RSS Feed

Nữ Vũ 2 – 6. … Con thứ tư?

Đi suốt một ngày, khi sắp sập tối, ba người mới chậm lại bước chân, Cale trái lại rất kinh ngạc Sive lại có thể không có ai oán kêu rên, trên cảm giác đối phương hình như hẳn là một người không thể chịu khổ mới đúng, nếu không làm sao lại có toàn thân làn da trắng nõn, trên người còn mang chuông kêu leng keng, căn bản không giống một người ra ngoài hành tẩu.

Giống như Carol, quần dài cộng thêm áo choàng mới là trang phục lữ nhân bình thường chứ?

Mặc dù màu sắc của cái áo choàng đó là màu đỏ tối, thực sự cũng không phải màu sắc lữ nhân bình thường sẽ mặc, trái lại hiệu quả gây chú ý tương đương không tệ.

Carol đi đến tảng đá lớn bên cạnh ngồi xuống, sau đó từ trong gói đồ lấy ra một cuộn da dê, nhíu mày nhìn một chút bản đồ, sau đó ngẩng đầu hô: “Sive, lại đây.”

Sive đi qua, Carol đem bản đồ nhét cho hắn, sau đó hỏi: “Chúng ta đang ở đâu?”

Sive nhìn tấm bản đồ này, còn trên dưới trái phải xoay chuyển một vòng mới tìm ra phương hướng chính xác, nhíu mày nói: “Tấm bản đồ này thật sơ sài, đây là bản đồ gì?”

Carol nhàn nhạt nói: “Bản đồ trong rừng rậm có chỗ tinh linh cư trú, thảo dược chúng ta phải hái phân bố cách nơi cư trú của tinh linh quá gần, phải cẩn thận né tránh, để tránh chọc vào tinh linh.”

“Cô không phải quen biết tinh linh sao?”

Carol trừng mắt nhìn Sive. Gã này lúc nào cũng trăm phương ngàn kế muốn nghe ngóng quan hệ giữa cô và tinh linh.

“Ta quen biết không có nghĩa là muốn tiếp xúc bọn họ, hơn nữa tinh linh ta quen biết cũng không phải ở chỗ này, bây giờ ngươi rốt cuộc có xem hiểu bản đồ hay không?”

“Xem không hiểu.” Sive thành thật nói: “Bản đồ quá sơ sài, tôi đối với phụ cận này cũng không quen thuộc.”

Lúc này, Cale tiến đến, liếc mấy cái trên bản đồ, sau đó lấy tay chỉ vào một nơi, nói: “Chúng ta đang ở đây.”

Carol nhìn bản đồ suy tư một hồi.

“Ngày mai lại đi thêm nửa ngày hẳn là đã có thể nhìn thấy thảo dược. Sive, ở đây có con sông, ngươi trước hết dẫn theo Cale qua nhóm lửa và dựng lều, đem Tiểu Thập để lại cho ta, ta đi vùng phụ cận xem một chút có thứ gì có thể đánh để ăn, sau đó lại qua tập hợp với các ngươi.”

“Còn có!” Carol dùng giọng cảnh cáo nói: “Để ý đường đi cho ta, muốn chết cũng đừng kéo người khác chết chung!”

Sive lập tức ra sức gật đầu.

Carol từ trên đầu Sive túm lấy Tiểu Thập, sau đó thô lỗ mà nhét vào trong áo choàng của mình, xoay người rời khỏi.

Sive và Cale đứng ở tại chỗ động cũng không động, giống như cung kính tiễn đưa thượng cấp đầu đỉnh, thượng cấp trước khi chưa đi, thuộc hạ làm sao dám xoay người rời khỏi trước?

Cho đến khi Carol biến mất giữa bụi cây, hai người bọn họ lúc này mới bắt đầu đi về hướng mục đích.

Thiếu đi Carol và Tiểu Thập, Sive cuối cùng cũng nghiêm chỉnh chú ý đường đi rồi, hiếm khi không mở miệng nói chuyện không ngớt, trái lại là Cale mở miệng hỏi trước: “Vì sao hắn muốn mang Tiểu Thập đi?”

“Bởi vì Carol nếu không có Tiểu Thập dẫn đường, phải tốn rất nhiều thời gian mới tìm được đường.”

Cale kinh ngạc hô lớn: “Hắn là mù đường?” Đây làm sao có thể? Nói Sive mù đường còn hợp tình hợp lý hơn!

“Hm, cũng không coi là mù đường đi! Chỉ là không quá am hiểu tìm đường, cô ấy luôn phải tốn gấp đôi thời gian mới đi đến được chỗ mục đích.”

Đó chính là mù đường!

“Ui da!” Cale bất đắc dĩ mà nhìn Sive vừa lại vấp ngã một cái, thiếu đi Tiểu Thập, cái ngã này của hắn thế nhưng thiết thực rồi, rên rên rỉ rỉ cả buổi vẫn không bò dậy nổi.

Thật vất vả bò thân lên, hai người liếc mắt một cái liền nhìn thấy thủ phạm lần này khiến cho Sive vấp ngã…

“Eh?”

◊◊◊◊

Carol trở về nơi cắm trại, trên tay còn túm theo Tiểu Thập, trong thân thể của Tiểu Thập bọc theo một vật thể dạng hình cầu, đó là trứng chim cô định dùng để ăn.

Dựa vào trợ giúp của Tiểu Thập, Carol không tốn sức đã tìm đến vị trí của chỗ cắm trại, nó luôn có thể biết vị trí chính xác của Sive, điểm này thực sự không quá bình thường, nhưng Carol cũng không muốn nghiên cứu sâu.

Cũng rất nhiều phương diện mà nói, Tiểu Thập đích xác dùng rất tốt, có thể dùng để chỉ rõ phương hướng, dùng làm dây thừng, thậm chí có thể làm khăn gói đồ, so với Sive đều hữu dụng hơn nhiều, hơn nữa sẽ không gây ra phiền toái vừa lại rất an tĩnh!

Nếu không phải Tiểu Thập sẽ không rời khỏi Sive, cô thật nên đem Tiểu Thập giữ lại, sau đó đem Sive vứt bỏ.

Vừa đi tiến vào trại, Carol liền phát hiện thần sắc của hai người không thích hợp lắm, biểu tình của Sive luôn rất dễ hiểu, mỗi khi hắn đã làm chuyện gì muốn giấu diếm, liền sẽ cố ý ra vẻ bận rộn không nhìn cô, hiện tại hắn đang cúi đầu nấu canh, ngay cả cô đi vào trại cũng không đánh tiếng chào hỏi, rõ ràng đã giấu diếm chuyện gì.

Cale thì là đầy mặt lo lắng, căn bản ngay cả che đậy cũng lược rồi.

Carol đem Tiểu Thập kể cả trứng chim đều ném cho Sive, bởi vì Sive căn bản không có nhìn cô, cho nên tay chân luống cuống một hồi mới tiếp được, nhưng hắn ngay cả một tiếng phàn nàn cũng không có nói, mà là bận rộn móc trứng chim từ thân thể Tiểu Thập ra.

Quả nhiên có chuyện giấu cô. Carol suy nghĩ một chút, vẫn là chờ lúc ăn cơm rồi bức hỏi sau, thế là đi vào lều định bỏ hành lý và áo choàng trước, vừa vén màn che của lều…

“SILVESTER URIAH NATE!”

Sive bịt chặt lỗ tai, như thể như thế liền có thể đem tiếng rống giận này coi như chuyện chưa từng xảy ra.

Carol nổi giận đùng đùng vọt tới, gầm lên: “Bên trong lều cái đó là cái gì!”

Sive căng thẳng trả lời: “Tôi, tôi cũng không chắc hắn là chủng tộc gì… thoạt nhìn rất giống là tinh linh?”

“Ta không phải hỏi chủng tộc! Hắn là ở đâu ra?”

“Trong bụi cây nhặt được!” Vẻ giận dữ của Carol khủng bố đến Sive cũng sắp phát khóc rồi, vội vàng cúi đầu, làm vẻ sám hối nói: “Hắn ngất xỉu ở trong bụi cây, tôi bị chân của hắn vướng đến đã vấp ngã một cái, thật đau…”

Carol đột nhiên giận dữ: “Ai cần biết ngươi một ngày muốn vấp té mấy lần! Là ai bảo ngươi nhặt hắn về? Một cái Tiểu Thập cộng thêm một cái Cale còn không đủ sao?”

Thì ra mình cùng đẳng cấp với Tiểu Thập sao? Cale im lặng nghĩ thầm.

Rất sợ carol muốn đem người giống như tinh linh kia vứt bỏ, Sive lo lắng nói: “Nhưng mà hắn bị thương rồi, làm sao có thể bỏ hắn mặc kệ đây?”

Carol chỉ muốn thốt ra “Đem vứt đi cho ta”, nhưng suy nghĩ một chút quan hệ giữa mình và tinh linh, lại vừa lại không có biện pháp thật sự bảo Sive đem đối phương vứt đi, nhất thời đau đầu không thôi.

Tinh linh loại thứ này không phải nên ẩn ở chỗ thâm sâu trong rừng rậm, tìm cũng tìm không được sao? Làm sao Sive vấp té một cái liền nhặt được rồi?

“Carol, hắn, hắn thật sự là tinh linh sao?” Sive dè dặt dò hỏi.

“Không.” Carol tỉ mỉ nhớ lại hình dạng lỗ tai của người kia, phán định: “Hẳn là một bán tinh linh.”

“Bán tinh linh?” Cale kinh hô: “Ý ngươi là hắn là hỗn huyết của loài người và tinh linh sinh hạ sao? Thật sự có loại con lai này sao?”

“Có, nhưng rất ít, so với tinh linh càng ít.”

Carol đi trở về lều, vén tấm màn nhìn bán tinh linh thanh tú nằm ở bên trong, tóc màu lục của hắn dài đến vai, cả thân thể thon dài, căn cứ vào suy đoán của cô, tuổi của hắn hẳn không lớn… Lấy tuổi của tinh linh mà tính. Tinh linh dưới một trăm tuổi đều tính là trẻ nhỏ, bán tinh linh thì ít nhất trong vòng sáu, bảy chục tuổi đều coi là trẻ con.

Đây khiến cho cô càng khó hiểu rồi. Tinh linh mặc dù không muốn tiếp xúc ngoại tộc, nhưng hẳn là sẽ tiếp nạp bán tinh linh mới đúng, bán tinh linh trẻ tuổi này làm sao lại một mình chạy lung tung ở bên ngoài?

Carol đi trở về bên lửa trại, ngồi xuống, nói: “Sive, nấu một nồi canh trứng, bánh mì cùng váng sữa khác, tinh linh không thích vị tanh của thịt.”

Sive sửng sốt, mừng rỡ nói: “Oh oh! Được!”

Chỉ cần Carol không đem tên bán tinh linh kia vứt bỏ, muốn hắn nấu mười nồi canh khác nhau cũng không vấn đề!

 

9 responses »

  1. tem! ^^

    Reply
  2. oh thì ra Leaf đời đầu là bán tinh linh áh…hèn gì…

    Reply
  3. khặc khặc khặc, vừa coi vừa uống ca cao, suýt nữa phun vô màn hình, mắc cười chết mất XDXDXD
    xao cứ mỗi lần Carol gầm lên với Sun là mềnh thấy mắc cười gì đâu ấy nhỉ =)))
    tốt rồi, cứ nhân ái và té ngã thêm vài lần như vậy, anh sẽ có được 12 người anh em trâu vật vã =))))

    Reply
    • p/s: chắc nhờ anh có công nhặt nhạnh nên được bầu làm người đứng đầu =)))
      bỗng dưng nghĩ tới Sive, tiểu Thập và Carol rồi chợt ngộ ra tại sao Sun đời đầu iu “thần” mà hok (dám) iu phụ nữ =))=))

      Reply
  4. Mà lần này GH dịch nhanh thật á

    Reply
  5. “Carol đi trở về lều, vén tấm màn nhìn bán tinh linh thanh tú nằm ở bên trong, tóc màu lục của hắn dài đến vai, cả thân thể thon dài, căn cứ vào suy đoán của cô, tuổi của hắn hẳn không lớn… ”

    *trầm mặc*…. tóc màu lục……..
    *tiếp tục trầm mặc*….. chẳng lẽ thật sự cứ thế nhặt về 10 người rồi sau đó cùng trở thành 12 tks?!
    …giờ thì đã hiểu… vì sao Sun knight mỗi đời đều sợ Judge knight… thì ra cái này cũng là hình tượng đời đầu để lại……………………
    …. sao cảm giác mỗi chương càng lúc càng ngắn…

    Reply
  6. Tớ nghĩ đây là Storm chứ? Tóc xanh mà

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: