RSS Feed

Huyền Nhật Thú – Vol4c6

Study 6: Ngoài nghe lời, còn có nghịch ngợm

Nhật Hướng Dạ vô cùng không quen ban A, bọn họ an tĩnh đến đáng sợ.

Mặc dù mới bắt đầu, tiếng ồn ào ban A nổ ra so với ban D ban đầu của nó còn đáng sợ hơn, nhưng bọn họ rất nhanh chóng đã an tĩnh lại, cả phòng học chỉ có tiếng thầy giáo đang giới thiệu nó và Raines.

Trong một mảnh an tĩnh, đứng ở trên bục, cảm giác đối diện với mấy chục cặp mắt nhìn chằm chằm phía dưới rất kỳ quái. Nhật Hướng Dạ đột nhiên có chút nổi lên tưởng niệm ầm ĩ của ban D rồi.

Chẳng qua, Raines trái lại là bộ dạng dương dương tự đắc, luôn luôn đều mỉm cười đối diện với học sinh phía dưới, khi thỉnh thoảng có một số học sinh lộ ra ánh mắt sùng bái, hắn còn có thể nháy nháy mắt với đối phương.

Nhưng học sinh nhìn càng nhiều, lại là Huyền Nhật, bọn họ gần như là mang ánh mắt cuồng nhiệt nhìn chòng chọc nó không tha.

Ở trong học viện chiến đấu, cao thủ chiến đấu thần bí hiển nhiên có lực hấp dẫn hơn nhiều so với âm nhạc gia nổi tiếng thế giới.

“Vậy thì, thì xin hai người tự mình giới thiệu một chút.” Trước mặt hai người này, ngay cả thầy giáo cũng không thể không trở nên cung kính.

“Được.” Raines mỉm cười với thầy giáo, hắn xoay người, ở trên bảng đen rồng bay phượng múa mà ghi xuống chữ Raines lớn, sau đó xoay người lại, mang theo mỉm cười mê người nói: “Các vị bạn học, tôi là Raines, có lẽ không có nhiều người biết tôi lắm, cho nên tôi vẫn ghi ra cho mọi người xem.”

Học sinh phía dưới lộ ra tươi cười, không có ai lại không biết tiếng tăm của Raines.

Raines nhìn tươi cười đã biết rõ phía dưới, cũng chớp chớp mắt, cười nói với mọi người: “Xem ra mọi người vẫn biết tôi, chẳng qua, cho dù như thế, hiện tại tôi chỉ là học sinh bình thường thôi! Chỉ hy vọng có thể cùng các vị bạn học đối xử tốt.”

Phía dưới nổi lên tiếng vỗ tay, Raines lộ ra mỉm cười ưu nhã.

Lúc này, tầm mắt của thầy giáo phiêu về phía Huyền Nhật, trong mắt lại cũng không tránh khỏi mang theo thần sắc cuồng nhiệt, lên tiếng nói: “Như vậy, tiếp đến tới lượt học sinh Huyền Nhật rồi.”

Tất cả học sinh đều nhìn Huyền Nhật, ánh mắt cuồng nhiệt giống như tín đồ đang nhìn thần của bọn họ, chờ đợi thần khai triển thần uy.

Nhật Hướng Dạ vẫn như cũ bảo trì lãnh khốc của Huyền Nhật, nó đơn giản nói: “Tôi là Huyền Nhật, học sinh đặc chiến ban, đang chấp hành nhiệm vụ bảo vệ.”

Câu này vừa nói xong, nó liền ngậm lại miệng, không lên tiếng nói chuyện nữa.

Ngầu quá đi!

Đối với trả lời đơn giản này, các học sinh trái lại lộ ra ánh mắt càng sùng bái, thật là ngầu!

“Vậy thì xin hai vị học sinh vào chỗ đi.”

Thầy giáo lấy tay chỉ vào chính giữa của phòng học, ở đó đã có hai vị trí trống, là chỉ thị đặc biệt của hiệu trưởng, chẳng khác nào là dùng học sinh của ban A làm bức tường thịt, đem Raines bảo vệ vững vàng ở giữa, một khi có tình huống xảy ra, thì cũng như là học sinh ban A thực tập thực chiến sớm.

Ngồi xuống vị trí, không tới năm phút, Nhật Hướng Dạ liền gặp phải khó khăn đầu tiên trong kiếp sống bảo vệ của mình… nó không biết mình nên làm cái gì. Ngoại trừ cảnh giác tình huống chung quanh, chờ đợi không biết khi nào sẽ xuất hiện kẻ địch, nó hình như không có chuyện gì có thể làm.

Vào học sao? Nhưng đây lại không phải ban cấp chính thức của nó.

Trò chuyện sao? Ezart lại không có ở đây, hơn nữa ban cấp này cũng không phải ban D, mọi người đều thật an tĩnh, không có ai đang nướng thịt cãi lộn đánh bạc bán vũ khí, cho nên nó nghĩ, mình hẳn cũng không nên nói chuyện.

Chơi Tiểu Ái… cái này lập tức bị chip bác bỏ, vừa lấy ra Tiểu Ái, vậy chuyện Nhật Hướng Dạ là Huyền Nhật liền bị phơi bày.

Khi Nhật Hướng Dạ đang vô cùng bối rối, thầy giáo nhanh chóng giải quyết vấn đề của nó, ban A hình như cũng không học cái gọi là môn lịch sử chiến đấu vân vân, sau khi thầy giáo trực tiếp ấn mấy cái nút, trên bản đen hiện ra mấy cái hình người hoạt hình từ máy tính, mấy hình người này từng người đang chậm rãi làm ra tư thế đá kích khác nhau.

Thầy giáo lấy ra một cây gậy mảnh, chỉ vào hình người trên bảng đen bắt đầu giảng giải: “Bài giảng hôm nay là đá kích tương đối khó, mặc dù bây giờ chiến đấu dùng vũ khí là chủ yếu, nhưng khi chính thức trong nhiệm vụ bảo vệ, người ra tay trước thường thường là kẻ địch, mà mục tiêu hắn nhắm vào ngoại trừ chỗ hiểm, thì chắc chắn là vũ khí trên tay các bạn, nếu như không luyện tập đánh xáp lá cà, vậy một khi đánh mất vũ khí, các bạn cũng chỉ có nước để người xâu xé thôi.”

“Lực lượng của chân gấp ba lần tay, nhất là đá kích tốc độ cực nhanh, sức lực có thể phát huy càng kinh người, nếu làm tốt, thậm chí là một cái đá kích chuẩn xác, là có thể khiến cho kẻ địch của bạn mất đi năng lực chiến đấu. Bây giờ, học sinh trực nhật hôm nay, mang hai kẻ địch giả tưởng từ kho ra đây.”

Hai học sinh lập tức đứng lên, mở ra một cánh cửa trong phòng học, sau đó dùng xe đẩy từ bên trong đẩy ra hai người giả, kích thước của người giả không khác người thật, phía trên còn dùng đường đỏ đánh dấu những chỗ hiểm, chỗ thứ yếu vân vân.

Hai học sinh đem người giả dựng thẳng ở trên bục giảng, không gian của bục giảng hết sức rộng rãi, để cho một người ở trên đó khiêu vũ cũng dư sức.

Thầy giáo cởi áo khoác ra, đặt ở một bên, sau đó nói với học sinh: “Bây giờ, trước tiên làm mẫu mấy kiểu đá kích đơn giản nhất…”

Lúc này, một học sinh giơ cao tay, thầy giáo tùy theo hỏi: “Huh? Vấn đề gì?”

“Thầy, có thể mời Huyền Nhật làm mẫu những động tác này không.”

Thầy giáo sửng sốt, tầm mắt hướng về phía Huyền Nhật, học sinh toàn ban cũng đồng loạt quay đầu nhìn Huyền Nhật ở trung ương, ngay cả Raines cũng lộ ra bộ dạng tò mò.

Nhật Hướng Dạ nhất thời có chút không biết làm sao, chip lập tức làm ra phán đoán, đáp án là từ chối, nó cũng không phải học sinh ban này, không cần phải nghe theo mệnh lệnh của thầy giáo, bộc lộ năng lực chiến đấu của mình, chỉ cần từ chối là được.

Nhật Hướng Dạ đang muốn chiếu theo con chip từ chối, nhưng vừa ngẩng đầu lên, lại nhìn thấy mấy chục cặp mắt hy vọng đang chăm chú nhìn mình…

Thật khó từ chối.

Nhật Hướng Dạ lần đầu có loại cảm giác này, nó trầm mặc một hồi, chậm chạp không thể từ chối, vừa lại không dám đồng ý, dù sao chip cũng đã ra quyết định phủ định rồi, sau khi chốt tình cảm mở ra, nó tuy không nhất định phải làm theo phán đoán của chip, nhưng theo bản năng cảm thấy có chút sợ hãi đối với làm trái với chỉ thị của chip, nhất là trải qua chuyện An Đặc Khiết bị bắt cóc.

“Vậy phiền cậu rồi, học sinh Huyền Nhật.”

Thầy giáo đối với đề nghị này cũng hết sức cảm thấy hứng thú, nên biết, ông ta thế nhưng cũng đã từng ở trên quảng trường trước máy chiến đấu ảo khen ngợi công phu tốt của Huyền Nhật, nói đến ham muốn tận mắt chứng kiến thực lực chiến đấu của Huyền Nhật, ông ta cũng không hề thấp hơn so với học sinh.

Cho nên, thấy Huyền Nhật không phản ứng, dáng vẻ hình như không muốn đồng ý, trong lòng hắn cũng âm thầm sốt ruột, không nhịn được lên tiếng thúc giục một chút.

Huyền Nhật vẫn trầm mặc một chút, lúc mọi người bắt đầu thất vọng, cho rằng nó không muốn, nó lại chầm chậm đứng lên, nhìn thầy giáo, hỏi: “Muốn làm cái gì?”

Nghe vậy, tinh thần mọi người nhất thời lại phấn chấn lên, ngay cả thầy giáo cũng không trầm được hơi thở, vội vã nói: “Mời đến bục giảng, làm mẫu một chút mấy động tác đá kích trên bảng đen này.”

Huyền Nhật đi đến bục giảng, nhìn động tác trên bảng một chút, có đá cao đơn giản nhất, đá bên hông đá đầu và đá xoay, nó chuyển tầm mắt đến thầy giáo, công thức hóa hỏi: “Lấy lực đạo và tốc độ gì để tiến hành đá kích?”

Nghe thấy câu hỏi công thức hóa như thế, thầy giáo ngẩn người, mới trả lời: “Cứ toàn lực là được rồi, hai người giả này là được làm bởi silicone cường hóa đặc biệt, không có khả năng bị đá hỏng, hơn nữa khi cậu đá xong, nó sẽ báo cáo lực đá là bao nhiêu.”

Không có khả năng bị đá hỏng sao? Nhật Hướng Dạ đột nhiên rất muốn đá hỏng hết bọn chúng… Cấm chỉ! Con chip cảnh báo nó, đây chẳng những bộc lộ ra thực lực chân chính của nó, cũng có thể bộc lộ sự thật nó từng chịu cải tạo. Chủ nhân từng hạ lệnh cấm bộc lộ chuyện nó là một người nửa máy.

Chủ nhân… ca ca đáng ghét!

Nhật Hướng Dạ căng cứng mặt, có chút tức giận. Nhưng, nó vẫn dùng sức lực và tốc độ chip kiến nghị tiến hành đá cao, chính xác và hoàn mỹ mà đá trúng đầu người giả, người giả phát ra vài tiếng vang lanh lảnh.

“Động tác thật là tinh chuẩn.”

Thầy giáo tán thán một chút, sau đó hắn nhìn con số hiện trên ngực người giả, hắn mỉm cười nói: “Chẳng qua, sức lực và tốc độ vẫn có thể cải tiến thêm.”

Học sinh toàn ban sau khi chứng kiến con số kia, lại đồng loạt thất vọng mà “oh” một tiếng, giống như tín đồ chờ mong một kích là có thể đánh bại kẻ địch một cách thần kỳ, thần vậy mà lại đàng đàng hoàng hoàng mà bắt đầu thi triển công phu quyền cước, quy quy củ củ mà cùng kẻ địch đánh.

Không biết làm sao, Nhật Hướng Dạ cảm thấy trên mặt nóng lên, không chỉ như thế, tim đập cũng gia tốc rồi, nó không hiểu phản ứng kỳ quái của mình.

Thầy giáo liếc Huyền Nhật một cái, thấy nó hình như không thoải mái lắm, vội vàng nói: “Còn có đá vòng, cái này là động tác chú ý độ chính xác nhất, xin mời Huyền Nhật làm mẫu thêm cho mọi người.”

Con chip như mọi khi mà kiến nghị sức lực và tốc độ, Nhật Hướng Dạ mặt nóng đến gần như bỏng lại không muốn tuân thủ nữa, nó có loại dự cảm, nếu mình làm theo đề nghị của chip, học sinh toàn ban nhất định càng thất vọng, tiếng “oh” càng lớn, nếu như tình huống đó xảy ra, vậy mặt của nó nhất định càng nóng!

Mặc dù mặt nóng lên cũng sẽ không tạo thành bất cứ thương tổn thực chất nào, nhưng, nhưng… thật sự rất khó chịu, khó chịu cũng là vi phản mệnh lệnh “phải vui vẻ” của ca ca hạ, không phải sao?

Nhật Hướng Dạ rốt cuộc tìm được lý do, nó không làm theo chip, tốt hơn vẫn là làm theo lời thầy giáo nói, chỉ cần dốc toàn lực là được.

Sau khi nghĩ thông suốt, nó lập tức đứng vững bước chân, thân thể xoay một cái, chân nặng nề mà đá vào ngực người sau.

Thầy giáo đứng ở cạnh bục giảng cũng cảm thấy một luồng gió mạnh, chân của Huyền Nhật nhanh đến căn bản không thể thấy rõ, trên cơ bản, chỉ có thể nhìn thấy nó làm ra động tác xoay vòng, sau đó người giả liền phát ra tiếng vang dội càng sắc bén hơn so với vừa rồi, tiếp theo là một loại tiếng xé rách kỳ quái, sau đó một cái vật thể màu da vẽ ra một đường thẳng tắp trước mặt mọi người.

Lúc này, mọi người mới giật mình biết thì ra Huyền Nhật đã đá chân hoàn tất.

Tiếp đến, truyền đến tiếng thủy tinh rớt và khung cửa sổ vỡ vụn, qua một chút, hình như có thể thấp thoáng nghe thấy tiếng một vật nặng rớt xuống dưới lầu.

Toàn ban đồng loạt quay đầu nhìn nơi ban đầu là cửa sổ, bây giờ chỉ là một cái lỗ hổng, đột nhiên hiểu ra là vật gì đánh vỡ thủy tinh, vội vàng quay đầu lại nhìn người giả, người giả sớm đã không còn có nửa thân trên.

Lúc này biểu tình của thầy giáo và học sinh cũng rất nhất trí, nhìn bộ phận còn lại của người giả, hai mắt trợn lớn, thần sắc đờ đẫn, miệng khẽ há.

“Không thể ghi nhận lực đạo và tốc độ, không thể ghi nhận, không thể…”

Người giả thiếu một nửa giống như là dĩa hát bị giựt, không ngừng lặp lại phát ra lời nói “không thể ghi nhận”.

Thầy giáo dù sao cũng là thầy giáo, cảnh đời hiểu biết qua cũng nhiều, hắn là người thứ nhất phục hồi tinh thần lại, thần sắc trên mặt phức tạp, vừa đố kỵ vừa khâm phục, hắn nói một câu hết cả nửa ngày mới nói xong: “Đây, đây… Thật sự quá lợi hại rồi! Loại người giả cường hóa này chỉ nghe nói từng bị đá nứt một khe nhỏ, nhưng chưa một ai có thể đá đứt nó, Huyền Nhật cậu, cậu đúng là rất không thể tưởng rồi!”

Đám học sinh “oh” một tiếng, đồng loạt, âm cuối kéo lên, còn mang thần sắc cuồng nhiệt nhìn Huyền Nhật.

Thì ra, cho dù làm thế nào, mặt của mình cũng sẽ trở nên nóng!

Mặt của Nhật Hướng Dạ vẫn rất nóng, nhưng cảm giác lần này, hình như không đáng ghét như mới vừa rồi nữa.

“A!”

Elian há hốc miệng, Huyền Nhật đá bay một cái đầu người giả… không có gì phải kỳ quái, hắn còn từng nhìn thấy nó đá bay đầu người thật… không, là đầu của người cải tạo đây!

Chuyện chính thức làm cho Elian kinh sợ đến há hốc miệng lại là, mặt Huyền Nhật đỏ rồi! Mặc dù nó mang kính bảo hộ, nhưng vẫn có thể rõ ràng nhìn thấy nửa mặt dưới không có che lấp ửng đỏ.

Huyền Nhật biết đỏ mặt sao? Nó hẳn là chỉ có mặt lạnh như băng và giọng nói công thức hóa, không phải sao? Nhưng mặc kệ Huyền Nhật rốt cuộc có biết đỏ mặt hay không, sự thực bây giờ chính là, nó xác thực đỏ mặt rồi!

“Suy nghĩ của cậu thật rối.”

Elian ngẩn người, nhìn về phía cửa, Eli và Eloise đã đứng ở chỗ đó, Eli đang nhíu mày nhìn hắn.

Nhìn thấy ánh mắt của Eli, Elian mặc dù biết đối phương không thể đọc được tin tức quá hoàn chỉnh, nhưng vẫn có chút ngượng ngùng. Mặc kệ thế nào, khi mình đang miên man suy nghĩ, không ai lại muốn có một người biết thuật đọc tâm đứng ở trước mặt mình.

Eli nhíu mày.

Gay go! Chẳng lẽ ngay cả cái này cũng bị cậu ấy đọc được? Elian vội vàng đổi đề tài, hỏi: “Các cậu làm sao chậm thế này mới tới?”

Eloise như chuyện đương nhiên trả lời: “Bọn tôi gọi điện thoại cho An Đặc Khiết papa, cho ông ấy biết, a Dạ đã đến trường rồi, không cần lo nữa! Sau khi An Đặc Khiết papa nhận được tin này, vui mừng đến nỗi ở trong điện thoại kêu loạn nhảy loạn cái gì mà thế giới cuối cùng lại an toàn rồi.”

Eli bổ sung: “Ông ấy cũng nói cho bọn tôi một tin tức, lời Ezart là đúng, Nhật Hướng Dạ chỉ là đang làm mình làm mẩy, thật ra căn bản không có vấn đề chốt tình cảm không thể mở ra gì.”

Elian ngây người.

“Thật ra…”

Eli đột nhiên lại lên tiếng nói: “Tôi lúc ở phòng hiệu trưởng, đã nghe thấy nội tâm của Nhật Hướng Dạ rồi, nhưng cậu ấy ở trong lòng cảnh cáo tôi, không được nói ra, nếu không…”

Phía sau hai chữ “nếu không”, Nhật Hướng Dạ suy nghĩ rất lâu, vẫn không nghĩ ra nếu không phải làm sao, suýt nữa làm cho Eli cũng không biết phải làm sao đây, mãi do dự không quyết rốt cuộc có nên nói cho Nhật Hoàng và đám Elian không.

Tiếp đến, An Đặc Khiết lại nói bọn họ đã sớm biết, cái này khiến cho Eli nãy giờ phiền não không ngớt thiếu chút nữa tức đến hộc máu rồi.

“Thì ra là như vậy, hèn gì cậu ấy biết đỏ mặt!” Hắn nhảy lên kêu to: “Cậu ấy không phải Huyền Nhật, là a Dạ!”

Hai người bị tiếng la của Elian làm giật mình, kinh ngạc nhìn hắn, không biết đỏ mặt là ý gì.

Ngay cả Tử cũng la lớn một câu: “Ồn chết đi được”, sau đó trở mình tiếp tục ngủ.

“Tôi nói cho các cậu biết, vừa rồi…”

Elian hưng phấn kể rõ đầu đuôi gốc ngọn chuyện người giả vừa rồi cho hai người, Eloise lập tức tiến đến trước lỗ theo dõi, còn tự nhiên mà chiếm đoạt cái ghế trước lỗ theo dõi, lập tức kêu rên lên: “Oh oh oh! A Dạ đỏ mặt thật là đáng yêu chết mất!”

“Eloise, nhỏ giọng một chút.” Eli trừng mắt liếc cô một cái, rề rề nói: “Cậu không quên, bác sĩ An Đặc Khiết cảnh cáo chúng ta, không thể để cho Nhật Hướng Dạ biết, chúng ta đã phát hiện chuyện cậu ấy không còn là Huyền Nhật chứ?”

Eloise không có phản ứng gì, tiếp tục “oh oh oh” của cô nàng, trái lại là Elian kinh ngạc thốt ra: “Tại sao?”

Eli lắc đầu nói: “Không biết tường tận, chỉ biết là mệnh lệnh của Nhật Hoàng hạ.”

Eloise quay đầu lại nói: “Gì mà không biết chứ? Eli, An Đặc Khiết papa rõ ràng có nói mà! Chính là một cặp anh em làm mình làm mẩy đang chơi trò chơi.”

Nghe vậy, sắc mặt của Elian là một mảnh mù tịt, cuối cùng, vẫn chọn cách nói không biết của Eli.

“Oh oh oh! Tan học rồi, Raines và a Dạ sắp đi ăn trưa đấy! Tôi cũng muốn đi!” Eloise sau khi nói xong, vội vã đứng lên, sau đó như gió lốc phóng ra phòng học.

Elian sửng sốt, rồi mới phát hiện mình và Tử mới là người chính thức cần đi theo, bọn họ thế nhưng là người tuân theo lệnh của hiệu trưởng phải đi theo bảo vệ Raines, vội vàng quay đầu vẫy vẫy Tử, hô: “Mau dậy đi, bọn a Dạ đã rời khỏi phòng học rồi.”

“A cái quỷ gì chứ!” Tử lại rất nổi cáu.

Elian vội vàng đổi giọng: “Mục tiêu bảo vệ đã rời khỏi, chúng ta cần phải theo sau.”

Tử vừa nghe, vén tờ báo trên mặt ra, bò xuống bàn với bộ mặt khó chịu.

Thấy tình trạng đó, Elian thở phào một hơi lớn, may là Tử vẫn còn coi như là một người chuyên nghiệp.

Tử vừa đi ra phòng học, vừa thì thào: “Nếu không mau chóng đi theo, kẻ địch đều sẽ bị Huyền Nhật giải quyết hết, vậy làm sao được? Công đầu còn không phải đều cho hắn cướp đi?”

Đây không phải lúc chơi trội đi?
Elian thở dài, gọi Eli, rồi cũng đi theo.

◊◊◊◊

“Huyền Nhật, có chuyện muốn phiền cậu.”

Lúc Nhật Hướng Dạ đang hưởng thức cái hamburger thứ ba có vị khác, Raines đột nhiên mở miệng, thần sắc hết sức thành khẩn.

Nhật Hướng Dạ đem miếng hamburger trong miệng nhai nhai, nuốt vào, sau đó đơn giản trả lời: “Nói.”

Raines từ trong người móc ra một cái phong thư hết sức tinh xảo, nói: “Tôi ba ngày sau có buổi sân khấu kịch, đây là vé vào sân, tôi hết sức hoan nghênh cậu tới.”

Nhật Hướng Dạ nhìn cái phong bì đó, đồng thời con chip trong đầu tìm kiếm ý nghĩa của “sân khấu kịch”.

Raines mỉm cười nói: “Đương nhiên, không phải cho không cậu, đây thế nhưng là chỗ ngồi hạng nhất đấy! Chợ đen đều là vô giá, nhưng tôi một lần liền cho cậu năm tấm đây!”

Nhật Hướng Dạ tiếp tục nhìn hắn, dù sao, Raines thích nói chuyện như thế, cho dù không hỏi, hắn cũng tự mình tiếp lời.

Mặc dù vì đã đồng ý nhiệm vụ của hiệu trưởng, không thể không bảo vệ người đáng ghét, nhưng cho hắn nếm một chút mùi đau khổ thì có sao đâu? Nhật Hướng Dạ có chút xấu xa mà nghĩ.

Thậm chí ngay cả chip cũng phán đoán như thế là tốt, nếu như Raines không chịu nổi nó, đưa ra yêu cầu thay đổi bảo vệ, vậy Nhật Hướng Dạ không cần bảo vệ hắn nữa, có thể tiếp tục ẩn dấu thực lực chân thực.

Mặc dù Nhật Hướng Dạ không nói chuyện, nhưng Raines quả nhiên vẫn tự mình nói tiếp, không may mảy để ý sự lạnh nhạt của nó, hắn hơi mang chút giận tái đi mà nói: “Có người gửi phong thư bất lịch sự, trên thư lại có thể nói muốn ngăn cản buổi nghệ thuật vĩ đại này, thậm chí không ngại giết chết tôi, đúng là hành vi vô lý.”

Ngươi đáng ghét như thế, người ta muốn giết ngươi thì có gì lạ? Nhật Hướng Dạ trong lòng âm thầm đáp trả.

Raines lòng đầy căm phẫn một hồi, thấy Huyền Nhật vẫn không có phản ứng, có lẽ cũng có chút mất hứng, cũng liền nói thẳng ra yêu cầu: “Tôi hi vọng cậu có thể đến, vừa thưởng thức kiệt tác nghệ thuật không gì sánh được này, vừa chú ý bảo vệ tôi.”

Nhật Hướng Dạ nhíu mày, nó không muốn ngoài thời gian công tác giao kèo với hiệu trưởng, còn phải đi bảo vệ người đáng ghét.

“Tôi không muốn…”

“Sân khấu kịch sao?”

Nói đến một nửa, lại có người dùng giọng dị thường hưng phấn lên tiếng ngắt lời nó, Nhật Hướng Dạ lại không thể tức giận, bởi vì giọng nói này thực sự quá quen thuộc, nó quay đầu nhìn, mặt của Eloise chỉ cách mặt mình khoảng chừng chỉ có hai mươi cm.

Hai mắt của cô nàng lóe lên ánh sáng, kéo tay của Nhật Hướng Dạ, thành khẩn nói: “Nếu như muốn đi tham gia sân khấu kịch, vậy nhất định không thể mặc đồng phục và quần áo bình thường, cho nên phải đi mua quần áo! Đi, Huyền Nhật, tỷ tỷ dẫn cậu đi công ty bách hóa mua quần áo.”

Nhật Hướng Dạ lại nhíu mày, quần áo trong nhà đã rất nhiều rồi, hơn nữa còn có dấu hiệu càng lúc càng nhiều, nhà thiết kế ca ca mua thỉnh thoảng lại đưa đến một đống quần áo.

“Công ty bách hóa còn có thể mua đồ chơi đó, nghe nói gần đây có đại triển lãm đồ chơi đấy! Có người máy, máy tình yêu ảo mới nhất, còn có rất nhiều búp bê đáng yêu muốn chết!”

Eloise rất hiểu nhược điểm của Nhật Hướng Dạ ở đâu, trên cơ bản, nhược điểm của đứa trẻ mười tuổi ở đâu, thì nhược điểm của Nhật Hướng Dạ ở đó.

Eloise, cậu là chị gái quái gở dụ dỗ bắt cóc con nít à… Elian đi theo tới, sau khi nghe thấy cuộc nói chuyện, hoàn toàn dở khóc dở cười, mặc dù, hắn cũng biết những lời dụ dỗ này đối với Nhật Hướng Dạ mà nói, hiệu quả rất tốt chỉ kém một chút so với mọi người cùng nhau đi ăn khuya.

Tử dùng ánh mắt mười phần quái dị nhìn Eloise, dùng đồ chơi để dụ dỗ Huyền Nhật? Đồ chơi?

Nhật Hướng Dạ vẫn duy trì trầm mặc, vừa không có kháng cự cũng không đáp ứng.

Đây cũng tiện thể khiến cho Elian lần nữa xác nhận, người trước mặt tuyệt đối không phải Huyền Nhật, nếu như là Huyền Nhật, nhất định là một chữ “không”, lập tức cắt đứt đề nghị nhàm chán của Eloise.

“Được! Cứ quyết định như thế đi! Hôm nay sau khi tan học, tôi chờ cậu ở cổng trường đó!”

Eloise một phát túm lấy vé vào sân trên bàn, sau đó tự ý quyết định thời gian địa điểm, tiếp theo lại quay đầu gọi Elian: “Đúng rồi, Elian cậu phải nhớ tới nhá!”

“Tôi?” Elian ngẩn người: “Tôi tới làm gì?”

Eloise đương nhiên mà nói: “Bởi vì cậu phải mua một bộ quần áo cho Huyền Nhật à!”

“Tại sao tôi phải mua một bộ quần áo cho cậu ấy?”

Elian cười khổ, căn cứ vào mức độ có tiền của Nhật gia, hắn cho dù đem tiền kiếm được cả đời này cầm lấy mua một bộ quần áo tặng cho a Dạ, đối với Nhật gia mà nói, chỉ sợ cũng là cái món quà chẳng đáng để vào trong mắt!

“Cậu ấy gọi cậu là Lian ca đó!” Eloise hùng hổ trả lời: “Cậu làm sao có thể không mua quần áo cho đứa em trai nhỏ đáng yêu đây!”

Elian hết sức hoài nghi nhìn Eloise, khó khăn lắm cô nàng mới có thể cùng a Dạ đi dạo phố, Eloise làm sao có thể kêu mình đi làm kỳ đà?

“Eloise đem toàn bộ tiền làm công mua những thứ có liên quan đến ca sĩ thần tượng rồi, đừng nói không có tiền mua quần áo cho Huyền Nhật, ngay cả tiền ăn của cậu ấy cũng thành vấn đề.”

Eli vừa rề rề đi tới, vừa giải thích.

“Eli!” Eloise thở hồng hộc gầm lên.

Thì ra là thế. Elian thở dài, bất đắc dĩ nói: “Cho nên muốn tìm tôi đi chi tiền, đúng không?”

Eli gật đầu một cái chắc chắn.

 

2 responses »

  1. ……………………

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: