RSS Feed

Huyền Nhật Thú – Vol4c2

Study 2: Ngoài đối mặt, còn có trốn tránh

“Tình huống của a Dạ thế nào rồi?”

An Đặc Khiết vừa đem tấm dán dùng để đo đạc dán lên người Ezart, vừa hỏi.

Ezart uể oải nằm xuống trả lời: “Như nhau, thằng nhóc kia lần này giận dỗi không ít à.”

“Lần này cũng không phải giận dỗi mà thôi.” An Đặc Khiết thở dài.

Ezart không nhịn được nói: “Làm sao các người cứ thích nói không phải? Tôi thoạt nhìn nó chính là đang giận dỗi, dỗ dành nó, qua một hồi thì ổn thôi!”

An Đặc Khiết nở nụ cười khổ, thật có đơn giản như thế thì tốt rồi.

“Trái lại là các người, đem thứ giống như a Dạ để ở trong nhà, không tốt lắm đi?” Ezart đánh giá DSII từ trên xuống dưới, thứ này quả thực giống như đúc với a Dạ.

An Đặc Khiết vô tình thuận miệng trả lời: “Không sao, không có khả năng sẽ lẫn lộn với Huyền Nhật, DSII là người phục chế, nó cũng không có cái gọi là đại não, trong sọ não chỉ có con chip máy tính, không giống với Huyền Nhật lấy con người làm cơ sở. Cho dù ngày nào đó DSII đột nhiên nói bản thân nó chính là Huyền Nhật, vậy cũng chỉ cần chiếu X-quang một cái là rõ ràng rồi.”

“Không phải vấn đề đó…”

Ezart gãi đầu, hắn cũng nói không ra cái lý do tại sao, chỉ là cảm thấy như thế rất quái, hắn nhìn thấy hai a Dạ cũng đã cảm thấy rất quái rồi, khi a Dạ nhìn thấy chính mình đứng ở trước mặt, vậy cảm giác nhất định càng kỳ dị!

Ring ring…

“Điện thoại!”

DSII kêu to một tiếng, đúng lúc nó đang ở ngay bên cạnh điện thoại, tiện tay liền nhấc lên điện thoại, cười tít mắt mà nói: “Xin chào, đây là Nhật gia, tôi là DSII.”

Trên màn hình điện thoại chính là xuất hiện khuôn mặt của Nhật Hướng Viêm, lúc hắn mới đầu nhìn thấy khuôn mặt tươi cười đáng yêu của a Dạ, tim giựt mạnh một cái, gần như là mừng như điên, cho rằng An Đặc Khiết cuối cùng đã thành công đem a Dạ trở về… Nhưng câu tiếp theo, lại nghe thấy là DSII, hắn cứng đờ, hụt hẫng, trong nhất thời, trái tim lại lập tức đau đớn.

“Ca ca, anh không sao chứ?” DSII mở to mắt, vẻ mặt lo lắng hỏi.

Nghe thấy tiếng ca ca này, Nhật Hướng Viêm chỉ cảm thấy lòng càng đau, hắn vươn tay ấn tắt màn hình điện thoại, trong điện thoại đột nhiên truyền đến một tiếng “Nhật Hoàng”, đó là tiếng của Kyle, hơn nữa giọng nói hết sức căng thẳng.

“Ca ca, ca ca, anh không sao chứ?” DSII lập tức hốc mắt đỏ lên, sốt ruột mà hỏi.

“Ta không sao, không sao.”

Nhật Hướng Viêm trong lúc trả lời như thế, cũng mở lại màn hình, sắc mặt hắn tái nhợt, nhưng ánh mắt vẫn cao ngạo như cũ, hắn liếc mắt một cái sang bên cạnh, lạnh lùng mà nói: “Ta không cần uống thuốc, tiếp tục làm việc của ngươi là được, Bill.”

“Ca ca, anh có khỏe không?” DSII nghiêng đầu hỏi, hốc mắt ửng đỏ, vẻ mặt đáng thương.

Nhật Hướng Viêm sâu sắc mà nhìn khuôn mặt đó, thở dài nói: “DSII, ngươi tránh ra một chút, để cho ta và An Đặc Khiết nói chuyện.”

“Đươc.”

Nghe thấy lời này, An Đặc Khiết kiên trì đến cùng đi tới trước điện thoại.

Nhật Hướng Viêm không chút dài dòng hỏi: “Tình huống a Dạ thế nào?”

“Vẫn giống như cũ.” An Đặc Khiết sau khi nói xong, gần như không dám nhìn sắc mặt của Nhật Hướng Viêm trong màn hình rốt cuộc có bao nhiêu khó coi.

Nhật Hướng Viêm trầm mặc rồi lại trầm mặc, khuôn mặt tái nhợt rõ ràng có xu thế biến đen.

“Cần giúp anh chuyển cho a Dạ không?” An Đặc Khiết bây giờ chỉ cầu mong có thể bớt nhìn Nhật Hoàng một cái.

Nhật Hướng Viêm ngẩng đầu lên, vừa mới mở miệng…

“Nhật Hoàng, đã đến giờ họp rồi.”

Nhật Hướng Viêm lại trầm mặc, mở miệng nói: “Không cần chuyển nữa, dù sao ta tối nay sẽ về, Ezart ở đó đúng không? Vậy để nó ở lại tối nay, hôm sau lại cùng a Dạ đi học cũng được.”

“Không được, tôi tối nay còn phải đánh lôi đài.” Ezart không chút khách khí trả lời.

Nghe vậy, Nhật Hướng Viêm lập tức rống giận lên: “Không được dẫn a Dạ đến đánh lôi đài! Quá nguy hiểm rồi!”

Ezart hừ lạnh một tiếng: “Bây giờ cho dù tôi muốn dẫn, anh cho rằng cậu ta bây giờ chịu theo sao?”

“Ezart!” An Đặc Khiết vội vàng chặn đứng hắn, đừng nhắc nhở Nhật Hoàng, tình huống của a Dạ bây giờ chứ…

Nhật Hướng Viêm trầm mặc một hồi, cuối cùng chỉ nhàn nhạt mà nói: “Ta đi họp đây.”

Cuối cùng, hắn cúp điện thoại.

“Cậu không thể bớt nói vài câu sao?”

An Đặc Khiết thiếu chút nữa muốn bắt chước Eloise kêu rên, khốn khổ cười mà nói: “Cậu không sợ hắn, nhưng ta rất sợ.”

Ezart cho bác sĩ một cái nhìn khinh khỉnh, vừa kéo bỏ miếng dán trên người mình, vừa nói: “Kiểm tra xong rồi chứ? Đã nói với ông tôi rất tốt, ông cứ đòi tôi mỗi ba ngày đến kiểm tra một lần, hừ! Hôm nay không rảnh, đi trước đây.”

“Chờ một chút đã!” An Đặc Khiết kêu rên lên: “Để cho ta thí nghiệm một chút nữa thôi!”

“…Thí nghiệm?”

“Ý ta là, kiểm tra một chút.” An Đặc Khiết dùng thần sắc vô tội nhất đổi giọng.

◊◊◊◊

Tốt xấu gì cũng phải nói với thằng nhóc a Dạ kia một tiếng tạm biệt mới được! Nếu không nó làm mình làm mẩy càng nghiêm trọng thì phiền rồi.

Ezart đi lên căn phòng của Huyền Nhật ở tầng hai, Huyền Nhật cũng không đóng cửa, hắn liếc mắt một cái là nhìn thấy Huyền Nhật đang ngồi trước bàn học, trên bàn học là một khẩu súng bán thành phẩm, còn có một đống linh kiện, nhưng là, nó cũng không có đang sửa súng.

Nó đang nhìn điện thoại trên tường.

Ezart gãi đầu nói: “Anh cậu bận họp, nói tối nay sẽ về, sẽ không chuyển điện thoại lên lầu.”

Huyền Nhật quay đầu qua, gật đầu, sau đó tiếp tục cúi đầu sửa súng.

“Vậy tôi đi đánh lôi đài đây.”

Huyền Nhật ngẩng đầu lên, nói câu “ngày mai gặp”, sau đó lại cúi đầu sửa súng của nó.

Ezart trên dưới đánh giá Huyền Nhật, thằng nhóc này có phải là lạ không? Mặc dù gần đây vốn đã lạ, nhưng bây giờ hình như càng lạ rồi?

Hắn đánh giá một hồi, cũng không đánh giá ra trò trống gì, thấy thời gian không còn sớm, vội vàng vuốt vuốt mũi lánh đi.

Ezart đi không bao lâu, Huyền Nhật mới an tĩnh một hồi, An Đặc Khiết lại vội vã chạy lên.

“Ezart đâu? Đi rồi sao?”

Huyền Nhật lại quay đầu đi trước, rồi mới quay qua nói: “Đi rồi.”

An Đặc Khiết nhấc lên thứ trên tay, có chút bất đắc dĩ nói: “Ba lô của nó quên lấy rồi.”

“Tôi đi đưa cho cậu ta.” Huyền Nhật đứng lên.

“Được.”

Huyền Nhật nhận ba lô, sau đó liền đi ra ngoài.

An Đặc Khiết vốn cũng định rời khỏi, tiếp tục làm thí nghiệm của mình, nhưng lại đột nhiên nhìn thấy trên bàn có thứ gì lóe lên ánh sáng.

Hắn do dự một hồi, sau khi nghe thấy tiếng Huyền Nhật đóng cửa rời đi, hắn mới len lén bước vào phòng, đi tới trước bàn, nhìn về phía ánh sáng đó, lại phát hiện đó chỉ là vài giọt nước mà thôi.

Vài giọt nước?

◊◊◊◊

Lượng nước 98.2%, thành phần chất rắn 1.8%, ion Na, Ka, Mg, Cl và rất nhiều phần tử nhỏ… Phán đoán là nước mắt của con người.

“Nước mắt?”

An Đặc Khiết hết sức kinh ngạc, hắn mặc dù đem mấy giọt nước về kiểm nghiệm, mặc dù có chút hoài nghi mấy giọt nước này có thể là… nhưng lại cảm thấy không thể nào là phải. Bởi vì Huyền Nhật vốn sẽ không chảy nước mắt, trừ khi hắn hay là Nhật Hướng Viêm hạ mệnh lệnh bảo nó chảy nước mắt.

Vậy tại sao lại có nước mắt xuất hiện trên bàn của Huyền Nhật?

Huyền Nhật vốn sẽ không khóc, vậy chứng tỏ vừa rồi chốt tình cảm có phải đã mở? Huyền Nhật đã khôi phục thành a Dạ?

Nhưng, điều này sao có thể? Vừa rồi căn bản cái gì cũng không xảy ra, trong nhà ngoại trừ bọn họ, cũng không có người nào tới, không ai cùng một chỗ với Huyền Nhật, không ai… An Đặc Khiết đột nhiên nhớ tới lời của Ezart.

A Dạ chỉ là đang giận dỗi mà thôi.

An Đặc Khiết sững sờ mà suy nghĩ, có lẽ…

“An Đặc Khiết, a Dạ đâu? Nó làm sao không ở trong nhà, đi đâu rồi?” Tiếng của Nhật Hướng Viêm đột nhiên từ trong điện thoại truyền đến.

An Đặc Khiết nhìn về phía điện thoại, điện thoại vậy mà hiển thị là điện thoại trên lầu gọi tới, hắn kinh ngạc nói: “Nhật Hoàng? Anh, anh làm sao nhanh như thế đã về rồi? Không phải cần họp?”

Nhật Hướng Viêm lập tức rống giận: “Ta lo cho a Dạ lo đến tim cũng đau, dạ dày cũng đau, căn bản không thể họp! Ngoại trừ mau chóng trở về gặp nó, ta cái gì cũng không muốn làm! A Dạ đâu?”

“Ezart vừa rồi quên ba lô, a Dạ đi đưa cho nó rồi, hẳn là lát sẽ về.”

“Uh.” Nhật Hướng Viêm sắc mặt âm trầm gật đầu.

“Tôi thấy anh hay là uống chút thuốc giảm đau đi?” An Đặc Khiết chân thành đề nghị.

“Ta còn chưa ăn cái gì, uống thuốc giảm đau, dạ dày của ta sẽ đi đứt!”

“Tôi bảo DSII nấu cho anh.”

“Không, không!”

Nhật Hướng Viêm gần như là nhảy dựng lên kích động, đối diện với thần sắc kinh ngạc của An Đặc Khiết, hắn có chút mệt mỏi giải thích: “Ta không muốn đem DSII trở thành a Dạ nữa.”

“Nhưng mà, tôi chính là muốn để cho anh đem nó thành a Dạ.”

Nhật Hướng Viêm ngẩn ra, ngẩng đầu, dùng ánh mắt hoài nghi nhìn An Đặc Khiết.

An Đặc Khiết giương lên một mỉm cười, chậm rãi nói: “Đối với việc đánh thức a Dạ, tôi có cái ý tưởng….”

◊◊◊◊

Huyền Nhật cấp tốc đi về nhà, nó về nhà có chút muộn rồi, nguyên nhân là Ezart không phải ở cái lôi đài mới đầu hắn thường đi, nhưng là ở một chỗ khác, khiến cho nó tốn chút thời gian tìm kiếm.

Nó mở cửa, đi vào phòng khách, định đưa đồ ăn cho bác sĩ An Đặc Khiết…

“Mì a Dạ nấu là ngon nhất!”

“Thật không? Vậy ca ca ăn nhiều một chút.”

Bước chân của Huyền Nhật khựng lại, mới đi vào phòng khách, liếc mắt liền nhìn thấy Nhật Hướng Viêm, cùng với DSII cười hết sức đáng yêu, hai người đều bưng một cái chén lớn, đang húp nước mì nóng hổi, Nhật Hướng Viêm còn chu đáo lau nước mì dính trên khóe miệng của DSII.

Nhưng Nhật Hướng Viêm vừa quay đầu, lại nhìn thấy Huyền Nhật, hắn sửng sốt, rồi giống như giật mình tỉnh giấc mà nói: “A Dạ, em đã về rồi.”

“Muốn ăn cái gì không?” Hắn mỉm cười nói: “Anh bảo a… DSII nấu cho em ăn, được không? DSII?” Câu cuối cùng, Nhật Hướng Viêm lại là quay đầu nói với DSII.

Hắn thậm chí cười bổ sung: “Mì DSII nấu rất ngon đó.”

Nghe vậy, DSII cười tít mắt nói: “Vậy sau này DSII muốn thường thường nấu mì cho ca ca ăn.”

“Được.”

Nhật Hướng Viêm cưng chiều mà vuốt vuốt tóc của DSII, giống như đúc với động tác vuốt a Dạ trước kia.

Huyền Nhật trầm mặc rồi nói: “Chủ nhân, tôi lấy đồ ăn khuya đi đưa cho bác sĩ An Đặc Khiết.”

Nhật Hướng Viêm không để ý lắm trả lời một tiếng “Được”, sau đó lại cúi đầu ăn mì, đôi lúc ngẩng đầu lên, nói cười mấy câu với DSII.

Huyền Nhật ngồi lên ghế salon, nhấn nút xuống lầu hai, đến phòng thí nghiệm của An Đặc Khiết.

Sau khi ghế salon hạ xuống, Nhật Hướng Viêm quay đầu nhìn về chỗ Huyền Nhật rời khỏi.

“Ca ca?” DSII lộ ra thần sắc nghi hoặc.

“Lấy thuốc giảm đau cho ta.” Nhật Hướng Viêm lạnh lùng nói, ngay cả quay đầu liếc DSII một cái cũng không có.

“Được, ca ca.” DSII vẫn cười tít mắt nói, sau đó lập tức buông chén trong tay, đi lấy thuốc giảm đau Nhật Hướng Viêm cần.

◊◊◊◊

“A Dạ… hơ hơ! Con thật sự mua đồ ăn khuya rồi à?”

An Đặc Khiết đang bưng một chén mì ăn ngấu nghiến, hắn áy náy cười cười: “Thật là xin lỗi, DSII đã nấu mì cho ta ăn rồi, may là có nó, nếu không ta thật sự đói không chịu nổi mất, đồ của con cứ đặt ở đó trước đi! Tối nay nếu như ta đói, sẽ xem coi có muốn ăn hay không sau.”

Huyền Nhật theo lời bỏ hộp cơm xuống.

“Không còn gì nữa, con đi sửa súng của con đi!”

An Đặc Khiết phất phất tay với nó, sau đó cúi đầu tiếp tục ăn mì, và nhìn một đống số liệu thí nghiệm.

Huyền Nhật gật đầu, xoay người rời đi. Khi nó ngồi trên ghế salon trở lên lầu, An Đặc Khiết bỏ mì xuống, ngẩng đầu nhìn đáy ghế salon lên cao, thần sắc rất là lo lắng.

◊◊◊◊

Nửa đêm, hai người quen thức đêm vẫn như mọi khi không ngủ, nhưng khác thường chính là, bọn họ một người không ở trong thư phòng, hạ mệnh lệnh với thư ký, một người không ở trong phòng thí nghiệm điên cuồng làm thí nghiệm tàn hại thi thể, lại cùng nhau ở trong phòng thí nghiệm xì xà xì xầm.

“Thế nào?”

“Tim của ta càng đau rồi.”

“Ai hỏi anh đâu? Ý tôi là, a Dạ thế nào rồi?”

“Hình như có hiệu quả, nó hôm nay lại có thể không chào hỏi ta mà đã về phòng rồi, chỉ là…”

“Chỉ là cái gì?”

“Thế này đối với nó, ta khó chịu quá à!”

“Uống nhiều thuốc giảm đau một chút là được rồi! Quan trọng nhất chính là có hiệu quả, chỉ cần có thể đánh thức a Dạ, anh chết vì đau cũng cam nguyện đi?”

“Đó đương nhiên, nhưng, ta cảnh cáo ngươi, nếu như chủ ý tồi tệ của ngươi không thể đánh thức a Dạ, cẩn thận ta sẽ…”

“Một súng nổ tung đầu tôi đúng không? Biết rồi, biết rồi, tôi tin rằng nhất định có hiệu quả, chỉ cần anh đừng sơ hở, mình đang diễn dở chừng, đã khóc lóc nói với a Dạ, ca ca xin lỗi em gì gì đó là được.”

“Ta sẽ không!”

Nhận được một cái ánh mắt hoài nghi.

“Hẳn là sẽ không…”

◊◊◊◊

Buổi sáng đến thời gian đi học bình thường, lại chậm trễ không nhìn thấy bóng dáng của Ezart, Huyền Nhật đợi hai mươi phút, vẫn không đợi được hắn, nghĩ đến, có lẽ Ezart tối qua đánh lôi đài muộn, hôm nay không đi học rồi, nó liền tự mình đến trường trước.

Vừa tiến vào phòng học, Huyền Nhật tự nhiên mà nhìn về phía chỗ ngồi… bên cạnh của mình, Ezart đã ngồi ở vị trí của hắn, ngủ đến tiếng gáy cũng gáy thành một khúc nhạc giao hưởng.

Bước chân của Huyền Nhật khựng lại một cái, sau đó vẫn đi đến vị trí của nó, hơn nữa cũng không có quấy rầy Ezart ngủ, chỉ là mở cặp sách, bày lên trên bàn những thứ vào học cần dùng.

Phòng học hôm nay cũng hết sức an tĩnh, mỗi một học sinh ngoan ngoãn giống như ngày hôm qua, nhìn kỹ, đuôi mắt của bọn họ vẫn không ngừng phiêu về hướng cửa sổ, nhưng, cửa sổ hôm nay cũng yên ổn như trong phòng học.

Không lâu sau, chuông vào học vang lên, thầy giáo ở ngoài cửa ló đầu vào, đánh giá tình huống tổng thể, phán đoán hôm nay rốt cuộc có cần vào học hay không, học sinh hôm nay vẫn ngoan như cũ, nhưng, bên cửa sổ lại không có một nữ học sinh kêu rên.

Chờ thầy giáo lên đến bục giảng, cùng học sinh trợn mắt to mắt nhỏ, hắn cẩn thận đề nghị: “Chúng ta vào học trước, chờ xem tình huống một chút, rồi xem có cần tan học hay không sau, như vậy có được không?”

Học sinh đồng loạt gật đầu, phỏng chừng bọn họ đời này chưa từng nghe lời thầy giáo như lúc này.

Thầy giáo từ trong túi tài liệu lấy ra giáo trình, nói: “Như vậy, bây, bây giờ sẽ học lịch sử chiến đấu, trước tiên đọc một đoạn văn, tự- tự thầy đọc cũng được, 2075…”

Bởi vì Eloise chậm chạp không có xuất hiện, học sinh không bao lâu đã kiềm chế không nổi nữa, bọn họ đời này rất có thể ngay cả hai chữ an phận cũng chưa từng viết qua, bọn họ làm sao có thể ở dưới tình huống sinh mệnh an toàn không có uy hiếp mà an phận cả tiết đây?

Tất cả học sinh giống như con sâu, lúc nhúc giãy dụa lên, mới đầu vẫn không dám động quá mạnh, chỉ là cùng người bên cạnh xì xầm nói chuyện, hoặc là len lén từ hộc bàn lấy ra mục lục vũ khí, đưa cho người ở bàn sát vách.

Ba phút sau…

“Chết mẹ mày đi, giảm 20%? Mua súng còn có giảm giá hả? Mày dứt khoát nói mua súng tặng đạn, thu đủ mười đơn vị còn có quà tặng cho rồi!”

“Còn dám nói? Giá kiểu này là sao? Chợ đen hả! Mày dứt khoát cầm súng của mày đi cướp còn nhanh hơn đó!”

“Nói cũng phải… Hey! Giờ là cướp, đưa tiền đây!”

“… Thằng khốn, mày tưởng chỉ có mày có súng chắc?”

Thầy giáo trốn ở dưới bục, nho nhỏ tiếng mà nói: “Này các học sinh, trong giờ học cấm bắn nhau đấy.”

Cũng không biết có phải hôm qua áp lực quá độ rồi không, không lâu sau, trong phòng học trở nên còn hỗn loạn hơn so với dĩ vãng, ngay cả thầy giáo trốn ở dưới bục, không dám lộ ra một tí bộ phận nào, để tránh cho hứng phải đạn lạc.

Mặc dù, cả gian phòng học khắp nơi hỗn loạn, thì chỉ có vị trí của Ezart và An Hướng Dạ đặc biệt sạch sẽ, sạch sẽ đến mức ngay cả đạn lạc cũng sẽ đặc biệt bẻ cong hướng, tránh khỏi vùng đất nguy hiểm này.

Thầy giáo không dạy nữa, Nhật Hướng Dạ chờ một hồi, liền buông bút xuống, từ trong cặp lấy ra máy tình yêu ảo để chơi, chỉ là, mặt nó vô biểu tình mà chơi, giống như chơi cái đó cũng chỉ là một loại công việc theo thông lệ, ý nghĩa không khác so với đi học ghi chép lắm.

Nhật Hướng Dạ từng bởi vì chơi bộ máy tình yêu ảo này trước mặt bạn học mà bị cười nhạo, nhưng bây giờ sớm đã không có bất cứ học sinh nào dám bắt nạt Nhật Hướng Dạ nữa, đừng nói Ezart cái ôn thần này bảo kê nó, chỉ là Eloise thỉnh thoảng đến lớp học kêu rên đã đủ dọa người rồi, thậm chí, cô nàng so với Ezart càng đáng sợ hơn rất nhiều, Ezart ít nhất không nói rõ An Hướng Dạ được hắn bảo kê, hơn nữa chỉ là lời nói sỉ nhục, Ezart cũng phần lớn chẳng muốn quan tâm.

Nhưng, Eloise vậy mà nhảy lên bục giảng tuyên bố, An Hướng Dạ cho dù rớt một sợi tóc, đều muốn bắt bọn họ vì thế mà trả giá đắt.

Căn cứ vào hoạt động gần đây của Eloise, không ai sẽ hoài nghi tuyên bố của cô nàng là thật hay giả, trên mặt cô nàng giống như treo tấm biển ta đang muốn đánh người.

“Làm phiền các học sinh đang học, đây là phát thanh của phòng hiệu trưởng. Học sinh Huyền Nhật, học sinh Huyền Nhật, Xin đến phòng hiệu trưởng trình diện gấp.”

Lúc này, toàn ban một mảnh lặng im, khóe miệng không hẹn mà cùng co giật lên, nghĩ thầm, Huyền Nhật? Huyền Nhật trở thành học sinh từ hồi nào vậy? Hắn không phải là người ngoài trường sao?

Nhật Hướng Dạ nghe thấy phát thanh, chậm rãi ngẩng đầu lên, đồng thời cũng ấn phím tắt của Tiểu Ái, sau khi bỏ Tiểu Ái vào cặp, xách theo cặp đứng lên, đi ra phòng học, cho dù như vậy, cũng không khiến cho người nào chú ý, ở cái ban cấp mà vào học và tan học không hề khác biệt này, đoàn người luôn tùy ý ra ra vào vào.

Chỉ là, ở trên đường Nhật Hướng Dạ sắp đi qua, ngay cả đạn lạc hình như cũng biết rẽ vòng đi, không dám vượt qua giới hạn.

Sau khi nó đi ra khỏi phòng học, Ezart lại chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn bóng lưng rời khỏi của Nhật Hướng Dạ, đúng lúc cũng nhìn nhóm ba người Elian bộ dạng lén lút ló đầu ra ở phía sau Nhật Hướng Dạ.

Khi ba người Elian chú ý thấy Ezart tỉnh lại, cho nên đi vào phòng học, học sinh vốn chính thức thuộc về ban này ngay giây sau toàn bộ tới tấp chạy ra khỏi phòng học, thậm chí không dám ở lại trong phạm vi mười thước xung quanh phòng học, để tránh cho mình bị cuốn vào trong trận chiến kinh khủng nhất của học viện.

“Cậu cũng nhận được chỉ thị của Nhật Hoàng?” Elian mở đầu đã hỏi.

Ezart nhún vai rồi nói: “Uh, hôm qua lúc bảy tám giờ tối, ông anh của a Dạ phái người tới báo tin, bảo tôi đừng cùng nó đi học, đừng cùng nó nói chuyện, đừng cái này đừng cái kia, dù sao chính là đừng để ý nó nữa! Anh nó đúng là dong dài!”

“Nhưng cái này thật khó khăn à!”

Eloise người đầu tiên lớn tiếng kêu rên: “A Dạ đáng yêu như thế, tôi làm sao cam lòng không để ý cậu ấy? Tôi muốn trò chuyện với cậu ấy, tôi muốn ôm ôm cậu ấy, tôi muốn bóp bóp mặt cậu ấy, tôi muốn…”

Eli bịt lỗ tai tránh ra xa, để tránh cho Eloise người mà lời nói đi đôi với ý nghĩ dùng tiếng kêu rên và tiếng lòng đồng loạt oanh tạc.

“Uh.”

Elian và Ezart hoàn toàn không để ý tiếng kêu rên, Elian có chút lo lắng mà nói: “Nhưng tôi lo cái kế hoạch này có thật sự thành công hay không? Nếu như kế hoạch không thành công, a Dạ trái lại trở nên càng lạnh lùng, vậy thì nên làm sao đây?”

“Nghĩ nhiều như thế làm gì chứ!” Ezart đảo trắng mắt, khó chịu nói: “Cứ thử xem đi! Nếu a Dạ nổi khùng, muốn đập tôi một trận, cũng tốt hơn so với bộ dạng muốn chết không muốn sống bây giờ của nó!”

Nghe vậy, Elian cười khổ lên: “Tôi không phải sợ cậu ấy đánh chúng ta, chỉ sợ chúng ta làm lơ cậu ấy đến cuối, cậu ấy tự động phán định chúng ta không phải là bạn, ngay cả chào hỏi cũng không muốn.”

Ezart hừ một tiếng, lạnh lùng nói: “Như vậy đổi lại đánh nó một trận, tôi không tin thằng nhóc đó dám đem chúng ta thành kẻ địch.”

Elian cười khổ, nếu a Dạ thật sự hoàn toàn vây hãm dưới hình thức Huyền Nhật, vậy hắn thế nhưng không có lòng tin của Ezart, có thể đảm bảo rằng a Dạ thật sự sẽ không giở quyền cước với bọn họ, bởi vì Huyền Nhật là vô tình vô tâm, chỉ cần trở thành kẻ địch của nó, cho dù bị giết cũng là bình thường.

Ít nhất, bác sĩ An Đặc Khiết là cảnh cáo bọn họ như thế.

“Tôi hay là đi qua xem một chút.” Elian cau mày, mặc dù hiệu trưởng chỉ phát thanh bảo Huyền Nhật qua, nhưng hẳn là sẽ không phản đối mình đứng bên cạnh nghe chứ?

Eloise ngừng kêu rên, bạt mạng gật đầu: “Đi qua xem xem, đi qua xem xem thôi!”

“Đi qua?” Ezart chế giễu mà nói: “Cậu cho rằng tính cảnh giác của Huyền Nhật cao bao nhiêu? Các cậu không bị phát hiện mới lạ! Nếu phá hỏng kế hoạch của anh a Dạ, để coi các cậu còn mạng không!”

Elian nhíu mày, một hồi lâu sau, hắn thở dài, quay đầu nói: “Eli, kéo Eloise cho tốt, đừng để cho cậu ấy lén đi xem a Dạ.”

Eli buông tay bịt lỗ tai, đến gần mọi người, sau đó dùng hai tay kéo vạt áo của Eloise.

“Buông ra! Eli đần độn.”

Nhưng Eli không có một chút ý định bỏ ra, Eloise trừng mắt nhìn hắn, chất vấn: “Cậu là đồng bọn của tôi, hay là của Lian hả?”

Eli lành lạnh trả lời: “Mặc dù rất muốn nói là của Elian, nhưng rất bất hạnh, là của cậu.”

“…”

Bên cạnh, Elian đang chân thành dặn dò với Ezart: “Cậu với a Dạ cùng ban, có thể chú ý cậu ấy nhiều một chút, nếu như cậu ấy thật sự rất không ổn, vậy kế hoạch này hay là thôi đi! Dù sao, nếu thật sự tổn thương a Dạ cũng không tốt…”

“Cậu với anh trai của a Dạ dong dài giống nhau!”

Rống xong, Ezart không thèm để ý tới Elian nữa, gục lên bàn, tiếp tục ngủ giấc của hắn.

Eloise ở bên cạnh cười ha ha lên: “Ha ha! Chẳng trách a Dạ ngay từ đầu đã nói mà! Elian rất giống anh trai của cậu ấy, quả nhiên thật sự rất giống đó!”

Nghe vậy, Elian đỏ mặt, gầm lên: “Eloise!”

Eloise ôm đầu hét lên: “A A A! Eli, Elian muốn đánh tôi nè!”

“Cậu ấy sẽ không đánh cậu.”

Eli mặt vô biểu tình mà nói: “Thật ra cậu ấy rất thích a Dạ gọi mình là ca ca, đang nghĩ thầm cậu hình như sắp phát hiện rồi, cho nên nội tâm bây giờ rất xấu hổ, muốn nhanh chóng dùng cái cớ cậu ta chỉ là lo lắng Nhật Hoàng sẽ báo thù để giải thích.”

“… Eli, tôi cảm thấy người bây giờ Elian muốn đánh là cậu rồi.”

 

21 responses »

  1. Thảo Nguyên

    tem~~~

    Reply
  2. đến khi nào chiến tranh lạnh mới kết thúc đây, haizz…., mềnh cũng bat

    Reply
  3. haizzz, a Dạ ơi………… hjx hjx…… khổ cho a Dạ quá…. *mắt rưng rưng*
    *thở dài sâu sắc* Eli như thế mà vẫn sống đc đến bây giờ quả là kì tích nha……….

    Reply
  4. hình như HNT có 5 quyển là hoàn rùi đúng hok? Vậy tiếp đó Aico có làm thêm bộ No hero hok, phần tiếp của HNT ý, nghe nói là có Vampire gì đó búa lua xua

    Reply
    • Tiếp theo mình định làm truyện Nữ Vũ, đó là nói về thời 12 tks đầu tiên (theo mình biết là như thế), còn no hero còn đang suy nghĩ vì nó quá dài, nếu làm ko biết có lết đến cuối nổi không…

      Reply
      • Làm đi GH iu dấu
        Tớ ủng hộ cậu
        Lết k đc thì tớ kéo lê cậu mà đi , heheh
        *chớp chớp mắt*

      • Thảo Nguyên

        Nữ Vũ cơ đấy, oa~~~~~~~
        tớ tán thành hai tay hai chân luôn
        Iu GH woa~ cơ

    • GH iu quý, cậu nhất định phải làm bộ Nữ Vũ nha, tớ cũng ủng hộ cậu hết mình >”<

      Reply
    • tớ cũng ủng hộ cậu làm bộ nữ vũ dù sao nó cũng là anh em với mệnh kỵ sĩ mà

      Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: