An Đặc Khiết, thậm chí có thể sẽ giết hắn, cho nên mới bỏ nhà đi, cho nên nếu như mình khi đó thật tình cam đoan với a dạ sẽ không giết An Đặc Khiết, vậy a Dạ cũng sẽ không bỏ nhà đi.

An Đặc Khiết trầm mặc, cuối cùng nhàn nhạt nói: “Hai anh em các người, một người có anh trai bảo vệ, một người có em trai bảo vệ, nhưng ta lại chỉ có một người, ta chỉ là muốn sống mà thôi, chẳng lẽ có sai sao?”

“An Đặc Khiết papa…” Nhật Hướng Dạ có chút do dự gọi.

An Đặc Khiết quay đầu nhìn Nhật Hướng Dạ, thở dài nói: “A Dạ, nể tình cảm trước đây, cứ giúp ta ngăn cản anh trai con một chút, để cho ta chạy trốn là được, từ nay về sau, con cũng không cần quan tâm ta nữa, nhất là ngàn vạn lần đừng bỏ nhà đi.”

“Chờ một chút! An Đặc Khiết papa, ba đừng đi!” Nhật Hướng Dạ kinh hãi gọi: “Con sẽ thuyết phục ca ca không giết ba.”

“Không…” An Đặc Khiết cười khổ, hắn cũng không cho rằng Nhật Hướng Viêm sẽ bỏ qua cho mình, nếu cứ tiếp tục ở Nhật gia, ngày nào đó mình sợ rằng ngay cả chết thế nào cũng không biết.

Nhật Hướng Dạ quay đầu nhìn Nhật Hướng Viêm, giọng càng thêm cầu khẩn nói: “Ca ca…”

Nhật Hướng Viêm cứng mặt suy nghĩ, nếu hắn từ chối yêu cầu của a Dạ, vậy chẳng phải lại làm trái câu kia, lời thề mặc kệ a Dạ muốn cái gì đều sẽ cho nó? Nhưng, nếu buông tha An Đặc Khiết, an nguy của a Dạ, trừng phạt phản đồ… những cái này thì nên làm sao đây?

Chính lúc hắn đang khó xử, một tiếng la to mang theo chật vật đột nhiên từ cửa truyền tới: “Nhật Hướng Viêm!”

Nhật Hướng Viêm quay đầu, sau khi ngẩn người, đọc ra tên của người đó: “Bạch Liên Nguyệt…”

Bạch Liên Nguyệt nửa người đều mang theo thương tích, nhưng lại không chút để ý thương thế của mình, cầm theo một khẩu súng nhắm thẳng Nhật Hướng Viêm, nổi điên la to: “Nếu như không có được ngươi, vậy thì dứt khoát giết chết ngươi, giết chết ngươi!”

Nghe vậy, Nhật Hướng Viêm ban đầu sắc mặt trầm xuống, nhưng, đang muốn lạnh lùng trả lời, liền nhìn thấy cặp mắt kia của Bạch Liên Nguyệt không có chút sát khí, lại chỉ có cầu khẩn và nước mắt yên lặng chảy xuống gương mặt…

Nếu như hắn thật sự muốn giết mình, vì sao còn không nổ súng?

Ngay từ đầu, Bạch Liên Nguyệt có nhiều cơ hội có thể giết hắn như thế, nhưng lại không có lần nào thực sự ra tay, thậm chí chưa từng động thủ quất hắn một roi.

… Cậu dùng khuôn mặt và đôi mắt xinh đẹp như thế cười nhìn tôi, bảo tôi làm sao xuống tay đánh cậu đây?

Đột nhiên, Nhật Hướng Viêm hiểu được, mặc kệ thế nào, Nguyệt Nha Nhi đều sẽ không làm hại hắn, dù là trên tay hắn cầm súng nhằm thẳng mình, cũng chỉ là muốn mình chú ý liếc hắn một cái mà thôi, hắn cuối cùng sẽ không nổ súng.

Hắn thở dài nói: “Được rồi, ngươi buông súng đi, sau này, ngươi sẽ theo bên cạnh ta, giống như Bill làm thư ký của ta.”

Nghe vậy, Bạch Liên Nguyệt thừ người ra, cái này sao có thể? Nhật Hướng Viêm ngay cả phản đồ cũng chỉ chịu cho một đường chết mà thôi, càng huống chi là kẻ địch?!

Mắt thấy đối phương không tin hắn, Nhật Hướng Viêm càng bổ sung: “Ta lấy danh dự Nhật Hoàng của ta thề với ngươi, quyết không giết ngươi.”

Hắn nghiêm túc muốn buông tha Bạch Liên Nguyệt, hắn nghĩ thầm, dù sao An Đặc Khiết là giết không được rồi, nếu ngay cả An Đặc Khiết biết đâu còn sẽ phản bội lần nữa cũng đã có thể tha thứ, vậy có lý do gì phải giết Bạch Liên Nguyệt người tuyệt đối sẽ không phản bội mình?

“A Viêm…”

Nghe thấy lời này, Bạch Liên Nguyệt chừng như không thể nào tin, súng trên tay cũng không tự giác mà buông xuống.

Nhật Hướng Viêm nhìn Bạch Liên Nguyệt, mỉm cười gật đầu, điều này khiến cho người sau càng cảm thấy như đang trong mộng.

Nếu dự định để hắn làm thư ký của mình rồi, vậy đương nhiên phải cho một chút ngon ngọt, mới có thể làm cho hắn giống như Bill vì mình bán mạng, hê hê hê! Bạch Liên Nguyệt dù sao nắm trong tay Tử Nguyệt minh lâu như thế, nghĩ cũng biết hắn cũng có thể là một cái nhân tài rất tốt!

Đúng lúc mình cũng đang lo lắng, Bill cứ tiếp tục bạt mạng làm việc thế này, nếu cực nhọc quá độ mà ngã xuống, vậy ai có thể giúp mình xử lý cả đống công việc đó hả?

“A Viêm…”

Súng trên tay Bạch Liên Nguyệt rơi xuống trên mặt đất, trên mặt nước mắt giàn giụa, chừng như không thể nào tin sự tình lại đến nước này, hắn vậy mà vẫn còn có thể nhận được tha thứ và chú ý của Nhật Hướng Viêm, sau này càng có thể ở bên cạnh Nhật Hướng Viêm…

“A Dạ, ngừng tay…”

Lúc này, An Đặc Khiết lại đột nhiên kinh hô, nhưng, mọi thứ xảy ra nhanh như thế, Nhật Hướng Dạ rất nhanh nhặt lên khẩu súng màu bạc trên mặt đất, một tiếng súng vang lên, thân thể của Bạch Liên Nguyệt lung lay, hắn ai oán thì thào: “A, a Viêm ngươi gạt ta…”

Nhưng, khi hắn nhìn về phía Nhật Hướng Viêm, liền nhìn thấy thần sắc ngỡ ngàng của hắn, hình như hoàn toàn không hiểu đã xảy ra chuyện gì.

Thấy thế, Bạch Liên Nguyệt hờ hững cười, thoạt nhìn hình như không phải ngươi muốn giết ta nhỉ! Nhưng cho dù thật sự là ngươi muốn giết ta, ít nhất ngươi còn sẵn lòng vì ta mà làm ra thần sắc ngỡ ngàng, vậy ta cũng không oán hận…

Bên sườn của Bạch Liên Nguyệt chảy ra một dòng máu tươi, sau đó hai mắt hắn nhắm lại, thân thể cũng chậm rãi ngã xuống, không còn động tĩnh.

Lúc này, Nhật Hướng Dạ đi tới bên cạnh hắn vài bước, trong ánh mắt không có một chút cảm tình, chỉ là giơ súng lên, muốn bắn người không biết sống chết trên mặt đất lần nữa, để đảm bảo hắn thật sự chết rồi.

“A Dạ, em đang làm cái gì vậy?”

Nhật Hướng Viêm lúc này đột nhiên bừng tỉnh, vội vàng vọt tới bên cạnh em trai, một phát đánh rớt súng trên tay nó.

Nhật Hướng Dạ ngẩn người, từ mặt vô biểu tình khôi phục thành vẻ mặt ngây thơ, nó sợ sệt trả lời: “Em, em đang bảo vệ ca ca mà!”

Nhật Hướng Viêm đột nhiên giận dữ rống: “Anh chẳng phải đã đồng ý với Bạch Liên Nguyệt là không giết hắn sao? Em vì sao còn muốn giết người? Chẳng lẽ em thích giết chóc như thế sao?”

Nhật Hướng Dạ lúc này cũng biết mình phạm sai lầm, nó mở lớn mắt, luống cuống giải thích: “Nhưng, nhưng là, ca ca cũng đồng ý không giết An Đặc Khiết papa, nhưng cũng chỉ là gạt em, em tưởng rằng, tưởng rằng ca ca là gạt Bạch Liên Nguyệt buông súng mà thôi…”

Nó ngừng lại một chút, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, khóc lắc lắc đầu nói: “Không hiểu! Em không hiểu ca ca lúc nào mới là nói thật, lúc nào lại là giả, em đều không hiểu!”

Nói xong, nó xoay người chạy về hướng cửa.

Nhật Hướng Viêm biến sắc, gầm lên: “A Dạ, trở lại!”

Nghe thấy tiếng gào của ca ca, thân thể Nhật Hướng Dạ cứng đờ, nhưng vẫn phóng ra ngoài.

Thấy a Dạ lần nữa không nghe lời hắn, lại từ bên cạnh mình chạy đi, Nhật Hướng Viêm đờ ra tại chỗ, cho đến khi bóng lưng của em trai biến mất ở cửa, hắn mới đột nhiên tỉnh lại, vội vàng đi vài bước, lúc chạy đến cửa, lại bị vấp vào thi thể Bạch Liên Nguyệt, lúc này, hắn đột nhiên dừng lại, chỉ là ngẩn ngơ nhìn thi thể trên mặt đất.

Hắn giết An Đặc Khiết là vì bảo vệ a Dạ, a Dạ giết Nguyệt Nha nhi là vì bảo vệ hắn.

“Anh chỉ muốn bảo vệ em, a Dạ, em cũng chỉ muốn bảo vệ anh.”

Nhật Hướng Viêm nổi lên một trận cười điên cuồng, hắn và a Dạ thật không hổ là anh em! Ngay cả hành vi kiểu mẫu đều như nhau, chỉ muốn bảo vệ đối phương, chỉ muốn bảo vệ đối phương…

“Ha ha… nhưng, nhưng vì sao chúng ta trái lại thương tổn lẫn nhau? Tại sao vậy a ha ha! Như thế không phải quá trào phúng rồi sao? Ha ha ha…”

Ha ha… a a a, hu… A Dạ!

“Nhật Hoàng…” Elian có chút do dự gọi.

Nghe vậy, Nhật Hướng Viêm đem nước mắt nuốt lại trong lòng, một đời vương giả há có thể khóc?

Cho dù thế giới sụp đổ, cũng chỉ có mỉm cười đối lại, cho dù tiếng cười nghe lên lại càng giống tiếng khóc.

Lúc này, An Đặc Khiết chậm rãi đi tới bên cạnh Nhật Hướng Viêm, nhìn cái cửa Nhật Hướng Dạ rời khỏi, hắn do dự một hồi, vẫn không có đuổi theo, nhưng cầm lên vô tuyến điện ở bên hông, nói: “Ezart, a Dạ chạy ra ngoài rồi, nó không ổn lắm, cậu đuổi theo xem một chút.”

“A Dạ!”

Ezart đuổi tới, may là Nhật Hướng Dạ không phải thật sự toàn lực chạy trốn, nếu không nó nào có thể bị đuổi kịp.

Nghe thấy tiếng gọi, Nhật Hượng Dạ loạng choạng vài bước, không có tiếp tục chạy đi.

“A Dạ, cậu chạy cái gì mà chạy hả?” Ezart tức giận đuổi theo.

“Ezart…”

Nhật Hướng Dạ quay đầu lại, trong hốc mắt tràn đầy là nước mắt, có chút run rẩy hỏi: “A Dạ có phải là con của ác ma?”

“Hả?”

Ezart ngẩn người, đây là vấn đề quỷ quái gì thế? Làm sao thằng nhóc này mỗi vấn đề hỏi hắn đều quái gở đến cực điểm vậy, lần trước là bề ngoài, bây giờ lại là ác ma hay không ác ma, thật không biết não của thằng nhóc này đang nghĩ cái gì.

“Tại sao, mẹ cũng chết rồi, cha cũng chết rồi, Ezart cậu cũng suýt nữa chết, sau đó là An Đặc Khiết papa, ngay cả ca ca cũng thiếu chút nữa bị a Dạ hại chết, bây giờ, a Dạ lại giết người ca ca không muốn giết…”

Nhật Hướng Dạ có chút hoảng hốt nói: “Có phải mỗi một người có quan hệ với a Dạ, đều sẽ chết?”

“Cậu nói cái gì thế? Tôi có chết đâu! Ông ba An Đặc Khiết của cậu cũng không chết, ông anh cậu cũng còn có thể cãi nhau với cậu đấy thôi!” Ezart tức giận trả lời: “Hơn nữa là tự tôi uống bậy, mới thiếu chút nữa đi tong, cái này thì liên quan gì tới cậu hả?”

Nhật Hướng Dạ lại giống như không nghe thấy, chỉ là một mình tự hỏi tự đáp: “Ca ca muốn giết An Đặc Khiết papa, bởi vì ông ấy là phản đồ… nhưng, An Đặc Khiết papa cũng chỉ là muốn sống sót mà thôi, ca ca không có sai, papa cũng không có sai, vậy, vậy rốt cuộc là ai đã sai?”

“Tôi nào biết chứ…” Ezart gãi gãi mặt nói, hắn từ đầu đến đuôi đều không hiểu tình huống lắm, chỉ biết là a Dạ và anh nó đều bị bắt rồi, nên tới đây cứu người thôi.

“Sai chính là a Dạ!”

Nhật Hướng Dạ thì thào, đúng vậy! Đương nhiên là mình sai rồi, nếu như không có mình, mẹ làm sao chết đây?

Nếu như không có mình, khi đó, ca ca làm sao có thể làm hại người cha yêu anh ấy như thế?

Nếu như khi đó lúc ở sân trường, nếu như nó tuân theo phán đoán của con chip, mà không phải tình cảm kiên trì muốn gặp hiệu trưởng, vậy An Đặc Khiết papa làm sao sẽ vì thế mà mang vũ khí cho mình, kết quả lại bị bắt đi?

Nếu như không phải mình bỏ nhà đi, sau đó bị Bạch Liên Nguyệt bắt, ca ca làm sao có thể sẽ bị Bạch Liên Nguyệt bắt lại?

Mọi thứ đều là lỗi của mình, đều là lỗi của a Dạ…

Ezart nhíu mày, tên này hình như hoàn toàn không ổn rồi, hắn lắc lắc vai của Nhật Hướng Dạ, hỏi: “A Dạ?”

Mình có phải không nên tồn tại, thì sẽ tốt hơn không?

Có phải giống như cha nói, tất cả những ai từng tiếp xúc với con của ác ma sẽ trở nên bất hạnh?

[Cho nên ta muốn dùng bề ngoài Huyền Nhật vững vàng phong ấn ngươi đứa con của ác ma này, chỉ có làm như thế, ngươi mới sẽ không làm hại đến anh trai của ngươi, đứa con yêu quý của ta, vua mặt trời vĩ đại của ta.]

“A Dạ, cậu nghĩ nhiều như thế làm chi? Trước tiên trở về tìm anh cậu và bọn Elian rồi nói sau đi.” Ezart vỗ vỗ mạnh vào vai Nhật Hướng Dạ.

Trở về... Nhật Hướng Dạ ngẩn người, nhớ lại lúc vừa rồi mình xông ra ngoài, ca ca đúng là gọi nó trở lại.

Chủ nhân ra lệnh phải trở về.

Không! Mình không muốn, mình không muốn đi về, ca ca nói mình có thể làm chuyện mình muốn làm, nếu mình trở về, sẽ làm hại đến ca ca… nhưng, nhưng cũng là ca ca gọi mình trở về, anh ấy cũng không chịu buông tha An Đặc Khiết papa, cho nên, nó rốt cuộc phải tuân theo cái gì?

Mình không hiểu, không hiểu…

Mệnh lệnh của chủ nhân không thể làm trái!

“A Dạ?”

Nhìn thấy Nhật Hướng Dạ đứng tại chỗ, bộ dạng lại không ngừng run rẩy, Ezart nhíu mày, kêu lên: “Này! Làm gì thế? Cùng lắm là gây lộn với anh trai một chút mà thôi, trở về nói xin lỗi là được, anh cậu lại sẽ không ăn thịt cậu, cần gì phải run chứ?”

Trở lại bên cạnh chủ nhân, chủ nhân ra lệnh trở về, tuân theo mệnh lệnh…

Nhưng, a Dạ là con của ác ma mà, nếu a Dạ trở về, sớm muộn sẽ làm hại đến ca ca.

Dùng bề ngoài Huyền Nhật vững vàng phong ấn ngươi đứa con của ác ma này…

Chỉ cần phong ấn a Dạ thì sẽ không làm hại đến bất cứ người nào nữa sao?

Nhật Hướng Dạ đột nhiên ngừng run rẩy, tình cảm trong mắt chầm chậm tan biến, trên mặt cũng dần dần biến thành vẻ vô thần sắc.

“A Dạ?”

Ezart càng nhìn càng thấy không ổn, khi Nhật Hướng Dạ ngừng run rẩy, đáy lòng hắn lại càng cảm thấy trùng xuống, thằng nhóc này chắc chắn có chỗ nào xảy ra vấn đề rồi!

Cuối cùng, hắn dứt khoát xoay mạnh thân thể Nhật Hướng Dạ, Nhật Hướng Dạ xoay người nhưng đồng thời đẩy hai tay ra ngoài, đẩy hai tay của Ezart ra.

Ezart ngẩn người rồi mới đột nhiên nhìn thấy sắc mặt lạnh lẽo của Nhật Hướng Dạ… không, đây căn bản không phải Nhật Hướng Dạ!

“Huyền Nhật?!” Hắn có chút ngạc nhiên không chắc hỏi, làm sao lại đột nhiên biến thành Huyền Nhật?

“Chủ nhân ra lệnh trở về.” Huyền Nhật có chút nghiêng đầu, động tác cứng ngắc như người máy, giọng điệu bằng phẳng nói.

“A Dạ? Cậu làm cái quỷ gì vậy?” Ezart trợn lớn mắt hỏi.

“Trở về bảo vệ chủ nhân, trở về, bảo vệ…”

Huyền Nhật cứng ngắc mà lảo đảo đi qua bên cạnh Ezart, giống như chi thể không cách nào phối hợp, đồng thời giống như máy ghi âm lặp lại rồi lặp lại.

Ezart một phát lôi cánh tay nó lại, bây giờ cho dù là mù cũng nhìn ra thằng nhóc này hoàn toàn không ổn, không ngờ, cái lôi này, không chỉ làm cho Huyền Nhật ngừng lại, còn làm cho cả người nó ngã về phía sau, Ezart hoàn toàn trở tay không kịp, cho đến khi Huyền Nhật ngã hơn bốn mươi lăm độ, mới miễn cưỡng ôm lấy nó.

“A Dạ?”

Ezart điều chỉnh tư thế, mới đem Nhật Hướng Dạ cái vật thể chín mươi kg này chậm rãi thả ngã trên mặt đất, lúc này mới rảnh nhìn xem nó rốt cuộc bị làm sao.

Chỉ thấy Nhật Hướng Dạ hai mắt nhắm nghiền, mày nhíu chặt, thân thể còn từng đợt co giật.

“Làm cái quỷ gì thế?” Ezart trợn mắt há mồm, hoàn toàn không biết bây giờ là tình huống gì.

Dần dần, Nhật Hướng Dạ chậm rãi bình ổn lại, không tiếp tục co giật nữa, nhưng cũng không có mở mắt.

“A Dạ?” Ezart lay lay Nhật Hướng Dạ, nhưng một chút phản ứng cũng không có, hắn không khỏi lẩm bẩm: “Cái này không hay rồi! Đừng nói muốn ngủm chứ?”

Hắn dứt khoát bồng Nhật Hướng Dạ lên, mặc dù đây cũng không phải việc nhẹ nhàng, nhưng lấy lực lượng của hắn hiện giờ, cũng không coi là gì.

Ezart một mạch bước nhanh đi về căn phòng Nhật Hướng Viêm đang ở, vừa mới tới cửa, hắn nhìn thấy Nhật Hướng Viêm vẫn đang ngồi ở tại chỗ, mặt vùi trong lòng bàn tay, An Đặc Khiết thì đang loay hoay với thi thể ở cửa, đám người Elian thì tay chân lúng túng không biết nên làm gì.

Ezart mở miệng hô: “Này! Ông anh và ông ba của a Dạ, a Dạ cậu ta không ổn lắm nè.”

“A Dạ làm sao vậy?”

Nghe thấy lời hắn, Nhật Hướng Viêm vội vàng lấp liếm sửa sang lại sắc mặt một chút, sau đó liền đứng lên, vội vàng đi về hướng Ezart, đồng thời nhíu mày nhìn Nhật Hướng Dạ đang bồng trên tay hắn, nhưng đi tới một nửa, Nhật Hướng Dạ lại đột nhiên mở mắt.

“Nó tỉnh rồi.” Nhật Hướng Viêm thấy thế, cũng yên lòng xuống.

Ezart cúi đầu nhìn người trên tay, lại mơ hồ cảm thấy không thích hợp, vẻ mặt của a Dạ có lạnh nhạt như thế sao? Hay chỉ là bởi vì nó đang giận dỗi với ca ca?

Không! Đây không phải a Dạ, nhìn làm sao cũng đều thiếu đi luồng ngốc khí đó, Nhật Hướng Dạ cho dù là đang tức giận, cũng không thể che đậy luồng cảm giác “ngốc nghếch” từ trong xương tủy toát ra đó. Ezart chỉ cần nhìn thấy cặp mắt, liền trực tiếp nói: “Cậu là Huyền Nhật đi.”

Nhật Hướng Dạ, hay phải nói là Huyền Nhật, nó linh hoạt từ trên tay Ezart nhảy xuống mặt đất, tư thế như một con báo chuẩn bị đi săn, sau đó nó đi tới phía sau chủ nhân, đứng thẳng tắp bất động.

“A Dạ?” Ezart và Nhật Hướng Viêm đồng thanh mở miệng gọi.

Lúc này, An Đặc Khiết đang ngồi xổm trên mặt đất loay hoay với thi thể cũng ngẩng đầu lên, cau mày đánh giá Nhật Hướng Dạ.

“Em rốt cuộc làm sao vậy?” Nhật Hướng Viêm vội vàng xoay người, lo lắng bắt lấy vai của em trai, muốn ở trên mặt em trai nhìn thấy bất cứ cảm tình nào mà con người nên có, cho dù là khóc cũng được!

Nhật Hướng Dạ… Không! Phải nói là Huyền Nhật, nghe thấy chủ nhân nói như thế, nó liền tiến hành tự kiểm tra, sau đó báo cáo: “Phần thể xác bị hao tổn, đề nghị tiến hành hoạt động chữa trị, con chip không có tình huống dị thường.”

Nghe trả lời kiểu này, Nhật Hướng Viêm hoàn toàn sững sờ.

Lúc này, An Đặc Khiết đã đi tới, nhắc nhở: “Bảo nó mở chốt tình cảm.”

“Đúng, đúng rồi, là chốt tình cảm đóng rồi sao? Ta ra lệnh ngươi mở ra! Nghe thấy chưa! Mau mở ra!”

“Vâng, chủ nhân.”

Huyền Nhật trầm mặc một chút, trong mắt hiện lên một chuỗi chương trình, cuối cùng, nó trả lời: “Báo cáo, chốt tình cảm không thể mở ra, bởi vì Nhật Hướng Dạ lấy mệnh lệnh trước kia của chủ nhân, khi tình cảm và mệnh lệnh xung đột, có thể ưu tiên tình cảm, cho nên cậu ta tự mình quyết định đóng chốt tình cảm, hơn nữa từ chối mở ra, cưỡng chế mở ra không hiệu quả.”

Nghe vậy, Nhật Hướng Viêm loạng choạng vài cái, đây là xảy ra chuyện gì? A Dạ chính nó từ chối mở ra chốt tình cảm? Nó không muốn có tình cảm sao?

“An Đặc Khiết!” Hắn xoay sang bác sĩ bên cạnh, hoảng hốt rống to: “Ngươi mau nghĩ biện pháp cứu a Dạ, ta thề, ta lấy mọi thứ của ta mà thề, ta sau này cho dù là dưới tình huống nào, đều sẽ không giết ngươi.”

An Đặc Khiết miễn cưỡng nói: “Cho dù ngươi nói như thế, ta cũng không biết tình huống hiện tại của a Dạ là gì, chỉ có thể về phòng thí nghiệm trước, chậm rãi tính toán.”

Nhưng vận hành của con chip vốn hết sức phức tạp, bây giờ ở loại tình huống hoàn toàn mâu thuẫn này, thật sự ngay cả hắn bác sĩ chính của Huyền Nhật này cũng không biết nên làm sao.

Nhìn thấy bộ dạng hoàn toàn không nắm chắc của An Đặc Khiết, trái tim Nhật Hướng Viêm liền nguội lạnh hơn nửa, hắn quay đầu nhìn em trai yêu dấu nhất của mình, mặc dù hắn không thích nhìn thấy bộ dạng đau lòng khóc lóc của a Dạ, nhưng càng không muốn nhìn thấy nó không có biểu tình, giống như người máy!

“Thật sự đau đớn như thế sao? Đau đớn đến ngay cả tình cảm cũng từ bỏ? A Dạ…”

Huyền Nhật trước mắt vẫn là a Dạ sao?

Không! Cỗ người máy không có tình cảm này đương nhiên không phải a Dạ, vậy a Dạ đã đi đâu? Nó từ chối mở lại chốt tình cảm… chẳng lẽ, đây biểu thị a Dạ sẽ không bao giờ xuất hiện nữa sao?

A Dạ… bị chính tay hắn hủy hoại rồi sao?

“Không —–”

 

16 responses »

  1. Thảo Nguyên

    tem~~~~~~~~~~~~~~

    Reply
  2. Aico, BLN die chưa zậy…. tớ nghĩ và cũng mong là chưa a!….

    Reply
  3. mềnh cũng mong là chưa, tuy anh hơi điên điên chút nhưng chỉ là vì si tình quá thôi, ko nên chết thảm như vậy a~~~

    Reply
    • đúng zậy, chết một cách hok minh bạch, hok bít lí do thật sự nữa chứ.
      mà tại sao cậu lại thêm “158” vào tên chi zậy?

      Reply
      • er!! cái này giải thích thật dài dòng, cái mail của mình là shimonita158@yc, nên lúc lê la mấy trang web đăng kí thành viên định dùng lun tên shimonita cho tiện mà bị hệ thống kêu tên dài quá, dùng shimo ko thì bị trùng… vậy đó, 158 là sinh nhật thui ^^

      • sao ngay từ đầu ko nói luôn 158 là sinh nhật cho lẹ………..

  4. Thảo Nguyên

    Quai~~~
    sao nhieu cai ten la the nay chu
    k bik la ai nhi?

    Reply
    • 1 đợt sóng nhập cư mới=))
      ta ko nghĩ là BLN đã chết, BLN mà chết thì 2 tập sau viết về cái gì hả, ko lẽ về một người nào đó cũng si tình Nhật Hoàng?!

      Reply
      • vì bạn ấy hỏi vì sao thêm vào chứ hok hỏi có nghĩa gì à, với lại trả lời ngắn quá sẽ làm người hỏi hụt hẫng, người ta thực sự rất tinh tế và thấu hiểu nha~~~

      • nghe chữ nha ở phía sau mà tất tần tật các loại da nổi hết cả lên
        =.=”

  5. Hình như mọi người có vẻ thích BLN nhỉ. : >

    Reply
  6. oa oa oa, a…a Dạ……… *hức*

    “Đúng lúc chính mình cũng đang lo lắng, Bill cứ tiếp tục bạt mạng làm việc thế này, nếu cực nhọc quá độ mà ngã xuống, vậy ai có thể giúp mình xử lý cả đống công việc đó hả?”

    thật sự là quá giống rồi…… *cười khổ*

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: