RSS Feed

39 MKS_1 – 1.1

Phó đội trưởng thực tập

Trời vừa mới sáng, Elaro liền tỉnh dậy rồi, không biết vì sao, cậu đặc biệt mẫn cảm đối với ánh sáng mặt trời, chỉ cần vừa cảm giác được ánh mặt trời liền tỉnh lại, cho dù là chủ nhật không cần dậy sớm cũng vậy, nhưng lão sư từng đặc biệt thí nghiệm, nửa đêm lấy đèn cầy để chiếu cậu, nhưng lại không có hiệu quả giống nhau.

Cuối cùng, lão sư hạ kết luận nói cậu là chàng trai loại hình ánh nắng lấp lánh, cho nên vừa bị ánh nắng chiếu vào liền theo phản xạ phải lấp lánh một chút, đương nhiên cũng liền sẽ tỉnh lại.

Elaro không hiểu lắm đây là ý gì, nhưng lời lão sư nói, trong mười câu đại khái có hai câu cậu không hiểu.

“Nghe vào nhưng đừng quá để ý là được, tránh cho cái đứa nghiêm chỉnh như con nghĩ cho đến nổ tung đầu thì không tốt rồi, nhất là ta lại có thể cũng quên tuyển kỵ sĩ dự bị theo!”

Cũng quên theo…? Tóm lại, nếu lão sư đã nói như thế, Elaro cũng liền nghe vào nhưng không để ý, mặc dù đột nhiên hiểu được là ai cũng quên chọn kỵ sĩ dự bị, nhưng là —- “nghe vào nhưng không để ý”!

Elaro đối với thói quen dậy sớm của mình cảm thấy rất hài lòng, sẽ không ngủ quá giấc, dậy sớm cũng có thể làm nhiều chuyện hơn.

Một cái xoay người lưu loát xuống giường, Elaro cởi cáo lót, ngực bất ngờ hiện ra một vết thương hình chữ X, độ lớn gần như kéo dài cả lồng ngực, mặc dù vết tích chỉ là so với da xung quanh hơi đỏ và lõm một chút, nhưng lấy năng lực trị liệu của Thần Điện Ánh Sáng, vậy mà có thể để lại vết thương sâu như thế, có thể tưởng tượng thấy mức độ bị thương lúc đó có biết bao nghiêm trọng.

Quay người qua, Elaro cúi đầu từ bồn nước vốc nước rửa mặt, trên lưng lại cũng có một vết thương từ vai phải kéo dài tới phía dưới xương giáp vai, màu sắc càng đậm hơn so với vết thương chữ X trước ngực.

Sơ tẩy đơn giản, tiếp đến là chỉnh lý bề ngoài, nhưng quần áo sớm đã ở tối qua dùng nồi nước nóng ủi bằng phẳng, giày cũng chùi sáng bóng rồi, chỉ cần chải đầu sơ là hoàn thành rồi, các bước đơn giản như thế lần nào cũng khiến cho Elaro có chút chột dạ.

Ban đầu cậu cảm thấy Sun knight là nên có một đầu tóc vàng sáng chói, cho nên lúc lão sư muốn cậu để tóc dài, cậu một hơi liền nói được.

“Vậy hôm nay sẽ dạy cho con làm sao bảo dưỡng đầu tóc, so với đắp mặt nạ đơn giản hơn nhiều, đầu tiên phải căn cứ vào tính chất tóc của con để điều chế tinh dầu bảo vệ tóc và kem mượt tóc, mỗi ngày đều phải gội đầu, một ngày dùng nước sạch rửa là được, nhưng một ngày sau khi gội đầu xong, dùng tinh dầu xoa bóp triệt để, rồi đun một thùng nước nóng, lấy khăn lông ngâm nóng vắt khô sau đó bao ở trên đầu, sau khi lặp lại ba lần rồi rửa tinh dầu đi, lại bôi kem làm mượt tóc là hoành thành việc lớn rồi… A, không đúng, mỗi buổi sáng còn phải chải đầu một trăm nhát.”

“Lão sư, con quyết định cắt tóc ngắn rồi!”

Lão sư vẻ mặt khó xử, lẩm bẩm: “Hình như không nghe nói qua Sun knight nhất định phải tóc dài… được thôi.”

Lão sư thật là quá dung túng mình rồi! Elaro có chút cảm giác mình lười biếng, dù sao lão sư cũng là bảo dưỡng đầu tóc như thế, cậu lại vì muốn làm biếng mà chọn để tóc ngắn… Nói đến bảo dưỡng tóc, hôm nay hình như là ngày đắp mặt nạ?

Tâm tình Elaro lập tức không còn vui vẻ như mới thức dậy nữa. Biến mình thành một cục bột, ở ngày hè chói chang bị khí nóng hấp hơi cho đến toàn thân là mồ hôi, cộng thêm bởi vì toàn thân nhớp nháp, căn bản chuyện gì cũng không thể làm, chỉ có thể ngồi ngẩn ngơ, đây đúng là quá lãng phí thời gian.

Mới đầu, Elaro một tuần phải đắp hai lần mặt nạ, bởi vì da của cậu bẩm sinh không đủ trắng, may bởi vì cậu vẫn còn là kỵ sĩ thực tập, tiền lương không cao, hơn nữa càng lớn càng cao to, lượng mặt nạ tiêu tốn rất kinh người, nếu thật phải tiếp tục một tuần đắp hai lần mặt nạ, lão sư nói không chừng còn phải phụ tiền giúp cậu mua nguyên liệu, cho nên, đến khi chiều cao của cậu vượt quá một mét tám, cuối cùng đổi thành một tuần đắp một lần mặt nạ.

Chẳng qua, lão sư hạ lệnh cấm, từ mười giờ sáng đến hai giờ chiều không cho cậu ở dưới ánh nắng quá năm phút, ở thời gian khác không cho nán lại quá mười lăm phút trở lên, một khi vượt quá, ngay hôm đó phải lập tức đắp thêm một lần mặt nạ.

Elaro trước giờ chưa từng đắp thêm.

Mặc xong quần áo, ở phía trước gương xoay một vòng, xác định toàn thân trên dưới đều chỉnh chỉnh tề tề, lúc này mới bước ra khỏi phòng, nghĩ đến hành trình hôm nay, nếu phải đắp mặt nạ, vậy sợ rằng phải làm xong việc cho sớm một chút, gay go rồi, nhớ lần trước lúc đắp mặt nạ, tinh dầu hình như sắp hết rồi, không biết còn đủ dùng lần nữa hay không, có cần bớt chút thời gian đi mua một bình…

“Đội trưởng.”

Hai Thánh kỵ sĩ đứng ở bên ngoài căn phòng, hình như đã chờ Elaro một lúc rồi, vừa nhìn thấy cậu liền cung kính hành lễ kỵ sĩ, thậm chí đồng thanh gọi.

Nói về thân phận thực tế, hai người đối phương đều là Thánh kỵ sĩ, Elaro lại chỉ là kỵ sĩ thực tập, cho dù là Sun knight tương lai, trước khi vẫn chưa chính thức lên làm vẫn là thực tập sinh như cũ, theo đạo lý mà nói, Elaro mới là bên nên cung kính, nhưng tình huống của cậu thực sự rất đặc thù, không có ai lại nghiêm túc xem Elaro là “Thánh kỵ sĩ thực tập”.

Trên thực tế, người tám tuổi đã vào Thánh Điện như cậu, kinh nghiệm còn thâm hơn so với rất nhiều Thánh kỵ sĩ quá ba mươi tuổi.

Mặc dù như thế, mới bắt đầu, Elaro và đội viên của mình đối xử với nhau vẫn có chút ngượng ngùng, đội viên của cậu đều toàn là Thánh kỵ sĩ chính thức, chỉ có cậu vẫn là Thánh kỵ sĩ thực tập, mặc dù nói là Sun knight thực tập, nhưng chung cuộc…

“Để các cậu chờ lâu rồi.” Elaro cười cười nói: “Các cậu có thể không cần đến sớm như thế.”

“Cũng không sớm bao nhiêu.” Một người trong đó cũng cười hồi ứng: “Vừa đúng mười phút trước khi đội trưởng ra mà thôi.”

“Lải Nhải và Tảng Băng mau chóng chọn một người, ta trở về sẽ kiểm tra.”

Nhớ tới lời lão sư căn dặn, Elaro không khỏi nhìn hai người một cái, Lải Nhải và Tảng Băng…

Người vừa rồi lên tiếng nói chuyện là Dili, cậu ta là người luôn luôn rất hòa nhã, sức thân thiện cao, quan hệ cũng rất tốt; người kia là Lonarin thì khá trầm mặc ít nói, thuộc loại hình im lặng làm tốt sự tình.

Hai người này người nào là Lải Nhải, người nào là Tảng Băng, không cần mười giây đã có thể phân rõ ràng.

Ngoài tính cách khác biệt không nhỏ, tuổi của bọn họ cũng có khoảng chênh lệch, Dili đã hai mươi lăm tuổi rồi, Lonarin chỉ có mười chín tuổi, ba năm trước, khi cậu ta trở thành tiểu đội viên tiểu đội Sun của Elaro lúc đó cậu ta mới mười sáu tuổi, lại đã lên làm Thánh kỵ sĩ chính thức, tuy không có lập kỷ lục trẻ tuổi nhất, nhưng cũng là tài năng hơn người.

Hai người thấp thoáng có ý cạnh tranh, thậm chí ngay cả đội viên khác cũng có tình huống chọn bên đứng, đội viên ủng hộ Dili chiếm bảy phần, nhưng mấy đội viên chọn Lonarin thì thực lực khá mạnh, sự cạnh tranh của hai bên khiến cho bầu không khí trong đội có chút sóng ngầm dữ dội.

Elaro biết đây đều là lỗi của mình, bởi vì cậu chậm chạp không có biện pháp hạ quyết định, ngay cả lão sư cũng không thể không hạ lệnh bảo cậu mau chóng chọn phó đội trưởng…

“Đội trưởng?” Lonarin nghi hoặc hỏi một chút, lại không có nói thêm một chữ.

Elaro hồi thần lại, nhìn Lonarin trẻ tuổi nhưng lại có khuôn mặt thần sắc lãnh đạm quá tuổi, hạ lệnh: “Báo cáo một chút nhiệm vụ hôm nay.”

Lonarin và Dili sửng sốt, bình thường công việc này là của Dili, nhưng hiện tại người Elaro chú ý là Lonarin, rõ ràng muốn cậu ta trả lời, vì thế, hai người đều phát hiện hôm nay hình như có chút bất đồng, càng thấp thoáng đoán ra là chuyện bọn họ đang mong mỏi nhất.

“Vâng!” Lonarin cuối cùng cũng bỏ xuống thói quen kiệm lời, bắt đầu đĩnh đạc mà nói: “Mười Hai Thánh kỵ sĩ trưởng từ hôm nay bắt đầu đi công tác, kéo dài một tuần, cho nên ngài tuần này cần thay thế công việc của Sun knight, lãnh đạo cả tòa Thánh Điện.

“Bây giờ công việc đầu tiên là đi tìm phó đội trưởng Adair, hỏi rõ công việc tuần này của Sun knight có những việc nào, thuận tiện lấy công văn.”

Lonarin trả lời ngắn gọn hùng hồn, Elaro có phần hài lòng gật đầu, cho dù kiệm lời, lúc nên mở miệng vẫn không ậm ờ, lúc trước đây cũng không phải chuyện cậu ta phải báo cáo, nhưng lại cũng biết rất rõ ràng.

Thấy vậy, Dili cũng không sốt ruột, cậu ta tin đội trưởng sẽ cho mình cơ hội cạnh tranh công bằng.

“Như thế, chúng ta hãy đi gặp phó đội trưởng Adair.”

◊◊◊◊

Chỗ xa xa, Elaro liền nhìn thấy người muốn tìm đang dặn dò Ed và ba Thánh kỵ sĩ khác.

Adair, phó đội trưởng của lão sư, bất kể là chuyện gì đều có thể xử lý được thỏa thỏa đáng đáng, cho dù là lúc Mười Hai Thánh kỵ sĩ đều đi công tác, Thánh Điện bận rộn đến trên trên dưới dưới mắt tràn đầy quầng thâm, anh ta cũng có thể bảo trì tư thái bình ổn.

Toàn Thần Điện Ánh Sáng đều công nhận Adair là phó đội trưởng tốt nhất từ trước tới nay, thậm chí thường thường có dân ngoại lai nhầm anh ta chính là Sun knight, đương nhiên, vừa nhìn thấy Sun knight chân chính, bọn họ liền bắt đầu sám hối về sự ngu muội của mình.

Sun knight đời thứ ba mươi tám, mệnh danh là Sun knight hoàn mỹ nhất từ đời thứ nhất tới nay, đó thế nhưng không phải danh hiệu tùy tiện là có thể nhận được.

Elaro luôn vô thức mà đem hai người ứng cử phó đội trưởng của mình so sánh với phó đội trưởng của lão sư, nhưng cậu có chút chán nản mà phát hiện, Dili quan hệ tốt, Lonarin làm việc lanh lợi, hai người này hợp lại chính là một Adair rồi, đáng tiếc cậu không có biện pháp hợp nhất hai người thành một người.

“Elaro, cậu đến thật đúng lúc.” Adair ngẩng đầu liền nhìn thấy Elaro, cười nói: “Sun knight trưởng trước khi rời khỏi muốn tôi hỗ trợ cậu nhiều hơn, nhưng không nói rõ, ngài ấy căn dặn cậu phải làm cái gì?”

Elaro lắc đầu nói: “Lão sư không có đặc biệt căn dặn chuyện gì lớn —– Đúng rồi, lão sư muốn em…” Cậu ngừng lại một chút, nhớ tới Dili và Lonarin vẫn còn đứng ở phía sau, nhưng vẫn thẳng thắn nói: “Lão sư lúc trở về muốn kiểm tra em đã chọn xong phó đội trưởng chưa.”

Adair ngớ ra một chút: “Cậu còn chưa chọn xong phó đội trưởng?”

Nghe vậy, Elaro có chút hổ thẹn, càng không muốn quay đầu nhìn Dili và Lonarin lộ ra biểu tình gì, mặc dù hai người họ đa phần vẫn là một người bảo trì  mỉm cười một người bảo trì lãnh đạm, mặc dù hai người khác xa nhau, nhưng công lực trấn định trái lại đều không kém.

Adair vô vỗ vai Elaro: “Nếu đội trưởng cũng hạ lệnh rồi, vậy cậu chỉ còn lại thời gian một tuần, nắm chắc thời gian đi! Có gì cần tôi giúp cứ việc nói.”

Mặc dù tuổi tác hai người chênh lệch không nhỏ, nhưng quan hệ lại như bạn bè, từng ở trong Ma Vương Điện thông đồng với nhau gạt đội trưởng/ lão sư, về sau cũng cùng bị Grisia người có năng lực nhớ thù hơn người tàn nhẫn báo thù, không khỏi sinh ra tình bạn cùng chung hoạn nạn.

“Thế thì, anh Adair.” Elaro tò mò hỏi: “Lão sư tốn bao nhiêu thời gian để chọn ra anh?”

Nghe thấy vấn đề này, Adair nổi lên trầm tư, trên mặt lộ ra thần sắc hoài niệm: “Khoảng ba —-“

“Ba tháng sao? Em quả nhiên vẫn là quá khoa trương rồi.” Elaro hết sức chán nản, lão sư chỉ tốn ba tháng là có thể chọn ra phó đội trưởng như Adair, vì sao cậu suy nghĩ đã ba năm cũng không thể hạ quyết định đây?

“Là ba phút thôi!” Ed bên cạnh nổ ra tiếng cười, tính cách của anh ta dù là đến bốn mươi tuổi cũng không có bao nhiêu thay đổi.

“Ba phút?” Elaro trợn lớn mắt, ngay cả Dili và Lonarin phía sau đều lộ ra thần sắc nhạ dị.

Adair nổi lên cười khổ.

“Lúc đó, đội trưởng ngài ấy…”

◊◊◊◊

“A! Nhất định là thần Ánh Sáng nhân từ đã đem các vị anh em đến trước mặt Grisia, khiến cho hai bên trở thành anh em càng thêm gắn bó, nắm tay nhau vì con dân của thần Ánh Sáng mang đến tương lai càng thêm tốt đẹp.”

Adair kích động đến gần như không thể là chính mình, cùng Thánh kỵ sĩ bên cạnh trao đổi với nhau mấy ánh mắt, phát hiện lẫn nhau đều không tự giác mà ưỡn ngực nâng cằm, kiêu ngạo nhận định đây chính là Sun knight bọn họ sắp phục tùng!

“Grisia.” Sun knight hiện nhiệm Neo cười nói: “Con và đội viên hãy bồi dưỡng tình hữu nghị cho tốt, lão sư ta hôm nay phải vào cung một chuyến, con không cần qua nữa.”

“Vâng, lão sư, nguyện ánh mặt trời đồng hành cùng ngài.”

Sau khi Neo rời khỏi, hiện trường chỉ còn lại Sun Knight tương lai cộng với hơn hai mươi thành viên tiểu đội Sun tương lai, Grisia vẫn như cũ bảo trì tươi cười, nhưng thành viên tiểu đội Sun mỗi một người đều hết sức căng thẳng, sợ sẽ để lại bất cứ ấn tượng xấu nào cho Sun knight tương lai.

Adair coi như là người có thể bảo trì trấn định nhất, thậm chí còn có dư lực lén quan sát đội trưởng tương lai, phát hiện bởi vì thái độ của đối phương so với tất cả người ở đây trấn định hơn nhiều, cho nên không khỏi khiến người sinh lòng tôn kính, nhưng so với Sun knight hiện nhiệm Neo, kỳ thực tư thái thế này đã rất hòa nhã rồi.

Hẳn là cái đội trưởng dễ sống chung, Adair cuối cùng cũng thả lỏng một chút.

“Không biết trong các vị anh em Thánh kỵ sĩ, người nào ở lúc cầm kiếm nhận được chúc phúc của Thần Ánh Sáng nhất?”

Grisia đột nhiên hỏi một câu này, bởi vì không có tâm lý chuẩn bị, cộng thêm lời của Grisia lại nói hết sức tỉa tót, trong nhất thời rốt cuộc không ai nghe hiểu.

“Xin hỏi có thể nói lại lần nữa không?” Adair hết sức tự nhiên mở miệng hỏi, khiến cho những người khác trợn lớn mắt, khâm phục dũng khí của hắn.

Grisia cũng không để ý mà lặp lại một lần.

Adair nghe hiểu rồi, nhưng để bảo đảm vẫn là mở miệng hỏi: “Xin hỏi ngài là đang dò hỏi trong chúng tôi, thực lực của ai mạnh nhất sao?”

Grisia, Sun knight tương lai, một đôi mắt đơn giản giống như là bầu trời xanh biếc, lúc này nhìn chằm chằm vào Adair, khiến cho người sau vốn đã thả lỏng vừa lại lần nữa nổi lên căng thẳng.

Nhưng đối phương chỉ là hỏi: “Vị anh em Thánh kỵ sĩ này, ta có thể hiểu biết tên của ngài?”

“Ngài quá khách khí rồi, tôi là Adair.”

Grisia gật đầu nói: “Người anh em Thánh kỵ sĩ Adair, xin chỉ giáo nhiều hơn, sau này sẽ phiền cậu đảm nhiệm phó đội trưởng của ta, nắm tay nhau lan truyền quang huy và vinh diệu của Thần Ánh Sáng.”

“Ớ?” Adair sững sờ, mặc dù có phần tự tin với thực lực của mình, cũng xác thực có ý nghĩ cạnh tranh vị trí phó đội trưởng, nhưng, nhưng là cũng không có tâm lý chuẩn bị có thể ở trong vòng ba phút đã giành được cái vị trí này!

Những đội viên khác cũng hết sức ngỡ ngàng, nhất là những người mang theo ý định cạnh tranh chức vị phó đội trưởng.

“Xin các vị anh em hãy theo ta, ánh mặt trời hôm nay rực rỡ, chính là thời cơ tốt để đắm chìm trong quang huy của Thần, nếu chúng ta tiếp tục trì hoãn trong phòng, thực sự hổ thẹn với ân sủng của Thần Ánh Sáng.”

Nhìn khuôn mặt Grisia vẫn mỉm cười như cũ, Adair đột nhiên cảm thấy có lẽ mình thả lỏng quá sớm rồi.

◊◊◊◊

“Xin các anh em nhảy xuống.”

Grisia quay người lại, cười hạ lệnh với đội viên của mình.

Adair ngẩn ra, nhìn chỗ mình đang ở, đây là một cái đỉnh vách núi, mặc dù độ cao không phải cao lắm, nhưng nhảy xuống cũng tuyệt đối sẽ bị thương đến bò dậy không nổi, nhưng bây giờ mệnh lệnh nhận được lại là “nhảy xuống”?

Hắn cảm thấy mình nghe nhầm rồi.

Adair đều cảm thấy như vậy, những đội viên khác lại càng là cả mặt đờ đẫn, hoài nghi mình có phải tuổi còn trẻ mà đã bắt đầu lãng tai rồi, nhưng nhìn thử trái phải, mọi người đều là ngơ ngác như thế, chẳng lẽ là lãng tai tập thể sao?

Mọi người không tự chủ mà nhìn hướng Adair, hắn là người duy nhất cho đến bây giờ từng nói chuyện với Grisia.

Bị mọi người nhìn chằm chằm, Adair đành lần nữa mở miệng hỏi: “Xin hỏi —-“

Grisia lại phất tay một cái, tự mình lặp lại lần nữa: “Xin các vị anh em Thánh kỵ sĩ lập tức nhảy xuống vách núi.”

Lần này, mọi người cũng không có biện pháp thuyết phục mình là lãng tai tập thể, nhưng cũng càng ngơ ngác, căn bản không ngờ đến cái mệnh lệnh đầu tiên từ trong tay Sun knight tương lai nhận được lại có thể là nhảy vách núi!

Hoang đường cực độ! Đối với loại mệnh lệnh này, Adair chỉ có ý nghĩ này và kèm theo lửa giận, hắn cố nén lửa giận, hành một cái lễ rồi nói: “Thân là Thánh kỵ sĩ, xin thứ cho tôi không thể tiếp nhận nhiệm vụ tự sát.”

Grisia hơi lộ ra thần sắc nghi hoặc: “Thân thể của các vị anh em Thánh kỵ sĩ yếu đuối như thế sao? Ta cho rằng loại độ cao này hẳn không làm khó được các vị anh em, dưới sự bảo hộ của Thần Ánh Sáng, cùng lắm là một số thương đau trên thân thể.”

Thì ra là biết sẽ không chết người sao? Nhưng cho dù chỉ là bị thương, vô duyên vô cớ mà nhảy vách núi bị thương, vẫn là chuyện Adair không thể tiếp nhận: “Muốn nhảy xuống vách núi không có vấn đề, nhưng xin nói cho chúng tôi nguyên nhân!”

Lúc này, Grisia đã thu lại tươi cười, nhàn nhạt nói: “Không có nguyên nhân.”

Trả lời này càng khiến người ngỡ ngàng, lời nói sau đó càng khiến người bùng phát lửa giận: “Nhảy xuống, đây là mệnh lệnh.”

Đến lúc này, Grisia chỉ nhìn Adair, rõ ràng là nhằm vào hắn rồi.

Adair từ trước kia đã là kẻ lãnh đạo trong những người cùng thế hệ, khó tránh khỏi có chút cao ngạo, ở dưới loại tình huống người khác đều không dám mở miệng nói chuyện này, chỉ một mình hắn dám cùng Grisia đối kháng: “Mệnh lệnh này quá bất hợp lý, xin thứ cho tôi không thể tuân mệnh —-“

Grisia đột nhiên phất tay một cái, nhũ băng khổng lồ từ khoảng không xuất hiện đụng bay cả người Adair, để xem xét độ cao, cho nên hắn đứng cách vách núi rất gần, cú đụng này trực tiếp liền bay xuống vách núi, trong lúc té xuống, hắn hình như nhìn thấy đội trưởng của mình lộ ra biểu tình không kiên nhẫn, còn thấp thoáng truyền đến một câu:

“Bảo ngươi nhảy thì nhảy, lảm nhảm nhiều như thế, thật là phó đội trưởng không đạt yêu cầu!”

◊◊◊◊

Adair dựa vào vách núi, thở hồng hộc, mặc dù lúc rớt xuống đã làm tốt chuẩn bị, thậm chí dựa vào lăn lộn để giảm thấp thương tổn, nhưng độ cao thực sự quá cao, vẫn không tránh khỏi bị thương, chân phải của hắn hình như gãy rồi, hơn nữa lưng đau muốn chết, càng đừng nói đến những vết thương nhỏ như trầy xước có bao nhiêu.

Đang định nghỉ ngơi một chút, rồi chậm rãi đi trở về, bất ngờ một tiếng động lớn vang lên, vậy mà vừa lại thêm một Thánh kỵ sĩ ngã xuống, thực lực của đối phương rõ ràng không bằng mình, cho nên thương tổn so với mình nghiêm trọng hơn nhiều.

Vừa lại là một tiếng vang lớn, một Thánh kỵ sĩ khác ngã xuống, cách người trước không xa, suýt nữa là muốn ngã xuống người hắn, dọa hắn vội vàng bò sang bên cạnh, nhưng bị thương quá nặng, bò thực sự không nhanh, lúc này vừa lại là mấy người ngã xuống.

Thấy vậy, Adair bất chấp chân bị thương, vọt lên đem đồng bạn từng người một kéo đến vách núi, đây cũng khiến cho thương thế của hắn càng thêm nặng.

Cũng sắp xong rồi. Adair nhìn người cuối cùng ngã xuống, lần này hắn không có vội tiến lên kéo người nữa, dù sao sẽ không còn có người ngã xuống rồi, hơn nữa vận động mạnh phen này cũng khiến cho chân hắn đau đến phát run, ngồi bẹp ở trên đất, thực sự bò không nổi rồi.

“A!”

Nghe tiếng kêu lớn, Adair ngẩng đầu nhìn, một cái bóng đen to lớn vừa vặn ngã xuống trên thân người cuối cùng ngã xuống kia, may mắn chỉ là đè đến hai chân, nếu như là đè cả người, sợ rằng đối phương sẽ trực tiếp từ trong miệng phọt ra máu.

Vừa định thần nhìn, “bóng đen to lớn” lại có thể chính là Grisia, hắn vậy mà cũng từ trên vách núi rớt xuống?

Đúng lúc mọi người cả mặt đơ ra, hoàn toàn không rõ tình huống, lượng lớn Thánh quang vừa lóe, Grisia hoàn hảo như lúc ban đầu đứng lên, ngay cả người cùng bị hắn đè phải cũng ngơ ngác bò dậy, động tác hết sức lưu loát, hoàn toàn không có dấu tích té xuống vách núi vừa lại bị đè nặng.

Trì dũ thuật thật lợi hại! Adair hết sức tán thán

Grisia đi tới, khắp nơi quét qua một lần, ném đi mấy cái trung cấp trì dũ thuật, nói: “Xin các vị anh em đứng dậy theo ta cùng đi.”

Thương mà mọi người chịu đều không tính là nhẹ, loại trì dũ thuật này vốn là dùng chén nước cứu hỏa, nhưng dù sao cũng là Thánh kỵ sĩ giỏi chịu đánh nhất, hơn nữa còn là những kẻ lãnh đạo có thể trở thành thành viên tiểu đội Sun, nếu thật muốn đứng cũng không phải đứng không nổi.

Mọi người lần lượt đứng lên, bao gồm cả Adair, hắn là dưới tình huống không có tâm lý chuẩn bị mà bị đánh bay, những người khác thì là tự mình nhảy xuống, cộng thêm sau khi nhảy xuống vừa lại bận kéo người, cho nên thương thế của Adair là nặng nhất trong tất cả mọi người.

Nhưng hắn vừa nhận được mệnh lệnh, một câu cũng không nói, đứng lên đi theo Grisia, nhưng không ngờ, bọn họ vậy mà lại trở về trên vách núi.

“Xin nhảy xuống.” Mệnh lệnh như cũ, chỉ là đối tượng hạ lệnh lần này chỉ có Adair.

Adair lặng đi một chút, không biết vì sao đối phương muốn nhằm vào mình, lúc này, người đứng bên cạnh hắn khẽ giọng nói: “Bọn tôi vừa rồi đều là tự mình nhảy xuống, cậu cũng mau chóng nhảy xuống đi, nhảy xong thì không sao nữa!”

Nghe vậy, Adair quay đầu nhìn những người khác một vòng, phát hiện những người khác đều mang theo thần sắc tán đồng, hiển nhiên mới rồi đều là tự mình nhảy xuống vách núi.

Cái phát hiện này khiến cho Adair không khỏi có chút dao động, cảm giác mình bị bài trừ… cắn răng một cái, hắn trả lời: “Không!”

Nhận được cự tuyệt, Grisia cũng không có biến sắc, bình tĩnh nói: “Anh em Thánh kỵ sĩ nếu là thành viên của tiểu đội Sun, hẳn đã thề với Thần Ánh Sáng thuần phục ta.”

Adair phẫn nộ nói: “Tôi xác thực sẽ thuần phục ngài, nhưng không phải loại mệnh lệnh nhảy vách núi hoang đường này!”

Grisia khẽ nhíu mày, phất tay lại là một cái nhũ băng, Adair đã không phải không chút phòng bị nữa, thực lực của hắn không thấp, né tránh một cái nhũ băng tự nhiên không có gì khó… nhưng né tránh nhũ băng đầy bầu trời thì lại là một chuyện khác.

Adair nhìn mười mấy cây nhũ băng, trong lòng phát hoảng, tự biết mình căn bản không còn khoảng không để tránh, nhưng vẫn không chịu nhảy xuống, sau khi né tránh mấy cây nhũ băng, cuối cùng vẫn là bị tông xuống vách núi.

Lần nữa thể nghiệm nhảy vách núi, Adair nằm ngửa ở mặt đất, thương lần này chịu so với lần trước còn nặng hơn, ngoại trừ va chạm khi ngã xuống, còn bị nhũ băng đụng thương, hô hấp hơi dùng lực một chút là liền cảm giác một cơn đau đớn khó chịu ở ngực, lần này gãy có lẽ là xương sườn, cộng thêm thương chân mới rồi cũng chưa khỏi hết, cho nên cả người đều đang phát đau.

Đột nhiên “bịch” một tiếng, Thánh quang ấm áp bao trùm Adair, khiến cho hắn nhất thời cảm giác tốt hơn nhiều, nhưng một giây sau, một mái tóc vàng chiếu vào tầm mắt, mặc dù xán lạn vô cùng, nhưng tâm tình của Adair lại như có mây đen bao phủ.

“Xin anh em Thánh kỵ sĩ đứng lên trở về trên vách núi.” Yêu cầu giống nhau như đúc, chuyện còn chưa có xong.

Adair đứng lên, thương hắn chịu mặc dù không nhẹ, nhưng bởi vì tư thế rơi xuống đất chính xác, cộng thêm thân thể nhiều năm luyện võ cũng rất cường tráng, cho dù ngã hai lần cũng không thật sự chịu trọng thương, huống chi còn có trì dũ thuật, hắn cũng là một người cố chấp nóng nảy, sau khi nghe thấy lời của Grisia, không rên một tiếng liền đứng dậy, theo phía sau Grisia lên vách núi.

Sau đó một lần nữa nhảy xuống, lần nữa trèo lên, nhảy xuống…

Mặc dù mỗi một lần đều có trì dũ thuật, nhưng lại không đủ để trị lành hoàn toàn, liên tục tích lũy, thương thế của Adair cũng càng ngày càng nặng rồi.

Rốt cuộc đã nhảy mấy lần, hắn cũng không rõ nữa, mỗi lần nhảy xuống, phẫn hận đối với Grisia ở trong lòng càng tăng một chút.

Nằm trên mặt đất, nghe thấy “bịch” một tiếng, Adair biết đối phương cũng nhảy xuống rồi, mình vừa lại phải tiếp nhận mệnh lệnh đứng dậy và trèo lên, làm xong tâm lý chuẩn bị, cắn răng để chuẩn bị bò người dậy, nhưng lần này lại chậm chạp không có nghe thấy mệnh lệnh, Adair không nhịn được quay đầu lén nhìn một chút.

Grisia ngồi xổm ở trên mặt đất, đầy mặt đều là mồ hôi, thần sắc hết sức khó coi.

Adair đột nhiên nhớ tới, đối phương vẫn luôn đều nhảy xuống theo mình, sau đó còn dùng trì dũ thuật trị liệu hai người, hắn rốt cuộc đã dùng mấy lần trì dũ thuật?

Grisia vươn tay lau mồ hôi trên mặt, lúc đứng lên mặt đã mang mỉm cười, Adair vội vàng thu hồi tầm nhìn, tiếp đến quả nhiên vừa lại nghe thấy câu “Xin anh em Thánh kỵ sĩ đứng lên”.

Adair trầm mặc mà đứng dậy, lần nữa theo Grisia trở về trên vách núi, những người khác cũng không có rời khỏi, từ đầu đến đuôi đều đứng ở đó, mặc dù chỉ là đứng, nhưng sắc mặt bọn họ thực ra so với Grisia và Adair chẳng dễ coi hơn chỗ nào.

Trơ mắt nhìn hai người hai người từ sáng nhảy vách núi đến tối, cộng thêm hai người này còn là đội trưởng và phó đội trưởng của mình, mọi người đều cảm thấy mình sắp sụp đổ rồi.

“Xin nhảy xuống.”

Lần này, trước khi Grisia ra tay. Adair cuối cùng cũng có phản ứng khác, hắn thắc mắc hỏi: “Vì sao nhất định muốn tôi tiếp nhận loại mệnh lệnh nhảy vách núi hoang đường này?”

Hắn nghĩ rõ rồi, mình nhảy xuống, Grisia cũng nhảy xuống theo, nhưng đối phương lại còn phải thi triển trì dũ thuật, tiêu hao trên thực tế so với hắn càng lớn! Vốn cho rằng Grisia là Sun knight tương lai, không quan tâm chút tiêu hao này, nhưng vừa rồi nhìn thấy rõ ràng không phải như thế.

Grisia nhìn hắn, cho dù cố gắng che dấu, thần sắc vẫn lộ ra mệt mỏi: “Ngươi làm sao biết đây là mệnh lệnh hoang đường?”

Nghe vậy, Adair lại nổi lên lửa giận: “Bảo bọn tôi nhảy vách núi là mệnh lệnh bình thường sao?”

Grisia trầm mặc một chút, nghiêng người về phía trước, khe khẽ nói: “Nếu như ngươi ngay cả vách núi nhảy xuống sẽ không chết cũng không chịu nhảy, vậy tương lai ta nếu vì đại cục, muốn ngươi mang đội viên khác, thậm chí là một chi quân đội Thánh kỵ sĩ đi tiến hành nhiệm vụ tự sát, ngươi chịu làm theo sao?”

Adair ngây ngẩn.

“Ta sắp là Sun knight, các ngươi cũng sắp là tiểu đội Sun phụ tá ta, ta không muốn nguyền rủa mình và các ngươi, nhưng vì Thần Điện Ánh Sáng, hi sinh cũng không phải chuyện không thể.”

“Nhưng đến lúc cần phải hạ lệnh, ta chưa chắc có thể thầm kín nói cho ngươi, có lẽ cần trước mặt đội viên, thậm chí trước mặt toàn Thần Điện Ánh Sáng, hoặc có lẽ có thể đem nội dung nhiệm vụ tường tận nói cho ngươi, nhưng cũng có thể chỉ có biện pháp như bây giờ, hạ một cái “mệnh lệnh hoang đường cùng cực”.”

Grisia ngừng lại một chút, thẳng tắp nhìn vào Adair, nói: “Ta cần chính là một phó đội trưởng bất chấp mệnh lệnh có bao nhiêu hoang đường đều nguyện ý làm theo.”

Nói xong, Grisia khôi phục tư thế đứng thẳng, khôi phục âm lượng bình thường, tiếc nuối thở dài: “Có lẽ Adair ngươi xác thực không thích hợp làm phó đội trưởng của ta, ta sẽ chọn người khác.”

Grisia xoay người, vốn định rời khỏi, tiêu hao của hắn thực sự quá lớn, gần như sắp đứng không vững rồi, lúc này lại đột nhiên nghe thấy người khác la hoảng tên của Adair, hắn vừa quay đầu, đúng lúc nhìn thấy thân ảnh của Adair biến mất ở đầu vách núi.

A!

“Đạt yêu cầu.”

◊◊◊◊

“Đại khái chính là diễn ra như vậy đi.” Adair mỉm cười nói xong, hắn cũng hiểu rõ vì sao đội trưởng muốn mình giúp Elaro rồi, phần lớn chính là muốn hắn nói quãng chuyện xưa này.

Elaro, Dili và Lonarin ba người ngây ngẩn mà nghe hết chuyện cũ, người trước vẫn rất hiểu tính tình thật của lão sư như thế nào, nhưng hai người sau thế nhưng không có loại nhận biết đó, bọn họ đơn giản không thể liên kết chuyện này với Sun knight trong nhận biết cùng một chỗ, Sun knight hoàn mỹ nhất trong lịch sử đó lại có thể vừa thấy mặt liền hạ lệnh bảo người nhảy vách núi?

Mặc dù kết quả cuối cùng là khá có thâm ý, nhưng quá trình có phần vượt quá tưởng tượng của người thường rồi.

Nhìn thấy biểu tình của bọn họ, Adair không khỏi cảm thấy quãng chuyện xưa này sợ rằng là nói suông rồi, mặc kệ làm sao, Sun knight đem “nhảy vách núi” lấy để làm khảo nhiệm sợ rằng trong khoảng thời gian ngắn sẽ không xuất hiện người thứ hai rồi, chuyện xưa này đối với Elaro trợ giúp cũng không lớn.

“Elaro, cậu vẫn làm theo cách của cậu là được rồi.”

Elaro đang cúi đầu suy tư, nghe thấy lời của Adair, cậu lúc này mới ngẩng đầu lên, cười nói: “Em hiểu ý của lão sư rồi.”

“Oh?” Adair khá cảm thấy hứng thú hỏi: “Đội trưởng rốt cuộc là ý gì đây?”

Không ngờ đến Elaro lại nhìn hắn chăm chú, nói: “Em nghĩ ý của lão sư là nếu năm đó người không nghe lời nhất cũng có thể biến thành nghe lời nhất, vậy em thì lại có gì để do dự không quyết, chỉ cần mình lựa chọn là được.”

Adair cười khổ lên.

Elaro quay người qua đối diện hai người ứng cử phó đội trưởng của mình, trên mặt không còn biểu tình do dự không quyết, chỉ có một loại kiên định ôn hòa, thần thái rất ôn hòa, nhưng thái độ lại vô cùng kiên định.

“Ta quyết định xong rồi, phó đội trưởng của ta là Dili.”

Lonarin lòng trùng xuống, nhưng lại cố gắng khắc chế biểu tình, hắn không muốn đội trưởng bởi vì nhìn thấy thần sắc thất vọng của mình mà cảm thấy áy náy, Elaro chính là người như thế, không muốn đối xử thiếu công bằng với bất cứ người nào bên cạnh, cho nên mới chậm chập không quyết định.

“Còn có Lonarin.”

Lonarin ngẩng đầu lên nhìn đội trưởng của mình.

Adair nhạ dị nói: “Hai người? Nhưng đây không hợp quy củ.”

Biểu tình của Elaro hết sức nhẹ nhõm, giống như đã bỏ xuống gánh nặng của nhiều năm, cười nói: “Toàn đại lục đều biết phó đội trưởng của Sun knight chỉ có thể có một người sao?”

Adair sửng sốt, cũng cười: “Hình như là không biết, đây chỉ là thói quen của Thánh Điện.”

“Lão sư luôn là nói: “Ngoại trừ chuyện toàn đại lục đều biết, những cái khác đều tùy con, dù sao ta cũng sắp về hưu rồi”.”

Dili và Lonarin ngây ngẩn cả người, Sun knight hiện nhiệm có thể nói chuyện như thế? Như bọn họ nhìn thấy, Sun knight chín chắn, ưu nhã và ổn định, mặc dù thái độ xem ra rất ôn hòa, hơn nữa chỉ cần sám hối, vĩnh viễn đều có thể nhận được tha thứ của ngài ta, nhưng cho dù như thế, ngài ta dù sao cũng là Sun knight, mọi người cũng không dám đối với ngài ta quá mức tùy tiện.

Adair nhìn thấy thần sắc hai người, mỉm cười một cái, quay đầu nói: “Elaro, nếu cậu đã tuyển ra phó đội trưởng rồi, có một số việc cũng nên cho bọn họ biết, một mặt có thể chia sẻ gánh vác lượng công tác của cậu, mặt khác chờ đến tương lai lúc bọn họ chính thức trở thành phó đội trưởng của Sun knight, mới sẽ không quá mức trở tay không kịp.”

“Vâng!” Elaro nhìn hai phó đội trưởng của mình, càng nhìn càng hài lòng, cười xán lạn như mặt trời: “Cuối cùng cũng không cần che che giấu giấu, có thể để cho các cậu biết mọi thứ rồi!”

Nhìn nụ cười tươi sáng của đội trưởng, Dili và Lonarin chỉ cảm thấy mình có lẽ không muốn biết cái gọi là “mọi thứ” như thế.

5 responses »

  1. Đổ xăng châm lửa. Ta đốt *cười hoang dại*

    Reply
  2. aico sau mấy tuần lặn mất tam đột nhiên tung hàng hot

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: