RSS Feed

Huyền Nhật Thú – Vol5c6

[Tình bạn, là cộng khổ không phải đồng cam]

“Bọn chúng chạy rồi?” Raines nổi giận gầm lên.

“Vâng.”

Mặc dù đã rõ ràng bẩm báo qua, nhưng, trong giọng điệu của Raines nói mang theo nghi vấn, cho nên Nhật Hướng Dạ vẫn trả lời lần nữa.

Chát!

Raines nặng nề tát nó một cái, rống to với nó: “Chuyện của An Đặc Khiết đã khiến cho Viêm nhi sinh nghi rồi, nếu như còn bị nó tìm được An Đặc Khiết và Ezart, chuyện nên làm sao giấu xuống.”

Rống đến đây, hắn đột nhiên ngừng lại, hoài nghi trên dưới đánh giá Nhật Hướng Dạ, sau đó nguy hiểm nheo mắt hỏi: “Ngươi… hẳn không phải cố ý chứ?”

Nhật Hướng Dạ vẫn như cũ mặt vô biểu tình, chỉ là công thức hóa báo cáo: “Không phải, Ezart sau khi uống phải thuốc thí nghiệm, thực lực tăng mạnh, không thể đánh bại hắn trước khi thu hút chú ý của người khác, kiến nghị chip làm ra, trước rút lui, trở về tìm chi viện.”

Nhìn thấy người trước mắt vẫn là bộ dạng Huyền Nhật vô tình vô tâm như cũ, Raines chỉ có bảo trì thái độ bán tín bán nghi, mặc dù không phải không tin, nhưng hắn đối với việc mình có hoàn toàn nắm Huyền Nhật trong tay hay không, đã không còn mười phần chắc chắn, cuối cùng, hắn vẫn quyết định sự việc này không thể giao cho Huyền Nhật đi làm nữa.

“Ngươi trở về phòng, không có mệnh lệnh của ta, tuyệt đối không được đi ra.”

“Vâng.”

Sau khi trả lời xong, Nhật Hướng Dạ lập tức xoay người rời đi.

Raines nhìn bóng lưng Huyền Nhật rời đi, sắc mặt âm trầm, tâm trạng thậm chí còn nổi lên sát khí, so với để cho đứa con của ác ma này có cơ hội trở về bên cạnh Viêm nhi, không bằng bây giờ một lần cho mãi mãi mà giải quyết nó…

“Không được!”

Hắn lại nhắm hai mắt, thì thào tự nói: “Nhẫn nại một chút nữa, bây giờ vẫn không thể giết nó, Viêm nhi hình như đối với  DSX còn có nghi ngờ, cho nên còn cần cái ác ma này chỉ thị hành động của DSX, cho nên nhẫn nại thêm một chút nữa đi!”

Lần nữa mở mắt, sắc mặt của Raines đã bình tĩnh trở lại, hắn lấy ra di động, ấn gọi điện thoại, điện thoại vừa thông, hắn liền mở miệng nói: “Saar.”

“Có chuyện gì? Ông chủ.”

“Có chuyện muốn bàn giao cho ngươi.”

◊◊◊◊

Nhật Hướng Dạ về đến trước cửa phòng, vừa mở cửa, đột nhiên có mấy thứ đồ vật đâm đầu bay về phía nó, nó theo phản xạ né qua, mấy thứ đồ vật đó rơi xuống sàn nhà, nó mới phát hiện, thì ra đó là dao nĩa dùng lúc ăn trưa.

“Cẩn thận!”

Nhật Hướng Dạ vừa quay đầu nhìn, Elian lại có thể vừa hô cẩn thận, sau đó vừa vung quyền về phía nó, nó có chút kinh ngạc, nhưng trên biểu hiện vẫn là phục tùng mệnh lệnh, bảo trì mặt vô biểu tình, sau đó né qua công kích không coi là sắc bén này.

Lúc này, một bóng người từ bên cạnh nó phóng qua, tốc độ cũng không nhanh, Nhật Hướng Dạ tiện tay liền bắt lấy bóng người đó, chỉ là sức lực bóng người phóng lớn đến khiến cho nó không thể không lui về sau một bước đứng vững, mới có thể ngăn cản.

Nó cúi đầu nhìn, mới phát hiện bóng người đó lại là Eloise, cô đang cười khan quay đầu nói: “Thất bại rồi… Elian.”

Sau đó, Eloise phát hiện Nhật Hướng Dạ đang nhìn mình, cô lộ ra biểu tình có chút xấu hổ, cái chân vốn sắp bước ra khỏi phòng cứ thế giơ lên bất động, căn bản không dám giẫm lên sàn nhà.

Lúc này, Elian vội vàng kêu to với Nhật Hướng Dạ: “A Dạ, Eloise không có bước ra khỏi phòng, cho nên cậu không thể giết cậu ấy! Nội dung chính xác của mệnh lệnh là, chỉ cần bọn tôi bước ra khỏi phòng sẽ giết bọn tôi đúng chứ? Cho nên cậu xem, Eloise vẫn chưa bước ra.”

“Đúng vậy, đúng vậy!” Để tăng lực thuyết phục, Eloise vội vàng đem cái chân đang ngưng đọng ở không trung thu hồi vào phạm vi “trong phòng”.

Nhật Hướng Dạ gật đầu, nhưng tâm trạng cũng rất là buồn bực, Elian-ge và Eloise rốt cuộc đang làm cái gì?

“Cậu quá chậm rồi, kết quả đặc huấn một chút hữu dụng cũng không có.”

Lúc này, Eli cầm một chồng khay dĩa của bữa trưa, chậm rề rề đi tới.

“Gì chứ!” Eloise bĩu môi, phi thường ra sức phản bác: “Nào có ai đặc huấn một buổi chiều là sẽ trở nên nhanh! Nếu đơn giản như thế, vậy tôi huấn luyện một vài ngày, không phải nhanh giống như tên lửa sao?”

“Sự thật là, đừng nói tên lửa nữa, cậu bây giờ so với lúc trước còn muốn chậm.” Eli lạnh lùng trả lời.

Nghe vậy, Eloise cũng không thể không cúi đầu sám hối, chỉ là vẫn không nhịn được nhỏ giọng lẩm bẩm, oán giận: “Chỗ tối qua bị đá vẫn còn rất đau mà!”

“Còn có Elian cũng vậy.”

Trách cứ xong Eloise, Eli quay đầu qua, lạnh lùng trừng Elian, nói: “Cậu vốn đã so với Nhật Hướng Dạ yếu hơn ‘phi thường’ nhiều, còn cảnh cáo cậu ấy trước mới công kích, làm sao có thể ngăn cản được cậu ấy.”

“Lần sau cải thiện! Lần sau nhất định cải thiện!” Elian xấu hổ cười khan vài tiếng.

Kế tiếp, Eli nói với Nhật Hướng Dạ: “Cậu cũng vậy, lần tới sau khi trở về tầng ngầm dưới đất của viện ca kịch, thì ở trong đầu “cố sức” suy nghĩ, để cho tôi dễ đọc được cậu đã trở về hơn, như vậy bọn tôi có thể trước đó chuẩn bị, sự tình cũng sẽ dễ dàng thành công hơn.”

Thành công? Nhật Hướng Dạ ngẩn người, thành công cái gì?

“Thành công chạy trốn.” Eli nghe thấy tiếng lòng của nó, cho nên cũng liền trả lời.

Nhật Hướng Dạ giật mình, dùng giọng điệu cứng ngắc nhắc nhở: “Đừng làm như vậy! Tôi sẽ giết các cậu.”

Elian vội vàng giải thích: “Đừng lo, tôi và Eli sẽ ngăn cản cậu, để cho Eloise có thể thuận lợi chạy trốn, hơn nữa hai bọn tôi cũng sẽ không bước ra khỏi phòng, như thế cậu cũng không cần giết bọn tôi.”

Nghe vậy, Nhật Hướng Dạ trong lòng càng lo lắng, nhưng trên biểu hiện lại vẫn chỉ có thể bảo trì tư thái vô tình, nhắc nhở: “Ở đây còn có rất nhiều người cải tạo, không có ai có thể chạy thoát ra.”

“Dù như thế nào cũng phải thử.” Elian vỗ vỗ vai Nhật Hướng Dạ, an ủi: “Đừng lo lắng, a Dạ, bọn tôi sẽ cố gắng ít nhất không liên lụy đến cậu.”

Rõ ràng chính là tôi luôn liên lụy các cậu… Nhật Hướng Dạ hết sức u buồn nghĩ. Từ khi ba người Elian quen biết mình, mình không ngừng mang đến phiền phức và nguy hiểm cho bọn họ.

“Rõ ràng chính là cậu ấy luôn liên lụy chúng ta, hơn nữa còn mang đến cho chúng ta rất nhiều nguy hiểm, cậu ấy cảm thấy người quen biết cậu ấy đều không có kết cục tốt.” Eli lạnh lùng nói xong, bổ sung rõ: “Nhật Hướng Dạ vừa rồi nghĩ những chuyện này.”

“Nói vớ nói vẩn!” Elian giận dữ gầm lên: “Đây cũng không phải lỗi của cậu! Làm sao có thể đổ lỗi lên người cậu!”

Hành động của Eloise càng minh xác, cô nhào tới ôm chặt Nhật Hướng Dạ, ôm đến người sau cũng có chút đau nhức rồi, nhưng lại cảm thấy hết sức ấm áp.

Elian ấm giọng nói: “A Dạ, cậu đừng lo cho bọn tôi, bọn tôi nói làm sao cũng là học sinh của ban đặc chiến, còn bị hiệu trưởng phái đi làm rất nhiều nhiệm vụ vừa kỳ quái vừa nguy hiểm, nhưng cũng đâu bị hiệu trưởng đùa chơi chết chứ! Cho nên bây giờ bọn tôi nhất định có biện pháp chạy đi, tuyệt đối sẽ không dễ dàng chết, đúng chứ? Eli.”

Eli nhìn chằm chằm Nhật Hướng Dạ, từng chữ từng chữ nói: “Bạn bè chính là dùng để hãm hại, Eloise luôn nghĩ như vậy.”

“Eli… cậu không thể giơ ví dụ ngoại trừ của tôi sao?”

“Bạn bè chính là dùng để hãm hại.” Elia lạnh lùng trả lời: “Đây là chân lý cậu luôn luôn ở trong đầu dạy tôi.”

“Eli thối!” Eloise đổi lại nhào tới người Eli, muốn liều mạng vò má của hắn để báo thù, lại bị Eli trước đó dò xét mà né ra.

Nhìn hành động đùa giỡn của hai người, Elian cười khổ nói với Nhật Hướng Dạ: “Nói tóm lại, Eli nói cũng không sai, bạn bè là dùng để… “đồng cam cộng khổ”! Nếu như ngay cả cộng khổ cũng làm không được, vậy còn coi là bạn bè cái gì đây? Cậu nói đúng không?”

Cho dù có thể trả lời, Nhật Hướng Dạ cũng không biết nên trả lời cái gì, nó vốn không thật sự hiểu lắm định nghĩa của bạn bè, thậm chí vì thế từng hỏi gege và papa, cũng không có ra được cái đáp án chính xác.

Elian vỗ vỗ vai Nhật Hướng Dạ, nói: “Tóm lại, không cần lo cho bọn tôi, bọn tôi cũng không phải trẻ con cần người chăm sóc, trái lại, ba người chúng tôi cũng muốn giúp đỡ cậu… Nên nói là, bốn người chúng ta nhất định có thể cùng nhau vượt qua khó khăn lần này!”

Bạn bè chính là người có thể cùng nhau vượt qua khó khăn sao? Nhật Hướng Dạ không nhịn được gật đầu, sau đó ở trong lòng nghĩ tới kế hoạch mình lúc trước mình vất vả lắm mới hạ quyết tâm làm.

Lúc này, Eli sửng sốt, còn vì thế bị Eloise vò má thêm mấy cái, hắn trừng người sau một cái, cảnh cáo Eloise ngoan ngoãn mà sang bên cạnh tự chơi một mình, sau đó bản thân chuyên tâm mà tiếp thu kế hoạch ở nội tâm của Nhật Hướng Dạ.

Làm như thế thật sự được không? Nghĩ đến cuối cùng, Nhật Hướng Dạ vẫn có chút không chắc nghĩ.

“Rất được.” Eli trực tiếp lên tiếng trả lời.

“Eli nói rất được chính là rất được, cậu phải tin tưởng cậu ấy.” Elian vội vàng phụ họa, để tăng cường lòng tự tin của Nhật Hướng Dạ, thuận tiện lấy khuỷu tay thúc Eloise, để cho cô cũng ra sức gật đầu phụ họa.

Lúc này mới làm cho Nhật Hướng Dạ cảm giác yên tâm một chút.

Eli đột nhiên lạnh lùng nói với Nhật Hướng Dạ: “Hi sinh hắn, rất tốt, cậu cũng không cần cảm thấy áy náy.”

Nghe vậy, Elian đột nhiên lại nổi lên lo lắng, hắn thiếu chút nữa cũng đã quên, Eli làm việc luôn luôn có chút không hợp tình hợp lý, phương pháp hắn tán đồng biết đâu thật sự có chút vấn đề… trời ơi phù hộ, hy vọng vấn đề này tốt hơn đừng quá lớn.

◊◊◊◊

Năm trăm nhân vật nổi tiếng trong giới chính trị thương nghiệp bị âm thanh của tự nhiên làm cảm động, nán lại viện ca kịch, nghe lại cho đến trời sáng mới về nhà.

Nhật Hướng Viêm nhìn tiêu đề của báo chí, cau mày, trên lý trí, hắn làm sao cũng không tin có loại chuyện này. Có lẽ trong những nhân vật nổi tiếng này không ít người hiểu được ca kịch, nhưng, năm trăm người đều bị cảm động đến không về nhà? Nên biết, trong năm trăm người đó, có không ít người chỉ cần một đêm không tiếp điện thoại, tiền tài tổn thất từ một triệu đến một tỷ yuan rồi.

Vì nghe ca có thể tổn thất một tỷ yuan?

Nhật Hướng Viêm cười lạnh một tiếng, loại người đó nếu như làm được đến ông chủ thương nghiệp, sợ rằng đúng là cái kỳ tích rồi.

Hắn bỏ tờ báo xuống, hô lên tiếng “khởi động máy tính”, sau đó cầm lấy cà phê trên bàn uống một ngụm, tiếp đó màn hình máy tính trên bàn đã mở ra, trên màn ảnh mỗi bên hiện ra hai cái cửa sổ, tên gọi lần lượt là “tay trái” và “tay phải”.

“Chào buổi sáng, Nhật Hoàng.”

“Chào buổi sáng, a Viêm.”

“Chào. Nguyệt Nha Nhi, ngươi nên gọi ta là Nhật Hoàng.” Nhật Hướng Viêm đơn giản chào hỏi xong, thuận tiện sữa chữa xưng hô sai lầm của thư ký.

Bạch Liên Nguyệt ném tới một cái khinh khỉnh mười phần trêu chọc, nũng nịu nói: “Không cho tôi gọi a Viêm, vậy cậu lại gọi tôi là Nguyệt Nha Nhi?”

Nhật Hướng Viêm biết rõ còn hỏi: “Như vậy, ngươi muốn ta sau này đều đổi lại gọi ngươi là Bạch Liên Nguyệt sao?”

“Đương nhiên không muốn!”

“Uh.” Nhật Hướng Viêm gật đầu, lại uống cà phê rồi nói: “Báo cáo tiến độ công việc đi, Nguyệt Nha Nhi ngươi trước. Tiến triển tìm kiếm An Đặc Khiết, Ezart và ba người Elian thế nào?”

“Một chút tin tức cũng không có…”

Nhật Hướng Viêm liếc hắn một cái, nhíu mày, bực mình nói: “Làm sao lại thế? Ba người Elian cũng không tính, An Đặc Khiết và Ezart làm sao có thể chạy thoát được!”

Nhìn thấy Nhật Hướng Viêm bực mình rồi, Bạch Liên Nguyệt cũng thu lại trạng thái quyến rũ, nghiêm túc báo cáo công việc: “Lúc bọn họ tối hôm trước mất tích, đã tức khắc triển khai tìm kiếm, sau khi một mạch truy lùng hành tung của An Đặc Khiết đến học viện Yelan, hắn giống như bốc hơi, hoàn toàn biến mất, về sau, ngay cả Ezart cũng không thấy bóng người, sau khi An Đặc Khiết đi vào sân trường, máy theo dõi trong và ngoài sân trường hẳn là có chụp được hắn, nhưng mà ảnh ghi lại toàn bộ đều bị người khác đi trước lấy đi.”

“Có người đang giúp bọn chúng.” Nhật Hướng Viêm vừa nói sự thật rõ ràng, giọng nói mười phần lạnh như băng: “Hai gã đó không có năng lực từ trong tay liên minh Thái Dương đào thoát.”

“Tôi cũng cho rằng như vậy.” Bạch Liên Nguyệt kiên trì đến cùng  báo cáo: “Nhưng rốt cuộc là ai đang giúp bọn chúng, tôi vẫn phải cần một chút thời gian để điều tra.”

Đối với cái này, Nhật Hướng Viêm chỉ là “uh” một tiếng, ra lệnh: “Đem việc tìm được bọn chúng liệt vào công tác ưu tiên hàng đầu! Còn có, khi tìm thấy bọn chúng, đừng nói cho a Dạ, trước nghiêm hình bức cung, điều tra ra chân tướng, sau đó nói lại cho ta biết.”

“Được.” Bạch Liên Nguyệt gật đầu.

Nhật Hướng Viêm ném tầm mắt đến cửa sổ “tay phải”, như mọi khi, do hắn mở miệng quyết định muốn nghe báo cáo dạng nào trước: “Bill, trước tiên nói về tin tức đầu đề hôm nay.”

“Vâng.” Kyle lập tức bắt đầu báo cáo: “Mặc dù độ khả nghi của việc những ông lớn chính trị thương nghiệp cả đêm không về rất cao, nhưng căn cứ tình báo hồi báo, sau khi Raines hát xong ca kịch, để quyên góp tiền từ thiện, cho nên đem hoàn chỉnh ca khúc kinh điển của hắn mười năm trước hát lại một lần, hơn nữa thề vĩnh viễn sẽ không hát lại những ca khúc này.”

Từ nay về sau không xuất bản nữa sao?

Nhật Hướng Viêm nhíu nhíu mày, nếu như là dạng này, đúng là còn có thể thuyết phục, đối với những thứ tiền mua được, những ông lớn này có lẽ sẽ không ai bỏ vào trong mắt, nhưng đối với những sự vật về sau cũng không mua được đó, bọn họ đã có thể đổ xô vào rồi.

Nhưng mà, ngay cả một người cũng không lựa chọn về nhà, lại vẫn còn khả nghi một chút. Hắn do dự, rồi vẫn là căn dặn: “Lưu ý nhiều thêm một chút.”

“Vâng.”

“Tiếp đến ngươi cứ tùy ý báo cáo đi.”

“Vâng, Nhật Hoàng, chi nhánh của liên minh Thái Dương ở trên đại lục khác hình như xuất hiện vấn đề lớn, báo cáo truyền lại so với tưởng tượng càng nghiêm trọng, cho nên tôi muốn lập tức đi công tác một chuyến…”

Nghe vậy, Nhật Hướng Viêm nhíu mày, mặc dù lúc trước đã nghe Kyle nói qua chuyện này, nhưng hiện tại thời gian thực sự không thích hợp, cho nên hắn chần chờ nói: “Bây giờ xảy ra nhiều chuyện như vậy, ngươi vẫn muốn rời đi?”

“Nhật Hoàng bên này có Bạch Liên Nguyệt phối hợp, đồng thời tôi vẫn có thể thông qua máy tính để chỉ huy việc cốt lõi của liên minh Thái Dương, phần cốt lõi gần đây cũng rất ổn định, cho nên hẳn là không có trở ngại lớn.”

Nhật Hướng Viêm trầm mặc một chút, nhìn Kyle trên màn ảnh, hắn vẫn như mọi khi bảo trì khuôn mặt lãnh tĩnh và công thức hóa, trong khi đang chờ đợi trả lời, trên tay vẫn không ngừng đánh chữ, ánh mắt còn phiêu đi xung quanh, nghĩ đến trên màn hình máy tính của hắn hẳn là mở ra thêm không ít văn kiện.

Trầm ngâm một hồi, Nhật Hướng Viêm vẫn là đồng ý: “Được rồi, hẳn là cũng không sao, vậy ngươi cứ đi đi!”

“Vâng.” Kyle gật đầu, mỉm cười làm trả lời.

Nhật Hoàng…

Kyle tuyệt vọng mà nghe thấy tiếng Nhật Hoàng từ máy tính truyền ra, sau đó nhìn vị trí trước máy tính, đó chính là vị trí mình bình thường ngồi, cũng có thể nói là nơi mấy năm qua hắn thường nán lại nhất, nhưng bây giờ, lại có người khác đang thay thế mình ngồi ở đó, đây khiến cho hắn phi thường cảm thấy không quen, thậm chí có chút nổi nóng.

Đó là vị trí của ta!

Mặc dù muốn hô như thế, nhưng trên thực tế lại làm không được, bởi vì cả người hắn bị hai tên người cải tạo vững vàng giữ lại, căn bản không thể động đậy, hơn nữa để tránh cho hắn phát ra âm thanh, bọn chúng còn dùng băng dính dán kín miệng hắn.

Lúc này, người ngồi ở trên vị trí của hắn chậm rãi đứng lên, sau đó xoay người lại, một phát lột băng dính trên miệng Kyle.

“Ngươi rốt cuộc là ai?” Kyle gần như là ở lúc băng dính vừa rời khỏi miệng, lập tức thốt lên rống to.

Cho dù nhìn thêm một lần, hắn vẫn hoàn toàn không thể tin tưởng, người trước mắt này lại có thể… giống với chính mình y như đúc! Thậm chí ngay cả giọng nói, vẻ mặt và động tác đều hoàn toàn tương đồng, khó trách Nhật hoàng căn bản đã không có phát hiện dị trạng!

Người đó lúc này cuối cùng xuất hiện nụ cười không giống với hắn, nụ cười này dày đặc đến khiến cho người cảm giác sởn tóc gáy, hắn mang tươi cười giải thích: “Ngươi có thể gọi ta là Saar, ta là “em trai” của ngươi, “anh trai” Kyle.”

“Nhảm nhí!” Kyle một hơi bác bỏ, hết sức khẳng định nói: “Ta căn bản không có em trai!”

“Đó là bởi vì…” Saar nhẹ nhàng nói: “Ta là “em trai” phục chế từ tế bào của ngươi mà ra!”

Người phục chế! Kyle biến sắc, cuối cùng đột nhiên chợt hiểu, lớn tiếng nói: “Là ai? Lại có thể muốn dùng người phục chế để thay thế ta?”

“Còn ai vào đây?” Saar ác ý mà từng chữ từng chữ nói rõ ràng: “Chẳng phải là chủ thuê trước của ngươi sao?”

Nghe vậy, Kyle ngẩn người, sau đó đờ đẫn nói: “Hắn, hắn chẳng phải đã chết…” Nói đến một nửa, chính hắn lại tự ngừng lại, không dám khẳng định nữa.

Bởi vì hắn vốn đã có chút hoài nghi, lấy bản lĩnh của “vị đó”, thật có khả năng dễ dàng chết như thế sao, hắn trái lại một chút cũng không kinh ngạc nữa.

“Hắn, hắn muốn trả thù Nhật Hoàng sao?”

Nghe vậy, Saar lại nở nụ cười, điều này khiến cho Kyle đầu đầy mờ mịt, tùy theo người trước càng cười càng lớn tiếng, hắn cũng cảm giác sống lưng phát lạnh, cảm thấy loại tiếng cười này làm sao cũng không giống của người bình thường, trong tiếng cười căn bản không mang một chút xíu ý vui vẻ, ngược lại chỉ làm cho người cảm giác thấy điên cuồng phát ra.

Saar vừa cười vừa nói: “Không! Tuyệt đối không phải như thế, bọn ta cũng là vì tốt cho Nhật Hoàng đại nhân đây! Mặc kệ thay thế ngươi, hay là thay thế… “a Dạ”, đây đều là vì để cho Nhật Hoàng đại nhân có thể trải qua cuộc sống tốt đẹp không buồn phiền lo lắng.”

Nghe vậy, Kyle ngẩn người, chẳng những không yên tâm chút nào, còn mang ngữ khí cổ quái hỏi: “Ngươi nói cái gì? Các ngươi còn đã thay thế ai?”

“Oh, số lượng chính xác tổng cộng là đã thay thế năm trăm lẻ hai người.”

Năm trăm… Kyle thiếu chút nữa kinh ngạc đến ngay cả nhãn cầu cũng muốn rớt ra ngoài, hắn lập tức liền hiểu năm trăm người đó rốt cuộc là chỉ những người nào, không nhịn được rên rỉ nói: “Các ngươi lại có thể làm ra hành vi điên cuồng thay thế năm trăm nhân vật nổi tiếng của giới chính thương… Khoan đã! Các ngươi thật sự đã thay thế Nhật Hướng Dạ thiếu gia?”

Rên đến một nửa, hắn trái lại nhớ tới việc càng nghiêm trọng, năm trăm nhân vật nổi tiếng trong giới chính thương, cộng thêm mình cũng chẳng qua năm trăm lẻ một người, cho nên người thứ năm trăm lẻ hai… quả nhiên là Nhật Hướng Dạ thiếu gia! Hắn thật sự không có nghe sai, trời ơi!

“Đúng thế!”

Saar hờ hững nói: “Năm trăm nhân vật lớn đều đã thay thế rồi, thay thế thêm một thằng quỷ nhỏ cũng không có gì chứ?”

Đương nhiên là có quan hệ! Nhật Hoàng nếu biết em trai bên cạnh mình không phải Nhật Hướng Dạ thiếu gia chân chính, không biết sẽ xảy ra chuyện gì à!

Trong đầu Kyle nhất thời lóe qua vô số kiểu thế giới tận thế, sau đó đột nhiên, một nghi điểm lóe qua trong đầu hắn, điều này làm cho hắn không khỏi hoài nghi nhìn Saar, nghi hoặc hỏi: “Ngươi không giống một người cải tạo phục chế, sợ rằng ngay cả DSII cũng không có nhân tính hóa như ngươi.”

Tiếng cười điên cuồng vừa rồi thật sự không giống tiếng người máy có thể mô phỏng ra.

Saar lạnh lùng nói: “Đừng quá tự cho là đúng. DSII chỉ là sản phẩm quá hạn mà thôi, ngay cả DSX cũng mạnh hơn nó nhiều, mà ta càng là loại hình lấy bộ não con người chính thức cấy ghép làm cơ sở, sau đó cải tạo ra, theo phương diện nào đó mà nói, ta thế nhưng cũng là “con người” chân chính.”

Bộ não con người chính thức… Kyle đột nhiên có loại cảm giác muốn ói, chủ thuê trước của hắn rốt cuộc đã làm bao nhiêu thí nghiệm khiến người buồn nôn?

Cách yêu người sai lầm đáng sợ hơn mọi thứ! Cách yêu người lúc nào cũng đầy rẫy sai lầm đó của Nhật Hoàng quả nhiên có nguồn gốc, so với cha của mình, cách “yêu người” của Nhật Hoàng hoàn toàn được coi là đúng đắn rồi!

Ôi! Kyle không nhịn được thở dài thật sâu, đã có tâm lý hỏi: “Nhật Hướng Dạ thiếu gia bây giờ rốt cuộc làm sao rồi?”

Saar thuận tiện trả lời: “Đã được nhốt ở nơi ngươi sắp đến.”

Nghe vậy, Kyle trái lại yên tâm xuống, chỉ cần người còn sống là tốt rồi, nếu như Nhật Hướng Dạ thiếu gia thật xảy ra chuyện, vậy… hắn quả thực không dám tưởng tượng hành động tiếp theo của Nhật Hoàng là gì, không người nào so với hắn người luôn ở bên cạnh Nhật Hoàng càng hiểu rõ, Nhật Hướng Dạ thiếu gia đối với Nhật Hoàng mà nói, là người quan trọng cỡ nào.

Kyle không khỏi hồi tưởng lên năm đó, khi hắn đang trợ giúp Nhật Hoàng tìm kiếm tăm tích của Nhật Hướng Dạ thiếu gia, không nhịn được mở miệng hỏi…

“Nhật Hoàng, vì sao ngài để ý Nhật Hướng Dạ thiếu gia như thế? Cho dù là anh em, thông thường cũng sẽ không coi trọng lẫn nhau như vậy.”

Sau khi hỏi xong, Kyle ở trong lòng bổ sung, nhất là anh em nhà giàu sang quyền thế, muốn bọn họ coi trọng lẫn nhau, trừ phi là bọn họ đang tranh đoạt gia sản, vậy trái lại sẽ dị thường coi trọng tồn tại của đối phương… coi trọng đến mức hi vọng đối phương mau chết đi!

“Nhỏ thế này.”

Nghe thấy vấn đề này, Nhật Hoàng không có trực tiếp trả lời, mà là dùng hai tay mô phỏng một cái hình bầu dục, khi Kyle còn đang không hiểu gì nhìn cái hình bầu dục nhỏ kia, hắn bắt đầu kể: “Từ khi a Dạ còn nhỏ như thế này, ta đã nhìn thấy nó ở gác xép, ta bế nó lên, sau đó cho nó ăn, tiếp theo còn dỗ nó ngủ, nhưng nó lại không chịu ngủ, chỉ là cười thật vui vẻ, còn bạt mạng nắm lấy ngón tay ta, chỉ cần ta ra vẻ muốn rút ngón tay, nó liền gào thét khóc lớn, dường như làm sao cũng không chịu thả ta đi.”

Trẻ sơ sinh đúng là rất nhỏ không sai, nhưng mà… có nhỏ như thế sao? Nhìn kích thước hai tay của Nhật Hoàng mô phỏng ra lớn cỡ hai nắm tay, Kyle cố gắng khắc chế mình, đừng lộ ra ánh mắt hoài nghi.

“Nó khi đó nhỏ như thế, yếu ớt như thế, giống như không có ta đi bế nó, nó sẽ chết.”

Nhật Hoàng nhìn kích thước hai tay hắn chỉ ra, ánh mắt trở nên phi thường dịu dàng cùng với đau lòng, dùng giọng tràn đầy tình cảm hồi ức nói: “Khi còn bé, a Dạ lúc nào cũng khóc, khóc trong bóng tối, nhưng chỉ cần ta đi xem nó, nó sẽ lộ ra tươi cười đáng yêu nhất thế giới với ta, cho nên ta không ngày nào có thể không đi xem nó, chỉ cần một ngày không xem nó, đầy đầu óc ta đều nghĩ về nó, lo lắng nó có phải lại một mình khóc trong bóng đêm, lo lắng cái bảo mẫu thất trách kia có thể sẽ lại không cho nó ăn, để cho nó đói bụng, cũng không có thay tã cho nó, làm cho nó khó chịu khóc lớn…”

“Cho nên, ta đành phải mỗi ngày đều đi xem a Dạ, bắt đầu từ lúc ta mười tuổi, đến lúc ta mười bảy tuổi, nó mất tích mới thôi, gần như chưa từng gián đoạn.”

Nói đến tận đây, Nhật Hướng Viêm ngẩng đầu lên, nhìn hắn nói: “Bill, chỉ cần ta không nhìn thấy a Dạ, đầu óc liền tràn ngập dáng vẻ nó khóc lóc, cho nên ta căn bản không thể mặc kệ nó, chỉ có tận mắt nhìn thấy nó cười, ta mới có thể thực sự yên lòng.”

Kyle gật đầu, hắn cảm khái nói: “Nhật Hướng Dạ thiếu gia là con của ngài.”

Hắn cuối cùng đã hiểu, từ trước kia cảm thấy Nhật Hoàng như một… như một “mẹ hiền”! Kết quả thì ra không phải “như”, mà là hắn vốn đã là một mẹ hiền, bởi vì Nhật Hướng Dạ thiếu gia đúng là được Nhật Hoàng nuôi lớn.

“A Dạ là em trai ta.” Nhật Hướng Viêm nhíu mày nhìn Kyle.

“Tôi biết.” Kyle cười nói: “Nhưng Nhật Hướng Dạ thiếu gia đúng là được ngài nuôi lớn, đối với ngài mà nói, cậu ấy sợ rằng không chỉ là em trai, thật ra cũng giống như con của ngài.”

Nhật Hoàng trầm mặc một hồi, cũng cảm khái thừa nhận: “Phải, a dạ không chỉ là em trai mà thôi, cũng giống như con của ta, cho nên không còn có bất cứ chuyện gì quan trọng hơn nó nữa.”

“Tôi hiểu rồi.”

“Hiểu cái gì?” Nhật Hoàng sửng sốt.

Kyle dùng giọng công sự hóa nói: “Cho dù là chuyện gì, tầm quan trọng đều không bằng Nhật Hướng Dạ thiếu gia, cho nên về sau khi xử lý sự tình của ngài, phải lấy Nhật Hướng Dạ thiếu gia là ưu tiên số một.”

Nghe vậy, Nhật Hoàng cười một hồi, cuối cùng khen ngợi thư ký nói: “Thật không hổ là tay phải của ta, luôn luôn đều có thể nắm được trọng điểm của sự việc.”

Nhật Hoàng đối với thế giới này có bao nhiêu vô tình, thì có yêu Nhật Hướng Dạ thiếu gia bấy nhiêu.

Bởi vì bắt đầu từ mưởi tuổi, ngài đã đem mọi tình cảm đổ trên “đứa con em trai” tự tay nuôi lớn rồi.

“Nhìn bộ dạng ngươi thở phào nhẹ nhõm, còn có thể có tâm tình lo lắng cho người khác sao?” Saar nhìn biểu tình của Kyle, có chút không hài lòng, đặc biệt nhấn mạnh nói: “Chẳng lẽ ngươi không lo cho tình cảnh của mình? Ngươi có lẽ sẽ từ đây bị nhốt trong nhà tù dưới đất, vĩnh viễn cũng đừng mơ nhìn thấy ánh mặt trời chính thức.”

Nghe vậy, Kyle trái lại cười, sau khi biết Nhật Hướng Dạ thiếu gia còn sống, hắn thậm chí còn có tâm tình chế nhạo đối phương, cố ý cười nói: “Không có một chút tâm lý sẽ chết bất cứ lúc nào, làm sao có thể làm thư ký tối cao của Nhật Hoàng? Hơn nữa các ngươi còn tốt bụng như thế, lại có thể không giết chết ta tại chỗ? Ta tưởng rằng hôm này đã là ngày giỗ của ta đây!”

Saar cười lạnh một tiếng, trả lời: “Bây giờ còn chưa phải, gặp phải một số vấn đề lúc trước chưa từng gặp, vẫn phải đi hỏi ngươi, cho nên phải qua vài năm, chờ Nhật Hoàng hoàn toàn quen ta, lúc ngươi không còn cần nữa, đó là ngày giỗ chính thức của ngươi rồi.”

Nghe vậy, Kyle lạnh mặt, nói: “Ngươi dựa vào cái gì cho rằng ta sẽ trả lời ngươi?”

Saar lại lộ ra ý cười nồng đậm, hắn ranh mãnh nói: “Trừ phi, ngươi muốn nhìn thịt của Nhật Hướng Dạ thiếu gia nhà ngươi từng mảnh từng mảnh bị cắt bỏ, nếu không ngươi tốt nhất vẫn là ngoan ngoãn trả lời thì hơn! Hơn nữa cũng đừng nghĩ làm trò quỷ trong trả lời, muốn để cho Nhật Hoàng phát hiện không thích hợp.”

Saar ra vẻ tốt bụng nói: “Bởi vì chỉ cần Nhật Hoàng có vẻ phát hiện không thích hợp, thiếu gia nhà ngươi chắc chắn là người đầu tiên chết! Dù sao, ông chủ của ta điểm coi trọng nhất, chính là tuyệt đối không cho “con của ác ma” trở về nguy hại Nhật Hoàng mà!”

Nghe vậy, Kyle biến sắc.

“Tốt hơn cũng nên áp giải ngươi về rồi, ta tiếp theo còn phải xử lý sự tình của liên minh Thái Dương, sau đó thừa dịp trong thời gian “đi công tác” này, đi giải quyết cái gã An Đặc Khiết phiền toái đó, đúng là bận rộn à!”

Saar cảm khái nói xong, mang theo ý cười nồng đậm nói: “Ngươi nói phải không? Ngài thư ký trước của Nhật Hoàng?”

Kyle im lặng mà chống đỡ, chỉ là không nhịn được nhìn về phía Nhật Hoàng trên màn ảnh, ra sức cầu khẩn.

Nhật Hoàng, ngài làm ơn mau chóng phát hiện đi!

Người bên cạnh ngài đã… đã sắp toàn bộ bị thay đổi hết rồi!

32 responses »

  1. …………………………….nhiều người mới nhỉ…….
    haizz, quả nhiên…. đến Kyle cũng bị thay rồi…. từ đầu ta đã ko tin Kyle lại có thể phản bội Nhật Hoàng……..

    Reply
    • Nhiều người mới như vậy nàng có thể dễ dàng tuyển osin rồi ha
      Heheh

      Reply
      • ah phát hiện có người xấu muốn bắt con nít làm ôsin nè! đáng sợ quá đi!

      • =.=”
        amen
        liu ta yêu cầu đương sự ko đc phép vu khống ta khi chưa đc sự cho phép của ta nha
        ta bắt cóc con nít từ khi nào
        mà nếu ta có bắt cóc thì ta cũng sẽ bắt cóc người nhớn chứ ko phải là con nít đâu a
        ở đây đâu có tên nào lolicon đâu mà ta buôn bán đc cái món hàng ý chứ
        >”<

      • ở đây cũng có tên nào chơi SM đâu mà buôn bán người lớn

      • người nhớn k nhất thiết phải dùng vào cái việc SM đó nhá cái tên luôn có cái suy nghĩ SM trong đầu kia
        :-w

      • con nít cũng đâu nhất thiết phải dùng vào việc lolicon đó, cái tên luôn có suy nghĩ lolicon trong đầu kia

      • vậy cậu thử nói xem con nít ngoài dùng là lolicon ra thì còn có thể làm gì chứ

      • *lấy sổ ra ghi chép* tớ nhất thiết phải nói không? Có rất nhiều trường hợp buôn bán trẻ em cho những mục đích khác, không hoàn toàn là bán cho cái bọn bt lolicon (giống cậu)


      • tớ chỉ là 1 người thương nhân có lương tâm trong sáng
        làm sao có thể là 1 tên bt lolicon mà đem trẻ con ra làm những chuyện thất đức mà cậu đang nghĩ đc chứ
        tiểu judge mà biết chuyện lại đem tớ ra mà xử mất =.=”

      • *tiếp tục ghi chép* từ cái ý nghĩ con nít chỉ dùng cho những tên lolicon thì cậu từ đầu đã là tên suy nghĩ toàn lolicon.

      • cậu thật là miệng lưỡi a
        à mà cho tớ hỏi cậu đang ghi chép cái gì thế

      • sao bằng cậu được, có thể nhận mình vô cùng trong sáng chẳng phải rất miệng lưỡi sao
        làm thương nhân mà còn trong sáng thì không sống nổi đâu *cười rạng rỡ*

      • tớ có thể tự hào mà nói rằng tớ là 1 thương nhân vô cùng trong sáng a

      • vậy tớ cũng có thể nói thương nhân mà còn trong sáng thì tán gia bại sản là chuyện sớm muộn và tớ cũng không nghĩ bắt cóc con nít (người lớn) là hành động của thương nhân vô cùng trong sáng

      • tớ ko có bắt cóc a
        tớ là tuyển nhân viên làm việc à
        cậu cứ tìm cách vu khống tớ là sao chứ
        hức

      • *tiếp tục ghi* “mà nếu ta có bắt cóc thì ta cũng sẽ bắt cóc người nhớn chứ ko phải là con nít đâu a ở đây đâu có tên nào lolicon đâu mà ta buôn bán đc cái món hàng ý chứ” oh oh vậy là mưu đồ bắt cóc.
        cậu thật là trong sáng mới có thể biết tới lolicon và SM nha *cười*

      • tớ là trong sáng lắm lun khi sống trong môi trường toàn là hũ nữ và những tên bt lại có thể giữ mình trong sạch đc như zạ á

      • theo tỉ lệ hiện nay thì có nhiều người sống trong hoàn cảnh nào thì từ từ sẽ thích ứng với nó, thậm chí giống những người đó và một tên hủ nữ thì cũng có rất nhiều khả năng nhận mình trong trắng (à nhân tiện cảnh cáo, cậu nói trong một môi trường toàn là hủ nữ thì rất có khả năng những người không phải hủ nữ hay bt ở đây…)

      • =.=”
        cậu……cậu…….
        tớ ko biết đâu
        oaoaoaoaoaoaooa
        cậu ăn hiếp tớ
        oaoaoaoaoaoao
        chui vào góc tường tự kĩ đây

      • *tiếp tục ghi* “là một người rất mít ướt và tự kỹ cao”


      • ko thèm quan tâm đến cậu nữa

  2. hic đáng sợ quá! từ ôsin mà chuyển sang SM vs lolicon hic càng ngày càng phát hiện có nhìu người ý đồ bất chính nha!

    Reply
  3. …………………..

    Reply
  4. oa hiểu lầm và thành sự thật cách xa nhau lắm nha cậu không được đem 2 cái gọp chung àh
    sao mình có cảm giác ngồi giữa 2 tên gian thương đang bàn bạc cách buôn người quá vậy*run cầm cập*
    liệu mình có bị thủ tiêu không ta?

    Reply
  5. ……………….gió lại thổi rồi…………… may mà trời đang ấm chút…………………….

    Reply
  6. *nhếch môi* trời thật ấm nha…

    Reply
  7. chỗ nàng cũng ấm ư……? *cười cười*

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: