RSS Feed

Nữ Vũ I – Quang ảnh 2

Sáng sớm hôm sau, áo choàng đỏ chầm chậm đi xuống lầu, dưới lầu không có quá nhiều người cũng không ồn ào, giá cả của căn lữ quán này xem như là trung bình rồi, mạo hiểm giả thông thường cũng sẽ không ở đây, ở lại căn lữ quán này phần lớn là thương nhân, mạo hiểm giả khá thích hô to gọi lớn, thương nhân hơn phân nửa thấp giọng, sẽ không tùy ý gây chuyện, càng sẽ không đặc biệt chú ý người nào đó thích mặc áo choàng đỏ, cứ muốn vén áo choàng của người ta để xem.

Đây chính là nguyên nhân chủ yếu áo choàng đỏ thân là mạo hiểm giả, nhưng lại chọn vào ở tại gian lữ quán này.

Hắn ngồi xuống cái bàn trống nào đó, vừa ăn lương khô mang xuống, vừa suy tư mình nên làm cái gì trước, trên người mình đã không còn tiền rồi, cũng là lúc làm chút nhiệm vụ kiếm tiền, bằng không về sau nếu là muốn đi xa, lương khô và trang bị cơ bản sẽ không có chỗ để, nhưng mặt khác…

Hắn đột nhiên ngừng suy nghĩ và ăn, chuyên tâm nghe nói chuyện của người bàn bên cạnh, chỗ đó ngồi ba tên thương nhân, đang nhỏ giọng nói chuyện, vẻ mặt bọn họ hết sức giống nhau, đều là một khuôn mặt cau mày ưu tư, sau đó trao đổi tình báo với nhau.

“Ở đây thuế tiền vào thành hơi quá cao một chút rồi đi? Năm ngoái chẳng phải một xe hàng tiến vào thành, chỉ cần trả hai mươi đồng tiền bạc sao? Bây giờ lại phải một đồng tiền vàng rồi? Đây, đây cho dù là vào thủ đô cũng không đắt như thế, nếu như là hàng hóa rẻ một chút, một đồng tiền vàng cũng có thể mua cả một xe hàng hóa rồi.”

“Tôi thấy lần sau không tiến vào thành này nữa, thà đi đường đi nhanh lên một chút, nghỉ ngơi ở tòa thành kế.”

“Đừng nằm mơ nữa, tôi mới từ tòa thành kế qua đây, chỗ đó cũng vừa mới tăng giá, một xe hàng hóa phải tám mươi đồng tiền bạc.”

“Cái gì?”

Ba thương nhân sắc mặt đều ngưng trọng lên, trao đổi lẫn nhau một cái ánh mắt, một người trong đó không nhịn được thấp giọng lẩm bẩm: “Xem ra những thành chủ phụ cận lại rất đoàn kết mà!”

Một thương nhân khác tuổi khá lớn vội vàng trầm giọng nói: “Cũng đừng nói nữa, so với những ngày về trước, ít nhất bây giờ vẫn thoải mái hơn nhiều, cảm tạ Thánh Vương!”

Hai người khác vội vàng nói theo câu “cảm tạ Thánh Vương”, nhưng sau khi nói xong, ba thương nhân vẫn cau mặt nhíu mày cũng không có hứng thú nói cười, chỉ là vội vã ăn xong đồ ăn, sau đó liền đứng dậy đi làm chuyện của mình.

Lúc này, áo choàng đỏ lại bắt đầu ăn lương khô, chỉ là không suy nghĩ mình nên làm cái gì trước nữa, nhưng là suy nghĩ lên cả cái quốc gia này —– vương quốc Holy Light.

Thánh Vương, thật ra tên chân chính là Lancero Ornister, theo đạo lý mà nói, hắn hẳn nên được gọi là vương Lancero hoặc là vương Ornister, nhưng là, nhân dân vì biểu đạt sùng kính của bọn họ, luôn luôn sử dụng cái tên gọi Thánh Vương này.

Vương Lancero ở năm đầu Thánh lịch chính thức kiến lập quốc gia, nhưng lại là năm ba Thánh lịch mới cuối cùng thống nhất đại lục, mà ngày nay không tới năm mười hai Thánh lịch, đã có thành chủ đồi bại xuất hiện rồi sao?

Hay có lẽ, là hắn yêu cầu quá nhiều rồi?

Cái địa phương này cách thủ đô đã quá xa rồi, thống trị chín năm ngắn ngủi có lẽ cũng không thể khiến cho vương Lancero nắm chắc hết thảy trong nước, huống chi trong chín năm này, còn từng trải qua ngoại tộc xâm lấn, tiến hành chiến tranh kéo dài một năm tám tháng.

Sau khi kết thúc loạn thế nhiều năm, kinh nghiệm thống trị không tới chín năm, trong đó còn đánh cuộc chiến tranh gần hai năm, lại còn có thể khiến cho nhân dân qua được cuộc sống ấm no thoải mái, đây nói làm sao cũng là một loại công tích phi thường rồi, cho nên nhân dân mới tôn sùng Thánh Vương như thế.

“Người kia… Mặc áo choàng đỏ!”

Nghe thấy hô gọi, áo choàng đỏ quay đầu qua, quả nhiên nhìn thấy ngâm du thi nhân người duy nhất cùng mình có kết giao, hắn đang từ trên cầu thang đi xuống.

Huh? Áo choàng đỏ đánh giá thi nhân, cái mặt ngày hôm qua còn sưng giống như bánh mì, hôm nay lại có thể đã bớt sưng hơn nửa, chỉ còn lại một cục sưng lớn ở trán và một ít vết bầm linh tinh.

“Thương của ngươi lành thật nhanh.” Hắn có một chút nhạ dị.

Vừa nghe thấy lời này, thi nhân liền dương dương tự đắc nói: “Thế nào? Đã không giống bánh mì rồi chứ?”

“Không giống.” Áo choàng đỏ nhàn nhạt nói.

“Ngươi biết vì sao ta hồi phục như cũ nhanh như thế không? Không biết đúng chứ?” Thi nhân cười hì hì lên, hình như cảm thấy mình có cái bí mật mà áo choàng đỏ không biết, chính là một cái chiến thắng chưa từng có.

Áo choàng đỏ lại không trả lời, chỉ là yên lặng ăn lương khô của mình, hắn đúng là cảm giác kỳ quái nhưng lại cũng không định hỏi, mỗi một mạo hiểm giả đều có bí mật của mình, bớt biết một chút bí mật của người khác chính là ở trong kiếp sống mạo hiểm của mình bớt đi một cái nhân tố nguy hiểm, đây là thường thức của mỗi một mạo hiểm giả nhiều kinh nghiệm đều biết.

Thi nhân mặc dù lộ ra biểu tình khó xử, nhưng ngoài miệng lại không ngừng nói: “Muốn ta nói cho ngươi biết không? Mặc dù đây là cái bí mật, nhưng ngươi đối với ta tốt như thế, không cho ngươi biết thì hình như rất vong ân phụ nghĩa… Nếu như ngươi thật sự rất muốn biết, vậy ta sẽ nói cho ngươi nhé! Ngươi muốn biết hay không đây? Rất muốn đi?”

Cái gã này có phải không nói chuyện thì sẽ chết không hả! Áo choàng đỏ có chút nổi nóng gầm lên: “Muốn nói thì nói! Ngươi còn tiếp tục lảm nhảm liên thiên, ta sẽ cho ngươi khôi phục đến bộ dạng quái đản ngày hôm qua!”

Nghe vậy, thi nhân chẳng những không có sợ hãi, còn lộ ra biểu tình hết sức thỏa mãn, cảm động nói: “Ta đã biết ngươi thật sự rất muốn biết cái bí mật này!”

Gã này hết cứu rồi! Áo choàng đỏ lấy tay kê trán, cảm thấy đau đầu không thôi, sâu sắc hối hận mình lúc đầu làm sao lại đi để ý cái gã này? Đáng lẽ nên để cho hắn đi uống dầu tóc qua ngày, cũng là để cho mình có cái thanh tĩnh.

Thi nhân lộ ra một mỉm cười thần bí, cười nói: “Nếu như, ta nói đây là chúc phúc của Thần, ngươi tin không?”

“Thần?”

Giọng điệu của áo choàng đỏ phi thường quỷ dị, so với nói bởi vì nghe thấy cái chữ “Thần” này mà kinh ngạc, không bằng nói là bởi vì cách nói chuyện kiểu lấp lửng kỳ diệu của thi nhân khiến cho hắn có chút khó có thể chống đỡ. Hắn có phần không kiên nhẫn hỏi: “Thần ngươi nói rốt cuộc là ý gì?”

Thi nhân đương nhiên nói: “Thần đương nhiên chính là nói cái loại thứ nhỏ mềm bò bò, có thể nặn lung tung có thể biến hình kia!”

Áo choàng đỏ trầm mặc một chút, nhàn nhạt nói: “Nghe lên như là một loại quái chất nhầy gọi là slime bò khắp nơi trong rừng rậm, không phải thần.”

“Oh!” Thi nhân thoạt nhìn có chút ngỡ ngàng: “Nói như thế, vậy vẫn thật là rất giống! Chẳng qua, slime là màu lục, nhưng thần là màu vàng đây! Biết đâu… Ngài có thể là Thần của slime chăng?”

Nói như vậy, chẳng lẽ ngươi là slime à!

“Cho dù thương lành rồi cũng đừng chạy lung tung, bị đội tuần tra thấy được, ngươi sẽ không có kết cục tốt.”

Áo choàng đỏ cố gắng đè nén xúc động muốn một phát đấm bay tên thi nhân ngu si này, sau đó dời đi cái đề tài slime… nếu còn tiếp tục nói xuống, hắn sẽ tàn nhẫn đánh thi nhân một trận, dù cho mình không thích động thủ với người không có võ lực.

Thi nhân lại lộ ra thần sắc khó xử, bô bô mà nói: “Hmm… mặc dù ngươi nói như thế, nhưng không được à! Ta còn phải hát một ngày Vũ Phi ca, cho nên nhất định phải ra ngoài mới được.”

Áo choàng đỏ nhíu mày, nhớ tới quy củ kỳ quái thi nhân lúc trước từng nói mỗi lần đến một nơi mới thì phải hát ba ngày Vũ Phi ca, hắn không hỏi nguyên nhân, chỉ là nhàn nhạt hỏi: “Một ngày cũng không thể bớt?”

Thi nhân bất đắc dĩ nói: “Đành phải vậy, lão sư ta nói, nếu muốn bái ông ấy làm thầy thì phải đồng ý một cái điều kiện, đó chính là chờ sau khi ta trở thành một ngâm du thi nhân chính thức, mỗi lần đến một nơi mới, sẽ phải hát ba ngày Vũ Phi ca, mặc dù quy định rất nghiêm ngặt, nhưng lão sư của ta ông ấy uhm… thật sự là một thi nhân rất tuyệt vời đấy!”

Xem ra cho dù mình không hỏi nguyên nhân, hắn vẫn sẽ tự mình nói ra… nhìn ánh mắt chờ đợi và bộ dạng ngươi không nói ta cũng sẽ giải thích của thi nhân, áo choàng đỏ lần nữa cảm thấy đau đầu không thôi, đành phải như sở nguyện của hắn mà hỏi: “Lão sư của ngươi là ai?”

Nghe thấy vấn đề này, ánh mắt chờ đợi của thi nhân lập tức biến mất, hắn làm màu làm mè mà ahem vài cái, hắn nâng cao cằm dùng thần thái mười phần kiêu ngạo công bố đáp án: “Lorenzo Louis.”

“Ngâm du thi nhân được biệt danh là LL?”

Nghe thấy tên này, áo choàng đỏ thật có chút nhạ dị rồi, hắn cười, có chút không tin nói: “LL thế nhưng là ngâm du thi nhân ngự dụng của Thánh Vương.”

“Đã từng là. Nhưng ở lúc Vũ Phi gả cho Thánh Vương, ông ấy đã rời khỏi Thánh thành rồi.” Thi nhân lập tức bổ sung rõ.

Áo choàng đỏ cười như không cười nói: “Học sinh của thi nhân ngự dụng sa sút đến nỗi bị đội tuần tra thành trấn đánh thành đầu heo? Ngươi cho rằng ta sẽ tin ngươi sao?”

Thi nhân yên lặng chỉ từ trong người móc ra một tấm huy chương, đó là một tấm huy chương màu vàng và màu trắng đan nhau mà thành, cả tấm huy chương giống như một đóa hoa hồng trắng, bộ phận màu vàng ở giữa hoa hồng thì là một cái đàn lute, đàn lute còn đặc biệt xếp thành hình chữ L.

Như mọi người đều biết, hoa hồng trắng là dấu hiệu của Thánh Vương, người giữ huy chương hoa hồng trắng đều toàn là thuộc hạ trực thuộc của Thánh Vương, hơn nữa chỉ cần nhìn thứ điêu khắc ở giữa hoa hồng trắng đã có thể biết công việc thiện trường của thuộc hạ này là cái gì.

“Lão sư nói, dù sao thứ này ông ấy cũng không cần, cho nên đã cho ta, nếu như ta dọc đường thật sự thiếu tiền, bán đi cũng được, ta trước kia cũng thử muốn bán đi, nhưng người mua vừa nhìn thấy là huy chương hoa hồng trắng, liền không chịu mua.”

Đây đơn giản là lời thừa, huy chương hoa hồng trắng Thánh Vương đích thân ban hạ, kẻ nắm giữ đều toàn là nhân vật nổi tiếng đương thế, ai dám tàng trữ huy chương của bọn họ?

Nhưng, cho dù có tấm huy chương này, áo choàng đỏ lại chẳng tỏ rõ ý kiến gì nói: “Đây cũng không thể chứng minh cái gì, hắn luôn là làm mất đồ.”

Thi nhân sửng sốt, hoài nghi hỏi: “Ngươi nói cái gì?”

Áo choàng đỏ trầm mặc một chút, nhàn nhạt nói: “Ta nói, con người dù sao cũng sẽ làm mất đồ, nói không chừng ngươi chỉ là nhặt được.”

“Đúng là của lão sư cho ta!”

Thi nhân vạn phần sốt ruột, lại cũng không biết nên làm sao sáng tỏ… lão sư của hắn đúng là rất hay làm mất đồ, nếu như có người cầm đồ vật của lão sư đến nói hắn cũng là học sinh của LL với mình, ngay cả thi nhân cũng sẽ hoài nghi đó là do nhặt được.

“Ngươi nói phải thì là phải đi.” Áo choàng đỏ không nói mình tin lại cũng không có không thừa nhận, chỉ là qua loa, sau đó về vấn đề chính: “Dưới loại tình huống này, lão sư của ngươi sẽ tha thứ cho ngươi, tin rằng ông ta cũng không muốn nhìn thấy ngươi bị người đánh chết.”

“Sẽ không, ông ấy sẽ không tha thứ cho ta.”

Thi nhân trái lại bình tĩnh nói: “Ông ấy chỉ biết mắng ta, “nghĩ lúc đó, Vũ Phi cũng có thể dùng năm nghìn người đem quân đội Ma tộc năm vạn ngăn ở ngoài cửa khẩu của khe núi Huyết Đao, còn ngăn đủ ba tháng, mà ngươi lại có thể ngay cả hát Vũ Phi ca ba ngày ít ỏi cũng không làm được, ngươi làm sao không dứt khoát đâm đầu chết ở dưới tượng đá của Vũ Phi đi?”.”

“Lão sư của ngươi sai rồi.” Áo choàng đỏ bình tĩnh nói: “Đem ngươi so sánh với Vũ Phi, thật giống như lấy bánh mì đập vào tảng đá, ngay từ đầu đã không công bằng.”

Thi nhân dùng biểu tình như sắp khóc, ai oán nói: “Ngươi so với lão sư của ta còn tàn nhẫn hơn…”

Lúc này, áo choàng đỏ nuốt vào miếng lương khô cuối cùng, xoạt một tiếng đứng lên, đơn giản ném xuống một câu: “Đi thôi!”

“Đi đâu?” Thi nhân không hiểu gì cả nhìn hắn.

Áo choàng đỏ thản nhiên nói: “Ngươi chẳng phải muốn đi ca hát? Đúng lúc ta cũng muốn nghe ca, tiện thể cùng đi.”

Nghe vậy, đôi mắt trong xanh của thi nhân lập tức nổi lên hi vọng.

Áo choàng đỏ nhất định rất mạnh!

Đây không phải trực giác, mà là một loại suy luận. Người có thể mặc áo choàng màu đỏ bắt mắt đi khắp nơi, nếu không phải là lính mới mạo hiểm không biết sống chết, thì chính là cường giả có thể giải quyết bất cứ phiền toái gì!

Căn cứ vào cử chỉ của áo choàng đỏ đến hiện nay, hắn tuyệt đối không phải là tên lính mới mạo hiểm.

Trước khi thi nhân phun ra lấy nửa chữ, áo choàng đỏ lập tức lạnh lùng nói: “Ngươi nếu như phun ra bất cứ câu nào khiến ta cảm thấy có từ thừa, ta sẽ dùng phương pháp càng trực tiếp khiến cho ngươi hôm nay không ra khỏi cửa được —– đánh tới ngươi chỉ có thể nằm trên giường, vậy cũng sẽ không cần hát nữa.”

“Từ thừa?” Thi nhân lập tức kinh hô ra tiếng: “Ta nói chuyện làm sao có thể có từ thừa đây? Ta trước giờ đều không nói lời thừa thãi, điểm này ngươi có thể yên tâm, ta thế nhưng là thi nhân đấy! Tỉa tót câu chữ cũng là khả năng của ta, bảo đảm mỗi câu nói đều ưu mỹ tựa như chim đang hót, trong trẻo như suối nước chảy…”

Nghe đến đây, áo choàng đỏ một phát túm lấy cổ áo của thi nhân, đem cả người hắn giơ lên, bất ngờ từ tư thế ngồi biến thành bị treo ở giữa không trung.

Thi nhân bị túm lấy ngậm lại miệng, vô tội mà chớp mắt, động cũng không dám động, hoàn toàn không hiểu áo choàng đỏ rốt cuộc vì sao lại tức giận rồi… Nhưng nói trở lại, lực khí của hắn vẫn thật lớn, quả nhiên là một người có thực lực đây!

Có áo choàng đỏ ở đây, hắn nhất định sẽ không bị đội tuần tra đánh thành bánh mì… điều kiện tiên quyết là, áo choàng đỏ có thể đè nén lửa giận, để cho mình giữ lại mạng đi ca hát.

Áo choàng đỏ giơ hắn lên một hồi, không biết rốt cuộc là đang đè ép lửa giận, hay là đang tự hỏi nên bắt đầu đánh từ chỗ nào, mãi cho đến khi mấy tên hầu của lữ quán đi tới, không đợi bọn họ mở miệng nói, áo choàng đỏ đã thả thi nhân xuống, xoay người nói với bọn họ: “Không có gì.”

Quay đầu lại, áo choàng đỏ cúi đầu xuống, để cho thi nhân từ dưới mũ áo choàng nhìn thấy mắt của hắn, đó là một đôi con ngươi màu đen đầy sát khí, hắn từng chữ từng chữ âm trầm gầm lên: “Ngoài phải và không phải, mọi chữ khác đều là từ thừa!”

Gầm xong, hắn đầu cũng không quay lại mà đi ra khỏi lữ quán, nhìn bóng lưng của áo choàng đỏ, thi nhân ngẩn ngơ lẩm bẩm một câu “giống như là ngọn lửa màu đen bốc cháy”, sau đó vội vàng đứng dậy đuổi theo.

Thi nhân sau khi đuổi tới áo choàng đỏ, thả chậm tốc độ đi ở bên cạnh áo choàng đỏ, mặc dù cách quán rượu còn xa, nhưng lúc này, hắn lại bắt đầu thấp giọng khẽ hát.

Thời gian lưu chuyển, ca giả lưu lạc, nhìn về phương xa, hồi tưởng quá khứ…
Ca giả ơi, khóe miệng của ngươi luôn có nụ cười,
Ca giả ơi, ánh mắt của ngươi lướt qua mọi người,
Ca giả xa ngoài tầm với kia!
Mắt của ngươi rốt cuộc đang nhìn cái gì đây?
Ca giả thấp giọng hát,
Dù cho có xa xôi,
Mắt của ta vẫn là nhìn người con gái huyền thoại.
Vũ phi ơi,
Có phải chăng, Thánh Vương và Thánh Hậu khiến cho lòng của nàng chết đi?
Vũ Phi ơi,
Có phải chăng, chỉ có chiến đấu mới có thể khiến cho mắt của nàng cháy lên ngọn lửa màu đen?
Vũ Phi ơi, ánh mắt hờ hững của nàng rốt cuộc đang nhìn theo cái gì đây?

8 responses »

  1. tem nhé^^
    Aico thường post buổi sáng nhỉ

    Reply
  2. lần này thì đích thực là đọc cười đến chảy nước mắt…. mức độ lảm nhảm của thi nhân này quả thật……….

    Reply
  3. ……………………….ngay từ chương 1 đã có cái nghi ngờ này nhưng………
    Áo choàng đỏ chắc không phải Vũ Phi chứ……………? Không thì cũng phải có quan hệ huyết thống gì đó……. mẹ con chăng?

    Reply
  4. có cảm giác Sun đời nào cũng đều chịu hành hạ của lão sư hết, không biết có phải vì vậy mà tạo thành cái tính cách…đặc biệt như vậy không *cười khổ*

    Reply
  5. mềnh thì cho rằng áo choàng đỏ chính là Vũ Phi ý >..<

    Reply
  6. Con Slime hình như giống con quái trong game NấmLùn tớ từng chơi !?

    “Đã từng là. Nhưng ở lúc Vũ Phi gả cho Thánh Vương, ông ấy đã rời khỏi Thánh thành rồi.”
    Vũ Phi gã cho Thánh Vương!?????

    Reply
  7. …trong bài ca mấy chương đầu nói rồi mà…..=.=
    Áo choáng đỏ có phải Vũ Phi ko… cái này cũng khó nói…. tại tớ nghĩ Vũ Phi hẳn là tầm tầm tuổi với Thánh Vương, mà Thánh Vương cai trị đã 12 năm, tuổi ít nhất cũng phải ngoài 30… tớ ko nghĩ áo choáng đỏ đã hơn 30 tuổi…….

    Reply
  8. like 5 câu cuối : x

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: