RSS Feed

Nữ Vũ 2 – 5. Người tốt? Người xấu?

Carol chưa bao giờ đặc biệt có ý đi tìm người xấu trong miệng Sive nói, nhưng không biết vì sao, luôn có thể đụng phải những người xấu này, thật không biết là cô có số vất vả, hay là người xấu của vương quốc Holy Light thực sự quá xấu số.

Hơn nữa gã Sive này hình như trời sinh có số đụng người xấu, lần trước đầu tiên là bị đội cảnh bị bắt chẹt, sau cùng đơn giản bị coi như nô lệ bắt đi, lần này thì ở trong ngõ hẻm nhặt được một gã, mà gã này đúng lúc có oan khuất động trời… Vì sao cô một chút cảm giác kinh ngạc cũng không có?

Đã có oan khuất, đương nhiên có người xấu.

Cale bắt đầu giải thích: “Ta là đứa con riêng, lúc trước cha ta chết, người đuổi giết ta chính là vợ của ông.”

“Vì sao muốn đuổi giết ngươi? Ngươi kế thừa tài sản trong nhà sao?” Sive khó hiểu hỏi.

“Làm sao có thể!” Cale trào phúng cười một cái: “Bởi vì ta biết quá nhiều chuyện, cha của ta căn bản không phải bệnh chết, mà vợ của ông và gian phu liên thủ đầu độc chết, mà em trai cùng cha khác mẹ của ta căn bản không phải con của cha ta, là con của cái gian phu kia, cái gian phu đó thì là…”

“Em trai của cha ngươi.” Carol lạnh lùng mà nói tiếp.

Cale giật mình, kinh hô: “Ngươi làm sao biết?”

Tại sao? Bởi vì tình tiết này thực sự kinh điển đến khiến cho cô không biết nói gì, chừng như mỗi tòa thành sẽ có cái chuyện như thế!

“Đúng là thật quá đáng!” Sive tức đến nhảy lên kêu to: “Bọn họ làm sao có thể làm như thế? Chẳng những giết chết cha ngươi, vậy mà còn muốn giết ngươi!”

“Những chuyện này đều là nói suông.” Carol nhàn nhạt nói: “Ngươi lúc trước bị bán đi làm nô lệ đúng chứ? Bọn chúng nếu đã đem ngươi trước bán đi làm nô lệ, mà không phải trực tiếp giết ngươi, hẳn là ngươi không có bất cứ chứng cứ có thể chứng minh bọn chúng độc chết cha ngươi, nếu đã như thế, bọn chúng hẳn là cũng không cần phải đuổi giết ngươi, ngươi đã làm cái gì?”

Cale cứng đờ, khó có thể tin nhìn Carol, miệng mấp máy lại nói không ra lấy nửa câu biện giải, cuối cùng gục đầu chán nản thành thật thừa nhận: “Ta trở về muốn tự tay giết bọn chúng, nhưng thất thủ rồi.”

Sive trợn lớn mắt, kinh hô: “Ngươi, ngươi muốn giết người thân của ngươi sao?”

“Bọn chúng căn bản đã không phải người thân của ta!” Cale rống giận: “Bọn chúng đã giết cha của ta!”

Sive há há miệng, cảm giác Cale nói cũng đúng, nếu như những người đó thật sự là người thân, làm sao tàn nhẫn đến quyết tâm giết chết chồng và anh em của mình đây? Nhưng hắn vừa lại lo lắng Cale thật sự đi giết người báo thù.

Carol đứng lên, lạnh lùng nói: “Ngươi không có chứng cứ, thế giới này sẽ không bởi vì lời ngươi nói liền định tội người.”

Cale lặng đi một chút, trên mặt xuất hiện phẫn nộ ngập trời, ngay cả nỗi sợ đối với Carol cũng đã quên, đứng dậy liền muốn vọt lên, Sive vội vàng chặt chẽ ôm lấy hắn không buông, hối hả nói: “Cale! Đừng như vậy.”

Carol chỉ là nhàn nhạt liếc Cale một cái, không hề có xu hướng bị thần sắc kinh khủng tức giận đến muốn nứt vành mắt của hắn hù dọa, cô thuận tay đem Tiểu Thập ném trở lại trên đầu Sive, dặn dò: “Ta ngủ đây, ngươi trước khi ngủ nhớ đi kiểm tra lửa hun khói thịt có tắt hay không.”

Lúc này, Sive vẫn liều mạng ôm lấy Cale, nghe thấy căn dặn, gật đầu nói: “Được, tôi lát nữa sẽ đi xem lửa.”

Carol vén lều đi vào.

Chờ sau khi không nhìn thấy đối phương, Cale bình tĩnh xuống, còn thấp thoáng có chút cảm kích Sive, hắn thực sự không cho rằng mình đánh thắng được Carol, vừa rồi nếu như thực sự xông tới, nói không chừng sẽ bị đánh một trận đau đớn… Không! Hẳn là sẽ bị giết đi?

Thấy Cale không kích động nữa, Sive lúc này mới buông hắn ra, trong miệng còn an ủi: “Carol là người tốt, cô ấy sẽ nghĩ ra biện pháp giúp ngươi!”

“Người tốt?” Cale quay đầu gầm lên: “Tên đó bộ dạng máu lạnh thoạt nhìn chính là giết vô số người, ngươi lại có thể nói hắn là người tốt?”

“Carol thật sự là người tốt đấy!” Sive lại cũng không thể phủ nhận cô giết người vô số, dù sao cô là Vũ Phi suất quân chinh chiến, làm sao có thể chưa từng giết người? Cho dù sau này cô giết chính là Ma tộc, nhưng trước khi giết Ma tộc, cô cũng từng ở đại lục bốn bề chinh chiến, vì Thánh Vương thống nhất đại lục.

“Carol là người tốt!” Sive lần nữa kiên định nói.

◊◊◊◊

Sive liều mạng kéo góc áo của Cale không buông, chỉ sợ đối phương vừa chuyển mắt đã biến mất ở trong rừng rậm.

Nhìn bộ dạng nhăn nhó kéo góc áo của mình của Sive, Cale thật sự là không biết nói gì, nếu không phải Sive nhìn rất cao, rõ ràng là đàn ông, hắn còn thật sự rất hoài nghi đối phương căn bản là phụ nữ… Không, là thiếu nữ.

Trái lại là Carol một khuôn mặt dữ tợn, người lạ chớ gần nhưng vóc người lại rất thấp bé, nếu không nhìn thần sắc, thậm chí sẽ cho rằng hắn là phụ nữ, Carol và Sive tổ hợp tính cách và bề ngoài của hai người thực sự vô cùng không phối hợp, đổi lại một chút còn tương đối vừa vặn.

Cale có chút cảm khái, chẳng qua nghĩ lại, sợ rằng không có thích hợp Carol bằng tóc đen mắt đen, Sive cũng đích xác là một gã xán lạn tóc vàng mắt biếc…

“Cale, ngươi nhất định không thể rời khỏi chúng ta!” Sive nghiêm túc nói: “Ngươi bị truy sát đấy! Chẳng qua chỉ cần đi theo chúng ta thì nhất định sẽ không sao nữa! Carol có thực lực siêu cường đó!”

Cale không chút nghi ngờ điểm này, chỉ là lại hết sức hoài nghi Carol làm sao có thể để cho một người xa lạ bị truy sát theo hắn, nhưng đối phương cũng không có cấm mình đi theo, trái lại còn để cho Sive theo ở bên cạnh mình, hắn thì ở phía trước mở đường.

“Cale, ta nói với ngươi nè! Carol cô ấy thực sự rất lợi hại đó! Chẳng qua tính tình nóng một chút…”

“Tiểu Thập là bạn chơi đùa từ nhỏ của ta đó, nó giúp ta rất nhiều bận rộn, từ trước kia đã thường thường cứu ta…”

“Lão sư của ta là ngâm du thi nhân rất lợi hại, ta cũng lập chí muốn trở thành ngâm du thi nhân giống như lão sư, chẳng qua còn kém xa đây…”

… Có lẽ Carol chỉ là muốn tìm người nghe Sive nói chuyện? Cale có loại cảm giác thà đi ở bên cạnh Carol bị dọa nạt gần chết, cũng tốt hơn ở bên cạnh Sive bị lải nhải đến chết!

Cale liếc Tiểu Thập trên đầu Sive một cái, hai hột mắt nhỏ của đối phương đã hoàn toàn đóng lại rồi, thoạt nhìn đang ngủ say, hắn bắt đầu có chút kính nể cái con nhỏ bé này rồi, dưới tạp âm không ngớt của Sive nói, cộng thêm bước chân tung tăng đến có chút hơi nhảy lò cò, ở trên đầu hắn lại có thể vẫn ngủ được yên ổn như thế, thật sự là không dễ à!

Ít nhất hắn rất muốn đoạt lại tay áo của mình, tránh khỏi tay phải của mình bị kéo giựt lên giựt xuống, thật là phiền người!

Đột nhiên, tay áo bên phải căng lên, Cale vẫn chưa hiểu tình huống, cả người đã bị kéo xuống… sau đó hắn phát hiện trước mặt mình đột nhiên sáng sủa, đây không phải chuyện tốt, bởi vì hắn đang trượt xuống một vách núi.

Sive mới trượt xuống một đoạn ngắn, đã được Tiểu Thập trên đầu bắt được.

Tiểu Thập bị kéo thành một đường dài, cái đuôi chặt chẽ quấn lấy ngực của Sive, những bộ phận khác thì quấn ở trên thân cây.

Mặc dù Tiểu Thập bắt được Sive, nhưng lại không có để ý Cale, mắt thấy mình sắp nói tạm biệt với cái thế giới này rồi, Cale bạt mạng vùng vẫy muốn túm lấy bất cứ thứ gì, nhưng vách núi thực sự quá trơn, hắn căn bản túm không được… Đột nhiên, hắn bỗng nhiên ngừng rơi xuống, cứ như thế treo ở giữa không trung.

Lúc này, Cale mới cảm giác thấy tim của mình đập nhanh đến độ sắp nhảy ra khỏi ngực rồi, hắn ngơ ngác mà ngẩng đầu lên vừa nhìn, đập vào mắt là một vùng đen đỏ… Carol bắt được tay phải của hắn.

Hắn có chút ngơ ngẩn, cho đến khi Carol xách cả người hắn lên, lúc này mới hồi thần lại, có chút tâm tình phức tạp nói: “Cám, cám ơn…”

Carol chỉ là nhàn nhạt “uh” một tiếng, sau đó quay người đi, lộ ra khuôn mặt đầy cuồng nộ, sau đó chửi ầm lên với Sive: “Ngươi chẳng những để cho mình lâm vào nguy hiểm, ngay cả người bên cạnh cũng muốn kéo theo sao?”

Cô lôi cổ áo của Sive, rống giận với hắn: “Lúc có người đi ở bên cạnh ngươi thì để ý nhìn đường đi nhiều thêm một chút cho ta, đừng cứ luôn mồm nói không ngừng! Bình thường tự ngươi tự hại chết mình thì chớ, ngươi muốn ngay cả người khác cũng hại chết sao?”

Sive dùng sức lắc đầu, sau đó bạt mạng nói với Cale: “Xin lỗi, Cale, thật sự rất xin lỗi!”

Cale cũng không biết nên nói lại cái gì, đi đường đi đến rớt xuống vách núi, đây thực sự rất muốn khiến người chửi ầm hắn một trận, chẳng qua vẻ mặt giận dữ mới rồi của Carol lại kinh khủng đến khiến cho hắn cảm thấy Sive có chút đáng thương.

“Đi!” Carol thấp hô một tiếng.

“Vâng, vâng!” Sive vội vàng kéo tay áo của Cale, sau đó đuổi theo Carol.

Trong lộ trình tiếp đến, Carol không có giống như lúc trước đi ở phía trước mở đường, trái lại cùng đi một chỗ với hai người bọn họ.

Dù là mới vừa rồi té đến suýt nữa ngay cả mạng cũng không còn, Sive vẫn luôn mồm nói không ngớt, rõ ràng không có chú ý đường đi.

“Ngươi nên chú ý đường đi một chút chứ?” Cale nhỏ giọng nhắc nhở.

Sive lặng đi một chút, đương nhiên mà nói: “Carol đi ở bên cạnh ta mà! Bây giờ không cần chú ý đi!”

… Có lẽ, Carol thật sự là người tốt. Cale nghĩ thầm.

3 responses »

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: