RSS Feed

Nữ Vũ I – END

Hai người chạy được một lúc, mắt thấy Silvester hổn hển sắp đứt hơi rồi, áo choàng đỏ lúc này mới thả chậm bước chân bắt đầu dùng đi.

Silvester thở phào một hơi, đi một đoạn đường điều khí lại, nhanh chóng liền không nhịn được nói: “Vũ Phi à, theo tôi đi tìm lão sư đi!”

“Không đi!” Áo choàng đỏ lại gầm lên một câu.

Silvester giật mình một cái, chẳng qua hắn cũng không có ý định bỏ cuộc, vất vả lắm mới tìm được Vũ Phi, hắn cho dù thế nào cũng sẽ không bỏ cuộc!

“Ngay ở gần đây không xa mà thôi, chỉ cần đi hai ngày là tới rồi…”

Áo choàng đỏ ngừng bước chân, một đôi con ngươi đen đặt ở trên mặt Silvester, nhàn nhạt nói: “Ta sẽ không theo ngươi đi gặp LL, ngươi từ bỏ hi vọng đi!”

Nghe vậy, Silvester cúi đầu xuống, có chút buồn rầu nói: “Dù chỉ là một ngôi mộ cũng không nguyện ý gặp sao?”

Áo choàng đỏ ngạc nhiên, hắn nhìn Silvester, dùng ánh mắt yên lặng mà muốn xác nhận lại một lần, đối phương nhè nhẹ mà gật đầu.

Rất lâu, áo choàng đỏ mới đẩy ra một câu nói: “Làm sao chết?”

“Sinh bệnh.” Silvester thành thật nói: “Hai năm trước, lão sư bị nhiễm phong hàn rất nặng, nằm ở trên giường một tháng rồi qua đời. Cơ thể ông ấy vốn không tốt lắm, bình thường không biết vì sao luôn ho không ngừng…”

“Là nội thương.” Áo choàng đỏ bình tĩnh giải thích: “Hắn trước kia từng chịu nội thương rất nặng.”

Silvester sửng sốt, hắn vẫn thật không biết chuyện này, luôn cho rằng lão sư là vốn đã có bệnh trong người, mà lão sư cũng chưa từng giải thích qua với hắn cái gì.

“Lão sư trước khi chết đã muốn tôi lên đường tìm cô, chỉ có sau khi tìm được cô hỏi được đáp án, ông mới cho phép tôi kế thừa thụ cầm của ông ấy và hủy bỏ hạn chế hát ba ngày Vũ Phi ca.” Silvester dùng giọng khẩn cầu nói: “Cho dù cô chịu hay không chịu cho tôi đáp án, ít nhất theo tôi đi gặp lão sư đi!”

Đi tế bái bạn nhóm đã qua đời, áo choàng đỏ không thể từ chối cái thỉnh cầu này.

◊◊◊◊

Hai người đi ở giữa rừng rậm, áo choàng đỏ vốn yên lặng không nói, chỉ là theo Silvester đi, chỉ là càng đi càng cảm thấy không thích hợp, cô vốn cho rằng rừng rậm này chỉ là nơi dọc đường đi qua, nhưng hai người đã ở phụ cận này đi một đoạn thời gian, đây hẳn sẽ không chính là nơi cần đến?

“Ngươi hẳn sẽ không đem LL an táng ở trong rừng rậm?” Áo choàng đỏ có chút nổi nóng mà túm cổ áo của Silvester, gầm lên: “Táng ở đây, thân xác sẽ bị dã thú lôi ra để ăn! Nếu mộ của LL bị bới ra, ta sẽ táng ngươi vào đó!”

Silvester vội vàng phủ nhận: “Không phải không phải, tôi an táng lão sư ở nơi rất đẹp có thể nhìn thấy biển, chỉ là trước khi tìm lão sư, tôi muốn tìm Thần về mới được! Nhớ đã đem nó thả ở trên cái cây nào đó trong rừng rậm, làm sao cũng không tìm thấy cái cây đó đây…”

Áo choàng đỏ mặt vô biểu tình.

Nhìn thấy cô mặt vô biểu tình, Silvester cảm giác rất không ổn, vội vàng hô to: “Thần! ngươi ở đâu thế? Ta quên đem ngươi thả ở đâu rồi! Mau đi ra nào!”

“Cho dù thật sự có slime màu vàng, ngươi cho rằng nó thật sự sẽ ở trên cây chờ ngươi nhiều ngày như thế?”

“Sẽ!” Silvester lại thật sự gật đầu, nói: “Nếu không có tôi, Thần ngay cả động cũng sẽ không động một chút!”

Mẹ nó ta cũng muốn đem ngươi đánh đến ngay cả động cũng sẽ không động một chút! Áo choàng đỏ đơn giản là sắp nổi điên rồi, thực sự không biết LL rốt cuộc là tìm đâu ra một đứa học sinh như thằng hề đến thế.

“Ui da!”

Silvester đột nhiên cả người ngã xuống đất, đau đến lầm bầm vài tiếng, cho đến khi nghe thấy áo choàng đỏ nói: “Còn không ngồi dậy, cần đạp ngươi hai cước không?”

Bình thường không phải nên hỏi cần đỡ một chút sao? Silvester ủy khuất mà bò dậy, lại phát hiện trên đầu cảm giác quái quái…

“Gay rồi, đầu nặng quá! Tôi chắc là đập vào đầu rồi!”

Hắn lo lắng mà hô xong, lại nhìn thấy ánh mắt của áo choàng đỏ không thích hợp lắm, hơn nữa hình như không phải nhìn hắn, mà là nhìn trên đầu hắn… hắn mừng rỡ mà hô: “A! Thần ngươi trở về rồi à?”

Áo choàng đỏ nhíu mày nhìn cái cục ở đỉnh đầu Silvester, thoạt nhìn thì không khác gì với slime bình thường, vật thể dạng keo bán trong suốt như thạch quả, chỉ là màu sắc không phải màu lục của slime bình thường, mà là màu vàng, không ngờ vẫn thật sự có slime màu vàng… khoan khoan, nó có phải là có mắt?

Mặc dù viên rất nhỏ, giống như hai hạt mè phân bố ở hai góc của thân thể thạch quả, có vẻ như thật là mắt, nhưng slime đáng lẽ không có mắt, hơn nữa trung gian của cái cục này vậy mà có một khối hoa văn, thoạt nhìn giống như cái họa tiết trang trí.

Mặc kệ nó là thứ gì, tóm lại sẽ không phải Thần, mặc dù Silvester ôm theo nó, còn luôn miệng mà “Thần, may là ngươi không lạc đường”, “Thần, mấy ngày nay khỏe không?”, “Ha ha ha, đừng dụi nữa, ngứa quá đi!”

Nếu như đây chính là Thần, vậy mỗi nhà mỗi hộ đều có cái Thần rồi, nuôi ngay ở trong cống rãnh ngoài cửa!

“Thần, đây là bạn mới đó! Đến chào hỏi đi!” Silvester giới thiệu áo choàng đỏ.

“Thần” mặc dù rất muốn tỏ ra thân mật, ra vẻ muốn nhào qua, nhưng trong mắt áo choàng đỏ tràn đầy cảnh cáo lõa lồ “dám qua đây sẽ luộc ngươi”, “thần” lập tức rúc về trong lòng Silvester, còn dùng cái đuôi tạm thời kéo ra quấn chặt tay của hắn, sống chết đều không chịu qua chào hỏi.

“Ha ha, Thần rất thẹn thùng!” Silvester cười nói.

“Ngươi đều gọi nó là Thần?” Áo choàng đỏ nhàn nhạt nói: “Ta đặt cho nó cái tên mới, về sau đổi lại gọi nó là tiểu Thập đi!”

“Tiểu Thần hả?” Silvester gật đầu nói: “Tên này hay, Thần có vẻ khá nhỏ!”

“Là “Thập” trong nghĩa của cái gì, tiểu Thập!” Áo choàng đỏ không giải thích thêm nhiều, đặt tên chỉ là không muốn để cho Silvester ở trong thành trấn luôn mồm gọi một giống slime biến chủng là Thần, tránh khỏi gây đến phiền phức mà thôi. (Chú thích:  từ “thập ma” nghĩa là “cái gì”)

Áo choàng đỏ nhàn nhạt nhắc nhở: “Thời gian không còn sớm, nên lên đường thôi.”

“Uh!”

◊◊◊◊

“Đến rồi, đến rồi!”

Hai người phải tối ngày hôm sau đã tìm thấy chỗ mục đích, so với hai ngày Silvester nói phải ngắn hơn nhiều, đây đương nhiên là bởi vì cước trình của hai người không giống nhau, Silvester bình thường là đi đi dừng dừng nhìn hoa nhìn cỏ, nhưng áo choàng đỏ vừa mới nhận được báo tử của bạn nhóm, cô thế nhưng không có loại hứng trí và lòng nhẫn nại đó.

Sau khi bị đạp hai cước, Silvester cũng không có hứng trí đi đi dừng dừng nữa.

Đây là một bãi cỏ gần vách đá, tầm nhìn cũng cực tốt, có thể hướng ra biển cả.

Mặc dù Silvester nói chính là ở đây, nhưng lại không có bất cứ mộ bia nào, áo choàng đỏ dùng ánh mắt cực độ không thân thiện nhìn Silvester.

Silvester vội vàng chỉ một tảng đá lớn không xa, nói: “Lão sư án táng ngay ở bên cạnh tảng đá lớn, bởi vì lão sư không muốn tôi lập mộ bia cho ông ấy, còn muốn trực tiếp chôn ở trong đất, ngay cả quan tài cũng không muốn dùng, ông ấy nói người chết rồi sẽ phải trở về tự nhiên, bỏ vào quan tài, lập khối mộ bia vẫn chẳng phải mục rữa như nhau, một chút ý nghĩa cũng không có.”

Áo choàng đỏ nhìn tảng đá gần như cao nửa người đó, bên tai lại truyền tới giải thích của Silvester: “Tôi sợ sau này không tìm được lão sư táng ở đâu, cho nên đặc biệt chôn cất ông ấy ở bên cạnh tảng đá lớn.”

Áo choàng đỏ gật đầu, trực tiếp chôn ở trong đất nghe lên đúng là cách làm của LL, cô đi đến phía trước tảng đá lớn đó…

“Cô đã giẫm vào lão sư rồi.” Slivester mở miệng nhắc nhở.

Áo choàng đỏ mặt vô biểu tình mà lùi hai bước, sau đó cúi đầu nhìn mặt đất.

“Như thế biết đâu vẫn giẫm vào chân rồi.” Silvester có chút không dám khẳng định.

“Vậy cứ giẫm vào!” Áo choàng đỏ đột nhiên giận dữ gầm lên: “Dù sao hắn cũng nợ giẫm! Muốn chết cũng không thông báo một tiếng, gã khốn kiếp này!”

Silvester một tiếng cũng không dám kêu.

Gầm xong, áo choàng đỏ lại an tĩnh xuống, rất lâu đều không có nói chuyện, rất lâu… Lâu đến ngay cả Silvester cũng bắt đầu ngủ gà gật rồi, tối qua và hôm nay thật sự đi đường quá nhiều, hắn mệt đến ngồi dưới đất cũng có thể ngủ…

“Lorenzo, ngươi hiểu lầm rồi.”

Một câu nhỏ tiếng khiến cho Silvester giật mình tỉnh dậy, hơn nữa lập tức vô cùng tỉnh táo, giương mắt mà nhìn bóng lưng của áo choàng đỏ.

“Khi đó ngươi hỏi ta có phải vẫn còn yêu Lancero không, ta không có trả lời ngươi, có lẽ còn yêu đi, nhưng ở trong chiến tranh chống lại Ma tộc, hầu hết thời gian, ta chỉ khẩn cầu cửa khẩu tuyệt đối không thể bị phá, khẩn cầu những binh sĩ bên cạnh có thể đủ sống đến ngày mai, đừng nói tin kết hôn của Lancero truyền tới, cho dù là tin hắn chết, ta sợ rằng cũng chỉ sẽ lo lắng hậu phương không có người chi viện, cửa này phải thủ làm sao?”

“Ta thực sự không quá thích hợp nói chuyện tình yêu.”

Mặc dù ngọn nguồn của hết thảy những cái này thật ra đúng là yêu, nhưng đến cuối cùng, nguyên nhân khởi đầu nhất trái lại không quan trọng nữa… Nghĩ đến đây, áo choàng đỏ tự giễu mà cười cười.

“Vậy cô rốt cuộc đang nhìn cái gì?” Silvester nho nhỏ tiếng nói, rất sợ chọc giận áo choàng đỏ đang nói chuyện với cố nhân.

Áo choàng đỏ trầm mặc một chút, mở miệng nói: “Thứ ta nhìn là bầu trời, là tự do, là ước nguyện ban đầu đã bỏ quên rất lâu —- muốn thăm dò mỗi một phân mỗi một tấc của thế giới này.”

Nói xong, cô yên lặng mà nhìn tảng đá lớn, trong mắt tràn đầy ưu sắc, không khỏi có chút hối tiếc lúc đầu không nói rõ ràng, khiến cho hiểu lầm vẫn chưa tháo gỡ, nhưng người lại đã ngăn cách hai bên sinh tử…

Silvester cả người quỳ ở trên mặt đất đào đất, giống hệt như muốn đem LL đào ra, làm cho áo choàng đỏ không thể không trước ném đi ưu sầu, nghiến răng hỏi: “Ngươi đang làm cái gì?”

Silvester giọng mang cao hứng nói: “Đào thụ cầm ra ấy mà! Thật vất vả cuối cùng nhận được đáp án, cuối cùng có thể kế thừa thụ cầm của lão sư rồi.”

Thụ cầm? Áo choàng đỏ không nói nữa, chỉ là yên lặng nhìn hắn đào ra một cái hộp gỗ, ngay tiếp theo mở ra nhìn, quả nhiên là một cây thụ cầm, đàn hình vòng cung trên thân trang sức viền vàng và ngọc lục bảo.

Áo choàng đỏ vô cùng quen thuộc cây thụ cầm này, đây là bảo bối của Lorenzo, rõ ràng bây giờ nó đã là bảo bối của một người khác rồi, ánh mắt Silvester nhìn nó giống như đang nhìn người yêu, tình ý trong mắt nhiều đến như muốn tràn ra, ngay cả cái “thần” kia vươn ra tay thạch quả vàng muốn đi sờ sờ, đều bị Silvester đập một chút, không cho nó làm loạn.

“Nếu thích cây đàn này như thế, lúc đó LL chết, ngươi lại không trực tiếp lấy thụ cầm đi sao?”

Silvester đương nhiên trả lời: “Đương nhiên không thể à! Tôi đã đồng ý lão sư rồi, phải hỏi được đáp án của vấn đề mới có thể lấy thụ cầm đi!”

Áo choàng đỏ cười một chút, bình tĩnh nói: “Lão sư của ngươi là một thằng ngốc, mà ngươi, so với hắn càng ngốc!”

“Đúng thế!” Silvester cười hì hì nói: “Lão sư của tôi còn nói cho tôi, nếu như tôi không đủ ngốc, ông ấy vẫn thật sẽ không nhận tôi làm học sinh, ông ấy nói Vũ Phi ghét nhất chính là người thông minh! Cô ta từng nói với những người thông minh một câu: ‘Ngươi có thể tiếp tục thể hiện thông minh nhỏ bé của ngươi, ta dù sao một câu cũng sẽ không nghe ngươi nói tào lao, nghe mệnh lệnh của ta hoặc là nhận một đao của ta, tự ngươi chọn!’ ”

“Ta không phải Vũ Phi.” Áo choàng đỏ nhàn nhạt nói: “Không còn là.”

Nghe câu trước, Silvester sửng sốt, nhưng lại nghe câu sau… Không còn là? Nếu không còn là, vậy biểu thị đã từng là đi?

Silvester bật cười, thừa thắng xông lên hỏi: “Nếu cô không phải Vũ Phi, vậy tôi nên làm sao gọi cô đây?”

Áo choàng đỏ trầm mặc một chút, vẫn trả lời: “Ta có rất nhiều tên, Vũ Đao·Long là tên thường sử đụng nhất, nhưng ta hiện tại không muốn dùng nó, hm… ngươi gọi ta là Carol đi.”

“Vũ? Đao khiêu vũ? Họ của cô là Long (Dragon)? Họ rất kỳ lạ.” Silvester lại đối với cái tên Vũ Đao này cảm thấy rất tò mò.

Carol liếc mắt nhìn hắn, mang ngạc nhiên không dễ phát hiện nói: “Ngươi nhưng thật ra là người đầu tiên đoán đúng, Vũ Đao (Dancingknife) là tên tinh linh tộc cho ta, chẳng qua, mọi người lần đầu tiên nghe thấy đều sẽ cho rằng Vũ là vũ lực, sau này ta cũng tiện thể trực tiếp sử dụng Vũ Đao để thay thế Vũ Đao.” ( Chú thích:  ‘vũ’ trước là vũ lực, vũ khí ; ‘vũ’ sau là khiêu vũ, điệu múa)

“Cô từng thấy tinh linh?” Silvester hâm mộ đến ngay cả mắt cũng sắp trợn ra rồi, những tinh linh mỹ lệ lại chỉ tồn tại trong truyền thuyết đó, đơn giản là chủng tộc mà mỗi một ngâm du thi nhân muốn nhìn thấy nhất.

“Rất lâu trước kia.” Carol ngắn gọn trả lời, rõ ràng cũng không muốn nói rõ chi tiết.

“Có thể…” nói cho tôi biết, Carol thì là tên ai cho?

“Không được.” Carol lại một hơi cắt ngang.

“Tôi cũng chưa nói xong đây!” Silvester lập tức kháng nghị.

“Chính là không được.”

“Cái gì cũng không được?”

“Không được.”

“Vậy tôi có thể không theo cô không?”

“Không được.” Carol theo phản xạ trả lời xong, sửng sốt, sau đó nhíu mày nhìn thi nhân.

Silvester lộ ra tươi cười ngọt ngào như một khối bánh ngọt, nói: “Không theo cô cũng không được à? Vậy tôi thực sự không còn cách nào rồi, đành phải cứ theo đi theo cô thôi! Xin chỉ giáo nhiều nhé, Carol, tôi tên là Silvester Uriah Nate, quyết chí muốn trở thành ngâm du thi nhân vĩ đại nhất trên thế giới!”

Sau khi nghe xong cái tên líu lưỡi, Carol lãnh lĩnh nói: “Oh, Sun à? Không tệ, tên này rất dễ nhớ.”

“…Cô có thể gọi tôi là Silvester.”

“Sun, thời gian không còn sớm nữa, nên đi thôi.”

“Bằng không ngắn gọn gọi tôi là Sive cũng được rồi… khoan đã! Cô nói cái gì? Nên đi thôi? Ý của cô là tôi thật sự có thể theo cô sao? Carol, đừng đi nhanh như thế, chờ tôi với!”

10 responses »

  1. “Vậy tôi có thể theo cô không?”

    “Không được.” Carol theo phản xạ trả lời xong, sửng sốt, sau đó nhíu mày nhìn thi nhân.

    Silvester lộ ra tươi cười ngọt ngào như một khối bánh ngọt, nói: “Không theo cô cũng không được à? Vậy tôi thực sự không còn cách nào rồi, đành phải cứ theo đi theo cô thôi! Xin chỉ giáo nhiều nhé, Carol, tôi tên là Silvester Uriah Nate, quyết chí muốn trở thành ngâm du thi nhân vĩ đại nhất trên thế giới!”

    Sau khi nghe xong cái tên líu lưỡi, Carol lãnh lĩnh nói: “Oh, Sun à? Không tệ, tên này rất dễ nhớ.”

    la sao?

    Reply
  2. tôi tên là Silvester Uriah Nate, quyết chí muốn trở thành ngâm du thi nhân vĩ đại nhất trên thế giới!
    thế rốt cuộc anh làm sao lại trở thành kỵ sĩ chứ hả? =..=

    Reply
    • chuyện đó thì phải đọc mới bít chứ, như Sun đời thứ 38 trở thành Ma Vương thui *cười rực rỡ*

      Reply
  3. …ngay từ lúc đầu đã gọi là Sun?…………….

    Reply
  4. Áo choàng đỏ cười một chút, bình tĩnh nói: “Lão sư của ngươi là một thằng ngốc, mà ngươi, so với hắn càng ngốc!”

    “Đúng thế!” Silvester cười hì hì nói: “Lão sư của tôi còn nói cho tôi, nếu như tôi không đủ ngốc, ông ấy vẫn thật sẽ không nhận tôi làm học sinh, ông ấy nói Vũ Phi ghét nhất chính là người thông minh! Cô ta từng nói với những người thông minh một câu: ‘Ngươi có thể tiếp tục thể hiện thông minh nhỏ bé của ngươi, ta dù sao một câu cũng sẽ không nghe ngươi nói tào lao, nghe mệnh lệnh của ta hoặc là nhận một đao của ta, tự ngươi chọn!’ “

    …… *câm nín*

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: