RSS Feed

Huyền Nhật Thú – Vol5c7

[Huyết thống, là bắt đầu không phải kết quả]

“Cậu ấy là con của ngài.”

“Cho dù là chuyện gì, tầm quan trọng đều không bằng Nhật Hướng Dạ thiếu gia, cho nên về sau khi xử lý sự tình của ngài, phải lấy Nhật Hướng Dạ thiếu gia là ưu tiên số một.”

Kyle… Những lời này chẳng lẽ không phải ngươi đã từng nói sao?

Tại sao, khi sự tình liên tiếp xảy ra lỗi, hơn nữa mơ hồ có liên quan đến a Dạ, ngươi lại lựa chọn muốn đi công tác?

Nhật Hướng Viêm ngồi tựa ở trên ghế làm việc, cái ghế vẫn không thoải mái một cách chết tiệt như cũ, không phải đã kêu Kyle đổi cái khác rồi sao?

Vẫn không tìm được tư thế thoải mái, hắn dứt khoát thẳng người dậy, tay theo thói quen mò tách cà phê trên bàn, trong lòng biết sự tình rất không thích hợp, hắn cảm giác thấy, hơn nữa còn là mọi phương diện không thích hợp.

Lúc nghĩ đến chuyện phiền lòng, hắn lại theo thói quen uống ngụm cà phê, sau đó liền nhăn chặt mày.

Cà phê thêm sữa uống làm sao cũng không thuận miệng. Hắn thà rằng đi ngốn một đống nước khổ qua đáng ghét, chỉ cần sau này có thể uống cà phê đen là tốt rồi.

Tâm tư của Nhật Hướng Viêm không ngừng phiêu đến vị đắng đặc biệt và dịu của cà phê đen… Không được! Đây là yêu cầu của a Dạ, a Dạ bình thường hiếm khi yêu cầu hắn cái gì, mà còn là vì suy nghĩ cho sức khỏe của mình, hắn làm sao có thể làm trái ý tốt của em trai?

“Đúng là trưởng thành sao?”

Nhật Hướng Viêm lần nữa rơi vào hồi ức, lẩm bẩm: “Thằng bé a Dạ này từ nhỏ đã nghịch ngợm, lấy bóng cho nó chơi, nó liền lấy bóng nện vào mặt của ta; lấy bút màu cho nó vẽ tranh, nó liền thừa dịp ta ngủ trưa, vẽ hoa lên mặt ta, còn lấy gương soi cho ta xem, hỏi ta có đẹp không, nếu nói không đẹp, nó liền khóc to đến khi ta chịu nói đẹp mới thôi; biết ta ghét nhất ăn khổ qua, về sau lần nào cũng lấy nước khổ qua bắt ta thề, chỉ cần không theo giao hẹn đi tìm nó chơi, sẽ phải ở trước mặt nó, uống một đống nước khổ qua…”

“Ngay cả hơn bảy năm không gặp, nó vẫn như cũ không thay đổi, bảo nó đừng chiến đấu, nó lại vẫn cứ lần nào cũng biến thành trọng thương; bảo nó ngoan ngoãn ở trong nhà chờ đợi tin tức, đừng đi tìm An Đặc Khiết bị người bắt cóc, nó liền rời khỏi nhà đi; đánh nó một cái tát, nó liền ngay cả chốt tình cảm cũng đóng lại không đếm xỉa ta.”

Nghĩ đến đây, Nhật Hướng Viêm không khỏi nổi lên cười khổ. Kỳ thật, a Dạ thật sự không phải một đứa trẻ ngoan lắm à!

Nhưng bây giờ, a Dạ chẳng những biết suy nghĩ cho sức khỏe của hắn, ngay cả lúc An Đặc Khiết, Ezart và ba người Elian tất cả đều xảy ra chuyện, nó còn chịu ngoan ngoãn nghe lời mình, ở lại nhà chờ tin tức.

“Trưởng thành rồi, đúng là trưởng thành rồi…”

Nhật Hướng Viêm thấp giọng nói xong, sau đó vươn tay cầm tách cà phê, vốn định uống một ngụm cà phê, nhưng cúi đầu nhìn thấy trong tách là màu trà sữa, mà không phải cà phê nguyên chất đen như mực, hắn ngừng động tác, cau mày nhìn tách cà phê đó.

Đúng là không quen… trong tách không phải cà phê đen như mực, cũng như con ngươi đen của em trai.

“Gege!”

Nhật Hướng Viêm ngẩng đầu lên, nhìn thấy em trai đang từ phía sau cửa ló đầu vào, hắn buông tách cà phê, kéo một nụ cười, hỏi: “Làm sao vậy?”

Nhật Hướng Dạ dùng thần sắc khát vọng cầu khẩn: “Gege, cùng em viết bài tập có được không? Một mình ở phòng khách thật cô đơn!”

Nhật Hướng Viêm dĩ nhiên lập tức đồng ý: “Đương nhiên được.”

◊◊◊◊

Năm ngày qua, Bạch Liên Nguyệt rất là tâm phiền ý loạn, chỉ cảm thấy chuyện gì cũng không thích hợp.

Đầu tiên là công việc quan trọng hàng đầu của mình, cũng chính là tìm kiếm ba người Elian, nhưng ba người này vẫn cứ giống như bốc hơi, mặc kệ tra làm sao cũng không tra ra tăm hơi, dựa theo cách tra của hắn, cho dù bọn họ đã bị chặt vụn, cũng nên tìm được phần lớn mảnh thi thể rồi!

Tiếp đó là An Đặc Khiết năm ngày trước ẩn trốn mất tăm, mặc dù tra được hắn đến học viện Yelan, hơn nữa còn mang Ezart đi, nhưng sau đó lại biến mất, hai người kia cứ giống như rơi vào thế giới khác, tìm làm sao cũng không tìm về được.

Trở lại là Kyle, hắn chẳng hiểu ra làm sao ở loại lúc quan trọng này, lại có thể chiếu theo kế hoạch ban đầu, đi công tác năm ngày.

Ngay cả Nhật Hướng Viêm cũng vì thế nhíu mày, mặc dù hắn cuối cùng vẫn không ngăn cản thư ký đi công tác, lý do là Kyle nói: “Tình huống phân bộ khẩn cấp, mà bên này còn có Bạch Liên Nguyệt ở đây.”

Được thôi! Hắn phải thừa nhận, a Viêm tin cậy mình như thế, hắn cũng có chút hoan hỷ.

Nhưng, năm ngày kế tiếp, hoàn toàn cứ giống như địa ngục, bởi vì tạm thời tiếp nhận phần lớn công việc của Kyle, hắn bận rộn đến nỗi không có thời gian đi lo chuyện khác, thí dụ như, xem một chút cuốn sổ nhỏ nhặt được kia, còn có liên lạc Bạch Liên Tinh v.v..

Nói đến đây, thằng bé Tinh nhi kia rốt cuộc đang làm cái gì? Nó mỗi ngày đều nên gọi điện thoại hồi báo cho mình một lần, nhưng đã năm ngày đều không có tin tức rồi!

Bạch Liên Nguyệt không nhịn được oán hận nói: “Gọi điện thoại cũng không tiếp, thằng bé này cứng lông cứng cánh rồi, ngay cả ta cũng không xem ở trong mắt rồi sao?”

Ngoại trừ những việc ở trên, còn có chính là a Viêm rồi.

Hắn năm ngày qua không biết là xảy ra chuyện gì, rõ ràng em trai cũng đã ngoan ngoãn ở bên cạnh hắn, mặc dù Nhật Hướng Dạ có chút lo buồn chuyện ba người Elian, An Đặc Khiết và Ezart, cho nên dáng vẻ không quá vui vẻ, nhưng ít nhất rất ngoan mà! Cũng không giống lúc trước bỏ nhà đi à!

Nhưng, Nhật Hướng Viêm lại phi thường không vui, mặc dù hắn không nói ra khỏi miệng, hơn nữa nhìn thấy em trai vẫn sẽ lộ ra tươi cười, nhưng mà, chỉ cần Nhật Hướng Dạ vừa đi khỏi, mặt của hắn ngay cả một tí ti ý cười cũng không có, lạnh buốt đến chừng như thời kỳ băng hà đột nhiên phủ xuống.

Đúng lúc, năm ngày gần đây, người ở chung nhiều nhất với Nhật Hướng Viêm ‘không có Nhật Hướng Dạ ở bên cạnh’, chính là Bạch Liên Nguyệt. Cho nên năm ngày qua, hắn cảm nhận được triệt để, nếu như thế giới này không có Nhật Hướng Dạ, thế giới này rất có khả năng sẽ sớm đón thời kỳ băng hà phủ xuống.

Chẳng qua bây giờ, mặc dù thế giới còn chưa có đóng băng, nhưng chính mình lại sống ở thời đại băng hà trước rồi… Nếu như Nhật Hướng Viêm không phải người hắn thích, hắn sớm đã ở ngày thứ hai trốn về Tử Nguyệt minh ấm áp rồi!

Mặc dù trong đầu không ngừng oán hận cuộc sống địa ngục năm ngày qua, nhưng Bạch Liên Nguyệt thật ra cũng không nhàn rỗi, hắn đang xem những văn kiện và báo cáo vĩnh viễn xem không hết trên máy tính, còn đúng lúc nhìn thấy chỗ sai lầm, tức giận đến lập tức mở ra thông tin của năm thư ký, sau đó điên cuồng oanh tạc bọn họ, tốc độ gõ chữ trên tay giống như bạo tạc, gõ nhanh như bay, âm thanh trên bàn phím phát ra cơ hồ giống như là năm cây súng máy đồng thời đang bắn quét.

Sau khi oanh tạc xong, nhìn hình ảnh trên màn hình hiện ra, năm thư ký bộ dạng đều sắp khóc ra đến nơi, trong lòng hắn quả nhiên thoải mái hơn nhiều, còn nghĩ, Kyle hôm nay sẽ trở về, phần lớn công việc trên tay mình lại có thể trở về trên tay người khác, tâm tình liền càng hớn hở rồi.

Khoan khoan! Kyle hôm nay sẽ trở về… Bạch Liên Nguyệt thì thào: “Nói như vậy, ta việc gì phải nỗ lực xử lý công sự như thế đây? Chờ hắn trở về ném cho hắn làm, chẳng phải càng tốt sao?”

Sau khi nghĩ thông, Bạch Liên Nguyệt lập tức quyết định nhanh chóng, tức khắc tắt máy tính đi, sau đó định về phòng đi xem quyển sổ nhỏ kia, lúc đi qua phòng khách, hắn từ trên lầu cúi đầu xuống nhìn, nhìn thấy Nhật Hướng Viêm đang cùng em trai ngồi ở trên ghế salon, nghe nó kể chuyện trường học…

“Gege, sau khi bảo vệ Raines xong, em muốn trực tiếp chuyển đến ban A.”

Nhật Hướng Viêm sửng sốt, có chút kinh ngạc hỏi: “Tại sao?”

“Bởi vì ban A thứ thầy giáo dạy hình như khá thú vị, cũng rất có ích cho nên tốt hơn hay là đến ban A, a Dạ đi học cũng sẽ vui vẻ hơn!” Nhật Hướng Dạ cười tít mắt trả lời.

Nhật Hướng Viêm cười xoa xoa đầu em trai đồng ý: “Được, chỉ cần em vui vẻ là được, anh sẽ để cho Kyle chuẩn bị chuyện này.”

“Cám ơn gege!” Nhật Hướng Dạ ôm lấy anh trai, sau đó lại bắt đầu nhoài người ở trên bàn viết bài tập.

Nhật Hướng Viêm cũng cứ như thế yên lặng nhìn em trai viết bài tập, mà không phải như hắn bình thường, trở về thư phòng làm việc.

Lúc này, Bạch Liên Nguyệt trên lầu nhìn thấy cảm giác không thú vị nữa, dù sao tiếp đến hơn phân nửa là thời gian “anh nói em nghe”, hắn không có hứng thú với thứ này, cho nên cũng tự mình đi về phòng.

Vừa đi về phòng, hắn từ trong giá sách rút ra một sách chuyên lý luận tài chính kinh tế dày cộm, mở sách ra, trang sách ở giữa có chỗ trống, đã đặt cuốn sổ mỏng mỏng kia.

“Thứ rớt ra từ trong cái hộp bảo bối của a Viêm… chắc chắn cực thú vị!”

Tâm tình của Bạch Liên Nguyệt rất tốt lấy ra quyển sổ nhỏ, mặc dù hắn không xác định, Nhật Hướng Viêm rốt cuộc có biết tồn tại của cuốn sổ nhỏ này hay không, nhưng, dù sao cũng sẽ nhìn nội dung quyển sổ để quyết định bước tiếp theo nên làm sao.

Nếu nội dung là của Nhật Hướng Viêm viết, sau khi xem xong, đương nhiên là lặng lẽ đặt trở về, coi như cái gì cũng không xảy ra, chỉ là đáy lòng mình có thêm một bí mật nhỏ khiến người hớn hở.

Nếu như không phải, vậy thì xem a Viêm muốn dùng phần thưởng kiểu gì để đổi lấy phát hiện của mình.

Tâm tình của Bạch Liên Nguyệt tốt đến vừa khẽ hát một khúc ca nhỏ, vừa lật cuốn sổ.

Viêm nhi, là mẹ đây.

Nhìn thấy hàng đầu tiên, Bạch Liên Nguyệt liền ngẩn người, làm sao? Đây lại là thư nhà mẹ gửi cho con trai sao? Một bức thư nhà vì sao phải giấu ở nơi bí mật như thế? Mà Nhật Hướng Viêm rốt cuộc có biết tồn tại của cuốn sổ này?

Hắn ôm đầy nghi hoặc tiếp tục đọc xuống.

Mặc kệ thế nào, trước tiên mẹ nói tiếng xin lỗi với con, còn có Dạ nhi sắp ra đời, nếu như ba cha con các con bây giờ trải qua cuộc sống rất hạnh phúc vui vẻ, thì thiêu hủy cuốn sổ này đi, nếu như không phải, vậy thì, con cứ xem tiếp đi!

Dù sao, chuyện này nếu như bị phát hiện, người bị thương tổn lớn nhất chính là con!

Thật ra, quan hệ ba cha con các con là danh bất phù thực, con và Dạ nhi cũng chỉ là anh em cùng mẹ khác cha mà thôi.

Cái gì?

Bạch Liên Nguyệt thầm kinh hãi, bảo bối tâm can của Nhật Hướng Viêm chỉ là nửa em trai… chẳng qua, cho dù như thế, a Viêm cùng lắm là sau khi kinh ngạc một hồi, vẫn đem nửa em trai làm bảo bối tâm can như thường đi!

Nghĩ đến đây, Bạch Liên Nguyệt liền cảm thấy bí mật này cũng không có gì, sau đó tiếp tục đọc xuống.

Lúc đầu, Nhật Cơ Ngôn, chính là người con bây giờ gọi là cha, hắn muốn thôn tính công ty của ông ngoại con, cách duy nhất muốn hắn ngừng tay, chính là muốn ta rời khỏi vị hôn phu La Diệp khi đó, sau đó gả cho hắn.

Viêm nhi, con phải nhớ rõ, người ta yêu sâu đậm nhất tên là “La” Diệp, nhưng trên sự thật, anh ta theo họ mẹ, Diệp anh ta và Nhật Cơ Ngôn thật ra căn bản là anh em cùng cha khác mẹ, cũng là con riêng lưu lạc bên ngoài của Nhật gia.

Xem đến đây, Viêm nhi con có lẽ cũng rõ ràng rồi, không sai, Nhật Cơ Ngôn hắn đoạt chính là vị hôn thê của em trai cùng cha, mà ta vì bảo toàn công ty của ông ngoại con, vì không để cho ông ngoại con và Diệp bị Nhật Cơ Ngôn làm cho phá sản, thậm chí là kết quả thân bại danh liệt, không thể không đồng ý gả cho hắn.

Nhưng ta như thế không cam lòng! Thật sự không cam lòng.

Cho nên, từ khi đó bắt đầu, ta đã quyết định báo thù hắn.

Trả thù của ta là…

Viêm nhi, ta xin lỗi con, càng xin lỗi Dạ nhi sắp ra đời.

Sau khi biết chân tướng, ta không biết con có phải sẽ giống như Nhật Cơ Ngôn căm hận em trai của chính mình, mà nếu như con thật sự hận nó, ta cũng không có tư cách trách móc con, dù sao thủ phạm gây ra mọi thứ chính là ta, nhưng là, nhưng là ta thật sự sai lầm rồi.

Mỗi khi Dạ nhi ở trong bụng ta đá động; khi nhìn thấy hình dáng thai nhi sóng siêu âm quét qua; khi biết Dạ nhi là một bé trai khỏe mạnh… ta đã sâu sắc cảm giác được sai lầm của mình, Dạ nhi là vô tội, ta không muốn dùng nó coi như công cụ trả thù.

Ta quyết định chờ sau khi Dạ nhi ra đời, mang theo nó trốn khỏi Nhật gia.

Nếu như đào thoát của ta thất bại, nếu như Nhật Cơ Ngôn lần này cũng cuối cùng quyết định không buông tha cho ta nữa… Viêm nhi, xin bảo vệ em trai của con.

Xin bảo vệ anh em cùng mẹ khác cha của con, đừng để cho bi kịch của Nhật Cơ Ngôn và La Diệp lại tái diễn.

Mẹ.

Càng xem xuống, Bạch Liên Nguyệt càng kinh hãi, không ngờ chân tướng lại làm cho người sợ hãi như thế.

“Cái này gay thật rồi!”

Hắn cười khổ nhìn quyển sổ trên tay, quyển sổ là mỏng như thế, vẻn vẹn chỉ có mười mấy trang, giờ đây lại khiến cho hắn cảm giác thấy nặng nề như thế. Hắn không nhịn được lẩm bẩm: “Cho nên, a Viêm biết hay không biết tồn tại của cuốn sổ này?”

Nếu như biết, vậy mọi sự thái bình, hắn tin tưởng Nhật Hướng Viêm sẽ không, cũng không cần để ý một chuyện mình đã biết rồi, dù sao năm ngày qua, bí mật của liên minh Thái Dương hắn biết đến còn ít sao?

Nhưng là nếu như, thật ra Nhật Hướng Viêm là lần đầu tiên biết được tin tức này, vậy…

“Sớm biết vậy ngay từ đầu đã đưa cho Nhật Hướng Viêm xem rồi, nếu như thế, hắn làm sao cũng không thể đem lửa giận sau khi phát hiện thân thế phun vào ta chứ?”

Bạch Liên Nguyệt lần đầu tiên thật tâm sám hối sở thích xấu thích tọc mạch chuyện người ta của mình.

Ring… ring…

Hắn giật nảy mình, nhưng lập tức phát hiện là tiếng chuông điện thoại của mình, không nhịn được lẩm bẩm “đúng là tự mình dọa mình”, vừa cúi đầu lấy điện thoại của mình ra, vừa nhìn màn hình điện thoại, tên hiện lên phía trên là Bạch Liên Tinh.

Rốt cuộc chịu gọi điện thoại hồi báo rồi phải không?

Bạch Liên Nguyệt đúng lúc có một cỗ oán khí không biết phát tác vào ai, vừa vặn thằng nhóc cứng lông cứng cánh này đâm đầu tới, hắn đương nhiên không chút khách khí, vừa tiếp điện thoại liền lập tức mắng: “Ngươi rốt cuộc đang làm cái gì? Năm ngày qua ngay cả một tí ti tin tức cũng không có, muốn tạo phản rồi hả con?”

Trong điện thoại truyền đến giọng hoảng loạn của Bạch Liên Tinh: “Cha! Trước nghe con nói, sự tình nghiêm trọng rồi…”

“Thừa thãi! Ta cũng biết tình thế nghiêm trọng!” Bạch Liên Nguyệt lập tức lớn tiếng trách móc.

“Er?” Giọng của Bạch Liên Tinh lộ ra kinh ngạc: “Cha, cha biết rồi?”

“Đương…”

Chữ “nhiên” của đương nhiên còn chưa ra khỏi miệng, Bạch Liên Nguyệt lập tức phát hiện sai lầm của mình, chuyện nghiêm trọng hắn đương nhiên biết là ân oán tình thù đời trước của Nhật gia, hơn nữa còn là vừa mới từ trên một quyển sổ biết được, cho nên Bạch Liên Tinh làm sao cũng không thể lập tức gọi điện thoại nói cho hắn biết chuyện này đi?

Chắc chắn là chuyện khác!

Bạch Liên Nguyệt cau mày, nói: “Không! Ta nghĩ sai rồi, ngươi trước hết nói đi, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

“Cha, cha gần đây có phát hiện Nhật Hướng Dạ có chút kỳ lạ?”

Nghe vậy, Bạch Liên Nguyệt nhíu mày trả lời: “Không phát hiện, ta năm ngày qua bận làm quen tác nghiệp của liên minh Thái Dương, bận đến mức trời và đất sắp phân không rõ rồi, nào có rảnh rỗi chú ý nó.”

“Thật không?” Giọng của Bạch Liên Tinh nghe rất phiền não: “Vậy cha người biết chuyện của An Đặc Khiết và Ezart chứ?”

Vừa nghe thấy chuyện này, Bạch Liên Nguyệt liền nổi cáu, lần nữa mắng: “Ta năm ngày trước đã muốn hỏi ngươi chuyện này, ta tìm hai người bọn chúng tìm đến đầu cũng sắp nổ rồi, vẫn muốn hỏi ngươi hôm đó ở trong học viện có chú ý đến…”

Bạch Liên Tinh đột nhiên cắt ngang lời hắn, lời nói mang tính chất dội bom: “Bọn họ ở chỗ con, An Đặc Khiết và Ezart đều ở chỗ con.”

Nghe vậy, Bạch Liên Tinh trầm mặc một hồi lâu, tức quá hóa cười, dị thường ôn hòa nói: “Tinh nhi, con là lâu lắm không nhìn thấy cha, cho nên quên kết cục của chọc giận ta là cái gì rồi sao?”

“… Cha, con không có muốn chọc cha tức giận, thật sự là bởi vì ngay từ đầu, con vừa phải giấu bọn họ, vừa lại phải điều tra chuyện bọn họ nói có phải thật không, bận rộn đến sức đầu mẻ trán.”

Nghe vậy, Bạch Liên Nguyệt tạm thời kiềm chế lửa giận, hỏi: “Bọn chúng đã nói chuyện gì?”

“Bọn họ nói, “Nhật Hướng Dạ” là giả, hơn nữa chuyện này tuyệt đối không thể để cho Nhật Hoàng biết, mặc dù bọn họ cũng không biết là vì sao.”

Nghe đến lời này, Bạch Liên Nguyệt há hốc miệng, chuyện này so với chân tướng quyển sổ nhỏ vừa rồi càng chấn động, em trai a Viêm mỗi ngày cưng đến muốn chết lại có thể là hàng giả? Nếu như bị hắn biết được… vậy thế giới cũng vừa lại tiến gần thời kỳ băng hà một bước.

Bạch Liên Nguyệt miễn cưỡng nặn ra lời hồi ứng: “Ngươi xác định đây là thật? Ta thấy thằng bé đó không giống như là hàng giả à?”

“Vốn con cũng không tin bọn họ, nhưng hiệu trưởng ông ấy nói…”

“Khoan khoan! Hiệu trưởng? Ý ngươi là hiệu trưởng của  học viện Yelan? Đây thì liên quan gì với ông ta?”

“Chuyện của An Đặc Khiết và Ezart thì không liên quan tới ông ta, nhưng cùng bọn Elian thì có liên quan, hiệu trưởng ông ấy rất kiên quyết nhận định, lúc ba người Elian biến mất là do Nhật Hướng Dạ giở trò quỷ, nhưng là, cha người cũng biết, Nhật Hướng Dạ nó nào có thể giở trò quỷ gì, lấy thân phận của nó căn bản không cần giở trò…”

“Trừ phi là chuyện tốt của hàng giả làm!” Bạch Liên Nguyệt lần này cũng rõ rồi.

Nói như thế, chuyện đúng là có chút kỳ quái, chuyện ba người Elian mất tích cũng như thôi, dù sao hắn không ở hiện trường, cũng không rõ đầu đuôi, nhưng, vừa nói đến vụ An Đặc Khiết đó, ngay cả hắn cũng cảm thấy thực sự quá ly kỳ rồi.

Hắn khi đó cũng ở hiện trường, cho nên cảm giác đặc biệt quỷ dị, rõ ràng một giây trước vẫn bình thường không sao, làm sao một giây sau liền nháo ra việc hệ trọng An Đặc Khiết muốn dùng DSII thay thế Nhật Hướng Dạ?

Hơn nữa, hắn cũng thấp thoáng cảm thấy, An Đặc Khiết không giống như người có thể làm ra loại chuyện này, mặc dù thời gian ở chung không coi là nhiều, nhưng cũng đủ làm cho hắn nhận biết được, tên đó căn bản là nhà khoa học từ đầu đến đuôi, cuồng thí nghiệm còn cộng thêm bác sĩ biến thái… nhưng tuyệt đối không phải kẻ mưu mô.

Lúc này, trong điện thoại lại truyền đến tiếng của Bạch Liên Tinh: “Hiệu trưởng nói, bọn Elian là mất tích ở viện ca kịch, con nghĩ, sợ rằng Nhật Hướng Dạ cũng là bị đánh tráo ở đó, con bên này đang điều tra gian viện ca kịch đó… úi da! Cha, con phải cúp điện thoại trước rồi, nếu có tin tức mới, con sẽ gọi điện thoại cho ngài, còn có, ngàn vạn lần đừng nói cho Nhật Hoàng, Nhật Hướng Dạ là giả.”

“Chờ một chút! Ngươi chung quy cũng phải nói cho ta cái lý do… Tinh nhi, Tinh nhi?”

Tút, tút… dám cúp điện thoại của ta!

Bạch Liên Nguyệt oán hận đóng điện thoại, sau đó ném nó lên giường, nhưng vừa ném lại khiến cho mình nhìn thấy quyển sổ nhỏ trên giường… sắc mặt của hắn càng xám xịt rồi.

Đầu tiên là ân oán tình thù đời trước của Nhật gia, tiếp đến lại ngay cả Nhật Hướng Dạ cũng là giả, sau đó còn sẽ có chuyện gì? Dù sao mặc kệ xảy ra chuyện gì, hắn cũng sẽ không kinh ngạc nữa rồi…

“Nguyệt Nha Nhi?”

Bạch Liên Nguyệt giật nảy mình, xoay người qua, nhìn thấy Nhật Hướng Viêm đã đứng ở cửa, hắn vội vàng ngồi lên giường, đem cuốn sách nhỏ chân tướng đó ngồi đè dưới mông, vì sợ Nhật Hướng Viêm hoài nghi, còn cố ý bày ra tư thế ngồi nũng nịu trêu ghẹo, lúc này mới hỏi: “A Viêm, làm sao rảnh rỗi đến phòng tôi đây?”

Nhật Hướng Viêm đi đến, nhàn nhạt nói: “Ta nghe thấy ngươi đang nói chuyện, dáng vẻ còn rất kích động.”

“Hm… Còn không phải thằng bé Tinh nhi kia!”

Bạch Liên Nguyệt nỗ lực phát huy một trăm phần trăm kỹ thuật diễn, lộ ra nụ cười yêu kiều, phàn nàn trả lời: “Thằng bé đó ở giới thương nghiệp vẫn là con gà con, chuyện gì cũng phải gọi điện thoại để hỏi, tức giận tôi mắng nó một trận đây!”

“Như thế à?”

Nhật Hướng Viêm tùy ý trả lời xong, đi tới bên giường, cúi đầu nhìn Bạch Liên Nguyệt, người sau bởi vì giấu diếm hai chuyện quan trọng, không nhịn được nổi lên chột dạ, đành phải mau chóng kiếm chuyện mà nói: “A, a Dạ đâu?”

“Đã mười giờ rưỡi, cho nên nó đi ngủ rồi.” Nhật Hướng Viêm vừa nói, vừa đến gần một bước, gần như muốn đụng vào chân của Bạch Liên Nguyệt.

“Oh…”

Khoảng cách càng gần, Bạch Liên Nguyệt càng chột dạ, đành phải lần nữa kéo đông xé tây hỏi: “Vậy, vậy Kyle về chưa?”

Nhật Hướng Viêm chậm rãi cúi lưng xuống, vừa cúi đầu vừa nói: “Chưa, hắn nói lỡ chuyến bay rồi, phải buổi sáng mới về được.”

“Cậu, cậu muốn làm gì?” Bạch Liên Nguyệt không nhịn được nuốt nuốt nước miếng, nghĩ thầm a Viêm tiếp theo hẳn sẽ không là muốn lấy súng kê trán hắn chứ?

“Chỉ là muốn hôn ngươi.” Nhật Hướng Viêm nhẹ nhàng trả lời, đồng thời đem mặt đến gần trước mặt của Bạch Liên Nguyệt.

Hả?

Bạch Liên Nguyệt thừ người ra, hắn nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của Nhật Hướng Viêm càng ngày càng tới gần, nhưng thái độ khác thường, trong lòng một chút cảm giác trầm mê cũng không có, ngược lại không nhịn được nổi lên suy nghĩ miên man.

Đây, đây là xảy ra chuyện gì? A Viêm lại có thể chủ động muốn hôn hắn? Mình có làm qua chuyện gì đáng được khuyến khích sao? Cho dù năm ngày qua, bản thân đúng là giống như sống trong địa ngục… a Viêm hẳn cũng không tốt bụng như vậy, như thế đã tặng hắn một nụ  hôn rồi chứ?

Đường đường là nụ hôn của Nhật Hoàng nào có giá rẻ như thế! Hay đây căn bản là một loại âm mưu nào đó… A! Nếu Nhật Hướng Dạ cũng có thể bị đánh tráo rồi, nói không chừng ngay cả a Viêm cũng là giả! Nhất định là như vậy, nếu không hắn sẽ không chủ động hôn mình.

Lúc này, Nhật Hướng Viêm đột nhiên bắt lấy cằm của Bạch Liên Nguyệt, lộ ra mỉm cười không mang chút ý cười nói: “Đúng là không chuyên tâm nhé! Ngươi đang nghĩ cái gì?”

“Er…”

Bạch Liên Nguyệt cười khan ra tiếng, thừa nhận nói: “Tôi chỉ là có chút nghi hoặc, cậu làm sao đột nhiên muốn hôn tôi?”

“Hôn ngươi còn cần lý do sao?” Nhật Hướng Viêm buông cằm hắn ra, thẳng lưng lên, nhàn nhạt nói: “Xem ra ngươi không thích, vậy thì thôi.”

Bạch Liên Nguyệt căn bản không dám lên tiếng.

“Còn có, sau này ta sẽ chú ý, không động tay động chân với ngươi, ta thế nhưng không hi vọng trên báo xuất hiện tin tức ta quấy rối thư ký.”

Cái gì? Bạch Liên Nguyệt hoảng sợ biến sắc hô: “Chờ một chút! Tôi vừa rồi là nói đùa, bây giờ lập tức bồi thường, nếu không đổi lại tôi hôn cậu cũng được!”

Hắn đứng dậy, còn chu miệng lên, vội vàng mà nhào về phía Nhật Hướng Viêm… Nhật Hướng Viêm lại khéo léo mà né sang bên cạnh, khiến người trước nhào vào khoảng không, nhất thời xấu hổ không biết nên đem hai tay đang mở rộng và cái miệng đang chu để ở đâu mới đúng.

Lúc này, Nhật Hướng Viêm lại cười nhẹ lên, cười đến Bạch Liên Nguyệt đều có chút thẹn quá hóa giận rồi. A Viêm thối tha này, căn bản chỉ là muốn trêu chọc mình sao? Đúng là tên khốn!

“Cười! Cười chết ngươi đi tên khốn kiếp này!” Bạch Liên Nguyệt oán hận chửi.

Nghe vậy, Nhật Hướng Viêm trái lại thu hồi tiếng cười, chỉ là trên mặt còn mang theo tươi cười, thở dài nói: “Xem ra ngươi đúng là Nguyệt Nha Nhi rồi.”

Bạch Liên Nguyệt sửng sốt, đây nghĩa là gì? Chẳng lẽ, a Viêm vẫn còn hoài nghi mình không phải Nguyệt Nha Nhi lúc nhỏ?

Lúc này, Nhật Hướng Viêm thê lương cười một tiếng, sau đó thấp giọng gần như không thể nghe thấy thì thào: “Vì sao bọn họ lại không phải thật đây…”

“A Viêm?” Nhìn thấy thần sắc đau buồn của Nhật Hướng Viêm, Bạch Liên Nguyệt không nhịn được vươn tay định xoa nhẹ mặt hắn.

Nhật Hướng Viêm nghiêng đầu đi, lại liếc mắt chú ý thấy quyển sổ nhỏ trên giường, mặt nghi hoặc nhấc cuốn sách, hỏi: “Đây là cái gì?”

“Huh?” Bạch Liên Nguyệt đang mê mẩn nhìn thần sắc ưu thương của Nhật Hướng Viêm, nghe thấy câu hỏi này, chỉ có tùy ý liếc mắt qua… là quyển sổ nhỏ chân tướng!

Hắn lập tức hô to rung trời: “Đó là nhật ký của tôi ~~~ không được xem!”

Nhật Hướng Viêm sửng sốt, cuốn sách nhỏ trên tay đã bị Bạch Liên Nguyệt một phát đoạt đi rồi.

“Nhật ký?”

A Viêm vậy mà thật sự không biết tồn tại của cuốn sách này… Xong rồi, xong rồi! Bạch Liên Nguyệt cầm cuốn sách, chỉ cảm giác thấy cuốn sách này so với một khối kim loại nặng nề hơn nhiều.

Hắn len lén quay đầu nhìn, Nhật Hướng Viêm quả nhiên lộ ra ánh mắt hoài nghi, nhưng lập tức lại cười ra nói: “Trong đó hẳn sẽ không là viết chuyện của ta chứ?”

Đúng là như vậy, Bạch Liên Nguyệt cố gắng đè nén chột dạ, trách móc: “Biết cũng đừng hỏi!”

Nhật Hướng Viêm lắc đầu, thở dài nói: “Thật không hiểu vì sao ngươi thích ta như vậy, ta khiến cho ngươi chịu không ít đau khổ đi?”

Nhật Hướng Viêm lập tức chịu một đòn nặng nề, cảm nhận được cảm thụ vừa rồi của Bạch Liên Nguyệt, hắn trầm mặc một hồi, mở miệng nói: “Xin lỗi, ta không nên nói như thế.”

Lại có thể xin lỗi rồi… Bạch Liên Nguyệt choáng váng. Chẳng lẽ, thật sự bị hắn đoán trúng rồi, a Viêm lại có thể cũng là giả sao?

“Không cần kinh ngạc như thế chứ?” Nhật Hướng Viêm nhìn biểu tình kinh ngạc của hắn, khó chịu nói: “Ta thỉnh thoảng cũng biết xin lỗi.”

“Phải à! Ví như xin lỗi với em trai cậu, như thế thì có nhiều.” Bạch Liên Nguyệt mỉa mai lại.

“Ta thật sự có đáng ghét như thế sao? Ta ít nhất cũng có vì chuyện năm đó, đã xin lỗi với ngươi đi?”… Hẳn là có đi? Sau khi rống xong, Nhật Hướng Viêm đột nhiên có chút không dám xác định.

“Chính là đáng ghét như thế!”

Thù mới hận cũ bốc lên trong lòng, Bạch Liên Nguyệt tức giận đến hai mắt cũng sắp phun lửa, bất chấp cuốn sổ nhỏ chân tướng trên tay, hắn ném cuốn sổ, hai tay cùng sử dụng, bóp giữ cổ Nhật Hướng Viêm, nghiến răng nghiến lợi gầm lên: “Ngươi căn bản đã không biết, ta vì ngươi rốt cuộc hi sinh bao nhiêu thứ, nếu như không phải không hạ thủ được, ta sớm đã một đao chém chết ngươi… Không đúng! Ta nhất định đem ngươi ngàn đao vạn chém, bị chết còn đau đớn hơn ta hồi đó bị ngươi quên lãng!”

“Ta hiểu…”

Nhật Hướng Viêm lộ ra nụ cười cay đắng nói: “Vì nó hi sinh càng nhiều, thì càng không từ bỏ được, đã giữ ở lòng bàn tay che chở mười sáu năm, mặc kệ như thế nào cũng không thể từ bỏ yêu nó…”

Nghe vậy, Bạch Liên Nguyệt đột nhiên có loại cảm giác khóc không ra nước mắt, ta với ngươi nói ái tình, ngươi lại so em trai với ta, mà lại còn tương tự đến đáng chết, thật sự khiến cho hắn không biết rốt cuộc nên cười, hay là nên ghen tốt hơn…

Lúc này, hai tay của Nhật Hướng Viêm đặt lên tay của Bạch Liên Nguyệt đang bóp cổ mình, sâu sắc nhìn hắn, nói: “Ta không thể từ bỏ a Dạ, Nguyệt Nha Nhi, vậy còn ngươi? Có phải mặc kệ ta muốn làm cái gì, ngươi đều sẽ cùng ta làm đến cuối?”

Bạch Liên Nguyệt nghi hoặc mà nhìn về phía Nhật Hướng Viêm, thần sắc của người sau vẫn là mang chút đau thương, chỉ có cặp con ngươi hồng ngọc kia, cho dù phối hợp với thần sắc kiểu gì, vĩnh viễn đều mỹ lệ như thế.

Hắn không biết Nhật Hướng Viêm vì sao đau thương như thế, đồng thời, cũng biết hắn thật ra vẫn là đang lợi dụng mình, nhưng, lại cũng biết, chính mình vì an ủi đau thương trên mặt hắn, có thể đồng ý bất cứ chuyện gì!

Bạch Liên Nguyệt đổi lại cầm hai tay của Nhật Hướng Viêm, nhẹ giọng nói: “Tôi hồi đó vì để nhốt cậu ở trên đảo, ngay cả mạng cũng ném rồi, tôi bây giờ ngay cả Tử Nguyệt minh cũng chưa từng bước vào một bước, cho nên, còn có chuyện gì có thể ngăn cản tôi theo ở bên cạnh cậu, thẳng đến ngày nào đó thế giới tận thế?”

Nhật Hướng Viêm trầm mặc nhìn Bạch Liên Nguyệt, giống như từ trên người hắn nhìn thấy chính mình, nếu như a Dạ hỏi mình như thế, trả lời của hắn nhất định cũng rất tương tự… Mặc dù là cảm tình hoàn toàn không giống, nhưng, cảm tình nguyện ý vì đối phương hi sinh dâng hiến lại đồng dạng chân thành.

“Cám ơn.” Nhật Hướng Viêm từ đáy lòng nói.

Bạch Liên Nguyệt lại trừng mắt, khó chịu nói: “Đừng nói như vậy, tôi lại không phải em trai cậu, tôi cũng sẽ không thích cậu cám ơn tôi!”

Nhật Hướng Viêm đột nhiên kéo một cái, kéo Bạch Liên Nguyệt vào trong lòng, sau đó ôm chặt lấy hắn.

Hành động bất thình lình khiến cho hắn giật nảy mình, rất lâu mới có thể phản ứng, nhẹ nhàng ôm lại Nhật Hướng Viêm, sau đó hắn mềm giọng nói: “Rốt cuộc là làm sao vậy?”

“Nguyệt Nha Nhi, ta muốn làm một việc.”

Nhận được trả lời này, Bạch Liên Nguyệt sửng sốt, hỏi: “Chuyện gì?”

Lúc này, Nhật Hướng Viêm chậm rãi ngẩng đầu lên, một cặp mắt như hồng ngọc phun ra ánh lửa đỏ nóng rực như nham thạch…

“Báo thù!”

7 responses »

  1. *thở dài*, Nhật Gia, thế hệ nào cũng chẳng có chút gì gọi là bình yên………(thật kì lạ, đọc đoạn của A Viêm và Nguyệt Ca, lại chỉ có thể thấy chút buồn buồn, chứ không có ý nghĩ gì về hai người này….kì lạ….)

    Reply
  2. ……lại gì nữa đây…. Nhật Hướng Viêm chẳng lẽ phát hiện ra người giả rồi….* cười khổ *….. báo thù là sao đây…….

    Reply
  3. …..*lẩm bẩm* sao tớ cứ thấy giống như Nhật Hoàng đã bít hết mọi chuyện về việc A Dạ là anh em cùng mẹ khác cha và “một số” người bị thây thế….
    thui thì cứ chờ chap sau sẽ rõ >>.<<

    Reply
  4. Aida…..
    dạo này ít lên
    lên xong thấy mọi người tám thấy sợ luôn

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: