RSS Feed

Mệnh Kỵ Sĩ – Vol8_12

Posted on

Chương 12 Trận Chiến Cuối Cùng: Chung Kết Ma Vương

Ta cuối cùng đã hiểu lời của Earth nói rồi.

Đàn ông vừa khóc vừa cười quả nhiên xấu đau xấu đớn!

Cho dù gã đó chính là Adair, ta vẫn có loại xúc động muốn nổ tung hắn!

Nhất là lúc hắn mang giọng nức nở hô lớn “Đội trưởng ~~”, chạy như bay về phía ta, cho dù biết hi sinh của đối phương to lớn, ta hẳn nên lòng đầy cảm kích, nói không chừng còn nên cùng chạy như bay hô “Phó đội trưởng ~~” … Ta vẫn là cho hắn một đạp vào mặt, rống giận: “Lau sạch nước mắt nước mũi rồi đứng lên cho ta!”

Adair nằm bò trên đất, một phút sau, vô cùng thoải mái đứng lên, hoàn toàn hồi phục lại hình tượng phó đội trưởng chuyên nghiệp, còn dùng ngữ khí thành khẩn nói: “Đội trưởng, rất mừng ngài cuối cùng đã trở về.”

Nghe vậy, ta sâu sắc nhìn hắn, nói: “Lần này thật sự khổ cực ngươi rồi.”

Đại khái là ta đời này quá ít trực tiếp cảm tạ người như thế, Adair có chút lúng túng đáp lại: “Không, không đâu.”

“Adair, ta đời này trong những chuyện may mắn nhất, có một chuyện chính là có phó đội trưởng ngươi đây, ta có thể thề với Thần Ánh Sáng, những lời vừa rồi đều không thể chân thật hơn!”

“Ngài thực sự rất, rất quá khen rồi, đội trưởng…” Adair được khen ngợi đến có chút hơi hơi đỏ mặt, vội vàng dùng nghiêm túc để che đậy, nói: “Đây là chức trách mà thân là phó đội trưởng cần phải tận sức!”

Khen ngợi cũng đủ rồi, ta nói: “Đã như vậy, ngươi bắt đầu tận trách làm việc ngay đi!”

“Ớ?” Dù là Adair cũng không khỏi buột miệng: “Nhanh như thế?”

Ta gật đầu, bây giờ ngoại trừ Roland còn đang loạng quạng, Mười Hai Thánh kỵ sĩ toàn bộ đều ngủ một cách bất tỉnh nhân sự, trước khi sắp ngủ chỉ nói với ta một câu.

“Hết thảy về sau đều là chuyện của cậu!”

Sau đó mọi người liền đi ngủ rồi, ta rất khẳng định, lần này ngay cả Storm, Leaf thậm chí là Cloud đều sẽ không giúp ta chia sẻ công việc, may là còn có Adair, nói thêm ngàn lần nữa cũng không ngán, ta năm đó thật là quá tinh mắt rồi!

Thân là phó đội trưởng của ta, tố chất tâm lý của Adair thế nhưng không phải thường, hắn lập tức đã tiến vào trạng thái làm việc, hỏi: “Đội trưởng, bây giờ cần rút binh sao?”

“Đương nhiên không phải?” Ta khó chịu nói: “Thần Điện Ánh Sáng xuất binh sự kiện lớn như thế, nếu công cốc mà trở lại, thanh danh của Thần Điện chắc chắn sẽ giảm xuống đến mức Giáo Hoàng cũng sẽ hộc máu!”

Mặc dù ta không quan tâm lão có hộc máu hay không, nhưng củng cố tín đồ là chức trách của Sun knight, nếu thanh danh giảm xuống đến mức độ thê thảm, tín đồ chắc chắn sẽ chạy mất không ít, ta thế nhưng không cho phép loại chuyện này xảy ra!

Adair khó hiểu hỏi: “Như vậy công việc bây giờ là cái gì?”

“Đó còn phải nói, đương nhiên là thảo phạt Ma Vương!”

Adair sửng sốt, đè nhỏ giọng nói: “Nhưng ngài chính là Ma Vương.”

Ta nghiêng đầu nhìn Adair, đối phương mặc dù gắng sức bảo trì chuyên nghiệp, nhưng lại không tránh khỏi thân thể có hơi cứng ngắt.

“Căng thẳng cái gì? Ngươi ngay cả Ma Vương cũng dám đối diện rồi, còn sẽ sợ Sun knight sao?”

“So với Sun knight, Ma Vương thật sự không tính là gì.” Adair nghiêm túc nói: “Đội trưởng, ngài làm Sun knight khủng bố hơn nhiều, thật đấy! Lúc làm Ma Vương, ngài cùng lắm chỉ là phát cáu, thỉnh thoảng đánh người, ngẫu nhiên giết người, nhưng làm Sun knight lại luôn luôn đều ngấm ngầm hại chết người không đền mạng!”

Đây không phải khen ngợi, đừng cho ta cái biểu tình sùng bái!

“Cho nên, đội trưởng, chúng ta phải làm sao ở dưới tình huống ngài chính là Ma Vương thảo phạt Ma Vương đây?”

“Ai nói ta là Ma Vương?”

Adair sửng sốt, ta nhìn hắn, cười cười nói: “Ngươi mới là Ma Vương.”

“Hả?”

◊◊◊◊

Bận rộn đại khái ba ngày, ta đã triệt để hiểu rõ kết cấu của quân đội và địa hình phụ cận, vừa lại bận rộn sắp xếp đủ mọi chuyện, còn có truyền tin tức về Thánh Điện vân vân, quan trọng nhất chính là thuận tiện để cho Mười Hai Thánh kỵ sĩ ngủ bù, cuối cùng mới để cho quân đội của Thần Điện Ánh Sáng tập kết, dự định tiếp tục di chuyển về phía Ma Vương Điện.

Ta cưỡi ngựa đến trước mặt quân đội đã tập kết hoàn tất, giống như mọi khi bắt đầu làm một bài lảm nhảm tràn ngập ánh sáng.

“Dưới chiếu rọi của Thần Ánh Sáng, quân đội tiếp tục bước trên con đường chinh phạt hắc ám, mặc dù trên đường tràn đầy gai nhọn, thân là Thánh kỵ sĩ, chúng ta bất chấp đau đớn bản thân, chỉ thấy thế nhân chịu cực khổ, vung vũ khí trên tay, chặt bỏ hắc ám bao trùm chúng nhân, vì vẻ đẹp của ánh sáng vinh diệu!”

Phù ~~ lâu lắm không nói, vẫn thật có chút mới lạ rồi, lúc trở về Thánh Điện hẳn nên luyện tập một chút cho tốt, tránh cho ưu nhã của ta đều trả cho lão sư rồi.

Nhóm Thánh kỵ sĩ nhìn chằm chằm vào ta, im lặng như tờ, nhưng tuyệt đối không phải tinh thần không tập trung mơ màng buồn ngủ, ngày trước bọn họ nghe ta phát biểu luôn là một bộ dạng hốt hoảng “tinh thần cùng ở với thần Ánh Sáng”, nhưng bây giờ bọn họ chăm chú đến nỗi ngay cả cặp mắt nhìn ta cũng biến thành mắt gà chọi rồi!

Nhất là tiểu đội Sun, trong mắt bọn họ thấy được đội trưởng nhà mình, từng cái chân tình lộ ra, nước mắt và nước mũi cùng chảy, khiến cho ta có loại xúc động muốn đem mặt bọn chúng đạp hết ở dưới chân.

“Nói rất hay.” Phía sau truyền đến một tiếng cổ vũ.

Ta mỉm cười, mặc dù đã nhìn thấy người tới, nhưng vẫn quay đầu đối mặt bọn họ, dùng giọng nhỏ chỉ có bọn họ nghe thấy: “Ngủ đã chưa?”

“Chưa.” Storm uể oải nói: “Tôi có thể ngủ thêm ba ngày không?”

Ta gật đầu nói: “Lấy công lực của cậu, cậu có thể vừa cưỡi ngựa vừa ngủ.”

“Phải không sai, nhưng có giường sẽ ngủ được tốt hơn.”

“Thánh Điện có giường, cậu trái lại không thể ngủ.” Người nào đó thì thầm có chút lớn tiếng.

“Đừng nói ra!”

Mọi người hẳn là ngủ đã rồi, tâm tình hết sức tốt, bầu không khí cười cười nháo nháo hết sức thoải mái, ta đang muốn nhắc nhở mọi người nghiêm túc một chút, tốt xấu gì cũng còn đang chinh phạt Ma Vương, loại bầu không khí giống như đi bộ đường dài này là không được! Nhưng lúc này, Judge nhíu mày trước tiên, trầm giọng quát “Xuất phát”, mọi người lập tức từ tiểu học sinh đi bộ đường dài biến thành Thánh kỵ sĩ xuất chinh, tới tấp lên ngựa xuất phát.

Cưỡi ở trên ngựa, Judge nói với ta về những ngày qua, mọi thứ bọn họ làm.

“Bởi vì Giáo Hoàng cần thời gian hoàn thành ma pháp trận phong ấn của Thần Điện Ánh Sáng, để không cho cậu phát hiện, nhất định phải ngăn chặn tính khả năng cậu đến Thần Điện, cho nên bọn tôi đã lấy xuất binh thảo phạt cậu để ngụy trang, toàn bộ rời khỏi Thánh Điện, làm cho cậu tưởng rằng Thần Điện là cái vỏ rỗng, không cần thiết đi qua.”

Thì ra là như vậy, ta đã nói mà! Judge không dưng tới thảo phạt ta làm cái gì.

“Để tránh cho cậu ở trong lúc này làm ra chuyện sai, bọn tôi quyết định phái người đến bên cạnh cậu.” Judge bình tĩnh nói: “Tôi vốn định phái Storm, nhưng Adair xung phong đảm nhận, lực thuyết phục của việc hắn quy hàng cậu cũng cao hơn Storm nhiều. Cậu có một phó đội trưởng rất tốt.”

“Tôi biết.”

“Trước tiên đưa Adair qua, ngoài muốn ngăn cản cậu làm ra chuyện không thể cứu vãn, còn muốn đạt thành hiệp nghị với Red, bởi vì Adair nhất định phải đảm bảo an toàn tính mạng của mọi Thánh kỵ sĩ, tránh cho cậu sau khi làm sai cũng không thể quay đầu lại, nhưng điểm này nếu không có hợp tác của Red, đó là chuyện không thể nào làm được, bởi vì sinh vật undead đều là của cô ta triệu hồi ra.”

Red? Ta kinh hô: “Nhưng cô ta không có khả năng phản bội tôi!”

“Xác thực, cô ta không có phản bội cậu.” Judge gật đầu nói: “Bọn tôi đáp ứng cô ta, nếu như cậu trở về Thần Điện Ánh Sáng làm Sun knight, như vậy cho dù tương lai cậu mất đi lực lượng, Thần Điện Ánh Sáng cũng sẽ che chở cậu, tuyệt đối sẽ không để cậu bị người thảo phạt.”

Nếu như là cái điều kiện này, Red xác thực có khả năng đáp ứng, dù sao cô ta vẫn luôn rất lo lắng ta sau cùng sẽ bị người giết chết.

“Nguyên nhân cô ta đáp ứng không chỉ là điều này.” Judge nhếch lên một nụ cười: “Cô ta nói cậu rất muốn về Thánh Điện, nhẫn nhịn một cách rất đau khổ, cô ta không muốn nhìn cậu tiếp tục đau khổ nữa.”

“… Cô ta từng giết cậu.”

“Thật không? Tôi quên rồi.” Hoàn toàn là trợn mắt nói xạo, cho dù nói dối minh hiển như thế, nhịp tim của Judge vậy mà không có chút xíu thay đổi, công lực nói dối này không khỏi cũng quá kinh người!

Ta dùng ánh mắt hết sức hoài nghi nhìn Judge, người sau lại không chút biến sắc, tiếp tục giải thích: “Công việc sau cùng của Adair là đưa cậu đến chỗ bọn tôi.”

Nghe đến đây, ta vạn phần không tán đồng nói: “Các cậu thật sự không nên cứng chọi cứng với tôi, nếu tôi thật sự giết các cậu thì sao?”

“Không khả năng.” Judge nhàn nhạt nói: “Bởi vì bọn tôi căn bản không có động thủ với cậu, người từ đầu đến đuôi đánh nhau với cậu thực ra chỉ có một người, chính là Roland, những người khác từ lúc phát hiện cậu bị đưa tới đã lập tức uống thuốc giả chết của Giáo Hoàng đặc chế, nằm trên đất giả chết rồi.”

… Thì ra là như vậy! Cho nên cái bóng người đó từ đầu đến đuôi đều là tốc độ của Roland quá nhanh sao? Khó trách trên người cậu ta nhiều vết thương như thế!

“Mặc dù có thể giả chết, nhưng vết thương lại là thật, nếu không nhất định sẽ bị cậu nhìn ra sơ hở. Để khiến cho cậu tin là thật, còn đặc biệt lợi dụng giấc mộng của cậu lúc trước từng mơ, nhưng cũng bởi thế, thương cổ của Leaf và thương vai của Blaze gây khó khăn nhất, một khi làm không tốt có thể sẽ thật sự không tỉnh lại được nữa!”

“Vậy các cậu còn làm như thế! Bọn họ nếu thật sự xảy ra chuyện thì làm sao đây?” Ta có chút tức giận gầm lên.

Judge không có trả lời, nhưng ta lại tự mình hiểu được rồi, bọn họ đương nhiên phải tận khả năng làm đến một cách tuyệt đối không sơ hở, nếu như bị ta phát hiện dị trạng, rất có khả năng là toàn bộ người cùng chết!

“Cuối cùng bức cậu vì để thi triển cải tử hồi sinh thuật, chủ động cầm lên Thái Dương Thần Kiếm, dùng thuộc tính ánh sáng bức ra mọi hắc ám thuộc tính trong cơ thể.”

“Nói đến đây, Grisia, có một điều muốn nói cho cậu.” Judge do dự một chút, nói: “Chờ sau khi cậu trở về Diệp Nha Thành, chính thức hoàn thành phong ấn, nếu không có cái phong ấn tạm thời là Thái Dương Thần Kiếm và Mười Hai Thánh kỵ sĩ này, sợ rằng không thể bước ra Diệp Nha thành.”

Mười Hai Thánh kỵ sĩ cùng nhau rời khỏi Thần Điện Ánh Sáng, khiến cho Thần Điện Ánh Sáng biến thành không thành cũng quá kỳ cục, chỉ là mỗi năm phải đến vùng hoang dã xả hắc ám thuộc tính đã quá nhiều lần rồi, lời này khác nào là tuyên phán ta gần như không thể rời khỏi Diệp Nha thành.

“Bây giờ mới nói cho tôi biết, có phải hơi quá muộn rồi?”

Judge lo âu mà nhìn ta.

Ta lại cười, thoải mái nói: “Mọi thứ của tôi đều ở Diệp Nha thành, căn bản không cần bước ra khỏi thành một bước, cậu không quên tôi vốn đã chính là cái người mà ngay cả chủ nhật cũng không làm sao thích bước ra Thánh Điện chứ? Ngay cả Thánh Điện cũng không muốn bước ra, càng huống chi phạm vi hoạt động bây giờ là cả tòa Diệp Nha thành.”

Biểu tình của Judge thoạt nhìn yên tâm hơn nhiều, thuận miệng nói: “Đúng rồi, lúc biết cậu không thể rời khỏi Diệp Nha thành, mọi người đều đã thề, sau khi về hưu toàn bộ đều muốn ở Diệp Nha thành.”

“… Căn bản không cần như thế đâu! Có người cố hương không ở Diệp Nha thành đi?”

“Vậy tự một mình cậu đi khuyên đi.” Judge cười nói: “Tôi thế nhưng không muốn làm loại công việc vất vả đó, hơn nữa phần lớn là tốn công vô ích.”

… Thần Ánh Sáng, trói buộc của ngài thiết lập không khỏi cũng hơi quá mạnh rồi.

“Huh?” Judge lộ ra thần sắc nghi hoặc: “Ma pháp trận là do Giáo Hoàng từ trong sách cổ tìm ra, không liên quan tới Thần Ánh Sáng.”

“Trói buộc Sun nói không phải chỉ ma pháp trận.”

Judge sửng sốt, tay đặt lên kiếm, sẵn sàng rút kiếm bất cứ lúc nào, lớn tiếng hô: “Là ai?”

Ta mặt vô biểu tình hô: “Cloud, cậu ở đâu?”

“Ở đây.” Cloud yên lặng mà từ phía sau “hiện lên”.

Cậu phiêu đến ngay cả ngựa cũng ẩn hình theo luôn có phải hơi quá khó tin rồi không? Ngay cả Judge cũng bị cậu dọa được rồi!

Judge và nhóm lạnh lùng tàn khốc trực thuộc của cậu ta đều trợn lớn mắt, phái người tốt ấm áp trái lại không kinh ngạc một chút nào, cùng lắm là lộ ra biểu tình tán thán.

Judge thu lại kiếm, tò mò hỏi: “Trói buộc không phải chỉ ma pháp trận, vậy là chỉ cái gì?”

Cloud không có trả lời, mà là nhìn cậu ta, vừa lại nhìn Mười Hai Thánh kỵ sĩ khác.

Judge khẽ “oh” một tiếng, khóe miệng hơi hơi giơ lên.

“Judge, nụ cười của cậu dọa sợ Vidar và những Thánh kỵ sĩ khác rồi…”

“Xin lỗi.” Judge có chút ngượng ngùng thu lại tươi cười.

“Tới rồi!” Stone thúc ngựa tiến lên, nhắc nhở một tiếng.

Đường chân trời phía xa xuất hiện một dải bụi mù, mọi người lập tức làm ra tư thái vạn phần cảnh giới… Cái tên Earth kia, ngươi đừng có mà ngáp nữa! Ta trừng hắn mấy cái.

Hứ! Storm còn đang tranh thủ ngủ kìa! Earth dùng môi mấp máy đáp lại ta.

“…”

Sau khi bụi mù gần đến có thể nhìn ra là quân đội undead, bầu trời đột nhiên biến dạng một cái, xuất hiện một vệt thân ảnh thâm trầm như bóng đêm, đầu đội vương miện màu đen, mặc hoàng bào cùng màu, một cặp mắt ngay cả lòng trắng cũng không có, hoàn toàn là cùng màu.

Hắn nhìn xuống bọn ta một cách biếng nhác, đầu tiên là một khúc cười dài, sau đó vừa lại trở mặt, rống giận: “Ta là thiên hạ chí chủ, vua của hắc ám —- Ma Vương! Lũ sâu bọ các ngươi, lại dám vọng ngôn muốn tới thảo phạt ta, bây giờ các ngươi sẽ phải trả giá!”

Bên cạnh truyền đến tiếng khen ngợi khe khẽ của Earth: “Diễn thật là tốt! So với người nào đó càng giống Ma Vương gấp một trăm lần!”

… Giống Ma Vương hình như không phải cái khen ngợi gì, cứ miễn cưỡng coi như Earth không phải đang châm chọc ta là được.

“Adair thật sự là vạn năng!”

Storm tán thán nói: “Từ làm phó đội trưởng, phái đi nằm vùng đến sắm vai Ma Vương tất cả đều không phải vấn đề, Sun, cậu có thể tìm được phó đội trưởng thế này đúng là quá may mắn rồi.”

May mắn cái gì! Đó gọi là ánh mắt khai thác nhân tài và dạy dỗ sau đó!

Là cái đội trưởng ta đây rất có nhìn xa, ném hết mọi công việc cho phó đội trưởng đi làm, còn huấn luyện hắn thành người hai mặt, trước mặt người mỉm cười sau lưng người vây đánh, cho nên hắn mới có thể có diễn kỹ tốt như thế, cho dù đội trưởng bất cẩn trở thành Ma Vương cũng có thế thân để dùng! A ha ha ha ha —-

Ahem ahem! Quên mất mình bây giờ thế nhưng không phải Ma Vương, vẫn theo thói quen cười dài, may là cười ở dưới đáy lòng chưa mở miệng, nếu không đã thảm rồi.

Judge không vui hô to: “Sun knight trưởng, Ma Vương đã phát ra khiêu khích, ngài thì đáp lại thế nào?”

Ta mười phần hào khí quát to: “Mười Hai Thánh kỵ sĩ nghe lệnh!”

“Vâng!”

“Mười Hai Thánh kỵ sĩ dưới trướng Thần Ánh Sáng, tại đây tuyên bố, tất sẽ chung -kết -Ma -Vương!”

Cuộc lừa đảo lớn nhất lịch sử từ đấy mở màn —-

Về sau, cách mỗi một đoạn thời gian vẫn sẽ sinh ra một vị Ma Vương, nhưng Ma Vương lại cũng không bao giờ tạo thành nguy hại to lớn đối với thế giới nữa, nguyên nhân chân chính trong đó thì trở thành bí mật tương truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác giữa Thần Điện và hoàng thất các nước …

10 responses »

  1. trời ạ, kết thúc hài ko chịu được, tức cười chết mất, há há há XDXDXD!!!!

    Reply
  2. Hết rồi a~~~~~ *ngẩn ngơ lụm bông*
    .
    .
    .*dâng bông cho chủ nhà * Cám ơn :”)

    Reply
  3. Còn rule H nữa.>_<

    Reply
  4. vâng! Cuộc lừa đảo lớn nhất lịch sử từ đấy mở màn! Tuyệt, tuyệt đấy =))
    kết thúc rồi…..haizz…….vẫn còn luyến tiếc quá…..muốn đc đọc thêm nữa…………….
    vậy là sau này ngay cả khi về hưu rồi Grisia và 11tks vẫn ở trong thành à, cái này hay thật a~
    —————————
    p/s: đọc cái đoạn đầu…..bất giác tưởng tượng Grisia và Adair, hai tay dang rộng hai bên, tung tăng chạy về phía nhau…..*ọe* *chạy vội ra ngoài* *ọe ọe*…………………

    Reply
  5. *vô biểu tình*..
    ( cảm xúc bị tê liệt trước cảnh hạnh phúc, vui thì có vui…..nhưng vẫn thấy buồn buồn…Red, ko uổng công mình không thể trách cứ người này…., ước gì có phiên ngoại về ba vu yêu này nhỉ)…
    Còn về sau, là chuyện về sau, mình hoàn toàn ko quan tâm, chỉ cần Sun hạnh phúc vào lúc này là được, sau này cũng sẽ hạnh phúc là được, hoàn toàn ko tò mò xem Sun sau này làm cái gì nữa…
    Hết thì thấy tiếc, nhưng cũng chẳng tiếc lắm, đấy là lí do mình ko thích HE…..
    Và cuối cùng, mình thật sự không thể có ý nghĩ hắc ám gì nổi….bởi vì, a a a…Lesus cười, dễ thương….
    Mình thực sự muốn tìm hiểu về sinh vật Undead, liệu có phải chúng đều vô tình, ko có cảm xúc, liệu có khi nào chúng có cảm giác giống Roland…

    Reply
  6. ring_ring1303

    lâu òy hog vào, bữa nay vào lại đc đọc một lèo hết truyện ^^
    aico ui…yêu quá đi *hun hun hun*
    ah hình như còn rule H nữa phải hog? aico cố lên nha ^0^!

    Reply
  7. :)) sap hoan roi ah chuc mung chuc mung

    Reply
  8. Khi đọc lại chap này, bống dưng nhớ đến một câu ngạn ngữ cổ “Hãy hướng về phía mặt trời, bóng tối sẽ ngả phía sau bạn..”
    Những Thánh kỵ sĩ cũng thật giống như câu ngạn ngữ này..
    Đọc lại chậm thật chậm…..
    Và nhận ra, mình chưa yêu ai (đến mức điên cuồng) trong cả bộ truyện này………..

    Reply
  9. đọc mà ko thể ko cười, thực sự wá tốt rồi

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: