RSS Feed

Huyền Nhật Thú – vol4c10

Study 10: Ngoài yêu còn có hận

“A Dạ, cậu thật bảnh quá!”

Elian, ELoise và Eli vừa đến cửa Nhật gia, liền nhìn thấy Nhật Hướng Dạ đã đứng bên ngoài chờ bọn họ rồi, Eloise vừa thấy trang phục của Nhật Hướng Dạ, liền hét lên không ngừng.

Nhật Hướng Dạ mặc một bộ tây trang màu xám đậm, tóc chải hướng ra sau, còn đặc biệt lưu lại vài dúm tóc, đẹp đẽ mà buông xuống bên mặt, tổng thể thoạt nhìn trưởng thành hơn so với bình thường rất nhiều, hơn nữa để không tỏ ra đột ngột, nó đổi kính bảo vệ thành kính mát lớn màu bạc..

“Eloise cậu cũng thật đáng yêu, hoàn toàn không giống với bình thường!” Nhật Hướng Dạ cười ha hả trả lời.

Eloise mặc một bộ váy ren, trên đầu thậm chí còn buộc ruy băng, thoạt nhìn giống như búp bê, Elian thì mặc bộ tây trang màu trắng, phối hợp với mỉm cười ôn hòa, dáng vẻ thoạt nhìn hết sức ân cần. Eli thì mặc phục sức truyền thống khá đặc biệt, áo trắng rộng thùng thình phối hợp với quần màu lam đậm cũng rộng thùng thình, ở giữa  thắt một dây thắt lưng kiểu dáng xinh đẹp, mặc dù trang phục kỳ quái, nhưng không hiểu làm sao khiến cho người khác cảm thấy hết sức thích hợp với hắn.

“A! Xe tới rồi.”

Nhật Hướng Dạ kêu một tiếng, không đợi tài xế xuống xe kéo cửa xe cho mình, chính nó đã kích động mà kéo mở cửa xe, nhìn vào bên trong, còn tò mò mà hỏi tài xế ngồi ở trước: “Quả nhiên là anh trai tài xế lần trước, anh tài xế anh tên là gì?”

Mặc dù, cái khoảng cách của ghế trước và ghế sau thực sự rất xa… khi Nhật Hướng Dạ yêu cầu xe với Kyle, Kyle hỏi nó muốn loại xe nào, nó suy nghĩ một chút, muốn đi nghe ca kịch, cần mặc quần áo chính thức, vậy xe cũng hẳn là cần chính thức đi?

“Xe chính thức.”

Bây giờ, tài xế lái một chiếc xe lễ nghi màu đen kiểu dài tới.

“Trời ơi…” Eloise hét lên ra tiếng.

Elian sớm đã hóa thành tượng đá, loại cảm giác này thật giống như… hắn chỉ là muốn kiến thức sự mỹ lệ của quý cô quý tộc, nhưng không ngờ, dưới tâm lý không hề chuẩn bị, lại đột ngột té đến trước mặt nữ vương bệ hạ, hoảng đến không biết nên quỳ xuống hành lễ trước, hay là dứt khoát tông cửa mà xông ra.

Tài xế vừa chờ đợi đám người Elian thấp tha thấp thỏm mà lên xe, vừa trả lời: “Thiếu gia, tôi là Saar.”

“Oh tên của anh thật giống Kyle-ge!” Nhật Hướng Dạ cười tít mắt nhìn tài xế, hình như ngay cả tướng mạo cũng có chút giống Kyle-ge!

“Vâng, Kyle là anh tôi.” Saar cung kính mà trả lời.

“…” Nhật Hướng Dạ và đám người Elian sửng sốt, sau đó đồng loạt kinh hô: “Cái gì?”

“Thì ra anh máy tính vạn văng là anh của anh…” Eloisse thốt ra.

Elian vội vàng bịt miệng Eloise, đúng là, làm sao có thể trước mặt em trai, đem anh trai của người ta kêu là máy tính vạn năng.

“Đúng vậy, máy tính vạn năng, tay phải của Nhật Hoàng, bách khoa toàn thư tường tận nhất, việc trong nhà và việc ngoài nhà hai công dụng, hơn nữa một ngày có thể liên tục làm việc đến mười sáu tiếng, một ngày ít nhất có thể chỉ ăn một bữa. Nghe lời, chịu khó, thư ký tốt đa công năng, Kyle, chính là anh của tôi.”

Saar lấy một loại thái độ giống như đang giới thiệu loại hàng hóa nào đó để giới thiệu anh trai của mình.

Eloise và Nhật Hướng Dạ phì một tiếng, sau đó cùng phá lên cười, khóe miệng của Elian cũng co giựt vài cái, vẫn không nhịn được khẽ cười lên.

Nhật Hướng Dạ vừa cười vừa nói: “Saar-ge, anh thật thú vị đó!”

“Thiếu gia quá khen.” Saar mỉm cười nói: “Thiếu gia, hôm nay lúc rời khỏi, muốn đi cùng chiếc xe, hay là muốn đổi chiếc khác? Bạn của ngài hình như không quen loại xe này lắm.”

“Vậy sao?” Nhật Hướng Dạ quay đầu nhìn đám người Elian.

Ba người lập tức đồng loạt gật đầu lia lịa.

“Như vậy đổi lại một chiếc cũng được.” Nhật Hướng Dạ không để ý lắm, dù sao Ezart không có tới, chỉ có bốn người, cũng không cần xe lớn như vậy.

“Elian-ge, chúng ta nghe xong ca kịch, đi ăn khuya chứ?” Nhật Hướng Dạ suy nghĩ một chút, lại bổ sung nói: “Mời Ezart cùng đi ăn.”

Elian nghe xong, cũng hiểu nó rất để ý chuyện Ezart không chịu đến, đương nhiên cũng không muốn làm hỏng hứng thú của nó, đầy miệng đáp ứng: “Được, sẽ tìm Ezart đi ăn khuya.”

“Hay là tới nhà của tôi ăn tốt hơn, vậy thì có thể cùng với gege, papa, Kyle-ge… đúng rồi, còn có Saar-ge nữa!”

“Đó là vinh hạnh của tôi, thiếu gia.” Saar cười trả lời.

“Thật tốt quá! Người có thể cùng ăn khuya có thể nhiều thêm Saar-ge rồi đây!”

Nhật Hướng Dạ cười đến thật sáng lạn, bất cứ ai nhìn thấy tươi cười này đều sẽ hiểu chủ nhân của nụ cười này thật sự vô cùng vui vẻ.

Elian không nhịn được vuốt vuốt đầu của Nhật Hướng Dạ.

Eloise lập tức rống giận: “A! Elian đồ đần, cậu làm rối kiểu tóc đẹp của a Dạ rồi!”

Elian sửng sốt, cúi đầu nhìn, mái tóc chỉnh tề của a Dạ quả nhiên bị mình làm cho rối loạn, hắn có chút hoảng mà nói: “Này, này làm sao bây giờ…”

“Tránh ra!” Eloise gạt Elian ra, ngồi vào bên cạnh Nhật Hướng Dạ, sau đó lấy ra một cái lược, tỉ mỉ mà chải đầu cho nó, trong miệng còn không quên mắng Elian: “May là có vuốt keo định hình, hơi chỉnh lại một chút là được rồi, nếu không để coi cậu làm sao đây! Đồ đần Elian…”

Elian cũng có chút tự trách, lại nhìn thấy a Dạ cười hi hi lén nhìn mình, tự trách của hắn lập tức biến thành cười khổ, thằng nhóc này lại dám cười lén mình.

“Thiếu gia, đằng trước chính là sân ca kịch rồi.” Lúc này, Saar mở miệng nhắc nhở.

“Oh, tốt.” Nhật Hướng Dạ cũng có chút căng thẳng rồi, nó thế nhưng là lần đầu tiên đến nơi như nhà hát này, vội vàng hỏi: “Eloise, đầu tóc của tôi được chưa?”

Eloise đem dúm tóc cuối cùng đặt về vị trí, sau khi đánh giá một phen trên dưới, vỗ tay một cái nói: “OK, hoàn mỹ vô khuyết!”

Lúc này, Saar đỗ xe ở phía trước sân ca kịch, sau đó xuống xe, đi đến ghế sau, mở cửa xe cho thiếu gia của mình.

“Vậy gặp lại sau, Saar-ge.” Nhật Hướng Dạ cười chào hỏi.

“Vâng, thiếu gia.” Saar vẫn duy trì cung kính cúi đầu, chờ đợi thiếu gia đi ra.

Chào xong, Nhật Hướng Dạ mới bước ra khỏi xe, khi nó đứng vững bước chân, ngẩng đầu lên, trên mặt không còn tươi cười, chỉ có dáng vẻ không thể bắt bẻ, cùng với khí chất lạnh như băng không thân thiện.

Nhân vật bây giờ là, Huyền Nhật.

Elian cũng xuống xe theo, vừa xuống xe, nhưng lại cảm thấy có chút kỳ quái, lại có thể không có người nào đang đứng xếp hàng vào sân ca kịch.

Hắn hỏi Saar, Saar cười trả lời: “Đây là số lượng vào sân có hạn, ước chừng chỉ có năm trăm phần thư mời, đều toàn là nhân vật nổi tiếng trong chính trị thương nghiệp, thật ra Nhật Hoàng cũng có nhận được thư mời, chỉ là hình như không có hứng thú tới.”

Vậy đương nhiên là không có ai sẽ xếp hàng vào sân rồi, Elian nở nụ cười, nhìn xung quanh nhìn thấy những chiếc xe lễ nghi kiểu dài này, cũng không có bao nhiêu thần sắc kinh ngạc, nên biết, tối nay, cái cửa sân ca kịch này sợ rằng sớm đã trước tiên trình diễn giải thưởng xe rồi.

Sau khi Saar lái xe rời đi, mọi người liền được dẫn vào sân ca kịch, sân ca kịch theo phong cách cổ thật lớn chỉ có phần chỗ ngồi phía trước sân khấu đầy người, những chỗ khác đều trống rỗng, lộ ra cả sân ca kịch có chút lạnh lẽo buồn tẻ.

“Xin hỏi vị nào là Huyền Nhật tiên sinh?” Viên phục vụ dẫn đường cung kính hỏi.

“Tôi.” Nhật Hướng Dạ có chút kỳ quái mà trả lời, viên phục vụ lại có thể biết tên của nó?

“Mời ngài đi theo tôi, ba vị khách khác, xin theo vị phục vụ này đi.”

Elian vội vàng hô: “Chờ một chút! Tại sao không thể cùng đi?”

“Bởi vì vị trí ngồi của các ngài khác nhau.” Viên phục vụ mang theo tươi cười giải thích: “Vị Huyền Nhật tiên sinh này là ở dãy đầu tiên, nhưng vị trí của các ngài là ở dãy thứ năm, cho nên phải tách ra dẫn đi.”

Tại sao phải ngồi tách ra? Elian nhíu nhíu mày, nhìn về phía Huyền Nhật.

Huyền Nhật nhìn vị trí, mở miệng nói: “Đừng lo, không cách xa lắm.”

Nghe vậy, Elian cũng gật đầu, cho dù ngồi tách ra, nhưng cũng chỉ là khoảng cách năm dãy ghế mà thôi, bọn họ thậm chí có thể nhìn thấy được đỉnh đầu của Huyền Nhật, không có gì phải lo lắng, có lẽ chỉ là vị trí dãy đầu tiên phải để lại cho đại nhân vật nào khác đi!

Ba người Elian đi theo viên phục vụ thứ hai đi tới dãy thứ năm ngồi vào, sau đó đều có chút lo lắng mà ngẩng đầu nhìn Huyền Nhật vẫn còn đang đi.

Huyền Nhật được dẫn đến dãy đầu tiên, viên phục vụ vô cùng cung kính mà cúi đầu, nói: “Thưa ngài, đây là vị trí của ngài, mời ngồi, có bất cứ nhu cầu nào, chỉ cần nhẹ nhành vẫy tay, lập tức sẽ có người phục vụ ngài.”

Huyền Nhật nhìn vị trí của mình, chậm chạp không có ngồi xuống.

Vị trí dãy đầu tiên không có bất cứ người nào ngồi ở trên, mà vị trí của Huyền Nhật lại là ở chính giữa dãy đầu tiên.

“Eli.” Elian thấy sự tình có chút không ổn, lập tức hỏi đồng bạn có thể đọc tâm bên cạnh.

Eli trầm mặc một chút, mới mở miệng nói: “Viên phục vụ hình như không có gì không ổn, hắn cho rằng Huyền Nhật là khách vô cùng quan trọng, có thể độc chiếm dãy đầu tiên, cho nên hoàn toàn không dám chậm trễ.”

“Vậy a Dạ thì sao?” Eloise sốt ruột hỏi.

Eli lại trầm mặc một chút, nói: “Cậu ấy có chút nghi hoặc, có chút sợ hãi, nhưng chỉ là một chút xíu, cậu ấy nghĩ tới chúng ta cách cậu ấy rất gần, sau đó lại yên tâm rồi.”

Elian quay đầu nhìn, Nhật Hướng Dạ quả nhiên đã ngồi xuống, thấy thế, hắn cũng yên tâm rất nhiều, chỉ là, vẫn không khỏi mơ hồ lo lắng, Raines này vì sao muốn sắp xếp Nhật Hướng Dạ ở dãy thứ nhất? Chẳng lẽ, thật sự chỉ là coi trọng nó sao?

“Eli, cậu phải chú ý tình huống.” Elian thấp giọng nói.

“Tôi sẽ chú ý.” Eli gật đầu.

Kế tiếp, ca kịch mở màn rồi, ba người Elian cũng không dám nói nhiều, tránh cho ồn ào đến người xem ca kịch bên cạnh… Nên biết, trái phải trước sau đều là đại nhân vật bọn họ chọc không nổi.

Ngay lúc ba người Elian tràn đầy lo lắng, ca kịch bắt đầu rồi…

Một gia đình vô cùng hạnh phúc mỹ mãn đang vui mừng sinh được con trai, Raines ngay từ đầu đã ra sân, hắn đóng vai là người cha, người mẹ thì là một danh ca kiêm diễn viên khác, hai người đứng cùng một chỗ, quả thực là hết sức phối hợp.

Hai người thực sự giống một đôi vợ chồng vui mừng sinh được con trai, trên mặt hạnh phúc dạt dào, trên ánh mắt tràn ngập ý nghĩ yêu thương nồng đậm đối với nhau và đứa con.

Nhưng, giống như trời cao cũng đố kỵ với hạnh phúc của đôi vợ chồng này, cho nên, có một ngày, bầu trời vốn xanh thẳm đột nhiên trải đầy mây đen, từ trời hạ xuống ác ma.

Ác ma, lưng mang theo cánh thép sắt nhọn, dường như tùy lúc đều có thể cắt đứt hạnh phúc của đám người, có tóc dài trắng xám, giống như có thể hút sạch mọi màu sắc rực rỡ xung quanh, chỉ để lại một vùng trắng chết chóc.

Ác ma khinh thường cái hạnh phúc mỹ mãn của gia đình này, trong tiếng kêu rên đau đớn của cha con, hắn bắt cóc người mẹ, dễ dàng đập tan cái hạnh phúc này.

Hắn ở trên cao, cười nhạo sự mỏng manh yếu ớt của hạnh phúc này.

Ác ma đã bắt đi người mẹ, trên sân khấu chỉ còn lại cha và con, hai người đều cúi đầu khóc, nhưng không lâu sau, đứa con đứng lên trước, tuổi của nó còn nhỏ, đau đớn không thể lưu lại quá lâu trong lòng trẻ nhỏ, nó ở quanh quẩn người cha, ca hát, nhảy múa…

Elian nhìn thấy có hứng thú, mặc dù hắn không biết ca kịch, nhưng, kỹ thuật diễn của người trên sân khấu rất tốt, ngay cả người không hiểu cũng cảm thấy ra, hơn nữa âm nhạc và tiếng ca thật sự đều rất hay, nghe đến da đầu hắn cũng tê dại rồi.

Nhất là lúc ác ma bắt đi người mẹ, ba người đều cất lên cao âm mà người thường không thể tưởng tượng, khi đó, đầu óc của mọi người đều trống rỗng, chỉ có tiếng phi con người đó cất lên không ngừng.

Eloise lại đè thấp giọng mà thì thào: “Cái ác ma kia hình như…”

“Cái gì?” Elian nghe không rõ, đang muốn hỏi Eloise, tình tiết vở kịch trên sân khấu lại thay đổi lớn, hắn vội vàng dừng miệng, chuyên tâm vào vở kịch.

Ác ma lại ném người mẹ trở về.

Người cha đỡ tình yêu của mình lên, lại thiếu chút nữa đem bà ngã xuống đất.

Người mẹ, vậy mà lại mang thai.

Ác ma ở trên bầu trời kiêu ngạo cười: “Trả lại cho ngươi, trả lại cho ngươi! Hạnh phúc vỡ nát so với hạnh phúc biến mất càng đau khổ, từ nay về sau sống trong đau khổ đi, ha ha ha!”

Người cha quát to với bầu trời trống không: “Ta nhất định sẽ lấy lại hạnh phúc, nhất định sẽ!”

Mười tháng trôi qua, con của ác ma sinh ra, người mẹ lại cũng vì thế mất đi sinh mạng.

Người cha lần nữa đánh mất tình yêu ngửa mặt lên trời hét dài…

Lúc này, màn hạ xuống, khán giả đang nhìn đến xuất thần mới phát hiện thời gian nghỉ ngơi giữa vở kịch đã đến rồi, sôi nổi đứng lên đi khắp nơi, hoặc nhỏ tiếng đàm luận tình tiết vở kịch.

Nhưng, ba người Elian lại vẫn ngồi trên vị trí, Elian trầm mặt suy tư, câu chuyện này hình như rất quen thuộc? Dường như rất giống với chuyện xưa của a Dạ…

“Elian, tôi luôn muốn nói, cái, cái ác ma kia chẳng phải là… là dáng vẻ của Huyền Nhật sao?”

Eloise có chút sợ hãi mà nói, cô đã sớm cảm thấy là lạ rồi, đầu tóc và cánh của tên ác ma kia, nhìn làm sao đều giống như Huyền Nhật, ngay cả áo đỏ và quần bó đều rất giống.

Elian sửng sốt, lúc này mới nhớ tới hình dáng của ác ma, ác ma có một đầu tóc trắng, cánh như lưỡi dao thép, mặc dù hắn mặc trang phục khá truyền thống, nhưng, trên phối màu đích xác là y như đúc với Huyền Nhật…

“Tâm tình của Nhật Hướng Dạ rất quái dị, cậu ấy rất căng thẳng, đau khổ, còn có sợ hãi nồng đậm.” Eli đột nhiên mở miệng nhắc nhở hai người, âm thanh mang theo âu lo hết sức hiếm thấy.

Nghe vậy, Elian ngẩng đầu nhìn Nhật Hướng Dạ, người sau vẫn ngồi ở trên ghế, không có thuật đọc tâm thực sự không thể biết tình trạng của nó.

“Đi qua xem xem.” Elian gọi hai người đồng bạn, định đi qua quan tâm một chút tình trạng của Nhật Hướng Dạ.

Nhưng vừa mới đứng dậy, viên phục vụ đột nhiên lại đây, cung kính mà nói: “Rất xin lỗi, thời gian nghỉ ngơi đã qua rồi, mời ngồi ở trên vị trí thưởng thức vở kịch.”

“Tôi muốn đi toilet!” Eloise vội vàng nói, cô thực sự lo lắng tình huống của a Dạ, muốn đi qua xem một chút.

Viên phục vụ vẫn mỉm cười nói: “Xin chờ lát nữa đi đi! Để tránh cho xem sót tình tiết tuyệt vời!”

Nghe vậy, ba người Elian đều sửng sốt, viên phục vụ này làm sao là lạ… lại có thể ngăn cản khán giả đi toilet?

Elian suy nghĩ một chút, vươn tay ngăn cản Eloise và Eli: “Chúng tôi biết rồi, vậy thì ngồi xuống.” Elian giống như là chứng thực lời mình nói, ngồi xuống trước tiên.

Nhưng, hắn lại ra sức nói trong lòng, Eli, chuẩn bị chiến đấu bất cứ lúc nào, hết sức đề cao cảnh giác.

Eli thoáng cúi đầu, quay đầu nói: “Eloise, nhịn một chút đi, lát nữa đi sau.”

“Được.”

Thấy thế, Eloise cũng biết hai người đồng bạn đã làm xong chuẩn bị rồi, lập tức cũng ngoan ngoãn ngồi xuống.

Đối với mở màn đột ngột này, khán giả ở hiện trường hiển nhiên cũng có chút lời phàn nàn, nhưng khi ca kịch bắt đầu, mọi người vẫn an tĩnh xuống, tập trung tinh thần mà nhìn sân khấu.

Cuộc sống từng ngày từng ngày trôi qua, hai đứa con người mẹ sinh ra cũng ngày một lớn lên, đứa con thứ hai, đứa con của ác ma và người mẹ, có một gương mặt mê hoặc người, người nó đầu tiên vươn nanh vuốt ma quỷ, chính là anh trai của mình.

(Không phải như vậy!)

Người anh đã quên mối thù của người mẹ, đã quên hắn vẫn còn ở giai đoạn học tập, cả ngày chỉ cùng em trai chơi đùa buông thả, đạt thành từng cái từng cái ý niệm tà ác của nó.

(Không phải, gege mỗi ngày chỉ cùng ta một tiếng đồng hồ mà thôi!)

Người cha để cứu vớt con của mình, hao tổn rất nhiều tâm huyết và tinh lực, nhưng, ở trong quá trình phong ấn, bị đứa con thứ hai dùng đao đâm chết.

Sau đó, người em đã giết chết người cha cầm đao, từng bước từng bước đi về phía anh trai, mà người sau, lại không biết nguy hiểm đang tới gần, vẫn mỉm cười nhìn em trai đi về phía mình…

(Không có! Ta trước giờ, trước giờ đều chưa từng nghĩ tới muốn làm hại gege!)

Lúc này, phong ấn cuối cùng có hiệu lực, người em ra sức rống giận, muốn đem đao trong tay đâm vào trong thân thể người anh, nhưng lại tốn công vô ích, nó cuối cùng vẫn bị phong ấn của người cha ném trở về nơi nên đi, địa ngục.

Thần trí người anh đột nhiên tỉnh táo lại, hắn đi về phía người cha, quỳ rạp xuống đất, bưng mặt khóc lóc.

Lúc này, ánh đèn trên sâu khấu tối dần, màn chầm chậm hạ xuống, khi mọi người cho rằng vở kịch đã kết thúc thì…

Người cha bị đâm chết lại đột nhiên đứng lên.

Thấy thế, trên sân khấu diễn viên diễn vai đứa con và con của ác ma đều sửng sốt.

Raines đi tới phía trước nhất của sân khấu, sâu thẳm mà nhìn khán giả duy nhất của dãy đầu tiên, Nhật Hướng Dạ.

Hắn nhẹ nhàng mở miệng nói: “Ta đã quan sát ngươi một hồi, không ngờ thật không ngờ, lại có thể ngay cả Huyền Nhật cũng không phong ấn được ngươi, ngươi căn bản không phải vệ sĩ Huyền Nhật tuyệt đối hoàn mỹ, mà là đứa lúc đó… con của ác ma!”

Nhật Hướng Dạ sững sờ, con của ác ma?

Thấy thế, người xem cảm thấy có chút không hiểu, không biết cái này là tình tiết kịch đã sắp xếp, hay là diễn xuất tự phát? Mọi người đều nhìn khán giả duy nhất của dãy đầu tiên đó, nổi lên thì thào.

Nhật Hướng Dạ ngẩng đầu nhìn Raines, lần đầu tiên, nó chính thức nghiêm túc nhìn người này, lúc này mới đột nhiên phát hiện, tướng mạo của Raines lại có chút giống Nhật Hướng Viêm, tóc vàng, mắt như hồng ngọc giống nhau, chỉ là Nhật Hướng Viêm thanh tuấn hơn một chút, khuôn mặt của Raines thì tương đối chín chắn hơn.

“Ngươi rốt cuộc là ai?” Lời nói xong, nó mới phát hiện, tiếng nói của mình lại là khàn khàn, sờ sờ gương mặt, phía trên lại rải đầy nước mắt.

Raines đứng ở trên sân khấu, cúi đầu nhìn nó, thu hồi mỉm cười, lãnh đạm nói: “Con trai, ngươi vẫn chưa hiểu sao?”

Con trai? Hô hấp của Nhật Hướng Dạ trở nên dồn dập, nó đích xác đã nghĩ đến một người, nhưng đó làm sao có thể đây?

“Ta là người cha, người cha bị ngươi giết chết.”

13 responses »


  1. con tem😡😡

    Reply
  2. phong bì

    Reply
  3. óa
    tàn nhẫn a
    zì sao soái ca lại có thể là lão cha già ko có mắt đó cơ chứ
    >”<

    Reply
  4. What? chuyện gì rồi, tại sao Raines lại là lão cha già kia chứ? Ko phải Raines mới 28 tuổi thôi sao?
    Xem cái đoạn ca kịch mềnh đột nhiên có ý nghĩ, vậy ra thằng cha ghét a Dạ như vậy là bởi vì ko phải con của ông hử? Sao lại thế chứ? AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA
    Hức hức TT__TT, tội a Dạ quá đi, thằng nhỏ có làm gì đâu mà

    Reply
  5. haizz, Shimo, cậu đừng có buồn nha, cái cốt truyện của cậu ấy, chỉ cần sửa lại cũng tốt chán. Cha đấu với anh trai để giành A Dạ,……mà cái lão cha này, rất BT, yêu mà không thừa nhận mình yêu, chỉ thích ngược A Dạ thôi, ngược cho A Dạ đến chết đi sống lại, nhưng vẫn muốn em ấy ở bên mình. A Dạ đối với “người cha” này có chút hận, nhưng vẫn là yêu, là thương cảm với người này. Dạ còn đoạn sau, đang bận nghĩ tiếp, nên là một công một thụ hay là NP (nhất thụ đa công….)

    Reply
    • Tự nhiên mình cảm thấy rất muốn chém cậu một phát.+.+

      Reply
      • Thảo Nguyên

        Aico ơi, bình tĩnh lại đi mà thiệt tình là mình cũng phải sợ cái suy nghĩ của Suisen uj`, wa~ kinh khủng (dù mình là hủ nữ ) vẫn phải cam bái hạ phong

      • *thở dài*…fic của Yuki, tớ còn liên tưởng nhiều hơn. Mệnh kị sĩ thì khỏi nói……mà mình lại thích ngược nên….cái tưởng tượng nào của mình cũng……….(nhân vật bị mình ngược cho tới chết đi sống lại, nhưng cũng không được ở bên nhau…..), chỉ có mỗi cái tưởng tượng về Liu là….ko có ngược thôi…..

      • ……………………..

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: