RSS Feed

Nữ Vũ I – Quang ảnh 1

“Ngươi thật sự là người tốt đó!”

Ngâm du thi nhân cao hứng mà nhìn căn phòng của mình, không sai! Là căn phòng một người của chính hắn. Không ngờ, quái nhân áo choàng đỏ chẳng những thu nhận mình, vậy mà còn giúp hắn thuê thêm một phòng, vốn cho rằng ngủ ở trên đất cũng không tệ! Vận khí hôm nay quả nhiên rất tốt.

“… Còn lải nhải nữa sẽ một đao bổ ngươi.”

Thi nhân kinh hô: “Ủa? Ngươi là dùng đao à? Thông thường mọi người đều là phải một “kiếm” chém ta đây!”

Xem ra gã này từng không ít chọc giận người khác, áo choàng đỏ có chút dở khóc dở cười.

“Ngươi đã đối tốt với ta như thế, trước khi ngủ, ta sẽ hát lại một lần Vũ Phi ca cho ngươi làm khúc yên giấc đi!”

“Không cần…”

Nhưng ngâm du thi nhân đã mở miệng nhẹ hát lên bài Vũ Phi ca giai điệu cực kỳ bình thản: “Vũ Phi, là danh hiệu của nàng…”

Nếu đã bắt đầu hát rồi, áo choàng đỏ cũng không có tiếp tục phản đối nữa, chỉ là ngồi ở mép giường, im lặng mà nghe ca khúc bình thản như nước trắng đó.

Hì hì! Đã biết người này thích Vũ Phi ca, xem ra ba ngày tiếp đến có lẽ có ba bữa cung ứng đây! Ngâm du thi nhân ở trong lòng cười thầm tán thán.

A! Nữ thần vận mệnh quả nhiên không bạc đãi hắn!

◊◊◊◊

Sự thực chứng minh áo choàng đỏ quả nhiên là một chúa hào phóng, không chỉ là ba bữa mà thôi, cho dù ngâm du thi nhân điểm thêm rượu đắt tiền để ăn cơm, hắn cũng không quá quan tâm, hơn nữa hắn đối với chuyện tiền nong hình như cũng không có bao nhiêu khái niệm.

Một chén rượu một miếng tiền bạc, loại giá cả này chính là một ít quý tộc nhỏ cũng uống không nổi, nhưng khi ngâm du thi nhân dò hỏi có thể hay không thêm một chút chén rượu này, áo choàng đỏ chỉ là nói câu “tùy ngươi”.

Hắn nhất định phi thường có tiền! Ngâm du thi nhân từ đây quyết định chủ ý sống chết nhờ vả cái người này.

“Ngươi đúng là được một muốn mười!” Áo choàng đỏ hướng về rượu trong tay của ngâm du thi nhân liếc mắt một cái, nhưng vẫn dùng giọng không sao cả nói: “Tiếp đến hẳn sẽ không còn muốn đồ tráng miệng chứ?”

“A!” Ngâm du thi nhân vì rượu ngon cảm thán một chút, hết sức lịch sự trả lời: “Thế thì không cần, ta không có hứng thú với đồ ngọt.”

Áo choàng đỏ nghiêng về sau, tựa lưng vào ghế, ung dung nói: “Thật là kỳ quái, ta cho rằng ngươi hẳn là rất thích đồ ngọt.”

“Vì sao cảm thấy như thế đây?” Ngâm du thi nhân tò mò hỏi ngược lại.

“Bởi vì cảm giác ngươi cho người khác giống như một khối bánh ngọt.”

Ngâm du thi nhân cười đến ngọt ngào: “Oh, là nói ta giống như bánh ngọt vừa đẹp vừa ngọt ngào sao?”

Áo choàng đỏ cười “ha” một tiếng: “Giống như bánh ngọt, đẹp mà không thực, ăn một quả táo còn dễ no hơn.”

“Đây hoàn toàn là hiểu lầm, ta đúng là hoa lệ, nhưng cũng rất thực tế.” Ngâm du thi nhân ra sức kháng nghị.

Áo choàng đỏ không chút khách khí nói: “Một gã sẽ đem toàn bộ tiền đều đi mua dầu tóc, khiến cho chính mình không có tiền ăn cơm và hai chữ “thực tế” không hề liên quan!”

“Cái này…” Ngâm du thi nhân mặt khốn khổ, cái ví dụ tàn khốc đẫm máu này thật khiến cho hắn không có lời nào để nói.

Không lời nào để nói, cũng chỉ có sờ sờ cái mũi cho rồi, dù sao hắn cũng không thể làm gì áo choàng đỏ.

Hai người yên lặng cúi đầu ăn đồ ăn trong dĩa, áo choàng đỏ khi gần như sắp ăn xong, ngẩng đầu lên hỏi: “Ngươi còn phải đi quán rượu hát Vũ Phi ca? Hôm nay là ngày thứ hai?”

“Đúng vậy!” Ngâm du thi nhân gật gật đầu, không khỏi tò mò hỏi: “Vậy còn ngươi? Ngươi muốn đi làm cái gì?”

“Đến công hội mạo hiểm giả xem xem có nhiệm vụ gì có thể nhận không đi!” Áo choàng đỏ nhún vai nói: “Nếu không tiếp đến có thể phải ăn không khí rồi.”

“… Ngươi không phải rất có tiền sao?” Ngâm du thi nhân ngẩn người, làm sao không giống với tưởng tượng của hắn?

Áo choàng đỏ thuận tay lấy ra túi tiền, dốc ngược xuống, vẻn vẹn chỉ phát ra một lần tiếng tiền tệ va chạm.

“Một miếng tiền vàng và một miếng tiền bạc?”

Ngâm du thi nhân đếm rồi lại đếm, con số này đơn giản như thế, muốn đếm sai hắn đúng là vẫn phải cần thiên phú… Trời ơi! Bọn họ thế nhưng vẫn chưa có trả tiền cơm, mà vừa rồi còn gọi một chén rượu trị giá một miếng tiền bạc! Ngoài ra, bọn họ còn đã ăn hai dĩa mì sốt thịt, hai bát súp, hai cái bánh mì trắng và một dĩa thịt bò, cái này cũng đều là đồ ăn không rẻ, xấp xỉ cũng phải khoảng chừng một miếng tiền bạc đi? Nếu là như thế…

“Chúng ta chỉ còn lại chín miếng tiền bạc thôi?” Ngâm du thi nhân kinh hô lên.

“Là “ta” chỉ còn lại chín miếng tiền bạc thôi.” Áo choàng đỏ hết sức nhấn mạnh nói.

“Phòng, phòng…” Ngâm du thi nhân cuống đến độ cũng lắp bắp lên.

“Yên tâm đi, ta đã trả trước tiền phòng một tuần rồi.” Áo choàng đỏ hết sức hiểu rõ trả lời.

Ngâm du thi nhân thở phào một hơi, vui vẻ vỗ ngực nói: “Vậy có chín miếng tiền bạc cũng đủ rồi, ta hát thêm hai ngày Vũ Phi ca thì đã bắt đầu có thể kiếm tiền rồi.”

Hắn liếc áo choàng đỏ một cái, không nhịn được nói lên: “Nhưng ngươi đối với tiền cũng quá không cẩn thận rồi, nếu chỉ còn lại một miếng tiền vàng và một miếng tiền bạc, vậy vì sao còn để ta gọi chén rượu đắt tiền đó? A A! Ngươi hẳn sẽ không một tuần lễ này đều thuê hai căn phòng chứ?”

Sau khi nhận được gật đầu khẳng định của áo choàng đỏ, ngâm du thi nhân hai tay hướng lên trời, lộ ra biểu tình thương xót như vị thánh, sau đó cúi đầu tiếp tục lẩm bẩm: “Thật ra căn bản cũng không cần thuê thêm một căn phòng, hai người ở chung không phải được rồi sao? Đúng là quá lãng phí tiền rồi, bây giờ ông chủ lữ quán không biết có chịu trả tiền hay không, hơn phân nửa là không chịu… ngươi có biết, một miếng tiền vàng thật ra là đủ cho một hộ gia đình thoải mái qua nửa năm đây? Nếu như là gia đình tiết kiệm, cho dù tám, chín tháng cũng đủ rồi, ngươi làm sao cứ như thế tiêu sạch nó đây? Nếu như ngươi rất có tiền, vậy cũng không sao, nhưng ngươi đã hết tiền rồi, làm sao còn phung phí như thế! Mặc dù do xa hoa dễ tiết kiệm khó, nhưng nếu đã hết tiền rồi, chung quy cũng phải học tiết kiệm…”

“Ngươi gọi thêm một chén rượu đi.” Áo choàng đỏ yên lặng nói.

“Không được, làm sao còn có thể uống rượu đây? Chúng ta đều sắp hết tiền rồi!” Ngâm du thi nhân rất lo lắng, trên bàn chỉ còn một miếng tiền vàng và một miếng tiền bạc… không, thật ra là chín miếng tiền bạc à!

“Đừng nói như thế, tốt xấu gì cũng quen nhau một hồi, rượu ly biệt luôn là phải cho một chén.”

“Ly biệt?” Ngâm du thi nhân sửng sốt, ngơ ngác hỏi ngược lại: “Ta không có phải đi mà? Chẳng lẽ ngươi phải đi rồi?”

“Ta biết ngươi không có phải đi, ta cũng không có phải đi.” Áo choàng đỏ lãnh tĩnh nói xong, đột nhiên một phát túm lên cổ áo của thi nhân, hung dữ gầm lên: “Nhưng ngươi còn lải nhải tiếp, ta sợ ta sẽ không nhịn nổi một đao chém chết ngươi, tống ngươi đến suối vàng đi!”

Ngâm du thi nhân ngoan ngoãn ngậm lại miệng: “Ta không nói nữa, ăn cơm thôi!”

Áo choàng đỏ không hồi ứng gì.

“Ngươi sẽ tới nghe ca chứ?” Ngâm du thi nhân vẫn không nhịn được hỏi thêm một câu. Có người thích nghe Vũ Phi ca ngồi ở phía dưới chung quy vẫn tốt hơn toàn sân đều là tiếng hừ, mặc dù áo choàng đỏ cái gã lạnh như băng này phần lớn cũng sẽ không vỗ tay cho.

“Tối một chút để xem có qua hay không.” Áo choàng đỏ nhìn ngoài cửa nói: “Ngoài đi công hội, ta còn có chút chuyện phải làm.”

Ngâm du thi nhân một chút cũng không dám hỏi áo choàng đỏ đi làm gì, bởi vì khi hắn nói lời này, âm thanh trầm vài bậc, nghĩ đến tuyệt đối không phải chuyện gì nghe xong sẽ khiến cho người cao hứng.

“Ngươi không đi ta phải đi trước rồi.”

Áo choàng đỏ vừa nói, vừa hình như liếc rượu của thi nhân một cái, trong chén rượu còn có một phần ba, nhưng hắn không chút ý định chờ thi nhân chậm rì rì ăn xong, đẩy cái dĩa trước mặt mình một cái, đứng dậy liền rời khỏi chỗ ngồi, đi về hướng cửa tiệm.

“Buổi tối gặp nhé!” Thi nhân cao giọng nói tạm biệt sau đó tiếp tục uống rượu của mình, vừa cúi đầu lại nhìn thấy trên bàn có hai miếng tiền cứng lấp lánh phát sáng, hắn vội vàng đứng lên hô lớn: “Khoan khoan, tiền của ngươi chưa lấy!”

Áo choàng đỏ ngay cả quay đầu cũng không có, chỉ là tùy tiện nói: “Để lại cho ngươi ăn bữa trưa đi!”

“Vậy ngươi… thì làm sao?”

Thi nhân càng nói càng nhỏ giọng, bởi vì áo choàng đỏ đã đi ra rồi, có nói cũng không nghe thấy.

Vì sao đối với hắn tốt như thế? Thật sự chỉ là bởi vì một bài Vũ Phi ca sao? Thi nhân suy nghĩ cẩn thận nhất cử nhất động của áo choàng đỏ, vẫn không ra được kết luận.

“Có lẽ không phải là đối tốt với ta, chỉ là bản tính khá tùy ý đi?”

Thi nhân tự cho rằng nghĩ thông rồi, gọi nữ hầu trả tiền, vừa nghe ngóng gần đây có những quán rượu nào, có thể cho hắn hát Vũ Phi ca.

◊◊◊◊

Đêm khuya, ánh trăng cao cao dâng lên, áo choàng đỏ trở về muộn, tự về phòng của mình, cũng không có ý chào hỏi với thi nhân ở phòng cách vách.

Hắn vừa cởi áo choàng trên người, giày và các vật khác, vừa nhìn danh sách nhiệm vụ dài dài trên tay, nhìn nhìn liền cảm giác khá đau đầu… không phải giải quyết nhiệm vụ khiến cho hắn đau đầu, mà là chỉ nghĩ đến phải làm sao đi đến mục đích liền cảm thấy đau đầu.

Nghĩ lúc đầu hắn cũng là biết lợi dụng trời trăng sao để nhận đường, chẳng qua sau này bên cạnh luôn luôn có người, đối phương luôn so với hắn càng thiện trường những kỹ năng này, cho nên nhưng kỹ năng mạo hiểm phải có này cũng đã bị gạt sang sang một bên, không ngờ nhiều năm sau bên cạnh không có người, không phân biệt phương hướng nhất thời trở thành trở ngại lớn nhất của cuộc sống mạo hiểm!

Không bao lâu sau, vang lên vài tiếng gõ cửa.

“Ai?” Áo choàng đỏ đầu cũng không ngẩng lên hỏi.

“Là ta…” Người ngoài cửa nói đến đây lại đột nhiên phát hiện mình hình như chưa cùng người trong phòng quen thuộc như vậy, quen thuộc đến mức có thể dùng “ta” thay thế, cho nên hắn vội vàng giải thích: “Thi nhân hát Vũ Phi ca kia.”

Áo choàng đỏ nhìn xuống áo choàng, không biết có cần phải phủ lại, nhưng lại cảm thấy nhiều thêm hành động này, hắn cũng không có ý đặc biệt che dấu dung mạo của mình. Suy nghĩ một phen, hắn có chút phiền lòng hỏi: “Có việc?”

Đối phương có chút ấp úng dò hỏi: “Ngươi, ngươi có thương dược không?”

“Thương dược?” Áo choàng đỏ nổi lên buồn cười, hẳn sẽ không thật là vì hát Vũ Phi ca, cho nên bị kẻ ủng hộ Thánh Vương và Thánh Hậu đánh rồi chứ?

Áo choàng đỏ suy tư một chút, vẫn là túm áo choàng phủ lên, sau đó vừa tìm kiếm thương dược trong hành lý vùa hô: “Có, ngươi vào đi.”

Nghe thấy tiếng mở cửa, áo choàng đỏ cũng tìm được thương dược, quay đầu vừa nhìn…

“Mặt của ngươi làm sao vậy?” Hắn có chút ngạc nhiên thốt ra.

Thi nhân mũi bầm mặt sưng, so với bộ dạng tuấn mỹ buổi sáng, đơn giản giống như hai người, nếu như không phải đầu tóc vàng và trang phục đó giống nhau, áo choàng đỏ vẫn thật nhận không ra hắn. Chỉ là mặt đã như thế, vậy thương thế ở dưới quần áo còn không biết có bao nhiêu nghiêm trọng.

Nhưng, thi nhân nhìn làm sao cũng không giống người sẽ cùng người khác xung đột, bất luận là tính cách, nghề nghiệp, thẳng đến trang bị trên người hoàn toàn không thích hợp chiến đấu của hắn đều nơi nơi hiển thị ra, bảo thi nhân chiến đấu cùng bảo hắn đi chết cũng không có bao nhiêu khác biệt.

Thi nhân gần như không có lực chiến đấu đáng kể làm sao lại bị làm đến mũi bầm mặt sưng, rất giống trải qua một trận chiến đấu khốc liệt? Cho dù là hát Vũ Phi ca, hẳn cũng không đến nỗi khiến cho người đem hắn đánh thành cái dạng này chứ?

“Có thể giúp ta bôi thuốc không?” Thi nhân tiến lên, nhìn thấy thương dược áo choàng đỏ cầm trên tay, cầu khẩn: “Trên lưng cũng có thương, tự mình ta không thể bôi thuốc.”

Nghe vậy, áo choàng đỏ nhíu mày, dứt khoát hô: “Qua đây, cởi quần áo ngồi ở trên giường.”

Thi nhân ngoan ngoãn làm, sau khi cởi áo, thương thế vốn ẩn dưới y phục liếc qua thấy ngay, quả nhiên cùng vết thương trên mặt cách nhau không lớn, cũng là khắp nơi xanh xanh tím tím.

Áo choàng đỏ ở trên người thi nhân sờ khắp nơi, sờ đến người sau cả người cảm thấy không thích hợp, liên tiếp lùi mấy bước rúc ở góc giường, hai tay đan chéo trước ngực, dùng giọng run rẩy nói: “Ngươi, ngươi làm gì… ngươi hẳn sẽ không có sở thích gì kỳ quái chứ?”

Áo choàng đỏ đảo trắng mắt, tức giận nói: “Ta là xác định xương cốt của ngươi có gãy hay không mà thôi, đừng dùng loại ánh mắt kỳ quái đó nhìn ta, hơn nữa bộ dạng ngươi bây giờ chẳng khác với mì sốt thịt bao nhiêu, không ai lại có hứng thú với ngươi! Còn có đàn ông che ngực cái gì hả? Ngươi muốn che cũng phải che phía dưới chứ?”

Thi nhân trong nháy mắt buông hai tay đổi lại che phần dưới.

Thấy tình trạng đó, áo choàng đỏ thiếu chút nữa một đấm vung qua rồi, chỉ là mặt của thi nhân thực sự bị thương đến không còn nơi để hạ thủ nữa, hắn cũng không tàn nhẫn đến mức gia tăng thương thế trên vết thương cũ, đành phải nắm chặt nắm tay, nghiêm giọng gầm lên: “Qua đây đắp thuốc!”

“Vâng…”

Thi nhân liếc nắm tay nắm chặt của đối phương, mặc dù tay của áo choàng đỏ không lớn, lấy đàn ông mà nói, thậm chí là ngại nhỏ rồi, nhưng đốt ngón tay lại rất thô to, cho thấy hắn bình thường không ít rèn luyện, có thể đánh vỡ một tên to khỏe hay không là rất khó nói, nhưng ít nhất đánh vỡ một thi nhân thì không là vấn đề gì, cho nên hắn ngoan ngoãn mà di cái mông đến bên cạnh áo choàng đỏ, để đối phương bôi thuốc cho mình.

Khi bôi thuốc, áo choàng đỏ cố hết sức nhẹ tay rồi, nhưng loại vết thương này không thể không đau, chẳng qua ngoài dự liệu của hắn, thi nhân lại không lớn tiếng kêu đau… mặc dù hốc mắt của hắn vẫn luôn có nước mắt rưng rưng.

“Làm sao vậy?” Áo choàng đỏ vừa bôi thuốc vừa hỏi.

“Bị người đánh.” Thi nhân ngoan ngoãn trả lời.

“Mắt ta không mù, thấy được!” Áo choàng đỏ hung dữ trừng hắn một cái, mặc dù nói cách áo choàng, thi nhân cũng không nhìn thấy ánh mắt của hắn. Hắn lạnh lùng hỏi: “Vì sao bị người đánh?”

“Tôi hát Vũ Phi ca, bị đội tuần tra trong thành nhìn thấy…”

“Chỉ bởi vì ngươi hát Vũ Phi ca, đội tuần tra liền đánh ngươi thành cái dạng này?” Áo choàng đỏ nhíu mày, đây so với dự đoán của hắn bất đồng, chẳng lẽ đội tuần tra đó vừa vặn là kẻ sùng bái điên cuồng của Thánh Vương?

“Không phải, bọn họ nói ở trong tòa thành này kiếm tiền đều phải chiết tiền, còn nói bởi vì ta ô nhục Thánh Vương, cho nên phải chiết gấp đôi, nhưng ngươi cũng biết, ta căn bản không giao ra tiền, cho nên liền đánh ta rồi.”

Bình thường mà nói, đội tuần tra tự nhiên không có quyền chiết tiền gì, chỉ là đội tuần tra của mỗi tòa thành hoặc nhiều hoặc ít đều có loại thói quen xấu này, soạn một chút danh mục kỳ quái, theo kẻ ngoại lai thoạt nhìn không có lực lượng gì lấy tiền, loại chuyện này cũng không hiếm lạ.

Dưới thống trị của Thánh Vương, loại chuyện này ở gần thủ đô là tuyệt tích rồi, nhưng ở đây lại không phải phụ cận của thủ đô, dù là Thánh Vương có khôn ngoan thế nào, dù sao hắn chỉ có một người hai con mắt, cũng thực sự nhìn không tới loại nơi này rồi.

“Tiền ta cho ngươi đâu?” Áo choàng đỏ lặng yên hỏi: “Vì sao không đưa bọn chúng?”

Thi nhân kịch liệt phản bác: “Đó làm sao có thể đưa? Nếu như đưa rồi, chúng ta hôm nay và ngày mai đều không có cơm ăn rồi, ta không có cơm ăn còn chưa tính, làm sao có thể liên lụy ngươi cũng không có đồ ăn! Đó thế nhưng là tiền của ngươi!”

“Ta còn có rất nhiều lương khô.” Áo choàng đỏ nhàn nhạt trả lời, giọng điệu cũng mềm đi rất nhiều, hắn đang đắp thuốc đến bàn tay, bàn tay này thê thảm không đành nhìn, sưng đến nỗi giống như năm cây xúc xích, đây cũng khiến cho thi nhân đau đến hít mạnh một hơi.

Áo choàng đỏ nhíu mày, trách cứ: “Bọn chúng đúng là có chút quá đáng rồi, chỉ là không giao ra tiền lại có thể nặng tay như thế này.”

Thi nhân lại còn giúp đội tuần tra nói: “Cũng không phải như thế! Vốn không đánh thảm thế này.”

“Vậy rốt cuộc là thế nào? Ngươi nói chuyện có thể một lần nói hết không?” Áo choàng đỏ cuối cùng có chút nổi nóng, hắn đời này chưa từng thấy đàn ông nào lắm mồm thế này!

Thi nhân có chút ủy khuất nói: “Là bởi vì bọn chúng muốn đòi tiền với ta, vừa lại động tay động chân với một nữ vũ công… ta nhìn không nổi mà! Liền đi lên giúp cô ta che một chút, bảo cô ta mau chạy đi, sau đó thì bị đánh thành thế này.”

Nghe vậy, áo choàng đỏ lộ ra một tia cười trào phúng, biết rõ còn hỏi nói: “Vũ công đó chạy trốn rồi sao?”

Thi nhân trầm mặc một chút, mới nói: “Không có.”

Áo choàng đỏ nhàn nhạt nói: “Ngươi thật dốt rồi, trên thế này một người phụ nữ có thể đơn độc hành tẩu sao? Nữ vũ công đó hơn phân nửa là lộ ra để bán, chung quanh cô ta nhất định có đàn ông đi theo, để đảm bảo sau sự việc có thể thu được tiền. Cô ta còn phải tiếp tục ở thành trấn này kiếm tiền, không thể đắc tội đội tuần tra, ta thấy cô ta hơn phân nửa là theo đội tuần tra đi, dùng thân thể để nộp tiền cho bọn chúng rồi đi.”

Thi nhân trầm mặc không nói, mà áo choàng đỏ cũng không tiếp tục bức hỏi, hắn biết rất rõ ràng, sự việc chính là phát triển như thế, sẽ không có sai.

Hắn yên lặng mà đắp xong thuốc, vỗ xuống vai của thi nhân nói: “Được rồi.”

Thi nhân bị vỗ đến lung lay, đầu vai càng truyền tới đau đớn bỏng rát, hắn ai oán nói: “Ngươi không thể nhẹ nhàng một chút sao? Ta là thương hoạn đó…”

Áo choàng đỏ lạnh lùng trả lời: “Biết đau, lần sau mới sẽ không lại làm chuyện ngu xuẩn này! Bây giờ trở về phòng của ngươi, ngủ vài ngày cho tốt, mấy ngày này cũng đừng ra ngoài, nếu như đụng phải đội tuần tra, ngươi sẽ càng tận hưởng đau đớn.”

Thi nhân “oh” một tiếng, đứng lên nhặt quần áo mặc vào, sau đó đi về phía cửa phòng, nhưng đi đến một nửa, đột nhiên ngừng bước chân, do dự một hồi, vẫn quay đầu hỏi: “Ta bây giờ thật sự rất giống mì sốt thịt sao.”

Nếu hủy dung rồi làm sao đây? Chính mình thế nhưng là ngâm du thi nhân dựa vào tiếng ca và khuôn mặt để kiếm cơm.

“So với hồi nãy tốt hơn một chút.”

Dựa vào thi nhân tốt xấu gì cũng là muốn làm chuyện tốt mới bị đánh, mặc dù kết quả là làm tên ngốc một lần, nhưng, áo choàng đỏ chung quy cũng không muốn tiếp tục đả kích hắn.

“Thật chứ? Vẫn còn rất đẹp đi?” Nghe vậy, thi nhân vui mừng cười lên.

“Uh.”

“Đẹp bao nhiêu?”

Áo choàng đỏ nhìn mặt của hắn, nhàn nhạt nói: “Đẹp giống như bánh mì đủ màu.”

“…”

14 responses »

  1. tem!
    mấy ngày nay bận gom lì xì bây giờ mới lên đã ôm đc tem khakha năm nay trúng mánh òy

    Reply
  2. Áo choàng đỏ ở trên người thi nhân sờ khắp nơi, sờ đến người sau cả người cảm thấy không thích hợp, liên tiếp lùi mấy bước rúc ở góc giường, hai tay đan chéo trước ngực, dùng giọng run rẩy nói: “Ngươi, ngươi làm gì… ngươi hẳn sẽ không có sở thích gì kỳ quái chứ?”

    Áo choàng đỏ đảo trắng mắt, tức giận nói: “Ta là xác định xương cốt của ngươi có gãy hay không mà thôi, đừng dùng loại ánh mắt kỳ quái đó nhìn ta, hơn nữa bộ dạng ngươi bây giờ chẳng khác với mì sốt thịt bao nhiêu, không ai lại có hứng thú với ngươi! Còn có đàn ông che ngực cái gì hả? Ngươi muốn che cũng phải che phía dưới chứ?”

    Thi nhân trong nháy mắt buông hai tay đổi lại che phần dưới.

    Ôi ôi… đọc đoạn này mà vừa cười vừa chảy nước mắt…. tuyệt đối ko phải vì cười nhiều mà chảy nước mắt…. vì cảm thấy quá thảm nên ko thể cầm nổi nước mắt……………………………………

    Reply
  3. sun đời đầu tiên cũng là 1 tên giỏi kiếm thuật đến thế sao ta
    aaaaaaaaaaaaaaaaa
    ko tưởng a

    Reply
  4. ……….chờ xem những hồi sao sẽ rõ………
    chắc là bọn kia ghen tị với khuôn mặt của thi nhân nên mới đánh như thế.

    Reply
  5. Áo choàng đỏ cuối cùng có chút nổi nóng, hắn đời này chưa từng thấy đàn ông nào lắm mồm thế này!
    Vậy mà cũng ko để lại đặc điểm nhìu chuyện, thiệt hên cho Grisia XDXDXD

    Reply
    • nhưng có để lại đặc điểm nói nhảm mà còn dài dòng nữa hic đọc cái đoạn lẩm bẩm thấy nhức cả đầu

      Reply
    • …mới thế đã nhức đầu vậy hồi đọc Grisia lảm nhảm về thần ánh sáng thì như thế nào….?

      Reply
  6. thì mình đọc thẳng đến đoạn giải thích luôn ^^
    may là mình không phải trong 12 tks nếu không chắc có ngày thực sự chịu không nổi mà xách kiếm chém Sun luôn *thở phào nhẹ nhõm*

    Reply
    • ….1 trong những tính cách cực kì thú vị của Grisia… công lực nhảm về thần ánh sáng cao siêu… vậy mà lại bỏ qua *lẩm bẩm*…

      Reply
  7. cao siêu đến mức mình lĩnh ngộ không nổi hic nhưng đúng là nếu Grisia mà không lảm nhảm thì đúng là đọc thấy thiếu thiếu, mất hay…tính ra mình thật mâu thuẫn mà!…

    Reply
  8. Xem bộ lời đồn uống rượu 3 chén lăn đùng ra của Sun Knight chỉ là hữu danh vô thực. :)) Vụ giỏi kiếm thuật cũng đáng nghi ngờ…

    Nhưng cảm giác rất giống Grisia. Hèn gì người ta bảo Grisia là hiện thân của Sun Knight đời thứ nhất. Dám chừng là ổng đầu thai lắm…

    Reply
  9. ….đầu thai…. phụt =))
    mà cứ từ từ đã…. từ hồi đầu đến giờ mỗi lần thi nhân mới chỉ uống có “một” chén rượu thôi…. chưa biết thế nào đc……

    Reply
    • là 2 chén mà, áo choàng đỏ cho thi nhân gọi thêm chén nữa mà có thấy đỏ mặt rồi đầu choáng váng gì đâu >__<

      Reply
  10. a…. áo choàng đỏ là Vũ Phi sao O_O

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: