RSS Feed

Huyền Nhật Thú – Vol4c9

Study 9: Ngoài người tốt người xấu, còn có người không tốt không xấu

Một lần nữa làm hòa với anh trai, còn nhận được lời hứa “chỉ cần không tùy tiện bị thương, muốn làm cái gì cũng được” của anh trai, Nhật Hướng Dạ đem mọi chuyện nói cho anh trai, ngay cả năm cái nhiệm vụ của hiệu trưởng, nhiệm vụ thứ nhất là bảo vệ Raines, còn có vài ngày sau sắp đi nghe ca kịch, Eloise nói muốn chuẩn bị lễ phục, cho nên đi công ty bách hóa, còn có đánh đập phần tử khủng bố ở công ty bách hóa và đủ loại chuyện trải qua, tất cả đều giống như kể chuyện mà nói cho gege.

Vốn đã biết những chuyện trải qua của a Dạ chẳng liên quan gì đến cuộc sống trường học bình thường, nhưng không ngờ, lại nổi lên nhiều cao trào như thế… Nhật Hướng Viêm thở dài, hắn vậy mà vẫn cho rằng didi là trải qua cuộc sống thiếu niên bình thường ở trường học, quả nhiên, chính mình quá mơ tưởng rồi, cho nên căn bản đã tự bịt kín hai mắt và hai tai của chính mình, không đi nghe không đi nhìn, mới sẽ khờ dại như thế cho rằng a Dạ vẫn còn giống một thiếu niên bình thường.

“Gege, em vẫn có thể tiếp tục bảo vệ Raines chứ?” Nhật Hướng Dạ thấy thần sắc bất định của Nhật Hướng Viêm, có chút căng thẳng mà nói: “Em đã đồng ý hiệu trưởng phải bảo vệ hắn rồi.”

Nhìn thấy ánh mắt căng thẳng của em trai, Nhật Hướng Viêm dịu lại biểu tình, mặc dù hắn đối với việc em trai bảo bối của mình lại phải đi bảo vệ cái tên R gì đó, có chút cảm thấy không cho là đúng, tên kia là thứ gì chứ! Có tư cách bảo a Dạ bảo vệ hắn sao?

Mặc dù như vậy, nhưng hắn lại cũng không làm sao tức giận, cách nói chính xác hơn là, muốn giận cũng không giận nổi.

Những ngày qua tới nay, a Dạ thật sự từng trải qua những ngày thiếu niên bình thường sao?

“Ôi!” Nhật Hướng Viêm cực kỳ bất đắc dĩ thở dài một hơi, xoa đầu em trai, nhấn mạnh nói: “Em chỉ cần nhớ, bản thân em quan trọng hơn cái gã R kia gấp một vạn lần, biết không?”

Gege lại có thể đồng ý nó tiếp tục làm nhiệm vụ bảo vệ rồi… Nhật Hướng Dạ sau khi kinh ngạc xong, vô cùng vui mừng mà cười nói: “Em biết rồi, gege.”

Nhật Hướng Viêm nhìn tươi cười này, trong lòng cảm thấy một cơn ấm áp, đang muốn hỏi em trai có đói bụng không, có muốn ăn khuya một chút…

“Tỉnh lại rồi, tỉnh lại rồi!”

An Đặc Khiết vừa kêu vừa nhảy vọt vào.

Nhật Hướng Viêm mặt vô biểu tình mà nhìn hắn, từ trong người móc ra một khẩu súng.

“Gege!” Nhật Hướng Dạ vội vàng đoạt lấy khẩu súng của anh trai, sau đó kêu to đánh lạc đi chú ý của anh trai: “Papa, papa! Là cái gì tỉnh lại rồi?”

“Bạch Liên Nguyệt đấy!” An Đặc Khiết cặp mắt phát sáng nói: “Bạch Liên Nguyệt tỉnh lại rồi!”

Nghe vậy, Nhật Hướng Viêm không có bao nhiêu phản ứng, bởi vì hắn sớm đã được cho biết việc này, nhưng Nhật Hướng Dạ lại hết sức kinh ngạc, nó thốt ra: “Không phải không có chip sao?”

An Đặc Khiết giải thích: “Dùng chip của DSII.”

Nhật Hướng Dạ sửng sốt, dùng chip của DSII? Vậy DSII chẳng phải là…

DSII đáng ghét biến mất rồi, Bạch Liên Nguyệt vốn bị mình giết chết cũng vì thế được cứu rồi, việc hẳn là nên rất vui mừng mới dúng, nhưng, nó vẫn cứ cảm giác như vậy không ổn, nếu như thật sự vui mừng, tại sao ngực của mình vẫn khó chịu đây?

“A Dạ?” Nhật Hướng Viêm chú ý đến biểu tình của em trai, đó là bộ dạng có chút khó xử, cũng có chút mù mờ, tóm lại, là không có thần sắc vui vẻ.

“An Đặc Khiết papa, ba có thể nghĩ cách ‘cứu sống’ DSII không?”

Nhật Hướng Dạ vẫn mở miệng yêu cầu, mặc dù khi nói đến hai chữ ‘cứu sống’, chính nó cảm thấy không tự nhiên, DSII vốn không phải người, thực sự không có sống chết gì có thể nói, nhưng nó lại không nghĩ ra từ khác thay thế.

An Đặc Khiết và Nhật Hướng Viêm đều trầm mặc một hồi, An Đặc Khiết mới có chút tò mò mở miệng: “Tại sao? Con không phải rất ghét DSII sao?”

Chính Nhật Hướng Dạ cũng không hiểu tại sao, chỉ là do dự nói: “Con, con sợ DSII sẽ cướp đi gege, cho nên ghét nó, nhưng nếu như DSII chết, con, con cũng không vui…”

Nó không biết bản thân mâu thuẫn như thế nên làm sao mới phải.

“Anh mới sẽ không bị DSII cướp đi, a Dạ em rốt cuộc đang nghĩ cái gì!” Nhật Hướng Viêm phiền muộn.

An Đặc Khiết gật đầu, hiểu rõ nói: “Là bởi vì DSII rất giống con đi, nên nói là, rất giống con khi chưa mở chốt tình cảm, vất bỏ nó thì giống như vất bỏ chính con.”

Nghe An Đặc Khiết nói như thế, Nhật Hướng Dạ mới thật sự rõ ràng vì sao mình lại có hành động kỳ quái như thế, nó gật gật đầu nói: “Con lúc trước cũng giống DSII, bây giờ con đã tương đối giống con người rồi…”

Nói đến đây, nó chần chờ một chút, có phần sợ hãi nhìn gege và papa, muốn tìm kiếm đồng ý của bọn họ, chính mình đã giống như con người rồi đi? Giống như cậu bé bình thường trong miệng gege.

“Nói bậy gì vậy, em vốn đã là con người rồi!” Giọng nói của Nhật Hướng Viêm khoảng chừng cao lên tám độ rồi đi.

Nhật Hướng Dạ cười, sau đó tiếp tục nói: “Vậy có lẽ DSII cũng có thể biến thành người…”

“Đó là chuyện không thể!” An Đặc Khiết lại một hơi bác bỏ.

Nhật Hướng Dạ ngẩn người, nghiêng đầu nhìn An Đặc Khiết, chờ giải thích của hắn, người sau quả nhiên bắt đầu giải thích: “A Dạ, con vốn đã là con người rồi, chỉ là bị cấy chip vào mà thôi, nhưng DSII khác với con, nó vốn đã là người phục chế, người phục chế vốn đến nay không thể đột phá khuyết điểm bộ não tự nhiên có, không thể thuận lợi vận hành vấn đề, huống chi, DSII căn bản đã không có bộ não rồi, nó có chỉ là một con chip mà thôi.”

An Đặc Khiết chậm rãi từng chữ từng chữ giải thích rõ ràng: “DSII không phải con người, a Dạ, nó trên cơ bản không khác gì với con chơi máy tình yêu ảo.”

Nghe vậy, Nhật Hướng Dạ sửng sốt, DSII và Tiểu Ái là giống nhau?

“Vậy ngươi cứ nghĩ biện pháp bắt nó bỏ vào trong máy tình yêu ảo của a Dạ, làm bạn với Tiểu Ái không phải được à?” Nhật Hướng Viêm một chút cũng không quan tâm DSII có biến mất hay không, nhưng nếu như DSII biến mất, a Dạ sẽ đau lòng, vậy DSII sẽ cần phải có tồn tại.

An Đặc Khiết đảo trắng mắt, ngoài bác sĩ, thợ rèn, bây giờ mình còn phải làm nghiệp chế tạo đồ chơi rồi sao?

“Có thể không?” Nhật Hướng Dạ hết sức mong đợi nhìn An Đặc Khiết.

An Đặc Khiết chần chờ một chút, vừa nhìn thấy ánh mắt mong chờ của Nhật Hướng Dạ và ánh mắt nguy hiểm ‘làm không được thì giết ngươi’ của Nhật Hướng Viêm, hắn chỉ có thể nói: “Nếu như chỉ là công năng đơn giản, không liên quan tới chiến đấu và những việc phức tạp vân vân, vậy trái lại không cần chip cũng có thể.”

“Quá tốt rồi!” Nhật Hướng Dạ vui vẻ mà ôm ôm hắn, hoan hô: “Papa lợi hại nhất!”

“Ha a…” An Đặc Khiết cười ha hả, a Dạ hình như… ngay cả ba chữ An Đặc Khiết cũng lược bỏ, trực tiếp gọi papa rồi.

Nhật Hướng Dạ cười hi hi nói: “Vậy bây giờ đi xem Bạch Liên Nguyệt đi!”

“Oh oh!”

An Đặc Khiết như mới tỉnh mộng, cuối cùng nhớ tới nguyên nhân mình đến đây, hắn vội vàng quay đầu nói với Nhật Hướng Viêm: “Tôi nghĩ hắn muốn nhìn thấy anh, hắn vừa mới tỉnh lại, thần trí hoảng hốt, hơn nữa ký ức có chút hỗn loạn, nhìn thấy người quen thuộc đối với ký ức của hắn có chỗ tốt.”

“Thần trí hoảng hốt?” Nhật Hướng Viêm lộ ra mỉm cười cảm thấy hứng thú, ánh mắt phiêu đi, hình như đang suy tư về cái gì.

“…”

An Đặc Khiết quyết định làm như không thấy, kéo lấy tay bùa hộ mệnh của mình —– Nhật Hướng Dạ, hắn mới tương đối bạo gan nói: “Đi thôi!”

◊◊◊◊

“Mắt của hắn…”

Nhật Hướng Dạ kinh hô ra tiếng, khi nhìn thấy Bạch Liên Nguyệt, người sau nằm ở trên giường, cũng quay đầu qua nhìn nhóm người tiến vào phòng, nó đầu tiên nhìn đã nhìn thấy con mắt phải đó, hoàn toàn là mắt do kim loại chế thành.

“Cảm giác tướng mạo hình như cũng có chút thay đổi rồi?”

Nhật Hướng Viêm nhíu nhíu mày, người nằm trên giường thần sắc mơ màng, tuổi chỉ khoảng trên dưới hai mươi, tướng mạo thanh tú đẹp đẽ, không phân rõ nam nữ, hình như càng giống Nguyệt Nha Nhi trong ấn tượng của hắn, mà không phải Bạch Liên Nguyệt tà mị.

“Oh… có à?” An Đặc Khiết có chút chột dạ mà hỏi ngược lại.

Trên thực tế là có, nếu đã biết Nhật Hướng Viêm muốn cho Bạch Liên Nguyệt làm thư ký vạn năng thứ hai của hắn, vậy Bạch Liên Nguyệt sau này chắc chắn có cơ hội thường thường đến cái nhà này, nếu mình phải thường nhìn thấy hắn, vậy thừa dịp lúc lắp con mắt, thuận tiện len lén chỉnh sắc mặt một chút, để cho hắn có vẻ dễ coi một chút, cũng không phải cái chuyện gì xấu đi?

“Cậu có khỏe không?”

Lúc này, Nhật Hướng Viêm đi tới bên giường, mang theo mỉm cười ôn hòa, cúi đầu nhìn người nằm ở trên giường.

Xem ra hắn đối với cái thư ký vạn năng này là tình thế bắt buộc… An Đặc Khiết nhìn mỉm cười ôn hòa của Nhật Hoàng nhìn đến da đầu tê dại, kéo lấy Nhật Hướng Dạ, hai người liên tục lui vài bước, một mạch lùi đến góc phòng.

Cặp mắt của Bạch Liên Nguyệt nhìn chằm chằm vào hắn, khóe miệng lan ra mỉm cười, thần sắc giống như linh hồn nhìn thấy thiên sứ.

“Có nhận ra ta là ai không?” Nhật Hướng Viêm dịu dàng mà mở miệng hỏi.

Bạch Liên Nguyệt nhẹ nhàng mở miệng, âm thanh có chút yếu ớt, lại vẫn rất rõ ràng mà nói: “A Viêm…”

Nhật Hướng Viêm ngồi ở bên giường, quan tâm mà nói: “Cậu bây giờ cảm thấy thế nào?”

“Có chút đói, rất khát nước.” Bạch Liên Nguyệt nhìn hành động của hắn, có chút vui mừng lại có chút nghi hoặc.

“Con cũng không biết gege thích Bạch Liên Nguyệt như thế!” Nhật Hướng Dạ tò mò mà nhìn hai người.

“Hắn là thích năng lực làm việc của Bạch Liên Nguyệt.” An Đặc Khiết nhỏ giọng lẩm bẩm.

Nhật Hướng Viêm ôn hòa nói: “Vậy ta lấy cho cậu ly nước trước, sau đó bảo đầu bếp chuẩn bị chút món, cậu bệnh nặng mới khỏi, ta nghĩ hay là ăn cháo đi!”

Bạch Liên Nguyệt nhẹ nhàng mà gật đầu.

“Hắn rõ ràng vốn không phải sinh bệnh, trợn mắt nói xạo…” An Đặc Khiết cúi đầu mà nói.

Nhật Hướng Viêm đi đến một góc phòng, cầm lấy điện thoại ở đó, bắt đầu gọi thức ăn với Kyle, gọi thức ăn xong, hắn lập tức trở về bên giường của Bạch Liên Nguyệt.

Nhật Hướng Viêm sờ tóc dài của Bạch Liên Nguyệt, dịu dàng nói: “Chờ cậu mau khỏe lại, có thể làm thư ký của ta rồi.”

“Nhưng tôi… không phải thư ký của cậu.” Bạch Liên Nguyệt lời tuy nói như thế, nhưng ánh mắt lại rất mơ màng, hình như không chắc chắn lắm.

“Cậu đúng là vậy.” Nhật Hướng Viêm rõ ràng chắc chắn hơn hắn nhiều, mặc dù, hắn mới là người nói láo.

“Nhưng mà tôi…”

Bạch Liên Nguyệt nói đến một nửa, lại bị chặn lại, bị một nụ hôn chặn lại… hắn trợn lớn mắt, nhìn lông mi màu vàng đang hơi run nhè nhẹ ở gần ngay trước mắt.

Yêu thương đã chờ đợi mười mấy năm…

Bạch Liên Nguyệt cũng chậm rãi nhắm lại hai mắt.

“Gege đang làm cái gì vậy?” Nhật Hướng Dạ tò mò nhìn hai người đang miệng đối miệng.

An Đặc Khiết thờ ơ lạnh nhạt nói: “Ông anh con đang bán hôn, một nụ hôn có thể mua một thư ký vạn năng giá cơ bản mười tỷ, mỗi năm còn phải trả mười triệu.”

Nói xong hắn đột nhiên quay đầu nói với Nhật Hướng Dạ: “Loại hành vi này của anh con là gương xấu, con tuyệt đối không được bắt chước!”

“Um.” Nhật Hướng Dạ ngoan ngoãn gật đầu.

Kết thúc nụ hôn, Nhật Hướng Viêm chậm rãi ngẩng đầu lên, Nhìn Bạch Liên Nguyệt, dịu dàng mà nói: “Ta đi xem một chút cháo đã có chưa.”

Bạch Liên Nguyệt chậm rãi mở mắt, lộ ra mỉm cười ngọt ngào: “Được.”

Nhật Hướng Viêm đi thẳng ra khỏi phòng.

Lúc này, Bạch Liên Nguyệt đột nhiên nhìn về phía Nhật Hướng Dạ, âm thanh đã không còn mơ màng và yếu ớt của vừa rồi, hắn ngắn gọn mà hỏi thăm: “Tinh nhi có khỏe không?”

“…”

An Đặc Khiết á khẩu không nói được gì nhìn Bạch Liên Nguyệt đột nhiên tỉnh táo.

“Bạch Liên Tinh?” Nhật Hướng Dạ nghiêng đầu, trả lời: “Cậu ấy rất khỏe, còn nói muốn báo thù cho ngươi.”

“Bảo nó đừng ngốc nữa, ta sống rất tốt, bảo nó nắm chắc Tử Nguyệt minh trong lòng bàn tay cho tốt.”

Bạch Liên Nguyệt không chút khách khí mà nói: “Ngươi nói với nó, đến máy tính trong thư phòng của ta, ở trên bất kỳ cái phần mềm nào có thể gõ chữ của máy tính, gõ vào a Viêm và Nguyệt Nha nhi, máy tính sẽ xuất hiện lời của ta muốn để lại cho nó.”

“Được.” Nhật Hướng Dạ gật đầu.

Lúc này, An Đặc Khiết cuối cùng tìm lại được lưỡi của mình, kinh ngạc hỏi: “Ngươi không phải thần trí mơ màng?”

Bạch Liên Nguyệt lườm hắn một cái, nhưng tiếp theo, Nhật Hướng Viêm lại trở về, người trên giường trong nháy mắt lại trở về bộ dạng ánh mắt mơ màng, thần sắc yếu ớt.

“Nhật Hướng Viêm…” An Đặc Khiết đang muốn cảnh báo hắn, Bạch Liên Nguyệt chỉ là làm bộ.

Nhưng, Nhật Hướng Viêm lạnh lùng quay lại nhìn hắn một cái.

An Đặc Khiết ngẩn người, không hiểu ý tứ của hắn, nhưng, Nhật Hướng Dạ lại ghé vào bên tai hắn nói: “Gege hình như muốn papa câm miệng lại!”

Nghe vậy, An Đặc Khiết bực bội, được! Không quản ngươi nữa, để ngươi bị lừa cũng tốt!

“Nào, Nguyệt Nha nhi, ăn cháo thôi.” Nhật Hướng Viêm một lần nữa ngồi xuống bên giường.

Bạch Liên Nguyệt nhìn cái chén trên tay Nhật Hướng Viêm, mệt mỏi nói: “Nhưng tôi không có hơi sức cầm chén.”

“Vậy ta đút cho cậu đi.” Nhật Hướng Viêm mỉm cười nói, đồng thời trên tay đã khuấy cháo.

“Được, nhưng mà, trước khi ăn cháo, cậu có thể hôn tôi thêm một cái không?”

“Ha ha a!” Nhật Hướng Viêm vừa múc một muỗng cháo đến bên mép của Bạch Liên Nguyệt, vừa dịu dàng mà nói: “Chờ cậu khỏe lên rồi, có thể giúp ta làm việc, sẽ lại hôn cậu một cái!”

“Được, cậu không thể nuốt lời đó!” Bạch Liên Nguyệt ngoan ngoãn ăn một miếng cháo.

“Ta làm sao có thể nuốt lời đây? Chỉ cần cậu làm việc tốt, phần thưởng khích lệ nhất định sẽ không ít.”

“Cậu nói đó…”

“Đương nhiên, ha ha!”

“Những con cáo già thương trường này… một tên so với một tên còn biết diễn trò, một tên so với một tên còn vô sỉ!”

An Đặc Khiết cũng không nhìn nổi nữa, kéo Nhật Hướng Dạ rời khỏi phòng, để tránh cho a Dạ thuần khiết như thiên sứ bị hai gã ma quỷ vô sỉ bên trong phòng đang tiến hành giao dịch ô nhiễm.

◊◊◊◊

“Con đi học đây, bai bai, An Đặc Khiết papa, ba phải nhớ ăn sáng có!” Nhật Hướng Dạ ra sức vẫy tay.

“Bái bai.” An Đặc Khiết giống như mọi khi, uể oải mà vẫy tay tạm biệt.

An Đặc Khiết nhìn Nhật Hướng Dạ và Ezart đi xa rồi, hắn mới chậm rãi đóng lại cửa…

“Thằng bé này thật giống một đứa trẻ.”

An Đặc Khiết sửng sốt, quay lại nhìn, lại có thể là Bạch Liên Nguyệt tối qua vừa mới tỉnh lại.

“Ngươi đã có thể đứng lên rồi?” An Đặc Khiết hết sức kinh ngạc, nên biết, Bạch Liên Nguyệt đã ở trên giường nằm đến gần một tháng rồi, người bình thường cũng là cần chậm rãi khôi phục, mới có thể hoạt động bình thường.

Bạch Liên Nguyệt cao ngạo mà nhìn An Đặc Khiết, ngạo mạn nói: “Đừng so sánh ta bậc thầy võ thuật này với các ngươi những người bình thường yếu đuối.”

An Đặc Khiết nhỏ giọng lẩm bẩm, bậc thầy võ thuật? Có mạnh như Huyền Nhật không? hừ!

“Ngươi nói cái gì?” Bạch Liên Nguyệt nguy hiểm mà nheo lại đôi mắt đẹp… một bên đôi mắt đẹp.

“Không, ngươi thức dậy thật sớm, muốn tách cà phê đen không?” An Đặc Khiết rất thông minh mà lựa chọn không phản bác lại lời của bậc thầy võ thuật, hắn có lẽ không mạnh bằng Huyền Nhật, nhưng tuyệt đối mạnh hơn một bác sĩ trường kỳ ở phòng thí nghiệm làm thí nghiệm.

“Ta không uống thứ đó, sáng sớm một tách cà phê đen, chỉ sẽ làm hỏng thân thể mà thôi.”

“Nhật Hoàng cũng uống, hắn uống còn dữ dội hơn so với ta.” An Đặc Khiết lập tức dùng người trong lòng của đối phương phản kích.

“Đúng là cái thói quen xấu.” Bạch Liên Nguyệt cau mày, nhưng chuyện dính tới Nhật Hướng Viêm, hắn lại không muốn phê bình người trong lòng, đành phải đổi đề tài: “Đúng rồi, mắt của ta là xảy ra chuyện gì?”

“Mù rồi, cho nên giúp ngươi đổi cái mới.”

An Đặc Khiết vừa nói đến thành phẩm thí nghiệm của mình liền hứng thú vang dội: “Ta nói cho ngươi biết, ngươi chẳng những có thể dùng con mắt đó quét qua mọi đồ vật, sau đó ghi ở trong con chip trong não, còn có thể dùng như X-quang, cũng có thể bắn ra tia sáng giết người, chẳng qua cái này còn đang thí nghiệm, ngươi tốt nhất vẫn là đừng dùng, nếu không nếu xảy ra sai sót phát nổ, sẽ không tốt rồi…”

Bạch Liên Nguyệt càng nghe càng nổi cáu, gầm nhẹ: “Ngươi rốt cuộc đem mắt ta làm cái gì rồi?”

“Vật thí nghiệm.” An Đặc Khiết thành thật trả lời. Trên thực tế, Bạch Liên Nguyệt ngay cả cái đầu cũng là vật thí nghiệm của hắn.

“Ta giết ngươi!” Ánh mắt của Bạch Liên Nguyệt đã đáng sợ chẳng kém gì tia sáng giết người rồi.

An Đặc Khiết vội vàng hô to: “A Dạ, a Dạ, có người muốn giết An Đặc Khiết papa của con nè!”

“Ngươi cho rằng ta sẽ sợ nó sao?” Bạch Liên Nguyệt lạnh lùng nói.

“A Viêm, a Viêm, có người muốn giết papa của em trai ngươi, muốn hại bảo bối a Dạ của ngươi đau lòng nè!”

“…”

Sau khi hô xong, An Đặc Khiết khôi phục trạng thái cả người vô lực, phất phất tay: “Được rồi! Ngươi mau về giường nằm giả chết đi, chờ thân thể ngươi thật sự tốt rồi, Nhật Hướng Viêm chắc chắn sẽ đem ngươi một người dùng như mười người thư ký, đến lúc đó ngươi sẽ giống như Kyle, có công vụ xử lý không hết còn không ngừng tăng ban ca!”

Bạch Liên Nguyệt trầm mặt xuống.

An Đặc Khiết cười trên nỗi đau người khác mà nói: “Một cái hôn của Nhật Hoàng, cái giá thế nhưng rất cao, hơn nữa ta thấy, hắn cũng chỉ chịu cho một cái hôn thôi, ngươi cũng đừng mơ có thể tiến thêm một bước, cái này lỗ nặng rồi đi?”

“Không cần ngươi quản!” Bạch Liên Nguyệt ngẩng đầu lên, trở về trong phòng, cao giọng nói: “Một cái hôn, ta cho rằng đáng giá!”

Mỗi người mỗi chí hướng nhỉ!

Vì một gian phòng thí nghiệm và tài chính, có thể chịu đựng thỉnh thoảng bị súng kê ở sau gáy mình, còn có thể để đạn sượt qua má mình làm tiết mục góp vui, An Đặc Khiết thực sự cũng không có tư cách nói người khác, hắn hớp mạnh một hơi cà phê, định tiếp theo đi đến phòng thí nghiệm dốc sức làm, máy tình yêu ảo DSII của a Dạ… hẳn cũng là cái thí nghiệm thú vị đi!

◊◊◊◊

Nhật Hướng Viêm nhìn Kyle trên màn hình điện thoại, chậm rãi mở miệng nói: “Ta nhận được một thư ký mới, là Bạch Liên Nguyệt, ta tin rằng năng lực làm việc của hắn nhất định không thấp.”

Kyle nhìn Nhật Hoàng, trên mặt vẫn là biểu tình nghiêm nghị chuyên nghiệp như cũ, hắn đang chờ đợi chỉ thị.

Nhật Hướng Viêm nhìn Kyle một hồi, nặng nề ho một tiếng, nói: “Ngươi nợ ta, đã trả hết rồi, nếu như ngươi muốn từ chức, ta đồng ý, hơn nữa trực tiếp đem xưởng chế thuốc tặng cho ngươi coi như tiền về hưu, ngươi không cần lo lắng không có thuốc để áp chế bệnh của ngươi nữa.”

Nghe vậy, Kyle đang muốn mở miệng nói…

“Nhưng!”

Nhật Hướng Viêm vội vàng cắt đứt hắn, tiếp tục nói: “Bây giờ đã có Bạch Liên Nguyệt hỗ trợ, công việc của ngươi chắc chắn có thể giảm đi không ít, sẽ không giống trước kia bận rộn như thế nữa, hơn nữa ta còn tăng lương cho ngươi, lương một năm 5 trăm triệu… không! Một tỷ.”

Hắn suy nghĩ một chút, bản thân đã vô cùng quen có Kyle đến xử lý sự tình, nếu như hắn thật sự từ chức, sợ rằng bản thân sẽ đau đầu nhức óc… vẫn là ra giá một tỷ bảo đảm hơn, nếu như hắn vẫn là muốn từ chức, vậy thì hai tỷ!

Kyle trầm mặc không nói, hình như đang suy tư nên làm sao.

Nhật Hướng Viêm chờ đến da đầu tê dại, hắn hẳn sẽ không thực sự muốn từ chức chứ? Sớm biết vậy đã không cần dùng chiêu lạt mềm buộc chặt này rồi… Không được! Nếu như hắn thật sự muốn từ chức, vậy mình nhất định phải nói là đùa thôi, không cho hắn đi!

Kyle chậm rãi mở miệng nói: “Tôi nghĩ, tôi đích xác cần rời khỏi…”

Cái gì! Nhật Hướng Viêm sắc mặt đại biến mà rống giận: “Không được!”

Nghe vậy, Kyle sững sờ, cuối cùng, mang theo vẻ mặt cổ quái hỏi: “Ngài vừa rồi còn nói cho phép tôi từ chức.”

“Bây giờ ta không cho nữa!” Nhật Hướng Viêm nặng nề đập bàn một cái: “Thế nào? Nhật Hoàng không thể nói dóc à?”

“…”

Trên màn hình, biểu tình của Kyle vặn vẹo cổ quái một hồi, vẫn là nhịn không được, cười ầm lên.

Nhật Hướng Viêm mới đầu còn bảo trì phong độ, nhưng Kyle thật sự cười quá lâu, làm cho hắn thật sự không nhịn được, tức giận mà gầm nhẹ: “Cười cái gì!”

Thấy nét mặt Nhật Hoàng chật vật, Kyle cố gắng khôi phục tư thái thư ký chuyên nghiệp, nhưng vẫn không nhịn được rỉ ra một chút tiếng cười: “Ha, Nhật Hoàng ngài, ngài hiểu lầm rồi, tôi không phải muốn từ chức, tôi chỉ là muốn đi công tác, chi nhánh trên đại lục khác hình như có chút vấn đề, tôi vẫn muốn tự mình qua xem một chút, nhưng mà, vừa nghĩ đến tôi đi rồi, bên Nhật Hoàng ngài khó tránh khỏi phối hợp không tốt lắm, cho nên chậm chạp không có đưa ra yêu cầu với ngài muốn đi qua đó.”

Nhật Hướng Viêm vừa nghe, nhất thời nổi lên xấu hổ, hắn cúi đầu làm bộ nhìn tài liệu, vừa nói: “Oh, vậy không việc gì nữa, chờ thêm vài ngày, ta sẽ bảo Bạch Liên Nguyệt đi giúp ngươi, để cho hắn thích ứng một hồi, sau khi có thể thay thế, ngươi có thể đi công tác rồi.”

“Vâng, Nhật Hoàng.” Kyle gật đầu.

Nhật Hướng Viêm đột nhiên ngẩng đầu nói: “Đúng rồi, chính ngươi đem lương một năm chỉnh thành một tỷ đi, ta sẽ để cho người phụ trách xưởng thuốc đi tìm ngươi.”

Kyle sâu sắc nhìn Nhật Hoàng, sau đó, cung kính cúi đầu đáp: “Vâng.”

Giao xong chuyện, Nhật Hướng Viêm tắt đi màn hình điện thoại, trầm tư đứng lên, mặc dù đem xưởng thuốc cho Kyle, xem như mất đi một lợi thế mạnh, nhưng, đối với lâu dài mà nói, lại là cách làm tốt hơn.

Loại thủ đoạn uy hiếp này, mặc dù trong thời gian ngắn có thể đảm bảo đối phương sẽ không phản bội, nhưng lâu dài, lại sẽ khiến cho đối phương nảy sinh bất mãn, cố gắng tìm sơ hở chui vào, nghĩ cách thoát khỏi khống chế.

Mà chỉ cần là chuyện con người xắp xếp, cho dù thoạt nhìn có hoàn mỹ, cũng sẽ luôn có khe hở có thể chui.

Một ngày nào đó, Kyle sẽ tìm được chỗ xưởng thuốc, một ngày nào đó, thuốc cũng sẽ không còn là thứ có thể lấy uy hiếp Kyle, một ngày nào đó, bất mãn vì bị uy hiếp lúc trước của hắn sẽ bộc phát ra…

“Ta có thể thỏa mãn mọi nguyện vọng của ngươi, chỉ cần ngươi trung thành với ta, Kyle.”

Nhật Hướng Viêm nhìn màn ảnh điện thoại chỉ còn một mảnh đen, sâu sắc nói: “Trung với ta.”

◊◊◊◊

Mấy ngày nay, Nhật Hướng Dạ vui vẻ vô cùng.

Mặc dù, Raines vẫn khiến người ghét như thế, bảo vệ hắn cũng là việc đáng ghét, nhưng nghĩ đến khuôn mặt cười khổ của Elian-ge ngồi ở phòng học kế bên, cả ngày dòm lỗ theo dõi, hơn nữa còn phải nhẫn nhịn tiếng khò khò của Tử, chính mình và Raines cùng học loại đáng ghét nho nhỏ này đã không còn tạo thành phiền phức quá lớn nữa.

Cho nên, Nhật Hướng Dạ vẫn vui vẻ, buổi tối lúc nào cũng tìm mọi người cùng đi ăn khuya.

“Tôi sẽ phát phì mất!” Eloise mỗi ngày đều vừa ăn vừa than phiền.

Thêm nữa, Nhật Hướng Dạ chủ động tìm Bạch Liên Tinh, nói cho hắn, chuyện cha của hắn còn sống, ban đầu, Bạch Liên Tinh còn bán tín bán nghi, nhưng Nhật Hướng Dạ cũng đem chuyện Bạch Liên Nguyệt muốn dặn dò con trai, nói cho Bạch Liên Tinh, người sau ôm thái độ hoài nghi mà đi.

Hôm sau, Bạch Liên Tinh chủ động tới tìm Nhật Hướng Dạ.

“Ta biết rồi, nếu cha tình nguyện muốn người tình mà không cần con trai, vậy ta cũng không cần ông ta nữa! Ngươi nói với ông ta, chuyện của Tử Nguyệt minh, ta sẽ xử lý rất tốt, bảo ông ta không cần về nữa!”

Bạch Liên Tinh thở hồng hộc mà nói xong, liền bỏ đi đầu cũng không quay lại.

Nhật Hướng Dạ nhìn chằm chằm vào Bạch Liên Tinh rời khỏi, nó không nhịn được bật cười, bước chân của Bạch Liên Tinh thật nhẹ nhàng, gần như là vừa nhảy vừa đi, căn bản đã không phải là bước chân nặng nề tức giận, thậm chí còn rất phấn chấn.

“Cậu gần đây hình như rất vui vẻ?”

Nhật Hướng Dạ quay đầu nhìn, là Raines đang hỏi nó, đây cũng rất hiếm có, bởi vì bây giờ còn là thời gian đi học! Raines mặc dù bình thường nói rất nhiều, nhưng cũng rất nghiêm túc học, vào học gần như không nói chuyện, mắt không rời khỏi bảng đen, thậm chí còn ghi chép.

Thấy hắn như thế, Nhật Hướng Dạ gần đây vào học cũng rất nghiêm túc, hơn nữa tiết học của ban A cũng thú vị hơn tiết lịch sử chiến đấu của ban D nhiều, chẳng những giảng giải sinh động, chú trọng vận dụng thực tế, đồng thời còn giới thiệu rất nhiều tri thức vũ khí khai phát mới nhất, cùng với một số thủ đoạn gây án của tội phạm truy nã quan trọng vân vân, cái này ngay cả Nhật Hướng Dạ cũng cảm thấy rất có ích, thường thường tập trung toàn bộ tinh thần nghe giảng.

Nó đang tập trung lắng nghe một thủ đoạn gây án của tội phạm đánh bom liên tục, lại nghe thấy câu hỏi của Raines, Nhật Hướng Dạ đang định mở miệng trả lời mình thực sự rất vui vẻ, lại nhớ tới mình thế nhưng đang sắm vai Huyền Nhật lạnh lùng, làm sao có thể trả lời hắn, mình rất vui vẻ đây?

Nhất thời, nó nổi lên khó xử, không biết nên trả lời cái gì.

“Cậu vẫn luôn là lãnh ngạo như thế, đây mới giống cậu.”

Biết rõ, Raines thấy nó trầm mặc không nói, lại tự mình hài lòng mà cười lên.

Thì ra hắn căn bản không trông mong mình nói chuyện sao? Nhật Hướng Dạ có chút bất đắc dĩ, sớm biết vậy mình đã không cố gắng như thế suy nghĩ lời nói rồi.

“Ca kịch tối nay thì phiền cậu rồi.” Raines cười cười nói xong, sau đó liền chăm chú vào bài giảng của thầy giáo.

Đúng rồi! Đêm nay sẽ đi nghe ca kịch, Nhật Hướng Dạ không khỏi có chút  hưng phấn, đây chính là lần đầu tiên nó đi tham gia ca kịch!

Đáng tiếc Ezart kiên quyết không đi…

Điều này làm cho nó có chút thất vọng, mặc dù Elian-ge bọn họ đối với quyết định của Ezart thì không thể nào tán đồng hơn rồi.

Eloise còn vô cùng độc địa nói: “Chỉ tưởng tượng cái tên to con này mặc âu phục đi nghe ca kịch thôi, mắt của tôi đều sẽ nhão hết rồi!”

Tiếp đến, Ezart và Eloise liền chạy đến máy chiến đấu ảo quyết đấu, đương nhiên, bên Eloise còn có Eli hỗ trợ.

Elian dặn dò Nhật Hướng Dạ: “A Dạ, tham gia ca kịch phải mặc phục trang chính thức, cho nên cậu cần tìm bộ tây phục chính thức mặc vào, nhưng đừng quên ở dưới tây phục cũng phải mặc quần áo thích hợp chiến đấu.”

“Tây phục? Được.” Nhật Hướng Dạ ở trong con chip tìm kiếm một chút, đã biết là trang phục kiểu gì rồi, nếu nó nhớ không sai, bên trong tủ quần áo trong nhà có một đống quần áo loại này.

“Như vậy tôi sẽ đi đón… không, mời tài xế của cậu đón đưa chúng ta đi đi!”

Elian vốn định nói cưỡi xe đi đón Nhật Hướng Dạ, nhưng lời vừa ra khỏi miệng, lập tức nhớ tới Nhật Hướng Dạ có cỗ xe thể thao, còn có cái tài xế chuyên nghiệp, so với xe máy, xe thể thao và tài xế đích xác càng thích hợp làm phương tiện giao thông đi nghe ca kịch.

“Được.” Nhật Hướng Dạ đáp ứng xong, rồi suy nghĩ một chút, hỏi: “Muốn cỗ xe lần trước sao?”

“Cậu còn có cỗ khác?” Hai mắt Elian tỏa sáng rồi.

“Tôi không có, nhưng gege có rất nhiều xe, Kyle-ge nói, tôi muốn dùng cái nào cũng được.”

Elian không nhịn được nói: “Vậy, vậy thì đổi chiếc khác đi!”

“Được.” Nhật Hướng Dạ gật đầu.

Mặc dù người đẹp xe đỏ đã siêu cấp mê người rồi, nhưng, có cơ hội kiến thức một chút người đẹp khác, vậy đương nhiên là không còn gì tốt hơn rồi, Elian không nhịn được hờ hững nghĩ.

29 responses »

  1. tem, khửa khửa

    Reply
  2. oa phong bì nha

    Reply
  3. Thảo Nguyên

    Thi lại mấy môn thế Liu

    Reply
    • Dự kiến thi lại 7/9 môn
      Heheh

      Reply
      • Thảo Nguyên

        Giỏi, giỏi …có cố gắng gớm nhỉ
        tớ phải thi lại 2 môn chuyên ngành
        Hix, hix

      • hí hí
        tớ cố lắm ý
        cậu cũng thi lại à
        vui thế
        tết này nhớ để dành tiền nộp lệ phí thi nhá
        ;))

      • Thảo Nguyên

        học mà không học lại thì buồn lắm
        mà tại hai môn chuyên ngành khó wa~ nên dự đoán vậy thui
        wa tết mới bik điểm
        Oaoaaaa……….. Thật là độc ác mà

    • thì đó
      ai bảo mình mềm lòng , quá iu thầy mến bạn mà chi
      thôi thì sau tết đem phong bao lên lì xì lại giáo viên vậy

      Reply
    • …thi lại thật sao… ko ngờ mình chúc lại thiêng đến thế *thở dài sâu sắc*

      Reply
      • đó
        vì là cậu chúc nên cậu phải chịu trách nhiệm cho khoản lệ phí thi lại của tớ
        >”<

      • ai biểu cậu cứ lanh chanh. lách chách
        làm cho ai cũng thấy ghét

    • cái này hoàn toàn là do cậu ép buộc tớ nha *thở dài*

      Reply
  4. *vẻ mặt vô biểu tình*….sốc quá không có biểu tình gì nổi…….BLN và NHV…nhìn thế nào cũng giống……(đúng là, muốn trong sáng hóa cái đầu óc mình là chuyện ko thể mà)

    Reply
  5. *vô biểu tình*

    Reply
  6. *khóc thảm thiết* tại sao mình đã cố gắng tránh… rồi mà lại gặp cái cảnh này thế này *khóc nức nở*

    Reply
  7. cái gì mà ” lại ” lên cơn động kinh, bộ trước đó mềnh có lên cơn lần nào sao?

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: