RSS Feed

Huyền Nhật Thú – vol5 Mở Đầu

 

Nhật Hướng Viêm trừng mắt nhìn màn ảnh máy tính, nhưng lại luôn tâm trạng không yên, ý nghĩ mãi không ngừng bay đến một thiếu niên tóc bạc.

“Nhật Hoàng? Nhật Hoàng?”

Sau khi liên tiếp nghe thấy tên gọi thường được dùng nhất của mình, Nhật Hướng Viêm cuối cùng cũng hồi thần lại, nhìn về phía máy tính, trên màn ảnh, Kyle thân là thư ký đang không ngừng hô gọi tên hắn, hắn có chút không kiên nhẫn hỏi: “Chuyện gì?”

Cuối cùng cũng! Kyle cố gắng đè xuống than thở, công thức hóa mà báo cáo: “Xin ký tên ở phần văn kiện này, nội dung liên quan của văn kiện vừa rồi đã báo cáo với ngài rồi.” Mặc dù Nhật Hoàng hơn phân nửa không có nghe vào.

Kyle vừa nói hết, màn ảnh máy tính lập tức từ mặt hắn biến thành một phần công văn chi chít, Nhật Hướng Viêm cầm lấy bút điện tử cảm ứng, ngay cả liếc mắt xem công văn một cái cũng không có, đã ở chỗ ký tên trên màn hình ký xuống tên của mình.

“Nhật Hoàng, công việc hôm nay đã kết thúc rồi, xin ngài sớm nghỉ ngơi một chút.”

Màn ảnh lại biến thành khuôn mặt của Kyle, hắn vừa thu lấy công văn, vừa lấy ra công tác mới. Cái gọi là công việc kết thúc, là chỉ công việc của Nhật Hoàng đã hoàn tất rồi, cũng không phải chính hắn có thể kết thúc công việc.

Qua mười phút sau, Kyle ngẩng đầu lên, bởi vì Nhật Hoàng vẫn không có ấn tắt liên lạc, rõ ràng có chuyện gì muốn giao cho mình, nếu là phương diện công tác, Nhật Hoàng chắc chắn không cần phải suy nghĩ đến mười phút, cho nên không cần nói, nhất định là chuyện của Nhật Hướng Dạ thiếu gia rồi.

“A Dạ vẫn chưa trở về.”

Lại qua mười phút, Kyle đã trả lời xong năm bức thư yêu cầu chỉ thị, Nhật Hướng Viêm cuối cùng cũng nặng nề lo lắng mở miệng: “Có thể xảy ra chuyện gì hay không? Nó lần trước đi dạo công ty bách hóa đã gặp phải phần tử khủng bố, lần này đi nghe ca kịch, có thể sẽ gặp phải, gặp phải lũ lụt? Lốc xoáy? Nổ bom hạt nhân?”

Cái này vẫn thật có khả năng!

Kyle mặc dù sâu thẳm cho rằng như thế, Nhật Hướng Dạ thiếu gia có cái kinh người…. nên gọi làm sao đây? Vận xui? Xác suất gặp chuyện? Nói tóm lại, mặc kệ thiếu gia gặp phải chuyện gì, hắn cũng sẽ không kinh ngạc rồi, nhưng, hắn làm sao cũng không thể trả lời Nhật Hoàng như thế, nếu không phần lớn không có kết cục tốt.

Kyle chỉ có an ủi: “Nhật Hoàng, ngài lo lắng quá nhiều rồi, Nhật Hướng Dạ thiếu gia chỉ là đi nghe ca kịch mà thôi, nhân vật lớn trong giới chính trị thương nghiệp ở đó rất đông, còn có danh ca đệ nhất thế giới, công việc bảo an nhất định làm tốt đến mức ngay cả nước cũng không lọt, cho dù là nổ bom hạt nhân, cũng tuyệt đối sẽ không ảnh hưởng đến viện ca kịch.”

Hẳn là như thế đi? Hắn yên lặng bổ sung trong lòng.

“Thật không? Nhưng nó làm sao vẫn chưa về? Cũng đã mười một giờ rồi.” Nhật Hướng Viêm đặc biệt nhấn mạnh ba chữ “mười một giờ” này.

Lấy độ dài của một vở ca kịch cộng với đường đi xa gần của nhà hát để xem, cho dù thiếu gia nghe xong ca kịch liền ngựa không dừng vó mà vội trở về, nói không chừng cũng không thể bây giờ đã về đến nhà, điểm này Nhật Hoàng hẳn là tự mình đã có thể suy luận ra mới đúng.

Quả nhiên, vừa dính đến Nhật Hướng Dạ thiếu gia, chỉ số IQ của Nhật Hoàng ít nhất phải lấy dấu căn.

Kyle trong lòng thở dài, nhắc nhở Nhật Hoàng: “Có lẽ là đi ăn khuya rồi, thiếu gia cùng bạn bè đi ra ngoài, không phải thích nhất cùng nhau đi ăn khuya sao?”

“Vậy cũng phải.”

Nhật Hoàng mặc dù nói như thế, nhưng, lại vẫn không có ấn tắt liên lạc, Kyle cũng chỉ đành cúi đầu ghi công văn, thỉnh thoảng mới ngẩng đầu liếc một cái, xem xem Nhật Hoàng có xuất hiện biểu tình gì hay không.

Cuối cùng, lại qua mười phút sau, ánh mắt của Nhật Hoàng phiêu đi, giống như độc thoại nói: “Nếu như ta gọi điện thoại cho nó, nó có thể cảm thấy ta quản quá nhiều hay không?”

“Ngài có thể mời An Đặc Khiết tiên sinh gọi điện thoại cho thiếu gia, An Đặc Khiết tiên sinh thường nhờ thiếu gia giúp mang đồ ăn khuya trở về, lần này có thể dùng lý do đó, thiếu gia sẽ không nghi ngờ.”

Kyle bình tĩnh đề nghị, trong lòng âm thầm tự lật đổ lời mình vừa mới nói, hắn thật sự sai rồi, Nhật Hoàng vừa gặp phải thiếu gia, IQ chẳng những phải lấy căn, còn phải trừ đi mười mới là số chính xác.

“Cũng đúng!”

Nhật Hướng Viêm cuối cùng cũng nghĩ thông rồi, lần này hắn không chút do dự ấn tắt liên lạc, đá đi thư ký đã không còn chỗ dùng, sau đó đổi lại liên lạc ở trong nhà. Nhưng mà, hắn lại một chút cũng không muốn nhìn thấy bộ mặt như xác sống của An Đặc Khiết, cho nên cũng không mở màn ảnh, cho nên trong điện thoại, chỉ có tiếng của An Đặc Khiết truyền đến: “Nhật Hoàng? A Dạ lại xảy ra chuyện?”

“Nói bậy cái gì! A Dạ một chút chuyện cũng không có… Ngươi có muốn ăn khuya không?” Sau khi mắng chửi xong, Nhật Hướng Viêm không dài dòng đã nói thẳng trọng điểm.

“…”

An Đặc Khiết thân ở tầng ngầm không nói gì một chút, quay đầu nhìn đồng hồ trên tường một cái, thờ dài nói: “Tôi biết rồi, tôi gọi điện thoại cho a Dạ là được rồi.”

Nhật Hướng Viêm lập tức bổ sung nói: “Đừng ngắt điện thoại của ta, dùng phân tuyến gọi, ta muốn nghe a Dạ nói chuyện.”

“Vâng, vâng!” An Đặc Khiết bất đắc dĩ mà ấn số của Nhật Hướng Dạ.

Tiếng chuông vang lên một tiếng rồi lại một tiếng, nhưng lại chậm chạp không có người tiếp, cuối cùng, vẫn là An Đặc Khiết cúp điện thoại, mới kết thúc tiếng chuông vang lên không hết.

“Lại có thể không tiếp… A Dạ!”

Sau khi tiếng chuông đình chỉ vài phút, Nhật Hướng Viêm mới rốt cuộc hồi thần lại, mặt biến sắc, lập tức nhấn xuống phím liên lạc của thư ký, muốn kêu hắn lập tức phái bộ đội đặc biệt tới…

“Chờ một chút! Anh đừng có gấp chứ! Chẳng qua chỉ là không tiếp điện thoại, nói không chừng là bởi vì nó đang lái xe, cho nên không tiếp… err!”

An Đặc Khiết vội vàng nói đến một nửa, đột nhiên nhớ tới Nhật Hướng Dạ là ai… nó thế nhưng là người nửa máy Huyền Nhật! Cho dù bị mười mấy người cải tạo cầm súng vây đánh, nó cũng có thể vừa chiến đấu vừa nói chuyện điện thoại với Nhật Hướng Viêm, huống chi là lái xe? A Dạ tuyệt đối dư sức tiếp điện thoại.

Hẳn sẽ không thật sự xảy ra chuyện rồi đi?

An Đặc Khiết nổi lên do dự, không thể nào? Chẳng qua chỉ là nghe vở ca kịch mà thôi, hơn nữa chẳng phải là còn có bọn Elian đi cùng sao? Nhưng lời còn nói lại, lần trước lúc đi dạo công ty bách hóa, cũng là bọn Elian đi cùng, sau đó đã gặp phải phần tử khủng bố… Ôi!

Lần này, ngay cả An Đặc Khiết cũng ngậm lại miệng.

Nhìn thấy ngay cả An Đặc Khiết cũng không mở miệng khuyên ngăn nữa, Nhật Hướng Viêm càng như lửa đốt trong lòng, lập tức gào lên với thư ký đang không hiểu gì cả: “Bill! Mau, lập tức phái bộ đội đặc biệt, lập tức tìm ra chỗ của a Dạ!”

“Vâng.” Kyle lập tức bắt đầu thao tác, đồng thời đáy lòng âm thầm kinh thán, không ngờ đúng là xảy ra chuyện rồi.

Hmm! Vì hòa bình thế giới, lần sau tốt hơn dứt khoát lắp máy theo dấu và máy nghe trộm ở trong thân thể của a Dạ. An Đặc Khiết mở ra chủ ý xấu xa.

“Gege, An Đặc Khiết papa, em trở về rồi! Còn mua đồ ăn khuya đây! Gege và papa cũng cùng ăn chứ?”

Kyle ngừng hành động phái bộ đội.

Nhật Hướng Viêm ngẩn người.

Trái lại là An Đặc Khiết vẫn còn tỉnh bơ, ở trên điện thoại ấn xuống mục phòng khách, trả lời: “Con về rồi à, a Dạ, bây giờ đã ở phòng khách sao?”

“Đúng thế… A! Đúng rồi, An Đặc Khiết papa ba gọi điện cho con làm gì vậy? Con vừa rồi đang đỗ xe, cho nên không có tiếp.”

“Thì ra là thế.” khóe miệng của An Đặc Khiết giơ lên rồi lại giơ lên, Nhật Hoàng hố nặng rồi.

Sau khi nghe thấy trả lời của Nhật Hướng Dạ, Kyle lập tức ở trên khung đối thoại của bộ đội đặc biệt đang dò hỏi có xuất phát hay không đánh chữ NO, sau đó quay đầu đi, làm bộ lấy công văn, thực ra đang cười trộm.

Nhưng, Nhật Hướng Viêm cũng không hổ là lão luyện mười năm tung hoành thương trường, da mặt từng mài dũa không ít, hắn lập tức khôi phục bình thường, giống như vừa rồi không hề có chuyện gì xảy ra, vô cùng tự nhiên ở trong điện thoại nói: “A Dạ, em về rồi à, mang đồ ăn khuya lên đây, chúng ta cùng ăn đi! Dù sao An Đặc Khiết vừa rồi mới nói với anh hắn không đói!”

Ta rất đói mà! Nội tâm An Đặc Khiết kêu khóc, vừa lại không dám thật sự lên tiếng, đành phải miễng cưỡng tự an ủi mình, lát nữa tự mình pha mì gói để ăn cũng được rồi.

“Được.”

Cho đến khi Nhật Hướng Dạ đẩy mở cửa thư phòng, Nhật Hướng Viêm mới thật sự thở phào nhẹ nhõm, chỉ nghe thấy tiếng vẫn chưa đủ, hắn chung quy muốn nhìn thấy em trai thật sự bình yên vô sự, mới có thể chính thức an tâm.

Hắn cười hỏi: “Ca kịch nghe hay không?”

“Hmm! Elian-ge bọn họ nói nghe rất hay, nhưng em không phân biệt được nghe có hay không…” Nhật Hướng Dạ thoạt nhìn có chút khổ não.

Nhật Hướng Viêm vội vàng an ủi nó: “Đừng lo, anh cũng không phân biệt được nghe có hay hay không, cái thứ đó chỉ có rất ít những gã nhàm chán thích nghe mà thôi.”

“Thật vậy không? Gege cũng không phân biệt được?”

Nhật Hướng Dạ thoạt nhìn buông lỏng rất nhiều, nó đi tới trước bàn của gege, để một cái túi lên bàn, cười tít mắt nói: “Đồ ăn khuya là thịt gà chuỗi nướng đó! Gege thích thịt gà không?”

Chỉ cần là đồ ăn a Dạ mua, đừng nói là thịt gà, cho dù là thịt người hắn cũng sẽ cười mà ăn. Thư ký và bác sĩ đầu bên kia điện thoại âm thầm nghĩ.

“Thích, đương nhiên thích.” Quả nhiên như thế, Nhật Hướng Viêm lập tức đã nói thích rồi.

Nhật Hướng Dạ cười nói: “Vậy gege anh ăn trước, em giúp anh đi pha cà phê.”

“Được.”

Nhất thời, Nhật Hướng Viêm có loại cảm giác hạnh phúc chẳng qua như thế mà thôi.

Nhưng, khi Nhật Hướng Dạ đi đến cửa, lại chần chừ một hồi, quay đầu mở miệng nói: “Gege vẫn uống cà phê đen sao? Có thể hay không đừng uống cà phê đen đây?”

“Huh?” Nhật Hướng Viêm không ngờ lại nghe thấy câu này, thậm chí sững sờ một chút.

Nhật Hướng Dạ lo lắng nói: “Cà phê đen rất không tốt với thân thể, em nhìn thấy ở trên tin tức, cho nên tốt hơn thêm một chút xíu sữa vào, có được không?”

Thói quen nhiều năm nuôi dưỡng thật sự rất khó đổi, đối với yêu cầu của didi, Nhật Hướng Viêm cuối cùng nhíu mày, nhưng là, didi lại lập tức cúi đầu xuống, lo lắng thấp giọng nói: “Gege nếu như ngã bệnh, hay là cơ thể không tốt, vậy em nhất định sẽ rất buồn…”

“Hmm… Được rồi!” Nhật Hướng Viêm lập tức đã đầu hàng rồi, em trai hắn cưng nhất lộ ra vẻ mặt âu sầu, đừng nói cà phê thêm sữa nữa, cho dù sau này đổi lại uống sữa, hắn cũng sẽ thỏa hiệp.

“Quá tốt rồi, vậy em đi giúp gege pha cà phê đây!”

“Được.” Nhật Hướng Viêm cười trả lời.

An Đặc Khiết ở bên kia điện thoại, buồn cười không thôi, cho đến khi Nhật Hướng Viêm lạnh lùng nói câu “cười cái gì”, hắn mới vội vàng thu hồi tươi cười, cảm thán nói: “A Dạ thật sự trưởng thành rồi, lại có thể sẽ nghĩ cho anh trai đây! Nhật Hoàng anh nhất định rất cảm động đi!”

Xem ra, Nhật Hoàng sau này chắc chắn bị quản đến chặt chẽ, bà xã quản quá nghiêm gọi là “vợ quản nghiêm”, vậy em trai quản quá nghiêm nên gọi là gì? “em quản nghiêm”? Ha ha ha! Chẳng qua những lời này tốt hơn để dưới đáy lòng mà cười, cũng không thể nói ra.

Một bên khác, Kyle thì thở dài một hơi, quả nhiên là Nhật Hoàng nghĩ quá nhiều rồi, nói không chừng, Nhật Hoàng và thiếu gia thật sự có thể trải qua cuộc sống gia đình bình thường… Er! Bỏ đi sự cực độ cưng chiều em trai của Nhật Hoàng, cùng với An Đặc Khiết tiên sinh căn bản không phải cha của hai người này, hai điểm đó, ba người này miễn miễn cưỡng cưỡng cũng coi như là cái gia đình bình thường đi?

“An Đặc Khiết, đi lên cùng ăn khuya.”

Nhật Hướng Viêm có chút không cam tâm tình nguyện mà bảo, mặc dù muốn cùng em trai hai người cùng ăn khuya hơn, nhưng, nếu như An Đặc Khiết ở đây, a Dạ nhất định sẽ càng vui vẻ.

Nghe vậy, An Đặc Khiết cảm động muôn phần, so sánh với thịt gà chuỗi nướng, mì gói chừng như không phải thứ cho người ăn, nhất là mì gói đó lại do chính hắn pha, vậy càng ngay cả heo cũng không chịu ăn.

Khi Nhật Hướng Dạ bưng cà phê trở về, ngay cả An Đặc Khiết cũng ngồi ở thư phòng rồi, cặp mắt hắn nhìn chằm chằm chuỗi thịt gà nướng, bụng kêu rồn rột rồn rột, chỉ là dưới sự nhìn chòng chọc của Nhật Hoàng, hắn cũng không dám động thủ.

“A Dạ, con tới rồi.” An Đặc Khiết vô cùng uất ức nói: “Con không đến, anh con cũng không chịu bắt đầu ăn.”

Thấy thế, Nhật Hướng Dạ vội vàng ngồi xuống, cười tít mắt hô lên với hai người: “Bắt đầu thôi!”

6 responses »

  1. Thảo Nguyên

    tem~

    Reply
  2. ko the hieu noi…
    Vay con cai man kich o tap truoc la sao day?!

    Reply
  3. Không biết a Dạ nsy2 có phải là a Dạ thật không ha? Sao mình thấy hơi kỳ ký

    Reply
  4. hình như ko phải a Dạ đâu, a Dạ sẽ ko kêu An Đặc Khiết là An Đặc Khiết mà sẽ gọi là An Đặc Khiết “papa” mới đúng

    Reply
  5. …….

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: