RSS Feed

Huyền Nhật Thú – Vol5c8

[Anh em, là quá khứ không phải tương lai]

“Ngươi cuối cùng cũng về rồi!”

Bạch Liên Nguyệt sáng sớm đã chờ ở phòng khách, khi một thư ký khác của Nhật Hoàng từ mật đạo đi ra, Bạch Liên Nguyệt lập tức hô to để hoan nghênh hắn, thuận tiện nói cho hắn: “Năm ngày không có ngươi đúng là bận đến nỗi ta sức đầu mẻ trán… Không được! Ta muốn nghỉ phép ba ngày.”

Không ngờ vừa về nhà đã gặp phải vấn đề khó chưa từng gặp qua, Saar sửng sốt, chỉ có thể vừa trước tiên trì hoãn thời gian, vừa hỏi Kyle, hắn nói: “Như vậy hình như không tốt lắm, Nhật Hoàng sẽ không vui.”

Vẫn chưa nhận được trả lời của Kyle chân chính, Bạch Liên Nguyệt lại đã ồn ào nói trước: “Dù sao cũng không cần thảo luận! Hơn nữa ta đã hỏi qua a Viêm rồi. Hắn nói ta có thể nghỉ hai ngày.”

Trên mặt của Saar hiện lên thần sắc cổ quái, giống như bất đắc dĩ cũng giống như nhẫn nhịn bực tức, nhưng, hắn cuối cùng kiềm chế xuống tâm tình khác, trở lại thần sắc kiềm chế lãnh tĩnh, đây cũng là thái độ Kyle luôn bảo trì, hắn nhắc nhở: “Nhưng ngươi vừa rồi là nói nghỉ phép ba ngày?”

“Phải à!” Bạch Liên Nguyệt xòe hai tay, ra vẻ vô tội nói: “Cho nên, ta muốn nghỉ phép hai ngày, cúp một ngày, cứ như thế nhá, ba ngày sau gặp.”

Sau khi nói xong, hắn còn khẽ hát, nhấc lên vali xách tay đã sớm để ở bên chân, sau đó đi qua bên cạnh Saar, tiến vào mật đạo.

Thấy thế, Saar có chút nổi cáu mà trừng mắt nhìn bóng lưng của Bạch Liên Nguyệt, quay đầu lại, không ngờ, một đầu tóc vàng sáng rực đột nhiên chiếu vào tầm mắt của hắn, hắn giật mình, vội vàng điều chỉnh biểu tình, dùng giọng công thức hóa nói: “Chào, chào buổi sáng, Nhật Hoàng.”

“Chào, trở về thì tốt rồi.”

Nhật Hướng Viêm đang cầm một tách cà phê, hờ hững nói: “Bạch Liên Nguyệt vẫn là không được, toàn bộ đều không có tiến nhập tình hình, ta dứt khoát cho hắn nghỉ ngơi hai ngày, ngươi thì thừa dịp thời gian hai ngày này, đem một đống hỗn loạn của liên minh Thái Dương xử lý một chút, chờ hắn nghỉ ngơi về, dạy dỗ hắn lại một lần cho tốt.”

Nghe vậy, cơn tức trong lòng Saar nhất thời tăng lên không ít, trong năm ngày qua, hắn thế nhưng cũng là bận rộn đến thấu trời.

Mặc dù, vấn đề của phân bộ liên minh Thái Dương là giao cho Kyle chân chính đi làm, cũng đã cảnh cáo qua hắn, chỉ cần hắn dám giở một chút trò quỷ, liền phỏng đoán thiếu gia nhà hắn sẽ bớt đi miếng thịt nào trên người.

Nhưng, Saar cũng không dám thực sự để cho Kyle hoàn toàn xử lý, chỉ có thể đợi sau khi Kyle làm xong, hắn lại xem sơ qua một lần, xác định không có vấn đề, mới chính thức giao công văn cho cấp dưới.

Trừ cái đó ra, bản thân hắn còn phải tự đi chỉ huy nhiệm vụ truy lùng An Đặc Khiết và Ezart, hai người đó thật giống như bốc hơi, một chút tin tức cũng không tìm ra!

Vì thế, trong năm ngày này, Raines cũng không biết đã nổi nóng với hắn mấy lần rồi.

Tóm lại, mới làm thư ký của Nhật Hoàng năm ngày, hắn đã sắp phát điên rồi, đây căn bản không phải chuyện con người có thể làm… cho dù là người cải tạo cũng làm không được, thật không biết Kyle là thế nào làm được nhiều năm như vậy.

Trong nội tâm, Saar nhẫn nhịn rồi lại nhẫn nhịn, nhưng trên biểu hiện, hắn đương nhiên chỉ có thể kiềm chế lãnh tĩnh đáp lại: “Vâng.”

“Rất tốt.”

Nhật Hướng Viêm ngắn gọn trả lời xong, lại bắt đầu dặn dò công việc: “Vậy ta hôm nay cũng không làm việc nữa, tâm tình của a Dạ thoạt nhìn không tốt lắm, ta muốn cùng nó đi ra ngoài một chút, ngươi sắp xếp hành trình và bảo vệ, còn có công cụ hóa trang của ta, sau đó, nhớ tìm nơi a Dạ sẽ thích đi. Tìm nhà hàng nó thích ăn, đúng rồi! Tuyệt đối không được là nơi nguy hiểm, tránh cho nó lại phải ra tay chiến đấu, hmm… còn có cái gì đây?”

“…”

Saar dùng tới hơn một ngàn phần trăm công lực nhẫn nại, vất vả lắm mới đợi được Nhật Hoàng ngừng lại, khi còn đang suy nghĩ còn có chuyện gì chưa dặn dò, hắn lập tức nói câu “vâng, lập tức đi sắp xếp”, sau khi trả lời xong, mượn cái cớ “lập tức đi sắp xếp” này, tức tốc rời khỏi phòng khách.

Thấy thế, Nhật Hướng Viêm cúi đầu uống ngụm cà phê, cà phê vừa đặc vừa thuần vừa đắng, khiến cho hắn sau khi uống một ngụm, thỏa mãn đến thở dài một hơi, sau đó ngẩng đầu nhìn bóng lưng vội vàng rời khỏi của thư ký, hắn mỉm cười, sau đó lại cúi đầu uống một ngụm cà phê.

◊◊◊◊

“Tinh nhi?”

Bạch Liên Nguyệt liên tục gọi mấy cú điện thoại, điện thoại lại chỉ truyền tới giọng máy tính, nói cho hắn số điện thoại này hiện tại không thể liên lạc, cái này khiến cho hắn hết sức không kiên nhẫn, không biết tình hình của Bạch Liên Tinh bên kia, sẽ khiến cho hắn không biết nên dùng loại thủ đoạn nào mới chính xác nhất.

“Thằng bé này rốt cuộc đang làm cái quỷ gì? Tin vắn cũng không trả lời, hội thư thoại cũng không trả lời…” do dự một chút, thì thào: “Hẳn sẽ không xảy ra chuyện chứ…”

Hắn nhíu mày, bước chân càng thêm cấp tốc, chỉ trong chốc lát đã bước ra khỏi mật đạo, miệng mật đạo là gian công xưởng thép bỏ hoang, kỳ quái chính là, trong công xưởng thép bẩn thỉu lộn xộn, lại đậu một cỗ xe màu tím sáng bóng, cảnh tượng này thoạt nhìn đúng là hoàn toàn không tương xứng.

Thậm chí còn có một tên tài xế đã đứng ở bên cạnh cửa xe sau, vừa nhìn thấy Bạch Liên Nguyệt, hắn liền cung kính khom lưng hô: “Lão gia.”

Bạch Liên Nguyệt “uh” một tiếng làm trả lời, đi đến cạnh cửa xe, sau khi để cho tài xế mở cửa, hắn ngồi vào bên trong xe, lập tức không kiên nhẫn mở miệng hỏi: “Về đến Tử Nguyệt minh cần bao lâu?”

Tài xế cũng ngồi vào chỗ điều khiển, tận trách trả lời: “Khoảng chừng một tiếng rưỡi, lão gia, nếu ngài không ngại tôi tăng tốc độ, có thể rút ngắn đến một tiếng.”

“Lâu như vậy?”

Bạch Liên Nguyệt nhíu mày, nói: “Lúc trở về nhắc nhở ta, để cho ta nhớ đề nghị với a Viêm, đào một đường sắt cao tốc giữa nhà hắn và Tử Nguyệt minh, còn có, ta cho ngươi năm mươi phút, mặc kệ thế nào chạy đến Tử Nguyệt minh cho ta.”

“Vâng.”

Tài xế vừa đáp xong, chân ga vừa đạp, một cái hất đuôi tốc độ cao thay đổi phương hướng, sau đó ngừng lại một giây ngắn ngủi, chân ga đạp đến đáy, cái xe giống như đạn pháo phóng ra khỏi xưởng thép.

◊◊◊◊

“Ta nhất định là điên rồi, mới có thể nhúng vào vũng nước bùn này…”

Bạch Liên Tinh lẩm bẩm, cái này là hắn mấy ngày qua, không biết là lần thứ mấy nói như thế rồi.

Người trả lời hắn, lại là “bạn mới” hắn mấy ngày qua vừa mới quen biết, “Tử” của ban đặc chiến hắn dùng giọng vô cùng tức giận gầm lên: “Lải nhải cái gì chứ! Còn không mau đi?”

“Mau?” Bạch Liên Tinh tức giận nói: “Cho dù tôi mau, chẳng lẽ cậu có thể theo được sao?”

“A!”

“Làm sao vậy?” Bạch Liên Tinh đột nhiên cảm giác không ổn.

Tử trầm mặc một hồi, trả lời: “Chân phải và chân trái của tôi bị quấn lại cùng một chỗ rồi…”

“…”

Chân phải và chân trái quấn cùng một chỗ, mặc dù lời này nghe sơ qua rất quỷ dị, chẳng là, khi chỗ của hai người là một cái cửa thông gió chật hẹp, thì dường như làm cho người ta dễ hiểu hơn.

Cũng không biết là gã nào cẩn thận quá mức, đem đường của lối thông gió làm chật hẹp thì chớ, lại còn cố ý làm đến xiêu vẹo, thậm chí tăng thêm rất nhiều chướng ngại vật… Chẳng qua, hiệu quả của cái này quả nhiên rất tốt, khiến người khác muốn từ lối thông gió im hơi lặng tiếng xâm nhập vô cũng dị thường khó khăn.

Người duy nhất có thể đi qua, là Bạch Liên Tinh từ nhỏ luyện võ thuật đặc biệt chú trọng độ mềm dẻo, cộng với Tử bẩm sinh khung xương không lớn, hai người cứ như thế dưới một tiếng ra lệnh của hiệu trưởng Antonius, bị Ezart nhét mạnh vào trong lối thông gió của viện ca kịch.

Lý do đương nhiên là muốn tìm tung tích của Nhật Hướng Dạ và đám người Elian.

Mặc dù, Bạch Liên Tinh vẫn coi như là dễ dàng chui qua, nhưng một tên bị nhét vào khác, cũng chính là Tử, hắn thế nhưng cũng không thể may mắn như thế.

Hắn chỉ là khung xương nhỏ hơn đàn ông bình thường một chút, nhưng không có nghĩa độ mềm dẻo của hắn thì tốt, đụng phải khúc cong quá khó khăn, hắn vẫn phải dựa vào chỉ thị của Bạch Liên Tinh, vận dụng cơ bắp không biết cả đời này mình có dùng tới không, sau đó làm ra tư thế quỷ dị còn hơn so với yoga, mới có thể cưỡng ép chui qua.

Hai người đã ở lối thông gió này bò cả ngày, cho dù là Bạch Liên Tinh khá dễ dàng hơn cũng cảm thấy rất mệt rồi, Tử đương nhiên càng không thể chờ được muốn rời khỏi lối thông gió này, chỉ cần có thể rời khỏi đây, cho dù trước mặt có năm trăm người ngăn trở đường đi của hắn, hắn thà rằng xông lên cùng năm trăm người đó liều mạng, cũng không muốn quay lại, lần nữa chen vào cái lối thông gió trời đánh này.

Mặc dù người mắc kẹt là Tử, nhưng là, Bạch Liên Tinh so với Tử còn muốn khóc, hắn chung quy phải quay đầu nhìn một chút Tử rốt cuộc là làm sao mắc kẹt, mới có biện pháp chỉ đạo hắn nên làm sao gỡ hai chân xoắn xuýt… Ở lối thông gió chen chúc muốn chết này, “quay đầu lại” quả thực không bằng đem đầu bẻ xuống càng đơn giản hơn.

Hai người thống khổ vùng vẫy một hồi, mới cuối cùng giải quyết xong vấn đề hai chân xoắn xuýt.

Lúc này, bọn họ đã mệt đến nỗi không người nào có biện pháp nói “mau đi” rồi, hai mắt của Tử càng sắp phun ra lửa giận, gầm lên: “Chờ khi tôi đi ra ngoài, nhất định giết cái gã Ezart kia! Hắn nhét cậu còn chưa tính, mắc gì đem tôi cùng nhét vào!”

Bạch Liên Tinh thì di chuyển cái cổ gần như vượt quá chuyển động cực hạn, ngoại trừ cảm giác thấy đau nhức khó chịu, hắn thậm chí còn nghe thấy cổ vang lên rắc rắc, nghĩ đến, vài ngày sau, cổ của hắn cũng sẽ không thoải mái lắm.

Tử thở hồng hộc trong chốc lát, đột nhiên phát hiện người đằng trước không vang lên một tiếng, hắn cảm giác kỳ quái, mở miệng hỏi: “Cậu đang làm gì thế?”

“Xem điện thoại.” Bạch Liên Tinh mở điện thoại, một bên là muốn xác định thời gian hiện tại, mặt khác cũng lo lắng có bỏ lỡ chuyện gì quan trọng.

“…Cậu lợi hại!”

Tử không thể không bội phục nói: “Loại nơi quỷ quái này còn có thể xem điện thoại, tôi ngay cả di chuyển cái ngón tay cũng lười!”

Bạch Liên Tinh lại không rảnh để ý hắn, chỉ là cau mày nghe lời nhắn, bên trong là một chuỗi nói dài kèm mắng chửi của Bạch Liên Nguyệt, khiến cho hắn càng nghe càng kinh hãi ruột gan, nhưng lại không phải bởi vì mắng nhiếc của Bạch Liên Nguyệt… cái thứ này đã nghe từ nhỏ đến lớn, cũng tê liệt rồi.

Mà là nội dung Bạch Liên Nguyệt nhắc tới thực sự quá dọa người rồi.

“Sao rồi?” Tử cũng đã phát hiện không thích hợp.

Bạch Liên Tinh bất chấp trả lời hắn, vội vàng ấn điện thoại, điện thoại vừa thông, hắn lập tức kêu to: “Cha… trước tiên đừng mắng, nghe con nói đi! Nhật Hướng Dạ chưa có chết đâu! Đúng, đúng, nó chưa chết, còn sống tốt đẹp, đây là Ezart và An Đặc Khiết tận mắt nhìn thấy, cho nên, cha kêu Nhật Hoàng đừng kích động như thế!”

Tử không hiểu gì cả nhìn… Thật ra, hắn căn bản chỉ có thể nhìn thấy đế giày của người đằng trước, phải nói là “nghe” thấy lời nói dị thường kích động của Bạch Liên Tinh.

“Huh? Cha muốn truyền hình quét của quyển sách nhỏ chân tướng cho con? Đó là thứ gì… A? Nhật Hướng Dạ và Nhật Hoàng là anh em cùng mẹ khác cha? Còn có Nhật Hướng Dạ là…”

Một lát sau, Bạch Liên Nguyệt cuối cùng bàn giao xong chuyện, Bạch Liên Tinh cũng xác định đã nhận được hình ảnh, sau đó liền cúp điện thoại, có chút vô lực nói: “Đây thật sự quá chấn động rồi…”

“Chấn động cái đầu cậu!” Tử lạnh lúng nói: “Rốt cuộc bò hay không bò hả? Không bò thì sớm nói một chút, để tôi còn mau bò về.”

Cậu xác định cậu có biện pháp xoay người hoặc là bò thụt lùi ra ngoài sao? Bạch Liên Tinh cười khổ, trả lời: “Đương nhiên là tiếp tục bò! Chính là đừng mắc kẹt nữa, coi như tôi cầu cậu…”

“Cầu tôi hữu dụng sao? Cũng không phải là tôi muốn mắc kẹt!” Tử giận đến rống to: “Cậu cho rằng cả người thắt thành nơ con bướm rất vui sao?”

“Xuỵt, xuỵt! Nhỏ giọng chút, nếu như bị phát hiện thì gay go rồi.” Bạch Liên Tinh vội vàng ngăn hắn lại.

Tử trầm mặc. Vừa rồi còn không biết ai hô to “cha” trước?

Bạch Liên Tinh thở dài, rồi lạnh lùng nói: “Tóm lại, trước tiên tiếp tục bò đi, chờ sau khi ra ngoài, nếu có cơ hội… thì đại khai sát giới! Làm thịt những tên khốn đui mù kia! Lại có thể hại ta bò vào cái lối thông gió quỷ quái vừa bẩn vừa chật hẹp này, hơn nữa còn thiếu chút nữa làm cho thế giới trở lại thời kỳ băng hà!”

Nghe vậy, mặc dù Tử không biết thế giới vì sao sẽ trở về thời kỳ băng hà, nhưng hắn ít nhất nghe thấy chờ khi mình bò ra ngoài, có người phải chết! Hắn lập tức cười he he nói: “Không ngờ, cậu gã này vẫn rất hiểu chuyện mà! So với bọn Elian làm bộ làm tịch thú vị hơn nhiều!”

“Hừ! Đó đương nhiên.”

Hai mắt của Tử lóe sáng, âm trầm cười nói: “Chỉ cần sau khi chúng ta bò ra là có người phải chết… he he he! Ông đây sẽ cam tâm tình nguyện bò!”

◊◊◊◊

“Kyle nói, gần đây có cái cầu lớn rất đẹp đấy!”

Trong nhà hàng ăn cơm, món chính nóng hổi vừa mới đưa lên, Nhật Hướng Viêm động vào ăn hai miếng, liền đối với ức vịt trong khay mất đi hứng thú, hắn buông dao nĩa xuống, nhìn em trai ở đối diện bàn ăn, đề nghị: “A Dạ, lát nữa ăn cơm xong, anh đuổi hết bảo vệ đi, rồi hai anh em chúng ta đi đến cái cầu lớn đó một chút, được không?”

Trong miệng Nhật Hướng Dạ đang nhai một tảng thịt bò lớn, nghe thấy anh trai nói chuyện, nó dùng tốc độ một giây nhai mười cái đem tảng thịt bò trong miệng nhai nát rồi nuốt vào, sau đó mới nghiêng đầu nhìn anh trai, lo lắng nói: “Nhưng mà, gege, như thế không phải rất nguy hiểm sao?”

Lại nhìn Nhật Hướng Viêm, hắn đang mang cái kính mát rất lớn, mặc áo khoác dài, ngay cả tóc vàng luôn luôn sáng chói cũng bị tóc giả màu đen che phủ, ngoài ra, khách ở mấy bàn chung quanh bọn họ căn bản đều là bảo vệ đóng giả, ngay cả ra ngoài ăn cơm đều phải hóa trang và lớp lớp bảo vệ, mới có thể đảm bảo an toàn của Nhật Hoàng, đuổi bảo vệ chắc chắn là chuyện không thể nguy hiểm hơn.

“Nhưng em sẽ bảo vệ anh, không phải sao?” Hắn cười nói.

Nhật Hướng Dạ gật đầu, trả lời: “Đúng thế! A Dạ nhất định sẽ bảo vệ gege.”

“Như vậy không có gì phải lo lắng nữa.” Nhật Hướng Viêm vươn tay, cười nói: “Mau ăn đi! Lát nữa sẽ cùng gege đi tản bộ.”

“Được.” Nhật Hướng Dạ lại cúi đầu điên cuồng ăn.

Nhật Hướng Viêm mỉm cười nhìn em trai ăn cơm, bản thân hắn lại ngay cả một chút cũng không có ăn, chỉ là gọi phục vụ, yêu cầu hắn mang lên một ấm cà phê, cà phê đen.

Nghe thấy ba chữ cà phê đen, Nhật Hướng Dạ ngẩn người. Nhật Hướng Viêm có chút xấu hổ cười cười, nho nhỏ cầu khẩn: “Hiếm khi ra ngoài ăn cơm, a Dạ em cứ để cho anh uống một lần đi!”

Nhật Hướng Dạ lặng đi một chút, mới cười nói: “Được rồi! Đúng là không thể làm khó anh.”

Không lâu sau, phục vụ đã mang lên ấm cà phê đen, Nhật Hướng Viêm không thể chờ được liền uống một ngụm, vừa uống xong, lập tức liền cảm thấy dạ dày của mình âm ỷ đau, hắn vừa rồi căn bản không có ăn bao nhiêu, hơn nữa tối qua cũng thực sự uống quá nhiều cà phê rồi.

Mặc dù, dạ dày âm ỷ đau, nhưng mâu thuẫn chính là, hắn lại cảm giác tốt hơn nhiều, thậm chí lại uống thêm một ngụm, muốn cho dạ dày càng đau thêm một chút, để chuyển đi đau đớn ở nơi khác…

Dạ dày có đau đớn cũng không so được với đau lòng!

“Gege?”

Nhật Hướng Viêm sửng sốt, ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy Nhật Hướng Dạ đang lo lắng nhìn mình, hắn trong lòng giật mình, vội vàng hỏi: “Làm sao vậy?”

“Gege, anh thoạt nhìn dáng vẻ hình như không quá thoải mái.”

Nhật Hướng Viêm thở dài rồi nói: “Xem ra đúng là có chút quen cà phê thêm sữa rồi, vừa uống đến cà phê đen, trái lại cảm thấy có chút đắng.”

“Thì ra là như thế, vậy gọi phục vụ giúp anh lấy sữa đến đi?” Nói xong, Nhật Hướng Dạ liền muốn vẫy tay gọi phục vụ tới.

“Không, không!” Nhật Hướng Viêm vội vàng ngăn cản nó, nói: “Chỉ là một chút đắng mà thôi, anh vẫn muốn tiếp tục uống cà phê đen.”

Nhật Hướng Dạ do dự một chút, vẫn là nói: “Thôi được rồi!”

Lấy tốc độ ăn cơm của Nhật Hướng Dạ, khi hai người đứng lên muốn rời khỏi, cũng chẳng qua mười mấy phút mà thôi.

Nhật Hướng Viêm cầm lấy di động, gọi một cuộc điện thoại cho Kyle, muốn hắn ra lệnh cho mọi bảo vệ đều không được đi theo.

“Nhưng Nhật Hoàng…”

“Có a Dạ đi theo ta, không vấn đề.” Nhật Hướng Viêm không kiên nhẫn nói.

“… Vâng.”

Cúp điện thoại, Nhật Hướng Viêm quay đầu đi, mỉm cười với em trai nói: “Đi thôi! A Dạ.”

“Được.” Nhật Hướng Dạ cười hi hi trả lời.

Hai người cứ như thế đi ra khỏi phòng ăn, bởi vì cái cầu đó dùng mắt thường đã có thể nhìn thấy, cho nên hai người thậm chí không có gọi xe, mà là trực tiếp đi bộ qua.

Mặc dù bây giờ là mùa hè, phỏng chừng bởi vì là ban đêm, đồng thời gần đây lại có nhánh sông, cho nên cảm giác hết sức mát lạnh, ngẩng đầu nhìn, lại là đúng lúc trăng tròn.

Nhật Hướng Viêm thở dài, cảm thán nói: “Rất lâu không có đi bộ như thế rồi, cảm giác còn rất thoải mái, sớm biết vậy, hẳn nên cùng em ra ngoài đi dạo nhiều một chút mới phải.”

“Sau này gege vẫn có thể cùng a Dạ ra ngoài đi dạo nhiều hơn mà! Như vậy đối với sức khỏe của gege cũng rất tốt.” Nhật Hướng Dạ cười hi hi nói.

“Nói cũng phải.” Nhật Hướng Viêm nhàn nhạt cười trả lời.

Hai người yên lặng đi một hồi, Nhật Hướng Viêm cũng không lên tiếng nói chuyện nữa, Nhật Hướng Dạ thì tò mò hết nhìn đông tới nhìn tây, bận rộn đến mức không rảnh nói chuyện.

Nhật Hướng Viêm chỉ là thỉnh thoảng mang mỉm cười nhìn em trai, thời gian khác hình như có chút rơi vào trầm tư, thậm chí là ngẩn ngơ nhìn ánh trăng trên bầu trời.

“Gege?”

Nhật Hướng Viêm sửng sốt, hồi thần lại, nhìn Nhật Hướng Dạ vẻ mặt đang tò mò, hắn cười hỏi: “Làm sao vậy?”

“Gege, anh đang ngẩn ngơ cái gì?” Nhật Hướng Dạ chỉ phía trước nói: “Đã đến cầu rồi!”

Thì ra đã tới rồi sao? Nhật Hướng Viêm sửng sốt, thật sâu mà nhìn khuôn mặt đáng yêu của em trai một cái, sau đó mới nói: “Vậy chúng ta đi lên đi!”

“Được.” Nhật Hướng Dạ trước tiên đã nhảy lên đi.

Cái cầu này thật ra là để cho xe cộ đi, nhưng hai bên cũng có thiết kế đường cho người đi bộ, phía dưới là một nhánh sông, cho nên vừa đến mặt cầu, cảm giác không khí xung quanh càng mát lạnh, gió thậm chí lớn đến gần như thổi bay ngang tóc giả dài màu đen của Nhật Hướng Viêm.

Nhật Hướng Viêm có chút khó chịu mà kéo tóc, cuối cùng dứt khoát đem tóc giả gỡ xuống, lộ ra đầy đầu tóc vàng sáng chói, sau đó hắn đem tóc giả tiện tay ném ở bên cạnh, rồi mới đi lên cầu, Nhật Hướng Dạ lúc này đã sớm ở trên cầu nhảy lung lung, khuôn mặt vui vẻ tràn ngập tươi cười.

Nhật Hướng Viêm cũng cười, hắn hỏi: “A Dạ, em thích sao hay là ánh trăng đây?”

Nhật Hướng Dạ ngẩng đầu nhìn bầu trời, suy tư trong chốc lát, mới cười trả lời: “Thích sao.”

“Thì ra là thế, vậy chúng ta đi đến một nơi tối một chút, sao sẽ càng rõ đấy!”

“Được…”

Nhật Hướng Dạ thích thú trả lời đến một nửa, nhưng ngừng lại, đột nhiên nhào về phía Nhật Hướng Viêm, hai người té lăn trên mặt đất, Nhật Hướng Dạ cúi đầu nói câu: “Có kẻ địch, gege đừng đứng lên”, nó nhìn về phía Nhật Hướng Viêm vừa rồi đứng, ở đó bây giờ đứng một người bịt mặt.

Nhưng tiếp đến, lại lục đục có ba, bốn người bịt mặt từ dưới cầu nhảy lên.

Nhật Hướng Dạ vừa nhìn, phán đoán tình huống bất lợi, phương pháp xử trí tốt nhất là mang Nhật Hướng Viêm chạy trốn, cho nên nó nắm lấy cánh tay của Nhật Hướng Viêm, đang định ôm lấy hắn chạy trốn, nhưng lại nhận thấy tiếng vang sau lưng, nó quay đầu nhìn, phía sau cũng là ba gã người bịt mặt.

“Các ngươi muốn làm cái gì?” Nhật Hướng Viêm quát khẽ.

Chính diện số người nhiều hơn, nhưng cách bảo vệ trong nhà hàng gần hơn; phía sau số người ít hơn, nhưng đường chạy trốn không tốt; lựa chọn nhảy sông gạt bỏ, thể trọng quá nặng, không thể nổi lên mặt nước bảo vệ Nhật Hướng Viêm; lựa chọn bay gạt bỏ, thời gian triển khai cánh không đủ…

Chip tức tốc làm ra phán đoán tốt nhất: đến quốc lộ bên cạnh đoạt xe lái về nhà hàng!

Nhật Hướng Dạ tức tốc kéo lấy tay của Nhật Hướng Viêm, sau đó phóng về phía quốc lộ, hắn phản ứng không kịp, bị kéo đến lảo đảo một chút, suýt nữa té xuống đất.

Lúc này, người bịt mặt đã đi tới trước mặt bọn họ, thậm chí ngay cả vũ khí cũng rút ra rồi, Nhật Hướng Dạ cũng chỉ có thể đỡ công kích trước rồi tính sau, nó vươn móng tay sắt thép, bắt đầu cùng đối thủ đánh.

Đối thủ mặc dù chưa chắc mạnh hơn nó, nhưng lại cũng không yếu, nhất là người bịt mặt đầu tiên xuất hiện, thực lực của hắn mạnh gần như có thể cùng Nhật Hướng Dạ đơn đánh độc đấu, hơn nữa còn có thể trong thời gian ngắn không bị rơi xuống hạ phong.

Huống chi, đối thủ bây giờ là bảy người, những người khác tuy không phải đều mạnh như thế, nhưng lại chiếm ưu thế số người. Mặc dù, thế công trên tay Nhật Hướng Dạ nhanh đến chỉ có thể nhìn thấy bóng tay màu xám và móng tay sáng bạc, nhưng, chân của nó lại luôn chưa từng di động qua vị trí, cũng không thể di động vị trí… Nó không thể rời khỏi bên cạnh Nhật Hướng Viêm.

Không thể di động vị trí đối với nó đúng là bất lợi lớn, đây khiến cho ưu thế trên tốc độ của nó hoàn toàn không thi triển được.

Mặc dù tình huống thoạt nhìn rất gay go, nhưng lúc này, Nhật Hướng Viêm đã sớm đang gọi điện thoại cầu chi viện, mà Nhật Hướng Dạ… phải nói là DSX, cũng đã sớm đem hình ảnh truyền cho Raines, thỉnh cầu chi viện.

Một phút đồng hồ, sợ rằng vẫn không cần nhiều thời gian như thế, chi viện sẽ đến rồi.

Mà bất kể là ai, bất kể có bao nhiêu người, đều không thể trong một phút đánh bại DSX.

Lúc này, Nhật Hướng Viêm Đột nhiên đứng lên, trên tay hắn cầm khẩu Derringer, không nói lời nào liền bắn về hướng kẻ địch xung quanh.

“Ngồi xuống…”

DSX chỉ cảnh cáo đến một nửa, một người bịt mặt đã bắt được Nhật Hướng Viêm, đao năng lượng trên tay để ở cổ Nhật Hướng Viêm, người bịt mặt giọng điệu bằng phẳng nói: “Dừng tay, nếu không sẽ giết hắn.”

DSX lập tức ngừng tay, nhưng những người khác lại không có, ba, bốn thanh đao kiếm năng lượng đâm vào thân thể của nó, còn có vô số đạn bắn quét qua…

“A Dạ!” Nhật Hướng Viêm đau lòng kêu to.

Lúc này, tên người cải tạo mạnh nhất kia đột nhiên tiến lên ôm lấy DSX, sức lực vậy mà lớn đến ngay cả DSX đều không thể vùng vẫy.

Lúc này, tên người bịt mặt bắt được DSX rống với mọi người: “Rút lui!”

Nói xong, hắn cứ ôm lấy DSX, sau đó từ trên cầu nhảy xuống, những người bịt mặt còn lại cũng nhảy xuống theo.

“Không!”

Nhật Hướng Viêm vội vàng lao tới bên cầu, nhoài người trên lan can, cúi đầu nhìn, lại chỉ nhìn thấy gợn sóng trên mặt nước, hắn đứt hơi khản tiếng rống to, giống như là muốn trút hết mọi đau khổ mấy ngày qua của mình.

“A Dạ!”

Mặt hắn hướng xuống, nhoài người trên lan can cầu, không ngừng phát ra tiếng nghẹn ngào…

Nhưng, nếu có người có thể nhìn thấy mặt của Nhật Hướng Viêm lúc này, họ nhất định sẽ rất kinh ngạc mà phát hiện, trên mặt của Nhật Hướng Viêm đừng nói là bi thương, hắn căn bản không có bất cứ biểu tình gì, chỉ có đôi mắt đang tràn ngập thần sắc phẫn nộ, cùng với ánh mắt lúc hắn cùng Bạch Liên Nguyệt nói muốn báo thù giống nhau như đúc.

Sau khi lại cố ý phát ra vài tiếng nghẹn ngào, Nhật Hướng Viêm im ắng mà cười lạnh.

Sai rồi! Hoàn hoàn toàn toàn sai triệt để.

A Dạ căn bản không thích sao hay là ánh trăng, nó thà rằng ở dưới đèn neon của đô thị lớn, cũng không muốn đi đến nơi tối đến có thể nhìn thấy sao và ánh trăng, bởi vì nó từ nhỏ ghét bóng tối!

“Nhật Hoàng!”

Lúc này, Saar mang theo số lượng bảo vệ đông đảo, vội vội vàng vàng xông đến, vừa nhìn thấy Nhật Hướng Viêm, hắn liền thở phào nhẹ nhõm, nói: “Ngài không sao là tốt rồi.”

“Kyle…”

Nhật Hướng Viêm ngẩng đầu lên, sau đó đột nhiên ôm lấy Saar, người sau giật nảy mình một cái, vội vàng an ủi nói: “Chúng tôi lập tức đi tìm Nhật Hướng Dạ thiếu gia, cậu ấy sẽ không sao, ngài đừng lo lắng…”

“Ngươi biết, ngươi làm sai rồi không?”

Nhật Hướng Viêm đột nhiên áp sát bên tai hắn, nhẹ giọng nói một câu này, khiến cho người sau ngẩn người, mình đã làm sai cái gì?

“Cho dù ta có nguy hiểm, Kyle tuyệt đối sẽ không tự mình tới, bởi vì hắn biết mình ở hiện trường cũng vô dụng, ngược lại sẽ khiến cho chính hắn phơi ở dưới nguy hiểm. Cho nên, khi vừa nghe thấy ta có khả năng xảy ra chuyện, thân là “Kyle”, chuyện ngươi nên làm là đem chính mình ẩn trốn, sau đó chỉ huy mọi người ổn định thế cục mới đúng.”

Nhật Hướng Viêm dùng giọng nhiệt tình dị thường nói: “Bây giờ ngươi biết, ngươi đã làm sai cái gì chưa? “Saar”?”

Nghe đến đây, một cỗ cảm giác sởn gai ốc bao phủ Saar…

Ban đêm, sông được ánh trăng chiếu đến phát sáng lấp lánh, sóng gợn lóng lánh, hết sức mỹ lệ, thế nhưng đường cho người đi bộ hai bên bờ sông lại do thiếu quản lý mà cỏ dại mọc thành bụi, cho nên cảnh đẹp như thế, lại không có lấy nửa người đi đường nghỉ chân ở đây xem ngắm… Nhưng đúng lúc thích hợp làm những chuyện trộm gà bắt chó.

Ví như, sau khi làm xong chuyện xấu nhảy sông bỏ chạy, lợi dụng chỗ này lên bờ.

Mặt sông yên ả đột nhiên bị phá vỡ, một người to cao từ dưới sông lao lên, khiến cho tiếng nước ào ào rung động, may là gần đây một người cũng không có, mới không dọa đến người khác.

Người cao to lướt nước tới bờ sông, sau khi lên bờ, liền uể oải nằm trên đống cỏ dại, bộ dạng thở không ra hơi, trên mặt còn bị một bộ mặt nạ che khuất, hắn một phát cởi mặt nạ ẩm ướt xuống, khuôn mặt phía dưới bất ngờ chính là Ezart đã mất tích mấy ngày nay.

Ezart sau khi hổn hển vài cái, từ trong túi móc ra điện thoại, may là cái điện thoại này đã sớm dùng túi nhựa không thấm nước gói lại rồi, nếu không ngâm ở trong nước lần này, vẫn còn dùng được mới là chuyện lạ.

Sau khi một phát xé rách túi nhựa gọi một cuộc điện thoại, điện thoại vừa thông, hắn lập tức nói: “Này! Bên tôi làm xong rồi, bên ông thì sao?”

Nghe xong mấy câu nói của đối phương, Ezart “hm” một tiếng nói: “Chip lấy được rồi, chẳng qua đã ngâm nước, không sao chứ? Không sao thì được… Được rồi! Tôi bây giờ về ngay… sẽ lấy chip trở về mà! Ông đúng là rất dài dòng đấy! An Đặc Khiết “lão cha”!”

… Không được gọi ta là lão cha!

Trong điện thoại truyền đến tiếng kêu to đủ để khiến cho người điếc tai, Ezart lập tức cầm điện thoại ra xa, tiếng kêu to này kêu đến khiến cho hắn cũng ù tai rồi, hắn không chịu yếu thế, dùng sức mà gào lại một câu “Vậy cứ như thế đi” vào lỗ trò chuyện, sau đó liền cúp điện thoại.

Cúp điện thoại, hắn cũng không có như hắn nói nhanh chóng đi về, mà là lẳng lặng nằm bất động trên cỏ dại.

“Xem ra có một trận ngon lành có thể đánh rồi, chỉ còn lại a Dạ cái tên này…”

Thì thào đến đây, hắn nhìn ánh trăng tròn kia trong bầu trời đêm, ánh sáng màu bạc và tóc bạc của Nhật Hướng Dạ hết sức giống nhau, không nhịn được gãi gãi mặt, lại phát ra một hồi lẩm bẩm.

“Cậu thằng nhóc này thế nhưng đừng chỉ còn lại có linh kiện mới được, nếu không ông anh cậu thật sự muốn phát điên rồi!”

◊◊◊◊

Dưới đất viện ca kịch

Raines đột nhiên đứng lên, sắc mặt xanh mét nhìn màn hình lớn trước mắt, hình ảnh của màn hình đã dừng ở hình ảnh Nhật Hướng Viêm đau khổ gào to, đồng thời dưới màn hình có cái vạch phân cách, tiêu đề là vạch trạng thái của DSX.

Lúc này, vạch trạng thái của DSX hiện ra một mảnh màu xám, phía trên còn có ba chữ lớn màu đỏ: “Đã hủy hoại”.

DSX lại có thể bị hủy rồi!

Tình huống xảy ra bất ngờ khiến cho hắn kinh hãi không thôi, nhất thời sắc mặt âm trầm bất định, có chút không chắc phương pháp, không biết tiếp theo nên làm thế nào. Hắn nôn nóng mà đi tới đi lui, chậm chạp không thể quyết định… cuối cùng, hắn vẫn ngừng bước chân, nhìn trên màn ảnh, vẻ mặt đau khổ đó của Nhật Hướng Viêm.

“Con của ác ma đáng hận, luôn nhiều lần mang đến đau khổ cho Viêm nhi!” Raines phẫn nộ đến gần như có thể từ trong mắt phun ra lửa giận.

“Cho dù thế nào, đều không thể để cho đứa con của ác ma kia trở về làm hại Viêm nhi.”

Cho nên dứt khoát một lần cho mãi mãi…

Giết chết Nhật Hướng Dạ!

3 responses »

  1. hơ….. gay cấn rồi đây…..
    mà nếu đem lập luận ở trong MKS áp dụng vào truyện này… thì ban đầu NHV đã đào mấy cái đường hầm, giờ BLN lại đào thêm một cái đường sắt cao tốc ngầm….. nếu như mấy người như BLN hay NHV đều đào một cái đường hầm như thế…. ko bik thế giới đã rỗng đến mức nào nhỉ….. =.=

    Reply
  2. ………………….

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: