RSS Feed

Huyền Nhật Thú – Vol4c5

Study 5: Ngoài phục vụ còn có ngang ngạnh

Hôm sau lúc đi học, Nhật Hướng Dạ như cũ không có đợi được Ezart, nhưng nó cũng không có buồn rầu, bởi vì nó đã biết từ An Đặc Khiết, hết thảy cái này đều là ca ca xếp đặt, hắn đã phái người thông báo cho ba người Elian và Ezart, mặc kệ thế nào, đều không được để ý tới Nhật Hướng Dạ.

Mà hết thảy cái này đều là vì để cho nó tức giận, cho dễ đem a Dạ từ phía sau Huyền Nhật bức ra.

Điều này làm cho Nhật Hướng Dạ hôm nay cho dù không đợi được Ezart, tâm tình vẫn rất tốt như muốn bay lên.

“Được! Hôm nay sẽ bay đi học đi!” Nhật Hướng Dạ tinh thần dồi dào mà kêu to.

Sau khi Nhật Hướng Dạ quyết định chủ ý muốn bay tới trường, liền trở vào trong nhà, ôm An Đặc Khiết, nói: “Papa con đi học đây.”

“Được.” An Đặc Khiết gật đầu, vừa lại nhắc nhở nó: “Anh con sáng nay vẫn chưa đi làm, con có muốn đi gọi hắn dậy, sau đó thuận tiện chào tạm biệt với hắn?”

Nhật Hướng Dạ sắc mặt căng cứng, giận dữ nói: “Không muốn! Kêu tiểu Dạ đi.”

Nói xong, nó có chút giận đùng đùng mà đến cửa ngầm của phòng khách, từ cửa ngầm rời khỏi.

An Đặc Khiết đưa mắt nhìn a Dạ từ cửa ngầm rời khỏi. Hắn cũng không nói cho Nhật Hướng Dạ, ngay cả chuyện Nhật Hoàng thích DSII cũng là giả, dù sao, Nhật Hoàng đúng là từng đem DSII thành vật thay thế của a Dạ, muốn nói hắn thích DSII, cũng chưa chắc là giả à!

Báo ứng, đây là báo ứng! An Đặc Khiết vừa uống cà phê vừa thở dài trong lòng, mặc dù trên khuôn mặt mang tươi cười.

“A Dạ đã đi học rồi sao?”

Hớp cà phê An Đặc Khiết uống vào trong miệng suýt nữa phun ra, sau khi ho vài tiếng, hắn vội vàng ngẩng đầu trả lời: “Uh, đúng vậy!”

Nhật Hướng Viêm ung dung nửa tựa vào lan can của lầu, đang nhìn xuống An Đặc Khiết.

An Đặc Khiết cũng hướng lên nhìn Nhật Hướng Viêm, định như mọi khi mà đưa mắt nhìn hắn về thư phòng, sau đó chính mình cũng đi về phòng thí nghiệm, bình thường mà nói, Nhật Hướng Viêm hỏi xong câu này, hẳn là sẽ trực tiếp xoay người về thư phòng, ngay cả liếc cũng không liếc hắn mới đúng.

Nhưng hôm nay, lực chú ý của Nhật Hoàng hình như cứ mãi ở trên người bác sĩ nhỏ bé đáng thương.

Hắn tựa trên lan can, tầm mắt luôn luôn ở trên người An Đặc Khiết, ánh mắt mặc dù không đến mức khiến người ghét, nhưng nhân vật ở đầu đỉnh thế giới vậy mà lãng phí thời gian quý báu của hắn, để nhìn mình chằm chằm … Ít nhất đối với An Đặc Khiết mà nói, ngoại trừ sự yên tĩnh trước giông tố, hắn nghĩ không ra cách giải thích nào khác.

“À ừm… hôm nay không cần làm việc sao?”

An Đặc Khiết bị nhìn đến da đầu tê dại, sống lưng phát lạnh, nhưng đường đường là Nhật Hoàng đang nhìn hắn, hắn cũng không dám xoay người đi về phòng thí nghiệm của mình, nói không chừng vừa xoay người qua, sau lưng hắn sẽ thủng một lỗ mất.

“Đương nhiên cần, khoảng thời gian phiền não chuyện của a Dạ này, hiệu suất công việc của ta không tốt lắm, một đống việc chất cao như núi.”

Nhật Hướng Viêm mặc dù ngoài miệng nói thế, nhưng hắn vẫn uể oải tựa trên lan can, không mảy may có một chút ý nguyện đi giải quyết việc chất cao như núi đó.

Nghe vậy, An Đặc Khiết liều đến cùng nói: “Vậy thì, tôi về phòng thí nghiệm trước đây.”

“Làm gì vội như thế?” Nhật Hướng Viêm mỉm cười nói: “Ăn sáng với ta trước, rồi đến phòng thí nghiệm cũng không muộn chứ?”

Điên rồi, điên rồi! Nhật Hướng Viêm thật sự điên rồi.

Nhất định là bởi vì lâu quá không thấy tươi cười của a Dạ, cho nên hắn cuối cùng phát điên rồi, cứu mạng với! Ta vẫn chưa làm xong thí nghiệm của Bạch Liên Nguyệt… Không không! Ta vẫn chưa “cứu sống” Bạch Liên Nguyệt, làm sao có thể cứ thế mà chết hả!

An Đặc Khiết hoảng loạn một hồi, ngẩng đầu nhìn, Nhật Hướng Viêm còn tựa ở bên lan can, đang dùng mỉm cười mỹ lệ như thần nhìn hắn.

Ugh! A Dạ, ta xin lỗi con…

Hắn đầu đuôi gốc ngọn thú tội với người trên đầu đó: “A Dạ đã phục hồi như cũ rồi, Ezart nói đúng, nó chỉ là đang làm mình làm mẩy, cho nên chui phía sau Huyền Nhật không chịu ra mà thôi, chốt tình cảm căn bản không có vấn đề mâu thuẫn mở không ra gì, tôi nghĩ, lúc đầu từ sau khi anh mở ra chốt tình cảm, đã không thể triệt để đóng lại nữa.”

Nghe vậy, Nhật Hướng Viêm cuối cùng thu lại mỉm cười kia, nhàn nhạt mà đáp lại: “Uh.”

“Anh… biết?”

An Đặc Khiết hết sức tò mò, biểu hiện của Nhật Hoàng không khỏi hơi quá bình tĩnh, hắn có bao nhiêu yêu a Dạ, An Đặc Khiết chắc chắn là người biết rõ nhất, nếu như Nhật Hoàng là lần đầu tiên nghe thấy tin tức này, nói không chừng sẽ vui mừng mà từ tầng hai nhảy xuống đây!

Nhật Hướng Viêm nhướn mày nói: “Tối qua, sớm hơn ngươi một chút, đã biết rồi.”

“Thì ra là như vậy.” An Đặc Khiết cười khổ, a Dạ ơi a Dạ, con rốt cuộc là muốn gạt được ai đây?

“Việc a Dạ đột nhiên khôi phục thần trí, hình như có liên quan đến Bạch Liên Tinh.” Nhật Hướng Viêm cau mày nói. Hắn không biết rốt cuộc là tốt hay xấu, mà chính chuyện “không biết” này liền khiến cho hắn rất bất an, nhất là khi chuyện dính tới a Dạ.

“Bạch Liên Tinh?”

An Đặc Khiết suy nghĩ một hồi, mới từ trong cái tên rất giống với tên của vật thí nghiệm Bạch Liên Nguyệt, nhớ ra người này là con trai của Bạch Liên Nguyệt, bạn học của a Dạ.

Mặc dù không biết Bạch Liên Tinh rốt cuộc là làm sao kéo a Dạ ra khỏi Huyền Nhật, nhưng, An Đặc Khiết bây giờ tò mò hơn lại là chuyện khác.

“Anh làm sao biết được?”

“Ngươi cho rằng ta là ai?” Nhật Hướng Viêm cao ngạo mà liếc xuống dưới, chậm rãi mà tuyên bố: “Toàn thế giới không có chuyện ta muốn biết, nhưng lại không tra ra.”

Có à! Lúc đầu a Dạ rời khỏi nhà đi, ngươi chẳng phải không tìm được nó? An Đặc Khiết cũng không dám đem lời này nói ra khỏi miệng, chỉ là âm thầm sảng khoái trong lòng, He he! Thân thủ cao cường của Huyền Nhật thế nhưng là hắn chế tạo ra.

“Mà ngươi, lại có thể không chủ động nói cho ta, a dạ đã trở lại rồi.” Giọng nói của Nhật Hướng Viêm hết sức nguy hiểm.

An Đặc Khiết vội vàng trốn tránh trách nhiệm: “Đây là yêu cầu của a Dạ, nó không muốn nói cho anh biết, tôi có biện pháp gì!”

“Tại sao?” Nhật Hướng Viêm nguy hiểm mà nheo lại mắt, không thể phủ nhận, hắn có chút tổn thương rồi, a Dạ gạt hắn, nhưng lại nói cho An Đặc Khiết.

“Cái này…”

An Đặc Khiết có chút chột dạ mà nói không ra lời, dù sao, truy từ gốc rễ lên, phần lớn nguyên nhân vẫn là hắn cố ý không nói cho a Dạ, anh của nó cũng không thích DSII, cho nên mới làm cho a Dạ tiếp tục hiểu lầm anh nó.

Nhật Hướng Viêm mặt âm trầm, lạnh lùng nói: “Xem ra nó thích ngươi hơn cái papa này…”

“Không, không!” An Đặc Khiết thiếu chút nữa hồn bay phách lạc, hắn quá hiểu, trong những chuyện Nhật Hoàng ghét nhất, tuyệt đối bao gồm có người đoạt vị trí người a Dạ yêu nhất với hắn.

“Tôi là tự mình phát hiện nó đã hồi phục như cũ, không phải nó chủ động nói cho tôi. Hơn nữa nó hình như có chút ghen tị với DSII, xem ra anh “lúc trước” vẫn là đối với DSII quá tốt.”

An Đặc Khiết đặc biệt nhấn mạnh lúc trước, là “lúc trước” đấy! Tuyệt đối không phải “sau khi” Nhật Hướng Viêm cố ý giả bộ nhá!

Nghe vậy, Nhật Hướng Viêm trầm mặc, đối với chuyện lúc trước thật sự coi DSII thành vật thay thế của a Dạ, hắn vốn trong lòng vẫn luôn còn áy náy, bây giờ bị An Đặc Khiết nói ra, trong lòng hắn càng buồn rầu, cho nên hoàn toàn không phát hiện thần sắc chột dạ của An Đặc Khiết.

An Đặc Khiết vừa nhìn Nhật Hoàng thần sắc sa sút, vừa cố gắng buộc lương tâm của mình vào tảng đá lớn, sau đó triệt để nhấn chìm xuống biển.

Nhật Hướng Viêm có chút mệt mỏi nói: “Ta biết rồi, nếu a Dạ không muốn cho ta biết, vậy thì đừng nói đi!”

“Er… anh đã biết rồi, không phải sao?” An Đặc Khiết nhắc nhở hắn.

Nhật Hướng Viêm gầm lên: “Nó không biết ta đã biết nó hồi phục như cũ, vậy cũng chính là ta hoàn toàn không biết nó đã phục hồi, cái này không phải được rồi sao?”

Cái gì mà biết không biết, ngươi cũng không lo nói những từ này sẽ khiến cho đầu lưỡi của mình bị vẹo sao? Cặp anh em khó chịu này... An Đặc Khiết đành lắc lắc đầu.

Nhật Hướng Viêm không kiên nhẫn mà nói: “Tóm lại, ngươi đừng quản là được! Mặc kệ a Dạ muốn cái gì, ta cũng sẽ cho nó, cho dù muốn ngang ngạnh cũng không sao! Dù sao, em trai luôn là cần ngang ngạnh một chút.”

Là như thế sao?

An Đặc Khiết nhún vai, không cần quản cũng tốt, dù sao hắn tiếp đến cũng sẽ bận thí nghiệm Bạch Liên Nguyệt, lúc này, hắn mới đột nhiên nhớ tới chuyện quan trọng kia, hắn vội vàng nói: “Đúng rồi, có chuyện muốn nói với anh một chút, tôi định lấy chip của DSII để cứu Bạch Liên Nguyệt.”

Nói tới đây hắn có chút không chắc, Nhật Hướng Viêm dù sao đối với DSII rất tốt, hơn nữa DSII giống a Dạ như đúc, nghe thấy mình muốn hủy diệt DSII, nói không chừng Nhật Hướng Viêm sẽ tức giận…

Nhật Hướng Viêm liếc một cái, tùy ý nói: “Oh? Vậy cứ làm đi! Đúng lúc, ta thiếu một thư ký, loại vạn năng kia.”

An Đặc Khiết trầm mặc một chút, vẫn không nhịn được lòng hiếu kỳ hỏi: “DSII giống a Dạ như đúc, chẳng lẽ anh không có một chút cảm giác không nỡ?”

“Giống thì sao?”

Nhật Hướng Viêm lạnh lùng nói: “Cho dù nó thật là người, từ bề ngoài đến gen đều giống với a Dạ, thậm chí ngay cả tính cách cũng giống a Dạ. Hồi nhỏ nó từng cầm bóng da ném vào mặt ta sao? Nó từng mỗi ngày ở trong căn gác chờ ta tìm nó sao? Nó từng khóc lóc ôm lấy thắt lưng ta, cầu ta đừng đi sao? Nó từng ngoắc tay với ta, muốn ta thề sẽ bảo vệ nó, nếu không sẽ uống một đống nước khổ qua sao?”

An Đặc Khiết lộ ra vẻ mặt chợt hiểu.

Nhật Hướng Viêm cười lạnh, vô tình nói: “DSII chỉ là DSII, nó không có quá khứ giữa nó và ta, nó không phải a Dạ của ta! Nếu không phải a Dạ của ta, vậy thì ai cũng giống nhau, người hữu dụng hơn đối với ta thì giữ lại. Bây giờ, ta đang thiếu thư ký loại vạn năng, mà DSII không phải.”

Nhật Hướng Viêm dùng đuôi mắt nhìn An Đặc Khiết, trong mắt một chút cảm tình cũng không có.

“Hiểu rồi.” An Đặc Khiết gật đầu.

Sau khi nhận được trả lời, Nhật Hướng Viêm xoay người đi về hướng thư phòng của mình, phía sau lại truyền đến tiếng của An Đặc Khiết: “Chẳng qua tôi vẫn tiện thể nói cho anh một chút, a Dạ hình như rất mừng Bạch Liên Nguyệt không chết, cũng rất mong đợi hắn được cứu sống.”

Bước chân rời đi của Nhật Hướng Viêm khựng lại, xoay người, nhoài người trên lan can rống to: “Vậy ngươi cho dù chết cũng phải cứu sống Bạch Liên Nguyệt cho ta! Nếu không ta sẽ một súng thịt ngươi, nghe thấy chưa!”

“… Vâng.”

◊◊◊◊

Nhật Hướng Dạ giận đùng đùng vọt ra cửa ngầm, lối ra ở trong một cái hẻm tối, nó xác định trong hẻm tối không có người, nếu không trước khi nó mở cửa ngầm, cửa sẽ phát ra cảnh báo trước.

“Cánh thép, phát động!”

Kim loại lưu chất trong nháy mắt ở phía sau lưng nó tạo thành cánh do những tấm thép cấu thành, để giải tỏa phẫn nộ vừa rồi, nó trong nháy mắt vút cao, một hơi đã vọt lên trời cao.

Tốc độ nó phóng thực sự quá nhanh, trên đường, vậy mà đụng phải một đàn chim, cả đàn chim đều bị nó phóng tản ra, đám chim vẫn chưa biết xảy ra chuyện gì, chỉ là bay vây quanh con chim ‘đặc biệt khổng lồ’ làm tán loạn bọn chúng, giống như đang đánh giá nó rốt cuộc là thứ gì.

Nhật Hướng Dạ dừng ở không trung, vừa vỗ cánh, vừa nhìn đàn chim xung quanh, cũng không biết là bởi vì nó cũng có cánh, hay là đám chim hoang dã rất to gan, có mấy con vậy mà bay ở bên mặt của Nhật Hướng Dạ, hình như muốn chạm vào nó.

Nhật Hướng Dạ tò mò vươn tay chạm vào con chim, con chim đầu tiên là tránh né, cũng không biết thật sự to gan hay thế nào, có mấy con thật sự bị nó chạm vào, về sau, có một con dứt khoát đậu ở trên tay nó.

Thấy tình trạng đó, nó cười lên, đùa với con chim trên tay một hồi, sau đó con chip nhắc nhở nó, sắp đến trễ rồi.

Sắp đến trễ rồi!

Nó vội vàng hướng trường học bay đi, mấy con chim lại cũng bay theo nó, sau đó, cả đàn chim đều đi theo, lấy Nhật Hướng Dạ làm mũi nhọn, đàn chim bay thành một hình tam giác, toàn bộ theo phía sau nó, như thể Nhật Hướng Dạ là chim đầu đàn của bọn chúng.

Thấy vậy, Nhật Hướng Dạ ngừng lại xua đuổi bọn chúng, những con chim lại không hề sợ nó, lại bắt đầu xoay quanh bên cạnh nó, cái này khiến cho nó vừa bất đắc dĩ vừa cảm thấy thú vị.

Sắp đến trễ rồi!

Nhật Hướng Dạ cảm nhận được thúc giục trong đầu càng ngày càng cấp bách, nó xoay người bay vọt đi, lại nghe thấy phía sau tiếng vỗ cánh cấp tốc… nó quay đầu nhìn, đám chim vẫn theo nó.

Nó đột nhiên ngừng bay.

Đám chim vọt qua bên cạnh nó, bay một đoạn ngắn, mới phát hiện không thích hợp, lại quay đầu bay về, bay xoay quanh bên cạnh Nhật Hướng Dạ.

“Thật ngốc quá, ha ha ha ha, bọn mi ngốc muốn chết!”

Nhật Hướng Dạ không nhịn được ôm bụng cười sằng sặc.

Lúc này, một con chim đậu trên vai của Nhật Hướng Dạ, còn dùng mỏ mổ mổ nó, cứ giống như thúc giục nó mau chóng tiến lên.

Nhật Hướng Dạ nhìn hướng trường học, thì thào: “Bọn mi hẳn là muốn đến phương nam tránh đông đi?”

Nhưng, trường học ở hướng Tây.

Con chim lại mổ mổ nó.

◊◊◊◊

“Huyền Nhật đâu?”

Elian cả mặt tái nhợt, bây giờ là lúc xấp xỉ sắp học tiết ba rồi, nhưng Huyền Nhật lại vẫn không thấy bóng dáng, vì thế, hắn đã bị hiệu trưởng dội bom suốt cả một giờ, nhưng lửa giận của hiệu trưởng lại vẫn không đủ khiến hắn sợ hãi, hắn bây giờ thực sự sợ hãi, thật ra căn bản không phải dội bom của hiệu trưởng.

Lúc này, cửa phòng hiệu trưởng đột nhiên “rầm” một tiếng bị người tông ra, hai người trong phòng quay đầu nhìn, đầu tiên thấy, chính là đế giày Eloise dùng để đá cửa.

Cô nàng vừa đá cửa, liền hùng hổ vọt vào trong, ở phía sau cô, Eli giống như mọi khi chậm rì rì đi tới, người trước lập tức kêu to: “Không tìm được a… Huyền Nhật!” Cô bị Eli hung hăng nhéo một cái, cuối cùng coi như kịp sửa miệng.

Eli chậm rì rì bổ sung nói rõ: “Khi gọi điện thoại về nhà cậu ấy, cha cậu ấy nói, sáng sớm đã ra ngoài đi học rồi.”

“Tức chết ta rồi!”

Antonius đột nhiên kêu to một tiếng, sau khi dọa đơ ba học sinh, hắn giận đùng đùng phun nước miếng với học sinh gần nhất, quát: “Nếu không phải cái tên hát hò đó cũng tới muộn, bây giờ bảo ta đào đâu ra một cái bảo vệ cho hắn? Cậu nói đi? Cậu rốt cuộc nói cho ta đi! Elian, Huyền Nhật rốt cuộc đang ở đâu?”

Elian mặt khốn khổ, hắn làm sao lại biết chứ?

Lần này thảm rồi, hắn vốn còn chờ mong, a Dạ sở dĩ lại không tới, nói không chừng là đang ở nhà kiểm tra thân thể, hay là kiểm tra đầu óc vân vân, nhưng hiện tại, lời của Eli tàn nhẫn đánh nát mộng đẹp của hắn.

A Dạ thật sự biến mất rồi.

Cái này khiến cho Elian vừa kinh vừa lo vừa sợ, kinh ngạc chính là, a Dạ lại có thể biến mất rồi, sau đó lo lắng nó rốt cuộc đi đâu rồi, có thể gặp chuyện gì không, sợ hãi… đương nhiên là Nhật Hoàng sẽ có phản ứng gì rồi.

So sánh với khuôn mặt băng giá của Nhật Hoàng, nước miếng của hiệu trưởng đơn giản không khác với trời giáng cơn mưa rào.

“Bây giờ, tức khắc, lập tức, tìm ra Huyền Nhật cho ta ~~”

Chẳng qua, cộng thêm quỷ khóc thần gào, uy lực liền tăng gấp bội, ba học sinh không hẹn mà cùng bịt lỗ tai.

Lúc này, cửa truyền tới tiếng gõ cửa, nhưng, cửa đã sớm bị Eloise một cước đá lủng lẳng ở bên cạnh rồi, người đó cũng chỉ là lịch sự gõ gõ cánh cửa.

Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn phía cửa.

“A… Huyền Nhật!” Ba học sinh đồng loạt “a” đến một nửa, ngậm lại miệng, sau đó đổi lại gọi Huyền Nhật.

Antonius vừa nhìn thấy nó, lập tức liền nổi bão rống to: “Cậu rốt cuộc đi đâu hả? Chẳng lẽ không biết hôm nay là ngày đầu tiên cậu làm việc sao?”

Huyền Nhật chỉ là giọng điệu bằng phằng trả lời: “Đi tiễn chim nhỏ.”

Nghe vậy, Antonius mặt vô biểu tình nhìn Elian, có ý muốn hắn phiên dịch, Elian theo phản xạ nhìn Eli, đọc tâm là chuyên môn của hắn.

Eli trầm mặc một chút, có phần lãnh đạm mà nhìn hắn nói: “Tôi đọc không được nội tâm của Huyền Nhật, cậu nên biết.”

Elian trầm mặc một chút, miễn cưỡng phiên dịch với hiệu trưởng: “Có lẽ cậu ấy nuôi một con chim cưng, con chim đó chẳng may sáng nay…”

“Oh, như vậy à?!” Hiệu trưởng Antonius nhíu mày, đây cũng coi như chuyện có thể tha thứ, nói không chừng học sinh ngoài hành tinh lạnh như băng này là người thích chim, chim chết, nó chịu tới làm việc đã tốt rồi, chung quy làm khó người ta cũng không tốt lắm.

A Dạ có nuôi chim sao? Eloise và Eli đã tới nhà a Dạ vô số lần đều cố gắng khắc chế chính mình, ngàn vạn lần đừng lộ ra ánh mắt hoài nghi.

Elian ra sức gật đầu, là thật hay giả đều không sao cả, quan trọng là a Dạ trở về rồi, hiệu trưởng tin rồi, Nhật Hoàng cũng sẽ không đóng băng nữa!

“Được rồi, mặc kệ thế nào, may là tên Raines đó cũng đến muộn, chung quy cũng không có gây ra cái đại họa gì.”

Đây cũng là nguyên nhân chính Antonius khoan dung mà tha thứ Huyền Nhật, nhưng hắn vẫn e ngại mà bổ sung: “Cậu ở đây chờ Raines tới, sau đó cùng theo hắn tới ban A học.”

Nghe vậy, Elian hoài nghi nói: “Lấy thực lực của Raines…”

“Đương nhiên học không nổi ban A.”

Antonius không hề có một chút ý định che giấu trả lời: ” Năng lực đánh đấu của tên đó trông được nhưng không dùng được, nếu là kiểm tra bình thường, ngay cả muốn vào ban C, ta cũng phải suy nghĩ kỹ một chút.”

Nghe thấy trả lời của hiệu trưởng, Elian hơi suy xét một chút, liền rõ ràng.

“Học sinh ban A có thể giúp bảo vệ Raines?”

Antonius vỗ tay một cái, khẳng định mà nói: “Không sai, chính là như thế, nếu như không phải ban đặc chiến trước giờ không lên lớp, mà tạm thời xắp xếp lịch học chắc chắn sẽ lộ tẩy, ta vẫn rất muốn hắn vào ban đặc chiến học, như vậy thì có ba mươi mấy bảo vệ mạnh như người ngoài hành tinh rồi.”

Hiệu, hiệu trưởng, đừng trước mặt học sinh mà nói bọn họ như người ngoài hành tinh được không… Elian cười khổ, ít nhất hắn tự nhận mình vẫn là người địa cầu chính gốc.

“Đúng rồi, Elian, ta đã sắp xếp xong địa điểm cậu và Tử cần mai phục rồi, ở ngay cách vách ban A.”

“Tôi… và Tử?” Elian có chút khó khăn hỏi ngược lại.

“Cách vách ban A không phải ban B sao?” Eloise xen miệng hỏi, cô nàng gần đây vì tìm a Dạ, cũng không ít lần chạy đến phòng học của ban cấp bình thường học, cho nên rất quen thuộc.

Antonius mặt vô biểu tình nói: “Tin tức của cô lạc hậu rồi, bắt đầu từ giờ, bên cạnh ban A là phòng học hai người ngọt ngào của Elian và Tử.”

“Oh!” Hai mắt của Eloise lóe sáng, mong đợi hỏi: “Tôi có thể đi nhìn lén không?”

“Cô và Eli cho dù thích đi làm kẻ thứ ba và kẻ thứ tư cũng được.” Antonius khẳng định trả lời: “Chỉ cần lúc Raines có nguy hiểm, các người phải nhớ ra tay giúp đỡ là được rồi.”

Eloise hưng phấn dị thường mà trả lời: “Yên tâm đi, bọn tôi chỉ sẽ len lén ở bên cạnh xem, sẽ không đi làm kẻ thứ ba và kẻ thứ tư, bọn tôi đâu có không hiểu phong tình như thế, đúng chứ? Eli.”

Eloise lấy khuỷu tay thúc thúc bạn nhóm của mình, mà Eli thì lộ ra ánh mắt đồng tình với Elian.

Elian hai tay giơ cao, ngửa lên nhìn… trần nhà.

Trời ơi! Muốn cùng một gã tính nguy hiểm siêu cao làm việc, đây vẫn chưa phải chuyện thảm nhất, thảm nhất là, bên cạnh còn có một con nhỏ đang nhìn lén, hơn nữa còn dùng ánh mắt hưng phấn nhìn lén…

“Thật xin lỗi, tôi đến trễ rồi… Oh! Cánh cửa đáng thương này rốt cuộc là làm sao đây?”

Mọi người quay đầu nhìn, Raines đang đứng ở cửa đánh giá cái cửa xiêu vẹo, trên người mặc đồng phục học sinh ủi thẳng tắp, trên tay còn xách cặp sách mới tinh như thế, xem ra đúng là một bộ dạng học sinh, nhưng…

Đồng phục của hắn lại là trắng tuyết, nhưng, đồng phục của học viện Yelan luôn luôn là màu xanh đen.

Antonius mặt vô biểu tình nhìn bộ quần áo trắng tinh đó, chiến đấu? Người mẫu thì giống hơn.

Loại quần áo trắng như phát sáng này cho dù là đi hẹn hò, vũ đài, thậm chí là tham gia vũ hội thượng lưu cũng sẽ không thất lễ… Chính là không thích hợp chiến đấu.

Antonius kéo da mặt xuống, muốn lộ ra khuôn mặt cười nịnh nọt, nhưng phát hiện cái này đúng là quá khó khăn, đành phải lộ ra uy nghiêm của hiệu trưởng, nghiêm khắc nói: “Anh tới rồi, tốt lắm, vậy để cho Elian dẫn hai người đi tới phòng học đi.”

Nghe vậy, Raines chỉ là gật gật đầu, sau đó liền đem toàn bộ hứng thú phóng lên người Huyền Nhật, hắn mỉm cười nói với Huyền Nhật: “Để cho cậu đợi lâu, thật sự là xin lỗi!”

Huyền Nhật chỉ là gật đầu, không đáp lại.

“Vậy thì, chúng ta sẽ cùng nhau học tập tốt nhé?” Raines vô cùng hữu nghị chìa tay.

Huyền Nhật lại không có chìa tay.

Không khí nhất thời có chút lúng túng, Elian vội vàng hòa giải, nhắc nhở: “Tôi dẫn các người đến phòng học nhé! Nếu không lát nữa sẽ tan học mất.”

Nghe vậy, Raines mỉm cười thu tay lại, thần sắc rất tự nhiên, giống như đã bắt tay xong, cho nên rụt lại.

“Vậy chúng tôi đi trước, hiệu trưởng.”

Elian vội vàng quay đầu chào tạm biệt với hiệu trưởng, sau đó dẫn hai người ra khỏi phòng hiệu trưởng.

Khi bọn họ rời khỏi, thấp thoáng còn truyền đến tiếng dò hỏi nhiệt tình của Raines: “Huyền Nhật, cậu năm nay bao nhiêu tuổi rồi thế?”

An tĩnh một hồi, trái lại là tiếng của Elian truyền tới: “Huyền Nhật mười sáu tuổi rồi.”

“Wow, cậu thật trẻ tuổi quá! Còn nhỏ hơn so với tưởng tượng của ta đây…”

Lúc này, bên trong phòng hiệu trưởng, Antonius đột nhiên quay đầu hỏi hai học sinh còn lại: “Huyền Nhật mười sáu tuổi?”

Eloise và Eli đều gật đầu.

Antonius mặt vô biểu tình nói: “Vậy nó là từ khi thụ thai đã bắt đầu luyện võ thuật, luyện suốt mười bảy năm sao?”

“Bảy tuổi mới bắt đầu luyện.” Eli nhớ rất rõ, Nhật Hướng Dạ từng nói nó bắt đầu bị cải tạo khoảng chừng là bảy tuổi.

“Bảy tuổi mới bắt đầu luyện? Chỉ luyện gần mười năm, đã mạnh đến không giống con người rồi?” Sắc mặt Antonius vặn vẹo một chút, hô lớn: “Người ngoài hành tinh, quả nhiên toàn bộ đều là người ngoài hành tinh! Hai người các người, cùng về sao hỏa đi!”

Nghe vậy, Eli yên lặng đi về phía cửa, Eloise cũng vội vàng đi theo.

Nhật Hướng Dạ mặt căng cứng, giả bộ kiểu vô tình của Huyền Nhật, mặc dù cảm thấy Lian ca vẫn luôn cố gắng nói hòa giải có chút đáng thương, nhưng nó vẫn không muốn khôi phục trạng thái a Dạ.

Một mặt là, Nhật Hướng Dạ thật sự rất không thích Raines, ngay cả chính nó cũng không hiểu vì sao, Raines luôn có vẻ là người rất tốt, nhưng mỗi lần hắn nói chuyện, lại đều khiến cho Nhật Hướng Dạ có loại… cảm giác bị châm chích.

Về mặt khác, lại là bởi vì hành vi của ba người Elian và Ezart. Ai bảo bọn họ phải nghe lời ca ca như thế, cố ý không để ý nó đây!

Mặc dù thấp thoáng biết bọn Elian cũng không có lỗi, nhưng, Nhật Hướng Dạ lại vẫn không biết làm sao cảm thấy tức giận, ai bảo bọn họ phải nghe lời ca ca như thế! Mà ca ca, ca ca…

“Ca ca nói, sau này tôi sẽ gọi là tiểu Dạ, không gọi DSII nữa, Huyền Nhật cậu phải nhớ đấy, đừng gọi sai nữa.”

Nhật Hướng Dạ vô thức mà nắm chặt tay. Ghét ca ca nhất!

Lúc này, Elian ngừng chân, quay đầu nói với hai người: “Đến rồi, trong này là ban A.”

“Thật sự cảm ơn cậu, vị bạn học tâm địa xinh đẹp này.” Raines khẽ cười với hắn.

Tâm địa xinh đẹp… Elian âm thầm cười khổ trong lòng. Hắn vừa gõ gõ cửa phòng học, sau đó mở cửa ra, vừa khách khí trả lời với Raines: “Không cần khách khí, tôi nghĩ hiệu trưởng hẳn là đã căn dặn với ban A rồi, hai người trực tiếp vào là được.”

Raines ưu nhã gật đầu một cái, sau đó dẫn đầu vào phòng học. Hắn vừa bước vào, toàn phòng học là một mảnh tĩnh mịch, ngay cả thầy giáo cũng quên giảng bài.

Nhưng, khi Huyền Nhật cũng theo vào, cả gian phòng học bùng nổ, tiếng gào rú, tiếng la hét, tiếng té ghế, bên trong truyền đến đủ loại tiếng kinh ngạc có thể nghĩ ra.

Bên ngoài, Elian cười khổ, đúng là nên kinh ngạc, cùng lúc nhìn thấy danh ca nổi tiếng nhất trên thế giới cộng với cao thủ thần bí nhất của học viện Yelan, quả thực không chuyện gì có thể dọa người hơn nữa… Ngoại trừ bị Nhật Hoàng đầu đỉnh thế giới cầm súng chỉa lên đầu.

Nghĩ đến đây, Elian bất đắc dĩ mà thở dài, lần nữa thành tâm hi vọng, Nhật Hoàng sẽ không phát hiện cục cưng yêu dấu của mình lại có thể biến thành bảo vệ của người khác.

Elian đến sau khi nghe thấy náo động trong phòng học lắng lại mới rời khỏi, hắn đi tới phòng học cách vách, vừa mở ra cánh cửa của ban B, chỉ thấy ghế bị dồn sang bên cạnh, lộn xộn mà chất thành một ngọn núi, bàn học thì bị dàn hàng ở chính giữa, phía trên thì bị ném một đống bao gói đựng đồ ăn vặt bánh quy, Tử thì nằm ở trong vùng hỗn loạn này, dùng tờ báo phủ lên mặt, ngủ một cách vang dội.

Elian có chút bất đắc dĩ nhìn đống hỗn loạn này, thở dài, bước vào phòng học…

“Ai! Đừng tưởng có thể đánh lén ta.”

Tử hét lớn một tiếng, nhảy dựng lên, giấy báo trên người bay tán loạn.

“Elian.” Elian báo ra tên của mình.

Nghe vậy, Tử ngẩn người, tập trung nhìn, quả nhiên là Elian, hắn lập tức uể oải mà nằm xuống, vừa lấy tờ báo che lại, vừa lẩm bẩm: “Oh, là Elian hả! Tôi sắp xếp vị trí cho cậu rồi, ngay ở cái ghế bên cạnh bảng đen đó, cậu cứ ngồi ở đó, tiện thể dùng cái lỗ theo dõi mà ông hiệu trưởng đó khoan ra đi theo dõi tình huống, cứ như thế… tôi ngủ đây.”

Sau khi Tử nói xong, quả thật nằm xuống liền không nhúc nhích nữa, Elian có chút không biết nói gì, nhưng vẫn đi tới cạnh bảng đen, kéo cái ghế qua ngồi xuống, một cái lỗ theo dõi không nghiêng lệch ở ngay phía trước hắn.

Hắn nhìn cái lỗ theo dõi kia, bất đắc dĩ thở dài, có chút cười khổ mà tự mình nhạo báng: “Nhìn thế nào cũng cảm thấy mình chính là tên biến thái bệnh hoạn dòm trộm con gái.”

May là, Huyền Nhật là nam… nhưng nói đi thì nói lại, dòm trộm con trai hình như càng biến thái? Elian dở khóc dở cười mà nghĩ.

 

3 responses »

  1. Thảo Nguyên

    tem~

    Reply
  2. Số Elian là trở thành biến thái rồi, tránh cũng ko được XDDDD

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: