RSS Feed

Huyền Nhật Thú – Vol5c5

[010110111… Yêu không có trình thức có thể lý giải.]

Trên đường phố, Huyền Nhật lái một cỗ xe máy rít qua… Không! Không hẳn là “Huyền Nhật”.

Nó đã bị hạ mệnh lệnh, phải đóng chốt biểu tình, theo lý thuyết, là không thể xuất hiện bất cứ biểu tình nào, nhưng, chung quy có một số thứ mệnh lệnh không thể khống chế.

Ví như, lúc đầu cải tạo, An Đặc Khiết cũng không có động đến cái mục “tuyến lệ” này.

Khi hốc mắt ngậm theo nước mắt, lại cố chống giữ không để chảy xuống, người này há có thể là Huyền Nhật vô tình vô tâm?

Nhật Hướng Dạ lái xe máy rít qua, mặc dù có kính bảo vệ che chắn khuôn mặt, người bên ngoài không nhìn thấy hai mắt ngấn lệ của nó, nhưng chính nó lại không thể không để ý sự cay nóng trong hốc mắt, chốt tình cảm sớm đã đóng không nổi rồi, điểm này chính nó rõ ràng hơn hết, nó chỉ là không thể không phục tùng mệnh lệnh của cha Raines.

Càng tệ chính là, nó hoàn toàn biết An Đặc Khiết papa sẽ đi đâu, căn bản ngay cả đoán cũng không cần, đã có thể biết hắn chắc chắn là đi tìm Ezart, cho nên, chỗ mục đích là học viện Yelan, rõ ràng dễ hiểu đến khiến cho nó không thể không tiến đến đó.

Nhưng, nếu như thật sự giết chết An Đặc Khiết papa, nó còn có thể nhẫn nhịn nước mắt sao?

Nhưng nếu không giết, ba người Elian ở trên tay cha, nếu như mình không giết An Đặc Khiết papa, Elian bọn họ sẽ bị cha giết chết… Lúc đó, chẳng lẽ nó có thể khóc ít hơn một chút sao?

Nghĩ đến lựa chọn lưỡng nan này, nó không nhịn được nổi lên tự trách, vì sao bản thân không thể phản kháng cha đây? Hơn nữa mình và gege lại là anh em cùng mẹ khác cha, mà chính nó ở trong chip tự động so sánh gene của ba cha con bọn họ, kết quả lại có thể là…

Tâm tư của Nhật Hướng Dạ là một mảnh hỗn loạn, bắt đầu từ tối qua, vấn đề lũ lượt không ngừng kéo tới khiến cho nó ứng phó không kịp, căn bản không biết xử lý làm sao, chỉ có cảm giác hoảng loạn muốn khóc, nhưng nó lại tự cố gắng răn đe chính mình bây giờ cũng không phải lúc khóc, phải nhanh chóng nghĩ làm sao cứu papa mới được!

Nếu như cha không tại chỗ hạ lệnh, mình có thể đè nén xuống năng lực, đừng giống như ngày hôm qua mạnh mẽ như thế không đây? Nếu chỉ cần mình không mạnh như hôm qua, Ezart nói không chứng có thể ngăn cản nó giết chết An Đặc Khiết.

Nó đột nhiên ngừng xe lại, vẫn chưa nghĩ ra đáp án, nhưng, ngẩng đầu nhìn sang bên cạnh, trước mắt lại đã là cổng trường học viện Yelan quen thuộc.

Nó xuống xe, mặc dù muốn ngừng lại lâu hơn một chút, nhưng thân thể lại không tự chủ được mà bước vào cổng. Trong mệnh lệnh cha hạ, “lập tức chấp hành nhiệm vụ” câu này quả nhiên hiệu lực mười phần, nó ngay cả một chút xíu thời gian cũng không trì hoãn, thẳng tắp đi về hướng phòng học ban D.

◊◊◊◊

“Ezart!”

Nghe thấy tên của mình, Ezart đang nằm ở trên bàn ngủ bù giật mình tỉnh giấc, ngẩng đầu lên, người đứng ở cửa lại là Nhật Hướng Dạ, mà quỷ dị chính là, trên lưng nó còn cõng An Đặc Khiết…

Ezart có phần không hiểu gì cả hỏi: “Nhanh như vậy đã tìm thấy bọn Elian rồi à? Còn có ông ba cậu tới đây làm chi?”

Lúc này, Nhật Hướng Dạ đột nhiên ngã sang bên cạnh, An Đặc Khiết nhạy bén mà sớm nhảy ra trước đó, mới không để cho mình bị cái vật thể nào đó nặng gần một trăm kg đè.

“A Dạ?” Ezart đứng lên.

Nhật Hướng Dạ không có trả lời, ngược lại là An Đặc Khiết vội vàng giải thích: “Không phải, không phải! Nó không phải a Dạ, là DSII đấy!”

“DSII?” Ezart càng không hiểu gì hết, DSII cõng An Đặc Khiết tới trường học làm cái gì?

“Đây, đây là bởi vì…”

An Đặc Khiết đang muốn giải thích chân tướng kinh người mà mình phát hiện, lại đột nhiên nhìn thấy… học sinh đầy phòng học đang dùng đủ loại tư thế quái gở cứng ngắc bất động, có người đang nướng thịt, giá nướng thịt cũng sắp phát hỏa rồi, nhưng hắn ngay cả lật mặt thịt cũng không dám; có hai người đang giơ súng chỉa vào lẫn nhau, đạn lắp đầy đủ, nhưng súng trên tay lại chậm chạp không bắn ra đạn; thầy giáo trên bục giảng há miệng, giống như đang đọc bài văn đọc đến một nửa, lại đột nhiên bị bấm “nút pause”, không có âm thanh, miệng thì mở ra bất động.

Nhưng, phương hướng mắt của mọi người lại nhất trí, toàn bộ đều nhìn hắn và Ezart.

Điều này làm cho An Đặc Khiết nhất thời ngậm lại miệng, bí mật của nhà Nhật Hoàng cũng không phải chuyện có thể ở phòng học nói cho học sinh toàn ban nghe, trừ phi hắn muốn để cho học sinh ban này từ nay đi vào lịch sử.

“Mau nói đi chứ?” Ezart có phần không nhịn được rồi.

An Đặc Khiết ra sức nháy mắt, muốn dùng ánh mắt ra hiệu ngầm Ezart, ở đây quá nhiều người không thích hợp nói chuyện vân vân, nhưng người sau lại lộ ra vẻ mặt không hiểu gì cả, không khách khí hỏi: “Mắt ông chuột rút à?”

An Đặc Khiết nổi cáu, đành phải khó chịu nói: “Cậu muốn ta trước mặt học sinh toàn ban và thầy giáo nói hả?”

Nghe vậy, Ezart nhíu mày, quay đầu rống với toàn ban: “Tan học!”

Đám học sinh ngẩn người, có phần không quá quen hai từ này không phải từ trong miệng thầy giáo nói ra, vẫn quay đầu nhìn thầy giáo trên bục giảng một chút… Trên bục giảng không một bóng người.

Đám học sinh tới tấp lộ ra vẻ mặt đạp phải phân chó, sau đó động tác phi thường nhất trí, nữ học sinh túm lấy túi liền lao ra khỏi phòng học. Nam học sinh còn giản lược hơn một chút, ví đã sớm để ở túi sau quần rồi, cho nên trực tiếp phóng ra ngoài là được. Bởi vì cửa phòng học chỉ đủ hai người, thật sự không đủ dùng, cuối cùng đám học sinh dứt khoát một cước đạp vỡ cửa sổ, nhảy cửa sổ chạy thoát thân.

Trong nháy mắt, phòng học chỉ còn lại hai người Ezart và An Đặc Khiết, cùng lắm tính thêm DSII.

“Thì ra cậu ở đây làm thầy giáo à…” An Đặc Khiết chỉ có thể ngơ ngác nặn ra một câu thế này

“Làm cái đầu ông!” Ezart gầm nhẹ: “Còn không mau nói!”

An Đặc Khiết bị cái rống này, cũng hồi thần lại, hoảng loạn giải thích: “Ta đã phát hiện chân tướng! A Dạ  nó… không đúng, nó không phải a Dạ, là người khác, a Dạ chân chính biến mất rồi, không biết rốt cuộc là lúc nào biến mất, cái kia bây giờ đã không phải a Dạ rồi…”

“Dừng!” Ezart nghe đến đau đầu, gầm lên: “Ông đang lảm nhảm cái gì? Có quỷ mới hiểu ông rốt cuộc đang nói cái gì!”

Nghe vậy, An Đặc Khiết cũng biết mình nói rất lộn xộn, vội vàng hít sâu mấy hơi, cuối cùng mới có thể dùng giọng tương đối bình tĩnh giải thích: “Nhật Hướng Dạ không biết từ lúc nào, đã bị người đánh tráo, bị một… người cải tạo phục chế giống như DSII thay thế rồi, mã số của người cải tạo phục chế kia là DSX.”

“A Dạ?” Ezart đột nhiên mở miệng nói.

An Đặc Khiết cứng đờ, ngẩng đầu lên, theo tầm mắt của Ezart, nhìn về hướng cửa, lại có một Nhật Hướng Dạ đã đứng ở bên cửa.

“Nó không phải a Dạ!” Hắn lập tức hô to.

Không phải a Dạ? Ezart hồ nghi nhìn người ở cửa, trang phục giống như đúc với “Huyền Nhật”. Kính bảo vệ, áo đỏ và quần jean, thậm chí ngay cả thân hình cũng giống nhau, hình dáng nửa mặt dưới không bị kính bảo vệ che khuất cũng giống nhau… Hắn dám cam đoan, cho dù gỡ xuống kính bảo vệ, phía dưới cũng tuyệt đối là mặt của a Dạ.

“Nó là DSX!”

“DSX?” Ezart cau mày trên dưới đánh giá Huyền Nhật, hoài nghi hỏi: “Ông chắc chứ?”

“Không sai!” An Đặc Khiết trốn ở sau lưng Ezart, vừa thuận tiện ra lệnh DSII đứng ở bên cạnh mình, mới dám len lén ló đầu ra nói: “Nó ban nãy còn muốn giết ta đây! Nếu không phải DSII ngăn một chút, ta sớm đã ngủm rồi.”

Nghe vậy, Ezart gãi gãi đầu, “hmm” một tiếng.

Trên phương diện khác, thật ra không phải DSX, mà là bản thân Nhật Hướng Dạ chân chính lại cũng không có phủ nhận, đồng thời cũng không thể phủ nhận.

Để cho bọn họ tưởng mình là DSX cũng tốt, như thế Ezart sẽ cố toàn lực ngăn cản mình đi? Hơn nữa như thế, gege cũng sẽ không phát hiện tồn tại của nó, Elian-ge bọn họ sẽ không bị cha giết chết. Nó là nghĩ như thế.

Ezart cau mày hỏi: “Nó là DSX, vậy thằng nhóc a Dạ kia chạy đi đâu rồi?”

Nghe vậy, An Đặc Khiết trầm mặt, câu hỏi của Ezart vừa vặn chính là vấn đề hắn không dám nghĩ đến nhất. Hắn chỉ có trả lời: “Trước giải quyết DSX, lấy chip trong não nó ra, ta thử xem có thể xâm nhập chip không, từ trong đó tra ra tung tích của a Dạ.”

Ezart “uh” một tiếng.

Nghe vậy, trong lòng Nhật Hướng Dạ hơi kinh hãi. Đây cũng không được, nếu như để cho papa lấy được chip, ông ấy lập tức sẽ biết mình không phải DSX, nếu như thế, sự tình sẽ bị phơi bày… còn chưa kể, nếu như thật đến lúc đó, mình cũng chết mất rồi, mà mặc kệ lý do là hiểu lầm hay là cái gì, gege cũng sẽ không bỏ qua người giết chết mình.

Gege nhất định sẽ giết chết papa và Ezart!

“Cho nên bây giờ là đánh sao?” Ezart nói đến chữ đánh, giọng nói đều có chút nổi lên hưng phấn.

An Đặc Khiết tức giận nói: “Nếu cậu thích, đứng để cho nó đánh chết cũng được!”

Ezart chậc một tiếng, tiên phong đánh trước, nắm tay không chút lưu tình đánh xuống Nhật Hướng Dạ.

Lúc này, An Đặc Khiết cũng vội vàng gọi DSII, trốn đến góc xa xa, còn để cho DSII che ở trước mặt mình, như thế bác sĩ tay trói gà không chặt cuối cùng mới yên tâm một chút, chuyên tâm nhìn trận chiến đấu này, hơn nữa còn từ trong người lấy ra giấy bút, định nhân cơ hội ghi chép quá trình chiến đầu của DSX.

DSX hoàn toàn không phải do mình sáng tạo ra kia rốt cuộc có bao nhiêu mạnh? An Đặc Khiết gần như là mang theo tâm lý so sánh với Huyền Nhật bảo bối của mình để xem trận chiến đấu này.

Lúc này, Ezart sớm đánh ra mười mấy quyền, mỗi quyền đều nhắm ngay mặt, nhưng tất cả đều bị Nhật Hướng Dạ né qua, đồng thời, người sau cũng vươn ra móng tay sắt thép, đáp lại vài vuốt.

Ezart tránh né so với đối phương chật vật hơn nhiều, tốc độ của hắn vốn thua xa Nhật Hướng Dạ, nếu không phải Nhật Hướng Dạ kiêng dè uy lực nắm đấm của hắn, để tránh né nắm tay, mấy lần đã không thể không thu hồi công kích, Ezart sớm đã bị móng bạc xé thành từng mảnh rồi.

Ezart vừa vì tránh né móng bạc mà lui về sau từng bước, lại ước lượng sai tốc độ của Nhật Hướng Dạ, khiến cho mặt trái vẫn bị hai cây móng bạc xẹt qua, nhất thời máu giống như vòi nước chảy xuống, hắn tùy tiện chùi lên mặt một cái, chùi máu đến cổ tay áo, vừa chửi lên tiếng: “Thứ này so với thân thủ của thằng nhóc a Dạ kia thật giống… Mẹ kiếp! Căn bản là như nhau.”

Như nhau? An Đặc Khiết ngẩn gười, không thể nào chứ? DSX cùng Huyền Nhật của hắn mạnh như nhau?

Lúc này, mặc dù không tình nguyện, nhưng Nhật Hướng Dạ lại không thể không phục tùng mệnh lệnh của Raines, cho nên nó chủ động tiến công, động tác so với vừa rồi càng nhanh chóng mạnh mẽ, đã dần dần khôi phục đến loại mức độ vượt quá bình thường như tối qua.

Đối mặt với thân ảnh lay động như ma quỷ của Nhật Hướng Dạ, như con rắn nhanh nhẹn không thể thấy mà công kích, Ezart vốn không có năng lực tránh né, sau khi nếm vài vuốt, hắn dứt khoát bỏ phòng thủ, toàn lực dùng nắm đấm tiến công, lúc này mới khiến cho Nhật Hướng Dạ để tránh né nắm đấm, thế tiến công không thể không chậm lại.

Dưới tình huống vung đấm như mưa, Ezart hổn hển rống: “Sai rồi, thứ này còn mạnh hơn a Dạ!”

Nghe thấy lời này, đả kích An Đặc Khiết nhận được còn mãnh liệt hơn so với hồi nãy. DSX so với Huyền Nhật của hắn còn, còn mạnh hơn? Hắn không nhịn được lớn tiếng phản bác: “Không thể nào!”

Lúc này, giống như để chứng thực lời của mình là thật, Ezart đúng lúc bị Nhật Hướng Dạ một cước đá bay, vừa vặn bay về phía An Đặc Khiết, người sau trợn mắt há hốc mồm nhìn cái vật khổng lồ bay về phía mình… RẦM!

“Ôi trời ơi, may là…”

An Đặc Khiết nhìn vách tường bị đánh lõm một cái lỗ, không nhịn được nổi lên cảm kích DSII, vừa rồi, là DSII kịp thời kéo hắn lại, để cho kết cục của hắn khỏi phải biến thành nhân bánh.

Ezart lầm lầm bầm bầm đứng lên, sau đó rống với An Đặc Khiết bên cạnh: “Thứ này tuyệt đối mạnh hơn a Dạ!”

Rống xong, Ezart liền nhìn thấy Nhật Hướng Dạ đã chạy tới, mục tiêu lại không phải mình, là An Đặc Khiết. Mà nhìn gã An Đặc Khiết này, cả người vẫn còn ngơ ngẩn tại chỗ, không biết đang nghĩ cái thứ quỷ gì!

Hắn chỉ có hừ một tiếng, lần nữa đi nghênh chiến.

Cái này không thể nào! Bên cạnh, An Đặc Khiết đang cuồng loạn suy nghĩ, không có não người làm cơ sở, cho dù có cải tạo làm sao, người máy đều không bằng được người thật, nhất là ở trên điểm “lực học tập” này. Huyền Nhật biết hấp thu mọi tri thức, để cho chính mình càng ngày trở nên mạnh, nhưng DSII và DSX thân là người máy chỉ có thể để bản thân trực tiếp “cải tiến” mà thôi.

Nếu như không phải như thế, hắn cần gì phải vất vả như vậy cải tạo ra “Huyền Nhật” Đây? Trực tiếp làm ra một đống DSI, II, III… thẳng cho đến DS vô hạn, không phải được rồi sao!

Cho nên, DSX tuyệt đối không thể mạnh hơn Huyền Nhật chân chính!

Nhưng Ezart lại nói DSX mạnh hơn Huyền Nhật. Nếu như, lời hắn nói là thật, vậy chỉ biểu thị một chuyện… An Đặc khiết đột nhiên lĩnh ngộ, vội vàng hướng về hai người đang đánh nhau hô to: “A Dạ! Con là a Dạ chân chính đúng không?”

Tiếng hô to này khiến cho hai người đang trong đánh đấu đều ngẩn người, bao gồm Nhật Hướng Dạ, điều này làm cho An Đặc Khiết càng thêm xác tín, người trước mắt tuyệt đối không phải DSX, mã số của nó là “Huyền Nhật”, cũng chính là Nhật Hướng Dạ chân chính!

An Đặc Khiết hưng phấn mà ra lệnh với máy tình yêu ảo trên tay: “DSII, phân biệt chip!”

Phía trên máy tình yêu ảo chiếu ra một thiếu niên, còn hết sức phấn chấn trả lời: “Được! Đang trong nhận thức chip… Hmm! Daddy, cậu ta khóa chip lại, không cho con đọc rồi!”

Nhìn “Huyền Nhật” trầm mặc không nói, An Đặc Khiết không nhịn được lộ ra mỉm cười, a Dạ ơi a Dạ! Ở lúc này, con khóa chip lại, quả là hành động lạy ông tôi ở bụi này mà!

Mặc dù không biết Nhật Hướng Dạ tại sao muốn công kích bọn họ, nhưng… a Dạ còn sống! Biết điều này cũng đã đủ rồi.

“Ta không phải Huyền Nhật!” Lúc này, Nhật Hướng Dạ trong trận đấu đột nhiên mở miệng nói.

An Đặc Khiết càng cười rộ lên nói: “Đừng giả bộ nữa,  con rõ ràng chính là…”

Nó đột nhiên gầm lên: “Ta không phải Huyền Nhật, cũng không phải Nhật Hướng Dạ! Là DSX mới đúng!”

Tuyệt đối không thể để cho gege phát hiện tồn tại của mình, nói cách khác…

Ezart và An Đặc Khiết đều sửng sốt, hai người đều cảm giác thấy không thích hợp, bây giờ rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Nếu như nó thật sự là DSX, vậy tuyệt đối sẽ không mở miệng phản bác, bởi vì người cải tạo tuyệt đối sẽ không làm chuyện vô nghĩa, giống như muốn làm rõ thân phận của mình với người muốn giết.

Làm sáng tỏ không cần thiết, đây là hành động chỉ có con người mới làm, đây càng thêm nói rõ người trước mắt xác thực là Nhật Hướng Dạ, nhưng là, nó vì sao muốn phủ nhận?

“Ta không phải!” Nhật Hướng Dạ giơ lên móng tay sắt thép, bày ra tư thế công kích, hiển nhiên định dùng hành động thực tế hơn để chứng thực lời của mình.

“Được rồi!”

Khi Nhật Hướng Dạ sắp công kích, Ezart đột nhiên bắt đầu mở miệng nói, điều này làm cho nó đột nhiên ngừng lại hành động tiến công, chỉ có thể ngây ngẩn nghe Ezart nói: “Ngươi nói không phải thì không phải, dù sao! Thằng nhóc a Dạ kia căn bản cũng không mạnh như thế, cho nên ngươi cũng không phải a Dạ!”

Nói đến đây, hắn còn quay đầu qua, uể oải hỏi một người khác: “Ông nói đúng không? Bác sĩ?”

Là thế này sao? An Đặc Khiết ngẩn người, thẳng tắp nhìn chằm chằm người trước mắt… rốt cuộc là a Dạ hay là DSX?

Đáp án còn chưa tìm được, hắn lại đột nhiên phát hiện, tay của người trước mắt này đang run rẩy, ánh sáng bạc móng tay phản xạ ra không ngừng lấp lóe, giống như đang cố gắng kiềm chế cái gì…

“Ngươi là DSX, không phải a Dạ.”

An Đặc Khiết bình tĩnh trả lời xong, sau đó quay đầu nói: “Ezart, đừng đánh với nó nữa, chúng ta mau chóng chạy trốn đi! DSII, bế ta lên.”

“Được!” DSII trả lời xong, thiếu niên trên máy tình yêu ảo biến mất, đổi lại, thân thể của DSII bắt đầu đi chuyển, bế An Đặc Khiết lên.

An Đặc Khiết căn dặn DSII, đồng thời cũng nói cho Ezart: “Chạy về phía có nhiều người, động tác lớn một chút, thu hút thêm chú ý của người khác! DSX sẽ không muốn dẫn đến rối loạn, để cho Nhật Hoàng phát hiện nó ở đây!”

Nói xong, An Đặc Khiết yên lặng bổ sung trong lòng, sự thật là, DSX chính thức bây giờ hẳn là ở bên cạnh Nhật Hoàng, nếu như Nhật Hoàng phát hiện bên người hắn có một a Dạ, sau đó trên tin tức lại xuất hiện Huyền Nhật, hắn nhất định sẽ sinh nghi, mà mặc kệ nguyên nhân là gì, a Dạ rõ ràng không muốn để cho Nhật Hoàng phát hiện, người bên cạnh hắn không phải Nhật Hướng Dạ chân chính, mà là DSX, cho nên, a Dạ tuyệt đối sẽ không đuổi tới nơi nhiều người.

Ezart “hmm” một tiếng trả lời, sau đó dùng sức một cước đạp vách tường, đem vách tường đạp ra một cái lỗ lớn, sau đó quay đầu nói với DSII: “Này, DSII, đi từ chỗ này!”

DSII đang muốn nhảy xuống lỗ, Nhật Hướng Dạ đuổi theo lên, lại bị Ezart ngăn cản, Nhật Hướng Dạ một quyền vung xuống hắn… Ezart đỡ một quyền này, còn dùng quái lực của hắn kéo Nhật Hướng Dạ đến trước mặt mình, mặt đối mặt, thấp giọng gào với nó: “Tôi sẽ miễn cưỡng giúp cậu trông nom ông ba cậu trước, nhóc con cậu có gì chưa giải quyết thì mau đi giải quyết! Giải quyết xong thì mau trở lại, nghe thấy chưa!”

Sau đó, Nhật Hướng Dạ đánh một quyền nặng nề vào mặt hắn coi như trả lời, khiến cho hắn bị đánh phải lui vài bước, thuận tiện ngã về phía sau, từ cái lỗ lớn trên tường rớt ra ngoài.

Sau một tiếng rớt xuống đất nặng nề, mấy câu chửi mắng như “mẹ kiếp đúng là đau” hùng hổ từ bên ngoài truyền tới.

Nhật Hướng Dạ từ lỗ lớn trên tường ló đầu ra, đúng lúc nhìn thấy hai người bỏ trốn, mà bây giờ là thời gian tan học, vách tường nứt toác rõ ràng dẫn đến chú ý của đám học sinh, nhao nhao ngẩng đầu nhìn vào trong, Nhật Hướng dạ vội vàng lùi lại mấy bước, tránh cho mình bị người nhìn thấy.

Lúc này, chip phán đoán ra học sinh phía dưới và số lượng máy theo dõi qúa nhiều, sẽ bị chú ý đến, thậm chí cơ suất chụp được rất cao, cho nên kiến nghị không đi truy đuổi, trực tiếp trở lại viện ca kịch đi bẩm báo Raines, rồi lợi dụng chiến thuật biển người đi tìm kiếm hai người bỏ trốn.

Lúc này, nó lại tiến gần vách tường vài bước, từ cửa sổ nhìn hai người bỏ chạy, nó đột nhiên “hm” một tiếng, sau đó xoay người rời đi.

Sau khi Nhật Hướng Dạ rời khỏi, một bóng người nào đó đi vào phòng học, hắn mặc trang phục kiểu Trung Quốc, đầy người mang trang sức châu báu xa hoa, trong cả học viện, ngoại trừ Bạch Liên Tinh, đúng là không tìm ra người nào khác có đặc thù này.

Bạch Liên Tinh nhìn cái lỗ lớn trên vách tường, lại nhìn hướng Nhật Hướng Dạ rời khỏi, không nhịn được cười heh heh, rồi vừa tự lẩm bẩm vừa rời khỏi.

“Tình huống này đúng là rất thú vị, cha nhất định sẽ rất muốn nghe chuyện này, dù sao, chuyện này có liên quan lớn đến người trong lòng của ông ấy. Là nói, lần này nên đòi ông ấy thưởng cái gì đây? Không biết ông ấy có chịu đem roi kim xà thích nhất cho mình? Nếu không, vậy cái nhẫn hồng ngọc quý giá muốn chết của ông ấy cũng được à…”

“Đứng lại!”

Bạch Liên Tinh sửng sốt, dừng bước chân xoay người nhìn…

“Hiệu trưởng?”

◊◊◊◊

Nhật Hướng Dạ lái xe máy, nhưng không phải trở lại viện ca kịch, mà là đi tới cửa tiệm đồ chơi. Sau khi dừng xe, nó lập tức vào tiệm đồ chơi.

“Xin hỏi muốn xem thứ gì?”

Nhìn thấy người khách lạ lùng mang kính bảo vệ, nhân viên tiệm cố gắng nhẫn nhịn lòng tò mò, bảo trì thái độ tiếp khách chuyên nghiệp của mình, sau đó mỉm cười chào hỏi khách, trong lòng còn không nhịn được tự tâng bốc mình làm thật tốt! Đúng là ít nhiều gì gần đây thường có hai người khách kỳ quái đến huấn luyện, một khi đã tiếp đãi hai người khách có thể đạp nát nền nhà đó, sợ rằng còn không có người khách nào có thể khiến cho hắn đỡ không nổi.

Nhật Hướng Dạ vừa tháo kính bảo vệ xuống, hỏi: “Mô hình xong chưa?”

“…”

Thì ra là tên khách này! Nhân viêm tiệm sững sờ một chút, vội vàng nói: “Đã đưa tới rồi, lập tức đi lấy cho ngài.”

Nhật Hướng Dạ gật đầu, nhắc nhở: “Còn có, ảnh chụp cũng phải trả cho ta.”

Lúc đầu nó đặt làm mô hình, đã trực tiếp đem ảnh chụp của anh trai cho nhân viên tiệm, vốn nghĩ thứ ảnh chụp này, trong nhà còn có rất nhiều, cho nên không lấy về cũng không sao. Ai ngờ, nó bây giờ ngay cả nhà cũng về không được.

“Được, lập tức lấy cho ngài!”

Bởi vì lúc buổi sáng, tên khách này rõ ràng nói sáng mai mới đến lấy, cho nên nhân viên tiệm căn bản không đặt ở quầy, ai ngờ khách lại đột nhiên đến lấy sớm, hắn đành phải vội vàng chạy vào kho hàng phía sau tiệm, lật trời nghiêng đất mà tìm mô hình và tấm ảnh chụp đó, đồng thời, trong lòng còn cầu nguyện ông trời phù hộ, hy vọng bức ảnh đó cũng đừng bị thợ cả lấy đi bán đấu giá mất.

Nhật Hướng Dạ gật đầu, lẳng lặng chờ đợi. Có lẽ mình vĩnh viễn đều không thể xuất hiện trước mặt anh trai nữa, cho nên, ít nhất mô hình và ảnh chụp của anh trai, nó nhất định phải có được!

Có mô hình và ảnh chụp, lại có thể nhìn thấy chính gege ở trên màn ảnh, có lẽ mình sẽ thật có thể như sắp xếp của cha, để cho DSX người vĩnh viễn sẽ không phạm sai lầm ở bên cạnh gege, bản thân và cha thì ở trong bóng tối, yên lặng mà bảo vệ gege… cũng bảo vệ cha.

Dù sao, trạng thái tinh thần của cha hình như không tốt lắm, không biết ông vốn đã như thế, hay là bộ não súng bắn bị thương vẫn tạo thành ảnh hưởng với ông, nếu tùy ý cha làm loạn, chẳng những gege sẽ có nguy hiểm, chính cha cũng có thể sẽ tự mình hại mình.

Trở lại, chip của chính mình lại lần nữa hồi ứng, sắp xếp của cha đối với gege mà nói, đúng là tốt nhất… Phải chứ? Như vậy đối với gege mà nói, hẳn là sẽ tốt hơn đi?

“Đến rồi đến rồi, mô hình và ảnh chụp của ngài!”

Nhân viện tiệm thở hổn hển mà lao tới, trên tay cầm một cái hộp được gói tinh mỹ, mặc dù dáng vẻ rất vội vàng, nhưng vẫn cẩn thận đặt cái hộp lên bàn, sau đó cung kính nói: “Mô hình ở đây, mời ngài nghiệm thu.”

Nhật Hướng Dạ lập tức mở hộp ra, cúi đầu nhìn mô hình, mô hình ước chừng lớn bằng ngón tay cái, đỉnh là một cái vương miện, dưới vương miện là cái hộp nhỏ dạng nhọn hướng xuống dưới, hoa văn chạm trổ đều hết sức tinh mỹ, trên mặt hộp chính giữa có viên hồng ngọc, xung quanh viên ngọc còn có một vòng khung hình dây leo.

Cái hộp rất đẹp, rất hợp ý nó, nhất là vương miệng ở đỉnh, nó cảm thấy đó thật sự không còn gì có thể thích hợp hơn với gege, nhưng cái hộp có đẹp cũng không thể so với thứ ở bên trong. Nó lập tức liền ấn xuống cái nút hồng ngọc.

Bên trong mô hình đương nhiên là hình dáng của Nhật Hướng Viêm, bộ phận khoảng chừng từ vai trở lên, làm tốt giống như hộp ngoài, sống động như thật, nhất là tươi cười sáng lạn trên mặt, gần như giống như đúc với ảnh chụp, quả thực giống như Nhật Hướng Viêm thu nhỏ đang cười.

Gege…

Nhật Hướng Dạ không nhịn được dùng ngón tay sờ vào hình người nhỏ, nhưng hình người thực sự quá nhỏ rồi, gần như chỉ lớn bằng một đốt ngón tay mà thôi, hành động của nó căn bản không coi là sờ, chỉ là chạm vào mà thôi.

Mô hình gege vĩnh viễn đều cười với nó, mô hình gege vĩnh viễn sẽ không nói với nó những lời như cái này không được làm, cái kia quá nguy hiểm cũng không được làm, cho nên, mô hình gege hẳn là rất tốt, có nó cùng theo mình, mình hẳn là nên thỏa mãn rồi… không phải sao?

Nhưng mà, nhưng mà vì sao, nó vẫn rất muốn nhìn thấy gege chân chính.

Cho dù nhìn thấy khuôn mặt gege tức giận, cũng tốt hơn mô hình vĩnh viễn mỉm cười.

Cho dù nghe gege đau lòng quở trách mình, cũng tốt hơn mô hình không biết nói chuyện.

Cho dù gege làm ra yêu cầu không hợp lý với mình, cũng tốt hơn mô hình cái gì cũng không cần mình làm.

“Nếu như là như thế, đối với gege mà nói sắp xếp tốt nhất… có phải là không tốt đây? Gege,  anh có phải giống như em, cảm thấy a Dạ không hoàn mỹ tốt hơn DSX hoàn mỹ vô khuyết đây?”

“Quý, quý khách?”

Nhân viên tiệm có chút không hiểu gì cả, thậm chí là hồi hộp hỏi: “Ngài, ngài không hài lòng với mô hình sao? Chỗ không hài lòng có thể thay đổi, chỉ cần nói cho tôi biết, sau đó để mô hình lại…”

Nhật Hướng Dạ một phát nắm lấy mô hình, trả lời: “Ta rất thích, chỉ là người thật hình như vẫn tốt hơn.”

“Người thật?” Nhân viên tiệm có chút mờ mịt nói: “Mô hình chỉ là mô hình, làm sao có thể so với người thật đây?”

Nhật Hướng Dạ trầm mặc một hồi lâu, khi nhân viên tiệm gần như sắp mở miệng hỏi, nó cuối cùng mở miệng nói: “Anh nói rất đúng, DSX chỉ là DSX, làm sao có thể so với ta!”

Nói xong, Nhật Hướng Dạ đeo dây chuyền mô hình lên cổ, sau đó đầu cũng không quay lại mà ra khỏi tiệm đồ chơi.

“A?” Nhân viên tiệm ngơ ngẩn nhìn vị khách lạ lùng này đi ra ngoài, trong lòng mặc dù có chút không hiểu gì, nhưng… ít nhất cuối cùng, vị khách còn cười với mình rồi, cho nên nó hài lòng với mô hình đi?

11 responses »

  1. lần đầu gặp mặt, chào mọi người, mình xin tem lun nhá!

    Reply
    • “ring ring” tên dễ thương nha, mà số 1303 là gì thế….. đừng nói giống ai đó….
      dù sao cũng rất vui khi gặp bạn >>.<<

      Reply
  2. tên thật ấn tượng, ngay cả ava cũng rất… ấn tượng…
    An Đặc Khiết và Ezart đã thoát rồi… xem ra bắt đầu có cơ hội để hi vọng……

    Reply
  3. “Hơn nữa mình và gege lại là anh em cùng mẹ khác cha, mà chính nó ở trong chip tự động so sánh gene của ba cha con bọn họ, kết quả lại có thể là…”
    chẳng lẽ A Dạ lại có khả năng là con ruột của “ổng”…..

    Reply
  4. có thể, “ác ma trong câu chuyện kia” chính là anh em hay có quan hệ họ hàng với “cha” của A Dạ, nhưng cũng không thể loại trừ khả năng A Dạ chính là con của Raines, đáng tiếc, lại không có thời gian cụ thể lúc mẹ A Dạ bị bắt, nên khó có thể suy đoán.

    Reply
  5. ah mình cũng nghĩ vậy áh! biết đâu a Dạ là con của Raines mà Raines không biết thui haizzzz nếu vậy thiệt tội cho Raines với a Dạ quá!
    Snowoo:cảm ơn pạn đã khen *đỏ mặt*, mà pạn nói giống ai zạ?

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: