RSS Feed

Huyền Nhật Thú – vol4c7

Study 7: Ngoài yêu thương, còn có la mắng.

“Tại sao ngay cả tên này cũng tới?”

Chuông tan học vừa vang lên không lâu, một người nổi bật đứng đứng ở ngay cổng trường, chờ đợi thiếu niên tóc bạc đến.

Eloise nhìn tên to con mọc ra thêm.

Elian đảo mắt khinh khỉnh khó chịu nói: “Nếu như a Dạ thật sự muốn đi sân khấu kịch, cậu cho rằng cậu ấy sẽ dẫn ai đi đầu tiên?”

Nói xong, nhìn thấy Eloise vẻ mặt không cam lòng trừng Ezart, sau đó hắn lại quay đầu hỏi Ezart: “Tôi nghĩ cậu hẳn là không có quần áo nào để mặc đi xem sân khấu kịch đi?”

Ezart chỉ vào đồng phục rách nát trên người, thuận miệng nói: “Bộ này thì được rồi!”

Elian ngửa mặt thở dài.

“Vậy tại sao Eli cũng tới?” Eloise trừng mắt nhìn đồng bọn thường ngày của mình.

“Er…”

Elian lộ ra thần sắc xấu hổ, giải thích: “Bởi vì tôi hôm nay cũng không mang bao nhiêu tiền, cho, cho nên mời cậu ấy cùng tới.”

“Phụt! Ha ha ha ha!” Eloise vừa cười vừa kêu to: “Elian thật xấu xa à!”

Hai người các cậu cũng đâu khác. Eli ở bên cạnh yên lặng mà nghĩ thầm.

Không bao lâu, bọn họ liền nhìn thấy Nhật Hướng Dạ đi tới hướng này, mục tiêu rất rõ ràng, bởi vì gần như học sinh cả ngôi học viện đều đang nhìn lén nó, trên cửa sổ chen chúc đầy người, học sinh vốn đang vội vã rời khỏi trường học đột nhiên không vội rời khỏi cổng trường, chen chúc ở cổng ngay cả nước cũng không lọt, dưới tàng cây của vườn trường biến thành địa điểm tốt nhất để tụ tập quan sát và thì thào…

“Nhưng nhiều người như vậy, tôi, Eli, Ezart và Huyền Nhật đều không có xe, làm sao đến công ty bách hóa?”

Eloise vốn còn đang nghĩ ngợi, Elian có cỗ xe máy rất lớn, cô và Huyền Nhật ngồi sau, cô nàng còn nhất định muốn ngồi phía sau Huyền Nhật, sau đó ôm chặt lấy eo của nó… he he!

“Eloise, cậu cười thật tục tĩu.” Eli lạnh lùng nói.

Elian tuy có xe máy, nhưng đối mặt với nhiều người như thế, cũng không thể làm gì được, nói: “Thuê taxi đi!”

Lúc này, Nhật Hướng Dạ cũng đã tới cổng trường, khi nó vừa đứng lại, một chiếc xe thể thao như ngọn lửa đỏ không nghiêng lệch mà dừng ngay ở trước chân Nhật Hướng Dạ, ngay cả một bước cũng không để nó mất công đi.

Mọi người sửng sốt, cho đến khi tài xế đi xuống, tất cung tất kính mà mở cửa xe cho Nhật Hướng Dạ, bọn họ mới xác định cỗ xe này đúng là để chở Nhật Hướng Dạ, mọi người vội vàng chạy đến bên cạnh xe.

“Cỗ xe này là của anh cậu sao?”

Elian cẩn thận mà sờ thân xe, hắn chừng như quyến luyến không rời, nước sơn màu đỏ này, thân xe kiểu dòng chảy, tiếng động cơ vang dội, oh oh! Đúng là một người đẹp mà!

“Là do trộm được.” Nhật Hướng Dạ đơn giản trả lời.

Mọi người đều lộ ra biểu tình kỳ quái, cỗ xe này là… xe trộm?

Nhưng xe trộm còn kèm tài xế? Mọi người sắc mặt cổ quái nhìn tài xế chuyên nghiệp mặc tây trang mang cà vạt, đeo găng tay trắng, mặt vô biểu tình, nghĩ thầm, chung quy sẽ không ngay cả tài xế cũng trộm luôn chứ?

Nhưng Nhật Hướng Dạ cũng không nói xạo, khi đó, lúc nó muốn đi tiêu diệt phòng thí nghiệm của Bạch Liên Nguyệt, đã từ trong sưu tập xe của anh trai trộm ra chiếc này, sau đó, lại giao trả cho thư ký Kyle rồi, nhưng, Kyle lúc đó đã nói, sẽ giúp nó thu lấy xe, mà không phải trả cho Nhật Hoàng, chờ Nhật Hướng Dạ lần sau muốn dùng, theo hắn lấy là được.

Đương nhiên, tài xế hẳn cũng là của Kyle phái tới, lúc nó trộm xe, trên xe cũng không có thứ tài xế này.

Elian nhìn chiếc xe thể thao, lưu luyến không rời mà nói: “Vậy tôi lái xe máy, các cậu bốn người ngồi xe, như thế thì vừa vặn.”

Không gian bên trong xe thể thao không lớn, trừ đi tài xế, cũng miễn cưỡng có thể xem là bốn chỗ ngồi, mà Ezart thì chiếm một người rưỡi, cho nên, thật ra dù coi như là bốn người, ngồi lên trên cũng rất chật chội.

Cho dù Elian có muốn ngồi lên người đẹp này cỡ nào, cũng là chuyện không thể.

Nhật Hướng Dạ đột nhiên mở miệng hỏi: “Xe máy của cậu ở đâu?”

Elian chỉ vào bãi đỗ xe bên cạnh, xe máy của hắn là xe máy hạng nặng, hơn nữa còn trải qua cải tạo của hắn, mặc dù so với chiếc xe trước mắt hoàn toàn không bằng, nhưng đối với một học sinh của học viện mà nói, lại cũng là bảo bối rồi.

“Tôi lái xe, cậu ngồi xe.”

Cho dù là Nhật Hướng Dạ chậm tiêu, cũng nhìn ra Elian thích chiếc xe thể thao này cỡ nào, đã như thế, nó dứt khoát xung phong đảm nhận đi lái xe máy, huống hồ, nó cũng thật sự cảm thấy hứng thú với cỗ xe máy hạng nặng của Elian, so với ngồi ở trong xe, nó có lẽ càng thích lái xe, vậy hẳn là rất giống cảm giác nó bay lượn ở trên không.

Elian sửng sốt, quay đầu nhìn xe thể thao, trên miệng hắn tuy hỏi “cậu có bằng lái xe không”, nhưng tay đã móc chìa khóa rồi.

“Không có.” Nhật Hướng Dạ trả lời rất trực tiếp.

Động tác của hắn khựng lại, tay cầm chìa khóa cứng lại ở giữa không trung, hoảng sợ hỏi: “Vậy cậu biết lái xe không?”

“Biết.”

“Vậy thì tốt” hắn thở phào nhẹ nhõm.

“Trên lý luận biết.” Nhật Hướng Dạ suy nghĩ một chút, vẫn là bổ sung.

Trên lý luận, trên thế giới này không có phương tiện giao thông nào nó không biết, cho dù là tàu con thoi, trên lý luận nó cũng biết điều khiển, bởi vì mọi phương pháp điều khiển đều ở trong con chip của nó.

Trên lý luận… Elian bắt đầu tự hỏi có nên vì cùng đi với người đẹp xe thể thao một đoạn đường ngắn, mà vứt bỏ bà xã xe máy của mình.

“Yên tâm, yên tâm!”

Ezart không nhịn được đoạt lấy chìa khóa, ném cho Nhật Hướng Dạ, sau đó hắn kéo Elian toàn thân đều đang run rẩy lên, dùng sức đẩy, nhét hắn vào trong xe, thuận tiện bổ một câu: “Nếu là làm hỏng, kêu a Dạ lấy cỗ xe thể thao này đền cậu là được thôi!”

“Nếu là như thế…”

Elian sờ ghế da trong xe giống như đang sờ làn da người đẹp, hắn cảm động đến muốn khóc rồi, đây là cái xe xinh đẹp hắn cả đời cũng không dám mơ xa à!

Eloise trừng hành động mắc ói của Elian, khó chịu nói: “Tôi thấy cậu ta đã bắt đầu hi vọng a Dạ đập vỡ xe của mình rồi, để thu lấy cỗ xe thể thao này.”

“Tôi không có!” Elian tức giận trả lời.

Eloise mặt vô biểu tình mà đạp mép ghế ngồi một phát.

“Dừng tay à ~~ cậu làm sao lại đối xử với cô ấy như thế! Eloise cậu thật tàn nhẫn!”

Elian vừa kêu rên, vừa dùng tay áo của mình cẩn thận mà chùi chỗ Eloise đạp.

Eloise trừng mắt, đặt mông ngồi vào, còn dùng sức vặn vẹo, chính là không chọc giận Elian thì không được. Eli cũng ngồi theo vào, Ezart đương nhiên đã ngồi ở ghế trước rồi.

Nhật Hướng Dạ nói với tài xế: “Bọn họ bảo anh đi đâu thì đi đó, ta sẽ lái xe đằng sau các người.”

“Vâng.”

◊◊◊◊

Quả nhiên rất giống cảm giác bay lượn ở không trung, khác nhau chính là, tốc độ máy xe nhanh hơn tốc độ bay của nó, cảm giác rất thú vị, gió thổi vào nó cũng rất thoải mái.

Nhật Hướng Dạ bất tri bất giác lộ ra mỉm cười, thì ra ngoại trừ bay ở trên không trung, lái xe cũng rất thú vị đây!

A Dạ, cậu siêu tốc siêu một cách quá nghiêm trọng rồi đó… mọi người trong xe nội tâm gào thét mồ hôi lạnh điên cuồng chảy, đây thế nhưng là khu thành thị, không phải đường đua cơ giới nhá! Ban đầu bọn họ còn ở phía trước Nhật Hướng Dạ, nhưng về sau, Nhật Hướng Dạ không ngừng tăng tốc, tăng tốc, cuối cùng biến thành xe thể thao đang đuổi xe máy.

Bí bo bí bo!

Thảm rồi! Bây giờ biến thành xe thể thao và xe cảnh sát đang truy xe máy rồi… Mọi người bất đắc dĩ nhìn xe cảnh sát bên cạnh, không chỉ là một chiếc!

Nhật Hướng Dạ lại không mảy may biết, chỉ là âm thầm hạ quyết định, trở về nhất định phải bảo Kyle giúp nó mua một chiếc xe máy tuyệt vời để cưỡi.

Lúc này, tài xế bên trong xe thể thao đột nhiên ấn xuống mấy cái nút, sau đó mở miệng nói: “Trên đường XX, có xe cảnh sát đang đuổi theo xe máy của thiếu gia, lập tức giải quyết.”

Giải quyết? Mọi người trong xe đều xanh cả mặt, cái ý này hẳn sẽ không là…

“Anh không phải muốn giết những người này chứ?” Ezart trái lại trực tiếp hỏi.

Tài xế mỉm cười, giải thích với khách của thiếu gia: “Không phải, chỉ là gây áp lực với cục cảnh sát, để cho bọn họ không thể quấy nhiễu hứng thú của thiếu gia mà thôi.”

Lúc này, tốc độ xe cảnh sát bên cạnh đột nhiên chậm lại, chuông báo động không kêu nữa, sau đó dứt khoát quẹo đi.

Mọi người trợn mắt há hốc mồm một hồi, Eli nhàn nhạt nói: “Sợ rằng, đối với Nhật gia mà nói, đường phố chẳng khác gì với đường đua cơ giới đi!”

Trường học cách công ty bách hóa có chút xa, nhưng dưới siêu tốc của Nhật Hướng Dạ, không bao lâu đã tới rồi, sau khi xe thể thao và xe máy đều dừng ở bãi đỗ xe, Nhật Hướng Dạ lưu luyến không nỡ mà đưa chìa khóa cho Elian đã xuống xe.

Sắc mặt của Elian lại rất khó coi, hắn một phát giựt lấy chìa khóa, lập tức la mắng: “A Dạ, cậu không nên ở khu thành thị lái xe như thế!”

Nhật Hướng Dạ sửng sốt.

“Như thế là chuyện rất nguy hiểm, khu thành thị xe cộ nhiều như vậy, cậu cũng không biết sẽ đột nhiên xảy ra sự cố gì, cho dù cậu tránh được, nhưng có lẽ sẽ dọa đến phương tiện khác, bởi vậy mà gây nên sự cố cũng không chừng! Cậu làm sao có thể ở khu thành thị mà lái xe như thế hả?”

Elian phẫn nộ mà gầm lên: “Cho dù cậu sẽ không bị thương, cũng nên ngẫm lại người khác nếu như vì thế mà bị thương, vậy nên làm sao đây? Nếu như chết người, vậy cũng không phải đền tiền là xong!”

Nghe vậy, Nhật Hướng Dạ cúi đầu xuống, đối mặt với phẫn nộ của Elian, nó cũng thật sự cảm thấy mình không đúng rồi, đành nhỏ giọng nói: “Xin lỗi…”

Elian vẫn rất tức giận, hắn dọc đường đều lo lắng, mặc dù cuối cũng không xảy ra chuyện gì, nhưng không có nghĩa sau này cũng không xảy ra chuyện à.

Eloise vội vàng khuyên nhủ: “Thôi được rồi! Elian, a Dạ chỉ là không biết mà thôi, cậu dạy cậu ấy, cậu ấy sau này cũng không như thế nữa! A Dạ là ngoan nhất, cậu ấy sẽ nghe lời mà.”

Nghe vậy, Elian cũng mềm lòng rồi, lại nhìn Nhật Hướng Dạ một chút, đầu người sau cúi rất thấp, mặc dù có kính bảo vệ che lại, khiến cho không thấy nét mặt thế nào, nhưng nhìn dáng vẻ cúi đầu u ám này, rõ ràng cũng biết lỗi rồi, điều này khiến cho hắn càng mềm lòng, xoa xoa đầu a Dạ, nhưng cũng không khỏi trách thêm một câu: “Sau này không được như thế nữa.”

“Được.” Nhật Hướng Dạ gật đầu, giọng nói có chút nghẹn ngào.

Lúc này, Ezart thản nhiên dùng sức vỗ Nhật Hướng Dạ, cười nhạo nói: “Heh! Bị mắng rồi! Ai biểu cậu lái xe nhanh như vậy ở nơi thế này, muốn chạy cũng phải đi chạy ở đường núi mới kích thích chứ! Lần sau dẫn cậu đi bão đi.”

Mấy câu phía sau đương nhiên là ghé vào bên tai Nhật Hướng Dạ nói.

Nhật Hướng Dạ ngẩng đầu lên, vừa hưng phấn vừa nghi hoặc hỏi: “Được không? Vậy không phải sai chứ?”

Ezart nhướn nhướn mày, hững hờ nói: “Yên tâm đi! Là đường núi bỏ hoang, sẽ không hại đến người khác đâu, cùng lắm là hại đến mình, thế nào, sợ không?”

Nhật Hướng Dạ hai mắt lóe sáng, vội vàng trả lời: “Không sợ!”

Ezart nhún vai, cười lớn tự mình đi trước, Nhật Hướng Dạ vội vàng đi theo, mấy người phía sau cũng chỉ có trợn trừng mắt, sau đó đi theo.

Nhật Hướng Dạ vẫn là lần đầu tiên đến công ti bách hóa, từ khi mọi người từ bãi đỗ xe đến chính thức bước vào các cửa hàng của công ty bách hóa, nó liền chạy ở phía trước, không ngừng sờ đông nhìn tây, ngay cả quầy chuyên bán soi môi và phấn trang điểm, nó cũng không nhịn được muốn cầm lấy chơi, khiến cho cô bán hàng lườm nó vài cái.

Elian cười khổ nhỏ giọng nói: “Xem ra cậu ấy đã quên mình còn đang sắm vai Huyền Nhật.”

Eli giải thích: “Tâm trí cậu ấy bây giờ còn giống trẻ con hơn trước kia, vô cùng đơn thuần, không nghĩ nhiều cái gì, chỉ muốn đem mọi thứ mới lạ xung quanh chơi qua một lần.”

Elian thở dài, bất đắc dĩ nói: “Nếu sớm biết như thế, lúc đầu cậu ấy làm bộ Huyền Nhật, chúng ta liền dẫn cậu ấy đến công ti bách hóa, có phải tốt rồi không?”

“Hiệu quả của công viên giải trí có lẽ càng tốt.” Eli đưa ra đề nghị.

“Được! Lần sau sẽ đi công viên giải trí.” Eloise hô to.

Này! Vấn đề là, a Dạ đã phục hồi như cũ rồi mà? Elian lườm mắt.

“Chậc! Ám khí này thoạt nhìn không tệ mà!” Ezart đang chơi một vật hình ngôi sao, bề ngoài làm bằng kim loại đánh bóng đến phát sáng, hết sức đẹp đẽ.

Nhật Hướng Dạ hưng phấn nhìn thoáng qua, sau đó giải thích: “Tôi vừa mới hỏi rồi, chị gái nói đó là hộp màu son số lượng có hạn đó!”

“Cái gì?” Ezart lật qua lật lại thứ trên tay, cái đồ chơi này là soi môi? Nhìn làm sao cũng giống cái phi tiêu.

“Cậu thích không? Tôi mua cho cậu có được không?” Nhật Hướng Dạ đột nhiên hết sức khát vọng hỏi.

Ezart nhất thời lộ ra vẻ mặt như đạp phải mìn, hắn thoạt nhìn giống như người cần thoa son môi sao?

“Sau đó cậu cho tôi mượn chơi.” Hai mắt Nhật Hướng Dạ lóe sáng.

Tóm lại, cậu chính là muốn tìm cớ mua nó đúng không? Ezart tức giận trừng mắt liếc nó một cái gầm lên: “Cậu không biết tặng cho Eloise hả!”

“Oh oh!”

Nhật Hướng Dạ lập tức quay đầu chỉ với cô bán hàng: “Tôi muốn cái này.”

Cô bán hàng lập tức cười hỏi: “Có cần thêm một hộp phấn mắt không đây?”

Cô lấy ra một thứ bề ngoài như dao gấp Thụy sĩ, chỉ là mặt ngoài sáng bóng giống như hộp màu son, hết sức đẹp đẽ.

Ezart ngạc nhiên: “Đồ vật của các người thật có lực sát thương.”

“Đúng vậy, người sáng lập của chúng tôi là một nữ võ thuật gia mà.” Cô bán háng cười tít mắt trả lời.

“Cái này cũng muốn!”

Hai mắt của Nhật Hướng Dạ càng tỏa sáng rồi, vội vàng hỏi: “Còn nữa không?”

“Vâng, còn có phấn trang điểm dao găm, son môi mũi tên, kem dưỡng tóc súng lục… Xin hỏi ngài muốn cái nào đây?” Cô bán hàng cười đến mắt cũng tít lại rồi, nghĩ đến cô cũng rất ít gặp khách hàng ngay cả thử cũng không thử, đã nói muốn mua đi!

“Tất cả đều muốn!” Nhật Hướng Dạ thẳng thắn trả lời.

Elian vội vàng chạy lên ngăn cản: “A Dạ, không thể mua bừa!”

“Em muốn mua tặng Eloise!” Nhật Hướng Dạ hùng hồn trả lời.

“Eloise lại không trang điểm, cậu mua cho cậu ấy cũng vô ích.”

Nghe vậy, Eloise cũng nhún nhún vai, cô nàng không có chút hứng thú với đồ trang điểm, cho dù giống như vũ khí cũng vô dụng.

Nhật Hướng Dạ sửng sốt, bả vai sụp xuống, đầu cũng cúi xuống theo, nó tội nghiệp nhỏ tiếng nói: “Nhưng là em muốn… thật không thể mua sao?”

Cún con lại muốn gặm xương rồi. Ezart lạnh nhạt, mặc dù bây giờ cún con đang mang kính bảo vệ, bớt đi cặp mắt ứ nước, cho nên lực sát thương giảm mạnh, nhưng, đối với gã Elian đó mà nói, hẳn là đủ rồi.

Thần sắc của Elian mềm xuống, nói: “Cái này… Được rồi, nhưng cậu chỉ có thể mua một thứ đó!”

Nhật Hướng Dạ nghẹn ngào một tiếng.

“… Chỉ có thể mua ba thứ.”

Nhật Hướng Dạ lập tức ngẩng đầu lên, hưng phấn nói với cô bán hàng: “Tôi muốn phi tiêu, dao găm và súng lục!”

“Được, cảm ơn ghé thăm.” Cô bán hàng cười tít mắt cúi chào.

Lại có thể ngay cả khu chuyên bán đồ trang điểm tầng một của công ty bách hóa cũng khiến cho a Dạ móc tiền… Elian bắt đầu cảm thấy bất an với đại triển lãm đồ chơi rồi.

Nhật Hướng Dạ sau khi nhận lấy thương phẩm từ cô bán hàng, quả thật xoay người qua liền hô: “Đại triển lãm đồ chơi!”

Hứng trí của nó đã hoàn toàn được khơi mào rồi.

“Chúng ta đi ăn trước đi!” Elian vội vàng cười nói: “Mọi người đi buffet kiểu châu Âu ăn đến no, được không?”

Elian hạ quyết tâm muốn để cho Nhật Hướng Dạ tốn thời gian trên đồ ăn, mặc dù hắn cảm thấy ông chủ nhà ăn có chút đáng thương…

Nhật Hướng Dạ gật đầu, trái lại không phản đối, cũng xấp xỉ thời gian ăn tối rồi, hơn nữa nó cũng đói bụng, cũng rất lâu không cùng mọi người ăn cơm.

“Được!” Eloise hô to: “Ăn cơm xong rồi đi tiệm phục sức mua quần áo!”

Nhật Hướng Dạ hô tiếp: “Sau đó đi triển lãm đồ chơi!”

Hai người cùng liếc nhau một cái, sau đó cùng tranh nhau mà hô: “Yeah yeah yeah!”

Elian hết sức yếu ớt mà nói: “Cậu ta hoàn toàn quên mình là dáng vẻ Huyền Nhật rồi…”

◊◊◊◊

Nhật Hướng Dạ thiếu gia lấy xe đi, nói là muốn cùng bọn Elian ra ngoài dạo công ti bách hóa.” Kyle tận trách mà báo cáo.

Nhật Hướng Viêm xám mặt, lúc hắn buổi tối về nhà sớm, khắp nơi không tìm được a Dạ, ngay cả An Đặc Khiết cũng không biết nó đang ở đâu, tên cuồng thí nghiệm chết tiệt đó thậm chí không biết bây giờ đã hơn tám giờ tối rồi, a Dạ đáng lẽ sớm đã về nhà rồi, lúc hắn gọi điện thoại tìm người, mới phát hiện điện thoại của a Dạ còn để ở trong nhà, muốn tìm Elian, điện thoại của hắn lại cũng không mở.

Nhật Hướng Viêm sốt ruột vô cùng, đang muốn hạ lệnh Kyle tìm kiếm toàn diện thì lại nhận được báo cáo này.

“Tôi tưởng rằng Nhật Hướng Dạ thiếu gia có báo cáo hành tung của mình với ngài, cho nên đã không liệt vào báo cáo.” Kyle mất bò mới lo làm chuồng mà giải thích một chút. Mặc dù, lấy sắt mặt xám ngoét của Nhật Hoàng để xem, giải thích đồng nghĩa với lấy cớ.

Nhật Hướng Viêm hít sâu, thở ra, lại hít sâu, thở ra, sau đó cố gắng tự an ủi mình: “Em trai luôn phải buông thả một chút, chỉ là quên gọi điện thoại về nhà báo bị mà thôi, chút buông thả nho nhỏ này luôn là cần!”

“Nếu quá buông thả, vẫn phải mắng.” Kyle cẩn thận mà nhắc nhở Nhật Hoàng.

Nhật Hướng Viêm trầm mặc một chút, mới trả lời: “Mắng nó, nó sẽ không vui.”

“Thật ra, Nhật Hướng Dạ thiếu gia là đứa trẻ chu đáo, cậu ấy sẽ hiểu. Ngài là lo lắng cho cậu ấy, yêu cậu ấy, cho nên mới mắng cậu ấy.”

Nói xong, thấy Nhật Hoàng không có nổi giận, trái lại nhíu mày suy tư, Kyle càng lớn mật nói: “Cậu ấy làm sai, ngài cũng không mắng cậu ấy, phóng túng cậu ấy, trái lại mới là không quan tâm cậu ấy, không yêu cậu ấy.”

Nhật Hướng Viêm nhíu mày, Kyle nói như vậy cũng là rất có đạo lý, chỉ là bảo hắn nói ra lời tổn thương a Dạ, đó thật sự rất khó khăn… lần trước đánh a Dạ một cái tát, hắn hối hận đến giờ, vừa nhớ tới tiếng bạt tai sắc bén kia, hắn vẫn khó chịu đến gần như muốn chặt tay mình đi cho rồi.

“Nếu ngài không muốn tự mình mắng cậu ấy, vậy thì lạnh mặt đứng ở bên cạnh, mời bác sĩ An Đặc Khiết mắng cậu ấy, như thế cũng có thể, cuối cùng, nếu như cậu ấy đau lòng rớt nước mắt, ngài lại biểu hiện ra dáng vẻ mềm lòng muốn tha thứ cậu ấy.”

Kyle vừa nói, vừa không khỏi nghĩ đến, như vậy thật giống như một cặp cha nghiêm mẹ hiền… Nhật Hoàng là mẹ hiền sao? Hắn thiếu chút nữa nhịn không nổi phì ra cười rồi, may là, Nhật Hoàng đang bận suy nghĩ biện pháp này có được hay không, cho nên không rảnh chú ý cái mặt vặn vẹo của thư ký.

“Nhật Hướng Viêm, Nhật Hướng Viêm!” Dưới lầu đột nhiên truyền đến tiếng kêu réo.

Nghe vậy, Nhật Hướng Viêm nguy hiểm mà nheo lại mắt, cái tên cuồng thí nghiệm kia lại dám hô thẳng tên của hắn!

An Đặc Khiết một phát mở toang cánh cửa, mặc dù thần sắc hắn tiều tụy, nhưng biểu tình lại rất hớn hở giống như sắp điên rồi, hắn như con ếch bận rộn, nhảy tới nhảy lui, một khắc cũng không ngừng lại, còn vừa kêu: “Ta thành công rồi, ta thành công rồi! Ha ha ha! Ta đã biết mình là thiên tài mà! Trên thế giới không có thí nghiệm nào ta không hoàn thành được! Ha ha ha…”

Nhật Hướng Viêm mặt vô biểu tình, kéo ngăn kéo, lấy ra một khẩu súng, lên đạn, sau đó chỉa súng về phía cửa…

BANG!

An Đặc Khiết đang khua tay múa chân nhất thời cứng đờ.

Nhật Hướng Viêm thổi thổi miệng súng, vừa ung dung mà từ ngăn kéo lấy ra que làm sạch súng, bắt đầu làm sạch “khẩu súng yêu thích” vừa rồi bắn một phát đạn.

An Đặc Khiết cứng đờ trong chớp mắt thu lại sắc mặt, đứng đắn mà báo cáo: “Nhật Hoàng, thí nghiệm của Bạch Liên Nguyệt thành công rồi.”

Nhật Hướng Viêm sửng sốt hỏi: “Thành công rồi? Ý ngươi là…?”

An Đặc Khiết vẫn không che dấu được hưng phấn và kiêu ngạo trong lời nói, thần tốc như súng liên thanh mà nói: “Tôi đã dùng chip thay thế thành công bộ phận tổn hại của hắn, căn cứ vào thiết bị hiển thị, dấu hiện sự sống của hắn bây giờ đều rất bình thường, ngay cả sóng não cũng không có chỗ dị dạng, phẫu thuật lần này hoàn toàn thành công, thể thí nghiệm không lâu sau sẽ tỉnh lại.”

Nhật Hướng Viêm thuận miệng hỏi: “Vậy có hậu di chứng không?”

“Là có một chút vấn đề nho nhỏ.” An Đặc Khiết thành thật trả lời.

Nghe vậy, Nhật Hướng Viêm nhíu mày, bất mãn hỏi: “Vấn đề gì? Ngươi giải quyết không được sao?”

“Thủy tinh thể của nhãn cầu hắn bị đạn sượt qua, hoàn toàn hư tổn, không thể chữa trị nữa, cho nên, tôi đã dùng nhãn cầu nhân tạo thay thế rồi, sau đó…” Biểu tình của An Đặc Khiết rất là chột dạ.

“Sau đó?” Nhật Hướng Viêm nhấn mạnh hỏi.

“Tôi, tôi tăng cường một chút công năng của khối nhãn cầu đó, hắn có thể quét hình vật thể, sau đó hoàn toàn ghi nó lại ở trong chip trong não, còn có thể sử dụng X-quang, mặc khác, còn có hiệu quả phát ra sóng quang năng sát thương kẻ địch, chẳng qua cái công năng này tôi vẫn còn đang trong thí nghiệm. Nhưng, vì tăng cường công năng, không gian nhãn cầu nhân tạo cần tương đối lớn một chút, cho, cho nên tôi có hơi hơi khoét hốc mắt của hắn một chút xíu, dùng kim loại bổ sung…”

Nhật Hướng Viêm không kiên nhẫn nói: “Nói cho ta kết luận.”

An Đặc Khiết thần tốc nói: “Mắt phải của hắn không giống mắt con người.”

“Chỉ như vậy?”

“Chỉ như vậy.”

“Lảm nhảm cả ngày!” Nhật Hướng Viêm hừ một tiếng, đừng nói mắt phải không giống con người, cho dù hắn cả cái đầu không giống con người thì đã sao? Miễn là, hắn là một thư ký hoàn mỹ là được.

Quả nhiên Nhật Hướng Viêm một chút cũng không để ý, nếu không hắn nào dám làm loạn mắt của Bạch Liên Nguyệt, An Đặc Khiết tùy tiện hỏi: “Vậy anh muốn xem hắn một chút không?”

“Ăn bữa tối trước đi! Dù sao hắn cũng chưa tỉnh, nhìn cũng vô ích.” Nhật Hướng Viêm nhìn An Đặc Khiết, đột nhiên lộ ra một cái mỉm cười: “Vả lại, ta có chuyện muốn thương lượng với ngươi.”

“…” An Đặc Khiết cố gắng suy nghĩ mình gần đây có chỗ nào đắc tội Nhật Hoàng không?

Không đợi hắn nghĩ xong, Nhật Hướng Viêm đã đứng lên, thậm chí còn thân thiện hỏi: “Bữa tối ngươi muốn ăn cái gì đây?”

Chỉ cần không phải ăn thịt của ta, uống máu của ta, thứ khác đều được. An Đặc Khiết kiên trì nói: “Cái gì cũng được.”

Nhật Hướng Viêm trầm ngâm: “Vậy thì ăn món Pháp đi! Ức vịt với gan ngỗng cao cấp nhất? Bò fillet với sốt rượu đỏ Madeira? Gà giò nướng? Ốc nướng kiểu Pháp? Thêm chai rượu vang đỏ hẳn cũng không tệ, Bill, món ăn phụ khác thì giao cho ngươi thu xếp.”

“Vâng.” Bên kia điện thoại, Bill gật đầu.

“… Đây là bữa ăn cuối cùng của tôi sao?” An Đặc Khiết mặt vô biểu tình hỏi.

Nhật Hướng Viêm dáng vẻ hết sức kinh ngạc kinh hô: “Ngươi đang nói cái gì thế? Cái gì mà bữa ăn cuối cùng, làm sao nói lời xui xẻo như vậy.”

Đúng là sắp chết rồi! An Đặc Khiết kêu rên ra tiếng: “Tôi sau này không dám động vào mắt gì nữa, xin anh nể tình a Dạ, tha cho tôi một mạng đi! Tôi sẽ cố nghĩ biện pháp làm mắt của Bạch Liên Nguyệt trở về dạng người bình thường…”

Nghe vậy, sắc mặt tươi cười của Nhật Hướng Viêm thoáng cái cứng lại, hắn hiếm khi muốn đối xử tốt với người, lại bị hiểu lầm thành dạng này, hắn lập tức thu hồi tươi cười, mặt vô biểu tình uy hiếp: “Ta có chuyện muốn bàn giao cho ngươi, có liên quan đến chuyện của a Dạ, ngươi tốt nhất làm tốt cho ta! Không đạt được hiệu quả ta mong đợi, bữa ăn cuối cùng của ngươi ngoại trừ mì gói, sẽ không có thứ khác!”

“Lại có thể còn có mì gói…”

“Ngươi nói cái gì!”

“Không! Tôi là nói, a Dạ làm sao rồi?”

Nghĩ đến a Dạ, Nhật Hướng Viêm hít sâu một hơi, nói: “Đến phòng khách đi, vừa ăn cơm vừa nói vừa xem tin tức, ta không có dư thời gian có thể lãng phí nữa.”

Ngươi đúng là bận rộn… An Đặc Khiết có chút bất đắc dĩ, ăn cơm còn phải tiếp thu nội dung nhiệm vụ cùng nghe tin tức. Hắn nhất định sẽ rối loạn tiêu hóa.

◊◊◊◊

Đồ ăn của bữa tối mỹ vị thịnh soạn đến khiến cho An Đặc Khiết thiếu chút nữa nuốt luôn cả lưỡi, nhưng mà, nếu như không có một anh trai lo lắng quá đáng cho em trai đang om sòm không ngớt ở bên cạnh, hắn sẽ ăn được tốt hơn!

An Đặc Khiết có chút phiền muộn, nếu như cái tên lo lắng quá mức này không phải Nhật Hoàng, hắn đã sớm tức đến ngay cả cái khay đựng gan ngỗng này cũng không tiếc cầm lấy nện đối phương rồi.

Chẳng qua chỉ là, em trai về trễ lại không báo bị, sau đó muốn mắng nó một trận mà thôi!

“Ngươi phải mắng a Dạ, nhưng không được mắng quá đáng, tuyệt đối không được xuất hiện từ thô tục, không được mắng khóc nó, không được khiến cho tâm linh nó để lại tổn thương, không được…”

An Đặc Khiết cau mày nuốt một hơi tảng bò fillet sốt rượu đỏ gì đó… Ôi mĩ vị! Sau đó, hắn mới có biện pháp tiếp tục nghe cái đống lảm nhảm không được này không được nọ đó, hừ! Nhật Hướng Viêm mới rồi lại còn nói hắn lảm nhảm cả ngày? Bây giờ rốt cuộc là ai lảm nhảm nhiều hơn hả?

Nhật Hướng Viêm đột nhiên ngừng lại, nhìn về phía TV, An Đặc Khiết bớt đi tạp âm làm phiền, vội vàng ăn thêm vài miếng bò fillet, a! Quả nhiên so với miếng vừa rồi ngon miệng hơn, quả nhiên đồ ăn ngon là phải dưới tâm tình tốt mới hưởng thụ được!

Nhưng, rốt cuộc là tin tức gì có thể khiến cho Nhật Hoàng tập trung tinh thần mà đi xem? An Đặc Khiết không khỏi cũng nhìn về phía TV.

Phần tử khủng bố uy hiếp công ty bách hóa XX, căn cứ vào dân chúng chạy trốn ra tỏ vẻ, phần tử khủng bố là từ trên lầu xuống, có thể suy ra là xâm nhập từ tầng thượng, đối tượng con tin chủ yếu đều là dân chúng đang dùng bữa ở tầng thượng, căn cứ vào tin truyền miệng của bọn khủng bố, bọn chúng bắt giữ khoảng năm trăm người, yêu cầu đưa ra chủ yếu là phóng thích vài tên tội phạm nghiêm trọng đang bị giam trong tù, chuẩn bị một máy bay trực thăng có sẵn vũ trang, còn muốn ba trăm triệu yuan…

Hiện nay phóng viên đài chúng tôi đang ở trên trực thăng, từ trên cao chụp ảnh, ngàn vạn lần đừng chuyển đài, tùy lúc sẽ có tường thuật tin tức liên quan mới nhất.

An Đặc Khiết lại nuốt một tảng thịt bò, may là mình không có chút hứng thú nào với dạo chơi công ty bách hóa, chỉ biết ở trong nhà, mà căn nhà không gì phá vỡ nổi này, cho dù là phần tử khủng bố nguy hiểm nhất trên thế giới cũng không có đủ can đảm để đến bắt cóc.

“A Dạ đi dạo công ty bách hóa rồi.” Thần kinh của Nhật Hướng Viêm căng thẳng lên.

An Đặc Khiết không nhịn được phì cười, vừa cười vừa lắc đầu: “A, làm ơn đi! Công ty bách hóa nhiều căn như thế, a Dạ đâu có thể đúng lúc như thế ở ngay căn đó, hơn nữa anh không nghe hắn nói sao? Con tin đều là dân chúng đang ở tầng thượng dùng bữa, bọn a Dạ cũng đâu vừa khéo, đúng lúc đến tầng thượng dùng bữa chứ?”

Nghe vậy, Nhật Hướng Viêm cũng buông lỏng một chút, cũng phải, làm sao có thể trùng hợp như thế.

Nếu như thật trùng hợp như thế, những phần tử khủng bố kia cũng quá đáng thương rồi đi?

An Đặc Khiết vừa ăn tảng thịt bò fillet của mình, vừa cầu nguyện cho những phần tử khủng bố này, nếu thật bắt giữ phải đám a Dạ, sợ rằng bọn chúng xui tận mạng rồi, thực lực của đám người a Dạ cũng không phải điều mà phần tử khủng bố chỉ biết cầm súng bắn loạn xạ có thể đánh ngã, hơn nữa sau đó, Nhật Hoàng cũng sẽ không tốt bụng mà tống bọn chúng vào tù phụng dưỡng tuổi thọ.

Trước mắt trong phim quay từ trên cao, trong công ty bách hóa chưa có bất cứ dị trạng nào.

[Phần tử khủng bố nói rõ, nếu như trong một tiếng chưa thấy máy bay trực thăng, sẽ bắt đầu mỗi ba phút giết một người, trước mắt phía cảnh sát đang xoay sở yêu cầu của khủng bố, nhưng thời gian cấp bách, bây giờ cách thời hạn một tiếng chưa đầy ba phút nữa, vẫn chưa thấy trực thăng… Khoan, khoan khoan! Có chuyện xảy ra, trời ơi! Có người bị ném ra ngoài cửa sổ rồi, là một em bé!

Khoan khoan, lại có người nhảy ra, anh ta bắt được em bé bị ném ra, anh, anh ta rơi xuống rồi… máy quay có quay được không? Quay được rồi? Mọi người nhìn thấy chưa? Anh ta và đứa bé đều rớt xuống rồi… Err?]

Nhật Hướng Viêm cứng đờ.

An Đặc Khiết há to mồm, tảng bò fillet đang nhai đến một nửa rớt xuống bàn.

Thấy được rồi! Còn thấy được một cách dị thường rõ ràng. Đó là một thiếu niên tóc bạc, mang kính bảo vệ màu bạc, mặc áo bó sát người màu đỏ, còn có quần jean đơn giản…

Thiếu niên tóc bạc một tay ôm lấy đứa bé, tay kia cắm vào trong tường, định giảm chậm tốc độ rơi xuống, hai chân nó cũng dán chặt bám vào tường, để giảm chậm tốc độ rơi xuống.

Đột nhiên, hai chân nó đạp lên tường một cái, nhảy khỏi tường, đồng thời, sau lưng thiếu niên xuất hiện một đôi cánh màu bạc chói mắt, dưới đèn chiếu sáng của trực thăng, màu trắng bạc gần như là cánh của thiên sứ.

Nó ở trong không trung xoay hai vòng, lại bay về bên tường, hai chân đạp lên vách tường, cánh vỗ nhẹ vài cái, cả người nhanh chóng đạp lên mặt tường bay lên, mau chóng trở về nơi lúc đầu nó rơi ra.

Sau đó, nó trực tiếp đánh vỡ cả phiến cửa sổ, tiến vào bên trong công ty bách hóa, trong nháy mắt, tiếng súng nổ lên, tiếng la hét không ngớt bên tai, nhưng bởi vì trực thăng không thể đến gần, căn bản không quay được bên trong rốt cuộc xảy ra chuyện gì.

Lúc này, tiếng điện thoại đúng lúc vang lên, An Đặc Khiết nhìn Nhật Hướng Viêm một chút, người sau đã cứng ngắc đến một loại cảnh giới gần hóa thạch rồi, hắn đành phải đứng dậy đi tiếp điện thoại.

“Nhật Hoàng! Nhật Hướng Dạ thiếu gia cậu, cậu ấy…”

Mặt của Kyle xuất hiện trên màn hình điện thoại, bộ dạng hoảng loạn đến gần như không có một tí lãnh tĩnh bình thường của hắn.

“Chúng tôi đã biết rồi.” An Đặc Khiết thành thật nói: “Nhìn thấy tin tức rồi.”

“Vậy, vậy… lập tức phái bộ đội chiến đấu đến công kiên!” Kyle hoảng loạn đánh chữ, muốn triệu tập bộ đội chiến đấu.

“Không cần thiết.” An Đặc Khiết nhún vai, nhắc nhở: “Chẳng qua chờ anh triệu tập, bọn a Dạ có lẽ cũng gần như xử lý xong phần tử khủng bố rồi.”

Kyle sửng sốt.

An Đặc Khiết nhắc nhở: “Anh đừng quên, a Dạ là người nửa máy chuyên dụng chiến đấu, Ezart sau khi uống xong thuốc của tôi không chết, thực lực có thể chỉ kém a Dạ một tí ti, Elian cũng là người giỏi chiến đấu, quan trọng là, hắn trầm tĩnh tỉnh táo, kinh nghiệm già dặn, càng huống chi, còn có Eloise sức mạnh cũng kinh người và Eli có thể đọc tâm.”

Cho dù nghĩ làm sao, gặp vận xui đều là phần tử khủng bố. Thật tệ à! lại có thể bắt phải những người này, vận khí của những phần tử khủng bố kia đúng là đen đến kinh người, An Đặc Khiết lắc lắc đầu.

Kyle vừa nghe, cũng rõ ràng rồi, nhất thời bình tĩnh lại: “Như vậy, xin hỏi Nhật Hoàng có chỉ thị gì không?”

An Đặc Khiết quay đầu nhìn một chút, nói: “Hắn còn đang làm hóa thạch, anh chờ một lát đi.”

“Vâng.”

Nghe vậy, Kyle cũng chỉ đành chờ một lát, đương nhiên, trên tay hắn vẫn không ngừng xử lý công vụ.

 

24 responses »

  1. lại tem ^^

    Reply
  2. *cười lăn lộn* Tội nghiệp bọn khủng bố + trái tim của anh Viêm XDDDDD

    Reply
    • đi kiếm ấm nước xôi để giải phóng anh Viêm khỏi trạng thái hóa thạch nào
      =)) =))

      Reply
  3. sau zụ này a Dạ ở trong học viện sẽ lại càng nổi tiếng rồi ..

    Reply
  4. “Nhật Hướng Viêm hừ một tiếng, đừng nói mắt phải không giống con người, cho dù hắn cả cái đầu không giống con người thì đã sao? Miễn là, hắn là một thư ký hoàn mỹ là được.”
    Đọc đoạn này mà sém nữa…..phun luôn li nước vào màn hình. Viêm ca không quan tâm đến ngoại hình của Nguyệt ca như thế nào, miễn là anh ấy trở thành thư kí (người yêu) hoàn mĩ. của anh…Tình cảm của Viêm ca thật rộng lớn nha…..

    Reply
    • =.=
      lại có người bắt đầu lên cơn a

      Reply
    • mềnh cũng mún tự huyễn hoặc bản thân như thế, tiếc là hok đc a~~~, anh Viêm này rõ ràng chả đếm xỉa gì ai ngoài a Dạ, haizz….

      Reply
      • tốt nhất là k nên làm mất hứng cái tên nào đó đang lên cơn
        =.=”

      • Haizzz, lâu lâu…chế tí cho vui ấy mà, đương nhiên biết anh Viêm ko đếm xỉa đến ai ngoài em trại của mình rồi. Dù sao thì, cái này cũng không có ảnh hưởng đến mình nhiều lắm, Liu a, chính cậu mới là người làm tớ ảnh hưởng đó. Cậu có biết tớ hàng đêm mất ngủ, cười một mình để tưởng tượng đến cảnh…….của cậu và……….(cái này cho cậu tự chọn đấy, thích ai hơn)

  5. Cậu ấy bị người ta chơi SM đúng không????
    Woaaa………. mình cũng muốn thấy
    chắc đã ghiền lắm

    Reply
    • Chết tiệt
      Là cái tên nào dám nói ta bị người khác SM đó

      Reply
      • ko lẽ là thật O..o * trợn mắt háo hức*

      • chẳng lẽ cậu muốn làm nữ vương thụ à, mà ai là công ta
        theo tớ thì thà SM còn hơn
        Hắc hắc…

      • ta ko quen mấy tên này
        ta ko quen mấy tên này
        ta ko quen mấy tên này
        ……………………………….
        ta ko quen mấy tên này
        aaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
        ta mún giết chúng

      • không wen ai thế
        mà tớ cũng không wen cậu, chỉ tham gia góp vui thui

      • Mà cho tớ hỏi một tí, cậu muốn ai làm công thế?

      • bềnh tễnh đi tềnh iu, ko nên kích động cũng ko cần thẹn thùng như thế, cho dù thực có SM ấy mà, dần rồi sẽ quen thôi, ngoan, * xoa đầu*

      • =.=”
        ………………..
        ta chui vô góc tường tự kỉ

      • làm gì mà buồn đời thế

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: