RSS Feed

Nữ Vũ 2 – 7. Half Leaf

v\:* {behavior:url(#default#VML);}
o\:* {behavior:url(#default#VML);}
w\:* {behavior:url(#default#VML);}
.shape {behavior:url(#default#VML);}

 

 

Bán tinh linh chầm chậm mà mở mắt, hắn có chút mù mờ không biết mình đang ở phương nào, chỉ là ngửi thấy một mùi vô cùng thơm nồng, khiến cho hắn cảm giác đói bụng.

 

Hắn bò người dậy, lúc này mới phát hiện mình đang ở trong một cái lều, hơn nữa vết thương trên người đã được băng bó ổn thỏa rồi. Hắn trước tiên vén màn ra một chút, quan sát tình huống bên ngoài, chỉ thấy chỗ cách khoảng năm bước có lửa trại, hơn nữa có ba người ngồi ở bên lửa trại, thân hình dung mạo thoạt nhìn cũng không phải nhóm người đuổi bắt hắn kia.

 

Lúc này, một người trong đó hình như phát hiện thấy dị trạng, quay đầu nhìn hắn.

 

Bán tinh linh rụt lùi một cái, màn lều một lần nữa đóng lại, nhưng hắn lại biết mình không thể tiếp tục trốn tránh không đi ra, cắn răng một cái, vén màn đi ra ngoài.

 

“Ái chà!” Một người trong đó mang tươi cười hô to: “Ngươi tỉnh rồi à? Có thể ăn cơm rồi đó! Mau qua đây nào!”

 

Bán tinh linh trầm mặc nhìn bọn họ, lời gì cũng không chịu nói, trong mắt tràn ngập đều là cảnh giác, hắn đang suy tư có nên vọt vào trong rừng rậm, một khi vọt vào, rất ít người có thể đuổi theo hắn…

 

Lúc này, Carol đột nhiên dùng tinh linh ngữ nói: “Ta là Vũ Đao (Dancing Knife), từng nghe tên này chưa?”

 

Bán tinh linh sửng sốt, khó có thể tin nhìn Carol, đầu tiên là kinh ngạc đối phương lại có thể biết nói ngôn ngữ của tinh linh, rồi mới phát hiện hắn nói cái gì, sau đó càng kinh ngạc nghe thấy cái tên này.

 

Bên cạnh, Cale trợn lớn mắt, Sive thì hưng phấn vô cùng, từ sau khi hắn biết Carol và tinh linh có quan hệ, vẫn cứ luôn phi thường muốn nghe ngóng chuyện của phương diện này, nhưng Carol trước giờ cứ không chịu nói chuyện liên quan đến tinh linh.

 

“Vũ Đao? Ta từng nghe tên ngươi! Nhưng biết được không nhiều, tinh linh phương bắc gọi ngươi là bạn.” Bán tinh linh kinh hô, giọng của hắn nhẹ nhàng mềm mại, cho dù là kinh hô cũng không chút bén nhọn.

 

“Biết ta thì tốt.” Carol dứt khoát nói: “Qua đây ngồi xuống.”

 

Bán tinh linh chần chờ một chút, nhưng hắn không thể cự tuyệt thỉnh mời của bạn của tinh linh, vẫn là đi đến bên lửa trại ngồi xuống.

 

Hắn vừa ngồi xuống, trên tay đã bị nhét một chén canh nóng hổi vừa lại thơm ngát, lúc này hắn mới phát hiện mình thật sự rất đói rồi, cũng cố cảnh giác không được, vừa bắt đầu từng ngụm nho nhỏ mà uống canh.

 

Canh do bánh mì, trứng và váng sữa nấu thành, cộng thêm đói bụng, khiến cho bán tinh linh lượng ăn không nhiều liên tiếp uống hết ba chén.

 

Cho đến khi bán tinh linh buông chén, Carol lúc này mới lên tiếng hỏi: “Ngươi không ngoan ngoãn ở lại địa bàn của tinh linh, ở đây làm cái gì?”

 

Lần này, cô dùng chính là ngôn ngữ của loài người, tinh linh mặc dù không tiếp xúc với ngoại tộc, nhưng tuổi thọ kéo dài lại khiến cho bọn họ mỗi người đều trở thành bậc thầy ngôn ngữ, mục đích chủ yếu là muốn nghiên cứu thi ca của mỗi chủng tộc.

 

Thanh danh của Vũ Đao khiến cho bán tinh linh buông xuống phần lớn lòng cảnh giác, buồn rầu giải thích: “Ta lộ ra tham gia tang lễ của mẹ, nhưng lại bị người thân khác bắt lại, bọn, bọn họ…”

 

“Muốn bắt ngươi đi bán.” Carol lạnh lùng tiếp xuống, quả không sai, bán tinh linh gật đầu. Cô gầm lên: “Ngươi rời khỏi rừng rậm tinh linh chính là hành động ngu xuẩn đến cực điểm!”

 

Bán tinh linh bị tiếng rống này dọa đến cả người đều sững sờ.

 

“Đừng sợ!” Sive vội vàng an ủi hắn: “Carol chỉ là giọng nói lớn mà thôi, cô ấy sẽ không làm hại ngươi.”

 

Nhìn thấy tươi cười xán lạn của Sive, tâm tình của bán tinh linh cuối cùng coi như bình ổn một chút, hắn trước giờ không quen có người xuất hiện tâm tình tiêu cực mãnh liệt như phẫn nộ, những tinh linh rất ít xuất hiện tâm tình tiêu cực.

 

“Ngày mai sẽ dẫn ngươi về lãnh địa tinh linh.” Carol dứt khoát nói.

 

Bán tinh linh kinh hô: “Không! Không được! Em trai của ta còn ở trong tay gia tộc Ardiles, nếu như ta không quay về, bọn họ rất có thể sẽ làm hại nó!”

 

“Gia tộc Ardiles?” Cale kêu một tiếng, sau đó hoài nghi hỏi: “Mẹ ngươi hẳn sẽ không là Rosa chứ?”

 

Bán tinh linh lặng đi một chút, gật gật đầu.

 

Sive tò mò hỏi: “Cale, ngươi biết mẹ của hắn?”

 

Cale có chút không biết làm sao nói: “Rosa là em gái của ông nội ta. chuyện bà từng có quan hệ với tinh linh vẫn rất nổi tiếng…”

 

Sive nhìn Cale, vừa lại nhìn bán tinh linh, vui vẻ nói: “Thì ra các ngươi là thân thích á!”

 

Hai người thân thích không quen biết lẫn nhau lại đồng thời gặp nạn, hơn nữa còn được cùng một người nhặt được có chút đối mặt nhau dò xét.

 

“Như thế tính lên, ngươi là bề trên của Cale ư!” Sive rất không khôn khéo mà bổ thêm câu này.

 

Bề trên… bán tinh linh đối mặt thoạt nhìn cùng hắn tuổi không sai biệt lắm, Cale làm sao cũng không thể đem đối phương coi như bề trên, mặc dù căn cứ trong tin đồn, tên tinh linh này xấp xỉ có hơn ba mươi tuổi rồi.

 

Bán tinh linh tò mò mà nhìn Cale, nói: “Là thân thích sao? Xin chào, ta là Half Leaf Ardiles, xin hỏi tên của ngươi là gì đây?” (Half Leaf: Bán Diệp)

 

“Cale, thông thường đều không dùng họ, ta là con riêng.”

 

Cale nhàn nhạt mà nói xong, đột nhiên nhớ tới, tên tinh linh trước mắt này cũng chẳng phải chính là con riêng sao?”

 

◊◊◊◊

 

“Carol, cô nhất định phải giúp bọn họ thôi!”

 

Từ tối hôm qua, sau khi Sive biết được Half Leaf có đứa em trai còn rơi ở trong tay người xấu, Cale thì là có khế ước bán thân bị buộc ký còn ở trong tay người mẹ tồi tệ, hoàn cảnh của hai người đều đáng thương như thế, hắn liền vẫn không ngừng quấy nhiễu muốn Carol giúp bọn họ lấy lại công bằng.

 

Quấy đến Carol cũng bắt đầu nghiêm túc tự hỏi, kỳ thực học sinh LL nhận là Tiểu Thập, Sive mới là vật nuôi kèm theo đi?

 

Thân từng là đồng bạn của LL, cô làm sao cũng không biết LL có loại kiên nhẫn này để dạy dỗ học sinh như Sive?

 

“Để cho ta suy nghĩ một chút!” Carol rống xong, nhíu mày nói: “Đi hái thảo dược trước rồi nói sau.” Nếu không hoàn thành nhiệm vụ, trên người thật sự đã không có lấy một chút tiền rồi.

 

“Ngươi muốn hái thảo dược?” Half Leaf mở miệng dò hỏi: “Muốn hái thảo dược gì đây?”

 

Carol nói tên thảo dược, Half Leaf gật đầu, nói: “Ta biết những thảo dược này ở đâu, ta dẫn các ngươi đi thu thập.”

 

Half Leaf ở phía trước dẫn đường, phương thức hắn hành tiến hết sức đặc biệt, nhảy qua nhảy lại ở trên cây, thậm chí là túm thân cây lợi dụng đánh đu tiến lên, rất ít khi chạm đất, nhưng tốc độ lại có thể so với những người khác nhanh hơn rất nhiều.

 

Thỉnh thoảng, hắn còn sẽ biến mất một chút, sau đó mới lại toát ra, lúc này, trên tay hắn thường thường sẽ cầm một nắm nấm hương hoặc là một số thảo dược không biết tên.

 

Đi hết một buổi sáng, Half Leaf đột nhiên từ trên cây nhảy xuống, sau đó xoay người chờ những người khác đi tới, nói với bọn họ: “Ở đây chính là nơi thu thập chủ yếu của loại thảo dược đó, dưới bóng cây hẳn là đều có thể tìm được mấy gốc.”

 

“Ở đây cách lãnh địa tinh linh cũng rất gần rồi.” Carol nhìn Half Leaf hỏi: “Ngươi xác định ngươi thật sự không quay về?”

 

Half Leaf tuyệt đối kiên định nói: “Ta tuyệt đối sẽ không bỏ rơi mặc kệ em trai của ta!”

 

Carol nhíu mày lên.

 

Sive muốn mở miệng cầu khẩn Carol giúp đỡ Half Leaf và Cale, nhưng lại sợ cô nổi giận, cả người vô cùng sốt ruột.

 

Half Leaf nói cảm ơn với ba người: “Cám ơn các người đã cứu ta, còn giúp ta băng bó hơn nữa cung cấp đồ ăn, mặc dù đối lại sự hào hiệp của các người, dẫn đường thực sự là cái hồi báo nhỏ không đáng nói, nhưng ta thật sự nên rời khỏi rồi, nguyện sau này có cơ hội hồi báo các vị.”

 

“Ngươi muốn đi đâu?” Sive kêu to: “Ngươi bị thương vừa lại bị người đuổi bắt, phải theo chúng ta mới an toàn, Carol rất mạnh đó!”

 

Cale liếc Sive một cái, những lời này nghe lên hình như rất quen thuộc nhỉ?

 

Half Leaf nhạ dị nhìn Sive, nói: “Thế này làm sao có thể đây? Ta theo các ngươi sẽ khiến cho các ngươi cũng lâm vào trong nguy hiểm, hơn nữa ta bây giờ nhất định phải đi cứu em trai của ta.”

 

“Chúng ta cũng đi cứu em trai của ngươi!” Sive lập tức tự chủ trương mà hô to, hô xong còn lại bổ sung mà hô to: “Còn phải đi lấy lại khế ước bán thân của Cale!”

 

Mặc dù có chút an ủi Sive còn nhớ chuyện của mình, nhưng Cale thế nhưng không cho rằng Sive nói là xong, ánh mắt của hắn phiêu về phía Carol…

 

Sive cũng biết điểm này, vội vàng hô lớn: “Carol! Cô nhất định phải giúp bọn họ đấy!”

 

Mày của Carol nhíu càng chặt, nhưng thấy cô không có lập tức cự tuyệt, Sive đã biết có hi vọng rồi, vội vàng dùng ánh mắt mong đợi nhìn Carol, hắn bây giờ cũng không dám mở miệng quấy cô nữa, tránh cho biến khéo thành vụng, khiến cho cô quay đầu đi ngay.

 

Carol nhìn Half Leaf một chút, mắt lại di đến trên người Cale, hơn nữa nhẹ nhíu mày xuống.

 

“Ngươi có thể không cần quản ta.” Cale trong lòng trầm xuống, mặt vô biểu tình nói: “Ngươi và tinh linh có quan hệ, nhưng không có quan hệ với ta, không cần phải giúp ta, ta có thể rời khỏi ngay bây giờ.”

 

Sive lập tức bắt lấy tay áo của Cale không buông, hành động này khiến cho người sau đảo trắng mắt, lần nữa hoài nghi kỳ thực Sive là một cô gái dáng rất cao.

 

Carol lên tiếng hỏi: “Ngươi sau khi rời khỏi muốn đi đâu?”

 

Nghe thấy vấn đề này, Sive trợn lớn mắt, hắn cũng chưa từng thật sự nghĩ Carol sẽ bỏ Cale không quan tâm. Cô không phải loại người đó, có phải không?

 

Nhưng Sive đột nhiên phát hiện, mình thực ra cũng không có hiểu Carol như thế, chỉ là kỳ vọng đối với “Vũ Phi” quá sâu, khiến cho hắn cho rằngVũ Phi tự nhiên sẽ đi giải quyết người xấu, cũng đương nhiên sẽ không vứt bỏ không quan tâm những người cần giúp đỡ, nhưng lại chọn bỏ quên tính chất, Vũ Phi ngoại trừ đặc trưng thực lực cao cường và trung thành, hình như còn có tin đồn tàn khốc, máu lạnh và vô tình vân vân… Không!

 

Carol là người tốt! Sive kiên định tin tưởng.

 

Cale trầm mặc một chút, hung hăng nói: “Trở về tự tay đâm kẻ thù giết cha!”

 

Sive và Half Leaf đều trợn lớn mắt, người trước không dám tin Cale thật muốn đi giết người, người sau thì là đối với khuôn mặt đầy hận ý của Cale cảm thấy sợ hãi.

 

Carol nhàn nhạt nói: “Đã như thế, vậy ta cũng không có gì phải giúp đỡ, ngươi đi đi.”

 

Sive trợn lớn mắt há hốc miệng, đơn giản là không dám tin lỗ tai của mình… Carol vậy mà thật sự muốn bỏ rơi không quan tâm Cale, thậm chí muốn trơ mắt nhìn hắn đi giết người?

 

Đối với cái này, Cale trái lại một chút cũng không bất ngờ. Hắn sớm đã biết, ai cũng không thể giúp mình.

 

 

Normal
0
false

false
false
false

EN-US
ZH-TW
X-NONE

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0in 5.4pt 0in 5.4pt;
mso-para-margin-top:0in;
mso-para-margin-right:0in;
mso-para-margin-bottom:10.0pt;
mso-para-margin-left:0in;
line-height:115%;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:11.0pt;
font-family:”Calibri”,”sans-serif”;
mso-ascii-font-family:Calibri;
mso-ascii-theme-font:minor-latin;
mso-hansi-font-family:Calibri;
mso-hansi-theme-font:minor-latin;}

14 responses »

  1. theo mọi người Cley là ai?

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: