RSS Feed

No Hero – Vol3-3

Posted on

Nhân·Phi nhân sát thủ chương thứ ba: Người sói của phi nhân và Long An của người.

Ngày 10/2/2110 trời nắng

Tiểu thiếu gia nói cậu ấy rất buồn chán, cho nên mình đã đem cậu ấy đi xem phim dạo phố ăn kem sô cô la, cậu ấy hình như trước giờ chưa từng làm như thế, đây đúng là hiếm thấy… nhưng thoạt nhìn rất vui vẻ, quả nhiên là đứa trẻ dễ dỗ.

Lúc ăn kem sô cô la hàn huyên không ít chuyện. Tiểu thiếu gia tốt nghiệp từ học viện chiến đấu đã hơn nửa năm rồi, trước mắt đang làm vệ sĩ của Nhật Hoàng… Phụt! Thật là buồn cười, bản thân cậu ấy chính là đối tượng được bảo vệ, đó được coi là vệ sĩ gì chứ.

“Thật nhàm chán.”

Đây hình như là phiền não lớn nhất của thiếu gia, cũng là nguyên nhân buồn bực không vui, bạn học của cậu ấy ở học viện đều đi tìm công việc rồi, mọi người đều rất bận rộn, chỉ có cậu ấy không có chuyện để làm, mặc dù nói hoa mỹ là vệ sĩ của Nhật Hoàng, nhưng cậu ấy nửa năm qua đều chưa từng ra tay, cho nên cậu ấy vô cùng nhàm chán.

Cái này chính mình có thể lý giải… năm tháng của vampire cũng là dài đằng đặc khiến cho mình có cảm giác rất nhàm chán, nhàm chán đến muốn phát điên.

¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤¤

Bởi vì vụ nổ bốc lên không ít khói bụi, sau cả một hồi, ta mới có thể nhìn thấy rõ tình huống cao ốc cách vách.

Lúc này mới phát hiện, người lên tiếng là lại là nhóm ba người của giáo hội, bọn họ hình như là thừa dịp Long An và người sói đánh nhau, vọt lên cao ốc, sau đó bộc phá cánh cửa đã bị nổ sập, vọt lên tầng thượng.

Mặc dù người sói đã chết, nhưng bọn họ lại vẫn là nhắm vũ khí vào Long An, cậu bé to con trong đó lại còn hung dữ muốn anh ta bỏ thiếu gia xuống… những người của giáo hội này thật sự rất không rõ tình huống, làm sao lúc nào cũng coi anh hùng như phi nhân để đối xử đây?

“Nơi có giáo hội phần lớn là rất ít có anh hùng đi!” Melody dùng ngữ khí xem kịch vui nói: “Nhóm trừ tội mặc dù mặc kệ loài người phạm tội, chẳng qua giáo hội dù sao cũng là nơi khuyên người làm điều thiện, ít nhiều vẫn là sẽ quản lý chuyện loài người phạm tội, nơi có bọn họ ở, tỉ lệ phạm tội vẫn là khá thấp, hơn nữa anh hùng hoặc ít hoặc nhiều đều không quá giống loài người, rất dễ dàng dẫn đến “chú ý” của giáo hội.”

Thì ra là thế, ta gật đầu, nhưng cũng vì thế càng lo lắng cho hoàn cảnh của Long An.

Đối mặt với ngăn trở của ba người giáo hội, Long An do dự một chút, thần sắc của anh ta thoạt nhìn có chút kích động, lồng ngực phập phồng lên xuống rất kịch liệt, ta còn cho rằng anh ta sẽ đánh với giáo hội, nhưng cuối cùng, anh ta chỉ là bỏ lại thiếu gia, sau đó tự mình từ hướng khác nhảy xuống.

Long An vừa đi, cậu bé to con lập tức vọt lên, nắm lấy hai vai của thiếu gia, thần sắc xem ra trái lại thật sự rất lo lắng, anh ta nói mấy câu với thiếu gia, âm thanh không lớn, không thể nghe thấy rõ, nhưng nội dung ước chừng là đang dò hỏi có bị thương hay không gì đó.

Thiếu gia quay đầu nhìn cậu bé to con, thần sắc rất bình tĩnh, chỉ là lắc lắc đầu, biểu hiện mình không sao.

Ta nghĩ, ở trong mắt người không hiểu thiếu gia, thoạt nhìn đại khái rất giống như là cậu ấy sợ đến ngây dại rồi, chỉ có người chân chính hiểu thiếu gia mới có thể rõ ràng, cậu ấy căn bản không thèm để ý bị người sói bắt cóc và bị máu vẩy lên cả người, bây giờ điều duy nhất làm khó thiếu gia, sợ rằng là không biết nên làm sao làm ra phản ứng thích hợp đi?

Cậu bé to con như là đang dỗ trẻ con, ôm lấy thiếu gia, còn vỗ nhẹ vào lưng cậu ấy, truyền tới lời nói đứt quãng: “Đừng sợ! Không sao nữa… đều đã qua rồi, không còn người có thể làm hại cậu nữa…”

Ta nghĩ, tâm tình của thiếu gia nhất định rất phức tạp, người của giáo hội không lâu trước mới nói cậu ấy không phải người bây giờ lại ôm cậu ấy, còn ấm giọng an ủi cậu ấy.

“Xem ra không có trò gì để xem nữa.” Melody quay đầu nhìn ta, hỏi: “Về nhà sao…”

Hỏi đến một nửa, chuông điện thoại lại vang lên, nhưng lần này chính là điện thoại của Melody. Cô ta tiếp điện thoại, tiện tay nhấn nút khuếch âm, điện thoại lập tức truyền đến tiếng của Tiểu Yu: “Melody, thiếu gia bảo cô đi theo Long An, cậu ấy nói Long An trước giờ không xuất hiện ở buổi sáng, lần này vậy mà lại xuất hiện, thực sự kỳ quái, hơn nữa cậu ấy thấy Long An hình như cũng có chút không ổn, nhất định có vấn đề! Muốn cô qua xem xem anh ta có cần giúp đỡ hay không. Tôi bây giờ sẽ truyền bản đồ tuyến đường đến xe của cô.”

“Được, tôi lập tức qua.” Melody cúp điện thoại, dò hỏi: “Cùng đi không? Quản gia?”

Ta liếc nhìn hướng thiếu gia, có người của giáo hội ở đó, ta sợ rằng không thể xuất hiện, thiếu gia thoạt nhìn hình như cũng không thể ở trong thời gian ngắn trở về, cho nên tốt hơn vẫn là theo Melody qua xem.

Ta gật đầu với Melody, sau đó trở về xe.

Vừa lên xe, Melody liền phàn nàn không ngừng: “Thật là, lần trước là đi cứu Sơ Phong, vậy cũng coi như thôi, Sơ Phong vốn đã nên cứu, anh ta là đàn ông tốt mà! Nhưng ngay cả Long An không ổn cũng muốn lo, thiếu gia không khỏi cũng lo quá nhiều rồi đi! Không được không được, tôi phải nói cho rõ với thiếu gia trước, cậu ấy nếu như muốn cứu Cô Điệp, tôi thế nhưng không giúp cậu ấy!”

Ta dở khóc dở cười, không nhịn được nói: “Đây cũng quá không công bằng rồi.”

Melody bất mãn nói :”Hừ! Ai bảo mọi người luôn ghép đôi Sơ Phong và Cô Điệp.”

“Có vụ này sao?” Ta trước giờ không có nghe tin tức nói như thế.

“Đương nhiên có!” Melody liếc ta một cái, như chuyện đương nhiên mà nói: “Tạp chí lá cải đều nói như thế.”

“Cô lại có thể tin chuyện của tạp chí lá cải nói sao?” Ta lắc lắc đầu, thực sự có phần không tán đồng.

Melody lại không trả lời, mà là tự nói lên chuyện khác: “Tôi từng ở trên tạp chí lá cải nhìn thấy một bài báo, trong đó nói Huyền Nhật lần đầu tiên xuất hiện thật ra không phải 5, 6 năm trước như mọi người cho rằng, mà là càng sớm hơn là 7 năm trước, lúc đó có một sự kiện lớn, chính là hoàng đế không vương miện —- Nhật Hoàng bị người bắt cóc. Trên tạp chí ghi, lúc đó người đến cứu Nhật Hoàng thực ra chính là Huyền Nhật.”

Sự kiện Nhật Hoàng bị bắt cóc chấn động toàn cầu, nhưng ta nhớ, đối ngoại của liên minh Thái Dương thanh minh là nói bộ đội đặc biệt trong nội bộ của bọn họ đã giải quyết bọn xấu, căn bản không chút đề cập đến chuyện của Huyền Nhật.

“Nội dung tạp chí là phỏng vấn một người phục vụ nhà ăn, hơn nữa bài báo đó là xuất bản trước khi Huyền Nhật cứu Cô Điệp. Bài báo có nhắc tới, người phục vụ nhà ăn đó nói Huyền Nhật có một đôi cánh kim loại, hơn nữa Huyền Nhật còn tự xưng mình không phải thiên sứ, mà là ác ma.”

“Đúng là thiếu gia?” Ta không nhịn được kinh hô.

“Có lẽ đi! Chẳng qua chuyện cũng dính đến Nhật Hoàng rồi, tôi thế nhưng không dám tùy tiện hỏi.” Melody dùng ánh mắt khiêu khích nhìn ta, bới móc nói: “Thế nào? Anh còn dám xem thường tạp chí lá cải không?”

“Không dám.” Ta cười khổ nhận sai.

Melody hừ một tiếng, dừng xe ở bên đường, sau đó hạ cửa kính xe, chỉ con hẻm nhỏ ngoài cửa sổ xe, nói: “Bản đồ Tiểu Yu cho tôi đến con hẻm này, anh ta nói Long An sau khi đi vào, thì chưa từng đi ra. Nơi anh ta biến mất vừa vặn là góc chết máy theo dõi quay không được, cho nên cũng không biết rốt cuộc là đi đâu rồi. Cho nên đến đây liền phải dựa vào hai người chúng ta tìm thôi. Xuống xe đi!”

Ta gật đầu rồi xuống xe, cùng Melody đi vào con hẻm.

Con hẻm khá chật hẹp, một chiếc xe muốn lái vào, sợ rằng còn phải bẻ kính chiếu hậu trước mới được, bên trong ngoại trừ một chiếc xe đổ rác, cái gì cũng không có… khoan khoan khoan! Xe đổ rác làm từ kim loại, cái nắp vậy mà lõm xuống một mảng?

Đây hẳn sẽ không là vết tích Long An để lại đi? Ta cảm giác hết sức có khả năng, thể hình của Long An to lớn, sợ rằng vẫn thật không có biện pháp ung dung mà qua cái con hẻm này, cách đơn giản nhất chẳng có cái gì ngoài trực tiếp đạp lên xe đổ rác, sau đó nhảy vào.

Nhưng mặc kệ Long An là làm sao tiến vào con hẻm, anh ta hiện tại cũng không ở đây.

Melody nói: “Đây là hẻm cụt mà! Vậy anh ta chỉ có một nơi có thể đi, chính là bò lên thôi!”

Ta nhìn lên trên, mặt tường cao ốc hai bên xem ra không phải quá trơn nhẵn, lấy năng lực của Long An hẳn là có thể trèo lên, ta gật đầu.

“Đi thôi! Trước lên xem xem rồi tính.”

“Được…” Ta trả lời đến một nửa, lại nhìn thấy chỗ không xa, nắp của cống thoát nước hình như không có đậy tốt. Đi tới nhìn, quả thật như thế, cái nắp ước chừng chỉ đậy lên ba phần tư.

“Làm sao vậy?” Melody cũng đi tới, nói: “Anh hẳn sẽ không cho rằng Long An chui vào cống thoát nước chứ? Đừng ngốc nữa, miệng cống này ngay cả một cái bắp đùi của anh ta cũng nhét không được!”

Đúng là vậy. Nhưng, thiếu gia từng nói, loại hình thể đó của Long An chắc chắn không thể ẩn náu trong thành phố, anh ta ngày thường nhất định không phải loại hình thể to lớn đó. Nếu như đúng là như thế, Long An có thể có khả năng là khôi phục thể hình nguyên bản, sau đó mới chui xuống cống nước đây?

Ta nói cho Melody suy luận của ta, nhưng cô ta lại nói: “Tôi sẽ không bởi vì suy luận của quản gia, liền đi xuống cống thoát nước bẩn không chịu nổi này mà tìm người!”

Ta cười khổ nói: “Nếu đã như thế, chúng ta cứ lên trên tìm đi.”

Melody lại nói: “Không được! Nếu Long An thật sự ở phía dưới, vậy tôi chẳng phải là không làm được căn dặn của thiếu gia sao! Cho nên, chúng ta chia làm hai đường, tôi lên trên tìm, anh xuống dưới tìm!”

“…”

Đây đúng là ví dụ tốt nhất của “họa từ miệng mà ra”, “tự chuốc lấy đau khổ” hoặc là “tự tạo nghiệt không thể sống”.

Melody nói nếu đã là suy luận của ta, đương nhiên phải do ta đi chứng thực, cho nên cho dù thế nào, ta cũng phải đi xuống, nếu đã có ta đi xuống cống thoát nước rồi, vậy cô ta cũng khỏi cần nữa.

Tóm lại, ta trước mắt đang ở cống thoát nước, cũng triệt để cảm nhận được chân lý của câu nói cổ “tự tạo nghiệt không thể sống” này. Mùi của cống thoát nước khiến cho ta cảm giác hết sức không thoải mái, mặt đất ẩm ướt vừa lại dính nhầy khiến mỗi lần nhấc chân bước đi đều là một lần hành hạ, dòng nước màu đen ở giữa ngay cả chạm cũng không dám chạm vào, nhưng, phía trên vừa lại không ngừng nhỏ xuống giọt nước màu đen, thực sự khó có thể tránh né…

Vẫn là mau lên đến khắp nơi xem xem, nếu như không có tung tích của Long An, là có thể trở lại mặt đất rồi.

Ư hừ… ặc!

Ta sửng sốt, âm thanh này nghe lên hình như là tiếng rên rỉ của người, hơn nữa nghe lên hình như rất thống khổ. Ta cẩn thận nghe ngóng nguồn phát ra âm thanh, sau đó chầm chậm tìm tới. Đi không bao lâu, chỗ xa xa, ta nhìn thấy một vật thể đang nhúc nhích trên mặt đất, đây khiến cho lòng ta sinh cảnh giác, bước chân càng từ từ và cẩn thận.

Sau khi vừa lại đến gần mấy bước, ta đã nhìn rõ đó là một người, thoạt nhìn là một nam giới, anh ta đang nằm bò trên mặt đất, không ngừng phát ra tiếng rên rỉ đau đớn, tay chân còn liên tục co rút, thỉnh thoảng dùng sức mà nện vào đất, hình như chỉ có như thể mới có thể trút ra đau đớn của anh ta.

Đó là Long An sao?

Nhưng mà, anh ta thoạt nhìn thực sự rất nhỏ gầy. Hay là ta hiểu lầm rồi, đó chỉ là một kẻ lang thang cư trú ở cống thoát nước đây?

Lúc này, người đó đột nhiên ngẩng đầu lên, nhưng mặt của anh ta bị bùn lầy của cống thoát nước làm đen sì một mảng, ta thực sự nhìn không rõ tướng mạo của anh ta.

“Char, Charles ca?” Người đó líu ríu, nhưng ta xác thực nghe rõ rồi, anh ta đang gọi tên của ta, hơn nữa còn dùng ca ca để xưng hô ta!

Là người quen biết? Ta vội vàng tiếp cận mấy bước, sau khi nhìn rõ tướng mạo của anh ta, thật sự trợn mắt há mồm. Đây làm sao có thể? Nghĩ làm sao cũng không nghĩ đến… lại có thể là cậu ta!”

“Yahan?”

Cái bạn học luôn luôn trầm mặc ít nói kia, Yahan, cậu ta nằm bò trên đất, cố gắng muốn dùng tay chống đỡ thân thể, nhưng thoạt nhìn lại rất miễn cưỡng, ở cống thoát nước ẩm ướt lạnh lẽo này, cậu ta lại cả người trần trụi, chỉ có thân dưới che một tấm vải, thoạt nhìn như là… quần đùi thật lớn?

Ta vội vàng chạy tới, chùi bùn đen trên mặt cậu ta, lại giúp cậu ta đỡ người dậy, quan tâm hỏi: “Cậu có ổn không?”

“A Dạ cậu, cậu ấy không bị thương chứ?” Yahan lại dùng giọng hết sức khàn khàn dò hỏi.

Ta vội vàng trả lời: “A Dạ rất ổn, một chút cũng không sao cả.”

“Vậy thì tốt… ặc!”

Nói đến một nửa, lời của Yahan bị ngắt, mặt của cậu ta xoắn thành một đống, thoạt nhìn hình như ở dưới đau đớn rất lớn, cậu ta không thể không lớn tiếng kêu hét để giải tỏa, cả cống thoát nước đều tràn đầy tiếng vọng la hét đau đớn.

“Yahan? Yahan? Cậu làm sao rồi, cần đưa cậu đi bệnh viện không? Hay là…” Ta hoàn toàn không biết làm sao, cậu ta rốt cuộc làm sao rồi?

Đột nhiên, tay cậu ta đột nhiên sưng lớn gấp đôi, sau đó vừa lại rút nhỏ một chút. Ta trợn lớn mắt, có chút hoài nghi có phải là mình nhìn nhầm rồi hay không, nhưng đây chỉ là một cái mở màn mà thôi, tiếp đến, toàn thân Yahan cứ như là khí cầu, có chỗ đột nhiên thổi căng lên, sau đó vừa lại xẹp xuống…

Loại, loại tình huống này có thể đưa đi bệnh viện sao? Đưa đi bệnh viện hẳn sẽ không ngược lại còn hại Yahan bị coi thành động vật hiếm có, sau đó bị bắt đi làm thí nghiệm chứ?

Hay là đưa về nhà thiếu gia đi! Sau khi ta quyết định xong, liền nâng Yahan lên.

“Yahan! Yahan! Cậu ở đâu?”

Cống nước đột nhiên truyền tới tiếng la, ta lập tức nhận ra đây là tiếng của Abner, ta vội vàng la lớn: “Ở đây!”

Một chuỗi tiếng bước chân dồn dập vang lên, ta đứng ở tại chỗ chờ đợi, thỉnh thoảng phát ra một tiếng, để cho đối phương dễ tìm được vị trí hơn.

“Anh, anh Charles?”

Abner và Leona xuất hiện ở trước mặt ta, nhưng bọn họ còn chưa đến gần, đã kinh ngạc ngừng lại bước chân, hoang mang mà nhìn ta và Yahan.

Abner kéo ra một nụ cười miễn cưỡng, nói: “Ông anh, anh làm sao lại ở đây?”

Cái này… Ta vẫn thật không biết nên nói thế nào, đành phải thuận miệng bịa lời nói xạo để giải thích: “Trên đường anh đi tìm a Dạ, đột nhiên nhìn thấy bóng lưng của Yahan, vẫn chưa kịp gọi cậu ấy, cậu ấy liền giống như ngã xuống cống nước, khiến cho anh rất lo, liền đi theo xuống xem.”

“Như vậy sao?” Abner hình như cũng không muốn nghĩ nhiều, chỉ là sốt ruột nói: “Vậy, giao Yahan cho chúng em là được rồi.”

“Được…”

Ta nói đến một nửa, Yahan lại đột nhiên gào lên tiếng, cả người cậu ta ngã xuống đất, nhưng cậu ta không có kêu đau, trái lại điên cuồng mà giãy dụa lên, thân thể một số bộ phận vừa lại bắt đầu phồng lớn co nhỏ.

Cùng lúc cậu ta giãy dụa, thường dùng chi thể bị phồng lớn đánh đấm mặt đắt, mặt đất xung quanh không bao lâu bị đánh đến khắp nơi lỗ chỗ.

“Yahan…” Biểu tình của Leona giống như sắp khóc ra tới nơi rồi, cô từng bước một đi về phía Yahan.

“Cẩn thận.”

“Cẩn thận!”

Ta và Abner cùng phát ra tiếng, nhưng Leona lại giống như là không hề nghe thấy, vẫn tiếp tục đi về phía Yahan. Lúc này, Yahan lung lung lay lay mà đứng lên, thấy vậy, ta vốn cho rằng cậu ta đã khôi phục bình thường rồi, nhưng vừa thấy thần sắc của cậu ta, phát hiện không phải là như vậy, biểu tình của cậu ta hết sức hung dữ, cả khuôn mặt dữ tợn không giống loài người.

“Yahan!” Leona một tiếng rồi lại một tiếng kêu gọi: “Cậu quên tôi là ai rồi sao! Tôi là Lena! Yahan cậu mau tỉnh lại…”

Hồi ứng của Yahan lại là một tiếng hét không có tính người, sau đó cậu ta nhào lên, một chưởng vung xuống Leona… Ta vội vàng bước lướt một cái, đứng đến trước mặt Leona, vừa mới định vị, một quả đấm khổng lồ vung về phía ta, dưới tránh né không kịp, bị một đấm nặng nề đập ở trên mặt, đánh văng đi, cả người tông vào tường, gần như đập nát cả mặt tường.

Ta ngã ở trong một đống gạch đá vỡ, đầu đau như thể muốn nứt ra, nhất thời cũng bò lên không nổi, loại sức lực này thực sự quá đáng sợ, vừa rồi cú này nếu như là đánh trên mặt Leona, sợ rằng cô đã biến thành một cỗ thi thể lạnh lẽo rồi.

Lúc đang đau đầu, bên tai còn truyền đến tiếng kêu khóc lớn tiếng của Abner: “Anh Charles! Yahan, Yahan, cậu mau tỉnh lại đi! Cậu, cậu đã giết anh Charles rồi!”

Ta miễn cưỡng bò người dậy, lắc lắc đầu, vất vả lắm mới lắc đi một chút choáng váng, ngẩng đầu vừa thấy tình huống, ta lại suýt nữa kêu ra tiếng.

Yahan đang nhảy ở giữa không trung, điểm tiếp đất chính là Leona và Abner đang ngồi bẹp trên đất… Lấy sức lực của Yahan, nếu như đạp ở trên thân hai người bọn họ, tuyệt đối là hai cái mạng!

Ta lấy cực tốc chưa từng có di chuyển đến bên cạnh bọn họ, ở trước khi Yahan suýt nữa đạp chết hai người, một cước đá cậu ta ra.

Nhưng mà, lực đá của ta rõ ràng không đủ lắm, Yahan chỉ là va vào tường, sau đó liền đứng vững bước chân, căn bản không có ngã xuống.

Lúc này, lực chú ý của cậu ta toàn bộ đều chuyển đến người ta. Cậu ta lộ ra răng nanh, lớn tiếng rít lên với ra, bộ dạng này quả thật cứ như, cứ như người sói!

Ngay cả cách công kích cậu ta nhào về phía ta cũng hết sức giống người sói, ta lập tức di chuyển, khi thì đi ở trên tường, khi thì đi lên trần nhà, di chuyển của vampire cũng không chịu ảnh hưởng của trọng lực.

Nếu như là người sói chân chính, tuyệt đối hết sức quen thuộc cách di động của vampire. Mặc dù, Yahan có đủ loại đặc tính của người sói, nhưng cậu ta rõ ràng vẫn là loài người, cậu ta không ngừng nhìn trái nhìn phải, lại thiếu mất ngẩng đầu nhìn trần nhà.

Ta đứng ở trên trần nhà, tỉ mỉ nhìn động tác của Yahan, thỉnh thoảng di chuyển trái phải, rất cẩn thận không để cho cậu ta nhìn thấy bóng dáng của ta.

Cuối cùng, khi cậu ta không còn kiên nhẫn, quyết định không để ý ta nữa, mà là chuyển lực chú ý trở lại trên người Abner và Leona, ta vô thanh vô tức chuyển xuống đằng sau cậu ta, tiếp đó một chưởng đánh ở gáy cậu ta, cậu ta ngay cả rên cũng không kịp rên một tiếng đã ngã xuống đất, không chút nhúc nhích…

Ta vội vàng kiểm tra nhịp tim và hô hấp của cậu ta. Còn may, vẫn còn sống.

Sau khi ta thở phào một hơi, lập tức lại nhớ tới hai người kia, vội vàng nhìn hướng bọn họ, Abner và Leona đều sững sờ nhìn ta, nhưng cũng may, bọn họ thoạt nhìn hình như đều không có trở ngại gì lớn.

Ta đánh giá Yahan đang hôn mê bất tỉnh và hai người đang sững sờ, chỉ có thể thở dài.

“Tóm lại, trước theo tôi về đi!”

Ta gọi điện cho Melody, bảo cô ta đến đón chúng ta về. Khi Melody nhìn thấy Yahan cả người bẩn thỉu không chịu nổi, thậm chí nửa thân dưới chỉ bao một miếng vải, cô ta cũng chỉ là nhướn mày một cái, cái gì cũng không nói.

“Làm bẩn xe mới của cô, không sao chứ?” Ta có chút lo lắng nhìn ghế ngồi mới toanh. Bốn người chúng ta đều hết sức dơ bẩn, nhất là Yahan đã lăn lộn ở dưới cống, cậu ta đơn giản là cả người gói ở trong bùn, hơn nữa còn là bùn hết sức hôi thối.

Melody không chút để ý nói: “Không sao, dù gì trả một chút tiền cho công ti vệ sinh, cho dù có cỗ thi thể thối rữa ở trên xe, bọn họ cũng có thể làm sạch.

Ta gật đầu. Yahan bây giờ ngửi lên đúng là rất giống một cỗ thi thể thối rữa.

Bỏ Yahan vào trong xe, sau đó ta liền vừa lại chào hỏi hai người trên xe, rồi lúc này, mới có thời gian rảnh dò hỏi: “Tình huống bên thiếu gia như thế nào rồi?”

Melody từ kính chiếu hậu liếc nhìn ba người, mới nhấn mạnh nói với ta: “Trực tiếp gọi thiếu gia? Không phải a Da đệ đệ sao? Charles ca ca?”

Ta khéo léo nói: “Tôi nghĩ đã không cần lo nữa rồi.”

Ta nghĩ, Abner và Leona sợ rằng đã không cho rằng ta là loài người nữa rồi, nếu đã như thế, ta đương nhiên cũng không thể làm “anh trai” của thiếu gia, nếu không bọn họ sợ rằng sẽ coi thiếu gia thành phi nhân mất.

Melody uh một tiếng, sau đó trả lời: “Thiếu gia đã về nhà rồi.”

Lúc chúng ta về nhà, thiếu gia đã về rồi, đang ngồi ở bàn ăn dùng bữa, cùng ăn với cậu ấy còn có Tencha tiên sinh, Tiểu Yu và May. Curtis đứng ở bên cạnh phục vụ thiếu gia dùng bữa, Cung Phượng Hượng thì ngồi ở đối diện thiếu gia, cười tủm tỉm nhìn cậu ấy ăn.

Thiếu gia vừa ngẩng đầu nhìn thấy ta, cả người liền sửng sốt, nhưng ánh mắt của cậu ấy cũng không cố định trên người ta, mà là Yahan ta đang bế trên tay, lúc Abner và Leona cũng đi vào, thiếu gia chớp mắt, biểu tình hết sức mê hoặc.

Mặc dù thiếu gia thoạt nhìn vô cùng muốn nhận được giải đáp, nhưng ở loại thời gian ăn cơm này, ta nghĩ chuyện quan trọng nhất là… “Thiếu gia, tôi có thể trước dẫn bọn họ đi tẩy rửa một lát không?”

Nghe thấy lời của ta, thiếu gia do dự một chút, vẫn là nói: “Được.”

“Nhóm người này đã tham gia lữ hành hố phân sao?”

Lúc ta đi qua bàn ăn, còn nghe thấy lẩm bẩm của Tiểu Yu, sau đó anh ta vừa lại bị May đạp chân một phát.

Sau khi ta sắp xếp phòng tắm đơn cho Leona, mang theo Yahan đang hôn mê bất tỉnh và Abner vào phòng tắm của ta. Sau đó ta và Abner ra sức chiến đấu với bùn bẩn trên người Yahan, xà bông, nước hoa, sữa tắm, thậm chí ngay cả bàn chải cũng dùng tới… chà đến một nửa, cửa phòng tắm có tiếng gõ, sau đó truyền đến tiếng của thiếu gia: “Charles, vóc dáng của Yahan xấp xỉ ta, mặc quần áo của ngươi có thể quá lớn, để cho cậu ấy mặc quần áo của ta đi!”

“Vâng, cảm ơn thiếu gia.”

Sau khi ta trả lời xong, quay đầu liền nhìn thấy thần sắc do dự của Abner, biểu tình của cậu ta thoạt nhìn như là chứa đầy nghi vấn, nhưng cậu ta cuối cùng vẫn là không có hỏi, chỉ là tiếp tục chà bùn bẩn trên người Yahan và người mình.

Đợi đến khi ta ổn định xong Yahan, mang theo Abner và Leona vào phòng khách, phòng khách chỉ còn lại một mình thiếu gia, cậu ấy đang ngồi ở trên salon chờ đợi chúng ta.

Thiếu gia nhìn ta nói: “Ta bảo Curtis và Cung Phượng Hương trước đến phòng bên cạnh chờ rồi, chú Tencha, Tiểu Yu và May cũng đã về tầng thượng, Melody nói muốn về phòng bên cạnh uống… ăn khuya rồi.”

Bây giờ đang là giữa trưa, phải là cơm trưa, thiếu gia. Mặc dù, đối với vampire mà nói đúng là ăn khuya không sai.

“Abner, Lena, ngồi xuống đi!” Thiếu gia vẫy tay với hai bạn học của mình.

Abner và Leona hiển nhiên có chút e dè, nhưng Abner vẫn là ngồi xuống, Leona tự nhiên cũng ngồi xuống theo. Thiếu gia nhìn bọn họ, hình như không biết nên mở miệng thế nào, đành quay đầu nhìn ta, dò hỏi: “Charles, bọn họ đã biết gì rồi?”

Ta suy tư một chút, trả lời: “Biết tôi không phải loài người cộng với chúng ta không phải anh em, có lẽ chính là hai chuyện này.

“Anh thật sự không phải loài người?” Abner thốt ra: “Anh, anh rốt cuộc là cái gì?”

“Tôi là vampire.” Ta thừa nhận hết sức trực tiếp.

Lời này vừa ra, Abner và Leona đều trợn mắt há hốc mồm một hồi, mới hồi thần lại, nhưng ánh mắt lại không ngừng liếc khóe miệng ta, như thể sẽ có răng nanh đột nhiên mọc ra.

“Vậy, vậy…” Abner quay đầu qua, có chút ngạc nhiên nghi ngờ nhìn thiếu gia, lại chậm chạp không có nói ra khỏi miệng.

“Thiếu gia là loài người.” Ta lập tức nói rõ.

“Thiếu gia? Abner vừa lại không nhịn được mở miệng hỏi: “Em vừa rồi vẫn luôn muốn hỏi, vì sao anh Charles lại gọi a Dạ là thiếu gia?”

“Bởi vì Charles là quản gia của tôi.” Thiếu gia mở miệng giải thích: “Xin lỗi, lúc trước bởi vì không muốn các cậu cảm thấy tôi rất kỳ quái, cho nên đã cố ý nói Charles là anh trai của tôi, nhưng kỳ thực anh ta là quản gia của tôi, vừa rồi những người đó là vệ sĩ của tôi.”

“Cậu là thiếu gia nhà giàu.” Leona mở miệng nói: “Lúc trước chúng tôi đã có đoán nhà các người kỳ thực rất có tiền, chỉ là không ngờ người có tiền không phải anh Charles và cậu, mà là cậu.”

“Kỳ thực có tiền cũng không phải là tôi, là anh trai tôi…” Thiếu gia nói đến một nửa, lại nhìn thấy hai người lộ ra biểu tình không hiểu gì cả, cậu ấy vội vàng giải thích: “Tôi là thật sự có một người anh trai, chỉ là anh ấy không ở đây, hơn nữa cũng không thể nói cho các cậu biết anh ấy là ai, cho nên tôi lúc đó mới bảo Charles giả làm anh trai.”

Nói chuyện đến đây, mọi người đều trầm mặc xuống, thiếu gia nhìn bạn học của mình, dáng vẻ hình như có chút không biết nên làm sao, nhưng cậu ấy cũng không sốt ruột, chỉ là chờ đợi Leona và Abner trao đổi ánh mắt và thần sắc.

Abner có chút do dự hỏi: “A Dạ, nhà cậu là loại thật sự rất có tiền sao?”

Thiếu gia nghiêng đầu, không quá xác định nói: “Phải đi, có lẽ tính là loại rất có tiền đó đi? Đúng không? Charles.”

“Đúng vậy.” Ta không chút chần chờ liền trả lời. Nếu như nhà thiếu gia không tính là rất có tiền, vậy thì người của toàn thế giới sợ rằng đều bần cùng như ăn xin rồi.

Lúc này, Leona đứng lên, tiếp đến đột nhiên quỳ xuống, một giây sau, Abner vậy mà cũng quỳ xuống theo, hai người gần như là quỳ lạy khẩn cầu: “A Dạ, cậu làm ơn hãy cứu Yahan!”

Thiếu gia giật mình, vội vàng hỏi: “Yahan? Cậu ấy có chuyện gì rồi sao? Hẳn sẽ không chết nhanh như thế chứ? Vậy làm sao không nói sớm một chút đây! Charles!”

Thiếu gia nhìn về phía ta, ta lắc đầu nói: “Yahan không có nguy hiểm tính mạng, cậu ấy chỉ là bị tôi đánh ngất, tôi nghĩ bọn họ chỉ là chuyện khác.”

Nói tới đây, ta quay đầu đối mặt hai người đang quỳ, ấm giọng nói: “Tôi đem chuyện dưới cống nước nói cho thiếu gia, được không?”

Hai người do dự một chút, nhưng vẫn là gật đầu.

Trước khi ta mở miệng, thiếu gia lại kiên quyết nói với bạn học của mình: “Hai người các cậu trước đứng lên, cùng ngồi trên salon với tôi, nếu không tôi cái gì cũng không muốn nghe, cũng tuyệt đối không đáp ứng các cậu!”

Nghe vậy, hai người lập tức ngoan ngoãn đứng lên, sau đó ngồi xuống salon, chỉ là thoạt nhìn vẫn rất câu nệ, nhất là Abner, cậu ta hoàn toàn không dám như lúc trước cùng thiếu gia tùy tùy tiện tiện kề vai sát cánh.

Thiếu gia bảo trì bình tĩnh, nhưng là, ta lại có thể từ ánh mắt của thiếu gia nhìn ra thất vọng của cậu ấy.

Nhưng ta cũng không có biện pháp đối với điều này, chỉ có mở miệng nói lên chuyện dưới cống nước, đương nhiên vẫn là dùng lý do “nhìn thấy Yahan rớt xuống cống nước” làm mở đầu, lúc ta nói lời bịa đặt này, liền nhìn thấy thiếu gia nhíu mày, nhưng cậu ấy cũng không có lên tiếng ngắt lời, cho nên ta cũng tiếp tục kể.

Cùng lúc kể rõ chân tướng, để tránh hoài nghi của hai người, ta cũng thêm không ít lời bịa đặt, như là từng nhìn thấy Yahan trở nên rất giống Long An gì gì đó. Chỉ có như thế, lát nữa, thiếu gia nói ra chuyện Yahan chính là Long An, mới sẽ không tỏ ra quá mức quái dị.

Dù sao vừa rồi, Yahan chỉ là bộ phận chi thể có thể biến to biến nhỏ, thậm chí ra tay công kích bạn bè mà thôi, nếu như thế này đã có thể đoán ra cậu ta có liên quan đến Long An, đó không khỏi hơi quá gượng ép rồi.

Cả chuyện này trải qua kỳ thực cũng rất đơn giản, mới nói khoảng chừng năm phút, ta đã nói xong cả quá trình rồi.

Vừa nghe xong, thiếu gia liền dùng giọng hết sức khẳng định dò hỏi Abner và Leona: “Yahan chính là Long An sao?”

Hai người cứng đờ, cuối cùng vẫn là gật đầu với thiếu gia.

Thiếu gia suy nghĩ một chút, sau đó hỏi hai người: “Các cậu có muốn nói một chút về chuyện đã qua không? Nếu như không muốn nói cũng không sao, vậy cứ trực tiếp nói chuyện các cậu muốn nhờ rốt cuộc là chuyện gì là được rồi.”

Leona và Abner hai mặt nhìn nhau, hai người trao đổi mấy cái ánh mắt, sau đó người trước có chút khẩn cầu nói: “Cứ trực tiếp nhờ a Dạ là được rồi đi?”

“Nói cho a Dạ!” Abner lại hết sức kiên trì trả lời, sau đó dùng giọng bất đắc dĩ nói: “Lena à! Cậu nghĩ xem, chúng ta đã giải quyết không được chuyện này rất lâu rồi! Thêm một người biết là thêm một người nghĩ biện pháp, tôi tin a Dạ sẽ không làm hại Yahan đâu!”

Mặc dù, Leona vẫn như cũ mặt có chút khó khăn, nhưng dưới kiên trì của Abner, cô vẫn là mở miệng nói: “Bọn tôi tình cờ có được máu của người sói, liền lấy để làm rất nhiều thí nghiệm, nhất là có liên quan đến làm thế nào khai phá tiềm năng loài người, cường hóa tổ chức cơ thịt… Cuối cùng phát hiện ra một loại thuốc.”

Nghe đến đây, sắc mặt thiếu gia thay đổi, khẽ kêu: “Các cậu đem thuốc dùng ở trên người Yahan?”

Leona cúi thấp đầu, thoạt nhìn hết sức hối hận, cuối cùng là do Abner gật đầu thừa nhận: “Ừ, sau khi dùng rồi, chính là như mấy người thấy… cậu ấy biến thành dáng vẻ Long An đó, nhưng chỉ giới hạn trong buổi tối.”

“Buổi tối?” Ta vừa nghĩ liền hiểu rồi.

Sợ rằng bởi vì là thứ bọn họ dùng để thí nghiệm chính là máu của người sói, mặc dù người sói ở ban ngày cũng có thể biến thân, nhưng bình thường mà nói, thời gian bọn họ mạnh nhất vẫn là buổi tối, nhất là buổi tối trăng tròn. Chẳng qua, thời gian Long An hôm nay đi cứu thiếu gia lại là ban ngày…

“Bình thường mà nói chỉ giới hạn trong buổi tối, cho nên Long An chỉ sẽ xuất hiện ở buổi tối.” Leona nói rõ: “Nhưng chỉ cần dùng thuốc kích thích, ban ngày cũng có thể biến thân, chẳng qua bọn tôi bình thường đều không làm như thế, bởi vì loại thuốc đó gây thương tổn rất lớn đối với Yahan, thậm chí cố thể dẫn đến cậu ấy mất đi thần trí mà phát điên.”

Sắc mặt thiếu gia rất bình tĩnh, nhìn không ra cậu ấy đối với việc này có cảm tưởng gì, cậu ấy chỉ là lần nữa dò hỏi: “Vậy các cậu muốn tôi cứu Yahan là ý gì?”

Leona và Abner nhìn thoáng qua nhau, ánh mắt rất là căng thẳng, Abner ấp a ấp úng nói: “Từ lúc thí nghiệm đến nay, Yahan cứ cách một thời gian, liền sẽ phát cuồng như ở dưới cống, chỉ có một loại thuốc có thể áp chế Yahan phát cuồng, nhưng loại thuốc đó rất đắt… bọn tôi đã tiêu hết tiền rồi.”

Nói đến đây, Abner cũng không nói tiếp được nữa, cậu ta cúi đầu, ngay cả lỗ tai cũng đỏ lên. Xem ra, mặc dù tính cách cậu ta tùy tiện, nói đến loại chuyện xin tiền này, cậu ta vẫn là cảm thấy hết sức xấu hổ.

Thiếu gia nhìn Leona và Abner, thần sắc trên mặt hết sức bình tĩnh, hoàn toàn không nhìn ra tâm tình của cậu ấy…

Chát! Chát!

Ta hơi hơi trợn lớn mặt, hai người mỗi người chịu một cái tát thì hoàn toàn không có phản ứng.

Thiếu gia lại có thể tát người?

Ta nhìn thiếu gia, thần sắc cậu ấy vẫn bình tĩnh, nhưng cho đến lúc này, ta mới nhìn ra dưới bình tĩnh của cậu ấy rốt cuộc còn ẩn giấu biết bao phẫn nộ! Cậu ấy vô cùng cố gắng muốn để cho giọng điệu bình tĩnh, lại vẫn tránh không được giọng có chút run rẩy nói: “Các cậu không nên lấy người làm thí nghiệm, nhất là bạn của mình! Yahan không phải vật thí nghiệm của các cậu, cậu ấy là người! Là bạn của các cậu!”

Leona và Abner lúc này mới phản ứng lại, Leona nghẹn ngào một tiếng, sau đó dùng hai tay che mặt, bả vai rung lên không ngừng, thoạt nhìn hẳn là đang khóc lóc, mặc dù Leona một tiếng khóc cũng không có phát ra.

Nhưng, Abner lại khác, cậu ta hình như có lời muốn nói, nhưng cuối cùng vẫn là trầm mặc lại.

Leona ngẩng đầu lên, trên mặt quả nhiên chảy đầy nước mắt, cô từ trên salon đứng lên, sau đó vừa lại quỳ xuống, chỉ là bạt mạng cầu khẩn: “Bọn tôi biết sai rồi, cậu làm ơn, a Dạ, làm ơn! Yahan cậu, cậu ấy rõ ràng biết đã không còn thuốc ức chế phát điên, nhưng vì đi cứu cậu, vẫn cố bức mình biến thân… xin cậu vì điều này, cứu cậu ấy đi!”

Nghe vậy, thiếu gia quả nhiên lộ vẻ xúc động, cậu ấy lẩm bẩm: “Thật sao? Yahan cậu ta… khó trách, lúc tôi nhìn thấy Long An, còn giật mình. Long An trước giờ chưa từng xuất hiện ở ban ngày.”

Lẩm bẩm xong, thiếu gia quay đầu nhìn ta, căn dặn: “Charles, gọi điện thoại cho ba An Đặc Khiết, mời ông ấy mang mọi dụng cụ tới đây một chuyến. Sau đó, sang cách vách tìm phòng sắp xếp cho nhóm Yahan. Mấy ngày sau ngươi cứ ở bên đó chăm sóc ba An Đặc Khiết và Yahan, tạm thời không cần về nhà, bởi vì ba người giáo hội đó nói muốn đến nhà xem một chút.”

Nghe đến câu cuối cùng, tim ta giật nảy một cái. Ta là tuyệt đối không thể đối mặt với người của giáo hội!

Thiếu gia dừng lại một chút, dò hỏi: “Ta nghĩ, ngươi tốt hơn hẳn là không nên có cơ hội cùng bọn họ thấy mặt đi?”

“Vâng…” vẫn là tránh không được bởi bì thân phận vampire mà không thể làm trọn chức trách của quản gia! Ta cảm thấy hết sức khó chịu, khom lưng cúi đầu nói: “Vâng, hết sức xin lỗi, thiếu gia, mang đến phiền toái cho ngài rồi.”

“Không có chuyện đó đâu, Charles đã giúp rất nhiều việc.” Thiếu gia lại lắc lắc đầu nói: “Thật ra là ta phải xin lỗi mới đúng, đã để cho ngươi chiến đấu thật nhiều lần, căn bản không tính là tuân thủ lời hứa…” Cậu ấy càng nói càng nhỏ tiếng, trên mặt tràn đầy thần sắc tự trách.

Nghe vậy, ta chấn động thậm chí quên nguyên tắc quản gia không được phản bác chủ thuê, thốt ra: “Tuyệt đối không có chuyện đó, thiếu gia chưa từng hạ lệnh muốn tôi chiến đấu, ngài vẫn luôn tuân thủ lời hứa của ngài!”

Thiếu gia thở dài nói: “Lần trước để ngươi đánh nhau với Melody, lần này lại để cho ngươi đánh với Yahan một trận.”

“Đó là…”

“Ta sau này sẽ chú ý hơn một chút.” Thiếu gia kiên định nói xong, quay đầu nhìn Leona nói: “Lena, cậu mau đứng lên đi! Yahan cũng là bạn của tôi, tôi sẽ không mặc kệ cậu ấy. Sau này cũng đừng quỳ với tôi nữa… tôi chỉ là bạn học của cậu mà thôi.”

Leona mặc dù gật đầu, sau đó liền đứng lên, nhưng là, ta thấy thần sắc Leona và Abner vẫn không như lúc trước, sợ rằng muốn bọn họ thoải mái đối xử với thiếu gia như trước kia, là có chút khó khăn rồi. Đây đúng là một chuyện hết sức đáng tiếc, thiếu gia thực sự rất cần bạn bè ngang bằng địa vị với mình.

“Charles, ngươi dẫn bọn họ sang bên cạnh tìm phòng sắp xếp cho Yahan đi!”

“Vâng.” Ta gật đầu, vừa lại lo lắng nói: “Nhưng mấy ngày này, không có người có thể chăm sóc sinh hoạt thường ngày của ngài…”

Thiếu gia suy nghĩ một chút, hỏi: “Quản gia của ngươi Curtis có ngại tạm thời chăm sóc ta không?”

Đúng rồi, đúng là còn có Curtis cái quản gia này, nếu như là anh ta người xuất thân từ quản gia thế gia, hẳn là có thể chăm sóc tốt thiếu gia. Ta gật đầu, nói: “Không đâu, tôi sẽ nhờ anh ta tạm thời giúp coi sóc sinh hoạt của ngài.”

3 responses »

  1. hành trình giật tem tiếp tục :”>

    Reply
  2. ……..mấy anh hùng đều xuất hiện bên cạnh a Dạ rồi, ko biết Cô Điệp là ai nhỉ…….

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: