RSS Feed

Huyền Nhật Thú – vol4c1

Study 1: Ngoài kết bạn, còn có cô độc một mình

“Bác sĩ An Đặc Khiết, con đi học đây, tạm biệt.”

Nhật Hướng Dạ lưng đeo cặp sách, đầu tóc chải ngay ngắn, vẫy tay tạm biệt với An Đặc Khiết, hoàn toàn là dáng điệu của một học sinh tốt ngoan ngoãn.

An Đặc Khiết thì giống như thường, lúc sáng sớm hoàn toàn là bộ dạng tiều tụy của tội phạm hút thuốc phiện, khi nghe thấy hai từ “đi học” và “tạm biệt”, hắn theo phản xạ mà giơ lên tay không có cầm tách cà phê vừa đong đưa vừa yếu ớt nói: “A Dạ tạm biệt, đi đường cẩn thận.”

Nhật Hướng Dạ vừa ra khỏi cửa nhà, liền nhìn thấy Ezart đang tựa vào bức tường cách đó không xa, nó lập tức đi tới, nói lời chào: “Chào buổi sáng, Ezart.”

“Uh.” Ezart vừa gặm bánh mì, vừa hừ mũi một tiếng coi như đáp lại.

Hai người yên lặng trên đường đi học một hồi, Nhật Hướng Dạ mới nói: “Cậu hôm nay đến thật sớm.”

Ezart một hơi nuốt bánh mì xuống, chùi chùi miệng, khó chịu đáp lại: “Ai bảo cậu gần đây quái lạ, ông ba cậu bảo tôi xem cậu một chút, hại tôi mới sáng sớm phải rời giường. Tôi thấy, cậu cũng chỉ an tĩnh một chút, cũng đâu quá lạ, không biết bọn họ đang lo lắng cái gì!”

Nhật Hướng Dạ đột nhiên dừng chân lại, nhìn cửa hàng bên đường.

“Còn muốn mua phiên bản mới sao?”

Ezart liếc qua một cái liền hiểu, đó là tiệm đồ chơi, Nhật Hướng Dạ luôn ở chỗ này mua phiên bản mới của Tiểu Ái.

“Mô hình…”

“Cái gì?” Ezart không nghe rõ lắm.

Nhật Hướng Dạ lại trầm mặc xuống, cũng không nói lại, chỉ là lắc đầu trả lời: “Tôi không muốn mua phiên bản mới, tôi phải đi học, không thể đến muộn.”

“Còn sớm chán!”

Ezart gãi đầu, nghĩ ngoại trừ an tĩnh, tên này quả nhiên vẫn có chỗ nào không thích hợp, gần đây hình như đã rất lâu không thấy bộ dạng cún con muốn gặm xương kia của nó… Nghĩ cả đống cũng vô dụng! Hắn dứt khoát nắm lấy cánh tay của Nhật Hướng Dã, kiên quyết muốn lôi nó vào tiệm đồ chơi.

Nhật Hướng Dạ dùng sức muốn vùng khỏi tay của Ezart, trịnh trọng thanh minh: “Tôi phải đi học, nghiêm túc vào lớp, không thể đến muộn.”

Ezart lại nắm rất chặt, mà sức lực và thực lực của hắn bây giờ, Nhật Hướng Dạ dưới tình huống không muốn thương tổn hắn, lại cũng vùng không ra.

“Xem một chút mà thôi, sẽ không đến muộn đâu!” Ezart cố gắng lôi nó vào.

Hắn vốn chính là quái thai lực lượng lớn đến kinh người, trước đó mấy ngày lại uống nhầm thuốc thí nghiệm của bác sĩ An Đặc Khiết, thuốc cấm dùng để tăng cường thực lực, sau khi nạn lớn không chết, lực lượng của hắn bây giờ càng mạnh giống như xe tăng, đồng thời, tốc độ và năng lực phản ứng cũng không giống khi xưa, thực lực tổng thể của hắn bây giờ rất cao, sợ rằng gọi hắn là đại lực sĩ Hercules của Hy Lạp cổ tái thế cũng không quá đáng.

Nhưng có điều, Nhật Hướng Dạ tuyệt đối cũng không phải đèn cạn dầu, nó có một thân phận hoàn toàn bất tương đồng với bề ngoài học sinh ngốc của nó hiện tại, nó từng trải qua bảy năm dài cải tạo của bác sĩ An Đặc Khiết, cuối cùng, trở thành người nửa máy cực mạnh —- Huyền Nhật.

Hai người này, đại lực sĩ Hercules và người nửa máy Huyền Nhật cực mạnh, giằng co ngay ở trước cửa tiệm đồ chơi.

“Dừng tay mà! Xin hai vị dừng tay ~~”

Nhân viên tiệm đồ chơi kêu thảm thiết, nhưng một chút cũng không dám đến gần hai người này.

Ezart dùng sức dùng đến mặt nổi đầy gân xanh, nhưng đối lại, Nhật Hướng Dạ cũng khốn khổ nói không ra hơi, lực lượng của nó nói chung đã không bằng Ezart bây giờ rồi, chỉ là kỹ xảo chiến đấu vẫn tốt hơn nhiều, cho nên mới có thể khéo léo điều tiết sức mạnh toàn thân, cùng đấu sức với cái tên giống hệt một cỗ xe tăng.

Chỉ là, khổ cực đến chừng như toàn thân bị xe tăng nghiền qua nghiền lại, thực sự cũng rất chật vật.

Mặc dù giằng co rất vất vả, nhưng là, hai người vẫn cố quay đầu, từ trong kẽ răng nghiến ra từng chữ, đồng thanh đáp lại nhân viên tiệm: “CÁI-GÌ?”

Nhân viên tiệm đồ chơi dùng khuôn mặt như sắp khóc, chỉ dưới chân hai người.

Hai người nhìn mặt đất, sau đó mười phần ăn ý mà cùng lúc buông tay, thậm chí bởi vì thu lực không kịp, hai người đều giật lại phía sau mấy bước, chỉ thấy mặt đất chỗ bọn họ ban đầu đứng xuất hiện hai dấu chân, sâu đến mười cm, bên cạnh còn rải ra vô số khe nứt đá vụn.

Ezart không nói gì một hồi, ngẩng đầu nhìn nhân viên tiệm mặt đen sì như đáy nồi, hắn thúc thúc người bên cạnh: “Này! Anh cậu sẽ đền chứ?”

Huyền Nhật từ trong túi áo lấy ra một tấm thẻ tín dụng.

◊◊◊◊

“Thế nào? Đọc được chưa?”

Eli lắc đầu, dưới sự nhìn chòng chọc của Eloise, hắn dứt khoát cúi đầu, không để ý tới cô nàng nữa.

Thấy thế, Eloise mặc dù nổi cáu, nhưng cũng không dám làm gì Eli, chỉ kê đầu bên cửa sổ, kéo dài âm đuôi kêu rên: “A Dạ, ôi a Dạ đáng yêu của ta! Đều không cười nữa, không đáng yêu rồi ~~”

“…”

Hôm nay, ban D thả trâu của học viện chiến đấu đều đặc biệt an tĩnh, so với âm thanh ầm ĩ lớn tiếng chơi đùa náo loạn, rao bán vũ khí, đánh lộn tập thể bình thường, hôm nay có vẻ yên tĩnh khác thường, chỉ có một cô bé dựa trên của sổ của ban bọn họ, lớn tiếng kêu rên, thỉnh thoảng hét lên vài tiếng mà thôi.

Càng nhìn kỹ hơn vào trong phòng học, càng có thể phát hiện ban thả trâu hôm nay rất là khác lạ, khác lạ lớn nhất là, mỗi học sinh đều ngoan ngoãn ngồi ở vị trí!

“Nào các trò, tiết lịch sử chiến đấu hôm nay sắp học là… Xin lỗi, tôi đi nhầm phòng rồi.”

Thầy giáo vừa độc thoại, vừa đi vào phòng học, mới đi vào, nhìn thấy học sinh đầy phòng học vừa ngoan vừa an tĩnh, hắn sửng sốt, lập tức cúi đầu xin lỗi, sau đó vội vàng rời khỏi.

Nhưng không tới một phút sau, thầy giáo lại trở về, hắn đứng ở cửa, trợn lớn mắt nhìn bảng tên phòng học, nhìn đủ năm phút, mới mặt đầy thần sắc hoài nghi đi vào phòng học, đứng ở trên bục, trợn lớn mắt nhìn học sinh, học sinh cũng trợn lớn mắt nhìn hắn.

Thầy giáo hết nhìn đông tới nhìn tây một lượt, trong phòng học, Ezart vẫn đang ngủ giống bình thường, An Hướng Dạ vẫn như cũ ngoan ngoãn cầm bút và sổ ghi chép chờ vào học, những người khác thì “ngoan ngoãn” ngồi ở vị trí, mặc dù không có mấy người trên bàn là có bày sách giáo khao, nhưng chuyện toàn ban đều ngoan ngoãn ngồi trên vị trí này cũng đã quá rợn cả người rồi, nếu như trên bàn còn có sách học, vậy hắn thật sự sẽ sợ đến tông cửa mà chạy mất.

Thầy giáo thật sự không hiểu xảy ra chuyện gì, đành phải run rẩy lấy ra khăn tay, vừa lau mồ hôi vừa hỏi học sinh: “Hôm, hôm nay, chúng, chúng ta tự học có được không?”

Học sinh trợn lớn mắt, lại không có ai dám trả lời, thấy thế, thầy giáo cũng không dám thực sự tuyên bố tự học.

“Tự học cái gì chứ? Tại sao không dứt khoát tan học đi?”

Eloise nhoài người bên cửa sổ, mất hứng oán giận: “Không tan học, a Dạ sẽ không để ý tới chúng ta, nói cái gì mà phải vào học cho tốt, tôi thấy cho dù là tự học, a Dạ vẫn không để ý chúng ta, vậy còn phải chờ hết cả một tiết, hứ! Thật đáng ghét.”

Học sinh đồng loạt hít mạnh một hơi, sau đó sống chết mà nhìn chòng chọc vào thầy giáo trên bục, thầy giáo hết sức thức thời tuyên bố: “Tan học.”

Học sinh trong phòng học vẫn chưa có phản ứng gì, trái lại là Eloise reo hò một tiếng, vọt vào phòng học, sau đó học sinh toàn ban hét lên một tiếng, lao khỏi phòng học.

Eli rề rề từ trong sóng học sinh lánh nạn đi vào phòng, học sinh bởi vì tháo chạy ra khỏi phòng quá nhanh mà chen chúc thành một đống, nhưng, vẫn có thể nhường ra một con đường cho Eli đi, ngay cả góc áo của hắn cũng không hề chạm.

Cuối cùng, thầy giáo sắc mặt tái nhợt, ngay cả nhìn cũng không dám liếc Eloise một cái, liền vội vàng rời khỏi phòng học.

(Trong lòng thầy giáo kêu rên: đùa cái gì vậy? Người có thể dọa chạy cả học sinh ban này… mà đó là người sao?)

Huyền Nhật vừa nghe được tan học, con chip lập tức báo cho nó tan học rồi, nên về nhà thôi. Cho nên nó yên lặng thu dọn bút cùng sổ ghi chép và những dụng cụ học tập trên bàn, chuẩn bị về nhà.

Eloise vừa tăng tốc phóng đến trước mặt nó vừa hô: “Chờ một chút!”

Huyền Nhật vừa thu dọn cặp sách, vừa lịch sự chào hỏi: “Xin chào, Eloise.”

Eloise hai tay đặt lên vai Huyền Nhật, có chút hổn hển hỏi: “A, a Dạ, cùng đi ăn trưa chứ?”

Huyền Nhật lắc đầu, nhắc nhở: “Bây giờ mới mười giờ ba mươi phút, không phải thời gian ăn trưa.”

“Vậy ăn sáng?” Eloise xoa xoa bụng, cô nàng cũng thật sự còn chưa ăn sáng à!

“Tôi ăn rồi, cám ơn lời mời của cậu, bây giờ tôi phải về nhà đây, hôm khác gặp.”

Nhìn Huyền Nhật thu dọn xong, lưng đeo cặp sắp rời khỏi, Eloise vẫn hết cách, đành phải nhìn Eli, Eli lại vẫn còn đang nhìn đất, cô buộc phải đổi lại nhìn Ezart… Tên này lại có thể vẫn còn đang ngủ?

Cô tức giận đập mạnh lên bàn của Ezart, còn cộng thêm rống giận: “Đầu nhím, thức dậy đi! Đã tan học rồi!”

Thân thể Ezart chấn động, cau mày ngẩng đầu lên, nhưng ánh mắt vẫn còn lơ mơ chưa ngủ no giấc.

Eloise ghé vào lỗ tai hắn lớn tiếng kêu hét: “Tan học rồi! Đầu nhím!”

Ezart nhảy dựng lên, dùng giọng càng lớn hơn rống Eloise: “Tan học cái gì? Làm sao có thể tan học hả? Tôi mới vừa ngủ đấy… huh?” Rống đến một nửa, hắn đột nhiên phát hiện, xung quanh thật sự không có lấy nửa đứa học sinh, ngay cả thầy giáo cũng không ở trên bục.

Chẳng lẽ thật sự tan học rồi? Ezart gãi đầu, có chút không rõ tình huống lắm.

“Đi máy chiến đấu ảo!”

Nhưng tính khí của Eloise cũng đang lúc không tốt, đang ở tình trạng vô cùng muốn tìm người đánh lộn, nhưng vừa nói xong, lại vừa nhớ tới thực lực của cái gã trước mắt không còn giống với lúc trước, nếu một chọi một, đó thế nhưng không phải là đánh lộn với người, đó gọi là không dưng bị đánh, cho nên, cô vội vàng bổ sung: “Còn nữa, tôi muốn cùng liên thủ với Eli!”

“Được!” Ezart rất phóng thoáng.

Lúc này, Huyền Nhật lưng đeo cặp, lịch sự chào tạm biệt với mọi người: “Tôi đi trước đây, Ezart, Eloise, Eli, tạm biệt.”

Ezart có chút thất vọng nói: “Cậu không đi cùng?” Sau khi thực lực tăng mạnh, hắn vẫn chưa có cơ hội cùng Huyền Nhật làm một trận kịch liệt!

Huyền Nhật lắc đầu.

“Cậu cái tên này lại có thể không bám dính người khác nữa? Lúc trước không phải nhao nhao muốn cùng ăn khuya sao?”

Lời tuy nói như vậy, Ezart lại cũng chỉ là nhún vai, không để ý nhiều. Mặc dù không được đánh cùng Huyền Nhật, nhưng vẫn còn có Eloise, nếu đánh xong một trận mà vẫn còn chê không đủ sảng khoái, sẽ tìm Elian đến đánh nhau cũng được.

Eloise vừa chọc cơ ngực của Ezart, vừa lớn tiếng quát: “A Dạ rõ ràng đã rất không ổn! Cậu là cái đồ ngu!”

“Cậu ta chỉ là giận dỗi với anh trai thôi!” Ezart một chút cũng không để ý.

“Làm sao lại thế chứ!” Eloise hết sức cố chấp nói: “Lúc trước An Đặc Khiết papa không phải đã nói, a Dạ bây giờ không phải a Dạ, mà là Huyền Nhật sao?”

“Cái gì mà a Dạ Huyền Nhật.” Ezart cũng khó chịu nói: “A Dạ chỉ là đang làm mình làm mẩy với anh cậu ta, qua một hồi sẽ hết thôi, lấy tính cách của tên đó, cũng giận không được bao lâu đâu.”

“Cậu, cậu căn bản không hiểu rõ tình huống rồi!” Eloise tức giận đến rống to.

Phía sau cãi nhau ồn ào, nhưng, Huyền Nhật đường như không nghe thấy, nó đi ra phòng học, đang định đến cửa phòng học.

“A Dạ, chờ tôi một chút.”

Huyền Nhật lập tức phán đoán, âm thanh này là của Elian, khoảng cách khoảng chừng một trăm mét.

Mà theo hành vi lúc trước của Elian để phán đoán, hắn sẽ không ở lúc mười giờ rưỡi, tìm mình đi ăn bữa sáng quá trễ hay đi ăn bữa trưa quá sớm, hẳn là chuyện khá quan trọng. Cho nên, Nhật Hướng Dạ ngừng bước, chờ đợi Elian chạy tới.

“A Dạ, hiệu trưởng tìm cậu.”

Sắc mặt của Elian không dễ coi lắm, tiếp tục nói: “Ông ấy nói, có một nhiệm vụ nhất định muốn cậu nhận.”

Nhiệm vụ này không nhận không được mà lại là ra ở lúc tình hình a Dạ không ổn lắm, Elian quả thực có loại kích động muốn bắt chước Eloise lớn tiếng kêu rên, nếu a Dạ không chịu nhận nhiệm vụ, hiệu trưởng lại kiên quyết muốn nó nhận, vậy bọn họ bị kẹp ở chính giữa có thể làm sao đây?

Huyền Nhật trầm mặc xuống, nó không có bất cứ trả lời nào, chỉ là giao cho con chip trong đầu phán đoán bây giờ nên làm cái gì.

Trả lời của con chip là, nhiệm vụ là việc đã đồng ý từ trước, mà lấy năng lực của nó, rất dễ dàng có thể hoàn thành nhiệm vụ, như thế vừa sẽ không dẫn đến tư tưởng phục thù của hiệu trưởng, cũng sẽ không bị chủ nhân biết nó từng đồng ý loại chuyện này.

“Được, chúng ta đi gặp hiệu trưởng.” Huyền Nhật gật đầu.

Thấy thế, Elian thở phào, sau đó lại cảm thấy phập phồng lo lắng, mặc dù hiện tại a Dạ chịu theo hắn đi gặp hiệu trưởng, nhưng nó lại cũng chưa chắc sẽ nhận nhiệm vụ, cho dù nó nhận nhiệm vụ, nếu như bị thương trong nhiệm vụ, vậy Nhật Hoàng…

Elian bắt đầu có loại cảm giác đau dạ dày.

“Elian, cùng đi chứ?”

Elian ngẩng đầu lên, hồi sau mới đáp lại: “Được.”

Hắn cười khổ. Thật là, thật không quen a Dạ gọi tên đầy đủ của hắn! Thật hy vọng bác sĩ An Đặc Khiết mau chóng nghĩ ra biện pháp, để cho cái a Dạ gọi hắn là Lian ca xuất hiện lần nữa.

◊◊◊◊

“Nhiệm vụ bảo vệ.”

Hiệu trưởng Antonius hai tay chống lên bàn làm việc, sắc mặt khó coi mà gầm lên: “Lần này mặc kệ thế nào cậu cũng phải nhận.”

Nhật Hướng Dạ, không, lúc này nó sớm đã thay trang phục Huyền Nhật, áo màu đỏ sát người, giày bốt, quan trọng nhất là trên mặt còn mang một bộ kính bảo vệ che lấp khuôn mặt, thông qua kính bảo vệ, Huyền Nhật đang vô tình vô tâm mà nhìn hiệu trưởng, dùng giọng đều đều hỏi: “Chi tiết nội dung nhiệm vụ.”

Antonius cũng không dài dòng, trực tiếp hỏi: “Cậu biết Raines chứ?”

Huyền Nhật cũng trực tiếp trả lời: “Không biết.”

Antonius nhất thời đơ miệng tại chỗ, không biết nên làm sao tiếp tục, hắn chỉ là lấy câu đó làm lời mở đầu, cũng không phải thật sự muốn hỏi Huyền Nhật có biết Raines… Trên thế giới này người không biết Raines sợ rằng so với người không biết Nhật Hoàng nhiều hơn mấy người mà thôi.

Elian biến sắc, vội vàng kéo Huyền Nhật vào góc lặng lẽ nói.

“A Dạ, Raines là danh ca nổi tiếng nhất trên thế giới, mười tám tuổi đã thành danh, đến bây giờ đã mười năm rồi, có thể nói là không ai không biết không ai không hiểu…”

Nói đến đó, Elian có chút nghẹn lời, trước mắt không phải là một người không biết Raines sao?

Huyền Nhật gật đầu, trở lại trước bàn hiệu trưởng nói: “Tiếp tục.”

Antonius vội vàng thu lại ánh mắt cổ quái, bây giờ trọng điểm là cần Huyền Nhật tiếp nhận nhiệm vụ, cho dù không biết Raines cũng không sao cả, dù gì nhiệm vụ này chỉ cần người đủ mạnh để làm, cho dù người mạnh này ngay cả thường thức bình thường đều không có cũng không sao cả.

“Nhiệm vụ chính là theo sát bảo vệ an toàn của Raines.”

“Tôi từ chối.”

Nhận được trả lời trực tiếp như thế, mặt của Antonius vặn vẹo một chút, lạnh lùng nói: “Cậu đừng quên cậu đã đáp ứng ta năm cái nhiệm vụ, mà ngay cả một cái cũng không có hoàn thành đi?”

“Không quên.” Huyền Nhật lắc đầu, giải thích: “Tôi không thể cả ngày theo sát bảo vệ đối phương, tôi còn có chủ nhân khác, nhiệm vụ khác.”

Nghe vậy, sắc mặt Antonius cũng hòa hoãn một chút, giải thích thêm: “Chỉ cần bảo vệ hắn trong thời gian đi học là được rồi, thời hạn một tháng, thời gian không dài.”

“Tôi không thể rời khỏi trường học.” Huyền Nhật vẫn cự tuyệt.

Antonius vỗ tay một cái, mỉm cười nói: “Không cần rời khỏi trường học, ta chính là muốn cậu ở chỗ này, ở trong học viện Yelan bảo vệ hắn.”

“Raines muốn tới học viện chúng ta?” Elian không khỏi kinh hô.

Nên biết, mức độ chấn động của tin tức này chỉ thấp hơn một chút so với Nhật Hoàng muốn tới học viện Yelan… Nhưng nói đi còn nói lại, bây giờ cơ suất Nhật Hoàng sẽ lén chạy tới học viện Yelan thăm em trai cũng không thấp.

Elian có chút dở khóc dở cười, hình như sau khi gặp gỡ a Dạ, thật nhiều “chuyện không thể nào” đều đột nhiên trở nên có tính khả năng rất cao.

“Đúng.” Antonius trầm mặt, lẩm bẩm: “Không biết gã đó chỗ nào có vấn đề, không lo mà hát bài của hắn, cứ một mực nói cái gì mà đến học viện chiến đấu là mơ ước một thời của hắn, hắn bây giờ muốn “thực hiện giấc mơ”, học viện chiến đấu nhiều như thế, chọn đâu không chọn hắn cứ một mực muốn chọn chúng ta.”

“Cái này đúng là bất hạnh.” Elian cuối cùng đã hiểu vì sao hiệu trưởng kiên quyết muốn Huyền Nhật nhận nhiệm vụ như thế.

Raines đấy! Đó là nhân vật gì?

Người muốn bắt cóc hắn hay muốn giết chết hắn cho dù không tới mười vạn cũng có tám vạn, hơn nữa trong đó cao thủ ám sát hay bắt cóc, không tới một ngàn cũng có tám trăm, nếu hắn xảy ra chuyện ở học viện Yelan, vậy học viện Yelan chắc chắn sẽ đóng cửa, mỗi một học sinh đều sẽ bị liệt vào sanh sách tình nghi, mà hiệu trưởng nửa đời sau sợ rằng đều phải sống trong mắng nhiếc và ám sát.

“Tôi và Tử cũng có thể cùng theo sát bảo vệ hắn.” Elian hết sức từ đáy lòng nói.

“Không được không được!” Antonius tỏ ra nhức đầu phiền não nói: “Cái tên phiền toái kia nói cái gì mà, hắn là đến đi học, hơn nữa hắn cũng biết kỹ năng chiến đấu, không cần người ta bảo vệ… dù sao, nói đến cuối cùng, hắn chỉ chịu một người bảo vệ theo sát người mà thôi, hơn nữa…”

“Hơn nữa?” Elian hết sức tò mò hỏi.

Antonius mặt vô biểu tình nói: “Tướng mạo của cận vệ kia phải xinh đẹp, thân hình phải thon mảnh, khí chất phải cao siêu, tóc phải mềm mại, kỹ xảo chiến đấu phải tuyệt vời. Chỉ có giới tính không hạn chế.”

Elian dở khóc dở cười hỏi: “Hắn là đang tuyển vợ hay là tuyển bảo vệ?”

“Ta cũng rất hoài nghi.”

“Mặc dù Huyền Nhật phần lớn rất phù hợp… nhưng cậu ấy cũng không thể cởi kính bảo vệ, không tính là đẹp đi?”

Elian liếc mắt nhìn Huyền Nhật một cái, ngoại trừ bộ kính bảo vệ, nó thật đúng là phù hợp với yêu cầu của Raines. Nhưng cho dù thế nào, Huyền Nhật cũng sẽ không đồng ý cởi kính bảo vệ, hắn không khỏi kiến nghị với hiệu trưởng: “Hay là phái Tử đi đi?”

“Không được! Phái Tử không bằng phái cậu.” Antonius kêu to: “Cái tên Tử kia, nhiệm vụ giết người thì trăm phần trăm không vấn đề, nhưng nhiệm vụ muốn cho người sống thì không thể nào giao cho nó.”

Nói như thế cũng phải… Elian mặt nhăn mày nhíu suy tư một hồi, vẫn là lắc đầu: “Không được, mình không có nắm chắc một mình bảo vệ Raines được tốt, nếu là có thể thêm Eloise và Eli, vậy còn có thể.”

“Vẫn cứ là không được.” Antonius tức giận nói: “Nếu là được, ta đã sớm đem cả cái đặc chiến ban này tống đi làm người hầu của Raines rồi!”

Elian không khỏi gật đầu, nhân vật như Raines, đích xác, để cho cả đặc chiến ban toàn bộ làm bảo vệ cũng không quá đáng.

Nhưng Raines khăng khăng chỉ cần một người, mà người được chọn này không cần phải nói, đương nhiên là… ánh mắt của hai người đều chuyển đến người Huyền Nhật.

“Tôi không thể cởi kính bảo vệ.” Huyền Nhật đơn giản trả lời.

“Không cần cởi, Eloise từng nói, nhìn sơ dáng người và khí chất đã biết cậu rất tuấn tú.”

“Đây là thành kiến đi…” Elian thì thào.

Antonius ahem một tiếng: “Dù sao ta sớm đã đem ảnh của Huyền Nhật cho Raines coi rồi, hắn cũng đồng ý rồi, bây giờ thì xem cậu thế nào thôi.”

Thì ra là thế. Elian gật đầu, sau đó hai người lần nữa tập trung ánh mắt lên người Huyền Nhật.

Huyền Nhật thì lẳng lặng chờ con chip làm ra phán đoán, thời gian này chỉ khoảng vài giây mà thôi, nó liền mở miệng trả lời: “Nhiệm vụ lần này thời gian quá dài, trừ khi tính là hai cái nhiệm vụ, nếu không tôi không nhận, mà lúc đầu ông đã đồng ý, tôi có quyền nhận nhiệm vụ hay không.”

Cái này hoàn toàn là thừa dịp cháy nhà mà đi hôi của!

Mặt của Antonius đột nhiên biến đổi, hai mắt hắn trừng lớn như mắt bò, nhìn chết dí vào Huyền Nhật, người sau dưới công kích ánh mắt chói mắt như thế, lại vẫn hoàn toàn không có biểu tình, hiệu trưởng đành phải tự mình hít sâu rồi lại hít sâu, sau đó nghiến răng nghiến lợi nói: “Được được được! Hai cái thì hai cái!”

Nghe vậy, Huyền Nhật gật đầu.

Hiệu trưởng lẩm bẩm nói: “Nhớ kỹ cho ta, tiếp đến tất cả nhiệm vụ giao cho ngươi nếu như độ khó không phải siêu cao, Antonius ta sẽ đổi tên thành Xác Ướp!”

Elian không khỏi nổi lên lo lắng, bởi vì nếu thật muốn nói, thân phận chân thực của a Dạ có thể còn cao hơn so với Raines, nó thế nhưng là cục cưng của người lãnh đạo cả thế giới này, dưới tình huống bình thường, nếu a Dạ thích nghe hát, nói không chừng người thứ nhất bắt cóc Raines chính là Nhật Hoàng, lý do chính là muốn hắn trở thành máy chuyên phát nhạc của a Dạ.

“Bây giờ đại thiếu gia chí cao vô thượng lại phải đi bảo vệ cái máy phát nhạc?”

Elian chỉ là thầm nghĩ, liền cảm thấy cực kỳ vô lực, còn cộng thêm sợ hãi sâu sắc, nếu cái đại lão gia chí cao vô thượng kia biết, cục cưng của mình lại chạy đi bảo vệ cái máy phát nhạc, hắn không tàn nhẫn đập chết Raines mới lạ.

◊◊◊◊

“DSII, mở chốt tình cảm ra.”

An Đặc Khiết cầm tờ báo cáo, ánh mắt sau đôi mắt kính nhỏ vô cùng chăm chú nhìn người cải tạo phục chế Huyền Nhật trước mắt.

“Vâng.”

DSII trầm mặc một hồi, sau đó mở ra tươi cười xán lạn, hồi báo: “Chốt tình cảm đã mở, bác sĩ An Đặc Khiết.”

Mặc dù thành công mở chốt tình cảm, nhưng An Đặc Khiết một chút thần sắc vui vẻ cũng không có, hắn cẩn thận hỏi: “Có chỗ xung đột không? Cùng mệnh lệnh không được mở chốt lúc trước có xung đột không?”

“Không có!” DSII cười hi hi nói: “Mệnh lệnh về sau có thể át mệnh lệnh lúc trước, Bác sĩ An Đặc Khiết ông quên rồi sao?”

Nghe vậy, An Đặc Khiết lộ ra vẻ mặt khổ não, hắn đương nhiên không quên cái thiết định này, theo lý thuyết, Huyền Nhật hẳn là phải tuân theo mệnh lệnh mới nhất mới đúng, đây là thiết định mỗi người máy đều sẽ có, nếu không, nếu chủ nhân trước tiên hạ mệnh lệnh đi, sau đó lại hạ mệnh lệnh dừng, vậy người máy rốt cuộc nên đi hay dừng đây?

Lúc trước, Nhật Hướng viêm đầu tiên hạ mệnh lệnh có thể làm theo ý thích với Nhật Hướng Dạ, sau đó lại xuống mệnh lệnh cưỡng chế mở chốt tình cảm, theo lý thuyết, hẳn là mệnh lệnh sau có hiệu lực mới đúng.

Nhưng, sự thật lại không phải như vậy, bây giờ mặc kệ Nhật Hướng Viêm có hạ thêm bao nhiêu lần mệnh lệnh mở chốt tình cảm, a Dạ vẫn là Huyền Nhật vô tình vô tâm, nó vì lấy mệnh lệnh đầu tiên, từ chối mở ra chốt tình cảm.

“Tại sao DSII thì không có vấn đề như vậy?”

An Đặc Khiết lẩm bẩm: “Quả nhiên, con người chính thức không thể dùng mở ra, đóng lại đơn giản là có thể điều khiển sao?”

Hắn đột nhiên nhớ tới một việc, lúc trước, khi Huyền Nhật lần đầu mở ra chốt tình cảm, cả người trực tiếp ngất xỉu tại chỗ, nhưng, DSII mở chốt tình cảm, lại chỉ cần thời gian vài giây.

“Bởi vì ngươi mở chính là tình cảm mô phỏng con người, mà không phải tình cảm chính thức đi, haizz!”

An Đặc Khiết nhìn DSII, người sau đúng lúc mang nụ cười có chút bối rối nhìn lại hắn, đáng yêu đến vừa vô tội vừa khiến người thương xót, dù là ai cũng muốn có một em trai đáng yêu như thế.

An Đặc Khiết liếc nó một cái, thì thào: “Ngươi có thể sắm vai em trai tốt như thế, khó trách ngay cả Nhật Hoàng cũng không nhịn được đem ngươi trở thành vật thay thế của a Dạ.”

Ôi! Khởi động DSII chỉ sợ là uổng phí công sức của hắn, nó và Huyền Nhật căn bản không giống nhau.

Lần này, hắn nên làm sao khiến cho Huyền Nhật trở lại thành a Dạ?

An Đặc Khiết lần đầu tiên cảm thấy vô lực như vậy, chân đứt rồi có thể nối lại, tay tàn rồi có thể dứt khoát đổi cái khác, chịu thương có nhiều bao nhiêu cũng không sao cả, cùng lắm là đổi cả thân thể, lấy tài lực của Nhật Hoàng và thực lực giải phẫu của mình, những cái này đều không coi là gì.

Nhưng, tình cảm mất rồi có thể làm sao đây?

An Đặc Khiết có chút đờ đẫn, cho dù là bác sĩ ngoại khoa kỹ thuật cao siêu nhất, chung quy cũng không thể mở ra đầu của Huyền Nhật, sau đó đem tình cảm hư vô mờ mịt nhét vào đi?

Chẳng qua, hắn nếu không nghĩ biện pháp làm cho Huyền Nhật khôi phục thành a Dạ, chỉ sợ cũng có người muốn mở toang đầu hắn rồi.

“Bác sĩ An Đặc Khiết.”

An Đặc Khiết ngẩng đầu nhìn, lại là nguyên nhân phiền não bây giờ của hắn, Nhật Hướng Dạ đã trở về.

Hắn có chút hồ nghi, mặc dù cảm giác thời gian của mình thì không làm sao chính xác, tầng ngầm cũng không phân chia ban ngày và đêm tối, nhưng, hắn làm sao cũng cảm thấy a Dạ mới ra ngoài không bao lâu?

Rõ ràng đồng hồ trên tường cũng cảm thấy như thế, bây giờ mới gần mười hai giờ trưa.

“A Dạ, con làm sao về sớm như thế?”

Huyền Nhật mới từ ghế salon đứng lên, một cái ghế salon khác liền rơi xuống, người ngồi phía trên là Ezart.

“Thầy giáo cho tan học sớm.” Huyền Nhật đơn giản báo cáo.

“Cái quỷ gì đây… ông anh song sinh của a Dạ?”

Ezart đầu tiên liền phát hiện người đứng ở bên cạnh An Đặc Khiết, giống như đúc với Huyền Nhật.

“Đây là người cải tạo phục chế Huyền Nhật giữ lại từ trước, lúc đó để tránh cho thí nghiệm của Huyền Nhật thất bại, gọi nó là DSII là được rồi.”

An Đặc Khiết đơn giản nói xong, sau đó có chút hưng phấn nhìn Ezart, nói: “Mau tới đây, ta giúp cậu kiểm tra tình trạng thân thể một chút.”

Ezart uể oải chậm rãi bước qua.

An Đặc Khiết chờ không nổi, dứt khoát tự mình đi qua, sau đó lập tức “trên dưới động tay” với Ezart, vừa sờ vừa hỏi: “Thân thể có cái gì không thoải mái, hay là tình huống quái dị nào không?”

“Không.”

Ezart nhíu mày, mỗi lần đến đều là như thế, nếu như không phải biết gã này chỉ là coi hắn như đống thi thể kia trong phòng thí nghiệm, hắn thật sự sẽ cho rằng bác sĩ này có sở thích quái gở mắc ói nào đó.

“Thật sự quá là hoàn mỹ!” An Đặc Khiết không khỏi tán thán: “Tại sao chính ta thì làm không ra được? Ezart à! Cậu nói lại một chút tình huống lúc đó uống thuốc cải tạo bắp thịt đi.”

“Nói nữa?” Ezart trợn to mắt, gầm lên: “Nói hơn trăm lần rồi!”

“Dù sao kiểm tra thân thể cũng rất chán, cậu coi như kể một chút chuyện cũ cho người già được không?”

Ông ta lại có thể chịu thừa nhận mình là già, quả nhiên là một tên cuồng thí nghiệm… Ezart không nói gì mà chống đỡ.

“Bác sĩ An Đặc Khiết, Ezart, tôi lên lầu sửa súng đây.” Huyền Nhật đột nhiên mở miệng nói.

“Được được được, con đi làm chuyện của mình đi.” An Đặc Khiết ngay cả đầu cũng không quay lại, chỉ là thuận miệng trả lời.

Mà Ezart vẫn như cũ vẫy vẫy tay về phía sau.

Huyền Nhật lần nữa ngồi trên ghế salon, trước khi lên lầu, chỉ nhìn thấy…

“Cậu là ai?” DSII tò mò nhìn Ezart.

“Ezart đây!” Ezart khó chịu mà trả lời.

“DSII, giúp ta chuẩn bị kiểm tra dụng cụ, sau đó để cậu ta nằm lên.”

An Đặc Khiết đột nhiên phấn chấn tinh thần sau thất bại hắn trải qua lúc sáng, bây giờ đang muốn mở rộng thí nghiệm… Không, là kiểm tra, kiểm tra! Kiểm tra này so với một liều thuốc trợ tim còn hữu hiệu hơn.

“Được!” DSII cười tít mắt, mười phần sức sống lớn tiếng trả lời: “Theo tôi qua đi, Ezart đây!”

“Là Ezart!”

Huyền Nhật ấn xuống nút lên lầu.

 

49 responses »

  1. hok phải đâu, sao mình có cảm giác như a Dạ vẫn có tình cảm chứ hok phải thực sự vô tâm vô tình à, nhưng mà trong giai đoạn này cứ tạm thời lạnh lùng như thế cũng được, chứ cứ ngốc ngốc dễ dụ như thế sẽ bị ông hiệu trưởng gian mạnh kia ăn hiếp mất, cái màn trả giá thiệt vô đối, ^^ I lai kịt

    Reply
    • …. cảm tường a Dạ đang bị chịu tổn thương…… phải chứng kiến DSII kia dần thay thế mình trong mắt mọi người…….. hajzzzzzzzzzzzzzz

      Reply
    • ………ko bik bao h a Dạ sẽ trở lại như trước đây…. mà a Dạ chắc sẽ ko…. vì tiếng hát quá hay của cái tên ca sĩ gì đó mà cảm động rồi mở chốt tình cảm chứ *dở khóc dở cười*

      Reply
      • Công lực tưởng tượng của cậu cũng cao không kém….

      • ko cao sao có thể viết ra câu chuyện về 12 người với 12 thân phận khác nhau xuất hiện trong 12 hoàn cảnh khác nhau đc >”<

      • Thảo Nguyên

        cái đó không phải gọi là cao mà gọi là thâm hậu

      • TN a, số phận của 11 người chúng ta đang nằm trong tay leaf á
        k nên nói xấu chính diện a

      • Thảo Nguyên

        Oaoaaa………….. cậu k dc nói như thế
        như vậy là oan uổng cho tớ nha

      • cậu thì oan chổ nào cơ chứ
        đứng ở phe tớ mà cứ mỗi lần tớ gặp nạn là lại cà lơ phất phơ đi ủng hộ bên kia
        >”<

  2. công lực chém gió (chế) của cậu cũng cao đó…………

    Reply
  3. Ôi, đừng nói là vì ngoại hình của Raines hao hao Viêm ca làm a Dạ có cảm tình mà mở chốt tình cảm nha
    Ta thích xem chuyện tình nhiều tay a

    Reply
  4. mềnh thì mềnh nghĩ thực ra chốt tình cảm khi a Viêm ra lệnh đã mở rồi, nhưng vì a Dạ sợ bản thân lại phạm sai lầm nên hiện giờ chỉ hành động theo con chip thui

    Reply
  5. haizzz….*thở dài*…*biến vô phòng tự kỉ..*
    Yuki à, tớ thề lần sau sẽ không tưởng tượng lung tung nữa, tớ thề tớ sẽ không….ghép đôi lung tung nữa (có ghép cũng không nói cho cậu) ….*nước mắt chảy ròng ròng*…tớ thật sự hối hận, cực kì hối hận, *cười khổ.*……nếu chỉ có mình tớ….thì tớ còn có hứng mà cười trên nối đau khổ của nhân vật, giờ thì………………….

    Reply
    • ?!……… bộ tớ đã làm gì sai hả……….. @@~

      Reply
      • ý
        có JQ
        chuyện gì đang xảy ra
        * mắt sáng như sao *

      • Thảo Nguyên

        cậu nên cẩn thận cái miện hại cái thân giờ ấy

      • tớ làm sao nào
        tớ chỉ muốn tìm hiểu chút ít sự tình trong thần điện và xung quanh tớ thôi mà
        :-“

      • >”< đúng là…. thú vị a! dạo này hai cậu thân ghê à, lúc nào cũng thấy cm với nhau…… hai cậu cứ tiếp tục thân thiết thế nha, dù sao thì trong fic của tớ cũng……….. *cười khúc khích*
        —————————
        p/s: Tiểu Sun a, cậu có hiểu gì biết gì cũng cứ….. giả ngơ nhé *cười khúc khích*

      • họa kéo đến rồi kìa TN
        chuyện này cậu chịu trách nhiệm a
        >”<

      • tớ kháng nghị + phản đối
        đề nghị tớ trong fic là người độc thân
        tớ theo chủ nghĩa độc thân
        >”<

      • *trợn lớn mắt* cậu có hiểu cái từ….. ghép đôi của tớ mang cái nghĩa nào ko hả mà kêu……

      • ghép đôi cũng k đc a
        1 mình độc lập mới có thể là 1 soái ca đúng nghĩa
        >”<

      • *thở dài* cậu cuối cùng cũng đâu chịu hiểu “ghép đôi” ở đây là gì đâu chứ

      • *cười nhạt*..cậu không có sai…..giờ thì tớ thấy hết hối hận rồi…….
        P/S: còn cái vụ ghép đôi, nếu Yuki ghép đôi theo cái nghĩa kia, thì tớ ủng hộ, mấy cậu phản đối gì chứ.

      • Tớ phản đối cái vấn đề có liên quan đến tớ
        Cậu ủng hộ cái gì cơ chứ

      • *thở dài* Tiểu Stone à…. đừng bắt tớ phải bật mí những bí mật của cậu chứ…………………….

      • K chơi trò uy hiếp nha
        Leaf knight là phải tốt bụng

      • Thảo Nguyên

        Mọi người nói ji` thế? *ngơ ngác*
        muốn ghép đoi tớ với Stone à, cũng được nhưng tớ thích cậu ấy làm nam sủng của tớ hơn

      • Cái tên hủ nữ kia , cậu mún chết à
        Đá bay cậu giờ

      • Thảo Nguyên

        Oaaa………….
        sao cậu lai nói tớ như thế chứ
        *xấu hổ*

      • …..ko hiểu lắm từ ngữ các cậu dùng nhưng theo cái ý tớ hiểu thì các cậu…chọn vị trí….. giống y như trong truyện nha…………

      • Thảo Nguyên

        thui cho tớ xin tớ muốn trong truyện là người bình thường thui
        không cần để cái sở thích của tớ vào đâu

      • *mắt sáng long lanh* sở thik gì vậy

      • Thảo Nguyên

        cậu không cần bik vì điều đó không cần thiết

      • TN là hủ nữ, thì còn cái sở thích nào nữa đây..

      • *vẻ mặt bất đắc dĩ* tớ ko hiểu rõ nghĩa từ đó, tớ là ngây thơ trong sáng ko bik cái j ah *vô tội*

      • *cười khổ* cái từ đó hả, đánh giá công bằng thì tớ cũng là một hủ nữ…… (cậu xem thường ngày tớ hay nói cậu nên viết cái gì thì tớ ủng hộ nhất => tớ thích cái gì là biết)

      • các cậu hủ nữ ko có dính dáng gì tớ hết cho nên làm ơn đừng kéo tớ vào à
        >”<

      • tớ đâu có viết cậu thành hủ nữ đâu ah, trong truyện cậu là CON TRAI mà……….

      • *cười cười*..nói mới nhớ, fic của cậu thật có nhiều Hint nha……..tớ đây đang có sắn mấy……phân đoạn rồi…..

      • Thảo Nguyên

        nghĩ tới cảnh dc nhin thấy giai đẹp là đủ mãn nghuyện uj`
        nhưng không thích trở thành một trong số đó

      • hức
        ko đc làm vẫn đục đầu óc trong sáng của tớ
        :(( :((

      • Thảo Nguyên

        cậu mà trong sáng cái ji`
        đen hơn đêm 30 luôn ấy chứ


      • tớ sáng hơn cậu là đủ xài rồi
        tớ là trạch , k phải là hủ a

      • Thảo Nguyên

        hủ nữ có gì không tốt chứ
        mà sao cậu nói tớ đen chỉ là không dc trong sang wa~ thui chứ
        cậu làm tớ buồn ghê

      • tớ nói cậu đen bao giờ
        đó là cậu tự thừa nhận đấy chứ
        tớ chỉ nói là tớ trong sáng hơn cậu thôi

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: