RSS Feed

Nữ Vũ I – Quang ảnh 6

 

Một trăm kim? Những người trong phòng đều sửng sốt, nhao nhao nhìn về hướng người lên tiếng, Silvester cũng không ngoại lệ, hắn trừng người nọ, vui mừng mà kêu to: “Áo choàng đỏ!”

Một cái áo choàng màu đỏ ngạo mạn tới cực điểm xuất hiện ở cửa, sự xuất hiện quang minh chính đại như thế khiến cho mọi người trong hiện trường nhất thời đều không rõ trạng huống, chỉ có tên mập chủ trì đấu giá có chút nổi lên cảnh giới, bởi vì hắn biết rõ tất cả người sẽ đến mua nô lệ, trong đó cũng không có một gã nào mặc áo choàng đỏ.

Tên mập quét một vòng trong sân, hôm nay đích xác có mấy người quý tộc không có đến, hơn nữa còn là mấy đại quý tộc tuyệt đối không thể chọc vào, chẳng lẽ là của những người đó phái đến? Hắn không dám xem nhẹ trêu chọc đối phương, vẫn dùng giọng điệu hơi chút cung kính nói: “Xin hỏi ngài có thiệp mời không?”

Áo choàng đỏ vươn tay kéo mở dây buộc áo choàng, mặc cho áo choàng rơi tuột xuống đất, lộ ra khuôn mặt thật.

Thân hình của hắn xem ra thon dài, chân dài eo nhỏ, tỷ lệ vóc người trái lại như một phụ nữ, nhưng ngực lại không có nhấp nhô đặc biệt rõ ràng, nói là phụ nữ ngực phẳng hay là đàn ông có chút cơ ngực cũng đều được, nhưng bởi vì hắn có một khuôn mặt trái xoan, ngũ quan so với đàn ông bình thường nhỏ nhắn tinh tế hơn, cho nên hầu hết người vẫn sẽ đoán người trước mắt này là phụ nữ… Nếu như không nhìn thấy cặp mắt kia.

Một đôi con ngươi đen mang đầy sát khí, làm sao cũng không giống như đôi mắt của phụ nữ nên có, trái lại giống như cựu chiến binh sa trường giết người vô số, vừa nhìn thấy đôi mắt đó, cái gì mà tỷ lệ vóc người, mặt trái xoan và ngũ quan nhỏ nhắn toàn bộ đều bị quên sạch sẽ, đôi con ngươi đen đó đã đủ để người cho rằng hắn là đàn ông.

“Dưới vi pháp bán nô lệ, thậm chí cưỡng bắt dân chúng dân chúng bình thường để bán, thành chủ, ngươi nên có nhận thức rồi chứ?”

Người nọ lạnh lùng nói xong, sắc mặt của mọi người đều biến, tên mập… không, hiện tại nên gọi hắn là thành chủ, sắc mặt của hắn càng tái nhợt, chỉ là cố trấn định biện bạch: “Ngươi, ngươi là ai? Cũng đừng ngậm máu phun người! Bọn ta chỉ là tụ họp ở đây trao đổi nô lệ mà thôi!”

Đám nô lệ lập tức náo động lên, nhao nhao xuất ngôn phản bác: “Mới không phải!”, “Chúng tôi là bị bắt đến!”, “Chúng tôi không phải nô lệ!”

Thành chủ lập tức kêu to: “Ở đây có nhiều quý tộc như thế, ta còn là chủ của một thành, ngươi hẳn nên nghe bọn ta nói, chẳng lẽ ngươi thà tin nghe lời của những kẻ hèn kém này sao?”

Áo choàng đỏ căn bản không để ý tới hắn, chỉ là hướng về Silvester chỉ một cái, nói: “Ngươi nói xem là chuyện thế nào.”

Thấy vậy, Cale trong mắt lóe qua một tia nhạ dị, hắn có chút đoán ra chuyện là làm sao rồi, cũng bởi vậy, ánh mắt hắn nhìn Silvester không còn mang thù hận, ngược lại mang một tia ý cười… nằm vùng như thế cũng không phải thường thường thấy được.

Silvester hết sức khí thế nói: “Bọn chúng bắt người không muốn bán thân để làm nô lệ bán!”

Sắc mặt của thành chủ không thể khó coi hơn, nhưng hắn cố gắng nặn ra mặt tươi cười nói: “Nô lệ này thực sự rất không nghe lời, chủ nhân của hắn mới muốn lấy hắn để đổi lại tên ngoan một chút…”

“Hắn là người của ta.” Áo choàng đỏ lạnh lùng mà ngắt lời đối phương: “Chỉ là bị các ngươi bắt đi, khiến cho ta tìm hắn tìm hết hai ngày!”

Thành chủ sửng sốt, gầm nhẹ: “Thì ra người là muốn không trả tiền mang đi một tên nô lệ!”

Áo choàng đỏ lại không để ý vu khống của hắn mà là nhìn Silvester, lấy giọng ra lệnh nói: “Lấy huy chương ra cho bọn chúng xem một chút!”

Huy chương? Silvester sửng sốt, nhưng trên người hắn cũng chỉ có một tấm huy chương, cho nên vội vàng từ túi ẩn của quần áo móc ra, đó là huy chương hoa hồng trắng của ngâm du thi nhân ngự dụng!

Mọi người cứng họng không nói được gì, chỉ là trợn mắt nhìn tấm huy chương đó, trong nhất thời không dám tin ở đây lại sẽ xuất hiện huy chương hoa hồng trắng của Thánh Vương.

Thành chủ đứng ngay ở bên cạnh Silvester, cho nên hắn thấy rất rõ, tấm huy chương đó chạm khắc rất tinh tế ưu mỹ, hoàn toàn không giống đồ giả.

Kỳ thực lúc mới đầu bị bắt, chỉ cần lấy tấm huy chương ra đã có thể thoát thân rồi đi? Nhìn ánh mắt từ kinh ngạc đến lo sợ của mọi người, Silvester đột nhiên phát hiện mình hình như có chút ngu.

Chuyện cho đến bây giờ, sợ rằng biện giải cũng vô dụng rồi. Ánh mắt của thành chủ lóe ra, nhìn thấy đám người phía dưới đã đang nhìn đông vọng tây tìm kiếm đường ra, dường như muốn đào tẩu, mà những người này chỉ cần chạy thoát rồi, ai cũng không thể định tội của bọn họ, cuối cùng chỉ có mình cái thành chủ này là chạy không thoát!

Thành chủ quay đầu rống với đội trưởng cảnh bị: “Nếu như bị Thánh Vương biết, tất cả chúng ta đều chết chắc rồi! Hắn chỉ có một người, chỉ cần giết hắn thì không sao nữa! Đội cảnh bị, lên cho ta!”

Chỉ cần giết gã đó, những người ở đây sẽ không thể không giúp che đậy hành vi phạm tội. Thành chủ làm theo ý định muốn sống mọi người cùng sống, phải chết không bằng cũng cùng chết.

Bán nô lệ là một chuyện, trơ mắt nhìn người của Thánh Vương bị giết thế nhưng lại là chuyện khác rồi, chỉ cần người nắm giữ huy chương vừa chết, những người ở hiện trường đều không thoát được thân!

Đội trưởng cảnh bị há hốc miệng, có chút không biết làm sao, giúp bắt người làm nô lệ bán, để cho mình kiếm chút thù lao là rất sẵn lòng, nhưng thật phải động thủ giết người nắm giữ huy chương hoa hồng trắng, hắn thế nhưng thật không có lá gan đó.

“Lên cho ta!” Thành chủ tức méo miệng, mắng to với đội trưởng cảnh bị: “Bọn chúng nếu như chạy rồi, chúng ta cũng đừng hòng sống! Tử tội cả đám!”

Tử tội… Nghe thấy hai chữ này, đội trưởng cảnh bị đột nhiên cảm thấy lá gan to lên, giết rồi hơn phân nửa là chết, không giết cũng là phải chết, vẫn không bằng liều một phen!

Đội trưởng cảnh bị quay đầu rống to với đội viên: “Nghe thấy chưa! Còn không nhanh lên cho ta, một người giết một đao, ai cũng chạy không thoát!”

Lúc này, Cale đột nhiên vọt lên bục xô Silvester xuống, sau đó hô lớn với đám nô lệ: “Mau bảo vệ hai người bọn họ! Bọn họ nếu như chết rồi, chúng ta nhất định sẽ bị diệt khẩu!”

Đám nô lệ hiển nhiên rất nghe lời của Cale, bọn họ vừa nghe thấy lời này, mỗi một người giống như là điên rồi ngăn ở phía trước Silvester, nhưng áo choàng đỏ bởi vì khoảng cách xa xôi, đội viên cảnh bị lại sớm đã vọt qua rồi, mọi người chỉ có thể trơ mắt nhìn từng thanh kiếm chém xuống áo choàng đỏ.

Cale thiếu chút nữa ngay cả hô hấp cũng ngừng, nhưng hắn quay đầu vừa nhìn, lại phát hiện Silvester một chút cũng không có thần sắc lo lắng, trái lại một khuôn mặt hưng phấn, hình như đang chờ mong cái gì… Cale mặc dù đầu đầy mờ mịt, nhưng lại rõ ràng một chuyện, đó chính là người mặc áo choàng đỏ kia sợ rằng không dễ dàng bị xử lý như thế.

Mau đi à! Mau vọt tới đi! Áo choàng đỏ chắc chắn sẽ đem toàn bộ các ngươi đều đánh đau đớn một trận! Silvester gần như có chút mừng trên sự đau khổ của người khác mà muốn mở miệng hô cổ vũ!

Khi đao chém tới trên đỉnh đầu của áo choàng đỏ, hắn lại không thèm liếc mắt lấy một cái, vừa vươn tay là bắt được tay của đội viên cảnh bị, sau đó tay kia đánh xuống một quyền vào bụng của hắn, nhanh đến gần như không nhìn thấy được xuất quyền, đối phương lại đã bay đi rồi.

Mặc dù đối thủ có mười mấy tên, hơn nữa mỗi tên đều cầm đao, nhưng áo choàng đỏ lại căn bản không chút để ý, có người nào nhào tới thì tống hắn một quyền, trực tiếp đánh bay, thư thái như thể đang uống miếng nước.

Cale thấy đến mắt cũng sắp rớt ra rồi. Đây là thực lực dạng gì?

“Thật…”

Cale nghiêng mắt liếc Silvester, đại khái hiểu hắn muốn nói cái gì, có lẽ chính là thật lợi hại, thật thần kỳ, thật không thể tưởng gì gì đi?

“Thật là cách đánh không thú vị!” Silvester dùng giọng cực độ thất vọng nói.

Hắn còn cho rằng có thể nhìn thấy áo choàng đỏ đại phát thần uy, một cây đao dùng nhanh như chớp, tá lả mà đem người chém bay, cuối cùng mới phát ra đấu khí nổ tung cả gian nhà này… kết quả áo choàng đỏ rất không nể mặt mà dùng nắm đấm giải quyết hết thảy, hơn nữa thủ thuật gì cũng không có, đao tới thì chụp lấy tay dùng đao, sau đó liền ra quyền đánh bay kẻ địch, thật sự là nhàm chán đến cực điểm rồi.

“Thật không thú vị?” Cale khó có thể tin nói: “Ngươi có lộn hay không hả? Cách đánh của hắn đơn giản hữu hiệu, đây căn bản là chiêu giết người!”

“Chiêu giết người?” Silvester tò mò hỏi ngược lại.

Cale gật đầu nói: “Nếu trên tay hắn có vũ khí, không phải là xuất quyền mà là xuất đao, một đao đó chính là một mạng! Cái người đó là quân nhân đi?”

Đương nhiên! Hơn nữa còn là vị cấp cao nhất trong quân nhân! Áo choàng đỏ thế nhưng là Vũ Phi suất lĩnh quân đội đánh lui Ma tộc đấy!

Đối với việc mình là người duy nhất biết thân phận chân thực của áo choàng đỏ, Silvester đúng là có kiêu ngạo nói không hết, đã sớm quên thật ra áo choàng đỏ chưa từng thừa nhận mình là Vũ Phi.

Khi áo choàng đỏ đánh bay tên đội viên cảnh bị thứ năm hay thứ sáu —- thật ra đây cũng mới trải qua mười mấy giây —- những người khác cũng đã không dám xông lên nữa, thậm chí ngay cả đội viên cảnh bị công kích nô lệ cũng dừng tay rồi, bọn chúng chỉ sợ mình cứ tiếp tục động thủ sẽ chọc giận cái gã khủng bố một quyền giải quyết một người này.

Khi mọi người đều im lặng nhìn áo choàng đỏ, không có ai dám động đậy, áo choàng đỏ lại lên tiếng nói câu ngoài dự liệu của mọi người: “Thi nhân, đi thôi!”

Silvester sửng sốt một chút. Bây giờ đi liền? Cái này làm sao có thể đây? Hắn vốn còn chờ mong…

Áo choàng đỏ một khuôn mặt giận dữ xông đến trước mặt chủ thành, quát mắng: “Ta chính là Vũ Phi! Ngươi thật to gan, dám động thủ với ta?”

Nghe vậy, thành chủ lập tức sợ đến quỳ xuống, kêu to: “Ngươi… Không, ngài chính là Vũ Phi? Cái Vũ Phi ngăn cản Ma tộc tiếng tăm lừng lẫy kia?”

Áo choàng đỏ… Không, hẳn nên gọi là Vũ Phi, cô cười lạnh một tiếng, quát: “Chính là ta!”

Vũ Phi khinh thường mà nhìn thành chủ, sau đó quay đầu đối mặt Silvester, biểu tình trên mặt nhu hòa rất nhiều, còn ấm giọng nói: “Silvester, lần này thật nhờ có ngươi mạo hiểm sinh mạng đi nằm vùng, nếu như không thể tại chỗ bắt giữ, thành chủ này sợ rằng đã chạy thoát rồi.”

“Đâu có, đâu có!” Silvester mỉm cười, tao nhã nói: “Chút việc nhỏ này không đáng nhắc tới, chỉ cần là thỉnh cầu của Vũ Phi, cho dù vào trong lửa xuống đáy nước, Silvester ta đều tuyệt đối sẽ không từ chối…”

“A —- A A! Đau quá đau quá đau quá đau đau a!”

Thấy Silvester hồi thần rồi, áo choàng đỏ mới thu hồi hai cái ngón tay, tư thái và biểu tình của hắn đều như không có chuyện gì, giống như trước giờ không có đi nhéo da mặt của người nào đó.

“Vì sao nhéo ta?” Silvester vạn phần ủy khuất đến nước mắt cũng rơi xuống vài giọt, da mặt đau đến cảm giác thật giống như sắp rớt xuống rồi.

“Nên đi thôi, tiếp theo sẽ có người đến tiếp tay xử lý.” Áo choàng đỏ đương nhiên sẽ không nói là biểu tình của hắn rất nợ đánh, chỉ là liếc hắn một cái, nói: “Ngươi muốn ở lại cũng được.”

“Không không, ta đi theo ngươi!” Silvester cuống cuồng nói, hắn vẫn thật sự sợ áo choàng đỏ bỏ rơi mình đi, vậy mình thế nhưng không biết phải tốn bao nhiêu năm mới tìm được cô ta.

Đúng rồi! Silvester quay đầu nhìn Cale, nghĩ tới nghĩ lui cũng không biết nên nói với đối phương cái gì, cuối cùng chỉ là nói câu: “Cale, tạm biệt nhé!”

Cale nhìn hắn một cái, sau đó lại xoay người bỏ chạy, chuồn mất còn nhanh hơn so với áo choàng đỏ và Silvester.

Lúc này, bên ngoài truyền tới tiếng vang, nghe lên như là tiếng bước chân đồng loạt rạch ròi, không giống tiếng bước chân của dân chúng bình thường phát ra.

Áo choàng đỏ một nắm vớt lên Silvester, sau đó nhanh như bay mà nhảy cửa sổ rời đi.

Lúc này, người còn lại mới hồi thần, cũng muốn chạy trốn theo, nhưng hết thảy đều muộn rồi, cửa chính bị một người một cước đạp ra…

“Bộ tư pháp xử án, mọi người ở tại chỗ không được động đậy, người dám chạy giết không cần luận!”

 

4 responses »

  1. xin phép mọi người mình lấy tem nhá!

    Reply
  2. “Cley nhìn hắn một cái, sau đó lại xoay người bỏ chạy, chuồn mất còn nhanh hơn so với áo choàng đỏ và Silvester.”
    Có khi nào Cley là Storm không ta?…hay là Stone nhỉ?dù j muốn dùng muỗng đào tường cũng cần trình độ cố chấp+kiên trì cao lắm àh

    Reply
  3. Hahaha… Hệt như mình đoán. =))

    Từ giờ về sau chắc không dám cmt nữa vì cảm thấy không ưa Silvester rồi. Sợ cmt lung tung lại bị thấy chướng mắt. =))))))

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: