RSS Feed

Huyền Nhật thú – vol4c3

Study 3: Ngoài thích còn có ghét

Huyền Nhật dừng ở cửa phòng hiệu trưởng, lúc này, nó đã không phải bộ dạng học sinh ngoan ngoãn, mà là thay đổi áo đỏ sát người và quần jean, đương nhiên còn có kính bảo vệ che lấp khuôn mặt.

Nó lịch sự mà gõ cửa.

Phía sau truyền đến tiếng la to nhiệt tình dị thường: “Huyền Nhật sao? Mau vào đây, mau vào đi à!”

Huyền Nhật theo lời tiến vào phòng hiệu trưởng, vừa đi vào liền rơi vào trong đề phòng cao độ.

Phòng hiệu trưởng cũng không chỉ có hiệu trưởng mà thôi, bên trong ít nhất có hai mươi người, ngoại trừ người ngồi trước mặt hiệu trưởng, vừa vặn đối lưng vào Huyền Nhật, còn lại đều đứng thành hai hàng, bốn người gần người đang ngồi đó nhất mặc âu phục màu đen nghiêm trang, những người còn lại thì mặc đồng phục thống nhất, loại đồng phục cho dù là chiến đấu hay hoạt động đều rất tiện lợi, đồng thời, sau lưng vác một khẩu súng dài hỏa lực cường đại, bên hông còn đeo hai thanh súng ngắn.

Huyền Nhật đoán, chắc chắn còn ẩn dấu đao giới, chỉ là không biết giấu ở bên hông trong áo, ống quần, hay là bên trong túi nhỏ trên đùi, có lẽ tất cả đều có cũng không chừng.

Cũng chính là những người này tạo thành đề phòng cao độ của Huyền Nhật, những người này đều là nhân viên chiến đấu, hơn nữa trang bị vũ trang đầy đủ, nếu như toàn bộ đều là địch với Huyền Nhật, chỉ sợ dù là nó cũng sẽ lâm vào một phen khổ chiến.

Huyền Nhật ngừng ở cửa.

“Huyền Nhật à! Mau vào đi chứ! Thằng bé này làm sao sợ người lạ như thế đây?”

Hiệu trưởng Antonius nhiệt tình vẫy tay, sau khi thấy nó không chịu lại đây, liền vội vàng nhỏ giọng trách cứ nó sợ người lạ, để tránh cho hành động của nó chọc giận đại nhân vật trước mắt.

Huyền Nhật vẫn không chịu chuyển bước, nó không thể để cho mình đứng trong chỗ nguy hiểm, mặc kệ như thế là thất lễ hay không thất lễ.

Tươi cười của Antonius cứng lại một nửa, hắn đặc biệt nhấn mạnh nói: “Huyền Nhật, đây là Raines tiên sinh có giọng ca hay nhất thế giới ta lần trước đề cập với cậu đấy! Cậu quên rồi à? Mau qua đây đi!”

Huyền Nhật trầm mặc đứng ở cửa, vẫn không chịu bước ra một bước.

Sắc mặt của Antonius gần như có thể sánh bằng đáy nồi rồi.

Bốp bốp bốp!

Raines đứng lên, xoay người, hắn mặc veston trắng kiểu dáng khá hoa lệ, trên cổ quấn khăn dài màu trắng bạc, dài đến thắt lưng, làn da toàn thân cũng trắng gần như trang phục, ánh đèn vừa chiếu, cả người gần như phát ra ánh sáng nhạt.

Hắn dùng ánh mắt xoi mói đánh giá trên dưới Huyền Nhật một phen, nhưng cuối cùng vẫn lộ ra mỉm cười, dùng giọng điệu gần như ca hát nói: “Thật không hổ là người ta vừa ý, mái tóc thì như màu ánh trăng, thân hình thon dài như thế, loại ngông nghênh không phục tùng này càng tôn lên khí chất lãnh khốc của cậu, ôi! Mỹ lệ làm sao.”

Nghe vậy, da mặt của Antonius vặn vẹo một chút, mặc dù nghe đến toàn thân đều nổi da gà rồi, nhưng hắn thích là tốt rồi, thích là tốt rồi!

Huyền Nhật cũng đánh giá Raines, kiểu quần áo cầu kỳ, không thích hợp chiến đấu, không có nơi giấu vũ khí, tình trạng làn da tốt đẹp, không có trải qua huấn luyện chiến đấu nghiêm ngặt. X-quang quét qua, trên người không có kim loại, không phải người cải tạo. Tổng kết, người này không đủ tạo thành uy hiếp.

Raines hình như là vì biểu đạt thân thiện, chủ động tiến lên trước, trên mặt còn mang mỉm cười, êm êm ái ái mà hát nói: “Đừng sợ hãi! Ta không có gì đáng phải sợ đâu, mặc dù danh tiếng của ta nghe lên dường như có chút dọa người, nhưng nhìn xem! Bản thân ta một chút xíu cũng không đáng sợ đi, không đáng sợ đi?”

Mặt của Antonius lại vặn vẹo một chút, cái gã này nhất định phải dùng cách nói chuyện như hát này sao? Khiến cho da gà mười mấy năm không thấy đâu của hắn đều chọc thủng lớp da già, từng cục từng cục ló đầu nhô ra.

“Ôi thật sự là đáng thương, đứa trẻ này, mỹ lệ như thế, lại chỉ có thể làm thuộc hạ, A! Khiến cho người thương xót biết bao.”

Raines kéo hết cao âm, lại chuyển thành âm trầm uyển chuyển: “Cậu bé, cậu đừng lo lắng, cho dù không có ai yêu cậu, tán thưởng cậu, vẫn có Raines ta!”

Sau khi từ con chip phán đoán Raines không có nguy hiểm, Huyền Nhật vẫn không có nhìn thẳng vào hắn, đột nhiên đem tầm mắt chuyển về người hắn.

Raines thấy Huyền Nhật phóng lực chú ý vào người hắn, tâm tình hắn hình như cũng đặc biệt tốt hơn, biểu tình lộ vẻ đặc biệt dịu dàng.

Huyền Nhật lại thu hồi tầm mắt, đổi lại nhìn hiệu trưởng Antonius, công thức hóa mà hỏi: “Có phải hôm nay bắt đầu chấp hành nhiệm vụ bảo vệ?”

Antonius còn chưa kịp nói chuyện, Raines lại ngắt lời hắn trước.

“Đứa trẻ thật đáng thương, chẳng lẽ trong mắt cậu ngoại trừ nhiệm vụ, không nhìn thấy sự tốt đẹp của thế giới này sao?”

Raines lắc đầu thở dài, mặc dù nói là thế giới này, nhưng tay hắn lại đặt lên ngực mình, giống như hắn đại biểu thế giới này.

Huyền Nhật lại không mảy may đáp lại lời của Raines, chỉ là nhìn hiệu trưởng, nhắc nhở hắn phải trả lời vấn đề: “Antonius.”

Ngươi tốt xấu gì cũng tăng thêm cái chữ hiệu trưởng đi? Antonius vừa lầm bầm trong lòng, vừa trả lời: “Không phải, Raines tiên sinh chỉ là trước tiên đến giải quyết một số thủ tục, sáng mai mới chính thức đến trường, ta bảo cậu đến để cùng Raines tiên sinh nhận biết một chút.”

“Nhận biết xong.”

Huyền Nhật vừa nói hết, xoay người đi ngay, không nể mặt người trong phòng tí nào.

Antonius có chút lúng túng nói: “Raines tiên sinh…”

“Không sao.” Raines mang theo nụ cười thương xót, thở dài nói: “Tôi biết, đứa trẻ này tràn đầy ngạo khí, lại thiếu đi hơi ấm của tình yêu, nhưng không cần lo, âm nhạc! Âm nhạc tuyệt vời nhất định có thể khiến cho cậu ấy đổi thay, một tháng này, âm nhạc của tôi nhất định có thể khiến cho cậu ấy tràn ngập tình yêu.”

Antonius gắng gượng cười nói: “Đúng vậy!”

“Vậy thì, ba ngày sau gặp lại, Hiệu trưởng Antonius.”

Sau khi Raines đi, Antonius thoáng chốc ngã ngồi xuống ghế hiệu trưởng, bưng mặt kêu rên: “Đây thật gay go, mặc dù Huyền Nhật thoạt nhìn là ai cũng không để ý, nhưng cũng không thấy có đặc biệt ghét người nào, làm sao lần này hình như đặc biệt ghét cái tên kia? Ngay cả nhìn cũng không muốn nhìn hắn… Thế này muốn chấp hành nhiệm vụ làm sao hả! Nó hẳn sẽ không cố ý nhìn Raines chết chứ?”

Nói đến đây, hắn thấp giọng thì thào: “Tên kia đúng là khiến người ghét, mặc dù bộ dạng rất muốn giúp người, chẳng qua lời nói ra làm sao cứ giống châm chích người hơn là giúp người… Không được, ta hay là bảo Elian giả trang thành bạn tốt của Huyền Nhật thường thường đi tìm Huyền Nhật “trò chuyện”, ôi ôi! Hay là giả trang thành fan cuồng của Huyền Nhật, không chịu rời Huyền Nhật nửa bước, như vậy ta mới yên tâm được à!”

Antonius lập tức ấn xuống phím phát thanh, gọi Elian.

◊◊◊◊

“Fan cuồng của Huyền Nhật?”

Elian trợn tròn mắt, hắn lớn đến như thế, vẫn thật chưa từng điên cuồng đam mê người nào vật nào, làm sao có thể sắm vai bộ dạng fan cuồng cho tốt? Hắn khéo léo kiến nghị với hiệu trưởng: “Không bằng để cho Eloise đi đi?”

“Không được, tuyệt đối không thể là Eloise, nó đúng là fan cuồng Huyền Nhật hàng thật giá thật.”

Hiệu trưởng nhăn mặt nói: “Raines nếu như chọc tức Huyền Nhật, nói không chừng Huyền Nhật còn chưa động thủ, trái lại Eloise đã nện chết Raines trước nó.”

Chọc tức Huyền Nhật? Đây chẳng phải là nhiệm vụ Nhật Hoàng cho bọn họ sao? Nếu như thật sự chọc tức được Huyền Nhật, nói không chừng Nhật Hoàng còn sẽ cảm kích Raines đây.

Elian cười khổ lắc đầu: “Sẽ không đâu, hiệu trưởng, Huyền Nhật hoàn toàn làm theo công việc, cậu ta không thể sẽ tức giận.”

“Nói nhảm!” Antonius một hơi bác bỏ: “Nó đã ghét Raines.”

Elian ngẩn người, hoài nghi hỏi: “Huyền Nhật ghét Raines? Cái này sao có thể?”

“Làm sao lại không thể? Nó ngay cả liếc Raines một cái cũng không muốn.”

Nghe vậy, Elian bán tín bán nghi mà suy nghĩ, chẳng lẽ, giả thiết của bác sĩ An Đặc Khiết là chính xác? Huyền Nhật bây giờ thật ra cũng không phải thực sự là Huyền Nhật vô tình vô tâm, trái lại có khả năng là…

Nếu như là như thế, vậy mình cũng không thể theo bên cạnh Huyền Nhật làm hỏng chuyện. Elian vội vàng nói: “Hiệu trưởng, hay là để cho Eli bí mật đi ở xung quanh bọn họ, năng lực ẩn náu của Eli rất mạnh, sẽ không bị Raines phát hiện, mà tôi cũng đi theo gần họ, nếu có chuyện gì, Eli có thể lập tức liên lạc tôi và Eloise.”

Antonius nhíu mày.

Elian đi thêm một bước khuyên bảo: “Nếu như thế, cũng có thể đảm bảo tôi sẽ không bị Raines bắt buộc đuổi đi, không bảo vệ được người, còn làm hắn mất hứng.”

Antonius do dự suy nghĩ, căn cứ vào cái loại tính cách quái dị còn có quyền thế lớn mạnh đó của Raines, nói không chừng thật sự sẽ tìm bảo vệ của hắn đóng giữ ở ngoài trường, đuổi Elian đi.

“Được rồi, cậu phải không được rời một bước mà ở phụ cận đi theo bọn họ.” Antonius đặc biệt nhấn mạnh.

“Vâng.”

Elian cũng thận trọng gật đầu, mặc dù hắn hi vọng Raines có thể thật sự chọc giận Huyền Nhật, có điều, nếu Huyền Nhật thật sự tức giận, một vuốt cào chết Raines, vậy cũng không phải chuyện tốt.

◊◊◊◊

Sau khi Huyền Nhật rời khỏi phòng hiệu trưởng, lại thay đổi đồng phục học sinh, trở lại phòng đi học.

Ezart vẫn thế nhoài người trên bàn ngủ cả ngày, ngay cả lúc giữa trưa cũng chỉ đứng lên gặm vài miếng bánh mì, uống ừng ực một hơi nước, sau đó gục xuống tiếp tục ngủ, trên đường ngay cả liếc Huyền Nhật một cái cũng không có.

Huyền Nhật cũng không quấy rầy hắn, tự mình đến nhà ăn ăn cơm.

Hôm nay, nhóm ba người thỉnh thoảng đến quấy rầy nó lại vẫn không có xuất hiện.

Tiếp đến ngoại trừ Tiểu Ái, không có bất cứ ai nói qua một câu với Huyền Nhật, lúc thầy giáo đang lên lớp, nó ngoan ngoãn mà ghi chép, lúc thầy giáo trốn đạn lạc, nó chơi với Tiểu Ái.

Tại sao chuông tan học vẫn chưa kêu? Thầy giáo vừa trốn đạn vừa lau mồ hôi nghĩ.

Làm sao vẫn chưa tan học? Ezart gục ở trên bàn, nhưng làm sao cũng không ngủ được, hắn có lợi hại cỡ nào, cũng không thể ngủ từ tám giờ sáng đến năm giờ chiều à! Chỉ là, hắn thực sự không biết diễn trò, muốn hắn vô duyên vô cớ bày ra bộ dạng chán ghét a Dạ… Hắn tình nguyện tiếp tục gục đi cho rồi!

Tan học…

Dong dong dong dong.

Thầy giáo cầm lấy túi tài liệu, từ dưới bàn giáo viên nhảy ra, hô to một tiếng “tan học”, sau đó lập tức từ cửa phòng học phi ra.

Cùng lúc đó, Ezart còn đang do dự, rốt cuộc có nên tiếp tục giả chết, hay là phải đứng lên lạnh lùng nói câu “tôi không rảnh, cậu tự mình về nhà” gì gì đó, lại nghe thấy bàn bên cạnh có động tĩnh, hắn hơi hơi giơ tay lên, từ trong kẽ hở nhìn lén, chỉ thấy Huyền Nhật lưng vác cặp, trực tiếp rời khỏi.

Ezart có chút kinh ngạc mà ngẩng đầu, nhìn bóng lưng Huyền Nhật rời khỏi phòng học. Thằng nhóc này vậy mà không chào mình lấy nửa câu? Cho dù là Huyền Nhật, hẳn là vẫn sẽ tuân theo hành vi tiêu chuẩn nhắc nhở bạn bè đã tan học rồi, gọi hắn cùng đi mới đúng.

“Thằng nhóc khó ưa, lại có thể dám giận ta?”

Huyền Nhật trực tiếp đi về nhà, trong lúc nó cầm chìa khóa mở cửa nhà, cửa lại tự mở trước, lộ ra khuôn mặt cậu bé đáng yêu cười tít mắt khiến cho người khác yêu mến.

“Cậu về rồi à? Huyền Nhật.”

DSII cười hì hì nói: “Tiểu Dạ nấu cơm tối rồi, ăn ngon lắm đó, mau qua ăn đi!”

“DSII.”

“Huh?” Cậu bé nghiêng đầu nhìn nó, lộ ra vẻ mặt có chút mê hoặc.

“Ngươi là DSII, không phải tiểu Dạ.” Huyền Nhật mặt vô biểu tình trả lời.

Tiểu Dạ dùng sức lắc đầu, cười tít mắt giải thích: “Ca ca nói, sau này tôi gọi là tiểu Dạ, không gọi DSII nữa, Huyền Nhật cậu phải nhớ đấy, đừng gọi sai nữa.”

“Anh ấy là chủ nhân, không phải ca ca của ngươi.”

DSII cười tít mắt nói: “Ca ca thích tiểu Dạ gọi anh ấy là ca ca, cho nên tiểu Dạ tự động lựa chọn ca ca làm xưng hô.”

“DSII, đổi về xưng hô chính xác.”

DSII ngừng một giây, sau đó vẫn cười tít mắt trả lời: “Huyền Nhật không có quyền ra lệnh tiểu Dạ, chỉ có ca ca và An Đặc Khiết daddy mới có thể ra lệnh tiểu Dạ.”

Lần này đổi lại Huyền Nhật ngừng vài giây, sau đó, nó dùng giọng cứng nhắc nói: “DSII, đổi về xưng hô chính xác, nếu không ta lấy phán định ngươi đã hư tổn, vì đảm bảo an toàn của chủ nhân, lập tức tiêu hủy.”

DSII trợn to mắt, lần này nó trầm mặc gần mười giây đồng hồ, sau đó lộ ra thần sắc nghi hoặc thích đáng trả lời: “Tự kiểm tra đơn giản: hoàn thành, trình tự đổi tên do chính chủ nhân: hoàn thành, tiếp nhận tiểu Dạ là xưng hô: chính xác. Chốt tình cảm đang khởi động, tự động lựa chọn ca ca là tên gọi mới của chủ nhân: chính xác. Tất cả hệ thống vận hành bình thường. Huyền Nhật, tiểu Dạ không có hư tổn!”

“Ngươi đã hư tổn, đề nghị: lập tức tiêu hủy.”

Cùng lúc lời ra khỏi miệng, Huyền Nhật cũng vươn ra móng tay bén nhọn, tay thành dạng mũi nhọn đâm về hướng ngực DSII.

DSII lại cũng không phải người bình thường, nói làm sao nó cũng là phục chế phẩm của Huyền Nhật, một kích này của Huyền Nhật mặc dù xuất ra đột ngột, nhưng vẫn hoàn toàn ở trong thời gian phản ứng của DSII, nó lập tức lách mình tránh một kích, đồng thời hơi lui về sau vài bước, kéo giãn khoảng cách.

Nó mở miệng cảnh cáo: “Nhận được ý định công kích, Huyền Nhật, đình chỉ công kích, nếu không sẽ tiến hành phản kích.”

Huyền Nhật tặng cho nó một vuốt khác.

DSII vừa né tránh, đồng thời nói: “Huyền Nhật, có ý định công kích, bỏ qua cảnh cáo. Phán đoán: Huyền Nhật đã hư tổn, đề nghị: lập tức tiêu hủy.”

Nói xong, nó cũng vươn ra móng tay bén nhọn, đâm về phía Huyền Nhật, tốc độ và chuẩn độ gần như tương đương Huyền Nhật.

Hai người dùng thân pháp cực nhanh đánh nhau, thân hình và dung mạo bọn họ đều hoàn toàn như nhau, dùng móng tay bén nhọn giống nhau, tóc năng lượng giống nhau, hai người thậm chí mặc đồng phục học sinh giống nhau, mà cặp sách của Huyền Nhật đã sớm rơi trên đất, bởi vậy, căn bản không thể phân rõ ai là ai.

Thực lực của hai người cũng kinh người như nhau, cũng giống nhau không muốn dẫn tới rối loạn, cho nên, bọn chúng đánh nhau là tiến vào trong nhà, tiền sảnh và phòng khách của cái nhà này liền thay đổi hoàn toàn một cách nhanh chóng.

May mắn là cách âm của căn nhà này không phải tốt bình thường, mặc dù âm thanh hai người đánh như thể đang đập bỏ căn nhà, nhưng lại không có bao nhiêu người chú ý đến, mặc dù không kinh động đến người bình thường, nhưng, dù sao cũng là địa điểm cư trú của Nhật Hoàng, phụ cận thực ra mai phục đông đảo bảo vệ, bọn họ từ lúc bắt đầu đánh đấu đã phát hiện rồi, hơn nữa lập tức báo cáo cho thượng cấp.

Nhưng, bọn họ tiếp đến lại đành phải khoanh tay.

Bọn họ sớm đã biết rõ trong hai người đang đánh đấu, một người trong đó là đối tượng Nhật Hoàng hạ lệnh phải liều chết bảo vệ, nhưng, bọn họ không thể phân biệt hai người giống nhau như đúc này, rốt cuộc người nào mới là đối tượng Nhật Hoàng muốn bảo vệ, chỉ có thể xem như hai người đều phải, cho nên tuyệt đối không thể dùng súng ống bắn.

Nhưng, tiến lên khuyên ngăn cũng là không thể, thân pháp của hai người này khiến cho bảo vệ từng trải qua huấn luyện đặc biệt cũng nhìn đến choáng váng, cũng hiểu rằng chỉ cần vừa qua, chắc chắn lập tức vong mạng tại chỗ.

Dưới bất đắc dĩ, bọn họ đang muốn ném hơi cay, lại truyền đến mệnh lệnh của thượng cấp.

Âm thanh của An Đặc Khiết từ trong điện thoại vang lên: “Đừng ném hơi cay, đối với bọn chúng đều vô ích, chỉ sẽ khiến cho bọn chúng đem các người phán định thành kẻ địch. Tóm lại, các người cũng đừng nhúc nhích, chờ Nhật Hoàng tới, bảo vệ hắn tới gần hai người này là được.”

An Đặc Khiết vừa nói điện thoại với bảo vệ bên ngoài, vừa từ tầng ngầm lên lầu, vẫn chưa kịp làm rõ tình huống, liền phát hiện một khối đá to bằng nửa người bay tới mình, tiếng kêu sợ hãi của hắn vừa ra khỏi miệng, lập tức đã được người đẩy ngã, cũng tránh được hòn đá trí mạng.

Sau một đợt choáng váng đầu óc, An Đặc Khiết mới có biện pháp bò lên, thấy rõ tình huống trước mắt, lúc này, người đẩy ngã hắn đã sớm trở lại chiến cuộc.

Là Huyền Nhật? Hay là DSII? An Đặc Khiết không làm rõ được, nhưng hắn biết, bây giờ quan trọng nhất chính là phải ngăn chặn hai gã người máy hủy diệt căn nhà này.

Hắn rống to: “Dừng lại! Huyền Nhật, DSII, dừng lại hết cho ta!”

Trả lời của hai người gần như giống nhau như đúc.

“Huyền Nhật mất không chế, có nguy cơ thương hại chủ nhân, cấp độ nguy hiểm này vượt qua quyền hạn mệnh lệnh của An Đặc Khiết, không thể đình chỉ.”

“DSII mất không chế, có nguy cơ thương hại chủ nhân, cấp độ nguy hiểm này vượt qua quyền hạn mệnh lệnh của An Đặc Khiết, không thể đình chỉ.”

Nghe vậy, An Đặc Khiết ngẩn người, rốt cuộc là ai mất khống chế?

Kế tiếp, hắn phát hiện bây giờ việc quan trọng nhất không phải là ai mất khống chế, mà là những khối đá và vật dụng trong nhà đang bay đầy trời rất có khả năng nện chết hắn, hắn vội vàng trốn vào nhà bếp, sau đó len lén từ sau tường ló đầu ra nhìn.

“Thực lực chiến đấu của DSII dường như ngang sức với Huyền Nhật!”

An Đặc Khiết lúc này vẫn không quên ghi chép quá trình chiến đấu, gật đầu nói: “Nó và Huyền Nhật cho dù là thân thể hay chip, hoàn toàn đều giống nhau, nếu không phải DSII suy cho cùng vẫn là một người máy, đối với tình huống con chip không thể nào phán định, nó rất dễ dàng bị đứng máy, ngoài điểm không tốt này, thực lực chiến đấu của nó thì không kém Huyền Nhật chút nào.”

Hắn lẩm bẩm tự nói đến đây, đột nhiên nhớ tới, DSII đã công kích Huyền Nhật.

An Đặc Khiết nhất thời trợn lớn mắt, Nhật Hoàng không phải đã sớm hạ mệnh lệnh tuyệt đối không được làm hại Huyền Nhật rồi sao? Nhưng DSII lại tự mình phán đoán Huyền Nhật đã hư tổn, và có khả năng nguy hại Nhật Hoàng, quyết định tiêu hủy Huyền Nhật.

Theo lý thuyết, nó hẳn là sẽ bởi vì hai cái mệnh lệnh mâu thuẫn lẫn nhau ‘Nhật Hoàng hạ mệnh lệnh tuyệt đối không được công kích Huyền Nhật’, cộng với ‘Huyền Nhật có khả năng nguy hại Nhật Hoàng, cần phải tiêu hủy’ sau đó lần nữa bị đứng, vì sao lần này lại triển khai công kích với Huyền Nhật?

An Đặc Khiết không khỏi hồi tưởng lại, quá trình lúc đầu chế tạo ra DSII…

Chủ thuê trước của hắn, cũng chính là cha của Nhật Hoàng, sau khi biết được tỉ suất chế tạo thất bại Huyền Nhật rất cao, kiên quyết muốn dùng phương pháp phục chế người, sáng tạo ra đồ dự phòng của Huyền Nhật.

Không thể đem mọi hi vọng đặt lên trên đứa con trai bỏ đi đó của ta. Người cha lãnh khốc mà nói.

An Đặc Khiết khi đó âm thầm bất bình thay cho a Dạ, mọi đứa trẻ đều có bảy tám phần bị chết, đứa trẻ này thoạt nhìn vẫn có hi vọng thành công nhất, loại lực ý chí này còn kiên cường hơn so với người lớn, cộng với tố chất thân thể khỏe mạnh dẻo dai, cho dù không sử dụng cải tạo, dùng cách huấn luyện bình thường, a Dạ cũng nhất định sẽ là một cao thủ chiến đấu hàng đầu.

Cho dù nói thế nào, a Dạ cùng với cái từ bỏ đi này chênh lệch rất xa.

Nhưng bác sĩ nhỏ bé đáng thương cũng không có quyền phản bác, hắn chỉ có ngượng ngập mà nói: “Tôi chỉ có thể hoàn thành sơ lược đồ dự phòng, không có thời gian điều chỉnh chi tiết thêm.”

Ta sẽ tìm người khác điều chỉnh.

Đến đây, An Đặc Khiết ngoại trừ đồng ý, cũng không còn cái khác để nói rồi.

Sau khi DSII được làm ra, mới đầu hắn từng điều chỉnh mấy lần, nhưng vẫn sẽ có lúc mệnh lệnh mâu thuẫn, dẫn đến tình trạng bị đứng, trước khi hắn tìm ra phương pháp cải tiến, tình huống của Huyền Nhật lại đến thời khắc nghiêm trọng, hắn cũng không có thời gian để ý DSII nữa, chủ thuê cũng đã đem DSII đi, giao cho một phòng thí nghiệm khác rồi.

Từ đó, An Đặc Khiết cũng không nhớ tới DSII nữa.

Thẳng đến trước đó vài ngày, tình huống của Huyền Nhật rất gay go, nhưng, An Đặc Khiết đánh chết cũng không dám dùng các loại phương pháp “thí nghiệm xem thử”, chỉ cần ra chút sai lầm, khiến cho Huyền Nhật xảy ra chuyện, vậy hắn chắc chắn sẽ bị Nhật Hướng Viêm cực hình trước mai táng sau.

Nhưng nếu không thí nghiệm, hắn làm sao biết nên thế nào làm cho Huyền Nhật khôi phục thành a Dạ?

Dưới hai lớp áp lực của tâm tình lo lắng cho a Dạ và sắc mặt băng hà của Nhật Hoàng, An Đặc Khiết cuối cùng nhớ tới, lúc đầu từng có một DSII.

Khi hắn vừa nói ra, Nhật Hoàng lập tức liền ở trong một đống phòng thí nghiệm bí mật, xưởng chế tạo vũ khí bí mật, tổ chức kinh tế ngầm bí mật nhiều như lông trâu của hắn, tìm được phòng thí nghiệm lúc đầu tiếp nhận DSII.

An Đặc Khiết từng nói cho Nhật Hoàng: “Người trong căn phòng thí nghiệm đó không thể ra lệnh Huyền Nhật, bọn họ không ở trong phạm vi Huyền Nhật nhận mệnh lệnh.”

Nhưng, Nhật Hoàng chỉ là nhàn nhạt nói câu “thật không”, An Đặc Khiết không dám nói thêm câu nào nữa, về phần người trong căn phòng thí nghiệm đó, thì hắn nghĩ, hơn phân nửa không có kết quả tốt.

“Chẳng lẽ, trong căn phòng thí nghiệm đó, người phụ trách điều chỉnh DSII đã tìm được phương pháp không để nó bị đứng?”

An Đặc Khiết đột nhiên ảo não lên, sớm biết như thế, hắn hẳn là toàn lực khuyên bảo Nhật Hoàng, nói không chừng người điều chỉnh DSII có thể trợ giúp hắn tìm được phương pháp làm cho Huyền Nhật khôi phục.

◊◊◊◊

“An Đặc Khiết! Làm sao đây? Làm sao đây?”

An Đặc Khiết đang nghĩ đến xuất thần đột nhiên hồi thần, khi cổ của mình sắp bị gãy đến nơi, cho dù không muốn hồi thần cũng không được… Nhật Hướng Viêm đang gắt gao bóp cổ hắn.

An Đặc Khiết trước khi cổ bị gãy, khốn khổ nói hết: “Anh là chủ nhân tối cao, mệnh lệnh của anh là có hiệu quả nhất, ít nhất DSII chắc chắn sẽ ngừng, không có vấn đề! Bây giờ mau buông tôi ra…”

Nhật Hướng Viêm vừa nghe, lập tức lao ra, bảo vệ bên cạnh hắn tự nhiên cũng chỉ đành lao ra theo, dùng thân thể bảo vệ vị chủ tử không muốn sống này.

Nhật Hướng Viêm vừa lao ra, lập tức dùng âm thanh lớn nhất của mình rống to: “Dừng lại, ta ra lệnh các ngươi, dừng lại cho ta! Dừng lại!”

Lúc này, trong đó một a Dạ lập tức thu lại tay, nó ngừng công kích, hơn nữa lui về sau vài bước, nhưng lúc này, một a Dạ khác lại vẫn vung ra nắm đấm trên tay, nặng nề mà đánh bay cái a Dạ đã dừng tay, cả người đập lên tường, sau đó ngã ngồi xuống đất.

“A Dạ!”

Nhật Hướng Viêm lòng đau như cắt mà xông lên trước, vừa dùng thân thể của mình che chắn cho a Dạ ngã xuống đất, không cho a Dạ kia có cơ hội công kích nó lần nữa, vừa đỡ nó dậy.

Lúc này, a Dạ bị đánh ngã ngẩng đầu lên, nhìn Nhật Hướng Viêm, cười tít mắt mà nói: “Ca ca, anh về rồi!”

Nhìn thấy tươi cười này, Nhật Hướng Viêm sửng sốt, lập tức nhớ tới, a Dạ hiện tai sẽ không cười, đây, đây không phải a Dạ, là DSII…

Nhật Hướng Viêm lập tức quay đầu lại, đúng lúc nhìn thấy Huyền Nhật đang nhìn chằm chằm hắn, trên mặt vẫn không có biểu tình, nhưng, vừa thấy hắn quay đầu, Huyền Nhật lại lập tức xoay người đi về hướng tầng hai.

“Đứng lại!” Nhật Hướng Viêm vội vàng hô một tiếng.

Bước chân của Huyền Nhật khựng lại, lập tức tiếp tục bước lên cầu thang, đi lên lầu.

Thấy thế, Nhật Hướng Viêm sững sờ ngay tại chỗ, An Đặc Khiết kinh hô một tiếng: “Nó nó, nó không nghe lời!”

Nhật Hướng Viêm có chút kinh ngạc, có phần ngỡ ngàng nhìn An Đặc Khiết, người sau thì hưng phấn dị thường mà giải thích: “Anh còn chưa hiểu sao? Bởi vì anh gọi DSII là a Dạ, sau đó lại đi dìu đỡ DSII, cho nên nó đang tức giận, tức giận đó! Mà Huyền Nhật là vô tình vô tâm, căn bản không thể tức giận, cũng không thể không nghe mệnh lệnh của anh.”

Nhật Hướng Viêm ngẩn người sau đó đột nhiên hiểu lời An Đặc Khiết nói, hắn căng thẳng hỏi: “Nó biết tức giận, cho nên nó là, là a Dạ sao?”

An Đặc Khiết gật đầu, đối mặt với ánh mắt không dám tin của Nhật Hướng Viêm, hắn bổ sung nói rõ: “Nó công kích DSII, chứng tỏ không nghe mệnh lệnh ngừng công kích của anh, cuối cùng còn phớt lờ anh, trực tiếp lên lầu, rõ ràng nó căn bản là đang tức giận mà! Nhưng Huyền Nhật thì không thể biết tức giận, người máy làm sao biết tức giận! Cùng lắm là bị đứng. Cho nên nó tuyệt đối không phải là Huyền Nhật, là a Dạ.”

Nhật Hướng Viêm run rẩy hỏi: “Nhưng, nhưng mà a Dạ không phải không chịu mở chốt tình cảm sao?”

“Tôi nghĩ, từ sau khi anh bỏ chốt tình cảm, thật ra đã không thể đóng lại hoàn toàn rồi đi!”

An Đặc Khiết nhún vai, giải thích: “A Dạ có thể trốn ở phía sau Huyền Nhật, để cho Huyền Nhật thao túng thân thể này, nhưng không thể hoàn toàn không nghe không thấy, khi a Dạ tức giận, nó trong nháy mắt đã đoạt lại quyền khống chế thân thể, sau đó thì…”

RẦM!

An Đặc Khiết và Nhật Hướng Viêm nhìn về phía tầng hai, đó là phòng của Nhật Hướng Dạ, cửa phòng đã đóng lại, rõ ràng được đóng lại một cách rất mạnh, cho nên mới phát ra tiếng rầm lớn.

“Nó tức giận rồi.”

Lần này, ngay cả Nhật Hướng Viêm cũng có thể rõ ràng xác định, một cảm giác mừng rỡ xen lẫn một chút lo lắng, vừa vui mừng a Dạ còn có thể tức giận, rồi lại có chút đau lòng a Dạ lại đang tức giận.

Lúc này, hắn đột nhiên quay đầu lại lạnh lùng nói với bảo vệ: “Nhìn cái gì? Còn không mau thu dọn tàn cục, còn có xác định cái này hết thảy đều không có bị người chung quanh phát hiện, việc này còn muốn ta tự mình dặn dò sao?”

Bảo vệ đầy phòng lập tức ngay ngắn có thứ tự mà bắt đầu bận rộn việc mình nên làm, có người vội vàng liên lạc những nhân sĩ chuyên môn khác, có người trực tiếp thu dọn những vật gia dụng bị tàn phá ở hiện trường.

“Ta phải đi nói chân tướng cho a Dạ.”

Nhật Hướng Viêm sau một hồi do dự, vẫn không muốn để cho em trai tức giận quá lâu, vội vàng trèo lên cầu thang.

“Không được!” An Đặc Khiết vội vàng kêu to.

Nhật Hướng Viêm cứng đờ, xoay người lại, sắc mặt rất là cứng ngắc, hắn nhìn chòng chọc An Đặc Khiết, nếu người sau không cho hắn một giải thích tốt, chắc chắn sẽ không có kết cục tốt.

An Đặc Khiết vội vàng giải thích: “Cho dù biết a Dạ cũng không có biến mất, nhưng mà, nó vẫn chui ở phía sau Huyền Nhật không chịu ra, nếu như anh bây giờ đã nói cho nó, chúng ta chỉ là đang làm trò, khiến cho nó không tức giận được, rất có thể nó sẽ tiếp tục chui ở phía sau Huyền Nhật, không chịu ra nữa.”

Nhật Hướng Viêm vừa nghe, mắt nhìn cửa phòng của a Dạ, cố nén đau lòng, đi xuống cầu thang, chất vấn bác sĩ: “Rốt cuộc còn muốn để cho nó tức giận bao lâu?”

“Cái này tôi nào biết… nhanh thôi!”

An Đặc Khiết lẩm bẩm đến một nửa, mắt thấy Nhật Hoàng có khuynh hướng trực tiếp mở miệng kêu bảo vệ làm cực hình đối với hắn ngay tại trận, hắn vội vàng đổi giọng: “A Dạ hôm nay cũng đã tức đến ra tay với DSII rồi, thêm mấy ngày, nhất định sẽ khôi phục!”

Có lẽ đi… An Đặc Khiết âm thầm bổ sung.

Còn phải thêm mấy ngày? Nhật Hướng Viêm âm trầm mặt, An Đặc Khiết không nhịn được nhỏ giọng nhắc nhở: “Nếu như lo lắng, anh ít nhất có thể kêu bảo vệ đi gọi nó xuống, dù sao, cũng nên ăn bữa tối rồi.”

Nghe vậy, Nhật Hướng Viêm sửng sốt, lập tức ra hiệu bảo vệ bên cạnh chuẩn bị tốt bữa tối ở trong phòng bếp còn nguyên vẹn.

Không lâu sau, bữa tối chuẩn bị xong, dưới ‘kế hoạch chọc giận a Dạ’ của An Đặc Khiết, hai người cố ý để cho DSII vào ngồi cùng bọn họ trước, thậm chí ăn vài miếng đồ ăn trong bàn, mới kêu bảo vệ đi gọi Nhật Hướng Dạ đến ăn cơm.

Bảo vệ lập tức lên lầu gõ cửa phòng của Nhật Hướng Dạ, nhưng không có hồi ứng, hắn lại gõ cửa mấy lần nữa, vẫn không ai mở cửa, hắn trở lại phòng bếp, báo cáo với Nhật Hoàng: “Báo cáo, không có hồi ứng.”

Nhật Hướng Viêm nhíu nhíu mày, chỉ thị: “Trực tiếp đi vào.”

Sau khi bảo vệ nhận lệnh rời khỏi, Nhật Hướng Viêm có chút đứng ngồi bất an, thật không dễ dàng chờ được bảo vệ trở về, nhưng hắn lại hồi báo: “Thiếu gia không có ở trong phòng, cửa sổ phòng mở ra, phán đoán thiếu gia từ cửa sổ rời đi.”

Nghe vậy, Nhật Hướng Viêm kinh ngạc quá độ mà mặt vô biểu tình, nhưng An Đặc Khiết đã há to miệng, a Dạ tiến triển cũng quá nhanh rồi đi! Chẳng những học được đánh nhau, tức giận, bây giờ lại còn trốn nhà rồi…

Nhật Hướng Viêm mặt vô biểu tình nhìn An Đặc Khiết, sống lưng người sau mát lạnh, vẻ mặt ấp a ấp úng trả lời: “Chung, chung quy cũng là một loại tiến bộ mà, người, người máy cũng không biết trốn nhà, cho nên đây cũng đại biểu a, a Dạ không biết mất mà!”

Nhật Hướng Viêm hít sâu mấy hơi, khốn khổ nói: “Ăn cơm, đừng đi tìm a Dạ nữa, nó chung, chung quy cũng sẽ trở về.”

Nói đến cuối, hắn nhìn về hướng An Đặc Khiết, ánh mắt rất là nghi ngờ, người sau vội vàng gật đầu, tăng cường lòng tin của hắn.

“Được.”

Nhật Hướng Viêm tuy nói như vậy, chính mình lại không ăn cơm, mà là luôn thì thào: “Được, sẽ không đi tìm a Dạ, không đi tìm nó, để nó tức giận một chút cũng không sao, chỉ cần thêm mấy ngày nữa, a Dạ sẽ cười…”

An Đặc Khiết cúi đầu cố sức ăn, chỉ hy vọng mình mau chóng ăn xong, mau chóng trở về phòng thí nghiệm “an toàn”, để tránh cho Nhật Hoàng lẩm bẩm lẩm bẩm rồi đột nhiên nổi khùng lên, vậy hắn có thể chạy đâu cho thoát.

◊◊◊◊

Lên lầu, Huyền Nhật trở về phòng, sau đó trực tiếp ngồi ở trước bàn cải tạo súng giới, cái khẩu súng nó đang sửa rất nhỏ, chỉ cỡ bằng bàn tay, kiểu dáng cũng hết sức cũ kỹ, nhưng nó cẩn thận mà tháo rời từng linh kiện, lau chùi, tra dầu, đem những bộ phận đã hư hao đổi lại vân vân.

Nhưng không lâu sau, nó lại ngừng công việc trên tay, giọng bằng phẳng nói: “Thân thể dị thường, tiến hành tự kiểm tra.”

Huyết áp tăng, nhịp tim tăng tốc, tần suất hô hấp biến nhanh… Phán định ở trong phản ứng sinh lý của ‘tức giận’.

Tức giận vi phản mệnh lệnh lúc đầu của chủ nhân —– phải vui vẻ.

Tìm ra phương pháp vui vẻ. Huyền Nhật phát ra mệnh lệnh cho con chip trong đầu.

Qua vài giây sau, Huyền Nhật xoay người, mở cặp đang treo ở bên cạnh, móc ra máy tình yêu ảo và thẻ tín dụng, sau đó nhảy ra cửa sổ.

Nó bước nhanh ở trên đường, mặc dù nó mặc đồng phục học sinh, nếu là mọi khi, đã sớm bị côn đồ bên đường ngăn lại để đánh đập hay cướp bóc rồi, nhưng hôm nay, biểu tình không chút sinh khí trên mặt nó đã sớm quét lui mọi người, người ác ý, hay người thiện ý.

Huyền Nhật dọc theo đường đi học, không tới năm phút, liền đã đến chỗ mục đích của nó.

Nó đi vào chỗ mục đích của nó, giơ lên máy tình yêu ảo trên tay, nói với người bên trong: “Tôi muốn phiên bản mới nhất.”

Nhân viên tiệm lập tức nhận ra cái khách hàng sộp nắm giữ thẻ tín dụng cấp bậc cao nhất của ngân hàng Thái Dương, nhưng hắn hôm nay không có tốc hành ngồi xổm xuống, tìm phiên bản mới, sợ khiến nó chờ lâu như mọi khi.

Nhân viên tiệm cười khổ nói: “Cái này… thật là ngại, phiên bản mới nhất, bây giờ thiếu hàng rồi! Sợ rằng phải đợi một tuần nữa hàng mới đến.”

Huyền Nhật trầm mặc.

Nhân viên tiệm vội vàng giải thích: “Phiên bản mới lần này số lượng vô cùng có hạn, có thêm tính năng sinh con, có thể cùng lúc chơi yêu đương ảo và nâng thành trò chơi, chẳng khác nào một cái ngang với hai cái rồi, cho nên thật sự được săn lùng rất gắt, ngài cũng chỉ đến chậm một bước, mãi cho đến giữa trưa vẫn còn có hai cái, nhưng sau đó, tất cả đều được một vị khách mua đi, bây giờ cả nước đều rất thiếu hàng, tôi có thể giúp ngài chuyển hàng khẩn cấp, nhưng ít nhất cần cho tôi thời gian hai ngày, tôi nhất định cố sức giúp ngài chuyển.”

Huyền Nhật vẫn trầm mặc một hồi, khiến cho trái tim của nhân viên tiệm như muốn nhảy ra khỏi ngực, mặc dù biết không thể sơ suất với người khách này, nhưng hắn chỉ là nhân viên tiệm đồ chơi, lấy quyền hạn của hắn, hai ba ngày sau có thể chuyển đến phiên bản mới số lượng có hạn này hay không vẫn còn chưa biết, hắn còn có thể làm thế nào đây?

Nhưng hôm nay vị khách này hình như tâm tình không tốt lắm nhỉ? Nhìn sắc mặt lạnh như cá đông lạnh, nó lúc trước đến dều không phải cười hi hi sao? Chẳng lẽ đúng là không mua được phiên bản mới, cho nên tức giận rồi? Nhân viêm tiệm âm thầm thề, phiên bản mới sau này cho dù có số lượng hạn chế bao nhiêu, nhất định phải giữ lại một phần cho vị khách này rồi tính sau.

“Tôi muốn xem mô hình.” Huyền Nhật rốt cục mở miệng lần nữa.

Con chip đã tìm được phương án giải quyết, Nhật Hướng Dạ từng muốn xem mô hình, nếu như xem, có lẽ sẽ vui vẻ đi!

Nhân viêm tiệm thở phào nhẹ nhõm, vội vàng nói: “Được được, mô hình đều bày ở trên tường bên trái, trên bản mục lục này còn có rất nhiều mô hình, đều ở trong kho, không có chỗ bày ra, nếu ngài muốn, tôi lập tức đi tìm cho ngài.”

Nói xong, nhân viên tiệm từ dưới bàn lấy ra một quyển mục lục dày, Huyền Nhật cũng trực tiếp nhìn mục lục, không hề có ý định tới bên tường nhìn hàng thật.

Huyền Nhật lật rất nhanh, trang sách phát ra tiếng “soạt soạt soạt”, nhanh đến khiến cho tươi cười của nhân viên tiệm có chút co giật.

Lúc sắp lật xong, Huyền Nhật đột nhiên ngừng lại ở một trang nào đó, nhìn chằm chằm vào bức vẽ. Trên bức vẽ đó là một chàng trai tóc bạc, mang kính bảo hộ, mặc áo màu đỏ sát người, quần jean, sau lưng hai phiến cánh do sắt thép tạo thành… Còn có một thanh lưỡi hái khổng lồ, đầu lưỡi hái là một cái móng lớn.

Nhân viên tiệm thấy nó rốt cuộc cũng ngừng lại xem đồ rồi, vội vàng cũng cúi đầu nhìn, sau đó giải thích: “À à, đây vốn là vị khách nào đó… A! Ngài cũng biết đó, chính là vị kia lần trước ở trong tiệm, thiếu chút nữa gây gổ với ngài, chính cậu ta vẽ bức thiết kế, sau đó lại đây đặt chế mô hình, chẳng qua, sau đó rất nhiều khách nhìn thấy bức vẽ này đều rất thích, chúng tôi không nhịn được van nài của khách, cũng có len lén làm giúp những khách thích thú! Nếu như ngài muốn…”

Thì ra là Bạch Liên Tinh.

“Không cần.” Huyền Nhật dứt khoát ngắt lời, tiếp tục một hơi lật hết những trang còn lại.

Nhân viện tiệm ngẩn người, vị, vị khách này rốt cuộc muốn làm cái gì hả?

Lật xong hết mục lục, Huyền Nhật liên tục duy trì trầm mặc, mặc dù nhịp tim của nó dần dần khôi phục bình thường, huyết áp cũng không cao như thế nữa, nhưng phản ứng sinh lý thân thể biểu hiện ra vẫn không vui vẻ như cũ.

Nhật Hướng Dạ rốt cuộc phải làm sao mới vui vẻ?

Thứ gì mới khiến cho Nhật Hướng Dạ vui vẻ?

Muốn cái gì?

Ta muốn…

Huyền Nhật ngẩng đầu lên, hỏi nhân viên tiệm: “Mô hình, có thể đặt chế?”

“Đương nhiên có thể.”

Nhân viên tiệm gật đầu, sau đó bổ sung: “Chúng tôi có chuyên gia mô hình tốt nhất, chỉ cần có bức vẽ, cho dù là bức vẽ thiết kế chuyên môn, thậm chí là ảnh chụp người thật, chúng tôi đều có thể giúp ngài chế thành mô hình.”

Huyền Nhật gật đầu, từ trong túi kín của đồng phục học sinh, lấy ra một tấm ảnh chụp, nói: “Cái này.”

Nhân viên tiệm nhận lấy vừa nhìn, lại thiếu chút nữa trợn ra luôn cả nhãn cầu.

Đây là một tấm ảnh nửa người của Nhật Hoàng.

Nhưng, cái này vẫn không có gì phải ngạc nhiên, trên thực tế, ảnh chụp của Nhật Hoàng lưu truyền trên thị trường cũng không ít, thậm chí có người chuyên môn thu thập ảnh của Nhật Hoàng, chính thức khiến hắn kinh ngạc chính là, Nhật Hoàng trên tấm ảnh chụp này đang cười…

Nhật Hoàng máu lạnh vô tình thì mọi người đều biết, mặc dù hắn không đến mức hoàn toàn không có một tấm ảnh đang cười, nhưng cùng lắm là cười lạnh hoặc là theo tính lịch sự mà khẽ cười, tuyệt đối không có một tấm nào là giống thế này, cười một cách, một cách… xán lạn và ấm áp.

Hắn dám cam đoan rất nhiều nhà sưu tầm đều sẽ cảm thấy hứng thú với tấm ảnh này.

“Cái này có thể làm thành mô hình không?”

“Đương nhiên có thể.” Nhân viên tiệm hồi thần lại, mỉm cười hỏi: “Xin hỏi ngài muốn kích thước nào?”

Huyền Nhật giơ ngón tay cái, hình dung nói: “Lớn thế này, làm thành dây chuyền có hộp bên ngoài, ngoài hộp có chốt mở, mở hộp bên ngoài, thì có thể nhìn thấy mô hình.”

Nhân viên tiệm vừa ghi chép lại, vừa mở miệng hỏi rõ thêm chi tiết: “Hộp ngoài và chốt mở có cần chỉ định kiểu dáng không?”

Huyền Nhật ngừng lại, sau đó lại mở miệng nói: “Hộp ngoài dùng vàng, theo kiểu cổ, chốt mở dùng một viên hồng ngọc để làm.”

“Hồng ngọc?”

Âm điệu của nhân viên tiệm cao lên, một cái nút bằng hồng ngọc? Vậy cần viên hồng ngọc lớn bao nhiêu? 3 cara, 5 cara?

Mặc dù thật sự rất kinh ngạc, nhưng, nhân viên tiệm quay đầu lại liền nhớ đến tấm thẻ tín dụng Thái Dương đó… không nghi vấn nữa. Chỉ có còn hơn không mà hỏi một câu cuối cùng: “Xin hỏi có dự trù mức giá cao nhất không?”

“Không có.”

Quả nhiên.

 

38 responses »

  1. cái đoạn đối thoại giữa Huyền Nhật và Raines, nếu là đầu óc khi xưa thì nó còn là đoạn đối thoại trong sáng, giờ thì…..chỉ thấy một mảng đen sì…..

    Reply
    • chỉ có 1 câu
      hủ nữ hạng nặng rồi
      =.=”

      Reply
      • ha ha…thông cảm đi…kết quả của mấy bộ DJ + việc bị bộ Lạc tuyết thành bạch lừa tình………..thành ra thế

      • may mà bộ lạc tuyết thành bạch tớ đọc là truyện tranh nên k ảnh hưởng lắm
        híc

      • Thảo Nguyên

        hahaaa….. có người cũng là hủ nữ này

      • tớ đọc truyện tranh chứ đâu… (mắt mũi kèm nhèm, ko đọc thể loại, tên nhóm dịch nên..) cử tưởng là Shoujo ai dè là……..

      • Thảo Nguyên

        Hahaa…. tội nghiệp á
        vô nhầm truyện uj`
        còn tớ hả, vô thấy vẻ hình đẹp, cốt truyện hay là đọc tuốt
        chẳng quan tâm là thể loại gì hết

      • tớ cũng có biết cái bộ đó, còn may là mình cũng chịu đọc thể loại

      • nữ nhi thời nay thật……. ko thể đỡ đc……..

  2. giáng sinh vui vẻ nha mọi người ^^

    Reply
  3. giáng sinh…*gãi gãi đầu*..hèn gì nghe tên bạn nói sẽ lôi mình đi chơi cùng lớp, cứ tưởng là đi chơi bình thường……, ờ mà ngày mấy giáng sinh ta…..?

    Reply
  4. “”””””˚˛*˛°.˛*.˛°/\.*★˚˛*˛°.˛*.˛°˛.*★Happy*★* 。*˛
    ˛°_██_*.。*./ ♥ \ .˛* .˛。.˛.*.★* December*★ 。*
    ˛. (´• ̮•)*.。*/♫.♫\*˛.* ˛_Π_____.♥Everyone! ♥ ˛* ˛*
    .°( . • . ) ˛°./• ‘♫ ‘ •\.˛*./______/~\*. ˛*.。˛* ˛.*。
    *(…’•’.. ) *˛. ╬╬╬╬˛°. |田 田 |門|╬╬╬╬╬*˚ .˛I ♥ U

    Reply
  5. \’\:’\’\:::/’::/’/’
    ….’\’\::’\:/’:/’/’….___,•’`¯`’•,
    …..’\’\’\|/’/’/’……../……….._/
    …….’\’\|/’/’…,.~~/=====_/
    ……..[||||]…..(_________)
    ……….||…..,•’ .._….._….`’•,
    ……….||…/…… (o) (o)` ……\
    ……….||..|…………||…………I
    ……….||…\…….\____/……../
    ……….||…..’•,_…………._,•’
    ………,||.. ,………… ///\\…….,
    …. •’`.||…………..////\\\…….`’•,
    …..’,…||………….////O\\………..\
    ..,•’`…,||•’`¯`’•,…////…..\\……….\
    ..’,_______,•’..///…O…../……….|
    …….,|.||…. MERRY CHRISTMAS

    Reply
  6. •.(¯`°´¯).•
    ¤*•¸,•*¤*•,.•¤*
    •,¸.¸, •*¤*•,¸.¸, •*¤*•,¸ ,•
    *¤Giáng Sinh Vui Vẻ!¤*
    •,•,¸.•An Lành Hạnh Phúc•¸.¸,•,•
    ¤*•,¸¸,•¤*•,¸.¸,•*¤*•,¸.,•*¤*•,¸¸, •*¤
    ¤••*¤•,¸.¸,•*¤*•,¸.¸,•*¤*•,¸¸,•*¤*•,¸¸,*¤*••¤
    ¤¤ ¤¤ ¤¤
    ^^^^^^

    Reply
  7. Moj nguoi thong cam cho T.N dj gan day no dang rat ap luc day hoc 40 cau,hon ca 50 trang ma khong bjk ra sao het ay.

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: