RSS Feed

Huyền Nhật Thú – Vol5c2

[Cha, không chảy cùng dòng máu, thì thật sự không thể yêu con của cha sao?]

“… Bắt đầu thôi!”

Raines cười suốt không ngừng, cười đến gần như thở không ra hơi nói: “Nhìn thấy chưa? Huh? Nhật Hướng Viêm nó, nó căn bản không phải thật sự cần ngươi à! Nó cần, chẳng qua chỉ là người nhà tên là em trai mà thôi, về phần cái em trai đó có phải ngươi hay không, một chút cũng không có quan hệ!”

“Không phải như thế!”

Nhật Hướng Dạ vẫn nhìn màn hình, không nói một câu, trái lại là Elian đang ngã trên mặt đất rống to: “Đây chỉ là một đoạn nhỏ mà thôi, đó không phải a Dạ, Nhật Hoàng sớm muộn sẽ biết, bọn họ cũng sẽ phát hiện không thích hợp, người máy vĩnh viễn đều không phải con người, cũng giống như DSII!”

Raines uể oải nói: “Cho nên đây? Ngươi cho rằng đây là DSII sao? DSII chẳng qua là một cái thất bại phẩm trong quá trình chế tác.”

Hắn chỉ vào Nhật Hướng Dạ trên màn hình, giới thiệu: “DSX so với Huyền Nhật, so với Nhật Hướng Dạ đều hoàn mỹ hơn, cho nên, tồn tại của ngươi căn bản…”

Elian dùng rống giận cắt đứt lời của Raines: “Nhảm nhí! A Dạ căn bản sẽ không hại anh trai của mình, cậu ấy…”

“Nhưng nó đích xác đã nguy hại Nhật Hướng Viêm!” Raines lại càng cương quyết rống lại: “Chỉ cần không có đứa con của ác ma này, Nhật Hoàng của ta căn bản sẽ không có nhược điểm, tồn tại của cái đứa con của ác ma này bản thân đã là một loại nguy hại!”

Khi hai người đang vì chính mình rống giận tranh biện, Nhật Hướng Dạ lại chỉ là nhìn chăm chú hình ảnh từ máy chiếu phát ra, trong hình ảnh, ba người đang vui vẻ ăn đồ ăn… Nó vốn nên ở trong đó, bây giờ, lại có người thay thế vị trí của nó.

“Nhưng, có một điểm, ngươi nói đúng.”

Elian sửng sốt, không ngờ Raines lại nói như thế.

“DSX dù sao không phải con người.” Raines mỉm cười nói: “Khi gặp phải chuyện chưa từng xảy ra, DSX đúng là sẽ bởi vì không có tiền lệ, mà không thể làm ra cử chỉ thích đáng, nhưng đây cũng không cần lo, Huyền Nhật sẽ luôn thông qua mắt của DSX, nhìn Nhật Hoàng, khi DSX không biết nên làm sao, nó sẽ phát ra nghi vấn với Huyền Nhật, Huyền Nhật sẽ “cho nó biết” nên làm sao.”

Elian sửng sốt, a Dạ sẽ thông qua mắt của DSX để xem?

“DSX ở bên cạnh Nhật Hoàng bảo vệ hắn, mà bản thân Huyền Nhật, sẽ cùng một chỗ với ta, hóa thân thành kẻ bảo vệ ngầm của Nhật Hoàng, giúp hắn giải quyết mọi trở ngại. Như thế, con của ác ma chẳng những không thể nguy hại đến Nhật Hoàng, thậm chí sẽ là trợ thủ lớn nhất của hắn.”

Raines cuồng nhiệt nhìn Nhật Hướng Viêm trên màn trắng, hô lớn: “Ngươi xem, thế này không phải mọi thứ đều hoàn mỹ vô khuyết sao?”

Tên điên này… Elian đè nén xúc động muốn mắng người xuống, hô to nhắc nhở tên điên này: “Nhưng, a Dạ cũng là con của ngươi mà! Ngươi làm sao có thể vì thành tựu Nhật Hoàng, liền hi sinh cậu ấy.”

Nghe vậy, Raines thoáng cái trầm mặt xuống, trừng Elian trên mặt đất một hồi, mới chầm chậm nói: “Sau khi xem xong ca kịch, các ngươi còn cho rằng nó là con của ta sao?”

Ca kịch? Elian đột nhiên hồi tưởng nội dung của ca kịch, người mẹ bị ác ma bắt cóc, sau đó lúc bị ném trở về, lại đã mang thai, mang thai đứa con của ác ma… chẳng lẽ thật là như thế sao?

A Dạ không phải con của Raines, như vậy, cậu ta và Nhật Hoàng là… anh em cùng mẹ khác cha?

Chẳng trách hai anh em có vẻ không giống lắm, chẳng trách Raines căn bản không yêu a Dạ… Elian đã nghĩ thông suốt nguyên nhân hậu quả, không khỏi cười khổ lên, lần này, a Dạ lại sẽ chịu tổn thương rồi, cậu ta không phải là con của cha mình, cái gọi là anh trai, cũng chỉ là nửa anh trai mà thôi.

Nghĩ đến đây, hắn nhìn về phía Nhật Hướng Dạ, tầm mắt của người sau đã chuyển từ màn hình sang người Raines, nhưng biểu tình trên mặt lại không phải chấn động, ngược lại có mờ mịt, dáng vẻ giống như vẫn chưa phản ứng kịp.

“Sao vậy? Ngươi không có lời gì muốn nói sao?” Raines nheo lại hai mắt, có chút hoài nghi, phản ứng của Nhật Hướng Dạ thực sự quá bình tĩnh rồi.

Nghe vậy, Nhật Hướng Dạ hình như vẫn chưa hồi thần lại, nó mờ mịt một hồi, lâu đến ngay cả Raines cũng bắt đầu sinh nghi rồi, nó mới rốt cuộc nhìn về phía Raines, do dự một chút, lên tiếng hỏi: “Nếu như không phải con của ông, ông sẽ không yêu sao? Ông sẽ hận sao?”

Raines đột nhiên giận dữ, điên cuồng hét lên: “Ngươi là cái thứ gì? Không chảy cùng dòng máu với ta, bằng cái gì nói ngươi là người của Nhật gia! Chỉ có ta, mới là chủ nhân của Nhật gia, cũng chỉ có con của ta, mới xứng cái danh hiệu Nhật Hoàng này!”

Nghe vậy, sắc mặt của Nhật Hướng Dạ càng tái nhợt, rất lâu, nó mới đáp lại tiếng “oh”.

Nhận được loại hồi ứng lãnh đạm này, Raines hừ lạnh một tiếng, không thể đả kích đến Nhật Hướng Dạ, khiến cho hắn phi thường bất mãn.

Elian cũng có chút kỳ lạ, phản ứng của Nhật Hướng Dạ cũng vượt ngoài ý liệu của hắn, hình như quá bình thản, quá lãnh tĩnh, không giống như a Dạ dễ bị đả kích tình cảm.

“Elian-ge, Eli.”

Nhật Hướng Dạ quay đầu hô một tiếng, dẫn tới chú ý của hai người, Elian nhìn nó, càng nhìn càng cảm thấy không thích hợp, thái độ của nó thực sự quá bình thản rồi, loại bình tĩnh này lại cộng với khuôn mặt tái nhợt đó của nó, lại một chút cũng không làm cho người khác yên tâm, cứ giống như nó thân lâm vào trong biển cả, đã hoàn toàn tuyệt vọng, cho nên không vùng vẫy nữa, chỉ là mặc kệ chính mình chầm chậm chìm xuống… sau cùng chết đuối.

Nhìn ba người bị thương, Nhật Hướng Dạ chỉ là ra sức xin lỗi: “Xin lỗi, thật sự xin lỗi. Tôi ngay từ đầu đã không nên tiếp xúc các cậu, không nên quen biết các cậu, luôn hại các cậu cuốn vào nguy hiểm.”

Elian nhíu mày, không nhìn về Nhật Hướng Dạ, ngược lại chuyển hướng Eli, dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn người sau, nếu như là tâm tư của Nhật Hướng Dạ, hắn hẳn đã dò ra rồi mới đúng.

Eli thì thào nói: “Bảo vệ gege, bảo vệ Elian-ge, bảo vệ Eloise…”

Nói đến đó, hắn chần chờ một chút, cuối cùng vẫn nói ra cái suy nghĩ cuối cùng hắn dò xét ra: “Bảo vệ cha.”

Bảo vệ cha? Elian ngẩn ra, cái này làm sao có thể? Hay là, cha là chỉ An Đặc Khiết? Nhưng, a Dạ luôn luôn gọi ông ấy là “An Đặc Khiết papa”, mà không phải cha.

Bên cạnh, Raines không phải không nghe thấy lời của Eli, nhưng hắn một chút cũng không để ở trong lòng, con của ác ma lại muốn bảo vệ hắn? Ha!

Hắn lạnh lùng nói: “Huyền Nhật, ba người này đều nên chết rồi.”

Lần này, Nhật Hướng Dạ không có trực tiếp ra tay công kích, lại quay về nhìn hắn, giải thích: “Eli biết đọc tâm thuật, đối với ông rất hữu dụng, mà Elian và Eli là điều duy nhất ông có thể dùng để uy hiếp Eli nghe lời.”

Nghe vậy, Raines nhíu mày, mặc dù trong kế hoạch của hắn không có phần cần dò xét lòng người, nhưng nghe thấy có thể biết được nội tâm người khác, nào có ai lại không động tâm đây?

“Cho dù DSX có lợi hại, nói không chừng vẫn khiến cho gege sinh nghi.” Nhật Hướng Dạ bình tĩnh nói: “Có Eli, ông có thể xác nhận anh ấy có sinh nghi hay không, hơn nữa, có thể biết tâm tư của đứa con mà ông thích nhất, chẳng lẽ điểm này vẫn không đủ cho ông bỏ qua ba người bọn họ sao?”

Cái này, ngay cả Raines cũng cảm thấy không thích hợp, luồng bình tĩnh dị thường này của Nhật Hướng Dạ rốt cuộc là chuyện làm sao? Hắn nguy hiểm nheo lại mắt, hoài nghi hỏi: “Ngươi đang dự định cái gì? Huh? Con của ác ma.”

Nhật Hướng Dạ lắc lắc đầu, chầm chậm nói: “Không có, chỉ là vì muốn bảo vệ mọi người, nhất định phải kiên cường lên mới được.”

Nghe vậy, Elian theo phản xạ nhìn Eli, muốn nhìn xem hắn có phát hiện ra a Dạ đang nghĩ cái gì, nhưng lại phát hiện, Eli luôn luôn không có biểu tình gì vậy mà chảy xuống hai hàng nước mắt.

“Eli?” Elian dùng giọng có chút quái lạ hỏi. Đây là chuyện làm sao rồi? Đầu tiên là a Dạ trở nên bình tĩnh dị thường, bây giờ Eli luôn luôn bình tĩnh lại kích động mà khóc rồi?

Eli vội vàng gạt đi nước mắt, liếc đầu qua, bỏ xuống một câu “Chỉ là đầu gối quá đau thôi”.

Raines cười lạnh một tiếng rồi nói: “Đừng muốn làm ra vẻ khó hiểu, Huyền Nhật, đóng lại mọi biểu hiện tình cảm, bao gồm biểu tình và động tác chi thể.”

“Từ này về sau, ngươi phải đi theo bên cạnh ta không rời nửa bước, ngoại trừ bảo vệ ta và chấp hành mệnh lệnh của ta, không được có bất cứ động tác gì, mà ta không có chút hứng thú với tình cảm của ngươi, cho nên ngươi không cần bất cứ phản ứng tình cảm gì nữa.”

“Vâng.” Thần sắc của Nhật Hướng Dạ biến mất, đổi lại khuôn mặt vô tình vô tâm của Huyền Nhật.

Thấy tình trạng đó, Elian càng tuyệt vọng rồi, chỉ có thể nhìn lên màn hình màu trắng, cùng ba người hòa thuận vui vẻ, sau đó trong lòng cầu khấn: Nhật Hoàng, An Đặc Khiết tiên sinh, mau phát hiện đi! Đó căn bản không phải a Dạ các người yêu, chỉ là một cái người máy!

Đi theo Raines, mọi người đi đến tầng ngầm của viện ca kịch, dưới đất so với mặt đất lại càng khiến người than thở.

Dưới đất của viện ca kịch huy hoàng này lại là một căn phòng thí nghiệm khổng lồ… Không! Dùng phòng thí nghiệm để hình dung nó thì rất hạn hẹp, trong đây giống như là một ngôi trường học, không ít người di động, mỗi người đều mặc đồ trắng, mà trong mỗi căn phòng của trường học đó, người đồ trắng đang mang máy nghe tai, nhìn màn hình trước mặt bọn họ, trong màn hình chiếu chính là những người giống như bọn họ, đang làm đủ loại  việc.

Nhưng có một điểm lại tuyệt đối không giống với trường học —- an tĩnh, người trong này không ít, nhưng lại an tĩnh đến ngay cả cây kim rơi xuống, cũng phát ra tiếng lanh lảnh.

Nhật Hướng Dạ khiêng ba người Elian, theo Raines đến phía dưới nền đất của viện ca kịch, đầu tiên nhìn thấy chính là cảnh tượng quỷ dị này.

Mặt của những người này không ít đều có chút quen mắt. Sắc mặt của Elian và Eli đều sốc đến phát trắng rồi, bọn họ hình như từ trong những người đồ trắng này, nhìn thấy không ít khán giả mới vừa rồi ở viện ca kịch bị người cải tạo và Huyền Nhật đánh gục…

Raines xoay người lại, vốn là muốn đối với Huyền Nhật nói chuyện, nhưng người sau một tí biểu tình cũng không có, hắn có chút mất hứng, sau đó liền nhìn thấy thần sắc chấn động của Elian và Eli, hắn lúc này mới hài lòng cười nói: “Rất đồ sộ đi? Mười năm trước, ta đã chú ý mỗi một nhân vật nổi tiếng trong giới chính trị thương nghiệp hiện nhậm, thậm chí là có tiềm lực, sau khi lấy được DNA của bọn họ, đã kiến lập cái thành phố ngầm của người phục chế này, thậm chí từ trước khi An Đặc Khiết cái gã đó tiến hành thí nghiệm Huyền Nhật, kế  hoạch phục chế người đã bắt đầu thi hành rồi.”

Hắn hết sức kiêu ngạo tuyên bố: “Thành phố người phục chế này mới là món quà chính thức ta tặng cho con trai của ta, về phần Huyền Nhật, chẳng qua là cái vật tặng kèm nho nhỏ.”

“Ngươi, ngươi…” Elian đã có chút đoán ra người này rốt cuộc muốn làm cái gì rồi, nếu như là như thế, mức độ điên của người này so với tưởng tượng của hắn nghiêm trọng hơn rất nhiều.

“Ngươi đoán không sai.”

Raines chầm chậm nói: “Ta muốn thay thế tất cả người có quyền lực, khiến bọn họ trên biểu hiện là kẻ địch của Nhật Hoàng, trên thực tế lại là ở dưới điều khiển của ta, không có một tí xíu điểm nào có thể làm hại con trai của ta!”

“Ngươi thật điên rồi!”

Elian cuối cùng vẫn không nhịn được mắng ra: “Ngươi cho rằng Nhật Hoàng sẽ cảm kích chuyện ngươi làm sao? Ta nói cho ngươi, Nhật Hoàng nếu như ở trong này, cũng sẽ mắng ngươi là tên điên!”

Nghe vậy, Raines trầm mặt xuống, âm trầm nói: “Con cái luôn không biết cảm kích hi sinh của cha mẹ làm vì nó.”

Sau đó hắn lại buông lỏng ánh mắt, nhẹ nhàng nói: “Nhưng, đừng để tâm, nó là đứa con yêu dấu duy nhất của ta, vì nó dù có hi sinh bao nhiêu cũng được, cho dù nó vĩnh viễn đều không biết ta vì nó đã hi sinh cái gì, ta cũng vui vẻ chịu đựng. Bởi vì, đây chính là người cha, yên lặng ở sau lưng chống đỡ con cái, hiến dâng ra mọi thứ của bản thân.”

Nhìn thần sắc hi sinh giống như thánh đó của Raines, Elian cứng họng không nói được gì, hắn đột nhiên nổi lên cảm kích ông già của mình rồi, may là ông ấy không “yêu” mình như thế.

Raines thu hồi thần sắc kích động, khôi phục đến dáng vẻ tự kiềm chế lãnh tĩnh, thuận tay vẫy gọi một số người đồ trắng, hỏi câu hỏi với bọn họ, rồi lại xuống một số mệnh lệnh, sau đó người đồ trắng vội vàng rời khỏi.

Hắn nói giống như tự lẩm bẩm: “Xem ra vẫn cần một chút thời gian chuẩn bị, nhưng không cần vội, ngày mai tin tức sẽ phát biểu, năm trăm nhân vật nổi tiếng trong giới chính trị thương nghiệp bởi vì chìm đắm trong giọng ca của đệ nhất danh ca Raines, nghe thêm một bài rồi lại một bài, cho đến trời sáng mới về nhà.”

Raines xoay qua nhìn ba người Elian, nhàn nhạt nói: “Ba người các ngươi thực sự phiền toái, giữa đường chen vào, làm cho ta ngay cả thời gian chuẩn bị người phục chế cũng không có, chẳng qua, cái này trái lại cũng không hề gì, dù sao thời đại này, ba người im hơi lặng tiếng mà chết trong hẻm nhỏ, cho dù không tra ra hung thủ, cũng không có người nào sẽ hoài nghi.”

Nghe vậy, lòng của Elian trầm xuống hơn phân nửa, hắn không chút nghi ngờ Raines có thể giết bọn họ hay không, vì để cho con trai hoàn toàn nắm quyền, lại có thể muốn làm ra hành động điên cuồng đem năm trăm người đổi thành người phục chế, gã như thế này, chẳng lẽ lại để ý mạng của ba người nhỏ bé sao?

“Huyền Nhật, theo ta đi.”

Nhưng Raines lại  không hạ mệnh lệnh muốn giết chết bọn họ, chỉ là muốn Huyền Nhật theo hắn đi, hạ lệnh xong, hắn xoay người liền đi, bọn họ đi tới một căn phòng, Raines để cho máy quét bên cửa quét qua con ngươi của mình, sau đó cửa liền mở.

“Đi vào.”

Nhật Hướng Dạ khiêng ba người vào căn phòng này, bởi vì Eli và Eloise đều đặt ở trên vai nó, tư thế chân trước đầu sau, cho nên chỉ có Elian được kẹp dưới nách có thể ngẩng đầu đánh giá căn phòng này.

Cả căn phòng giống như là tường đồng vách sắt, một mặt tường là màu đen, hình dạng thoạt nhìn hẳn là một mặt màn hình, chỉ là lúc này đang ở trạng thái tắt, cho nên hiện một mảnh đen nhánh.

Ba mặt khác toàn là tường kim loại lạnh giá, trung gian tường kim loại bao quanh, chỉ có một cái bàn có thể cho người nằm lên, thoạt nhìn giống như là bàn thí nghiệm, chung quanh và phía trên bàn đều toàn là thiết bị và ống tuyến dày đặc.

Raines dạt dào hứng trí nhìn Huyền Nhật, bắt đầu giải thích: “Sau này, đây chính là nơi các ngươi nên ở lại khi không có nhiệm vụ, ở góc có hai người cải tạo, đã thu nhập chương trình điều trị, bọn chúng sẽ xử lý vết thương trên người các ngươi.”

“Đồ ăn mỗi ngày sẽ đưa một lần, đến thời gian, trên tường sẽ tự động mở ra một lỗ hổng đưa đồ ăn, còn có, nếu như vệ sinh thì cũng thế, tấm bên kia sẽ mở ra một cái hốc.”

Hắn có ý thuyết minh đặc biệt thong thả đặc biệt rõ ràng.

Căn phòng? Đây đơn giản là nhà tù… Lòng của Elian cũng lạnh một nửa.

“Màn hình trước mắt ngươi sẽ chiếu ra mọi thứ DSX nhìn thấy, lúc nó có nghi hoặc, sẽ trực tiếp từ chip hỏi ngươi, mà ngươi phải giải đáp, nghe thấy chưa?”

“Vâng.” Nhật Hướng Dạ công thức hóa mà trả lời, đối với căn phòng như nhà tù này, nó không bộc lộ lấy một chút thần sắc, cứ như mệnh lệnh của Raines, không toát ra bất cứ tình cảm gì.

Raines đi lên trước mấy bước, từ phía sau Huyền Nhật, nhẹ nhàng móc lên vài sợi tóc bạc, nói: “Vẫn để cho ngươi có thể nhìn thấy anh trai ngươi thích nhất, ta cũng coi như là rất nhân từ rồi, cho dù ngươi là đứa con của người ta hận nhất… là con của của “cái người kia”!”

Cái người kia… Raines nắm chặt lấy tóc bạc của Huyền Nhật, nếu không phải tóc bạc của Huyền Nhật cũng không phải đầu tóc bình thường, sợ rằng sớm đã bị giựt xuống không ít rồi.

Nhưng như vậy vẫn không đủ để phát tiết phẫn hận trong lòng hắn, hắn xoay người Huyền Nhật lại, khi nhìn thấy gương mặt thanh tuấn đó,  hắn lại phẫn nộ đến gần như sắp từ trong mắt phun ra lửa.

Đây khiến cho Elian cảm giác rất bất an, cho dù Nhật Hướng Dạ không phải con của hắn, có cần phải hận nó như thế không?

Raines phẫn nộ đến toàn thân đều phát run, hắn trừng mắt nhìn gương mặt đó của Huyền Nhật, lấy tay bóp cằm của Huyền Nhật, gầm nhẹ: “Ngươi đồ đàn bà thấp hèn này! Của ta cho ngươi không cần, khăng khăng muốn chạy trốn theo hắn, nếu đã như thế, ta không yêu ngươi nữa, nhưng cũng sẽ không thả ngươi đi!”

Rống xong, hắn liền đánh xuống Huyền Nhật một cái tát, mặt mũi vặn vẹo hung dữ, trong miệng không ngừng lẩm bẩm “đàn bà thấp hèn”, hắn nhịn không được cũng không dừng được, dùng hai tay liên tiếp tát Huyền Nhật một cái rồi lại một cái, chỉ muốn đem mọi phẫn hận trong lòng toàn bộ phát tiết ở trên khuôn mặt này.

Đây khiến cho Elian nhìn đến bùng lên lửa giận, nhưng lại không thể mở miệng ngăn cản, đối với thịnh nộ của người mà nói, mở miệng ngăn cản sợ rằng sẽ khiến cho bạo lực của hắn kéo dài càng lâu.

Sau khi lại đánh thêm mấy cái, Raines cuối cũng đã ngừng tay, hắn hổn hển một chút, vẫy vẫy tay, nét mặt vặn vẹo của hắn biến mất tăm, chỉ mang theo thần sắc lạnh như băng nói: “Thật không hổ là người máy, đánh đến tay cũng đau rồi.”

Ngươi tên khốn… Elian cắn môi dưới, mới không mắng ra khỏi miệng.

“Huyền Nhật, không có mệnh lệnh của ta, ngươi một bước cũng không được rời khỏi cái phòng này, về phần ba người khác, chỉ cần bọn chúng rời khỏi căn phòng này, thì giết bọn chúng.”

Nói xong, Raines đi ra khỏi căn phòng, cửa đóng lại, bên trong căn phòng một vùng âm u, vậy mà ngay cả đèn cũng không có.

Phiến màn hình đó cũng luôn là một mảnh đen nhánh, thời gian đã tối, nghĩ đến DSX có lẽ đã ngủ rồi, nhắm mắt đương nhiên là một mảnh bóng tối.

Lúc này, Elian cảm thấy mình được đặt ở trên bàn. Sau đó, trong bóng tối truyền đến tiếng của Nhật Hướng Dạ.

“Eli, ngồi xuống trước, chữa trị xong Elian sẽ tới lượt cậu.”

Eli chỉ “uh” một tiếng.

Nhật Hướng Dạ bắt đầu xử lý vết thương trên người Elian, người sau chỉ cảm thấy vừa nhói lên một cái, sau đó đau đớn trên người dần dần biến mất, nghĩ đến, mình phần lớn là được tiêm vào thứ như thuốc giảm đau.

Nhật Hướng Dạ cứ thế mà trầm mặc băng vết thương của hắn.

“A Dạ?”

Elian không khỏi lo lắng hỏi: “Cậu vẫn ổn chứ? Nếu là thật sự đau buồn, thì đừng nhẫn nhịn, cho dù khóc cũng không sao.”

Lúc này, Nhật Hướng Dạ dùng giọng công thức hóa nói: “Tôi không thể vi phản mệnh lệnh của “cha”, không được có bất cứ biểu tình nào, không được…”

Lúc này, Elian ôm mạnh lấy đầu nó, áp chặt đầu nó ở trước ngực mình, thấp giọng thì thào: “Không sao, không sao, vậy tôi khóc giùm cậu cũng được, chẳng qua tôi khóc rất xấu, cậu cũng không nhìn lén đấy, biết chưa?”

Nhật Hướng Dạ im lặng không có trả lời.

Cằm của Elian để lên đỉnh đầu của nó, căn bản không cần chuẩn bị tâm tình gì, từng giọt từng giọt nước mắt thuận theo cằm, nhỏ lên  đỉnh đầu một người khác, thay thế nỗi đau đớn mà người đó chảy không ra được.

“Tại sao từ lúc bắt đầu tôi nhìn thấy cậu, cậu liền không ngừng gặp phải chuyện đau lòng?”

“Cho dù quá khứ xảy ra chuyện gì, nhưng cậu chỉ là đứa trẻ mười sáu tuổi, vì sao phải gánh chịu những thứ này?”

Elian nghẹn ngào nhỏ tiếng: “Đây thực sự quá bất công, cũng quá nhẫn tâm rồi…”

Sau đó, hắn không mở miệng nói chuyện nói chuyện nữa, chỉ là thay thế người không thể khóc chảy nước mắt. Sau một hồi, Huyền Nhật nhẹ nhàng đẩy Elian ra, tiếp tục giúp người sau xử lý vết thương.

“Tôi sẽ cứu các cậu, nhất định sẽ.”

Elian sửng sốt, giọng nói này là của Eli… nhưng, là tiếng lòng của a Dạ sao?

◊◊◊◊

Ezart từ xa xa đã nhìn thấy Nhật Hướng Dạ tên đó đang đứng trước cửa nhà của mình, giống như mọi khi, một khuôn mặt ngốc nghếch đang đợi hắn.

Thằng nhóc này làm sao một chút thay đổi cũng không có thế! Hắn đi qua, dừng cũng không dừng, bỏ xuống một câu: “Đi thôi!”

“Chào buổi sáng… Chờ tôi một chút! Ezart.”

Nhật Hướng Dạ vội vàng đi theo, khi đi nhanh đến bên cạnh Ezart, mới chậm lại bước chân, thuận miệng trò chuyện với Ezart: “Cậu hôm này thật là muộn! Tối qua lại đi đánh lôi đài, ngủ quên nữa sao?”

“Không!” Ezart uể oải trả lời: “Từ sau khi uống phải thuốc của ông già cậu, gặp đối thủ gì đều không hứng thú, một đấm đã đánh văng rồi! Thật không thú vị, chờ hết tiền rồi mới đi đánh.”

Nhật Hướng Dạ “oh” một tiếng.

“Tối qua làm sao vậy?” Ezart mắt thoáng nhìn, kỳ quái hỏi: “Tôi còn tưởng cậu cái tên này nghe xong hát, chắc chắn sẽ tìm Elian và tôi đi ăn khuya, đợi đến hơn nửa đêm, vậy mà đợi không thấy, cái này hiếm à.”

“Không phải nghe hát, là nghe ca kịch!” Nhật Hướng Dạ lập tức sửa đúng.

“Sao cũng được! Rốt cuộc là làm sao?”

“Tôi tối qua đã về nhà, không có đi ăn khuya.” Nhật Hướng Dạ đương nhiên mà giải thích: “Về nhà quá muộn, gege sẽ lo lắng.”

Ezart đảo trắng mắt, khó chịu nói: “Ông anh cậu đã là lo lắng quá nhiều rồi, lải nhải dài dòng… ý là tên Elian kia cũng không muốn đến đó, kêu cậu phải về nhà sớm đi?”

Nhật Hướng Dạ ngừng lại một chút, mới lắc lắc đầu nói: “Không phải đâu! Là chính tôi muốn về nhà.”

Ezart “oh” một tiêng, không hỏi nhiều nữa.

Hai người lúc đi qua tiệm đồ chơi, nhân viên tiệm đột nhiên hoảng hốt chạy ra, xin lỗi: “Quý khách, mô hình ngài đặt lúc trước, tối nay có thể lấy, thợ làm muốn tôi xin lỗi ngài trước, bởi vì hồng ngọc để làm nút ấn khó tìm, cho nên tốn thêm một chút thời gian.”

“Mô hình gì?” Ezart hiếm khi tò mò hỏi. Hắn và a Dạ trước giờ đã cùng nhau đi học về học, cũng chưa nhìn thấy nó đặt mô hình gì.

“Mô hình của gege.” Nhật Hướng Dạ giải thích xong, sau đó quay đầu hỏi nhân viên tiệm: “Tôi sáng sớm ngày mai đi qua, sẽ tiện thể lấy.”

“Được.” Nhân viên tiệm cung kính trả lời.

“Cậu làm mô hình của anh cậu làm cái gì?” Ezart trợn lớn mắt.

“Mang theo bên người để cho mình vui vẻ!” Nhật Hướng Dạ cười tít mắt giải thích.

“Cậu thần kinh hả!” Ezart chửi ra tiếng: “Cậu mỗi ngày về nhà không phải liền nhìn thấy ông anh cậu sao? Mắc gì còn phải làm thành dây chuyền mang ở bên người?”

“Đó là bởi vì, bởi vì…”

Nói đến đây, Nhật Hướng Dạ đột nhiên ngây ngẩn cả người, sau khi trầm mặc mấy giây, nó mới mở miệng giải thích: “Bởi vì lúc trước gây gổ với gege, gege đã dùng vẻ mặt buồn rầu nhìn tôi, nhưng tôi muốn nhìn khuôn mặt tươi cười của anh ấy, cho nên muốn làm mô hình anh ấy đang cười, như vậy có thể luôn nhìn thấy gege cười rồi.”

Ezart sửng sốt, không ngờ Nhật Hướng Dạ lại giải thích tỉ mỉ như thế, nhất thời lúc đó hắn lại không biết nên trả lời cái gì, chỉ có gãi đầu, “oh” một tiếng cho xong chuyện. “Nhưng bây giờ anh cậu lại cười với cậu rồi, vậy dây chuyền đó sẽ không cần dùng nữa?”

Nhật Hướng Dạ nghiêng đầu trả lời: “Đúng đấy! Nhưng cũng đã làm rồi, đành vậy thôi.”

“Có thể hủy hàng không hả?” Ezart liếc mắt nhìn nhân viên tiệm đồ chơi, uể oải nói: “Không phải có cái gì đó… Đúng rồi! Thời hạn đánh giá bảy ngày mà!”

Nhân viên tiệm nhất thời mồ hôi lạnh đầy đầu, đây thế nhưng là hàng đặt làm, hơn nữa cũng làm xong rồi, đâu ra thời gian đánh giá bảy ngày? Mặc dù nói, trả lời “không được” là chuyện đương nhiên, nhưng, khi đối tượng trả lời là người có thể một cước đạp vỡ bê tông, nói không với hắn hình như lại không đương nhiên như thế rồi.

Lúc này, Nhật Hướng Dạ lại đột nhiên tức giận, nó một phát đẩy Ezart ra, nắm lấy cổ áo của nhân viên tiệm, rống to: “Không được hủy! Đó là dây chuyền của tôi, là của tôi!”

Ezart và nhân viên tiệm đều giật mình, nhất là nhân viên tiệm, hắn thế nhưng đã từng thấy Ezart và Nhật Hướng Dạ cãi nhau đến nỗi đạp nát cả nền đất, hắn lúc này đã sợ đến toàn thân cứng ngắc, ngay cả nhúc nhích cũng không dám, rất sợ kết cục của mình giống như nền đất.

“A Dạ!”

Ezart đặt tay ở trên vai Nhật Hướng Dạ, vừa khuyên vừa nghi hoặc nói: “Cậu kích động như thế làm gì? Không muốn hủy thì đừng hủy, cần gì phải nổi giận chứ?”

Nhật Hướng Dạ sửng sốt, sau đó bỏ nhân viên tiệm ra, xin lỗi: “Xin lỗi, tôi quá kích động rồi, tôi không muốn hủy hàng, xin làm ra mô hình cho tôi.”

Nhân viên tiệm run cầm cập trả lời: “Được, được, cám ơn đã viếng, viếng thăm.” Nói xong, hắn lập tức nhanh như chớp chạy vào tiệm đồ chơi.

Lúc này, Ezart trên dưới đánh giá Nhật Hướng Dạ, hỏi: “A Dạ, cậu không làm sao chứ?”

Nhật Hướng Dạ lắc đầu giải thích: “Đó là thứ rất quan trọng, cho nên tôi mới kích động như thế.”

Hắn gãi gãi đầu, lẩm bẩm: “Quan trọng thì nói một tiếng là được, căng thẳng làm gì…”

Phàn nàn xong, hắn lại nhún nhún vai, không để ý nữa.

“Được.” Nhật Hướng Dạ gật gật đầu.

Ezart sửng sốt, hỏi ngược lại: “Được cái gì?”

“Quan trọng thì nói một tiếng là được, cho nên tôi sau này sẽ nói một tiếng, sẽ không kích động nữa.”

Nhật Hướng Dạ cười tít mắt giải thích, đây lại khiến cho Ezart sửng sốt, trong lòng có luồng cảm giác quỷ dị không thể nói nên lời. A Dạ là ngốc như thế sao… nói trở lại, nó vốn đã là thằng ngốc! Nói như thế hình như cũng không có cái gì không đúng? Hắn lại gãi gãi đầu, không biết rốt cuộc chỗ nào quỷ dị.

“Ezart, cậu cứ luôn gãi đầu hoài! Lâu lắm chưa gội đầu sao?”

“… Cậu mới không gội đầu!”

“Tôi có gội, mỗi ngày đều gội đấy! Mặc dù tóc của tôi hẳn là không cần gội, nhưng gege nói tôi phải giống một cậu bé bình thường, cho nên tôi đều có gội đầu.”

Ezart sửng sốt.

“Đúng rồi! Tóc của cậu căn bản là giả, còn có thể biến thành vũ khí năng lượng…” Nói đến đây, hắn không nhịm được vươn tay sờ sờ tóc bạc của Nhật Hướng Dạ, ngạc nhiên: “Đầu tóc này rốt cuộc là làm sao làm lên? Căn bản thật giống mà!”

“Là từng sợi từng sợi cấy vào đấy!” Nhật Hướng Dạ đương nhiên trả lời.

Ezart nhíu mày, hỏi: “Đau không?”

Nhật Hướng Dạ lắc lắc đầu nói: “Không đau, khi cấy tóc có gây thuốc tê.”

“Ý tôi là… Quên đi!” Ezart do dự một chút, vẫy vẫy tay nói: “Đi thôi, đi thôi! Cậu vào lớp sắp trễ rồi.”

“Oh, được.”

Bước chân hai người trở nên nhanh.

Trên đường, Ezart đột nhiên nhớ tới, hỏi: “Hôm nay cậu vẫn phải bảo vệ cái gã ca hát kia chứ?”

“Uh.”

“Nói giùm tôi một tiếng với Eloise, máy chiến đấu ảo chiều nay tiết một tiết hai gặp.”

Nhật Hướng Dạ đột nhiên ngừng chân lại, quay đầu nhìn Ezart, muốn nói nhưng lại thôi.

“Cái gì?” Ezart không hiểu gì cả dừng lại theo, hỏi: “Eloise không phải ở ngay phòng học cách vách cậu nhìn lén, đi qua nói một tiếng, không vấn đề gì chứ?”

Nhật Hướng Dạ suy nghĩ một chút, lắc lắc đầu trả lời: “Không có.”

“Cậu hôm nay đầu óc hỏng rồi hả? Phản ứng đúng là chậm!” Ezart đảo trắng mắt.

Nhật Hướng Dạ vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi! Tôi sẽ cải tiến.”

Nghe vậy, Ezart nhíu mày, hô tiếng “đi thôi”, sau đó tự bước nhanh đi.

“Được.”

Nhật Hướng Dạ vội vàng đi theo.

3 responses »

  1. thèng con thì crazy brother-complex, ông cha thì crazy son-complex, làm sao rồi? thì ra cái bênh complex này cũng có thể di truyền hử? haiz…nhận ra nhanh lên zồi ôi, a Dạ ơi là a Dạ, mau trở về đi, hu hu

    Reply
  2. thật…thật ko bik nên dùng từ gì để diễn tả cái ông cha này nữa… hừ hừ…. thật điên quá mức mà……….

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: