RSS Feed

Nữ Vũ 2 – 4. Cale

Cale mở mắt, trong đầu thoáng chốc nghĩ đến mau trốn… Sau đó liền nhớ tới mình hình như gặp gỡ hai gã kỳ quái.

Hắn vùng vẫy bò người dậy, vốn còn chờ tiếp đón cơn đau đớn của vết thương ở ngực, nhưng không ngờ chỉ có hơi đau nhói một chút, đây khiến cho hắn có chút thắc mắc, chẳng qua thứ tiếp đến nhìn thấy lại hoàn toàn dẫn đi lực chú ý của hắn… xung quanh ngoại trừ cây, còn có một hồ nước.

Nếu như hắn nhớ không sai, lần trước lúc ngất đi mình hình như ở trong lữ quán.

May là, hắn cũng nhìn thấy lưng của một người, tóc vàng xán lạn của đối phương khiến cho hắn không cần nhìn thấy chính diện đã lập tức biết người này là ai —- Silvester.

“Silvester, đây là đâu?”

Người nọ quay đầu lại, quả nhiên là Sive mặt đầy tươi cười, hắn cao hứng nói: “Ngươi tỉnh rồi à? Chúng ta đang trong rừng rậm.”

Cale hoàn toàn không thể lý giải: “Ta làm sao lại ở trong rừng rậm? Không phải ở trong thành sao? Các người đã suốt đêm rời khỏi thành?”

“Không có suốt đêm rời khỏi thành à! Đã quá một ngày rồi. Bởi vì chúng ta cần làm nhiệm vụ, phải rời khỏi trấn, cho nên đành phải đem ngươi cùng mang ra, may là trên đường chỉ có kinh tỉnh ngươi một lần.”

Đã qua cả một ngày? Cale hoang mang nói: “Ta không có ấn tượng mình đã tỉnh lại.”

“Bởi vì Carol đúng lúc ở bên cạnh ngươi…”

Cho nên vừa lại tống hắn một quyền sao? Cale có chút buồn bực.

“Hắn đâu?” Cale nhìn trái nhìn phải đều không thấy một người khác.

“Cô ta?” Nhìn thấy thần sắc căng thẳng của Cale, Sive hiểu ra: “Carol sao? Cô ta đi săn rồi, bởi vì tiền của bọn ta không đủ mua nhiều lương khô lắm để ăn, đúng rồi! Ngươi đói rồi đi? Lại đây, ta dùng bánh mì và thịt khô nấu một nồi canh, ngươi trước dùng cái này lót dạ, chờ Carol trở về đã có thịt ăn rồi.” (Chú thích: tiếng TQ ngôi thứ ba (anh ta, cô ta, hắn, nó…) phát âm đều là [tā], chỉ có chữ viết khác nhau)

Cale tiếp lấy chén Sive đưa qua, trong chén có bánh mì và thịt sợi, hình như còn thêm sữa hoặc là thứ như váng sữa, ngửi lên vô cùng thơm nồng, đối với hắn mà nói, đây đơn giản là mỹ vị nhân gian, lập tức liền bưng chén ngấu nghiến lên.

Liên tiếp uống hai chén, mặc dù có chút muốn thêm một chén, nhưng lại ngại mở miệng lần nữa.

Sive lại cười đến rất vui vẻ, sau đó lại múc thêm một chén canh cho Cale.

Sau khi liên tiếp uống ba chén, nhìn trong nồi chỉ còn lại nửa nồi canh, Cale thật có chút ngại ngùng rồi, sau khi trả chén lại, ngay cả giọng điệu nói chuyện cũng dịu đi không ít.

“Là ngươi cõng ta tới phải không? Thật là cám ơn rồi.” Hắn thực sự không cho rằng là cái “Carol” kia cõng hắn tới.

Sive lập tức lắc đầu nói: “Không phải ta, là Tiểu Thập.”

“Tiểu Thần?” Cale sửng sốt: “Các người còn có một đồng bạn?”

“Đúng thế!” Sive trả lời xong, vỗ vỗ ngực, nói: “Tiểu Thập, ra ngoài chào hỏi nào.”

Cale đang khó hiểu mà muốn mở miệng hỏi, lại nhìn thấy dị trạng… Một đoàn vật thể dạng lỏng mòng mỏng từ cổ áo của Sive bò ra, sau đó nhảy hai cái, từ chất lỏng dạng dẹp biến thành một đoàn vật thể dạng bánh mì dẹp hình tròn, thoạt nhìn còn hết sức linh động…

Đây là slime sao? Cale có chút ngạc nhiên nghi ngờ, chẳng qua slime không phải đều màu lục sao? Chưa từng nghe nói có slime màu vàng à!

“Đây rốt cuộc là cái gì?”

“Tiểu Thập.” Sive nhéo nhéo má của Tiểu Thập, sau đó mò một chút sợi thịt đút cho nó.

“Thần trong thần linh?” Cale cực độ hoài nghi hỏi. (Chú thích: thần và thập phát âm giống nhau)

“Không phải, đây là tên của Carol đặt, cô ấy nói là Thập trong cái thứ gì.” Sive oán giận: “Ta cũng cảm thấy nên là Thần trong thần linh mới đúng mà!”

“Thập” trong cái thứ gì mới thật sự rất hợp. Cale yên lặng ở trong lòng tán đồng Carol.

“Ngươi nói là do nó cõng ta? Đó không thể nào chứ!”

“Đương nhiên có thể à!” Sive đương nhiên mà nói: “Tiểu Thập có thể cõng ta cộng thêm một đống hành lý đây! Đương nhiên có thể cõng ngươi tới rồi.”

Là như vậy sao? Slime thì ra là ma thú lực khí rất lớn sao? Cale bán tín bán nghi.

“Cale, ngươi đi tắm rửa đi!” Sive chỉ hồ nước nói: “Lần trước toàn thân người đều dính đầy máu, ta chỉ có giúp ngươi lau chùi đơn giản mà thôi, mùi máu tanh trên người ngươi vẫn rất nặng, đi rửa một chút đi!”

Cale ngửi ngửi mùi trên người, quả thật không làm sao dễ ngửi, nói mùi máu tanh rất nặng vẫn còn là dễ nghe, kỳ thực hẳn nên là nói máu thối rữa và mồ hôi cùng các loại mùi hôi hỗn tạp cùng một chỗ, cho nên hắn không nói cái gì liền đi đến bên bờ hồ, mặc dù biết miệng vết thương trên người mình đụng nước chắc chắn sẽ đau chết người.

“Nhớ cởi băng vải xuống đó!” Sive hô lớn: “Lát nữa ta giúp ngươi bôi thuốc lần nữa và quấn lên băng vải mới.”

Cale quay đầu hô tiếng “được”, vừa cởi quần áo xuống và tháo băng vải, vốn còn cho rằng sẽ nhìn thấy một mảnh thảm trạng, nhưng lại kinh ngạc mà phát hiện thương trên người mình đã đóng vảy rồi.

Thương trên người mình có nhẹ như thế sao? Cale trăm điều khó hiểu.

Bởi vì miệng vết thương đã đóng vẩy, sau khi xuống nước, cũng không làm sao đau đớn, trái lại bởi vì nước lạnh mà dễ chịu không ít.

Nhưng đóng vảy vẫn không nên ngâm nước quá lâu, Cale cấp tốc mà rửa xong liền lên bờ, trở lại chỗ cắm trại.

Sive trước đưa cho hắn một cái khăn lông, để cho hắn che chắn một chút, sau đó từ trong hành lý lấy ra một cái hộp gỗ lớn bằng lòng bàn tay, vẫy tay với hắn nói: “Ngồi ở đây, ta giúp ngươi bôi thuốc.”

“Đây là thuốc gì?” Cale đem khăn lông quấn đến lưng, đi qua ngồi xuống, khát vọng nói: “Có thể cho ta một chút không?”

“Có thể chứ! Là ta dùng thảo dược làm, rất hữu hiệu đó! Có thể cho ngươi, nhưng lão sư ta đều nói hiệu quả do chính tay ta bôi thuốc đặc biệt tốt đây! Cho nên lần này hay là để ta giúp ngươi bôi thuốc đi!”

Cale vốn còn định phản bác lại nói ai bôi thuốc nào chẳng như nhau! Nhưng nghĩ lại tốc độ đóng vẩy miệng vết thương trên người mình nhanh đến kinh người, hắn liền ngậm lại miệng không dám bác bỏ nữa.

Vừa bôi thuốc, Sive vừa dè dặt hỏi: “Ngươi làm sao lại bị thương nhiều như thế?”

Cale nhàn nhạt nói: “Chạy trốn nào mà không bị thương?”

“Vì sao phải chạy trốn đây?”

Cale trầm mặc một chút, nói chuyện huề vốn mà giải thích: “Có người truy bắt thì chạy trốn.”

Nghe vậy, Sive cũng không dám hỏi nhiều nữa, bởi vì Cale rõ ràng không muốn nói, mà hắn thực sự không thiện trường bắt người nói ra lời không muốn nói, đành phải chuyên tâm bôi thuốc, nhưng khi bôi đến cánh tay trái, lại phát hiện một cái vết thương kỳ quái, đó là một cái đóng dấu, chỉ là phía trên lại có mấy đường vết cắt ngang dọc la liệt, hình như có người liều mạng muốn cắt đi đóng dấu của nô lệ.

Sive cảm giác hốc mắt nóng lên, không nhịn được vươn tay đi sờ vết thương thảm không nỡ nhìn đó.

Cale chỉ cảm giác mụn da gà cả người đều nổi lên rồi, quay đầu mắng lớn: “Làm cái…”

Lời vừa mới ra liền nhìn thấy Sive vừa bôi thuốc vừa lau nước mắt… mụn da gà thật sự rớt đầy đất! Gã này là làm sao hả? Một tên đàn ông trưởng thành khóc sướt mướt giống cái gì?

“Carol!” Lúc này, Sive đột nhiên hô lớn: “Cô về rồi à! Săn được con mồi rồi sao?”

“Uh.”

Cale thuận theo tầm mắt của Sive nhìn qua, Carol từ giữa bụi cây đi tới, tay phải còn kéo theo một con hươu trưởng thành, nhưng lại nhẹ nhàng tự tại giống như kéo theo một con chó nhỏ.

Khi kéo đến giữa trại, cô từ sau lưng rút ra một thanh đao lớn, “Xoạt xoạt xoạt” mấy tiếng liền dỡ xuống một cái chân sau của con hươu, ngay cả lông hươu phía trên cũng cạo sạch rồi, cuối cùng ném đến trước mặt Sive, nói: “Săn không được con nhỏ, ngươi đem cái chân này nướng chín, ta đi đem những bộ phận khác làm thành thịt xông khói mang lên đường.”

Mặc dù cô nhìn thấy hốc mắt của Sive ửng đỏ, nhưng cũng không để ý nhiều, so với Cale, cô thế nhưng hiểu rõ Sive hơn nhiều, gã này chính là nhìn thấy con mồi sắp giết để ăn, cũng sẽ khóc cầu xin cô đừng giết, cho nên cô luôn làm thịt con mồi trước mới có thể mang về trại, đỡ khỏi Sive khóc đến nước mắt nước mũi tèm nhèm, khiến cho cô rất muốn đập chết hắn.

“Được, không vấn đề.” Đối với vật săn đã chết, Sive trái lại không có nghi ngại không thể ăn, hai ba cái liền đem cái chân sau đó xuyên lên cọc gỗ, gác ở trên giá nướng.

Cale nhìn Sive, đối phương đem một cái chân sau mắc lên giá nướng, là đã hoàn thành phần lớn công tác rồi, xem ra chỉ cần thỉnh thoảng xoay chuyển, hình như không có chỗ gì có thể giúp đỡ, thế là Cale nhìn về hướng Carol, muốn đi giúp đem hươu chia thành khối thịt làm thịt xông khói…

Lúc này, Carol đã đem hươu kéo đến bờ hồ rồi, không ngừng vung múa thanh đao lớn đó, con hươu từ một khối biến thành hai nửa, rồi biến thành bốn khối, tám khối…

Bên này hình như cũng không có việc gì mình có thể chen vào giúp… Cale tự nhận mình tuyệt đối không thể một đao đem một con hươu chém ra đúng một nửa, đành phải đi về chỗ cắm trại, ngơ ngẩn mà nhìn Sive nướng thịt.

Carol từ bờ hồ trở lại, khi ngồi xuống chùi tay, Sive vui vẻ nói: “Có thể ăn rồi đó!”

Sive sau khi múc xong một chén canh đưa cho Carol, tự mình bận rộn đem thịt chân sau xé thành dạng sợi dài để dễ ăn, sau đó đựng một chén thịt cho Cale trước.

“Tôi không cần nữa.” Cale khách khí nói: “Tôi vừa mới uống ba chén canh, không phải rất đói…”

Carol lạnh lùng nói: “Ăn!”

Cale lập tức tiếp lấy chén, cúi đầu liền bắt đầu ăn thịt, ngay cả một chữ cũng không dám nói nhiều.

“Ăn ngon không?” Sive dùng giọng mong đợi dò hỏi.

“Ngon! Thật sự ngon!” Cale dùng sức gật đầu, đây cũng không phải khách sáo, mặc dù chẳng qua chỉ là thịt nướng mà thôi, nhưng dưới sự cẩn thận của Sive, thịt này được nướng đến da giòn thịt mềm, chín vừa phải, khiến cho hắn thiếu chút nữa ngay cả lưỡi cũng ăn mất.

Sive lộ ra tươi cười vô cùng vui vẻ, nói: “Thật không? Ngươi thích ăn thì quá tốt rồi!” Nói đến đây, hắn ai oán mà liếc Carol một cái: “Carol cho dù là ăn cái gì đều sẽ không nói chuyện…”

Carol vẫn như cũ cái gì cũng không nói. Gã Sive này làm việc đã đủ chậm rì rồi, một nồi canh có thể nấu đến hai giờ, một khối thịt có thể nướng một giờ, nếu còn khen thưởng đồ ăn hắn làm ăn ngon nữa, lần sau hắn sẽ nấu càng cẩn thận… cũng càng chậm.

Ba người sau khi no say, Carol nửa nằm trên mặt đất, trên tay còn ôm theo Tiểu Thập, chầm chậm vuốt ve nó.

Tiểu Thập có phải là đang phát run? Cale trầm mặc mà nhìn biểu hiện của Slime màu vàng run ra một vòng rồi lại một vòng vân sóng, hắn đột nhiên cảm thấy con hươu bị làm thành thịt xông khói cũng không coi là quá thảm, ít nhất chết rất nhanh chóng.

Sive thử hỏi: “Cale, thương trên người ngươi là làm sao có đây?”

Cale cứng đờ, huề vốn nói: “Chung quy là bị người đả thương, nếu không còn có thể làm sao?”

“Cale, vậy là ai truy sát ngươi đây?” Sive cố gắng khuyên: “Đem chuyện xảy ra nói cho bọn ta đi, có lẽ bọn ta có thể giúp ngươi!”

Căn bản ai cũng không thể giúp hắn! Cale cúi đầu xuống, trào phúng mà cười cười, nhưng ngẩng đầu lại nhìn thấy đôi con ngươi đen lạnh lùng đó của Carol đang nhìn mình, hắn nhất thời cứng đờ.

Lúc này, Sive lại kiên trì nói: “Thật sự! Bọn ta có thể giúp ngươi.”

Cale cứng ngắc mà gật đầu, mặc dù hắn sợ Carol cái người này sợ đến giống như chuột nhìn thấy mèo, nhưng lại có loại dự cảm vô căn cứ, đó chính là Carol cái người này tuyệt đối không có khả năng bị hắn liên lụy… Hắn thậm chí cảm thấy người truy sát mình hình như đại nạn lâm đầu rồi?

5 responses »

  1. Mặc dù cô nhìn thấy hốc mắt của Sive ửng đỏ, nhưng cũng không để ý nhiều, so với Cley, cô thế nhưng hiểu rõ Sive hơn nhiều, gã này chính là nhìn thấy con mồi sắp giết để ăn, cũng sẽ khóc cầu xin cô đừng giết
    có cần đến mức vậy không…

    Reply
  2. may..may mà Sun knight đời đầu còn có thể ăn thịt, chứ ko, đến thịt đã mổ cũng vừa ăn vừa khóc thảm thương, vì thương quá mà chuyển sang ăn chayt thì mấy Sun Knight đời sau sẽ càng khổ……

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: