RSS Feed

Huyền Nhật Thú – Vol5c1

[Bạn của tôi, nếu như tôi mang đến chính là tai nạn và đau khổ vô tận, các cậu còn nguyện yêu tôi không?]

“Ta là người cha, người cha bị ngươi giết chết.”

Raines lộ ra mỉm cười nhàn nhạt, đây là biểu tình mà hắn người trước kia luôn luôn cử chỉ khoa trương chưa từng xuất hiện qua, mà biểu tình này cực kỳ giống Nhật Hướng Viêm, giống như là tươi cười ngạo nghễ thế nhân của Nhật Hoàng từ trước tới giờ.

Gege… Nhật Hướng Dạ cả kinh gầm nhẹ: “Không thể nào!”

Raines cười, nói: “Ngươi có thể đối chiếu con ngươi của ta với người cha trong tư liệu của ngươi có giống hay không, đây đối với ngươi mà nói, chẳng phải chuyện rất đơn giản sao? Huh? Huyền Nhật.”

“Cha bị ta giết chết rồi.”

Nhật Hướng Dạ cố chấp nói. Nhưng lại không chịu thật sự đi đối chiếu, nó mơ hồ cảm thấy, rõ ràng lời Raines nói là thật, nhưng nó lại không muốn thật sự đi xác nhận, bản thân vất vả lắm mới tiếp nhận được sự thật cha bị chính mình giết chết, nếu như cha trở về rồi, nó sẽ, nó nên…

Lúc này, Raines lại chờ không nổi rồi, hắn dùng giọng điệu ra lệnh nói: “Huyền Nhật, xác nhận ta là ‘cha’.”

Sắc mặt của Nhật Hướng Dạ hoang mang lên, nhưng nó lại không tự chủ được mà ngẩng đầu lên, con ngươi màu đen lóe lên một đống số liệu, miệng tự ý nói: “Đang tiến hành xác nhận, con ngươi tương đồng, đặc trưng khuôn mặt phù hợp, xác nhận mục tiêu là “cha”, nếu như có hai người trở lên phù hợp thân phận, thêm một bước xác nhận DNA có tương đồng không.”

Đúng là cha… sắc mặt của nó nhất thời càng thêm tái nhợt rồi.

“Ngươi quên rồi sao?” Raines lại lộ ra nụ cười ngạo nghễ, giống như người trước mắt chỉ như loài giun dế. “Ta cũng có khả năng ra lệnh cho ngươi, Huyền Nhật. Bây giờ cầm điện thoại của ngươi qua đây.”

Nhật Hướng Dạ vừa đi vừa từ trong người móc ra điện thoại, nó ra sức muốn ngừng lại, lại chỉ là khiến cho cơ thể phát run mà thôi, nó căn bản không có biện pháp kháng cự mệnh lệnh của Raines, tại sao lại như vậy đây? Rõ ràng chính mình ngay cả mệnh lệnh của gege cũng có thể chống lại, không phải sao?

Mau ngừng tay! Không thể giao điện thoại cho cha, cần phải lập tức gọi điện thoại mới đúng, phải gọi điện thoại cho gege, để cho anh ấy ra lệnh mình, cấp độ mệnh lệnh của gege cao hơn so với cha, anh ấy có thể ra lệnh mình lập tức… lập tức giết cha!

Mặc dù nghĩ như vậy, nhưng, Nhật Hướng Dạ lại vẫn từng bước đi tới phía Raines, cuối cùng, nó đưa điện thoại đến tay của Raines, khi Raines đang hài lòng mà nhìn điện thoại, Nhật Hướng Dạ đột nhiên xoay người, đối với dưới sân khấu kêu to: “Elian-ge, đi mau, các cậu mau đi đi!”

Ba người Elian lại là ngẩn ra, hoàn toàn không có ý chạy trốn. Bọn họ làm sao có thể bỏ rơi Nhật Hướng Dạ rời khỏi đây!

Thấy bọn họ không có động tác, Nhật Hướng Dạ sốt ruột lên, hô: “Đi báo cho gege tôi biết, chỉ có cấp bậc mệnh lệnh của anh ấy cao hơn “cha”, mau lên…”

Raines nhàn nhạt nói: “Huyền Nhật, tiêu âm, sau đó kết nối hệ thống máy tính của viện ca kịch này, mật mã là 18795…”

Khi Raines hạ xong mệnh lệnh, âm thanh của Nhật Hướng Dạ biến mất, cho dù há miệng, cũng không phát ra bất cứ âm thanh gì, thay vào đó, con ngươi đen của nó không ngừng lóe lên chữ số, trong đó bao gồm cả chuỗi mật mã Raines vừa mới nói.

“Đã kết nói.” Âm thanh của Nhật Hướng Dạ nguội lạnh giống như giọng máy tính.

Raines tiếp tục hạ mệnh lệnh, tự nhiên giống như là Nhật Hướng Viêm đang hạ mệnh lệnh với thư ký Kyle: “Bây giờ, khẩn cấp đóng mọi cửa ra vào, phát ra sóng điện quấy nhiễu, ngăn chặn mọi thông tin, sau đó phát động tất cả người cải tạo trong viện ca kịch, tiêu diệt tất cả bảo vệ đang chờ ờ phòng ngoài viện ca kịch.”

Hô hấp của Nhật Hướng Dạ trở nên dồn dập, tùy theo mệnh lệnh của Raines càng hạ càng nhiều, con ngươi đen của nó liền lóe lên chữ số càng ngày càng nhiều, lúc này, hai phiến cửa chính khép kín của viện ca kịch đều từ trái phải trên dưới vươn ra vật hình sợi kim loại thật lớn, hình thành một cái “cửa” dạng lưới.

Ngoài cửa một chút tiếng vang cũng không có, cách âm của phòng viện ca kịch vô cùng tốt, duy nhất biết bên ngoài xảy ra chuyện chỉ, cũng chỉ có Nhật Hướng Dạ, nó run rẩy, rồi run rẩy, nhưng vô lực ngăn cản mọi thứ này.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

“Chuyện gì xảy ra vậy?”

“Làm cái quỷ gì…”

Khán giả vẫn đang trong mù mờ và diễn viên trên sân khấu cuối cùng đã phát hiện sự tình không ổn rồi, đều đứng dậy, rống giận la hét, không ít người thậm chí lấy ra vũ khí, mặc dù viện ca kịch cấm chỉ mang theo vũ khí, nhưng những nhân vật nổi tiếng trong giới chính trị thương nghiệp này đúng là mỗi một gã vũ khí bất ly thân, đương nhiên có thể tìm ra cả đống sơ hở để chui, vẫn cứ mang vũ khí vào viện ca kịch.

“Raines, ngươi rốt cuộc đang làm cái gì vậy?”

Lúc này, trên sân khấu hai diễn viên diễn vai đứa con và ác ma vọt tới phía sau Raines, hai người đều nổi giận rồi, bởi vì mặc kệ sự tình tiếp tục làm sao, tóm lại, vở ca kịch này cũng đã xong rồi, cho nên bọn họ làm sao có thể không tức giận đây!

Raines ngay cả quay đầu lại cũng không có, chỉ là nhàn nhạt nói: “Giết bọn chúng.”

Nhật Hướng Dạ cả kinh, sau đó chớp mắt nhảy lên sân khấu, tốc độ của nó kinh người như thế, hai diễn viên kia căn bản ngay cả phản ứng cũng phản ứng không kịp, chỉ là đứng nguyên tại chỗ, nhìn thấy một vệt bóng đen kéo tới.

Mục tiêu đầu tiên Nhật Hướng Dạ tỏa định là diễn viên đóng vai đứa con, bởi vì diễn viên này cách Raines gần nhất, cho nên tính uy hiếp cũng cao hơn, nó theo bản năng lựa chọn mục tiêu này, sau đó vươn móng tay sắt thép, tay thành dạng mũi khoan, đâm về phía ngực diễn viên.

Nhìn diễn viên này, nó không tự chủ nhớ tới anh trai, hét lên: “Đừng!”

Keng!

“Eloise…” Nhật Hướng Dạ thở phào một hơi.

Eloise túm lấy một cái ghế của viện ca kịch, vững vàng dùng thứ này ngăn chặn công kích của Huyền Nhật. Mới vừa rồi, Eli vừa do thám thấy mệnh lệnh Raines sắp hạ, rồi nói với cô, cô liền mạnh mẽ nhổ lên cái ghế được cố định trên sàn nhà, sau đó xông lên ngăn cản Nhật Hướng Dạ.

“A Dạ, cậu, cậu làm sao vậy?” Eloise thở hổn hển hỏi. Có trời mới biết cô đã bộc phát tiềm lực lung tung gì, mới có thể đủ ngăn cản công kích của Nhật Hướng Dạ, trước khi nó giết chết diễn viên.

“Tôi không thể khống chế chính mình, đi mau!” Nhật Hướng Dạ hoảng loạn thỉnh cầu: “Làm ơn, Eloise, mau chạy đi! Đi tìm gege tôi, nói với anh ấy cha còn sống, Raines chính là cha, hắn…”

“Ta làm sao? Con trai.”

Raines đứng ở phía sau Nhật Hướng Dạ nhẹ nhàng móc lên sợi tóc màu bạc của Nhật Hướng Dạ, dùng một loại giọng điệu uể oải hỏi.

Nhật Hướng Dạ run rẩy nói: “Đừng, đừng hạ loại mệnh lệnh đó…”

“Mệnh lệnh gì? Là cái lệnh này sao?”

Raines nhàn nhạt cười nói: “Phát động người cải tạo trong viện ca kịch, đánh gục tất cả người phía dưới, ngươi thì phụ trách đánh gục ba đứa bạn của ngươi, đánh bọn chúng đến trọng thương không dậy nổi mới thôi.”

Con ngươi đen của Nhật Hướng Dạ lại lóe lên chuỗi mệnh lệnh này.

Lúc này, Elian dưới sân khấu vừa chạy lên, vừa gào to: “Đừng quản a Dạ, mau công kích Raines!”

Tiếng gào to này vang vọng cả viện ca kịch, Eloise cho dù bịt lỗ tai cũng nghe thấy, nhưng, nghe thấy là một chuyện, làm được hay không lại là chuyện khác, khi tia sáng móng tay sắt thép phản xạ ra của Nhật Hướng Dạ không ngừng lóe tới mắt của mình, Eloise thiếu chút nữa muốn đáp trả lại, cũng đừng quản Raines nữa, mau tới cứu tôi quan trọng hơn.

Ngăn chặn Huyền Nhật, để cho Elian đi công kích Raines… Eloise biết đây là biện pháp tốt nhất, cho dù biết Huyền Nhật có bao nhiêu mạnh mẽ, mà cô lại ngay cả vũ khí cũng không có, chỉ có thể kiên trì đến cùng đánh thôi.

“Eloise, rời đi.” Nhật Hướng Dạ cuống đến độ nước mắt cũng đảo quanh tròng mắt rồi.

Không thích hợp! Nó cảm thấy thân thể của mình có phần không thích hợp, hình như, hình như so với bình thường càng thêm…

“A Dạ, đừng xuống tay quá nặng à!”

Eloise vẻ mặt thảm thiết cầu xin, nhưng trong lúc nói chuyện, cô lại hung hăng mà hướng xuống đầu gối của Nhật Hướng Dạ đá xuống, đây là phương pháp trong vòng một kích có thể gây thiệt hại nặng cho Huyền Nhật mà cô biết… điểm này đúng là phải cảm tạ Tử, chính là hắn lần trước trong làn sóng người ký tên ở sân trường, vừa bắt đầu đã gây thiệt hại nặng cho đầu gối của Huyền Nhật, khiến cho Huyền Nhật rơi vào tình thế xấu.

… So với bình thường càng thêm tràn ngập lực lượng!

Thân ảnh của Nhật Hướng Dạ có hơi hơi thấp xuống, bị Eloise đá đến bắp đùi, lực lượng khác với người thường của Eloise lại chỉ là khiến cho nó dùng một chân khác đạp một bước phía sau, đã ổn định được trọng tâm. Lúc này, hai tay nó đồng thời xuất kích, một tay đánh ở ngực Eloise, tay kia thì đánh vào bụng của cô, đồng thời, hai kích này không chỉ là lực lượng ở tay mà thôi, chân sau của Huyền Nhật dùng sức, đem toàn thân dốc về phía trước… Nó dùng sức lực của cả thân thể để đánh ra hai tay này.

Lực lượng thật đáng sợ… Eloise từ trong miệng phun ra suối máu, sau đó bị lực lượng cường đại này đánh bay hết nửa sân khấu, đập vào trên tường của phía sau cùng, phát ra tiếng nổ vang dội, trước khi trong đầu của cô trống rỗng, chỉ có thể cảm nhận được… sợ hãi!

“Eloise!”

Elian và Eli mặt biến sắc, căn bản không ngờ tới Eloise vậy mà ngay cả một kích của Huyền Nhật cũng không thể ngăn lại được.

Huyền Nhật… có mạnh như thế sao?

Lúc này, Raines mới ung dung nói: “Huyền Nhật, bảo vệ ta.”

Elian vừa nghe, quyết định thật nhanh, lập tức chạy tới hướng Raines, định một quyền đánh nát cổ họng hắn dùng để ra lệnh.

Nhưng bởi vì viện ca kịch cấm chỉ mang vũ khí, ba đứa học sinh đương nhiên sẽ không giống những nhân vật lớn kia mà luồn lách như thế, mà là ngoan ngoãn tuân thủ quy định, cho nên, mặc kệ là Elian hay là Eloise, trên tay bọn họ căn bản không có bất cứ vũ khí nào, Elian chuyên dùng vũ khí năng lượng cũng chỉ đành dùng nắm tay xuất kích…

Nhưng, hai thanh phi đao so với thân ảnh của Elian càng nhanh hơn, thẳng tắp mà nhắm tới hướng cổ họng và ngực của Raines.

Eli, cậu lại có thể lén mang trộm vũ khí… Làm tốt lắm! Elian lập tức đã nhận ra đó là phi đao của Eli, thiếu chút nữa muốn reo hò lên.

Mắt thấy phi đao sắp giải quyết Raines rồi, nhưng lại có một vệt bóng đen đột nhiên hiện trên sân khấu, ra tay đánh văng hai cái phi đao, hơn nữa còn ngăn ở giữa Elian và Raines.

“Tài xế!”

Elian phi thường chấn động, người đỡ phi đao không phải Huyền Nhật, lại là tài xế lái xe chở bọn họ tới, Saar.

Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì… mặc dù hết sức chấn động, nhưng không có thời gian ngẫm nghĩ, hắn phải thừa dịp lúc Huyền Nhật chưa tới, tức thì đánh bại Raines mới được.

Lúc này, Saar lại từ thắt lưng nắm ra một thứ có dạng chuôi kiếm, vung một cái, chuôi kiếm phát ra thân đao phát quang, đó là một thanh kiếm năng lượng.

“Chết tiệt!”

Elian biến sắc, hắn thực sự quá quen thuộc loại vũ khí này rồi, so với đao kiếm bình thường, kiếm năng lượng ngay cả chạm cũng chạm không được, cho nên một người am hiểu dùng kiếm trong tay nắm theo kiếm năng lượng, vậy mình làm sao có thể trong thời gian ngắn đột phá phòng thủ của hắn.

Nhưng hắn lại sai rồi, Saar căn bản không định phòng thủ, hắn vung kiếm năng lượng, chủ động xuất kích.

Elian không ngờ đến điểm này, cho nên vừa bắt đầu né có chút chật vật, nhưng đây cũng chỉ là bởi vì do ngoài dự liệu của hắn mà thôi, tiếp theo, hắn lập tức bắt lại ưu thế chiến đấu, Saar cũng không coi là quá mạnh, chỉ cần cho hắn năm phút, hắn có thể đánh bại người này… Er! Mình bây giờ không có vũ khí, có lẽ là cần mười phút đi!

Nhưng, đừng nói là mười phút, hắn ngay cả mười giây cũng không có, Saar đột nhiên lánh sang bên cạnh, đang lúc Elian nghi hoặc cái động tác không hợp lẽ thường này, sau lưng Saar xuất hiện… Huyền Nhật!

Bản năng chiến đấu của Elian lập tức tràn ngập đầu của hắn… lui về sau, có thể lui xa bao nhiêu thì lui!

Mặc dù trực giác nói cho hắn như thế, nhưng, hắn lại không thể lui à! Nếu như thật sự vừa lui, chỉ sợ cũng không còn biện pháp tiến đến khoảng cách gần Raines như thế nữa.

Lần này đổi lại mình đến ngăn cản Huyền Nhật, để cho Eli có cơ hội công kích Raines rồi sao? Elian không khỏi âm thầm cười khổ lên, chỉ hy vọng mình so với Eloise được việc hơn.

Lúc này, Huyền Nhật đánh một kích tới.

Khi Elian đang muốn nghênh kích, lại đột nhiên nhớ tới, mặc dù Huyền Nhật mới đầu nhìn cũng không cầm vũ khí giống mình, nhưng, bản thân tay của nó đã là vũ khí chính cống! Muốn thật sự đón kích này, móng tay sắt thép và sức lực của Huyền Nhật chắc chắn sẽ đem một tay của mình xé thành năm mảnh.

Elian vội vàng muốn né ra, nhưng, Huyền Nhật cũng không phải Saar, nó làm sao lại để cho Elian né qua, lập tức trở tay cào một cái.

“Urgh!”

Elian đau đến khẽ la ra tiếng, Huyền Nhật bắt được cẳng tay của hắn, móng tay sắt thép không chút khách khí mà đan xen cắm vào tay hắn, hắn hơi động đậy, cũng cảm thấy một luồng đau đớn xé da rách thịt.

Huyền Nhật lúc này lại hướng vào bắp chân của Elian dùng sức đá, lấy da thịt và xương cốt đã được cường hóa của Huyền Nhật so lên, chân của Elian quả thực yếu ớt như một đứa trẻ, một tiếng gãy sắc bén vang lên, hắn nửa ngã trên đất, đau đến toàn thân mồ hôi lạnh.

“A Dạ…”

Elian khẽ hô tên thân mật của Nhật Hướng Dạ, chỉ hy vọng có thể gọi về thần trí của Nhật Hướng Dạ, hắn ngẩng đầu lên, nhìn hướng mặt của Huyền Nhật, nhưng lại sửng sốt, hắn phát hiện đó căn bản không phải thần sắc vô tình của Huyền Nhật, lại là biểu tình của Nhật Hướng Dạ.

Sắc mặt của Nhật Hướng Dạ tái nhợt đến ngang ngửa với tóc bạc của chính mình, mặc dù trong hốc mắt không có chảy nước mắt, nhưng mắt của nó lại trợn rất lớn, lòng trắng đầy tơ máu, trên trán gân xanh càng không ngừng đập, giống như đang dùng cạn kiệt toàn sức lực để khắc chế chính mình.

Thấy thế, Elian ngậm lại miệng. A Dạ hết sức rồi, hắn biết, cho dù mình có lên tiếng hô gọi nó, cũng chỉ là gia tăng đau khổ của nó mà thôi.

Lúc này tay của Nhật Hướng Dạ vặn một cái, làm cánh tay của Elian trật khớp, sau đó bắt lấy cổ của hắn, giơ cả người hắn lên, trong cả quá trình, Elian cứng rắn cố nhẫn nhịn đau đớn mà không rên nửa tiếng, cho dù hắn đau đến môi cũng phát tím.

Lúc này, Eli ra tay công kích, bắn ra một dãy tiểu đao, tiểu đao một cây cũng không sót mà cắm vào cánh tay Nhật Hướng Dạ đang nắm Elian, chỉnh tề mà xếp thành một hàng, thoạt nhìn thật là kinh người.

Bị công kích như thế, Nhật Hướng Dạ ngay cả sắc mặt cũng không đổi, trái lại là Eli người công kích giật nảy mình, hắn chỉ là muốn bức Nhật Hướng Dạ buông tay ra, không thật sự muốn làm thương hại nó.

Nhật Hướng Dạ dùng tay kia rút ra hai thanh tiểu đao, thấy thế, Eli theo phản xạ muốn dò tâm tư của Nhật Hướng Dạ, nhưng ngoài ý muốn mà cuốn vào trong tâm tình đau khổ của nó, đau khổ vô tận đó gần như sắp từ trong lòng tràn ra, làm cho Eli suýt nữa muốn lên tiếng an ủi nó, trái lại là thông tin chiến đấu chính thức nên thăm dò, nhưng một chút cũng không nhận được.

“Ugh!”

Eli ngã xuống, trên đầu gối đang cắm hai thanh tiểu đao của chính mình… Nhật Hướng Dạ bắn tiểu đao về trên thân chủ nhân của nó.

“A…”

Lúc này, Elian thở không nổi đau đớn giãy dụa, cuối cùng rút ra được một cái tiểu đao trên cánh tay Nhật Hướng Dạ, do dự một chút, sau đó hướng vào bàn tay của Nhật Hướng Dạ cắm vào…

Nhật Hướng Dạ tức thì buông tay ra, khiến cho công kích của Elian thất bại, sau đó phản lại một cái đá chân, đá hắn xuống sân khấu, Elian ngã nằm trên mặt đất, đau đến mồ hôi lạnh ròng ròng, liều mạng dùng lực ý chí buộc bản thân không được rơi vào hôn mê.

Thời gian chiến đấu từ đầu đến cuối chẳng quá năm phút, Eloise hôn mê bất tỉnh, Elian bị phế một tay một chân, Eli hai đầu gối bị thương nặng, ba người đã hoàn toàn mất đi lực chiến đấu.

Trong đau đớn, Elian và Eli không hẹn mà cùng nghĩ tới: Thật mạnh! So với Huyền Nhật lúc trước, Huyền Nhật bây giờ chừng như mạnh hơn gấp đôi.

Thấy thế, Raines hết sức hài lòng nói: “Rất không tệ, xem ra một năm qua, ngươi đã cải tiến rất nhiều chiêu thức, thật không hổ là binh khí chiến đấu cuối cùng có thể tự phát triển.”

Lúc này, Nhật Hướng Dạ lại là toàn thân run rẩy không ngừng, nó cúi đầu nhìn toàn thân của mình, trên người tất cả đều dính đầy máu, máu nửa người trên phần lớn là của Eloise phun lên người nó, trên hai tay thì là máu của Elian.

Nhật Hướng Dạ ngẩng đầu lên, nhìn Raines, câu hỏi mặc dù trăm ngàn mối, nhưng nó cuối cùng lại chỉ nặn ra một câu: “Tại sao?”

“Tại sao?”

Raines ưu nhã nghiêng đầu, cười nói: “Ta tạm thời coi như ngươi đang hỏi, tại sao ngươi lại mạnh như thế, đó là bởi vì, do người hạ lệnh khác nhau, Nhật Hướng Viêm đã hạ rất nhiều cấm lệnh chiến đấu đối với ngươi đi? Hoặc có lẽ không phải hạ lệnh chính thức, chỉ là trong nói chuyện nhắc tới, nhưng đối với chip trong não ngươi mà nói, những lệnh cấm đó toàn bộ đều thành lập, cho nên trong vô hình hạn chế hành vi của ngươi, trừ khi sự tình nghiêm trọng đến mức sẽ ảnh hưởng an toàn sinh mạng của Nhật Hướng Viêm, nếu không ngươi sẽ chịu ảnh hưởng của cấm lệnh, không thể phát huy thực lực.”

Raines trầm mặt xuống, lạnh giọng nói: “Nhưng mà ta, lại muốn ngươi tuân thủ mệnh lệnh một trăm phần trăm đi chiến đấu, cho nên dưới mệnh lệnh của ta, ngươi có một trăm phần trăm chiến lực.”

Sau khi nhận được giải đáp, Nhật Hướng Dạ trầm mặc trong chốc lát, quay sang một người khác chất vấn: “Tại sao, Saar-ge?”

Saar cười cười, sờ sờ trên mặt của mình, sau đó kéo xuống da mặt, phía dưới lại không phải máu thịt lẫn lộn, mà là một khuôn mặt khác mà đám người Nhật Hướng Dạ càng quen thuộc, đó là… mặt của Kyle.

“Kyle-ge…”

Sắc mặt của Nhật Hướng Dạ càng tái nhợt, thì ra, nó và anh trai không có thoát khỏi lòng bàn tay của cha sao?

Đột nhiên, thân ảnh của Nhật Hướng Dạ biến mất, khi xuất hiện lần nữa, nó lại là ở phía sau Raines, cánh tay giơ ngang trước ngực, bàn tay lật hướng ra ngoài cắm theo năm sáu viên đạn.

Kyle quay đầu qua, thuận tay móc ra súng, giết chết người nổ súng bắn Raines phía dưới, khi hắn nhìn về hướng Huyền Nhật, không khỏi khen ngợi: “Thật không hổ là Huyền Nhật, ngay cả ta đều còn chưa kịp phản ứng người bắn lén, ngươi đã đỡ đạn rồi.”

Raines không chút bất ngờ nói: “Đó là bởi vì ngươi không phải loại hình chiến đấu, mà Huyền Nhật, là binh khí chiến đấu mạnh nhất, chỉ cần ta không động thủ với Nhật Hướng Viêm, hay Nhật Hướng Viêm không hạ lệnh giết ta, Huyền Nhật chính là người bảo vệ tốt nhất của ta.”

Nói xong, hắn nhìn xuống tình hình dưới sân khấu, số người tám chín phần đều bị người cải tạo dáng vẻ người phục vụ đánh gục rồi, chỉ còn một số người còn đang vùng vẫy trốn tránh. Hắn đưa điện thoại cho Kyle nói: “Thời gian không còn nhiều nữa, Saar ngươi đi chuẩn bị một chút, Huyền Nhật, đem khán giả còn lại toàn bộ đánh gục.”

Kyle gật đầu, lập tức đi về phía hậu trường.

Sau khi nhận được mệnh lệnh, Nhật Hướng Dạ cũng nhảy xuống sân khấu, trong nháy mắt tỏa định mục tiêu gần nhất, không chút sợ hãi đạn bay tung tóe, trừ phi đạn sắp đánh vào các khớp của nó, nếu không nó căn bản không để ý, tùy ý đạn bắn ở trên người nó, sau đó cứ thế mắc lại, những đạn này đối với cơ thịt và xương cốt đã cường hóa của nó mà nói, căn bản không coi là lực sát thương, về sau nhổ ra là được rồi.

Nó lúc trước sẽ tránh né, là vì không để cho Nhật Hướng Viêm nhìn thấy vết thương mà buồn rầu, nhưng nó hiện tại ngay cả tránh cũng không tránh, bởi vì người ra lệnh nó căn bản không thèm để ý nó có bị thương hay không.

Nó di chuyển hai bước, tiện tay nhổ lên một cái ghế, hướng vào mục tiêu đã tỏa định ném qua, mục tiêu đó mặc dù đã lập tức ngồi xuống, dùng ghế để che chắn mình, nhưng sức lực của cái ghế bị ném qua rất mạnh, đánh nát mấy cái ghế lân cận, người trốn ở phía dưới ghế chỉ kêu rên một tiếng, đã không còn đứng lên nữa.

Sau khi ném cái ghế, Nhật Hướng Dạ lần nữa tỏa định một mục tiêu khác, sau đó xuất kích…

Khi Nhật Hướng Dạ đang không ngừng giải quyết người phía dưới, Elian ra sức bò đến bên cạnh Eli, quá trình này đau đến mồ hôi lạnh của hắn chảy ròng ròng, nhưng hắn vẫn bò đến chỗ mục đích, sau đó thấp giọng hỏi: “Raines muốn làm cái gì?”

Eli giờ phút này cũng vì đầu gối bị thương mà đau đến mặt trắng bệch, nhưng hắn vẫn lắc đầu, trả lời: “Tôi không biết, quá nhiều suy nghĩ lẫn lộn, suy nghĩ của hắn quả thật phức tạp giống như Nhật Hoàng, tôi không tìm được đáp án.”

“Cậu có mang điện thoại không?”

“Gọi không được, bị làm nhiễu rồi.” Eli lắc đầu, hắn đã sớm thử qua rồi.

Nghe vậy, Elian cũng nổi lên suy nghĩ, vừa rồi Raines đích xác từng nói muốn a Dạ khởi động sóng điện làm nhiễu, nếu điện thoại không thể dùng, vậy thì, Raines lấy đi điện thoại của a Dạ, rốt cuộc muốn làm gì?

Hơn nữa Raines hình như muốn Kyle đi chuẩn bị cái gì… Chẳng lẽ là muốn giết mọi người?

Không đúng! Nếu muốn giết người, Nhật Hướng Dạ so với Kyle càng mạnh, Raines nếu như đã hạ lệnh muốn đánh gục mọi người, mà không phải giết chết, kế tiếp hẳn là cũng không cần phải giết chết bọn họ mới đúng.

“Người phục chế…”

Elian quay đầu  nhìn Eli, hỏi: “Cậu nói cái gì?”

“Không biết.” Eli nhẫn nhịn đau đớn, trả lời: “Trong suy nghĩ của Raines phần lớn mang theo hai từ “người phục chế” và “Nhật Hướng Viêm” này.”

Lúc này, Nhật Hướng Dạ đã giải quyết tất cả người còn lại rồi, nó đi qua bên cạnh Eli, nghe thấy lời hắn nói, sau đó đi lên sân khấu, trở lại bên cạnh Raines, nhìn hắn, dùng một loại giọng điệu sáng tỏ nói: “Ta xác thực đã giết chết cha rồi, ngươi không phải cha, là người phục chế của ông ta sao?”

“Ngươi nghĩ tới rồi à?”

Raines giương lên tươi cười, trả lời: “Thân thể là của người phục chế, nhưng, bộ não lại không phải, cái “Raines” này đã tồn tại mười năm, ta bày ra quân cờ này cũng có mười năm rồi, chỉ là gần đây mới đem thân thể thu hồi để dùng mà thôi. Đành phải vậy, thân thể ban đầu để cho ngươi làm thủng một lỗ, đã không thể dùng nữa rồi.”

Nhật Hướng Dạ duy trì liên tục trừng vào hắn, lạnh lùng nói: “Gege nổ súng đánh trúng não của ngươi.”

“Tên Bạch Liên Nguyệt gì kia chẳng phải cũng bị ngươi nổ súng đánh trúng não?”

Raines không để ý lắm trả lời: “Dùng chip để thay thế não bị tổn hại là được. Thế nào? Ngươi cho rằng trên đời này thiên tài có thể làm phẫu thuật này chỉ có An Đặc Khiết papa của ngươi sao? Có tiền, nhiều chính là thiên tài có thể dùng.”

Nhật Hướng Dạ trầm mặc không nói, chỉ là để cho chip trong đầu phán đoán, bộ não tương đồng, thân thể là người phục chế, DNA hoàn toàn giống nhau… nó hình như vẫn phải nghe mệnh lệnh từ “cha”.

Nhìn thấy thần sắc càng ngày càng trầm của Nhật Hướng Dạ, Raines cười lớn ra tiếng, xoay người sang chỗ khác, đối vào chỗ ngồi khán giả mở lớn hai tay, giống như là đang đối với thế nhân làm một buổi diễn xuất hoàn mỹ.

“Có tiền, cho dù là “Nhật Hướng Dạ”, cũng có nhiều! Ngươi cái loại đồ vật này, căn bản không đáng cho con trai ta quý trọng! Nhật Hoàng, không nên quý trọng bất cứ thứ gì, đối với hắn mà nói, bất cứ thứ gì thậm chí là người nào, đều có thể định một cái giá, chỉ cần có đủ lợi ích, hắn có thể vứt bỏ bất cứ thứ gì, đây chính là vương giả ngạo nghễ mọi thứ!”

Nhật Hướng Dạ nghe thấy tiếng vang, quay đầu lại, sân khấu rơi xuống một tấm màn trắng, là màn ảnh trắng để chiếu hình.

“Xem đi!”

Raines quay người lại, vươn tay chỉ hình ảnh trên màn trắng, lộ ra tươi cười hài lòng, cao giọng nói: “Đây là hạnh phúc hoàn mỹ do lợi ích chế tạo ra!”

“Gege, An Đặc Khiết papa, em trở về rồi! Còn mua đồ ăn khuya đây! Gege và papa cùng đến ăn chứ?”

6 responses »

  1. tem~~~~~~

    Reply
  2. phong bì

    Reply
  3. quả nhiên là giả.

    Reply
  4. ko sao, mềnh nhớ là soái ca a Nguyệt cũng sống chung ở đó mà, huynh ấy có con mắt có thể quét X quang, chắc sẽ nhận ra a Dạ kia là giả thôi (0..0|||)

    Reply
  5. …..tên chương hay….
    ….đọc đau lòng quá……

    Reply
  6. Very useful post. It was very useful. I was searching exaxtly for this. Thank you for your effort. I hope you will write more such useful posts.

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: