RSS Feed

Huyền Nhật Thú – Vol5c4

[Papa, không chảy cùng dòng máu, ba thật sự nguyện ý yêu con không?]

“Mau mau!”

An Đặc Khiết một đường kéo Nhật Hướng Dạ vào trong phòng, sau đó buông nó ra, tự mình tìm kiếm ở trên giường, đây thế nhưng không phải chuyện đơn giản, trên giường thứ gì cũng có, quần áo chất thành núi, sách vở, một đống bản vẽ, công cụ không biết tên… chính là không có gối đầu và chăn mền, cộng với không gian có thể cho một người nằm.

Lúc này, Nhật Hướng Dạ  nhìn quanh phòng, ngoại trừ thứ cơ bản như giường, bàn sách và tủ quần áo, chính là sách chất đầy góc tường, những cái khác căn bản cái gì cũng không có, nó không hiểu hỏi: “An Đặc Khiết papa, con rốt cuộc phải làm gì đây?”

Lúc này, An Đặc Khiết sửng sốt, quay đầu thốt ra: “Con lại thêm An Đặc Khiết à?”

“Huh?” Nhật Hướng Dạ sửng sốt một chút, lộ ra vẻ mặt mờ mịt hỏi: “An Đặc Khiết papa, ba đang nói cái gì? Con không hiểu đây?”

Lúc trước không phải trực tiếp gọi là papa rồi sao? An Đặc Khiết có chút mê muội nghĩ. Nhưng, như vậy cũng tốt, mình mới ba mươi… ba mươi tuổi đầu! Có a Dạ đứa con lớn như thế cũng quá khoa trương rồi, bị gọi là An Đặc Khiết papa so với trực tiếp gọi papa tốt hơn nhiều, ít nhất có thể an ủi mình chỉ là cha nuôi…

“An Đặc Khiết papa?” Nhật Hướng Dạ không hiểu nhìn hắn.

An Đặc Khiết sửng sốt, tay thọc vào trong đống quần áo đột nhiên mò thấy vật cứng, nét mặt hắn vui vẻ, lập tức túm vật kia ra, hô lớn: “Oh oh oh! Cuối cùng tìm được rồi!”

“Đó là…” Nhật Hướng Dạ đã thấy rõ thứ trên tay An Đặc Khiết, kinh hô: “Máy tình yêu ảo của con!”

An Đặc Khiết lộ ra tươi cười kiêu ngạo khi thí nghiệm thành công, tuyên bố: “Không sai, chính là máy tình yêu ảo của con, nhưng bên trong bây giờ cũng không phải chỉ có Tiểu Ái của con nữa, Tiểu Ái của con đã có người yêu rồi!”

“Người yêu?” Nhật Hướng Dạ đột nhiên ngây ngẩn.

“Không sai, heh heh, thích chứ?”

Không đợi Nhật Hướng Dạ trả lời, An Đặc Khiết luyên thuyên không ngớt bắt đầu kể rõ thành quả thí nghiệm của mình: “Ta chẳng những bỏ DSII vào trong máy tình yêu ảo của con, còn đặc biệt thiết định tuổi tác của DSII giảm xuống, như thế mới có thể sánh đôi với Tiểu Ái, ngoài công năng trò chơi, DSII còn có thể phụ trách rất nhiều thứ, như là ghi chép bản ghi nhớ, gọi điện thoại, điều khiển công tắc điện trong nhà, bách khoa toàn thư… Ôi, nếu như có con chip, nó còn có thể càng có ích, nhưng mà lúc đầu chủ yếu nghiên cứu phát triển chip không phải phụ trách của ta, thật sự không biết nên làm sao làm.”

An Đặc Khiết giải thích đến đây, cuối cùng chậm giọng lại, nhưng chậm trễ không nhận được hồi ứng của Nhật Hướng Dạ hắn cảm thấy có chút quái, không nhịn được mở miệng hô: “A Dạ?”

Nhật Hướng Dạ đột nhiên hồi thần lại, mắt tỏa sáng trả lời: “Oh oh! Con muốn xem DSII, mau chóng mở nó ra đi!”

An Đặc Khiết dứt khoát đưa máy tình yêu ảo cho Nhật Hướng Dạ, để cho nó tự mở ra, Nhật Hướng Dạ không thể chờ được mà tiếp nhận máy tình yêu ảo hình trái tim, sau đó ấn mở công tắc, lúc này, trên màn hình xuất hiện mục lựa chọn:
1. DSII
2. Tiểu Ái
3. Hai người.

Sau khi Nhật Hướng Dạ ấn xuống 1, máy tình yêu ảo vẫn như trước chiếu ra một người nhỏ cao khoảng chừng hai, ba mươi cm, chỉ là lần này hiện ra không phải thiếu nữ tóc hồng, nhưng là một thiếu niên tóc bạc, tuổi thoạt nhìn xấp xỉ Tiểu Ái, chỉ khoảng chừng mười hai tuổi, tướng mạo hoàn toàn giống như Nhật Hướng Dạ nhỏ một chút.

Lúc này, An Đặc Khiết len lén đánh giá biểu tình của Nhật Hướng Dạ.

Thật ra, hắn cũng không phải thật sự vì để sánh đôi với Tiểu Ái, mới đặc biệt chỉnh thấp tuổi của DSII, mà là không muốn giẫm vào vết xe đổ, khiến cho Nhật Hướng Dạ lại nhìn thấy DSII giống như đúc với nó. Hơn nữa chỉ cần chỉnh nhỏ tuổi, DSII sẽ rất giống như là nhân vật em trai đi?

Có em trai, a Dạ hẳn là sẽ trở nên càng trưởng thành đi? An Đặc Khiết là nghĩ như thế. Đương nhiên, đây tuyệt đối không thể nói cho Nhật Hướng Viêm cái tên cuồng em trai kia biết!

“Hình chiếu rất chân thực chứ?”

Nhìn thấy Nhật Hướng Dạ ra sức gật đầu, An Đặc Khiết không nhịn được kiêu ngạo cười, sau đó nói với máy tình yêu ảo: “DSII, đây là Nhật Hướng Dạ, là chủ nhân của ngươi, lên tiếng chào hỏi đi.”

Hình chiếu người nhỏ trên máy tình yêu ảo nghiêng đầu trả lời: “An Đặc Khiết daddy, ba nói sai rồi, con nhận ra chip của cậu ta, tên chip biểu thị ra không phải Nhật Hướng Dạ!”

“Khoan đã! DSII, ngươi vì sao gọi ta là daddy?” An Đặc Khiết khó có thể tin mà gầm nhẹ.

“Bởi vì daddy nói, thân phận của chủ nhân là “gege”, papa của gege cũng là papa của DSII mà! Tuổi con còn nhỏ, gọi daddy đáng yêu hơn à!” DSII đương nhiên nói.

Lại nhiều thêm một đứa con… An Đặc Khiết thừ người ra nghĩ.

“Daddy, daddy? Đừng ngây ra nữa! DSII muốn nhận biết gege rồi!” DSII lớn tiếng gọi.

Sớm biết vậy đã không đem tính cách tuổi tác hạ xuống thấp, hơn nữa còn đặc biệt chỉnh tính cách càng hoạt bát. An Đặc Khiết hối hận không thôi.

“Gege rốt cuộc tên gọi là gì thế!”

Nghe vậy, An Đặc Khiết nhíu mày, tức thì hiểu được, đổi giọng: “Ta vừa rồi nói sai, nó là “Huyền Nhật” mới đúng.”

DSII an tĩnh một chút, sau đó hết sức nhân tính hóa mà trợn trắng mắt, nói: “Daddy, ba lại nói sai rồi! Tên gọi chip hiển thị ra cũng không phải “Huyền Nhật”. Daddy đúng là ngốc quá! Tốt hơn tự con nhìn cho rồi, tên chip đang tự động nhận thức… Hm! Thì ra là DSX, lần đầu gặp mặt, chào cậu, tôi là DSII.”

DSX?

An Đặc Khiết sửng sốt, ngẩng đầu nhìn Nhật Hướng Dạ, người sau vẫn duy trì dáng vẻ mỉm cười, giống như không có chuyện gì cúi đầu nói với máy tình yêu ảo: “Lần đầu gặp mặt, chào cậu, DSII.”

Sau đó, nó chầm chậm ngẩng đầu, mỉm cười An Đặc Khiết.

An Đặc Khiết nhìn tươi cười của “Nhật Hướng Dạ”, nhưng lại có một cơn ớn lạnh từ trong lòng nổi lên. Làm sao lại có chuyện này… Rốt cuộc là bị đổi từ lúc nào?

A Dạ chân chính đang ở đâu?

DSX mỉm cười báo cáo: “Tên đối tượng: An Đặc Khiết papa, sự kiện: phát hiện DSX không phải “Nhật Hướng Dạ”, phân tích cách ứng đối: tạo thành uy hiếp đối với kế hoạch của chủ nhân, lập tức thanh trừ uy hiếp.”

Cùng lúc nói chuyện, đầu ngón tay nó vươn ra móng tay sắt thép màu trắng bạc, trên mặt vẫn còn mang mỉm cười.

Nhìn ánh sáng trắng bạc chết người, An Đặc Khiết lảo đảo lui về sau mấy bước, nhưng chút khoảng cách này căn bản không làm nên chuyện gì, móng tay sắt thép màu trắng bạc tức thì đâm tới, hắn cái gì cũng không làm được, chỉ có tuyệt vọng hô to:

“Nhật Hướng Viêm!”

◊◊◊◊

Sau khi nhìn An Đặc Khiết kéo Nhật Hướng Dạ lên lầu, phòng khách chỉ còn lại hai người là Nhật Hướng Viêm và Bạch Liên Nguyệt, người sau cười ra một nụ cười kiều diễm, đi vài bước lại gần Nhật Hướng Viêm, sau đó cố ý dùng giọng điệu ngả ngớn hỏi: “Bây giờ, a Viêm, người ta đều đi rồi, hai chúng ta… chung quy nên làm cái gì đi?”

Nghe vậy, Nhật Hướng Viêm cũng lộ ra tươi cười, quay đầu đối mặt với Bạch Liên Nguyệt, thậm chí hơi hướng đến gần hắn, như nghĩ tới cái gì nói: “Phải rồi! Ta muốn…”

Lúc Bạch Liên Nguyệt đang chìm đắm trong đôi mắt như hồng ngọc kia, bên tai truyền đến tiếng nói khẽ của Nhật Hướng Viêm: “Ta nên tiếp tục công việc, mà ngươi, thì nên tiếp tục tìm ra cái Elian gì đó!”

Nói xong, hắn đột nhiên xoay người, rời khỏi trước mắt của Bạch Liên Nguyệt, sau đó đầu cũng không quay lại mà đi đến hướng thư phòng ở trên lầu.

“Ta biết mà!” Bạch Liên Nguyệt oán hận mắng.

Hắn vốn còn định giống như Nhật Hướng Viêm xoay người rời khỏi, nhưng mới bước một bước đã nhớ tới, hắn chẳng những không thể rời khỏi, ngược lại phải đến thư phòng của Nhật Hoàng sử dụng máy tính, mới có thể cùng thuộc hạ tiến hành tìm kiếm… đáng ghét! Thật đáng ghét!

Hắn chỉ có dậm bước chân tức giận, đi theo lên lầu.

Vừa vào thư phòng, liền nhìn thấy Nhật Hướng Viêm đã đứng ở trước bàn sách, nhưng không có đang làm việc, mà là đang sờ một cái hộp gỗ trên bàn. Hắn có chút tò mò đến gần một chút xem, cái hộp là màu đen, phía trên còn nạm hồng ngọc, hết sức tinh xảo, thoạt nhìn không phải vật thường.

“Trong đây là cái gì?” Bạch Liên Nguyệt tò mò hỏi. Cái hộp dù có bất phàm chung quy cũng chỉ là để đựng đồ vật, cái hộp đã tinh mỹ như thế, bên trong chắc chắn là bảo bối của Nhật Hướng Viêm đi?

Nhật Hướng Viêm thuận miệng trả lời: “Đồ linh tinh.”

Bạch Liên Nguyệt nhíu mày, không biết là Nhật Hướng Viêm lấy lệ với hắn, hay là nói thật: “Tôi có thể xem không?”

“Tùy ngươi, xem xong mau làm việc.”

Nói xong, Nhật Hướng Viêm cũng không sờ cái hộp nữa, trực tiếp đi đến sau bàn, mở máy tính, sau đó không nói một tiếng mà bắt đầu xử lý đống công việc chất như núi.

Thấy thế, Bạch Liên Nguyệt trái lại không giận, ít nhất a Viêm chịu cho hắn xem, cho nên không phải lấy lệ với hắn.

Khi hắn mở cái hộp đen, bên trong quả thật là một số đồ linh tinh không đáng tiền, tâm tình của hắn càng tốt hơn, nhưng, hắn cũng hiểu những đồ này cũng không thật sự không giá trị. Nào có ai đem đồ linh tinh bỏ vào trong hộp hồng ngọc? Phần lớn là đồ vật nhỏ có giá trị kỷ niệm đi?

Hắn tùy ý lật xem, một khẩu súng Derringer cũ kỹ, cùng với một sợi… dây chuyền trăng lưỡi liềm! Khóe miệng của Bạch Liên Nguyệt dương lên rồi dương lên, ngay cả đuôi mắt cũng mang ý cười nồng đậm.

“Mau làm việc, ta thế nhưng không phải mời ngươi tới để ngẩn ngơ.” Nhật Hướng Viêm khó chịu nói.

“Vâng, vâng!” Bạch Liên Nguyệt cười trả lời.

Nhật Hướng Viêm!

Hai người ngẩn ra, Nhật Hướng Viêm nhảy dựng lên trước tiên.

Mặc dù, cái giọng này nghe lên hẳn là của An Đặc Khiết hô, nhưng trong miệng Nhật Hướng Viêm lại là khẽ hô “a Dạ”, sau đó vội vàng lao ra thư phòng.

“A Viêm, nguy hiểm!”

Bạch Liên Nguyệt càng kinh hãi, Nhật Hướng Viêm thế nhưng là người ngay cả một chút võ thuật cũng không có, vậy mà cứ như thế lao ra rồi, mặc dù còn chưa biết tình huống thế nào, nhưng mà, An Đặc Khiết cũng là cùng Nhật Hướng Dạ loại quái vật chiến đấu này tại một chỗ, mặc kệ là xảy ra chuyện gì, tóm lại tuyệt đối là rất nguy hiểm!

Hắn vội vàng theo sau, nhưng lại vì thực sự quá sốt ruột, một cái lỡ tay cái hộp trong tay rớt xuống đất, phát ra tiếng va chạm lanh lảnh.

“Gay rồi!”

Bạch Liên Nguyệt hoảng loạn cúi đầu nhìn, mặt ngoài cái hộp lại có thể rớt ra một tấm gỗ, hắn nhặt lên nhìn, dưới tấm gỗ lại lộ ra một cái khoảng trống nho nhỏ, trong khoảng trống thì đặt một quyển sách mong mỏng.

“Đây là…”

Hắn không hiểu nhìn cuốn sách đó, khi trong lòng đang nghi hoặc, lại đột nhiên nhớ tới bây giờ thế nhưng không phải lúc để ý loại chuyện này, vội vàng nhét cuốn sách vào trong túi, sau đó đuổi theo.

“A Dạ!”

Nhật Hướng Viêm một cước đá văng cửa phòng của An Đặc Khiết, liếc mắt liền nhìn thấy Nhật Hướng Dạ đang đứng ở bên trong, mặc dù đưa lưng về phía mình, nhưng đây đã khiến cho hắn yên tâm không ít. Chỉ cần a Dạ còn ở đây, hết thảy đã không có gì phải lo lắng, bởi vì thân thể của Nhật Hướng Dạ thực sự là cường hãn dị thường.

Đối với điểm này, Nhật Hướng Viêm không thể không thừa nhận, chính mình thật có chút cảm tạ cha. A Dạ sau khi trở về bên cạnh hắn, vẫn không ngừng gặp phải chuyện nguy hiểm, nhiều lần đều suýt mất mạng, nếu không phải có thân thể cường hãn như thế, a Dạ có thể đã sớm…

“Gege.”

Nhật Hướng Dạ quay đầu qua, hô một tiếng, điều này làm cho Nhật Hướng Viêm lập tức hồi thần lại, đồng thời để ý thấy nó đang chảy nước mắt, Nhật Hướng Viêm đau lòng đi lên phía trước an ủi em trai: “Làm sao vậy? Làm sao lại khóc đây?”

“Papa ông, ông ấy…” Nhật Hướng Dạ vừa khóc, vừa chỉ về phía cửa sổ.

Cho đến lúc này, Nhật Hướng Viêm mới rời tầm mắt khỏi em trai, cũng cuối cùng phát hiện, cửa sổ của phòng đã biến mất tăm, chỉ để lại một cái lỗ, còn có mảnh vỡ thủy tinh rơi đầy đất. Mà An Đặc Khiết căn bản không thấy bóng người.

Nhật Hướng Viêm á khẩu không nói được gì. Đây là xảy ra chuyện gì?

Nhật Hướng Dạ nghẹn ngào nói: “An Đặc Khiết papa đã khởi động DSII, muốn dùng DSII thay thế em.”

Nghe vậy, Nhật Hướng Viêm cả kinh, khẽ hô: “Cái gì? Hắn lại có thể dám làm như thế? Hơn nữa chẳng phải hắn nói với anh, chip của DSII đã dùng ở trên người của Bạch Liên Nguyệt rồi sao?”

Nhật Hướng Dạ lắc đầu rồi lộ ra vẻ mặt mê muội nói: “Em không biết, nhưng vừa rồi DSII đột nhiên đánh lén em, em lấy cánh tay đỡ lại, sau đó An Đặc Khiết papa gào to tên của em, ra lệnh em ngừng lại, em vừa ngừng lại, ông ấy liền ra lệnh DSII mang ông ấy chạy trốn rồi.”

Gào tên của em? Không phải gọi ta sao… Nhật Hướng Viêm chỉ cảm thấy suy nghĩ một mảnh rối loạn, không biết vì sao lại xảy ra chuyện thế này.

“Lúc DSII đánh lén em, em không cẩn thận bị đánh trúng rồi.”

Nhật Hướng Dạ giơ lên cánh tay, tay áo bị xước rách rồi, thấp thoáng lộ ra một đường vết thương, vừa nhìn thấy vết thương trên người em trai, Nhật Hướng Viêm nhất thời hoảng loạn chỉ có thể nhìn thấy vết thương rỉ máu đó, trực tiếp hô: “Đau, đau không? Đây, đây phải mau chóng trị thương mới được, mau đi theo anh…”

Nhật Hướng Viêm vừa xoay người liền nhìn thấy Bạch Liên Nguyệt, thần sắc của hắn lập tức chuyển từ sốt ruột sang lạnh giá, gầm nhẹ với hắn: “Lập tức truy nã An Đặc Khiết, sống phải thấy người, chết phải thấy xác!”

“Vâng.”

Đối mặt với thịnh nộ của Nhật Hoàng, Bạch Liên Nguyệt hiếm thấy mà ngoan ngoãn hưởng ứng, chỉ là đuôi mắt của hắn lại vẫn không nhịn được hoài nghi mà nhìn về hướng cửa sổ bị phá hỏng, sau đó nhíu mày suy tư, mặc dù nói, phát âm tên của Nhật Hướng Viêm và Nhật Hướng Dạ đúng là giống nhau, nhưng vừa rồi, hắn cũng rất xác định mình nghe thấy là Nhật Hướng “Viêm”, mà không phải “Dạ”.  (Chú thích: Viêm phát âm là “Yán”, Dạ là “Yè”)

“A Dạ mau tới chữa thương.”

Nhật Hướng Viêm vội vã mà kéo em trai rời khỏi, thấy thế, Bạch Liên Nguyệt cũng chỉ có đè xuống nghi hoặc của mình trước. Mặc kệ thế nào, hắn tốt hơn hết vẫn là đi phát lệnh truy nã, sau đó tìm người đến giám định căn phòng này, điều tra một chút chuyện xảy ra, trong khi còn phải tìm kiếm tăm hơi của ba người Elian.

Được rồi, còn phải xem một chút quyển sách nhỏ vừa rồi từ trong hộp rớt ra… Làm sao vẫn chưa chính thức làm thư ký, hắn lại đã cảm thấy có loại cảm giác hết sức bận rộn?

Bạch Liên Nguyệt thở dài, thì thào: “Thì ra, Kyle tên thư ký này đúng là có giá hơn mười tỷ, nhiều chuyện như thế, hắn lúc trước rốt cuộc làm sao làm hết?”

◊◊◊◊

An Đặc Khiết được người cõng trên lưng, người cõng hắn chạy nhanh như bay, dung mạo bất ngờ chính là tướng mạo của Nhật Hướng Dạ. An Đặc Khiết liên tục ngó về sau, mặc dù không nhìn thấy người, nhưng hắn vẫn rất căng thẳng, không nhịn được thúc giục: “DSII, ngươi không thể nhanh thêm một chút sao? Dứt khoát bay luôn cho rồi, chẳng phải ngươi có cánh sao?”

Nghe vậy, DSII đột nhiên ngừng chân lại, An Đặc Khiết tưởng rằng nó là muốn đổi chạy thành bay, nhưng lại chậm chạp không chờ được chuyển động tiếp theo, hắn hô to: “Ngươi dừng lại làm gì? Mau đi chứ!”

Lúc này, máy tình yêu ảo trên tay An Đặc Khiết chiếu ra hình ảnh ảo của DSII, người sau phi thường bất mãn đáp lại: “Không có chip, DSII không thể vừa điều khiển thân thể vừa nói chuyện! Máy xử lý sẽ bốc cháy. Hơn nữa nếu không có chip, DSII cũng không thể bay, cũng không thể chiến đấu, thậm chí không thể điều khiển động tác tinh vi, ngay cả cõng daddy chạy thế này cũng rất miễn cưỡng rồi, đợi lát nữa nói không chừng tư liệu xử lý không được, sẽ ngã xuống đó!”

An Đặc Khiết vừa nghe, lập tức sắc mặt xám ngoét như đất.

Hắn đương nhiên biết, DSII dưới tình huống không có chip, căn bản không đủ để điều khiển một cơ thể, nhưng, hắn lại không thể không bảo DSII làm như thể, nếu không, mạng nhỏ của mình đã có thể đi đứt rồi.

Nhớ tới tình huống khẩn cấp vừa rồi, An Đặc Khiết không khỏi mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Nếu không phải hắn đặt thân thể của DSII ở phòng mình, mà DSII phán định mình có nguy hiểm, cho nên tự động điều khiển thân thể ra đỡ công kích của a Dạ… Không! Không phải a Dạ, là DSX.

A Dạ sẽ không công kích mình!

Mặc dù, DSII đỡ một cú công kích, nhưng dưới tình huống không có chip, nó căn bản không phải đối thủ của Huyền Nhật, cho nên sau khi nó ngăn cản một kích, lập tức ôm lấy An Đặc Khiết phá cửa sổ mà ra.

Chỉ là chuỗi động tác này, khiến cho máy tình yêu ảo phát ra tiếng ồn vận hành quá mức, còn lờ mờ có khói trắng xuất  hiện… cứ tiếp tục như thế, DSII nhất định sẽ hỏng, nó nếu như bị hỏng, ngay cả An Đặc Khiết người mà chạy vài bước cũng phải hổn hển một chút phần lớn cũng sẽ đi đứt luôn.

Phải mau chóng tìm một nơi gần một chút ẩn trốn, không thể cứ để cho DSII duy trì liên tục chạy. An Đặc Khiết không thể không nổi lên đắn đo suy nghĩ, mình bây giờ rốt cuộc có thể đến đâu tị nạn?

Nghĩ tới nghĩ lui, hắn bi ai mà phát hiện mình ngoại trừ tầng ngầm của Nhật gia và phòng thí nghiệm bị thiêu hủy lúc trước, căn bản không có nơi quen thuộc có thể đi.

Nếu như lần này có thể sống sót, hắn nhất định phải phát triển quan hệ giao tiếp cho tốt! An Đặc Khiết đau đớn mà nghĩ.

Tuyệt đối không thể để cho cuộc sống của mình ngoại trừ người chết, chỉ có hai anh em Nhật Hướng Viêm và Nhật Hướng Dạ… Nhưng, a Dạ nó còn sống không?

Nghĩ đến đây, An Đặc Khiết ngây ngẩn, DSX nếu thay thế được a Dạ, vậy a Dạ có phải hay không đã… Hắn trầm mặc một hồi lâu, mới kiên định hạ mệnh lệnh: “DSII, đến học viện Yelan, mục tiêu: tìm Ezart.”

“DSII biết rồi!”

Người ảo nhỏ trả lời xong, rồi biến mất, DSII mới bắt đầu chạy lần nữa.

Lúc này, An Đặc Khiết quay đầu lại, lạnh lùng mà nhìn hướng Nhật gia.

DSX và gã đầu têu của DSX, các ngươi phải làm cho rõ, mặc kệ a Dạ sống hay là chết, vị trí của nó đều không tới phiên bất cứ kẻ nào thay thế!

Khi nhìn thấy DSII ôm An Đặc Khiết phá cửa sổ mà ra, Elian không nhịn được nhảy dựng lên hô to: “Thật tốt quá!”

Eloise cũng kích động mà lộn nhào, lớn tiếng hoan hô: “An Đặc Khiết papa thật là quá tuyệt vời!”

Eli mặc dù không nói chuyện, nhưng cũng không nhịn được đứng lên, hai tay nắm chặt, ánh mắt rất là kích động.

Cuối cùng, ba người kích động quá độ vì thế khẽ động vào thương thế, hoan hô xong một giây sau liền đau đến nghiến răng nghiến lợi. Trong đó Elian  và Eli còn bởi vì động tác quá lớn, khiến cho vết thương vừa kết vảy lần nữa nứt ra, đành phải ngoan ngoãn ngồi xuống, để cho Huyền Nhật giúp bọn họ bôi thuốc băng bó thêm một lần.

“A Dạ, lần này cậu cuối cùng có thể yên tâm rồi, An Đặc Khiết tiên sinh nhất định sẽ nghĩ cách cảnh báo anh trai cậu.”

Lúc được băng bó, Elian không nhịn được lộ ra mỉm cười, mở miệng nói với Nhật Hướng Dạ như thế, người sau không có lộ ra một chút biểu tình nào, nhưng đây cũng không kỳ quái, bởi vì mệnh lệnh của Raines, Nhật Hướng Dạ từ sau khi bị nhốt vào, đã không có bất cứ biểu tình nào, thậm chí không làm sao nói chuyện.

Sau khi băng bó xong, Nhật Hướng Dạ ngừng lại mọi động tác, thậm chí không có nhìn về phía anh trai Nhật Hướng Viêm trên màn ảnh, trái lại quay đầu nhìn cửa phòng.

“Làm sao vậy?” Elian mờ mịt nhìn hành động của nó.

Không đợi Nhật Hướng Dạ trả lời, cửa phòng đã mở rồi, người mở cửa là Raines, thần sắc hắn thoạt nhìn gấp gáp, dáng vẻ giống như là mới vội trở về, đồng thời sắc mặt cũng hết sức âm trầm, rõ ràng tâm tình không phải quá tốt.

Nhưng khi nhìn thấy bốn người bên trong đều nhìn mình, ba người trong đó lộ ra thần sắc cảnh giới, nét mặt âm trầm của hắn ngược lại biến mất tăm, lộ ra vẻ mặt hết sức đùa cợt, mỉm cười nói: “Huyền Nhật, mang kính bảo vệ của ngươi lên, ngươi có nhiệm vụ rồi.”

Ba người Elian vừa nghe thấy câu này, trong lòng liền chấn động lớn, Eloise càng mặc kệ vết thương của mình có thể sẽ nứt ra lần nữa hay không, kiên quyết phóng đến bên cạnh Nhật Hướng Dạ, sau đó ra sức ôm lấy nó.

“Ngươi lần này lại muốn làm chuyện tốt gì?” Elian đột nhiên giận dữ rống. Nếu không phải bận tâm đến Nhật Hướng Dạ không thể không bảo vệ Raines, hắn thật muốn xông lên tát gã này mấy tát, để xem có thể đánh tỉnh hắn hay không.

“Đừng làm như vậy!” Eli đột nhiên biến sắc gầm nhẹ.

Nghe vậy, Elian và Eloise đều sửng sốt, sau đó lập tức hiểu, Eli nhất định đã đọc được nội dung nhiệm vụ của Raines rồi, mà nội dung đó tuyệt đối không phải là cái gì tốt, thậm chí tệ đến nỗi khiến cho Eli luôn luôn lạnh lùng ở dưới tình huống biết rõ là vô ích, vẫn không nhịn được lên tiếng ngăn cản.

Nghĩ đến đây, hai người đều hung tợn trừng Raines, tên này chừng như không chỉnh chết a Dạ thì không cam lòng!

Nhìn thấy ánh mắt mọi người, Raines không giận trái lại phá lên cười, cười đến da đầu của đám người Elian cũng phát dại rồi, hắn mới ngừng tiếng cười, trầm mặt, lạnh lùng nói: “Huyền Nhật, lập tức xuất động, trong thời gian ngắn nhất giết chết An Đặc Khiết cộng với hủy diệt triệt để DSII.”

“Ngươi làm sao có thể để cho a Dạ làm loại chuyện đó!”

Nghe thấy lời này, Eloise hét lên trước tiên, Elian và Eli mặc dù không có kêu hét, nhưng sắc mặt bọn họ cũng là hết sức khó coi.

Raines lại không mảy may để ý ba người này, chỉ là nhìn Nhật Hướng Dạ, người sau dưới sự nhìn chăm chú của hắn, chầm chậm đứng dậy, trả lời: “Vâng.”

“Nhớ, không được để cho Nhật Hướng Viêm phát hiện tồn tại của ngươi.”

Nói xong Raines suy nghĩ một chút, mang theo mỉm cười, lần nữa hạ lệnh: “Nếu như, Nhật Hướng Viêm phát hiện tồn tại của ngươi, vậy ngươi nhất định phải lập tức tự sát! Mặc kệ thế nào, ta cũng không thể để cho ngươi đứa con của ác ma này trở về bên cạnh con trai ta.”

Đây chẳng phải giống như dùng mạng của bọn họ để uy hiếp Nhật Hướng Dạ sao… Tự sát? Nghe đến cuối cùng, sắc mặt của ba người Elian đều trắng bệch rồi, nói như vậy, a Dạ là tuyệt đối không thể để cho Nhật Hoàng phát hiện đến nó, nếu không sự tình tệ hại nhất sẽ xảy ra.

Nếu như Nhật Hướng Dạ ở trước mặt Nhật Hoàng tự sát, người sau sẽ có phản ứng kiểu gì đây?

“Còn có, ta sẽ giết ba đồng bọn này của ngươi.”

Raines lạnh lùng liếc ba người Elian nói: “Dù sao đến lúc đó, bọn chúng cũng đã vô dụng rồi, vẫn là chết thì sạch gọn hơn. Bây giờ, Huyền Nhật, ngươi còn chưa lập tức đi chấp hành nhiệm vụ?”

“Vâng.”

6 responses »

  1. lão già điên khùng này….. thật chọc tức người quá rồi….
    ôi a Dạ, những tưởng An Đặc Khiết phát hiện ra DSX là a Dạ đc cứu rồi…… hừ hừ…. quả nhiên là mọi chuyện ko thể đơn giản như thế….

    Reply
  2. …………hậu quả của việc yêu thương wá wá wá… mức bình thường

    Reply
  3. *chui vào góc phòng ngồi tự kỉ*, đọc cái tên chương muốn khóc, nhưng đọc nội dung thì hết muốn khóc, ngay từ đầu đã nghĩ là, cái tên “cha” này sẽ không buông tha A Dạ mà, nhưng….thật sự không nhịn được mà hi vọng…….
    *lầm bầm*, sự việc chắc không dừng ở đây đâu, nếu mà Ezart cũng biết chuyện này thì sao nhỉ, chẳng lẽ……..cái tên đó….cũng ra lệnh cho A Dạ thủ tiêu luôn. *tiếp tục lầm bầm*, cái lão cha này, điên thật, thế mà mình vẫn không nhịn được mà thông cảm cho lão mới tức chứ, *rên rỉ*, cái cảm giác vừa thương hại, vừa ghét bỏ này thật sự rất………………

    Reply
  4. Khiết ca ca, huynh thực sự là một thiên tài đa năng, ôi, nếu huynh ko phải là một tên cuồng thí nghiệm và tắm bằng máng rửa thi thể, có lẽ muội đã iu huynh mất rồi. Go go, Khiết ca ca! * hò hét*
    Thực phải nói một câu là những người quen a Da hok có ai bình thường cả, vậy thì làm sao A viêm có thể trông mong a Dạ làm một người bình thường được chứ, haizz… Mềnh cũng giống cậu đấy Suisen, mềnh vẫn hi vọng ông cha đó, vì một sự kiện, một nguyên nhân gì đó mà chấp nhận a Dạ rồi Happy Ending >”<

    Reply
  5. Tuyết Lâm

    Mợ, cái lão già này điên wá thể! Đọc tới mấy khúc có lão ko nhảy dựng lên chửi rủa quả thật ko đc mà!

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: