RSS Feed

Huyền Nhật Thú – vol5c10

[100000000… yêu, không có giá cả có thể so sánh]

Bốn người liều mạng chiến đấu, sớm đã không biết thời gian qua bao lâu, cũng phân không rõ rốt cuộc cửa phòng còn có hay không mở ra, có hay không người cải tạo tiến thêm vào… Bọn họ chỉ có thể không ngừng chiến đấu rồi chiến đấu.

Dù cho bốn người đều mệt mỏi không chịu nổi rồi, bao gồm Nhật Hướng Dạ về sau mới gia nhập chiến cục, nó chẳng những phải cùng người cải tạo chiến đấu, cũng phải cùng chip trong đầu chiến đấu, chip không ngừng, không ngừng cảnh cáo nó, hành động bây giờ của nó vi phản mệnh lệnh nghiêm trọng, muốn nó lập tức dừng lại.

Đau quá… đầu đau quá!

Nếu có thể dừng lại chiến đấu, động tác tiếp theo của Nhật Hướng Dạ sợ rằng chỉ sẽ là ôm đầu hét lên rồi hét lên.

Nhưng, nó tuyệt đối không thể ngừng lại, chỉ cần liếc nhìn qua ba người Elian, đau đầu của nó liền căn bản chỉ là chuyện nhỏ.

Ba người Elian sớm đã máu tươi đầm đìa rồi. Ngay từ đầu là Eloise tốc độ không nhanh thương thế nặng nhất, nhưng khi người cải tạo càng ngày càng nhiều, nhiều đến mức độ không thể thi triển thân pháp, trái lại là thương thế của Elian và Eli bắt đầu nặng thêm rồi, phương thức chiến đấu của bọn họ là lấy tốc độ thủ thắng, sau khi thiếu đi tốc độ, căn bản chỉ có thể miễn cưỡng phòng ngự, mà cái gọi là phòng ngự, cũng chỉ là cố sức giảm thiểu bị thương và giảm nhẹ thương thế mà thôi.

Đột nhiên, Eli khẽ kêu một tiếng, ba người lo lắng quay đầu liếc một cái, lại phát hiện tay trái của Eli từ khuỷu tay trở xuống toàn bộ đều biến mất rồi, máu tươi giống như mở vòi nước chảy xuống.

Thấy thế, ngoại trừ Eli, ngay cả Elian và Eloise cùng đều hoảng loạn một chút, mà một chút hoảng loạn này, ở trong chiến tranh loạn lạc như vậy, lại đủ chí mạng rồi.

Khi ba người tuyệt vọng mà nhìn đông đảo vũ khí sắp rơi xuống người mình… Tóc phát sáng quấn quanh lên tay chân của kẻ địch, sau đó một hơi chặt đứt.

“Đi đến góc!”

Nhật Hướng Dạ dùng tóc năng lượng mạnh mẽ đột phá một con đường, sau đó túm lên Eli sau đó liền hướng về phía góc, hai người khác đương nhiên lập tức theo chỉ thị của nó vọt đến trong góc phòng.

“Eloise, giúp Eli cầm máu. Elian-ge, bảo vệ hai người bọn họ.”

Nhật Hướng Dạ nhét Eli vào góc, vừa hét như thế, vừa xoay người qua, đứng ở phía trước nhất của ba người, vừa cùng người cải tạo đuổi tới bắt đầu chiến đấu.

Mặc dù, thương thế của nó cũng không nhẹ, nhưng nó biết, mình nhất định so với bọn Elian chống đỡ được lâu hơn, bởi vì nó không phải người bình thường, nó và tất cả người cải tạo trước mắt giống nhau, dù cho mất đi tay, mất đi chân, mất đi nửa thân dưới, chỉ cần có chip và bộ phận nào đó tồn tại… đều có thể chiến đấu!

Điều trở ngại duy nhất là nguồn năng lượng, sau khi nó chiến đấu lâu như thế, lại gắng gượng dùng tóc năng lượng, dẫn đến nguồn năng lượng dự trữ giảm mạnh, ước lượng chỉ còn một phần mười phân lượng mà thôi, lúc trước khi nguồn năng lượng thấp hơn 1/2, nếu như không có bất cứ nguy hiểm gì, nó sẽ trực tiếp ngủ, chỉ là bây giờ lại không thể ngủ.

May là, cho dù có mệt, chỉ cần nó không hạ mệnh lệnh đình chỉ với chip, nó liền có thể liên tục, liên tục chiến đấu… cho đến khi thân thể hoàn toàn bị hủy diệt mới thôi. Nó trước giờ chưa từng cảm thấy may mắn như thế, mình là người nửa máy.

Chiến đấu không ngừng duy trì, mà Nhật Hướng Dạ biết, nếu còn không ngừng lại chiến đấu, nhiều lắm là mười phút nữa, sợ rằng thời khắc mình chết sẽ tới rồi…

Nhìn thấy thương thế của Nhật Hướng Dạ, ba người khác lại một chút biện pháp cũng không có, Eli sớm đã do mất máu quá nhiều mà bất tỉnh rồi, Eloise muốn đứng lên giúp nó, nhưng không biết là quá mệt mỏi hay là mất máu, hoặc là thương thế trên chân quá nặng, cô căn bản là đứng không nổi.

Elian thì sớm đã đem vũ khí vung rất nhanh, để bảo vệ Eli và Eloise còn có chính mình, cho dù như thế, nhưng ba người bọn họ vẫn không ngừng chịu thương, bởi vì người cải tạo thực sự quá nhiều, cho nên hắn cản bản vô lực đi giúp Nhật Hướng Dạ.

“Làm ơn, người nào đó mau tới cứu cậu ấy…” Eloise không nhịn được khẽ khóc lên.

Cửa phòng lần nữa mở ra, nhưng bốn người bên trong sớm đã không để ý nữa, mặc kệ còn có bao nhiêu người cải tạo sắp tiến vào cũng không có khác biệt, dù sao, bọn họ thậm chí đã không còn biện pháp giải quyết người cải tạo bên trong rồi.

“Wow! Người bên trong còn muốn nhiều hơn bên ngoài!”

Giọng nói này thật giống Nhật Hướng Dạ… bọn họ sửng sốt, ngoài chiến đấu, còn dùng đuôi mắt liếc cửa.

Người đứng ở cửa bất ngờ chính là “Nhật Hướng Dạ”.

Tình huống này khiến cho người trong phòng đều biến sắc… là DSX! Cái này đúng là xong hết rồi…

“DSII! Tình huống thế nào?”

Bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng rống to, “Nhật Hướng Dạ” ở cửa lộ ra vẻ mặt suy tư, giọng điệu có chút ngây thơ trả lời: “Hm~ thoạt nhìn chỉ cần thêm năm phút nữa, bọn họ sẽ chết sạch rồi đó!”

“Ta choáng!”

Một đôi tay to đẩy “Nhật Hướng Dạ” ở cửa, sau đó xuất hiện một chàng trai cường tráng, bên trái mặt còn có hình xăm rồng, hắn không chút khách khí mà rống to vào trong phòng: “A Dạ? Elian? Các cậu vẫn chưa chết chứ?”

Bốn người trong phòng chừng như không dám tin, lại có thể, có thể là Ezart!

“Woa!” Ezart nhìn thấy bộ dạng người chen người trong phòng, dùng giọng khó có thể tin nói: “Hiện tại là sao? Đồ hộp cá mòi đều cũng không nhồi như vầy đi… Quên đi! DSII, còn có mấy gã phía sau kia, chúng ta lên thôi!”

Mấy gã phía sau? Người trong phòng sửng sốt, nhưng lại lập tức nhìn thấy sau lưng Ezart xuất hiện cả một dãy người bịt mặt, phía sau người bịt mặt còn có một khuôn mặt quen thuộc đang sợ bóng sợ gió, mang một bộ mắt kính nhỏ, tiêu chuẩn đặc trưng này khiến cho bốn người vừa liếc một cái liền nhận ra… là An Đặc Khiết tiên sinh!

Sau khi dấy lên hi vọng sinh tồn, lúc này, Ezart, DSII và những người bịt mặt sau lưng bọn họ cũng gia nhập chiến cục, buộc đông đảo người cải tạo không thể không quay đầu đối phó bọn họ, điều này khiến cho áp lực của Nhật Hướng Dạ và Elian giảm lớn, tình huống nhất thời không còn nguy cấp như thế nữa.

Có thêm Ezart và DSII củng cố, người bịt mặt hình như cũng mạnh mẽ hơn người cải tạo trong phòng, cho nên người cải tạo trong phòng bắt đầu giảm mạnh, đây cũng khiến cho tinh thần của mọi người càng phấn chấn, động tác vung vũ khí cũng nhanh nhẹn hơn rất nhiều…

“Ôi trời ơi!”

Lúc này! An Đặc Khiết đột nhiên kinh hô một tiếng, sau đó, hắn vậy mà bất chấp nguy hiểm của vũ khí năng lượng đang vung vẩy chung quanh, kiên quyết vọt đến bên cạnh DSII.

Mọi người sửng sốt, nhìn về phía cửa, cửa lại xuất hiện càng nhiều người cải tạo, chỉnh tề xếp thành một đoàn rồi lại một đoàn, chỉ thấy bên ngoài hoàn toàn bị người cải tạo chiếm cứ rồi, căn bản đếm không nổi rốt cuộc số lượng có bao nhiêu…

Elian hít một hơi, thì thào: “Đây căn bản là chi quân đội!”

“Các người vì sao không mang thêm nhiều người một chút?” Hắn không nhịn được lớn tiếng phàn nàn với những người chi viện.

“Cậu cho rằng đơn giản như thế à?”

An Đặc Khiết trốn ở bên cạnh DSII thò đầu ra, tức giận nói: “Bọn ta thế nhưng là rút chip của DSX, để cho DSII giả trang, sau đó vừa lại đổi tên hiện thị của chip, mới có thể miễn cưỡng giả làm DSX và người cải tạo bên cạnh nó, sau đó trà trộn tiến vào, chỉ là mang thêm một ít người cải tạo đời mới một chút mà không kinh động thủ vệ ở cửa đã là rất miễn cưỡng rồi.”

“Vậy bây giờ làm sao đây?” Đánh một trận rồi lại đánh, Elian mệt mỏi chịu không nổi thật sự vô lực suy nghĩ thêm rồi.

“Làm sao đây? Thì đánh chứ sao!”

An Đặc Khiết có chút vô lực nhìn quân đội trước mặt, thì thào: “Chỉ hy vọng Nhật Hướng Viêm đến kịp mang người đột phá phòng tuyến của viện ca kịch, ngàn vạn lần đừng đến trễ một bước, đến giúp chúng ta nhặt xác à…”

Đánh?

Mọi người nhìn biển người cải tạo trước mặt, trong lòng đã sớm lạnh một nửa, nào còn đánh nổi.

Nhưng, người cải tạo cũng sẽ không bởi vì bọn họ không động thủ, thì không động thủ với bọn họ, bọn chúng bước đều nhịp, từng bước đến gần bọn họ…

Mọi người ở đây đều chuẩn bị tâm lý, sợ rằng tiếp đến lại là một phen chiến đấu tuyệt vọng, lúc này cửa đột nhiên truyền đến một tiếng rống to.

“Dừng tay! Toàn bộ dừng tay cho ta!”

Sau tiếng rống, người cải tạo toàn bộ đình chỉ bất động, thậm chí còn có mấy người cải tạo bởi vì Ezart và Elian không kịp thu tay, cho nên liền lấy tư thái nghiêm mà bị đánh té trên đất.

Mọi người mặt đối mặt xem, nhìn về hướng người phát ra tiếng rống.

“Raines?”

Nhật Hướng Dạ và đám người Elian kinh ngạc không thôi, không dám tin lại là Raines hô dừng người cải tạo, bởi vì, không phải là hắn hạ mệnh lệnh muốn người cải tạo giết bọn họ sao?

Trái lại là An Đặc Khiết và Ezart về sau mới đến thì một chút cũng không kinh ngạc. Bọn họ đã nhìn thấy Bạch Liên Tinh và Tử ở sau lưng Raines, hai người kia thế nhưng là bị Ezart nhét mạnh vào trong lối thông gió, cho nên bọn họ một chút cũng không ngạc nhiên, chỉ có cảm giác thở phào một hơi.

Sợ rằng Raines là đã biết chân tướng, cho nên vội vàng tới đây ngăn cản người cải tạo giết con ruột của mình đi!

Lúc này, Raines đi đến, bước chân có chút do dự, nhưng vẫn thẳng tắp đi về phía Nhật Hướng Dạ, hắn vừa đi, vừa đánh giá dung mạo của Nhật Hướng Dạ. Nhật Hướng Dạ một chút cũng không giống hắn, trái lại Nhật Hướng Viêm cùng hắn lại là mười phần tương tự, nhưng điều này không đại biểu quan hệ huyết thống giữa bọn họ.

Bởi vì, La Diệp và hắn mặc dù là anh em khác mẹ, nhưng lại đều kế thừa tướng mạo của cha, hai người bọn họ vốn lớn lên rất giống nhau, cho nên Nhật Hướng Viêm giống mình… Đại biểu nó cũng giống La Diệp.

Tướng mạo của Nhật Hướng Dạ và mẹ của nó gần như là giống nhau đúc.

Raines đột nhiên có loại cảm giác may mắn, nếu như không phải Nhật Hướng Dạ lớn lên rất giống cô ấy, làm cho mình thế nào cũng không hạ thủ giết nó được, sợ rằng mình hiện tại sớm đã không có con rồi.

Hắn đi tới trước mặt Nhật Hướng Dạ, nhìn nó, không nhịn được nói ra khỏi miệng: “May là con rất giống mẹ của con…”

Elian vọt tới trước mặt Nhật Hướng Dạ, rống to với Raines: “Ông lại muốn làm cái gì? Không được đánh cậu ấy nữa!”

Raines có chút hoảng loạn nói: “Ta  sẽ không đánh nó! Huyền Nhật… Không! Dạ nhi, con là con trai của ta, là con trai chân chính của ta!”

Nghe vậy, Nhật Hướng Dạ ngây ngẩn. Mặc dù, kết quả chính nó kiểm tra gene xác thực như thế, nhưng cha sớm đã không dùng “thời gian” để lật đổ cái kết quả này rồi sao?

“Cái này hết thảy đều là báo thù của mẹ con!”

Nhìn thấy thần sắc mù mờ của Nhật Hướng Dạ, Raines sốt ruột mà đẩy Elian ra, người sau chần chờ một chút, tiếp theo lại bị An Đặc Khiết kéo sang một bên, hắn đầu đầy sương mù mà nhìn An Đặc Khiết, người sau nhỏ giọng nói: “Xuỵt! Đừng lo lắng, xem kịch hay đi!”

Raines đưa điện thoại lên, nôn nóng nói: “Dạ nhi, con xem xem, đây là chính tay mẹ con viết.”

Nhật Hướng Dạ sững sờ tiếp nhận điện thoại, bắt đầu đọc cái gọi là “thư của mẹ”.

Trả thù của ta  là vĩnh viễn đều không để cho Nhật Cơ Ngôn nhận được hạnh phúc gia đình chân chính!

Ta là một giáo sư di truyền học sinh vật, thụ tinh nhân tạo là chuyện rất dễ dàng, mà ta cũng đích xác có tinh trùng lạnh đông của La Diệp… Mặc dù, ta không thể cùng một chỗ với La Diệp, nhưng ít nhất có thể có con của anh ta.

Chỉ cần sau năm thứ hai kết hôn mới có bầu, Nhật Cơ Ngôn nhất định sẽ không sinh nghi, hắn luôn rất thích con cái, nhất định sẽ rất yêu thương nó… yêu thương con của ta và Diệp, cũng chính là Viêm nhi con.

Trả thù của ta vốn chỉ là như thế, chỉ là như thế mà thôi!

Nhưng, khi ta ở dưới lòng đất của lâu đài tìm thấy La Diệp bị giam cầm, hết thảy liền biến dạng rồi, Nhật Cơ Ngôn không nên làm như thế, hắn gạt ta! Rõ ràng nói Diệp đã đi nước ngoài… Kết quả lại là bị giam cầm ở dưới chân ta, mười năm, suốt mười năm ròng rã!

Ta không thể tha thứ Nhật Cơ Ngôn, vĩnh viễn đều không!

Ta mang theo La Diệp chạy trốn, nhưng, chạy làm sao cũng không chạy thoát truy bắt của Nhật Cơ Ngôn… Ta hận hắn cực điểm!

Cuối cùng, ta trở về phòng thí nghiệm đại học, lấy ra tinh trùng bảo trì lạnh đông, năm đó mời Nhật Cơ Ngôn hỗ trợ thí nghiệm, sau đó lần nữa tiến hành thụ tinh nhân tạo.

Cuối cùng, mới đi đàm phán cùng Nhật Cơ Ngôn, chỉ cần hắn buông tha La Diệp và “con của La Diệp” trong bụng ta, ta sẽ đồng ý trở về bên cạnh hắn, không bao giờ chạy trốn nữa.

Như dự liệu của ta, hắn đã đồng ý.

Ta không thể không thừa nhận, hắn thật sự là rất yêu ta, tình yêu này thực sự khiến cho ta… vô lực thừa nhận.

Thì ra là cái dạng này… Nhật Hướng Dạ cũng không kinh ngạc lắm, dù sao, lúc trước khi phát hiện cái chân tướng này, cũng đã kinh hoàng qua rồi, bây giờ cũng chỉ là nhận được giải thích mà thôi.

Nó nhìn đến cuối cùng, trong đầu lại nổi lên hồi tưởng, khi nó cứu một em bé, người mẹ gọi nó là “thiên sứ” kia… mặc dù, đây là kế hoạch trả thù của mẹ trù tính, nhưng, nó lại phát hiện mình căn bản không thể hận bà.

Dù sao, mẹ trước khi mình sinh ra đã hối hận rồi… Bà muốn mang theo nó chạy trốn, mà không phải vứt bỏ nó, như vậy cũng đã đủ rồi.

Nhật Hướng Dạ ngẩng đầu lên, nhìn Raines, chậm rãi hỏi: “Cha, cho nên cha thực sự đã giết mẹ sao?”

Mặt của Raines cứng đờ, cứng ngắc trả lời: “Không có, mặc kệ con có tin hay không, ta không có giết cô ấy, cô ấy là người duy nhất… người ta tuyệt đối sẽ không động thủ, mặc kệ cô ấy rốt cuộc đã làm gì với ta.”

“Vậy mẹ bà ấy…”

Hắn lộ ra chán chường, nói: “Cô ấy đúng là sinh khó. Lúc sinh con, cô ấy bị băng huyết, nội xuất huyết không ngừng, cứ như thế ở trước mặt ta, chảy máu nửa giờ, sau đó chết… Thảo nào! Ta luôn cảm thấy cô ấy ở trong nửa giờ đó, hình như có lời muốn nói với ta, cuối cùng lại vẫn không có mở lời… cô ta đã vứt bỏ con! Dạ nhi.”

Raines đột nhiên giận dữ rống: “Cô ta lựa chọn bảo vệ con của cô ta và La Diệp, sau đó vứt bỏ con của chúng ta, người phụ nữ đó… Mặc kệ ta có bao nhiêu yêu cô ta, cô ta luôn luôn đều không nguyện ý yêu ta! Thậm chí không yêu con của chúng ta!”

Nhật Hướng Dạ ngây ngẩn ngẩng đầu lên, không hiểu rõ lời của Raines lắm.

Thấy thế, Raines vội vàng giải thích: “Nếu như cô ta lúc đó nói cho ta biết, con là con của ta và cô ấy, ta sẽ đi làm kiểm gene, lập tức sẽ phát hiện chân tướng của sự tình, vậy ta nhất định sẽ không đối xử với con như thế! Tuyệt đối sẽ không!”

Nhật Hướng Dạ suy tư một chút, liền đã rõ ràng. Lúc đó, nếu như mẹ nói cho cha chân tướng, cha sau khi biết mình là con của ông ấy, nhất định sẽ nổi lên nghi ngờ huyết thống của gege, nếu cha cũng kiểm tra gene của gege… vậy tình cảnh của mình và gege sẽ hoàn toàn trái ngược rồi.

Trong hai người con, mẹ chỉ có thể bảo vệ một người, bà nên chọn ai?

“Con không trách mẹ.”

“Cái gì?” Raines sửng sốt.

Nhật Hướng Dạ bình tĩnh nói: “Khi đó, mẹ đã yêu gege mười năm, con vẫn chỉ là mới bắt đầu yêu mà thôi, bà ấy yêu gege hơn cũng đúng.”

Raines ngẩn người, vội vàng nói: “Con trai, ta bây giờ cũng mới bắt đầu yêu con mà thôi, nhưng mà ta, ta bây giờ yêu con so với yêu Nhật Hướng Viêm càng nhiều! Con mới là con của ta, con ruột duy nhất của ta, con mới là chủ nhân chân chính của Nhật gia, chỉ cần chúng ta liên thủ, nhất định có thể đoạt lại liên minh Thái Dương từ trong tay Nhật Hướng Viêm…”

Nghe đến đó, trong con ngươi đen của Nhật Hướng Dạ lóe lên một tia tức giận.

“Dạ nhi?” Raines đã phát hiện, hắn ngừng lời lại, hoang mang bất an mà hô.

Nhật Hướng Dạ nhắm lại mắt, khi lần nữa mở mắt, trong mắt chỉ mang theo thương xót vô hạn, nó chậm rãi mở miệng nói: “Cha nói rồi… Cha, cha đã nói lời muốn làm hại gege.”

Nghe vậy, Raines cả kinh, đó là vượt qua mọi tầng cấp mệnh lệnh, sẽ khơi ra bản năng cuối cùng của Huyền Nhật…

Huyền Nhật sẽ đi săn mọi kẻ địch của Nhật Hướng Viêm!

Nhật Hướng Dạ cười khổ, mở miệng xin lỗi: “Xin lỗi, cha, cuối cùng, a Dạ vẫn không thể ngay cả cha cũng cùng bảo vệ.”

Raines sửng sốt, nhớ tới lúc đầu lời của cậu bé có thể dò lòng người kia nói, nó nói, Nhật Hướng Dạ muốn bảo vệ mình… Hắn không nhịn được run rẩy nói: “Cho dù ta như thế đối với con, con khi đó thật sự còn muốn bảo vệ ta.. thật sự còn nguyện ý yêu ta cái người cha này sao?”

Nhật Hướng Dạ nhìn hắn, người trước mắt này là người cha máu mủ ruột thịt hàng thật giá thật của mình… nhưng, làm sao yêu?

Nên làm sao đi yêu một người từ nhỏ đã hận ngươi, chỉ muốn hủy diệt ngươi?

Nhưng, Nhật Hướng Dạ tuôn ra một nụ cười sáng lạn, nó đi lên trước vài bước, ôm lấy cha, giống như đứa trẻ làm nũng nói: “Phải à, cha, chúng ta là cha con chân chính, a Dạ đương nhiên rất yêu rất yêu cha đó!”

Raines dùng cánh tay run rẩy ôm lấy con của mình, ôm chặt lấy, đây là cái ôm đầu tiên, có lẽ cũng là cuối cùng…

Đỉnh tóc màu bạc đó của Nhật Hướng Dạ vô thanh vô tức vươn dài, mục tiêu đuôi tóc nhắm vào là… phía sau gáy của Raines.

BANG!

Nhật Hướng Dạ sửng sốt, nhìn thấy bên hông đầu của cha phun ra máu tươi, máu tươi vẩy ở trên đầu mặt mình… nhưng là, nó rõ ràng vẫn chưa động thủ mà?

Nó sững sờ quay đầu qua, người chiếu vào mắt là Nhật Hướng Viêm, người sau đang nhìn Nhật Hướng Dạ, đầy mặt đều là vẻ thở phào một hơi, mà trên tay hắn đang cầm một khẩu súng Derringer màu bạc.

Thì ra là thế.

Sau khi nhìn thấy là anh trai động thủ, Nhật Hướng Dạ một lần nữa chuyển tầm mắt về trên người cha, nó chậm rãi thả cha ngã trên mặt đất, mắt của người sau đã nhắm lại rồi, có lẽ là dưới tình huống không có dự cảnh đã chết rồi, cho nên thần sắc của hắn hết sức bình thản, khóe miệng thậm chí mang theo mỉm cười, thoạt nhìn giống như là ngủ, hơn nữa còn là dáng vẻ đang mơ một giấc mộng đẹp.

Thấy thế, Nhật Hướng Dạ yên lòng rồi.

Cái chết chớp nhoáng bình thản không chút đau khổ, đây là thứ nó duy nhất có thể cho cha, về phần tình yêu nó vừa rồi đã nói muốn cho… đó lại không phải là thứ nói cho liền có thể cho.

Nhưng, người sắp chết không cần lời nói thật, hắn cần chỉ là, lời nói dối hắn muốn nghe.

Nói thật là đúng, nhưng có lúc, lời nói dối càng là một loại thiện ý. Ngay mới vừa rồi, Nhật Hướng Dạ đột nhiên hiểu cái đạo lý này, đối với cách làm lúc nào cũng mâu thuẫn của con người, nó cũng đã hiểu từ đáy lòng rồi.

Lúc này, Nhật Hướng Viêm tiến lên, nòng súng hướng xuống, không chút lưu tình mà nổ súng với thi thể trên mặt đất, cho đến khi cả cái đầu đều bị hắn bắn nát rồi, hắn lại vẫn không chịu dừng tay.

“Ge! Đủ rồi, đủ rồi! Ông ta đã không còn có thể sống lại rồi.” Nhật Hướng Dạ vội vàng ôm lấy anh trai.

Nghe thấy tiếng “ge”, súng trên tay của Nhật Hướng Viêm rớt xuống mặt đất, hắn gắt gao ôm lại Nhật Hướng Dạ, vùi đầu vào bả vai của em trai, nghẹn ngào nói: “Anh tưởng rằng em chết rồi, khi phát hiện người bên cạnh anh căn bản không phải là em, anh thật sự tưởng rằng em đã chết, lúc đó anh thật muốn, thật muốn đem cả thế giới này đều chôn theo…”

Nghe vậy, hốc mắt của Nhật Hướng Dạ cũng xót lên, mặc dù cũng muốn gắt gao ôm lại anh trai, nhưng nó chần chờ một chút, vẫn là nói: “Gege, em với anh nói, em, em và anh chỉ là anh em cùng mẹ khác cha, chỉ có một nửa dòng máu giống nhau, nói như thế, anh vẫn nguyện ý yêu em như vậy không?”

Nghe thấy vấn đề này, Nhật Hướng Viêm lập tức ngẩng đầu lên, trên mặt chỉ là biểu tình phẫn nộ, hắn gào lên với đứa em trai một nửa dòng máu: “Chuyện đó anh đã sớm biết rồi! Em cho rằng anh sẽ để ý loại thứ đó sao? Khốn kiếp! Em có biết em sống mười sáu năm, anh đã ở trên người em đổ vào tình yêu của mười sáu năm, em là do anh nuôi lớn, là anh mỗi ngày pha sữa cho em uống, là anh chơi đùa với em, là anh dạy em gọi anh là gege, anh dạy em nhận thức chữ, anh cùng em chơi bóng, anh, anh…”

Nói đến đây, Nhật Hướng Viêm không nhịn được vươn tay, dùng sức xoa đầu tóc em trai, lúc này mới cảm giác càng thêm kiên định một chút… em trai của hắn thật sự không có chết! A Dạ còn sống!

Hắn lần nữa ôm lấy Nhật Hướng Dạ, thì thào: “Có chảy dòng máu giống nhau hay không có quan hệ gì… mười sáu năm yêu khắc cốt ghi tâm, chẳng lẽ có thể dùng một câu chúng ta không có chảy cùng dòng máu, không phải anh em chân chính, là có thể thu được về sao? A Dạ à! Anh cầu em đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, em có biết anh rất lo lắng cho em, từ nhỏ tới lớn, mỗi phút mỗi giây, trước giờ chưa từng gián đoạn lo lắng cho em.”

“Ge…” Nhật Hướng Dạ cũng hoàn toàn rõ ràng rồi. Không nên nói chỉ có một nửa dòng máu giống nhau, cho dù hoàn toàn không có chảy cùng dòng máu thì làm sao?

Nhật Hướng Viêm không chỉ là anh trai của nó mà thôi, cũng là người cha dạy dỗ nó, càng là người mẹ nuôi lớn nó, anh trai mặc dù chỉ là một người, nhưng lại yêu phần của ba người.

Tình yêu phân lượng siêu nặng này, trên đời này căn bản không có bất cứ thứ gì có thể hủy diệt được nó.

Nhật Hướng Dạ gạt nước mắt, cười gật đầu với anh trai.

Lúc này, nó nhìn quanh mọi người, liền ở sau lưng anh trai nhìn thấy Bạch Liên Nguyệt và Kyle, sắc mặt của nó cứng đờ, kinh hãi hô: “Kyle-ge? Không đúng, là Saar-ge, anh…”

“Là Kyle-ge.”

Kyle cười cười trả lời, nói: “Mà Saar-ge trong miệng cậu nói… Tôi tin tưởng, Nhật Hoàng sẽ không để cho tôi nói kết cục của hắn cho cậu.”

Nhật Hướng Dạ  sửng sốt, “A” một tiếng, kinh hô: “Saar cũng là người phục chế của Kyle-ge?”

Kyle gật đầu nói: “Không sai, còn may mà Nhật Hoàng đã phát hiện chân tướng, bảo Bạch thư ký tới cứu tôi.”

“Bạch thư ký?” Bạch Liên Nguyệt trợn trắng mắt, tức giận nói: “Xưng hô này thật mới mẻ, ta đúng là lần đầu tiên được người gọi như thế.”

“Vậy đúng là quá tốt rồi!” Nhật Hướng Dạ từ đáy lòng cảm thấy vui mừng như thế, thì ra căn bản không có người nào phản bội gege, đúng là quá tốt rồi!

Lúc này, An Đặc Khiết bên cạnh yên lặng đi lên, không nói nhiều lời, cầm một bình phun để cầm máu, sau đó liền hướng về người Nhật Hướng Dạ điên cuồng phun.

Nhật Hướng Dạ sửng sốt, quay đầu nhìn, lúc này mới phát hiện, trên thân đám người Elian đều không còn chảy máu nữa, sợ rằng sớm đã được An Đặc Khiết trị liệu qua, nó yên tâm xuống, cười nói: “An Đặc Khiết papa, may là ba không sao, lúc ba suýt nữa bị DSX giết chết, con thật lo lắng cho ba đấy!”

An Đặc Khiết cười cười, nói: “Làm sao lại nhiều thêm ba chữ An Đặc Khiết? Con không phải muốn gọi ta là papa sao?”

Nghe vậy, Nhật Hướng Dạ sửng sốt.

Sau khi nhìn thấy biểu tình ngớ ra của nó, An Đặc Khiết tức giận nói: “Con thằng nhóc này… Ta vì con, cũng thiếu chút nữa ngay cả mạng cũng không còn rồi. Bảo con gọi ta tiếng papa, cũng là nên chứ? Nói như thế, anh con cũng có thể bớt yêu con một ít, để cho hắn khỏi cả ngày giống như tên tâm thần, không nhìn thấy con thì giống như thế giới này sắp hủy diệt rồi.”

Nhật Hướng Viêm hung dữ trừng hắn một cái.

Nhật Hướng Dạ lập tức ôm chặt lấy An Đặc Khiết, gọi tiếng “papa”, điều này khiến cho An Đặc Khiết vừa mừng vừa lo… Ôi! Kết quả vẫn là làm papa, đúng là không còn biện pháp, ai kêu mình cũng từ khi a Dạ bảy tuổi, đã một mạch nhìn nó lớn lên, làm sao cũng không thể nói không có cảm tình đi!

Sau khi ôm lại “con trai”, An Đặc Khiết lẩm bẩm: “Đáng ghét! Ta lại có thể cũng bắt đầu lo lắng cho a Dạ rồi… Thật đáng chết! Ta nhất định phải đem nó cải tiến càng mạnh, để cho nó mạnh mẽ đến muốn chết cũng chết không xong, tránh cho ta khỏi trở nên giống như Nhật Hướng Viêm, luôn luôn lo đông lắng tây…”

“Ta tán thành!” Nhật Hướng Viêm hiếm khi lập tức tán đồng cách nghĩ của An Đặc Khiết.

Lúc này, Eli hôn mê rên rỉ một tiếng rồi tỉnh lại, sau khi nhìn thấy tình huống trước mắt, hắn vô lực thì thào: “Lại có thể lại không chết… đúng là cái kỳ tích.”

Nhật Hướng Dạ vội vàng chạy tới xem Eli, lo lắng hô: “Eli, cậu bị thương rất nặng, còn có tay cậu, phải mau chóng nối lại mới được… A A! Elian-ge và Eloise cũng vậy, phải mau chóng đưa các cậu đi bệnh viện!”

Trong lúc nói chuyện, Nhật Hướng Dạ vội vã muốn bế Eli lên… lại bị Ezart một phát đẩy ra.

“Tránh ra đi, cậu bị thương còn nặng hơn so với bọn họ!” Ezart khó chịu nói xong, sau đó quay đầu rống to với Bạch Liên Tinh và Tử: “Hai người các cậu còn không tới giúp đỡ?”

Rống xong, hắn khiêng lên Elian nặng nhất, Bạch Liên Tinh và Tử tâm bất cam tình bất nguyện mà đi tới, bế lên hai người khác.

Lúc này, Nhật Hướng Dạ không ai có thể mang đi, sốt ruột không thôi, vừa lại không biết mình nên làm cái gì… lúc này, nó theo phản xạ nhìn về hướng người có thể giải quyết loại chuyện này, Kyle.

Nó hô lên: “Kyle-ge! Mau, mau chóng bố trí xe, chúng ta phải đi bệnh viện, phải là bệnh viện tốt nhất mới được.”

Kyle gật đầu nói: “Thiếu gia, đừng có gấp, tôi vừa rồi đã gọi xe cứu thương rồi, bọn họ bây giờ đã ở bên ngoài đợi lệnh rồi.”

“Kyle-ge thật là tuyệt vời!”

Nhật Hướng Dạ xông lên ôm hắn một chút, sau đó, vội vàng thúc giục ba người Ezart mau một chút mang bọn Elian đi tới.

Ezart lại chậm rề rề vừa đi vừa nói: “Đừng có cuống! Elian rất khỏe, không chết được đâu!”

Nghe vậy, Elian cũng chỉ có cười khổ.

Nhìn thấy Ezart bộ dạng nhàn nhã như thế, Nhật Hướng Dạ sốt ruột dứt khoát đẩy lưng hắn, nhưng khi đi đến cửa, nó giống như nhớ tới cái gì, quay đầu lại lớn tiếng thúc giục: “Papa, gege, mau đi thôi! Elian-ge bọn họ bị thương rất nặng, phải mau chóng trị thương rồi!”

“Oh, tới đây!”

Nhật Hướng Viêm và An Đặc Khiết đồng thanh trả lời, sau đó phát hiện đối phương nói giống mình, lại chán ghét liếc nhau một cái, sau đó cùng đi về hướng… thiếu niên tóc bạc mặc dù đẫm máu, nhưng mặt vẫn đầy tươi cười sáng lạn.

◊◊◊◊

Mặc dù nguy cơ lần này đã giải quyết rồi, nhưng, tâm lý của a Dạ hình như còn có chuyện gì…

Nhật Hướng Viêm dàng cầm một tách cà phê, ngẩn ngơ mà nhìn chất lỏng màu đen rất lâu, lại làm sao cũng nghĩ không ra, a Dạ lại đang lo lắng cái gì?

Là sợ lại có người lại sẽ thay thế nó?

Hay là bởi vì cha cuối cùng đã nói lời gì tổn thương nó?

“Nhật Hướng Viêm!”

An Đặc Khiết vừa hô to, vừa tông mở thư phòng, sau khi vào thư phòng, lại thở hổn hển nói không ra lời.

Nhật Hướng Viêm đột nhiên đứng lên, không chút nghĩ ngợi liền rống giận: “A Dạ làm sao rồi?”

“Không, không thấy rồi, khắp nơi đều tìm không được…” An Đặc Khiết lắp ba lắp bắp một hồi, mới có biện pháp gào ra một câu hoàn chỉnh: “Tôi đã lật cả cái nhà, a Dạ lại biến mất rồi!”

“A Dạ lại biến mất rồi?” Nhật Hướng Viêm lẩm bẩm ngồi phịch xuống.

Tại sao, tại sao sự tình vừa mới giải quyết, rồi lại… rốt cuộc muốn có bao nhiêu cực khổ mới đủ?

“Gege, papa, mọi người đang ở đâu?”

“A Dạ!” Nhật Hướng Viêm và An Đặc Khiết đều đồng thanh hô lớn.

Nhật Hướng Dạ lúc này đúng lúc đẩy cửa tiến vào, còn bị tiếng hô lớn của hai người dọa giật mình, trong khoảng thời gian ngắn, đứng ở cửa không biết tiếp theo nên làm thế nào.

“A Dạ! Em làm sao đột nhiên chạy ra ngoài?”

Nhật Hướng Viêm vội vàng tự mình đi đến bên cạnh Nhật Hướng Dạ, còn căng thẳng mà trên dưới kiểm tra em trai, mặc dù trên người nó vẫn còn có không ít chỗ bị thương chưa có xử lý tốt, nhưng may là, cũng không có nhiều thêm vết thương nào.

Nhìn thấy bộ dạng papa và gege đều căng thẳng như thế, Nhật Hướng Dạ cũng biết mình gặp rắc rối rồi, len lén le lưỡi rồi vội vàng giải thích: “Em chỉ là đi mua đồ ăn khuya mà thôi.”

“Ăn khuya?” Nhật Hướng Viêm sửng sốt.

Nhật Hướng Dạ nhấc lên túi nhựa trên tay, nói: “Đúng thế, là thịt gà chuỗi đó!”

“Thịt gà chuỗi?”

Nhật Hướng Viêm và An Đặc Khiết cùng ngẩn người, thịt gà chuỗi chẳng phải là trước kia DSX cũng từng mua về…  Nghĩ vậy, bọn họ thậm chí hai mặt nhìn nhau một cái, sau đó Nhật Hướng Viêm kinh hoàng đến độ lại hóa thạch, An Đặc Khiết thì nuốt nuốt nước miếng, lắp ba lắp bắp nói: “A, a Dạ, con đúng là a Dạ chứ? D, DSII, xác định tên chip…”

Máy tình yêu ảo trên bàn chiếu ra một người thu nhỏ, DSII chống nạnh hô: “Đúng rồi! Papa ngu ngốc, chip hiển thị là Huyền Nhật, anh ấy tuyệt đối là a Dạ gege không sai đâu!”

Thấy thế, Nhật Hướng Dạ cũng nổi lên căng thẳng, vội vàng giải thích: “Gege, papa, em đúng là a Dạ, em chỉ là, chỉ là…”

“Chỉ là muốn bù lại chuyện lúc trước DSX và chúng ta cùng nhau ăn thịt gà chuỗi, đúng chứ?”

Nhật Hướng Viêm cũng nghĩ rõ ràng rồi, hắn ký đầu em trai một cái, cười mắng: “Đồ ngốc! Em căn bản không thích ăn thịt gà chuỗi, mua cái đó làm gì? Không bằng gọi Kyle tìm đầu bếp lần trước đến làm gà rán và khoai tây chiên, sau đó gọi Ezart và bọn Elian qua cùng ăn đi!”

Nghe vậy, Nhật Hướng Dạ nhìn Nhật Hướng Viêm, bỏ thịt gà chuỗi xuống, dùng sức mà ôm lấy anh trai của mình.

“Ge…”

Nhật Hướng Viêm nhẹ ôm lại em trai, dịu giọng hỏi: “Cái gì?”

Nhật Hướng Dạ lại càng thêm dùng sức ôm chặt lấy anh trai, kiên định nói: “Gege, mặc kệ xảy ra chuyện gì, mặc kệ có em trai tốt bao nhiêu xuất hiện, mặc kệ em lại không nghe lời, anh đều phải chọn em, không được chọn DS gì gì đó! Dù sao, chúng ta phải luôn luôn luôn luôn là anh em đó!”

“Nói bậy gì thế!” Quở trách của Nhật Hướng Viêm khiến cho Nhật Hướng Dạ ngẩng đầu lên, căng thẳng nhìn hắn.

Nhìn thấy ánh mắt căng thẳng của em trai, hai tay của Nhật Hướng Viêm đặt lên vai nó, hết sức nghiêm túc giải thích: “Chúng ta là anh em, nào có được chọn xấu tốt? Anh em là vốn có, giống như, giống như Huyền Nhật sẽ đi săn mọi kẻ địch của anh, là bản năng!”

“Vậy gege anh hãy thề, chỉ cần Huyền Nhật sẽ đi săn kẻ địch của anh, chúng ta sẽ vĩnh viễn đều là anh em.”

Nhật Hướng Dạ sau khi nói xong, nghiêng đầu mới nói: “Nếu không sẽ phải uống thật nhiều thật nhiều nước khổ qua!”

Nhật Hướng Viêm tức giận nói: “Anh cũng chỉ có em một đứa em trai lúc nào cũng bắt anh uống nước khổ qua như thế, còn có thể có ai… được rồi được rồi! Em đừng khóc, anh thề là được!”

Giống như Huyền Nhật vĩnh viễn đều săn bắn kẻ địch của anh, chúng ta cũng vĩnh viễn đều là anh em.

Anh em là bản năng, không thể thay đổi.

40 responses »

  1. …………cầu nguyện thần ánh sáng…… để khi con đọc chương cuối cùng của MKS ko có rơi nước mắt thật sự………. *cười khổ*……

    Reply
    • tại sao lại rơi nước mắt ? Aico đã spoil là Happy Ending mừ? Hay tại vì hết òi nên nuối tiếc rơi nước mắt? (?..?)

      Reply
    • người ta rơi nước mắt đâu chỉ vì buồn… còn vì cảm động a… tớ là rất ngưỡng mộ Grisia…. rất có nguy cơ vì Grisia trở về làm Sun knight, tiếp tục sánh bước bên 11tks, bên 11 người anh em của mình mà cảm động quá rơi nước mắt a…
      ban nãy đọc cái đoạn a Dạ cùng Nhật Hướng Viêm đoàn tụ mà mắt đã có chút nong nóng….

      Reply
  2. *cười nhạt*…nhìn cái chap này, quả thật muốn nặn ra tí nước mắt mà ko nặn nổi……ôi, tại sao vậy hả trời……………..xem ra, mình càng ngày càng kiềm chế tốt…..
    P/S……..vẫn là tớ,……Suisen….

    Reply
  3. đương nhiên là trở về.
    “Lúc trước cho dù mất đi thị lực, tôi cũng muốn làm Sun knight!”
    Ta nhìn chằm chằm Roland, từng chữ từng chữ nói:
    “Cho dù mất đi một đầu tóc vàng, tôi cũng muốn làm Sun knight!”
    “Cho dù mất đi chúc phúc của thần Ánh Sáng, tôi vẫn muốn làm Sun knight! Cho nên…”
    “Dù tôi là Ma Vương, tôi cũng muốn làm Sun knight!”
    “Tôi chính là muốn làm Sun knight như thế! Cho nên tin tưởng tôi đi! Cho dù tôi lên làm Ma Vương, cũng sẽ không lạc mất chính mình, tôi sẽ trở về làm Sun knight của tôi, Mười Hai Thánh kỵ sĩ một người cũng sẽ không thiếu!”
    Mà nghĩ lại, thấy bao nhiu đặc trưng của Sun knight đều bị thần ánh sáng lấy đi hết, tóc vàng mắt xanh, còn có thánh quang nữa, bất quá dù sao thì ngay từ đầu anh đã chẳng có điểm nào giống Sun knight òi, no star.

    Reply
  4. thế là hết truyện uj` mừng wa~ đi thuj
    mà GH xong truyện này định làm ji` tiếp thế??????????

    Reply
  5. HNT có ngoại truyện ko vậy Aico…?

    Reply
  6. ui!! iu aico nhìu

    Reply
  7. Tuyết Lâm

    Dễ thướg wá, tớ phải đi đọc lại No Hero lần nữa đây, đêm đêm ko ngủ, hơ hơ ~

    Reply
  8. HNT đã end chưa bạn

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: