RSS Feed

Nữ Vũ I – Quanh ảnh 4

“Ngươi tỉnh đi, lát nữa bọn chúng sẽ lấy khế ước bán thân đến bắt ngươi ký rồi.”

Thi nhân quay đầu nhìn, phát ra lời nói chính là một tên nô lệ, cả người hắn bẩn thỉu lộn xộn không chịu nổi, thân thể gầy yếu, nếu không phải hắn mở miệng nói chuyện, thanh âm lại chính xác là giọng của đàn ông, thì căn bản ngay cả giới tính cũng nhìn không ra.

“Làm sao có thể!” Thi nhân phi thường nhấn mạnh nói: “Nô lệ chỉ có thể ở ngày ký ước nô lệ mỗi năm một lần mới có thể ký khế ước bán thân, tại đó còn phải có người có thân phận thành chủ trở lên chứng kiến mới được!”

“Cho nên ngươi cho rằng bây giờ mình đang ở đâu?” Nô lệ dùng giọng giễu cợt nói: “Không phải là giam lao của thành chủ sao?”

Nghe vậy, thi nhân trợn mắt há hốc mồm một hồi, mới hiểu ra đây là chuyện thế nào, hắn thì thào: “Thành chủ hắn, hắn vi phản luật pháp của Thánh Vương, lén làm cho nô lệ ký khế ước bán thân? Hắn, hắn làm sao dám?”

Nô lệ nhàn nhạt nói: “Buôn bán không có tiền không ai làm, buôn bán chặt đầu có người làm, bây giờ mười đồng tiền vàng cũng chưa chắc mua được một nô lệ hợp pháp, so với bắt một người làm nô lệ bán, nhanh chóng liền kiếm được mười đồng tiền vàng, có buôn bán nào so với cái này càng tốt hơn sao?”

Nghe vậy, thi nhân đối với nô lệ này nổi lên tò mò, loại giọng điệu và cách dùng từ nói chuyện này thực sự không giống như một nô lệ nên có, hắn không nhịn được mở miệng hỏi: “Ngươi cũng là bị bắt vào?”

Nô lệ trầm mặc một chút, nhàn nhạt trả lời: “Coi là vậy đi. Ngày hôm qua có một nô lệ bỏ trốn, ngươi có lẽ là bị bắt để thay thế, dù sao hội đấu giá cũng sắp đến rồi, bọn chúng có lẽ không có thời gian đi tìm hắn đi.”

Thi nhân sửng sốt, kỳ quái hỏi: “Hội đấu giá?”

“Uh, hội đấu giá nô lệ ngầm.” Nô lệ nhàn nhạt nói: “Đây thế nhưng là điểm bán lớn của cái thành này, hội đấu giá còn có hai ngày, ngươi tốt nhất mau chóng tự làm mình bẩn một chút.”

“Vì sao?” Thi nhận trợn tròn mắt, hắn thế nhưng là phi thường thích gọn gàng sạch sẽ!

Giọng điệu giễu cợt của nô lệ càng đậm: “Nô lệ dơ bẩn là dự trù làm những công việc nặng nhọc, nô lệ rất xinh đẹp là dự trù làm công việc trên giường, chẳng qua, nói không chừng ngươi thà nằm ở trên giường, như thế bảo trì vẻ đẹp của ngươi đi!”

Nghe vậy, thi nhân mặt đỏ bừng, vội vàng nắm lên bùn đất ở trên đất bôi lên mặt mình, nhưng vừa bôi lên, hắn xém nữa ói ra, bùn đất ở đây thực sự quá hôi, không chỉ là hôi bùn, thậm chí còn có mùi hôi của vật bài tiết và mùi thối rữa.

Thi nhân xém nữa bị mùi ghê tởm này xông đến nỗi nước mắt cũng rớt ra vài giọt, nhưng lại không thể chùi đi bùn đất trên mặt mình, hắn khóc thảm nói: “Vì sao lại có loại chuyện này, hiện tại không phải thái bình thịnh thế sao? Thánh Vương ngài rõ ràng không cho phép loại chuyện này xảy ra…”

Nô lệ hừ lạnh một tiếng: “Thánh Vương? Đối với loại người hèn kém như chúng ta mà nói, Vương nào mà chẳng như nhau, chúng ta cũng không có tư cách hưởng thụ được ân huệ của hắn, hắn cũng để ý không đến loại địa phương này.”

Thi nhân đang muốn phản bác, hắn dọc đường đi đến đều nhìn thấy thành trấn yên vui dưới thống trị của Thánh Vương, đây vẫn là lần đầu tiên gặp phải loại chuyện này!

Nhưng, hắn lại đột nhiên ngậm lại miệng, bộ dạng như nghĩ tới cái gì.

Nô lệ có chút kỳ quái nhìn thi nhân một cái, mang phần tò mò hỏi: “Thế nào? Nhanh như thế đã tuyệt vọng rồi?”

Thi nhân nghiêng đầu, có chút mê hoặc nói: “Không có, ta chỉ là đột nhiên nghĩ đến một người bạn, hắn vừa rồi bỏ rơi mặc kệ ta, để cho ta bị người bắt lại.”

“Vậy còn gọi là bạn sao?” Nô lệ từ dưới đầu tóc tán loạn trừng hắn một cái.

Thi nhân không để ý lời của nô lệ, lại tự lẩm bẩm nói: “Hmm! Nhưng vừa rồi nghe ngươi nhiều như thế, ta nghĩ cô ta lại xuất hiện ở đây có lẽ không phải ngẫu nhiên rồi, nói không chừng là đến vì hội đấu giá vi pháp, vậy như thế ta sẽ không cần sợ nữa…”

Nhưng, nói trở về, vừa rồi đội trưởng tuần tra nói áo choàng đỏ là đàn ông, nhưng Vũ Phi lại là phụ nữ, cho nên nếu như áo choàng đỏ là đàn ông, vậy tuyệt đối không thể là Vũ Phi… A A A! Kết quả chuyện vẫn là trở về chỗ cũ rồi!

“Ôi ôi ôi, ta đời này chưa từng hi vọng nhìn thấy một phụ nữ như thế.” Thi nhân khóc không ra nước mắt, nếu như áo choàng đỏ thật là đàn ông, vậy hắn chẳng những không tìm được Vũ Phi, biết đâu còn từ nay biến thành nô lệ… Không muốn à!

“Đã bị nhốt vào nhà lao rồi, vẫn còn cần phụ nữ?” Nô lệ chỉ cảm thấy da mặt giựt giựt, thật muốn ra tay nện gã không biết sống chết trước mắt này một trận đau đớn.

Thi nhân lại phản bác: “Đương nhiên phải cần phụ nữ! Nếu không cần, ai tới cứu ta chứ?”

“Cái gì?” Nô lệ ngẩn người, nhưng vừa nghĩ lại, dáng vẻ gã trước mắt này trắng trắng sạch sạch, có lẽ là cún cưng của bà cô nào cũng không chừng, vậy tự nhiên là chờ mong phụ nữ tới cứu hắn rồi.

“Nhưng không biết áo choàng đỏ rốt cuộc có phải là nữ không… Ôi ôi, sớm biết vậy đã không bỏ Thần ở rừng rậm rồi, nếu không ngài hẳn cũng sẽ có biện pháp cứu ta đi? Dù sao là Thần, cho dù là Thần của slime cũng vẫn là Thần mà!”

“… Thì ra ngươi tên này là bị điên sao?”

◊◊◊◊

“Này! Tỉnh dậy đi! Thật thua ngươi loại nơi quỷ quái này vẫn còn có thể ngủ được như con heo!”

Thi nhân dụi dụi mắt, một khuôn mặt mờ mịt hỏi: “Hmm… Trời sáng rồi sao?”

“Ngươi muốn đợi trời sáng cũng được, chẳng qua ta thế nhưng phải đi trước rồi!”

“Ngươi phải đi trước?” Thi nhân ngây ngẩn hỏi: “Đi đâu?”

“Đương nhiên là phải đào tẩu rồi!” Nô lệ đảo trắng mắt, khó chịu nói: “Ngươi còn đang ngủ sao? Ta cũng không chờ ngươi đâu, tạm biệt!”

Thi nhân sửng sốt, dùng sức chớp chớp mắt, lúc này mới thật sự tỉnh táo lại.

Đám nô lệ tất cả đều chen ở trong một cái góc, sau đó từng người một từ từ giảm bớt… đến khi số người giảm đến còn lại ba, bốn người, thi nhân lúc này mới phát hiện mọi người lại có thể là khoét lỗ đi ra rồi!

Sau khi kinh ngạc ngớ ra mười mấy giây, gần như tất cả mọi người đã chui ra rồi, thi nhân lúc này mới hồi thần lại, hô nhẹ một câu “chờ ta với”, sau đó đi theo chui vào trong lỗ.

Khi chui ra hít sâu một hơi không khí tươi mới không còn mùi hôi, tiếp theo lại nhìn thấy sao đầy trời, thi nhân đột nhiên hiểu sự quý giá của tự do, về phần có thể thoát khỏi khó khăn thực sự là đầy lòng hân hoan.

Hắn nhìn về sau một chút, cái lỗ đó mặc dù không lớn, chẳng qua đủ cho một người đàn ông trưởng thành bò ra, không giống như là tay không có thể đào ra.

“Này, này, người kia… Ngươi đấy! Cái lỗ là làm sao đào ra?”

Nô lệ đảo trắng mắt, nói: “Này này cái gì, tên ta là Cale! Lúc ta bị bắt đúng lúc đang ăn cơm, tạm thời giấu muỗng canh ở trong người, chúng ta là dùng muỗng canh đào ra.”

“Oh, Cale, xin chào, ta là Silvester.”

“Tên gì vừa xấu vừa dài, ngươi là quý tộc à? Đi bên này.” Nói đến câu cuối cùng, không biết có phải là thi nhân cũng nói lên tên, Cale tốt bụng mà kéo hắn, để cho thi nhân không đến nỗi ở trong bóng tối đi lạc mọi người.

“Mới không phải quý tộc gì, tên này là lão sư ta đặt.”

Silvester phì cười còn lắc đầu phủ nhận, nhưng hắn lại không rõ Lorenzo Louis thân là ngâm du thi nhân ngự dụng của Thánh Vương, chẳng những là quý tộc mà còn là đại quý tộc chân chính, mà Silvester là học sinh duy nhất của Lorenzo cũng là kẻ hậu kế duy nhất, cho dù không thể kế thừa mọi thứ của Lorenzo, nhưng ít ra một cái tước vị cũng không chạy thoát được.

“Mọi người dừng lại, đến đây trước hết trốn đi!”

Silvester trợn lớn mắt, ở đây cách dinh thự của thành chủ chẳng qua mới hai nhánh phố! Vốn hắn cho rằng hôm nay là muốn đêm khuya chạy trốn, còn lo lắng mình thể lực không tốt, sẽ bị mọi người bỏ rơi đây!

“Cale, chúng ta không ra thành sao?” Những nô lệ khác cũng lo lắng không thôi.

Cale lắc đầu nói: “Buổi tối cửa thành không mở, đêm nay là không ra khỏi thành được, nhưng mọi người đừng lo lắng, thành chủ cũng không dám ầm ĩ ở trong thành tìm chúng ta, nói làm sao lén bán nô lệ cũng là việc phạm pháp.”

Mọi người đi vào trong nhà, Cale lập tức ngồi xổm xuống sờ sờ trên mặt đất, cuối cùng kéo lên một cánh cửa ngầm, nói: “Đi xuống đi, phía dưới là một cái hầm.”

Mọi người từng người nhảy xuống, không gian của hầm không nhỏ, trên cái giá xung quanh thậm chí còn có rất nhiều đồ ăn ướp muối, mặc dù trên hũ trải đầy bụi bặm, nhưng những người bị nhốt ở địa lao bữa có bữa không rất lâu rồi, đừng nói hũ có bụi bặm, dù là bánh mì bị người đạp qua cũng sẽ cầm lấy ăn.

Cale ném cho Silvester một cái bình, người sau nhất thời phản ứng không kịp, tay chân luống cuống một hồi vất vả lắm mới tiếp ổn.

“Ăn đi, đừng lo lắng, ta trước kia đã ăn qua rồi, mùi vị có chút biến chất, chẳng qua ăn không chết người.”

Silvester nhíu mày nhìn cái bình dơ bẩn, nhưng hắn cũng chỉ là đem bình chùi chùi ở trên quần, sau đó liền không chút để ý mà ăn thứ ở bên trong.

Mặc dù hắn thích đồ ăn ngon, đối với đồ ăn có thể nói là kén chọn, chẳng qua nhiều năm theo lão sư chạy loạn ở thôn quê hoang dã, đồ ăn lộn xộn gì cũng đều ăn qua, hơn nữa khi hắn vừa gặp lão sư, còn không giỏi nấu ăn, có thể có lương khô ăn chính là món ngon, nếu lương khô ăn hết vẫn không tìm được thành trấn, vậy thì phải có chuẩn bị tâm lý thử các loại đồ ăn nửa sống không chín, cháy khét, cỏ dại nấu ếch xanh hoặc là slime và những đồ ăn quỷ dị v.v..

Vừa ăn đồ ăn ướp muối có chút biến chất, Silvester suy nghĩ, luôn cảm thấy đào thoát như vậy cũng quá đơn giản rồi đi? Nhớ còn có cái gì… A! Đúng rồi, thủ vệ hoàn toàn không có ngăn cản bọn họ! Hắn kinh hô: “Đúng lúc thủ vệ cũng không thấy! Thật may mắn!”

“May mắn?” Cale cười lạnh một tiếng rồi nói: “Ta quan sát mấy ngày, những thủ vệ này rất làm biếng, đổi ca luôn là ca trước đi sớm ca sau đến trễ, trung gian này ít nhất có nửa giờ trống không.”

Nửa giờ? Thi nhân giật mình, một ngày cũng không quá mười hai giờ, những thủ vệ này cũng không khỏi quá làm biếng rồi.

Cale giống như thủ lĩnh hạ lệnh với mọi người: “Mọi người ăn xong muốn làm cái gì đều không sao cả, nhưng tuyệt đối không được phát ra âm thanh, cố hết mức ngay cả nói chuyện cũng miễn đi, tránh cho bị người lục soát phát hiện.”

Lại có thể cũng không có ai muốn tự mình rời khỏi sao? Silvester có chút nhạ dị mà nhìn người xung quanh, số người khoảng có hai mươi mấy người, trên mặt mỗi người gần như đều có thần sắc bất an, nghĩ đến bọn họ căn bản không dám đi, thà cùng mọi người ở cùng một chỗ, ít nhất Cale thoạt nhìn là người biết nên làm sao, hắn cũng đích xác đã mang mọi người rời khỏi giam lao.

Silvester cũng không dám đi, hắn và đội cảnh bị đã nổi qua hai lần xung đột, nếu xuất hiện ở trên đường lớn, nhất định lập tức sẽ bị bắt lấy.

Ăn xong đồ, mọi người ngay cả lời cũng không dám nói, dứt khoát đã mê man ngủ rồi.

Silvester vốn còn muốn cùng Cale trò chuyện, nhưng lại bị trừng mắt một cái, còn bị trách cứ “an tĩnh một chút”. Không có chuyện làm, dù là không buồn ngủ lắm, hắn cũng chỉ có thử ngủ theo.

Dần dần, vừa bắt đầu hoàn toàn không ngủ được, đến ngủ được nửa mơ nửa tỉnh, đột nhiên lại có người đẩy đẩy hắn, hắn lập tức giật mình tỉnh dậy, tức thì đáy mắt tràn đầy một mảnh đỏ…

“Đỏ…” áo choàng?

 

11 responses »

  1. …………..rất nghi ngờ cái người tên Cley này là một trong 12tks……………

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: