RSS Feed

Huyền Nhật Thú – vol4c8

Study 8: Ngoài phán đoán chính xác còn có lòng đồng cảm

Elian thực sự là bất đắc dĩ đến cực điểm, bọn họ vốn còn đang ăn vô cùng vui vẻ, đồ ăn tươi mới lại ngon lành, nhân viên phục vụ đáng yêu lại thân thiện, phòng ăn cũng trang hoàng rất đẹp đẽ, mặc dù giá cả cao một chút, nhưng, chỉ nhìn phần ăn một người của Nhật Hướng Dạ, liền cảm thấy mình sẽ phải trả thật sự rất là giá trị à!

Trả tiền cũng không phải là cậu. Eli đọc được tiếng lòng đang âm thầm trong lòng đáp trả.

Ai biết, khi hắn còn đang bóc tôm, Eloise đang cắn tôm biển, Eli đang yên lặng mà cắt tảng thịt bò, Ezart đang gặm chân gà, Nhật Hướng Dạ đang bưng hai cái khay lớn chứa đầy đồ ăn trở về chỗ ngồi…

Đột nhiên, một đợt súng vang lên, sau đó là một đống người xông vào, giữa bọn chúng có người lớn giọng rêu rao: “Không được động đậy! Toàn bộ ngồi xổm xuống đất, hai tay ôm đầu!”

Mọi người trong phòng ăn đều sững sờ, mỗi người đang cầm những đồ ăn khác nhau, tầm mắt lại cùng hướng vào một nơi, tên khủng bố cầm súng ở cửa. Sau đó, lại là một đợt súng nổi lên, khách trong phòng ăn bắt đầu la hét, bốn phía tháo chạy, nhưng, cái cửa duy nhất lại bị phần tử khủng bố ngăn cản rồi, bọn họ cuối cùng chỉ có thể chen chúc ở cuối phòng ăn.

Lúc này, năm người khách nào đó lại vẫn tiếp tục ngồi ở bên bàn, ở trong một cuộc hỗn loạn này, đúng là rất nổi bật.

Elian nhét con tôm đã bóc xong trên tay vào trong miệng, sau đó mồm miệng ngồm ngoàm nói với mọi người: “Chúng ta trước hết đừng đả thảo kinh xà đi… A Dạ, muốn ăn thì ăn hết mau lên.”

Nhật Hướng Dạ đang dùng tốc độ kinh người giải quyết hai khay đồ ăn, nghe thấy lời của Elian, nó vừa gật đầu, đồng thời lại quất thêm nhiều đồ ăn.

Eloise dứt khoát ôm lấy tôm biển của mình, ngồi xổm xuống đất tiếp tục ăn, dù sao bọn khủng bố không phải muốn bọn họ ngoan ngoãn ngồi xuống đất sao?

Eli buông dao nĩa, dùng khăn ăn lau lau miệng, sau đó ngồi xổm bên cạnh Eloise.

Ezart không nhịn được túm lấy vài miếng chân gà, sau đó ngồi xuống mặt đất, tiếp tục gặm chân gà.

Lúc này, thêm mười mấy tên khủng bố cầm súng máy tiến vào, bọn chúng nổ súng không kiêng nể, không lâu sau, đã khống chế dân chúng trong phòng ăn, mọi người đều bị ép ngồi ở chỗ trống chính giữa phòng ăn.

Thời gian thực sự quá gấp rút, cho dù Nhật Hướng Dạ cái tên tốc độ ăn cơm kinh người này, cũng không thể giải quyết hết đồ ăn trong khay, mắt thấy chỉ còn lại mấy người chưa người xuống, nó đành phải bưng hai cái khay lớn, sau đó, ngồi ở giữa nhóm bạn, dùng thân hình của mọi người che cho mình, sau đó tiếp tục cố gắng phấn đấu ăn.

Mặc dù hiện trường không khí căng thẳng, không ít người đã bắt đầu nhỏ tiếng thút thít, nhưng, lại vẫn có năm người không hề có tí căng thẳng, đang vùi đầu cố ăn.

“Thế này không cần trả tiền nữa.” Eli như nghĩ tới cái gì nói.

“Oh!” Elian đột nhiên mắt sáng lên, vậy hắn cũng không cần trả tiền cho Eli nữa.

“A Dạ, chia tôi một chút.”

Eloise đã ăn sạch tôm biển của mình, chùi chùi miệng, vẫn chưa thỏa mãn, đành phải ăn xin Nhật Hướng Dạ đang cầm hai khay đồ ăn lớn bên cạnh.

“Được.” Nhật Hướng Dạ thuận tay đưa qua một con cua.

“Tôi cũng muốn.” Ezart cũng không lịch sự chút nào mà tự mình vươn tay lấy đi một khối bánh ngọt.

Eloise lập tức trừng hắn, nói thẳng: “Con trai ăn bánh ngọt cái gì chứ?”

“Lạ à nha, chẳng lẽ chỉ có con gái mới có thể ăn bánh ngọt hả?” Ezart cắn một miếng bánh ngọt, khó chịu trả lời: “Vậy ý cậu là nói, a Dạ không phải con trai à? Bánh ngọt cũng là của cậu ấy lấy.”

“Đó thì khác à! A Dạ đáng yêu như thế, vốn đã rất thích hợp ăn bánh ngọt rồi! Cậu cái loại tứ chi phát triển này, ăn bánh ngọt cái gì chứ!”

“Cô…”

“Yên lặng!” Những tên khủng bố cầm súng kia rống giận.

Đối với cảnh cáo này, năm người vốn không thèm để ý, nhưng dân chúng ngồi bên cạnh bọn chúng sợ bị liên lụy, nhao nhao bực tức với bọn chúng, trong miệng còn mắng “lũ ranh con không biết tốt xấu này”, “mau câm miệng” vân vân, dữ tợn đến không thể nào liên tưởng đến bộ dạng đáng thương mới vừa rồi còn khóc thút thít của bọn họ, bọn chúng cũng chỉ đành ngoan ngoãn ngậm lại miệng.

“Bọn chúng rốt cuộc muốn làm cái gì?” Elian len lén hỏi Eli.

“Phần tử khủng bố bắt người đòi tiền mà thôi.” Eli nhàn nhạt trả lời.

Elian cười khổ: “Vậy thì quên đi, chúng ta mặc dù không sợ bọn chúng, nhưng ở đây quá nhiều dân chúng, nếu như thật sự đánh lên, có thể sẽ có người bị ảnh hưởng, loại chuyện này thì giao cho chính phủ lo đi, chúng ta thì ngoan ngoãn làm con tin, tôi nghĩ bọn chúng chỉ là muốn tiền, không đến nỗi sẽ giết hết mấy trăm người trong đây!”

Eli gật gật đầu, nhỏ giọng nói: “Bọn chúng phần lớn muốn lấy tiền rồi bỏ đi, không có ý định tàn sát.”

Nghe vậy, Elian càng thêm an tâm, thậm chí có loại xúc động “phần từ khủng bố, các ngươi làm thật tốt, giúp ta bớt một khoản phí ăn rất lớn, còn thuận tiện ngăn cản a Dạ đi mua sắm điên cuồng ở đại triển lãm đồ chơi”.

Nhật Hướng Dạ ăn hết hơn một khay, cảm giác có chút no rồi, cũng ngừng lại không ăn nữa, nửa khay còn lại để cho Eloise và Ezart tranh giành lẫn nhau.

“Oa a! Oa…”

“Đừng khóc, con, đừng khóc mà! Đừng sợ, mẹ đây.”

Nhật Hướng Dạ tò mò quay đầu lại, ngồi cách nó không xa, có một người mẹ đang dỗ dành đứa con trên tay, mặc dù trên khóe mắt bà đều vẫn vương nước mắt, lại mỉm cười dịu dàng bảo con đừng sợ.

Đó là… người mẹ sao? Nhật Hướng Dạ hết sức tò mò quan sát hai người.

Có lẽ em bé cũng có thể phát giác bầu không khí xung quanh không phù hợp đi, mặc cho mẹ dỗ dành nó thế nào, đứa bé vẫn khóc không ngớt, khóc đến khàn giọng kiệt lực, cả khuôn mặt nhỏ đều đỏ bừng.

Trong đó một tên phần tử khủng bố mới đầu là sốt ruột trừng mắt đứa bé mấy cái, sau đó lúc tiếng khóc đứa bé càng lớn, hắn vậy mà cầm súng chỉ và đôi mẹ con đó, rống to: “Ầm ĩ chết người rồi! Bảo nó ngậm miệng, nghe thấy chưa, nếu không ta một súng thịt các ngươi!”

Người mẹ hoảng loạn ôm chặt đứa trẻ, an ủi biến thành thúc giục: “Con ơi, bảo bối, đừng khóc, mau đừng khóc!”

Đừng khóc nữa! Nếu không mẹ ngươi sẽ bị ngươi hại chết! Nhật Hướng Dạ nắm chặt tay, trong lòng bạt mạng hô theo.

Em bé lại càng khóc lớn hơn.

“Khốn khiếp!” Tên khủng bố sốt ruột kia cầm súng đi về phía mẹ con, ánh mắt rất là hung tàn.

Ánh mắt đám người Elian trở nên sắc bén.

“Làm gì? Đừng gây chuyện!” Tên khủng bố khác nhìn thấy sự tình không ổn, vội vàng muốn ngăn cản hắn.

“Không sao.”

Đột nhiên, trong những tên khủng bố có người mở miệng, sau đó mọi tên khủng bố đều an tĩnh lại.

Đây là đầu lĩnh. Nhật Hướng Dạ lập tức hạ phán đoán.

Tên thủ lãnh kia chầm chậm đi qua phía mẹ con, mang mỉm cười hết sức ôn hòa, dọc đường lúc đi qua tên đồng bọn sốt ruột cầm súng, còn mở miệng khiển trách: “Làm gì nổi giận như thế? Em bé cũng là rất đáng yêu đây!”

Tên thủ lĩnh đi tới trước mẹ con, vươn tay trêu đùa đứa trẻ nhỏ một chút, đứa bé vậy mà ngừng khóc lại, tò mò nhìn người xa lạ này.

Tên thủ lĩnh vươn tay muốn bế lấy đứa bé, người mẹ có chút hoảng loạn không biết làm sao, nhưng sau khi nhìn tươi cười của người này, hình như lại có chút yên tâm, trong bất tri bất giác, đứa bé liền để cho tên thủ lĩnh này bế đi, tên thủ lĩnh bế đứa trẻ, vừa lắc, vừa dỗ, một mạch đi về phía cửa sổ.

Nhật Hướng Dạ lại không hề buông lỏng, nó suy nghĩ, có thể trở thành thủ lĩnh của những tên khủng bố này, người này chắc chắn không thể là một người tốt thích bảo vệ trẻ con.

“Bầu trời bên ngoài đẹp không?” Tên thủ lĩnh cười hỏi đứa bé, đứa bé cũng cười khanh khách theo.

Nguy hiểm! Chuông cảnh báo trong lòng Nhật Hướng Dạ vang lên, nó vô thức làm tư thế có thể làm ra phản ứng nhanh nhất.

Tên thủ lĩnh một súng bắn vỡ cửa sổ, sau đó dùng một tay nắm đứa bé, vươn ra bên ngoài cửa sổ…

Người mẹ sững sờ, dường như hoàn toàn không hiểu xảy ra chuyện gì.

Ngay cả bọn khủng bố cũng bởi vì hành động và lời nói không nhất trí của tên thủ lĩnh mà sửng sốt.

Tên thủ lĩnh quay người lại, cười lạnh nói với mọi người: “Thời gian cũng sắp đến rồi, đúng lúc để nhắc nhở người phía dưới, thứ nên chuẩn bị cũng tốt.”

Đứa bé!

Nhật Hướng Dạ mắt thấy đứa bé sẽ bị ném ra ngoài cửa sổ, lúc này, chip lại cảnh cáo nó, không nên động đậy, đi cứu đứa trẻ kia sẽ chỉ làm cho đả thảo kinh xà, gây ra thương vong càng lớn, hi sinh đứa bé, chờ đợi thời cơ tốt nhất ra tay, mới có thể cứu được càng nhiều người.

Hơn nữa, ở trên cao như thế này, nó muốn cứu đứa bé thì tất phải lộ ra cánh thép phi con người, lúc này phương tiện truyền thông bên ngoài quá nhiều, nhất định sẽ bị chụp được, như thế là vi phản mệnh lệnh của chủ nhân hạ.

Chip phân tích rất hoàn chỉnh, không cứu mới là lựa chọn tốt nhất.

Lúc này, tên thủ lĩnh buông tay, đứa bé “oa” ra một tiếng.

“Con của tôi!” Người mẹ kiệt lực khàn giọng gào to.

Nhật Hướng Dạ đi chuyển, nó nhanh chóng xông về cửa sổ, tốc độ nhanh đến ngay cả tên thủ lĩnh cũng phản ứng không kịp, nó đã nhảy ra ngoài.

Nhật Hướng Dạ sau khi ôm lấy đứa bé, liền cảm giác thấy uy lực của lực hấp dẫn rồi, cánh thép triển khai vẫn cần mấy giây, bây giờ nó phải tranh thủ thời gian, nó lập tức cắm tay phải vào tường của công ty bách hóa.

Nhưng, nó thực sự quá nặng, một chút chống đỡ này không đủ để làm cho nó dừng lại, thậm chí không giảm chậm bao nhiêu tốc độ, nó đạnh phải đem đế giày cũng dán lên tường, sau đó đạp một cái nặng nề, ngay cả chân cũng tiến vào bên trong vách tường, lúc này, tốc độ rơi xuống cũng giảm chậm rồi.

Lúc này, khung chính của cánh thép hình thành cũng gần xong rồi, Nhật Hướng Dạ một hơi đạp ra ngoài một cái, để cho cánh sau lưng có không gian mở rộng.

Cánh vừa mở rộng ra, an toàn của hai người cũng không lo nữa, lúc này, Nhật Hướng Dạ mới có thời gian đánh giá đứa bé trong lòng, đứa bé trong lòng cũng không khóc nữa, đúng lúc kinh ngạc tròn to mắt nhìn lại Nhật Hướng Dạ.

Thấy đứa bé không sao, Nhật Hướng Dạ cũng thở phào, nhưng cũng cảm thấy kỳ diệu, đứa bé này không hề có quan hệ với nó, nhưng bản thân lại cảm thấy không cứu nó không được.

Tiếng súng!

Nhật Hướng Dạ đột nhiên nghe thấy rồi, mặc dù chỉ có một tiếng, nhưng nó nghe thấy chỗ lúc đầu của mình truyền đến tiếng súng, hẳn sẽ không, hành động lỗ mãng của mình gây ra hậu quả gì?

Ezart và Elian bọn họ đều còn ở trên lầu!

Nó rất vội vã, thậm chí cảm thấy tốc độ cánh bay quá chậm, dứt khoát ở trên tường chạy lên, trong nháy mắt đã trở về tầng thượng.

Từ cửa sổ trong suốt có thể nhìn thấy, Elian đang che ở phía trước người mẹ của đứa bé, trên tay vung theo đao quang năng, chặn rớt đạn của phần tử khủng bố, Ezart và Eloise cũng giơ vũ khí đứng ở bên cạnh Elian, Eli thì đỡ người mẹ đang đau khổ kia.

Nhưng trên tay phần tử khủng bố vẫn còn có càng nhiều con tin, bọn chúng chỉa súng lên đầu những người khác, muốn uy hiếp đám người Elian dừng tay.

Thấy tình trạng đó, Nhật Hướng Dạ trong lòng giận dữ, đem đứa bé đặt ở dưới áo, sau khi bảo hộ vững vàng, một phát đánh vỡ cửa sổ.

Lúc này, mọi súng kích đều tập trung lên người Nhật Hướng Dạ, nhưng nó dùng cánh thép để chặn rớt phần lớn đạn, một phần thì tránh đi, chỉ có số ít sượt qua thân thể của nó, nhưng gây ra nguy hại không lớn.

“Nhật Hướng Dạ nói, mau! Thừa dịp đánh ngã bọn chúng.” Eli nhỏ giọng nói với mọi người.

Elian lập tức nói: “Ezart, năm tên bên phải, Eloise và Eli, ba tên bên trái.”

Chính hắn thì là, năm tên ở giữa!

Ezart vừa nghe năm tên bên phải, lập tức liền xông về hướng đó, Eloise và Eli căn bản là cùng lúc với Ezart xông đi, mặc dù lời Elian chỉ thị bọn họ vẫn chưa ra khỏi miệng, nhưng không hề gì, tốc độ suy nghĩ nhất định nhanh hơn tốc độ nói, Eli sớm đã “nghe” thấy chỉ thị của Elian rồi.

Tốc độ của bọn họ nhanh như thế, khi phần tử khủng bố phản ứng lại, ba phía đội ngũ sớm đã đánh ngã vài kẻ địch rồi.

Elian là cầm song đao, trái phải mỗi bên một đao, chặt đứt tay phải của hai người, súng trên tay bọn chúng đương nhiên rớt xuống, người cũng ngã trên mặt đất kêu rên không ngớt.

Ezart vung ra một cái nắm đấm, đánh bay một gã, sau đó gã này lại tiện thể tông bay một gã đồng bọn của mình.

Eloise bởi vì là muốn ra ngoài dạo phố, không mang cái cầu chùy nên đặt ở triển lãm đó, đành phải bắt chước Ezart, nắm đấm giải quyết mọi thứ, Eloise một đấm đem một người đánh đến tông vỡ bình phong thủy tinh của phòng ăn, rồi lại tiếp tục văng về sau, lần nữa tông vỡ cửa thủy tinh của phòng ăn, sau đó té xuống mặt đất, , ngay cả tiếng cũng không thốt ra được.

Eli thì im hơi lặng tiếng xuất hiện ở phía sau tên phần tử khủng bố nào đó, sau đó im hơi lặng tiếng mà đem đao chọc vào trong thân thể người ta, lại im hơi lặng tiếng trở lại bên cạnh Eloise.

Mặc dù phần tử khủng bố dưới tình huống đồng bọn liên tiếp bị đánh ngã, cuối cùng cũng hồi thần lại, đem nòng súng chuyển hướng qua những tên còn khủng bố hơn những phần tử khủng bố này.

Chỉ là, cho dù trên tay có súng máy, nhưng cũng không làm gì được bọn chúng, phần tử khủng bố vẫn từng tên rồi lại từng tên bị đánh ngã.

“Tấn công con tin!” Tên thủ lĩnh kia thấy tình huống không ổn, lập tức hô to.

Phần tử khủng bố lập tức chỉa súng và đám người, những người bị súng chỉa vào la hét lên, tiếng súng rung trời vang qua, những người vốn tuyệt vọng cho rằng mình chết chắc rồi… nhưng, sau khi tiếng súng vang lên, trên người một chút cảm giác đau đớn cũng không có.

Bọn họ ngẩng đầu nhìn lên.

Một đôi cánh màu bạc khổng lồ đã che chắn bọn họ, phía dưới cánh, thiếu niên không nhìn thấy rõ diện mạo đối mặt với bọn họ, dùng lưng và cánh của nó đã ngăn cản mọi công kích.

“Oaa!” Đứa bé bị tiếng súng dọa đến khóc lên.

“Con của tôi!” Người mẹ kinh hô, bà chạy tới, nhìn thiếu niên tóc bạc, trên khuôn mặt vừa kinh sợ vừa chờ mong.

Nhật Hướng Dạ kéo đứa trẻ từ dưới áo ra, sau đó đưa cho người mẹ, đứa bé nhìn thấy mẹ, lập tức nín khóc, vùi thẳng vào trong lòng mẹ.

“Con ơi, oh! Con của tôi!”

Người mẹ mắt đầy nước nhìn đứa con không chút tổn hại của mình, bà ngẩng đầu lên, nhìn thiếu niên, trong mắt đã không còn kinh sợ, chỉ còn cảm kích và dịu dàng, mềm giọng nói: “Cám ơn, cám ơn cậu… thiên sứ.”

Mặc dù, giọng của người mẹ nhỏ như thế nhẹ như thế, ở trong một vùng hỗn loạn của tiếng súng và đánh đấu, nhỏ không thể nghe, nhưng Nhật Hướng Dạ lại nghe đặc biệt rõ ràng, tiếng thiên sứ đó, là đang chỉ nó sao? Một người mẹ lại gọi nó là thiên sứ đây…

“Huyền Nhật!”

Giọng hổn hển của Elian truyền tới, lúc này, Nhật Hướng Dạ cuối cùng bình tĩnh trở lại, đây mới phát hiện, Elian không biết từ lúc nào, đã đứng ở phía sau mình, dùng đao quang năng ngăn đạn thay nó.

Nhật Hướng Dạ quay người qua, nhìn tình huống hiện trường một chút, theo lý thuyết, những phần tử khủng bố này căn bản không phải đối thủ của bọn họ, nhưng mọi người vì bảo vệ con tin, lại thường xuyên không thể không ngừng công kích, xoay người bảo vệ dân chúng.

Thấy tình trạng đó, Nhật Hướng Dạ thu hồi cánh, cánh mặc dù có thể ngăn dạn, nhưng, cánh rất lớn lại khiến cho nó hành động không tiện, hơn nữa, kim loại lưu chất cấu thành cánh đến từ tứ chi của nó, cho nên lúc có cánh, bộ xương của nó sẽ trở nên tương đối yếu ớt.

“Elian-ge.”

“Hả?” Elian ngẩn người, đao quang năng trên tay vẫn không ngừng xoay chuyển, đem đạn bắn tới đánh cho đạn văng tứ xứ.

“Năng lượng tóc, phát động!”

Nghe thấy tiếng hô của Nhật Hướng Dạ, Elian ngẩn người, không nhịn được quay đầu nhìn… tóc ngắn của Nhật Hướng Dạ đột nhiên đã biến dài, hơn nữa trở nên càng sáng bạc, thậm chí là phát ra ánh sáng trắng.

Elian biết đó là cái gì, là năng lực đặc biệt của a Dạ, sợi tóc năng lượng, bản thân trước kia đã chịu khổ vì sợi tóc này, nhưng lần này lại …thật dài à! Hắn kinh ngạc nhìn tóc của a Dạ càng ngày càng dài, hơn nữa còn bay loạn trong không trung, giống như là ma quỷ của địa ngục tới!

Phần tử khủng bố cũng chú ý tới rồi, bọn chúng lộ ra vẻ mặt kinh khủng, sau đó thì là một trận bắn quét điên cuồng…

Lúc này, tóc năng lượng đã dài hơn chiều cao của Nhật Hướng Dạ rồi, nó dùng tóc năng lượng che chắn mình, đạn bắn vào trong tóc, trong nháy mắt hóa thành một làn khói nhẹ.

Mục tiêu số một, tỏa định, mục tiêu số hai, tỏa định, mục tiêu số ba…

Tóc năng lượng, phát xạ!

Tóc của Nhật Hướng Dạ trong nháy mắt tập trung thành vài bó, dài mảnh như dao nhọn, tóc này nhanh chóng vọt ra ngoài, sau đó chuẩn xác cắt đứt tay phải của phần tử khủng bố đã bị tỏa định, vết cắt gần như giống với vết của song đao Elian tạo thành.

Có mấy tên phần tử khủng bố tránh qua công kích thứ nhất của tóc, sau đó điên cuồng bắn quét vào hướng tóc, nhưng là tốn công vô ích, dao tóc sau mấy lần tránh qua, vẫn chuẩn xác cắt đứt tay phải của bọn chúng.

Những dao tóc này giống như là phân thân của Nhật Hướng Dạ, động tác nhanh chóng, hơn nữa mang theo nguy hiểm trí mạng.

Mấy phần tử khủng bố trốn khỏi nguy cơ đứt tay, lúc xoay người muốn bỏ chạy, lại bị một quả đấm đánh văng, dính lên trên tường, sau đó chảy xuống sản nhà, không hề động đậy, có tên khủng bố thì nhìn thấy hai cái hình tròn màu lam không ngừng xoay chuyển, trong lúc nhìn đến hoa mắt chóng mặt, trên tay đột nhiên đau xót, cúi đầu nhìn, mới phát hiện mình thiếu đi tay phải.

Không lâu sau, phần tử khủng bố gần như đều mất đi năng lực chiến đấu, tên thủ lĩnh thấy tình thế không ổn, đang muốn từ cửa chạy thoát…

Một cô gái ngăn ở cửa, đem nắm tay của mình đập vào nhau đến vang lên. Phía sau cô còn đứng một tên to con cũng nắm tay như thế cộng với một ám sát giả luôn luôn im hơi lặng tiếng.

Cô gái kêu to: “Lại có thể ngay cả em bé đáng yêu cũng không tha, ngươi cái đồ cặn bã này!”

Ám sát giả lạnh lùng nói: “Hắn nói, em bé thì coi là gì, chẳng qua là thứ cặn bã ồn ào chết người lại vô dụng.”

Tên thủ lĩnh trợn lớn mắt, hắn, hắn căn bản không mở miệng nói, người này làm sao có thể biết trong lòng mình đang nghĩ cái gì?

“Heh heh!”

Ba người lộ ra cười lạnh cực độ nguy hiểm, chậm rãi đi đến phía tên thủ lĩnh, người sau sợ đến ngay cả chân cũng đứng không vững.

Nhìn thấy ba người đánh đập tên thủ lĩnh, Elian thực sự cảm thấy tên đó có chút đáng thương, thân là thủ lĩnh của một phần tử khủng bố, khổ cực như thế bắt giữ công ty bách hóa, vất vả lắm mới diễu võ dương oai một phen, lại gặp phải mấy học sinh còn khủng bố hơn so với phần tử khủng bố…

Hắn đã đáng thương như thế rồi, Elian thực sự không thể gia nhập thêm vào hàng ngũ đánh đập hắn, đành phải dy chuyển bốn phía, đem toàn bộ súng của phần tử khủng bố rớt xuống đá đến một góc, để tránh cho cái gã nào vẫn chưa đau đớn bất tỉnh, lại cầm súng lên làm loạn.

Lúc này, hắn đột nhiên thoáng nhìn thấy, tóc trắng bạc dài dài đó của Nhật Hướng Dạ chầm chậm rút ngắn, rút ngắn, cuối cùng Nhật Hướng Dạ lại biến thành thiếu niên tóc ngắn, thiếu niên đứng đờ ra một chút, sau đó ngã thẳng xuống đất, còn phát ra tiếng vật nặng rớt xuống đất.

“A Dạ! Cậu làm sao vậy?”

Elian lo lắng tiến lên nâng Nhật Hướng Dạ dậy.

“Dùng sạch năng lượng rồi… tôi buồn ngủ quá! Elian-ge, tiếp theo giao cho anh rồi, chúc ngủ ngon.”

Nói xong, Nhật Hướng Dạ nghiêng đầu, thiếp đi.

Elian dở khóc dở cười, đây, đây cũng ngủ hơi quá trực tiếp rồi.

“Đi mau! Cảnh sát tới rồi.”

Eli vọt lại, nhỏ giọng cảnh báo: “Thân phận của Nhật Hướng Dạ không thể phơi bày.”

Gay go rồi! Elian vội vàng thảy Nhật Hướng Dạ cho Ezart sức lực lớn, sau đó xoay người nhìn bản đồ thoát hiểm trên tường. Hắn nhíu mày hỏi Eli: “Cảnh sát đến từ bên nào?”

“Chỗ thang máy tới.” Eli ngắn gọn trả lời.

“Vậy chúng ta đi thang thoát hiểm!” Elian nói xong, thấp thoáng nghe thấy tiếng bước chân dồn dập không xa, hắn lập tức quay đầu nói với mọi người: “Đi mau!”

Mọi người lập tức theo phía sau Elian bắt đầu chạy trốn, Eloise vừa chạy vừa oán giận: “Chúng ta cứu nhiều người như thế! Vì sao phải chạy trốn như tù trốn trại vậy chứ?”

“Ngẫm lại Nhật Hoàng nếu như biết thân phận của a Dạ bị phơi bày, hắn sẽ xuất hiện biểu tình gì?”

Eloise chạy còn nhanh hơn so với Elian.

Mọi người chạy đến cửa, nhưng bên ngoài sớm đã bị lớp lớp cảnh lực phong tỏa, đang phiền não nên làm sao đi ra ngoài, Nhật Hướng Dạ thiếp đi đã tỉnh lại, nó vừa nghe nói là vấn đề giao thông, lập tức liền gọi điện thoại cho tài xế.

Mọi người cười khổ nói: “A Dạ, cho dù là tài xế, cũng là không thể…”

Một cỗ xe thể thao tông vỡ cửa lớn, thủy tinh vỡ đầy đất, xe thể thao phát ra tiếng ma sát dài, vừa vặn dừng ở trước chân Nhật Hướng Dạ.

Lúc này, tài xế đi xuống, vẫn tây trang thẳng tắp như cũ, trên tay còn mang găng tay trắng, cung kính mà mở cửa xe cho Nhật Hướng Dạ.

“…” Mọi người trợn mắt nhìn tài xế này, hắn hoàn toàn là một mẫu tài xế an toàn chuyên nghiệp, tuyệt đối không như vừa rồi tông vỡ một cánh cửa lớn của công ty bách hóa.

Về tới Nhật gia, đám người vừa mới đánh đập phần tử khủng bố, cùng dáng vẻ ăn xong bữa khuya thường ngày, cũng không khác bao nhiêu, bọn họ cũng không lo lắng chuyện mình đánh đập phần tử khủng bố sẽ truyền ra ngoài lắm.

Dù sao, Nhật Hoàng sẽ luôn đem sự việc áp xuống.

“A Dạ, ngủ ngon, ngày mai gặp ở trường nhé!” Elian cười tạm biệt.

“Elian-ge…” Nhật Hướng Dạ đột nhiên gọi hắn.

Mọi người ngừng bước chân.

Nhật Hướng Dạ cùi đầu, nhỏ giọng hỏi: “Các cậu có phải… đã phát hiện tôi không phải Huyền Nhật rồi?”

Mọi người sửng sốt, cái này… muốn không phát hiện cũng khó đi? Cậu cũng gọi Elian là Elian-ge rồi đấy!

“Không phải tôi nói.” Eli lập tức mở miệng phủ nhận.

Nhật Hướng Dạ nhìn về phía Eli, người sau rúc về sau lưng Elian, sắc mặt cảnh giác, Nhật Hướng Dạ phì một tiếng cười nói: “Cho dù là Eli cậu nói, tôi cũng sẽ không làm gì cậu à!”

Eli chầm chậm từ sau lưng đồng bạn bước ra, thần sắc đã hòa hoãn rất nhiều, hắn biết Nhật Hướng Dạ nói chính là thật, suy nghĩ của nó thực sự quá một đường thẳng rồi, phi thường dễ đọc.

Eli thật ngốc, lại thật sự cho rằng mình sẽ làm gì với cậu ta, Nhật Hướng Dạ cười suy nghĩ.

Thằng nhóc này… Eli lộ ra biểu tình kỳ quái, hơn nữa còn vô tình dùng xưng hô của Ezart đối với Nhật Hướng Dạ.

Nhật Hướng Dạ nhìn mọi người, đột nhiên cúi xuống một cung lớn, nói với mọi người: “Tôi, tôi gần đây khiến cho mọi người thêm rất nhiều phiền toái, rất xin lỗi.”

Mọi người sửng sốt, rốt rít mở miệng nói: “A Dạ, không có gì…”

Chỉ có Ezart hừ một tiếng, khó chịu nói: “Từ lúc cậu vừa xuất hiện, từ đầu đến chân đã là cái phiền toái lớn.”

Eloise lập tức phản bác: “A Dạ cho dù là cái phiền toái nhỏ, cũng là phiền toái nhỏ siêu cấp đáng yêu!”

Ezart khó chịu liếc cô nàng một cái.

Nhật Hướng Dạ có chút e dè hỏi: “Ezart, cậu ngày mai sẽ chờ tôi cùng đi học chứ?”

Ezart liếc nó một cái, người sau đang cúi đầu, bộ dạng mười phần đáng thương… Con chó nhỏ này! Hắn đảo trắng mắt, giọng rất lướt nói: “Tôi đi học đều phải qua chỗ này à! Nếu như có thằng nhóc phiền toái tự mình đi theo, tôi lại có biện pháp gì!”

Phụt! Ba người Elian nghe vậy, đều không nhịn được bật cười.

“Được rồi! Tôi phải đi về đây.”

Vẻ mặt của Ezart có chút cứng ngắc, nói xong, quay người đi.

“Bai bai! Ezart.” Nhật Hướng Dạ vội vàng ra sức vẫy tay tạm biệt.

Ezart đầu cũng không quay lại, chỉ là vẫy vẫy tay về sau.

Elian ôn tồn nói: “Vậy bọn tôi cũng đi đây, a Dạ.”

“Bai bai, Elian-ge, Eloise, Eli.” Nhật Hướng Dạ cũng vẫy vẫy tay với ba người.

◊◊◊◊

“A Dạ thoạt nhìn hình như rất vui vẻ.”

Nhìn hình ảnh máy theo dõi từ cửa truyền tới, An Đặc Khiết không khỏi tự lẩm bẩm, mặc dù trong thư phòng còn có một người khác, nhưng, người đó bây giờ thần sắc cứng ngắc, cơ thể cũng cứng ngắc, không xa người chết lắm, cho nên rõ ràng là không thể giao tiếp.

“Vậy tôi đi trước tiếp tục nghiên cứu đây.”

An Đặc Khiết đắn đo suy nghĩ, chuyện trong nhà giữa hai anh em này, hắn vẫn không cần quản kỹ, chuồn trước là thượng sách.

Nhật Hướng Viêm cũng không có ngăn cản hắn.

Khi An Đặc Khiết tới phòng khách, đúng lúc nhìn thấy Nhật Hướng Dạ đã tiến vào phòng khách, hắn vội vàng nhỏ giọng nói: “Ông anh con đã biết con không phải Huyền Nhật rồi, còn nhìn thấy chuyện của công ty bách hóa vừa rồi, bây giờ hắn đang ở thư phòng làm hóa thạch tức giận, ta thấy con hay là mau chóng đi xin lỗi, dỗ dành hắn đi!”

Nhật Hướng Dạ vừa nghe, cũng căng thẳng lên: “Ge, gege rất tức giận sao?”

An Đặc Khiết gãi gãi mặt, giơ ví dụ: “Có lẽ so với lúc trước con bị thương, tức giận cũng gần như thế đi!”

Vậy chính là vô cùng tức giận rồi! Nhật Hướng Dạ bắt đầu căng thẳng lên.

“Ta đi làm thí nghiệm trước đây, con mau chóng đi an ủi anh con đi!”

An Đặc Khiết chuồn rất nhanh, nói xong, hắn tay chân lanh lẹ mà nhảy lên salon, sau đó liền lặn xuống tầng ngầm.

“A! An Đặc Khiết papa thật gian!”

Nhật Hướng Dạ có chút uất ức, nó ngẩng đầu nhìn thư phòng một chút, mang tâm tình lo lắng không yên lên tầng hai, lúc ngang qua thư phòng, nó do dự một chút.

“Hmm… ngày mai xin lỗi gege sau cũng được.”

Nó vẫn nhát gan mà tuyển chọn chạy về phòng của mình, thậm chí túm lấy quần áo, nhảy vào phòng tắm tắm rửa, mười phần mười hành động trốn tránh.

Khi nó tắm rửa xong, khi đang chùi đầu tóc ẩm ướt đi ra…

Trong phòng có người!

Nhật Hướng Dạ mới vừa cảnh giác lên, liền nhìn thấy một người ngồi ở bên giường, mặc dù người đó đối lưng với nó, nhưng, cái bóng lưng đó cho dù hóa thành bụi, Nhật Hướng Dạ cũng không thể không nhận ra.

Gege…

“Hôm nay có vui không?”

Khi nói chuyện, Nhật Hướng Viêm cũng không quay người lại.

Nhật Hướng Dạ sửng sốt, không nghĩ đến gege không mắng nó, ngược lại câu đầu tiên lại hỏi nó có vui không. Tâm tình căng thẳng sợ hãi của nó lập tức lui đi, hưng phấn nói: “Gege, hôm nay em đã cứu một đứa bé nhỏ đáng yêu, người mẹ của đứa bé còn gọi em là thiên sứ đó!”

Nhật Hướng Viêm sửng sốt, quay người lại.

Nhật Hướng Dạ lộ ra tươi cười như thiên sứ, vui vẻ nói: “Người mẹ nói, em là thiên sứ đó!”

A Dạ… thì ra là như thế sao? Cho dù chưa từng nhìn thấy mẹ, vẫn muốn nhận được yêu thích của mẹ sao? Nhật Hướng Viêm lúc này cũng không nhịn được lộ ra mỉm cười, hắn vòng qua giường, đi tới bên cạnh em trai, vuốt vuốt đầu nó, nhẹ giọng nói: “Em vốn đã là thiên sứ rồi.”

Nghe vậy, Nhật Hướng Dạ nhỏ giọng nói: “Nhưng, trước kia chỉ là thiên sứ của gege và papa, em, em…”

Nhật Hướng Viêm trầm mặc một chút, giống như hạ quyết tâm nói: “Chỉ cần em chăm sóc mình cho tốt, không tùy tiện bị thương, không đem chính mình thành người máy bị thương cũng không hề gì, vậy em thích làm thiên sứ của mọi người, gege cũng không có ý kiến.”

Nghe vậy, Nhật Hướng Dạ có chút kinh ngạc ngẩng đầu lên, sợ hãi hô: “Gege, anh, anh nếu như không thích em chiến đấu, em sẽ nghe lời…”

Nhật Hướng Viêm cười khổ lên, cho dù a Dạ thật sự ngoan ngoãn nghe lời, hình như vẫn có rất nhiều ngoài ý muốn khiến cho nó không thể không ra tay, a Dạ ngay cả đi dạo công ty bách hóa cũng gặp phải phần tử khủng bố bắt giữ? Đây rốt cuộc là vận mệnh kiểu gì hả… Nếu như, tiếp tục cấm a Dạ chiến đấu, vậy biết đâu càng nguy hiểm.

Thấy didi cả mặt không tin, Nhật Hướng Viêm không nhịn được biện giải cho mình: “A Dạ, gege trước kia chỉ là quá quan tâm em rồi, cho nên mới hạn chế em nhiều như thế…”

“Em biết.” Nhật Hướng Dạ gật đầu.

Nhật Hướng Viêm hết sức nhấn mạnh nói: “Nhưng, đáp ứng gege, em nhất định phải bảo vệ mình cho tốt, em nếu như xảy ra chuyện, anh, anh…”

Đến đây, hắn lại không cách nào nói ra tiếp, nếu như a Dạ thật sự xảy ra chuyện, hắn sẽ thế nào đây?

Đây căn bản không thể tưởng tượng, chỉ là ước lược có thể từ kinh nghiệm lần trước, lúc ở trên đảo nhỏ, hắn tưởng lầm rằng a Dạ đã bị nổ chết, đau lòng đến gần như muốn điên cuồng, biết được chính mình tuyệt đối sẽ không có kết cục tốt.

Nhật Hướng Dạ vội vàng gật đầu nói: “Anh, em sẽ cẩn thận, nhất định phi thường cẩn thận!”

Nhật Hướng Viêm lại vuốt vuốt đầu em trai, trong lòng đột nhiên có loại thương cảm em trai lớn rồi, nhưng, lại có loại kiêu ngạo kỳ lạ, em trai của hắn hôm nay anh hùng mà cứu được một đứa bé đây!

Nội tâm tràn đầy cảm giác kiêu ngạo, Nhật Hướng Viêm không khỏi mỉm cười lên, cảm giác này vẫn không tồi mà!

8 responses »

  1. Ai tem chưa ta

    Reply
  2. cái tên tài xế gì ấy có phải là quản gia vampire của a Dạ trong no hero ko…? *trầm ngâm*

    Reply
  3. mynhatnguyen24

    Anh Viêm giống mẹ của A Dạ wá ^-^

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: