RSS Feed

Huyền Nhật Thú – Vol5c3

[Gege, nếu như nó có dung mạo của em cùng cử chỉ của em, lại hoàn mỹ hơn so với em, anh còn sẽ lựa chọn yêu em không?]

Tử ngồi ở một cái ghế đối diện tường, vươn tay đến trên bàn bên cạnh, cầm một miếng khoai tây, nhét vào trong miệng nhai nhai, lại cầm lấy một miếng, lại nhét vào trong miệng, vừa nhai vừa liếc nhìn vào trong lỗ nhỏ trên tường, phòng học cách vách vẫn ngồi đầy học sinh như cũ, thầy giáo chăm chú lên lớp, học sinh chăm chú nghe giảng, ngay cả Raines và Huyền Nhật đều không ngoại lệ, bọn họ sáng sớm đã ngồi ở trong phòng học, ngoan ngoãn chờ thầy giáo vào lớp.

Sau khi không thấy dị trạng, Tử rời mắt khỏi lỗ theo dõi, hắn nuốt xuống miếng khoai tây trong miệng, sau đó lại vươn tay lục lục gói, lại không tìm được lấy nửa miếng khoai tây, gói khoai tây này vừa lại ăn hết rồi.

Hắn dứt khoát ném gói khoai tây xuống dưới bàn, mò mò xuống hộc bàn, lại không mò được thứ gì.

“Cái gì thế… Sáng sớm không phải mới mua một đống sao?”

Hắn không kiên nhẫn mà nhíu mày, cúi đầu nhìn, đột nhiên phát hiện trên mặt đất chất đầy gói khoai tây miếng, thì ra, hắn ở trong bất tri bất giác đã đem phần bổ sung buổi sáng ăn hết rồi.

Tử thoáng cái trầm mặt xuống.

“Khoai tây cũng hết rồi… Elian tên khốn đó vậy mà vẫn chưa tới? Ta muốn đi ngủ à!”

Tử đứng mạnh lên.

Không có thứ ăn, không đánh nhau, không ngủ, điều này khiến cho hắn nôn nóng bất an, chỉ có thể đi tới đi lui trong phòng học, còn ra sức gãi gãi đầu, sau đó quay đầu liếc mắt nhìn những cái bàn sớm đã được ghép lại, ngay cả báo cũng trải xong rồi, đó là giường mấy ngày nay của hắn, có chút cứng, nhưng có thể ngủ là được.

Nhưng bây giờ hắn lại không thể ngủ, hắn ngủ rồi sẽ không có người ở trước lỗ theo dõi, mặc dù bản thân không làm sao siêng năng, nhưng ít nhất có cái cơ bản, công việc tuyệt đối không thể làm hỏng, chút xíu đạo đức nghề nghiệp này vẫn là có.

“Đúng! Gọi điện thoại cho hắn… Mẹ kiếp! Điện thoại đâu?”

Tử lục khắp túi trên dưới toàn thân, lại còn đem những gói khoai tây trên đất quét qua một lần, nhưng vẫn không tìm thấy cái điện thoại chết tiệt vốn nên ở trong túi trước ngực hắn!

Hắn nhíu mày, ánh mắt phiêu đi, hồi tưởng mình rốt cuộc để điện thoại ở đâu, nhưng nghĩ hết cả buổi, lại một tí ký ức cũng không có… mình rốt cuộc bao lâu không xài điện thoại cái đồ chơi này rồi?

Suy nghĩ hết cả buổi lại cũng không có cái kết luận, hắn muốn ngủ lại không thể ngủ, ánh mắt lộ ra có chút đờ đẫn, lúc này tiếng chuông tan học vang lên, tiếng chuông khiến cho hắn bừng tỉnh, “heh” một tiếng rồi thì thào: “Nhớ không ra thì quên đi, điện thoại cái thứ đồ chơi này, không có cũng không chết, so với khoai tây miếng cũng không quan trọng bằng. Muốn gọi điện thoại, tìm Huyền Nhật ở cách vách mượn điện thoại không phải được sao, ai cần biết điện thoại ở đâu!”

Sau khi nghĩ rõ ràng, Tử tỉnh bơ đi tới phòng học cách vách, cũng không cần biết thầy giáo còn ở bên trong, hắn không chút khách khí mà trực tiếp đi vào, dù sao bây giờ là thời gian tan học, thầy giáo còn ở bên trong là lỗi của ông ta!

Tử ở dưới ánh mắt ngớ ra của học sinh toàn ban và thầy giáo, đi đến trước mặt Huyền Nhật, bàn tay to vừa duỗi, nói: “Này! Cậu có số điện thoại của Elian chứ? Thuận tiện cho mượn điện thoại một chút!”

Huyền Nhật ngẩng đầu lên, kính bảo vệ che lấp thần sắc của nó, nó trầm mặc trong chốc lát, sau đó một hơi cự tuyệt: “Không.”

Tử sửng sốt, gãi gãi đầu, lẩm bẩm: “Mẹ kiếp, đời này chưa từng thấy gã nào hẹp hòi như thế… Này! Cho cậu phí điện thoại, được rồi chứ? Lấy điện thoại ra đây!”

Hắn ở trên người móc móc, lấy ra một tờ tiền nhàu nát, ném đến trên bàn Huyền Nhật.

“Tôi không cần tiền.” Huyền Nhật nhàn nhạt trả lời: “Cậu tìm người khác mượn đi!”

“Người khác thì lại không có số điện thoại của Elian!” Tử không nhịn được hô: “Không có số điện thoại, tôi cần điện thoại làm chi? Cậu cho rằng đó có thể ăn à!”

“0958548XXX.”

Tử ngẩn người, nghi hoặc thì thào: “Thứ gì vậy…”

Huyền Nhật dùng giọng đều đều giải thích: “Đây là số điện thoại của Elian, xin tìm người khác mượn điện thoại.”

“Cậu mượn điện thoại của tôi chứ?” Lúc này, Raines mỉm cười đưa điện thoại của mình, sau đó khiêm tốn nói: “Chỉ là một chút chuyện nhỏ, không cần vì thế cảm ơn tôi.”

Tử quả thật một chút cảm ơn cũng không có, một phá đoạt lấy điện thoại, quay đầu hỏi Huyền Nhật: “Cậu nói số mấy?”

Huyền Nhật lặp lại lần nữa, Tử ấn điện thoại, vừa nghe tiếng chuông, vừa không kiên nhẫn mà gõ mũi chân, tiếng chuông vang lên một tiếng rồi một tiếng, nhưng vẫn không có người nghe, cuối cùng, hắn ném điện thoại về cho Raines, tức giận rống thẳng: “Elian gã này là muốn tức chết ta hả? Đã lúc nào rồi còn chưa đến làm việc, điện thoại cũng không tiếp, làm cái quái gì!”

Lúc này, thần giáo trên bục giảng cuối cùng hồi thần lại, cau mày mở miệng nói: “Vị học sinh này, chúng tôi còn đang lên lớp, nếu như có chuyện nói với Huyền Nhật, phiền đi ra bên ngoài…”

“Không có gì!”

Tử xoay người rống giận xong, giận đùng đùng mà ra khỏi phòng học, để lại học sinh và thầy giáo không hiểu gì cả đầy phòng học.

Tử trở về phòng học cách vách, ngồi cái phịch lên ghế, hai tay khoanh ngực, bắt chéo chân, sau một hồi, mới tâm bất cam tình bất nguyện di mắt đến trước lỗ theo dõi, nhìn thấy phòng học cách vách hình như đã tan học rồi, các học sinh đều đứng lên, không ít người còn đi đến trước mặt Huyền Nhật, hưng phấn mà nói với nó.

Lúc này, Tử đã muốn ngủ đến hai mắt cũng lim dim rồi, theo phản xạ vươn tay đi mò khoai tây, đương nhiên không mò được cái gì, điều này làm cho ánh mắt hắn càng đờ đẫn rồi, nhưng cho dù như thế, hắn cũng vẫn bảo trì mở mắt.

“Tử!”

Tử đột nhiên hồi thần lại, nhìn về phía cửa phòng học, ở cửa đứng một ông già, đối với ông già này, Tử quá là quen thuộc, hắn khó hiểu hỏi: “Hiệu trưởng?”

Sắc mặt Antonius lúc này thoạt nhìn hết sức âm trầm, một khuôn mặt già nua rất nhiều nếp nhăn giờ đây càng nhăn đến giống như giẻ lau, hắn nhìn quanh phòng học một vòng, hỏi một sự thật hiển nhiên: “Elian không tới?”

“Hắn đương nhiên không tới!” Tử đột nhiên giận dữ rống: “Hắn tới rồi, tôi bây giờ hẳn đang ngủ!”

Hiệu trưởng càng nhăn mày, hồi lâu đều không nói lời nào, thấy thế, Tử cũng cảm thấy không ổn rồi.

Cuối cùng, Antonius mở miệng nói: “Mọi học sinh ban đặc chiến trên người đều có máy theo dấu, đó là vì đảm bảo chắc chắn các cậu không có mất mạng khi đang làm nhiệm vụ, hoặc là sau đó bị người báo thù. Ta từng cảnh cáo các cậu, nhất định phải để ở trên người, ai cũng không được vứt đi!”

Tử không hiểu gì cả hỏi: “Tôi biết, tôi đâu có vứt chứ! Ông xem, ở chỗ này đây!”

Hắn từ cổ lấy ra một sợi dây chuyền, phía trên móc một vật phẩm kim loại hình tròn.

Antonius nhăn chặt mày, thì thào: “Ngay cả cậu cái gã này còn không vứt đi, Elian càng không thể sẽ vứt đi.”

Tử đứng lên, hắn cũng cảm thấy không đúng rồi, nghi hoặc hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

Antonius dứt khoát nói rõ: “Elian, Eloise và Eli bộ ba người biến mất rồi, không tới trường, điện thoại cũng không ai tiếp, ngay cả tín hiệu máy theo dấu cũng biến mất rồi, hoàn toàn không tìm được ba đứa bọn chúng.”

“Bọn họ đã chết?” Tử kinh hãi la lên.

“Nói bậy!”

Antonius lập tức giận dữ mắng. Nhưng kỳ thật trong lòng hắn cũng không chắc, ba người bọn họ luôn đồng thời hoạt động, bây giờ lại đồng thời biến mất, chắc chắn là cùng gặp phải chuyện gì… Ngay cả tín hiệu máy theo vết cũng biến mất rồi, rõ ràng không phải chuyện gì tốt.

“Bọn chúng tối qua đã đi đâu? Máy theo dấu ghi lại, tín hiệu là khoảng chừng mười giờ tối qua biến mất.”

“Tôi nào biết chứ?” Tử đảo trắng mắt, khó chịu nói: “Hỏi tôi không bằng đi hỏi Huyền Nhật, nó và bọn họ khá quen thuộc.”

Nghe vậy, Antonius nhíu nhíu mày nói: “Huyền Nhật đó lai lịch không rõ, tra làm sao cũng không tra ra thân phận của nó, thật là khả nghi, nói không chừng ba người Elian mất tích có liên quan tới nó.”

“Chậc! Nếu như đúng là nó giở trò quỷ, vậy ba người Elian đã coi như vứt rồi đi!” Tử miễn ý kiến nói.

Hắn tốt xấu cũng từng đi theo bọn họ cứu người, đối với thân phận chính thức của Huyền Nhật cũng rất rõ ràng, nếu như Huyền Nhật muốn ba người Elian chết, vậy bọn họ có lẽ sớm chết sớm giải thoát.

“Cậu biết thân phận của nó?” Trong lòng Antonius vừa động, hắn muốn làm rõ thân phận của Huyền Nhật cũng lâu rồi.

Tử nhún vai, nói: “Biết, nhưng không thể nói, nói xong tôi chết chắc, cho nên hiệu trưởng ông cũng không cần hỏi nữa.”

Antonius vốn định nhân cơ hội hỏi rõ thân phận của Huyền Nhật, ai ngờ Tử dứt khoát như thế ngăn chặn lời hắn, hắn không khỏi có chút lúng túng, nhưng, lập tức liền nổi lên lo lắng hỏi: “Vậy ba người Elian rốt cuộc là đi đâu rồi. Elian làm việc luôn thận trọng, không thể vì chuyện không quan trọng mà bỏ công việc không lo.”

“Đi hỏi Huyền Nhật á! Cho dù nó nói cái gì, ông cũng chỉ có thể tin cái đó.”

Thấy Tử vẫn là bộ dạng thảnh thơi, Antonius nhất thời nổi lên lửa giận, rống giận: “Tử! Đừng đùa, nghiêm túc một chút, chuyện này liên quan đến vận mệnh của ba người Elian…”

Lúc này, Tử đột nhiên đến gần Antonius, lộ ra tươi cười âm hiểm nói: “Hiệu trưởng, đừng cố đi đào móc bí mật của Huyền Nhật, Huyền Nhật đúng là đáng sợ, nhưng càng đáng sợ hơn chính là thứ sau lưng của nó.”

“Thứ sau lưng?” Antonius sửng sốt. Thế lực sau lưng sao?

“Không sai!” Tử lộ ra tươi cười quỷ dị, gật đầu nói: “Chính là thứ sau lưng. Hiệu trưởng, Huyền Nhật có một đôi cánh thép, nó có thể bay, ông biết không?”

“Bay?” Antonius nhất thời thần sắc càng thêm kỳ quái. Làm sao thứ sau lưng không phải chỉ thế lực, là chỉ cánh sao?

“Khi Huyền Nhật bay ở trên bầu trời, tựa như đế vương cúi đầu nhìn thế nhân, nếu như đắc tội thứ sau lưng nó…” Tay của Tử vạch ngang trên cổ, cuời ke ke nói: “Ông sẽ chết vô cùng đau đớn, giống như bị lửa thiêu sống tới chết.”

Nói xong, hắn ngồi phịch xuống ghế, ôm bụng cười ha ha.

Antonius ngạc nhiên nghi ngờ nhìn hắn, mặc dù cử chỉ của Tử vốn đã quái dị rồi, nhưng vẫn không đến mức ở lúc thế này tự nói tự cười với mình… Hắn vừa mới nói, chỉ cần hắn nói ra thân phận của Huyền Nhật thì sẽ chết, cho nên hắn không thể nói, cho nên, hắn bây giờ là đang ám chỉ mình sao?

Khi Huyền Nhật bay ở trên bầu trời, cúi đầu nhìn thế nhân, thứ sau lưng Huyền Nhật, đau đớn như bị lửa thiêu… Mặt trời?!

Nghĩ đến đây, sắc mặt của Antonius nhất thời trắng bệch vài phần, ở trên đời này, nếu nói có một người, có thể dùng mặt trời trên trời để tượng trưng, đó nhất định là…

Nhật Hoàng

Nói như vậy, thật ra ý nghĩa của hai chữ Huyền Nhật này không phải chính là mặt trời màu đen sao?

Nhưng, hắn cũng thực sự không nghĩ ra, Nhật Hoàng loại nhân vật lớn này làm sao có thể có quan hệ với học viện Yelan, mà Huyền Nhật tuyệt đối không phải Nhật Hoàng! Cho dù hắn không nhìn thấy mặt mũi của Huyền Nhật, nhưng bề ngoài và thân hình cũng khác quá nhiều.

A! Antonius đột nhiên nhớ tới, nhớ Huyền Nhật từng nói nó có chủ nhân… chẳng lẽ chính là Nhật Hoàng?

“Cậu không nên nói cho ta biết, Tử.”

Hắn trầm mặt xuống, nói: “Nếu như ta biết chuyện này có liên quan tới “hắn”, ta nhất định sẽ ra lệnh cậu chết cũng không cho nói. Tử, cậu đúng, cậu tuyệt đối không thể nói ra thân phận của Huyền Nhật! Nhưng, cậu cũng không thật sự biết tính nghiêm trọng của sự tình, cho nên vẫn len lén ám chỉ cho ta.”

Nghe vậy, Tử lại nổi cáu, không nói cũng không đúng, ám chỉ cũng không đúng, vậy rốt cuộc là muốn hắn như thế nào? Hắn không nhịn được đáp trả: “Dù có làm sao chẳng qua chỉ là chữ chết mà thôi, cho dù là bị thiêu chết, cùng lắm đau đớn mười mấy phút!”

” “Hắn” không phải lửa, “hắn” là mặt trời!”

Antonius nghiêm khắc cảnh cáo: ” “Hắn” cũng không phải nổi tiếng tốt bụng, cậu cho rằng, hình phạt của “hắn” là mười phút đã có thể giải thoát sao? Trừ phi đối với “hắn” mà nói, Huyền Nhật chỉ là người không quan trọng.”

“Nó là em trai của Nhật Hoàng.”

Antonius sửng sốt: “Cậu nói cái gì?”

Tử lộ ra một vệt cười quỷ dị, nói: “Dù sao ông đã nói, Nhật Hoàng chắc chắn nghe hiểu được ám chỉ, vậy thật sự nói ra cũng không khác mấy! Đừng cứ mà ở đó hắn hắn hắn… Huyền Nhật chính là em trai của Nhật Hoàng!”

“Nhật Hoàng không có em trai, người cha duy nhất của hắn không lâu trước cũng chết rồi, hắn không có người nhà.” Antonius mặt vô biểu tình nói.

“Tôi không biết là chuyện gì xảy ra, nhưng Huyền Nhật đúng là em trai của Nhật Hoàng, còn có…” Nói đến đây, Tử đột nhiên hết sức mong đợi nhìn thấy mặt của hiệu trưởng, hắn hơi nghiêng về phía trước, nhỏ giọng nói: “An Hướng Dạ thường cùng một chỗ với bọn Elian, nó chính là Huyền Nhật.”

“Huyền Nhật là em trai của Nhật Hoàng, là em trai của Nhật Hoàng…” Antonius không ngừng thì thào, biểu tình trên mặt càng ngày càng tuyệt vọng.

“Này… ông có nghe thấy câu phía sau tôi nói không thế?” Tử lớn tiếng hơn nói: “An Hướng Dạ chính là Huyền Nhật đó!”

“Ai là Huyền Nhật đều không quan trọng!” Antonius rống lại: “Nó là em trai của Nhật Hoàng! Chết tiệt, cái loại thứ còn nguy hiểm hơn so với nhà máy điện hạt nhân này vì sao lại ở học viện của ta…”

“Đến đi học chứ gì!”

Hai người sửng sốt, hướng về phía nguồn âm thanh cũng chính là cửa phòng học nhìn, Ezart đang uể oải tựa bên cửa, còn mang theo thần sắc miễn ý kiến nói: “Các người rốt cuộc đang tranh cãi cái quỷ gì thế?”

“Huyền Nhật lại có thể là em trai của Nhật Hoàng!” Antonius kêu to.

“Bọn ba người Elian mất tích rồi!” Tử kêu to.

Ezart đứng thẳng lên, hoài nghi hỏi: “Bọn Elian mất tích? Bọn họ tối hôm qua không phải mới cùng a Dạ đi xem ca kịch sao? Hẳn sẽ không chỉ là cúp học chứ?”

Nhưng, ba người cùng nhau cúp học? Trực giác hắn lại cho rằng không có khả năng, Eloise có lẽ sẽ cúp học, nói không chừng còn có thể giựt giây Eli cùng cúp, nhưng, Elian lại không thể tùy ý bọn họ quấy rối.

“Bọn chúng không tới đi học, điện thoại không mở, ngay cả máy theo dấu ta cho bọn chúng cũng không có tín hiệu!” Antonius rống xong, đột nhiên nhớ tới nói: “Đúng rồi, cậu nói bọn chúng tối qua cùng Huyền Nhật đi xem ca kịch.”

“Đúng vậy! Chính là đi xem ca kịch của gã Raines kia.”

“Huyền Nhật và Raines đều đến rồi…” Antonius trầm mặt xuống, suy tư một lúc, nói với Ezart: “Cậu gọi Huyền Nhật qua đây.”

Ezart cũng lập tức gật đầu, sau đó đi đến phòng học cách vách, không lâu sau, đã dẫn Huyền Nhật trở lại.

“Bọn Elian biến mất rồi.”

Antonius trực tiếp nói ra tình huống, nhưng, Huyền Nhật lại bảo trì trầm mặc không nói.

Ezart vỗ xuống vai của Huyền Nhật, nói: “Ông ta đã biết cậu chính là Nhật Hướng Dạ rồi? Không cần giả bộ nữa.”

“Nhật” Hướng Dạ? Khóe miệng của Antonius giựt giựt.

Nghe vậy, Huyền Nhật lập tức cởi kính bảo vệ xuống, sốt ruột mà trực tiếp hô: “Elian-ge bọn họ biến mất rồi? Làm sao lại biến mất, bọn họ tối qua còn ở cùng với tôi mà!”

“Các cậu là tách ra ở chỗ nào?” Antonius nhíu mày hỏi.

Nhật Hướng Dạ vừa hồi tưởng vừa nói: “Sau khi xem xong ca kịch, tài xế đưa Elian-ge bọn họ về nhà, tôi bảo Kyle-ge đưa xe máy tới, tự mình lái ở phía sau, tổng cộng đi qua mười ba con phố, ở trên đường XX mới tách ra… A! Tôi có điện thoại của Saar-ge!”

Nhật Hướng Dạ lập tức lấy ra điện thoại, ấn điện thoại, không lâu sau, nó liền bỏ điện thoại xuống, sốt ruột đến hốc mắt cũng ửng đỏ, mang giọng thút thít nói: “Saar-ge lại không có tiếp điện thoại!”

Antonius vừa lại hỏi: “Trước khi rời viện ca kịch, có xảy ra chuyện gì không? Hoặc là bọn Elian có gì dị trạng không?”

“Đều không có.” Nhật Hướng Dạ lắc đầu.

Antonius cau mày, nhưng không mở miệng nói chuyện nữa.

“Đúng rồi, gọi điện thoại cho gege.” Nhật Hướng Dạ kêu to: “Gege nhất định có biện pháp.”

“Này! Anh cậu…” Nếu biết bọn Elian lại khiến cho cậu buồn, anh ta nhất định siêu bực bội đi?

Ezart mới định nhắc nhở nó, nhưng, Nhật Hướng Dạ lại đã vội vàng gọi điện thoại, thấy vậy, hắn gãi gãi đầu, cũng không nhắc nhở nữa, chỉ là nghe Nhật Hướng Dạ khóc lóc kể lể với điện thoại, khóc đến nước mắt cũng rớt xuống rồi… Mặc dù thằng nhóc này thích khóc, nhưng, nhưng có thích khóc thế này sao?

Thật lạ, mình rốt cuộc đang nghĩ cái gì? Người thích khóc đang khóc thì có cái gì kỳ quái?

Nghĩ đến đây, Ezart gãi gãi đầu, thật sự không hiểu chỗ nào không thích hợp, rốt cuộc hôm nay là xảy ra chuyện gì? Là hắn có vấn đề, hay là thằng nhóc a Dạ đó có vấn đề?

“Được, gege, em lập tức về nhà!”

Nhật Hướng Dạ cúp điện thoại, quay đầu hỏi: “Ezart, cậu có muốn cùng theo tôi về nhà không?”

Ezart nhún vai nói: “Không được, tôi đi cũng vô ích, đợi ở chỗ này được rồi! Nếu như bọn Elian tới, tôi sẽ gọi điện nói cho cậu.”

Nhật Hướng Dạ gật đầu, sau đó nhìn về phía hiệu trưởng Antonius, mang theo hàm ý cảnh cáo nói: “Hiệu trưởng… không thể nói ra thân phận của tôi đấy! Nếu không gege sẽ tức giận.”

Nghe vậy, sắc mặt Antonius khó coi mà gật đầu, sau đó lại cảm thấy mình như thế khó tránh khỏi hơi quá tùy tiện, người trước mắt thế nhưng không phải một cái học sinh nho nhỏ, mà là em trai của Nhật Hoàng, cho dù là quỳ xuống đáp lại cũng không phải chuyện quá khoa trương! Hắn vội vàng bổ sung cam đoan: “Tuyệt đối sẽ không!”

Nhật Hướng Dạ gật đầu, quay đầu nói với Ezart: “Vậy tôi đi đây.”

Ezart nhún vai hưởng ứng, sau đó Nhật Hướng Dạ lần nữa mang lên kính bảo vệ, vội vội vàng vàng rời khỏi, sau khi nó rời khỏi, Ezart cũng quay đầu hô một tiếng: “Này! Tử, tôi về ban D đây, Elian nếu như trở về, nhớ kêu cậu ta tới tìm tôi.”

Tử trừng mắt coi như đáp lại.

Huyền Nhật và Ezart trước sau rời đi rồi, lúc này phòng học chỉ còn lại hai người, Tử chỉ có thể nhìn người còn lại, cũng chính là hiệu trưởng, chờ hắn hạ mệnh lệnh, dù sao Huyền Nhật chạy rồi, nhưng Raines đối tượng bảo vệ vẫn còn ở đây, chung quy không thể để hắn một mình ở trong phòng học, nếu như xảy ra chuyện, vậy cũng không cần chờ Nhật Hoàng đến diệt bọn họ, fan của Raines đã xé bọn họ thành mảnh vụn trước rồi.

Nhưng, Antonius lại chậm chạp không có cử động, chỉ là nhìn chằm chằm cánh cửa hai người rời đi, Tử không khỏi nghi hoặc mở miệng nhắc nhở: “Hiệu trưởng?”

“Là nó động thủ…”

“Cái gì?” Tử sửng sốt.

“Ba người Elian mất tích là do Huyền Nhật làm!” Sắc mặt của Antonius hết sức âm trầm.

Nghe thấy lời này, Tử nghiêng đầu liếc hiệu trưởng, tò mò hỏi: “Làm sao nói như vậy? Huyền Nhật thoạt nhìn rất sốt ruột mà?”

“Bởi vì vị trí tín hiệu máy theo dấu biến mất là đang trong viện ca kịch, không phải bên ngoài, nếu như đúng như nó nói, không có chuyện gì xảy ra, vậy tín hiệu của ba người Elian hẳn là nên sau khi bọn họ tách ra mới biến mất, mà không phải bên trong viện ca kịch đã biến mất.”

Antonius lạnh lùng nói: “Cho nên nó đang nói dối.”

“Chậc!” Tử nhíu mày nói: “Vậy thì, xem ra thật có thể thắp nhang cho bọn Elian rồi.”

“Bọn chúng là học sinh của ta!”

Antonius xoay người, rống giận với Tử: “Cho dù là Nhật Hoàng, cũng không thể vô duyên vô cớ khiến cho bọn chúng bốc hơi! Ta sống phải gặp người, cho dù chết cũng phải nhìn thấy thi thể mới thôi! Còn có, không được nói với Ezart chuyện này, hắn rất có thể là cùng bọn với Huyền Nhật!”

“Ezart? Không thể nào, tính cách của tên kia còn dễ hiểu hơn tảng đá.”

Tử nhíu mày, hoài nghi nói: “Nhưng sự tình có điểm lạ, hiệu trưởng, ông không biết, giao tình của Huyền Nhật và bọn Elian rất tốt, sẽ không tự dưng xử bọn họ, có thể có nguyên nhân gì…”

“Nguyên nhân?”

Antonius lạnh lùng nói: “Chú ý một chút, Tử, chẳng lẽ cậu chưa từng nghe qua câu châm ngôn, gần vua như gần hổ sao? Như Huyền Nhật cái tên giống như vương tử này, lý do diệt trừ bạn tốt, rất có thể chỉ là bởi vì người bạn vô tình giẫm phải chân nó một cái!”

Nghe vậy, Tử lại vẫn không cho là đúng. Mình thế nhưng không chỉ giẫm vào chân vương tử một cái, còn từng đá lệch đầu gối của nó! Còn không phải vẫn sống tốt sao?

Tên Huyền Nhật kia mới không phải vương tử gì, nó là một chiến sĩ, từ đầu đến chân đều là vậy, sinh ra đã là chiến sĩ vì chiến đấu.

◊◊◊◊

Sau khi nghe thấy tiếng nghẹn ngào của em trai trong điện thoại, Nhật Hướng Viêm vội vàng mà chạy về nhà, khi hắn về đến nhà, Nhật Hướng Dạ vẫn chưa trở về, chỉ có An Đặc Khiết hiếm khi không ở tại phòng thí nghiệm, trái lại ở trong phòng khách ăn mì.

Khi An Đặc Khiết nhìn thấy Nhật Hướng Viêm từ cửa mật đi ra, hắn còn sững sờ liếc nhìn đồng hồ, sau đó mới nghi hoặc hỏi: “Nhật Hoàng? Anh làm sao về nhà lúc này?”

“A Dạ khóc nói, ba người Elian biến mất rồi.”

Nghe vậy, An Đặc Khiết ngẩn ra sau đó nói: “Bọn Elian đã biến mất? Cho dù như thế, vậy anh cũng không cần về nhà chứ? Giao cho Kyle phái người đi tìm không phải được rồi.”

Nhật Hướng Viêm gầm nhẹ: “Ta đương nhiên là phải về để an ủi a Dạ!”

“Về để an ủi a Dạ?” An Đặc Khiết do dự một chút, vẫn mở miệng nói: “Nhưng a Dạ sẽ trở về sao? Bọn Elian biến mất rồi, nó hẳn sẽ cuống đến độ cùng Ezart chạy khắp nơi tìm người đi?”

Nhật Hướng Viêm sửng sốt. Nói như thế cũng đúng… Không đúng! “Nhưng ta vừa rồi gọi nó về nhà, nó đã đồng ý với ta rồi.”

“A Dạ cũng không phải lần đầu gạt anh.” An Đặc Khiết vừa nói, vừa không cho là đúng mà hút một hơi mì.

Theo hắn đoán, phần lớn là Nhật Hướng Dạ không chịu ngoan ngoãn về nhà, Nhật Hướng Viêm lại buộc nó phải về, cho nên a Dạ mới bất đắc dĩ đồng ý đi! Nhưng đồng ý thì đồng ý, có làm hay không lại là chuyện khác. A Dạ đứa trẻ này lần trước cũng học được trốn nhà rồi, lần này lừa gạt anh trai đã là gì!

BANG!

An Đặc Khiết tức tốc nhai nát mì trong miệng rồi nuốt xuống bụng. Nếu chết cũng phải làm quỷ chết no!

Nhật Hướng Viêm sắc mặt lạnh như băng, từng chữ từng chữ nói: “Ngươi – nói – cái – gì? A Dạ của ta tuyệt đối sẽ không gạt ta!”

Ngươi có thể tiếp tục lừa mình dối người! An Đặc Khiết nhịn xuống xúc động muốn trợn trắng mắt, nể mặt khẩu súng, không thèm chấp tên cuồng yêu em trai. Hắn nhịn xuống trấn an: “Phải, phải, vậy anh còn không mau bỏ súng xuống, lát nữa a Dạ nhìn thấy anh lại muốn giết tôi, nó nhất định lại muốn khóc rồi.”

Quả nhiên nhắc tới a Dạ là có ích nhất, tên cuồng yêu em trai lập tức bỏ súng xuống, còn căng thẳng mà nhìn về phía cửa, chỉ sợ nhìn thấy nước mắt của em trai.

Thấy thế, An Đặc Khiết im lặng cười lén.

“Lại có thể dám cười lén a Viêm, ngươi thật đúng là gan to bằng trời rồi, bác sĩ.”

An Đặc Khiết sửng sốt, quay đầu nhìn về hướng cửa mật, không ngờ đến, Bạch Liên Nguyệt mấy ngày không gặp lại có thể trở lại rồi.

“Sao ngươi lại tới đây?”

Câu hỏi lại không phải An Đặc Khiết, mà là Nhật Hướng Viêm, hắn khẽ nhíu mày nhìn Bạch Liên Nguyệt, người sau bây giờ hẳn là nên theo ở bên cạnh Kyle, làm quen khuôn mẫu làm việc của liên minh Thái Dương mới đúng.

Nghe vậy, Bạch Liên Nguyệt trầm mặt xuống, mang giọng điệu khiêu khích nói: “Thế nào? Chẳng lẽ tôi không thể bước vào trong cái nhà này sao?”

“Ngươi nên ở bên cạnh Kyle học tập, ta không cần người vô dụng.” Nhật Hướng Viêm lạnh lùng nói: “Cho dù ngươi là ai, đều như thế.”

“Cậu đã quên nói, ngoại trừ em trai a Dạ của cậu!” Bạch Liên Nguyệt hừ một tiếng, sau đó liền nhìn thấy Nhật Hướng Viêm trầm mặt xuống, lúc này, ngay cả hắn cũng không dám lỗ mãng, nếu không, Nhật Hướng Viêm thật sự sẽ vứt bỏ mình, hơn nữa phần lớn còn dùng cách vứt “giết người diệt khẩu”.

Hắn tâm bất cam lòng bất nguyện giải thích: “Là Kyle phái tôi tới, hắn muốn tôi học cách chăm sóc Nhật Hướng Dạ thiếu gia, cho nên đem nhiệm vụ lần này giao cho tôi, hắn còn phải bận chuyện sắp đi công tác, thật đúng là sức đầu mẻ trán rồi. Mà trước khi tôi tới đã dặn dò phía dưới, lập tức truy xét hướng đi của ba người Elian, truy tìm toàn diện bắt đầu từ viện ca kịch và tài xế.”

Cuối cùng, hắn khó chịu nói: “Bây giờ ngài hài lòng rồi chứ, Nhật Hoàng đại nhân!”

Nhật Hướng Viêm vừa nghe, gật đầu.

“Gege!”

Vừa nghe thấy cái xưng hô này, Nhật Hướng Viêm lập tức quay đầu nhìn về phía cửa chính, Nhật Hướng Dạ gấp rút tông mở cửa chính, sau đó vội vàng mà phóng về phía Nhật Hướng Viêm, hơn nữa hai mắt ửng đỏ. Điều này làm cho hắn nhất thời trong lòng co thắt, cũng vội vàng đi về phía em trai.

… Thật trở về rồi? An Đặc Khiết trợn mắt há mồm, ngay cả mì trong miệng cũng rớt về trong chén, nghĩ thầm, a Dạ hôm nay thật đúng là ngoan!

“Ge, gege, Elian-ge bọn họ biến mất rồi.” Nhật Hướng Dạ cuống đến nước mắt cũng rớt ra rồi.

Nhật Hướng Viêm lập tức càng thêm sốt ruột an ủi nó: “A Dạ đừng vội, đừng khóc nữa! Không có chuyện gì, anh đã phái người đi tìm rồi, cho dù ba đứa bọn chúng hóa thành tro, anh cũng sẽ đem bọn chúng gắn trở về!”

Nghe thấy lời này, Bạch Liên Nguyệt và An Đặc Khiết đồng thời trợn trắng mắt, sau đó phát hiện cả hai làm động tác giống nhau, lập tức song song mà căm ghét lườm qua.

Nghe vậy, Nhật Hướng Dạ lại vẫn không thể yên tâm nói: “Vậy tốt hơn em cũng đi ra tìm kiếm.”

“Không được!” Nhật Hướng Viêm theo phản xạ thốt ra.

Nhật Hướng Dạ sững sờ, sau đó ủy khuất mà nhìn về phía anh trai… Nhật Hướng Viêm vội vàng kéo xuống tươi cười giải thích: “Loại chuyện tìm người này, là phải dựa vào chiến thuật biển người, một mình em cũng không giúp được cái gì, cứ ngoan ngoãn ở trong nhà chờ tin tức được không?”

Nhật Hướng Dạ do dự nói: “Nhưng mà…”

“An Đặc Khiết!” Nhật Hướng Viêm đột nhiên quay đầu gầm nhẹ.

Vốn còn đang ở bên cạnh ăn mì cộng thêm xem kịch vui, tiếng rống bất thình lình này, khiến cho An Đặc Khiết suýt nữa đem mì ăn vào trong khí quản rồi, nặng nề ho vài cái, mắt thấy sắc mặt của Nhật Hướng Viêm càng ngày càng tối, hắn đành phải miễn cưỡng mở miệng nói: “Chuyện, chuyện gì?”

“Ngươi không phải nói có thí nghiệm gì muốn cho a Dạ xem một chút sao?” Nhật Hướng Viêm từng chữ từng chữ nhấn mạnh nói: “Ngươi vừa rồi còn mới nói với ta, cái thí nghiệm này rất cần sự giúp đỡ của nó, không phải sao? Huh?”

Nào có chuyện này… An Đặc Khiết kiên trì đến cùng trả lời: “Phải.”

Trả lời xong, hắn lại đột nhiên sửng sốt, bất chợt nhớ tới… A! Đúng rồi, đúng là có thứ muốn cho a Dạ xem.

“A Dạ, con mau đi theo ta, có một thứ muốn cho con xem!”

An Đặc Khiết lập tức ngay cả mì cũng bỏ đi không lo, sau khi đứng lên ba bước cũng bước thành hai bước mà chạy đến bên cạnh Nhật Hướng Dạ, kéo lấy tay nó, dáng vẻ muốn lập tức kéo nó đi.

“Đến phòng thí nghiệm sao?” Nhật Hướng Dạ nghi hoặc hỏi.

An Đặc Khiết hưng phấn nói: “Không cần, không cần, ta đem đồ để ở phòng ta rồi, mau cùng ta lên lầu.”

“Được…”

Nhìn hai người lên lầu, Bạch Liên Nguyệt nhìn thấy Nhật Hướng Viêm mặt lộ ra biểu tình kỳ quái nhìn hai người lên lầu, hắn trêu đùa nói: “Thế nào? Ghen với “papa” rồi à? “Gege”.”

Nghe vậy, Nhật Hướng Viêm lập tức lườm hắn một cái, tức giận nói: “Ta chỉ là khó hiểu, còn tưởng rằng hắn trước giờ chưa từng dùng qua căn phòng, gã đó căn bản là hai mươi bốn tiếng ở trong phòng thí nghiệm.”

“Nói gì thế, người ta ít nhất phải về phòng tắm rửa chứ?”

“Trong phòng thí nghiệm có máng nước rửa thi thể, ngươi thật cho rằng hắn chưa từng dùng để tắm rửa sao?” Nhật Hướng Viêm lạnh lùng trả lời.

“…”

4 responses »

  1. haizz…. ko bik có cái cảm xúc gì nữa…………

    Reply
  2. vì tuần này tớ ốm nên ko có chương mới
    tuần sau tớ học hết thứ 4 thì nghỉ tết nên sẽ cố gắng ra chương 9 sớm
    mong mọi người thông cảm…………….

    Reply
  3. Tuyết Lâm

    Đọc lại lần 2, suy ngẫm thật kỹ, phát hiện anh Viêm dù có thương a Dạ tới mức nào thì vẫn ko hiểu cậu bằng Ezart và Charles, hay là thươg bé quá nên cái gì cũng ko nhìn thấy hở zời =.=”

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: