RSS Feed

39 MKS_1-2.1

Posted on

1. Cha

“Elaro, tôi vừa lại bắt đầu thích anh rồi.”

Judges nhìn Valica bận ra bận vào, bút trên tay và mệnh lệnh hạ từ miệng đều chưa từng ngớt, tiếp đó đồ vật chất đống bắt đầu được xếp đặt một cách có trật tự, hiện trường trở nên càng ngày càng chỉnh tề, không như lúc trước lộn xộn một cách khiến người tuyệt vọng.

Valica làm việc có trật có tự, mặc dù Shuis cũng rất nghiêm túc làm việc, nhưng cậu ta thuộc loại hình vùi đầu làm việc, đối với loại chuyện vụn vặt như cần phân loại xử lý, thậm chí ghi chép này, cũng không thành thạo lắm.

Cho dù tức gần chết, Elaro vẫn làm ra an bài tốt nhất, Judges quyết định tha thứ cho cậu về chuyện vừa rồi đưa Valica và Shuis cùng đến.

“Cảm ơn đã giúp đỡ.”

Lấy được chút rảnh rang, Judges chân thành cảm tạ, đây vốn không phải phạm vi công việc của Valica, công việc chủ yếu của cậu là ngoại giao, ví dụ như liên lạc cảm tình với thành viên vương thất, mặc dù trên điểm này, tự Elaro cũng làm rất không tệ, nhưng công việc của cậu bận rộn, chỉ có thể giao lưu cùng quốc vương, công chúa, Elliot và vân vân nhân vật quan trọng, những quý tộc khác phần lớn đều giao cho Valica đi kết giao.

Valica từ trong công văn ghi đầy phân loại vật tư ngẩng đầu lên: “Nếu thật sự muốn cảm tạ tôi, thì giúp tôi nói tốt mấy câu với anh Elaro, để anh ấy đừng tức giận nữa.”

“Cậu không phải đã đi tìm Ludia rồi sao?”

“Biết tôi vừa lại nghiêm túc làm việc, anh Elaro chung quy sẽ mau nguôi giận hơn.” Valica kỳ quái mà liếc Judges một cái: “Cậu đã không gọi anh Elaro là anh, cũng không gọi chị Ludia là chị, mặc dù Hungri cũng không gọi như thế, nhưng lấy tính cách của cậu, hẳn là sẽ gọi bằng anh mới đúng. Tôi luôn cảm thấy hành động trực tiếp gọi tên không giống cậu lắm.”

Judges nhún vai nói: “Lão sư không cho, ông ấy nói tôi nếu dám để cho học sinh của Sun knight trưởng chèn ép, giống như cậu và Shuis, ông ấy sẽ ăn tươi nuốt sống tôi mất, cho nên tôi liền, liền không gọi nữa.”

Valica vừa nghe, mặt lập tức trở nên khó coi: “Tôi không giống Shuis!”

Judges thực sự không hiểu hai người có cái gì để gây gỗ không ngừng: “Các cậu đừng cãi nhau, chung sống cho tốt, anh Elaro liền sẽ không tức giận nữa.”

“Tôi không muốn ở chung với nó!”

“Cậu vì sao ghét Shuis như thế?”

Judges cảm thấy cứ tiếp tục trò chuyện, công việc thật sự sẽ làm không xong, nhưng nếu như có thể khiến hai người hòa giải, từ đó có thể cùng được Elaro phái tới giúp đỡ, hai người cộng lại nhất định có thể khiến cho công việc hoàn thành trong thời gian ngắn nhất! Vì thế Judges nguyện ý mạo hiểm một chút.

“Tôi chính là nhìn tên kia không nổi!” Valica hậm hực nói: “Rõ ràng có cha có mẹ, thậm chí còn có anh chị em, vẫn cứ quấn lấy anh Elaro làm gì!”

“Nhà cậu ấy hình như có vẻ rất xa, bình thường cũng không thể về.” Judges cũng giống những người khác, không làm sao hiểu rõ nhà của Shuis, chỉ nghe nói cha mẹ đều khỏe mạnh, hơn nữa còn có rất nhiều anh chị em và địa điểm ở vương quốc Kissinger xa xôi.

Valica kích động nói: “Nó không về càng đáng chết! Nó có nhà, lại không quý trọng cho tốt, ngay cả lúc được nghỉ dài hạn cũng chưa từng về nhà, cái thứ căn bản không biết quý trọng người nhà có tư cách gì gọi anh Elaro!”

Valica là đứa mồ côi, rất trùng hợp, đời Mười Hai Thánh kỵ sĩ này không có bao nhiêu trẻ mồ côi, thậm chí có nhà của mấy người ở ngay Diệp Nha thành, thỉnh thoảng sẽ về xem nhà một chút, ngay cả nghỉ dài hạn để thăm người thân cũng miễn luôn.

Judges chính là một thành viên trong đó, cậu còn từng nhắc đến việc để cho Valica ở lúc nghỉ dài hạn theo mình về nhà, thậm chí nói chủ ý với cha mẹ, đến lúc đó tốt hơn dứt khoát nhận Valica làm con nuôi, dù sao mẹ cậu luôn cảm thấy chỉ có một đứa con thực sự quá ít rồi, có thể nhận thêm một Mười Hai Thánh kỵ sĩ tương lai làm con, bà ấy không biết có biết bao cao hứng!

Đáng tiếc Valica nghiêm chỉnh cự tuyệt rồi, cậu rất thích ở lại Thánh Điện, bởi vì Elaro cũng là trẻ mồ côi, đương nhiên không có nhà để về, hơn nữa lúc đó cậu chung quy tương đối rảnh rỗi, chẳng những sẽ chỉ đạo kiếm kỹ riêng cho Valica, thậm chí sẽ cùng Ludia dẫn cậu đi mua đồ dùng hàng ngày, giống như anh trai chị gái chân chính dẫn em trai đi chơi.

Đối với Valica mà nói, Elaro và Ludia còn tốt hơn người thân chân chính —- nếu như Shuis không đi theo.

Judges dè dặt nói: “Shuis không về nhà, có thể cũng có nguyên nhân của cậu ấy đi, dù sao nhiều năm như thế đều không về, thoạt nhìn hình như không phải chỉ là giận dỗi với ba mẹ mà thôi.”

Nghe vậy, Valica trầm mặc không nói, cậu cũng thấp thoáng cảm thấy gia đình của Shuis có khả năng hơi bất thường, chỉ là bởi vì ân oán giữa hai người mà cự tuyệt tin tưởng thôi.

“Đã đã hỏi Shuis chưa?”

Valica nhất thời chưa hồi thần, vội vàng hỏi ngược lại: “Cậu nói cái gì?”

“Hỏi Shuis vì sao không về nhà ấy!” Judges thần bí nói: “Tôi đã, đã hỏi rồi đó!”

“Shuis nói cậu ấy không thể về nhà, tôi hỏi cậu ấy vì sao, cậu ấy trầm mặc rất lâu rồi trả lời “chính là không thể”.”

Nói đến đây, cậu nhìn Valica, hỏi ngược lại: “Nghe lên có vẻ hình như không phải không muốn về nhà, mà là không thể về?”

Rõ ràng có nhà có cha mẹ có anh chị em, Shuis lại nói cậu ta không thể về? Valica cảm nhận lồng ngực bừng bừng lửa giận, ném phiếu kiểm kê trên tay về phía Judges, rồi lập tức xoay người chạy đi.

“Kiểm, kiểm kê thì làm sao đây!” Judges ngẩn ra, la to về phía bóng lưng của Valica, nhưng đối phương chỉ là càng chạy càng xa, Judges thở dài: “Ôi, quên đi, dù sao vốn đã là công việc của mình, chẳng qua, Elaro, tôi quyết định không thích cũng không ghét anh nữa.”

Valica không có nhà, chỉ có cô nhi viện, cậu từ bảy tuổi đã ở trong đó, bởi vì lang thang trên đường, thu nhặt bánh mì đã quá hạn của tiệm bánh mì để ăn, cuối cùng được thợ của tiệm bánh mì đưa đi cô nhi viện, nhưng cậu đã không nhớ được mình vì sao không có cha mẹ, còn lang thang ở trên đường.

Cô nhi viện của Diệp Nha thành luôn luôn được người khen ngợi, kỳ thực những đứa trẻ trong đó sống rất không tệ, chỉ là dù có không tệ làm sao… cũng chính là như thế mà thôi, dù sao trẻ con ở đó có cả một đống, ăn được no mặc được ấm đã là đãi ngộ tốt hiếm có rồi, thực sự không thể yêu cầu nhiều hơn.

Valica cũng rất thỏa mãn, từ đói khổ lạnh lẽo được ăn no mặc ấm, cô nhi viện đơn giản như là thiên đường của Thần Ánh Sáng, cậu rất vừa lòng thỏa ý mà ở trong đó.

Đến lúc trưng tuyển Mười Hai Thánh kỵ sĩ, cô nhi viện sẽ đưa một nhóm trẻ con tuổi tác phù hợp chênh lệch không nhiều đi tham gia trưng tuyển, lúc đó Valica là hơi nhỏ một chút, nhưng cô nhi viện đại khái ôm theo tâm tình đưa đi xem thử cũng không sao, nên đã đưa một đống trẻ con đến.

Không ngờ Valica lại một mạch được tuyển đến vòng cuối cùng, mà khi đó vậy mà có không ít người ứng cử nhỏ tuổi, cuối cùng Thánh kỵ sĩ thực tập được tuyển ra tuổi tác khá thấp, ngay cả Sun knight cũng suýt hộc máu.

Phải rời khỏi cô nhi viện, Valica có chút sợ hãi, dù sao cậu mới tám tuổi, phải rời khỏi nơi quen thuộc khó tránh cảm giác hoảng hốt, nhưng lúc đó…

◊◊◊◊

Hôm nay là ngày cuối cùng của trưng tuyển, Mười Hai Thánh kỵ sĩ sẽ tự mình đi ra chọn người kế tục của bọn họ, rất nhiều người ứng cử đều hết sức căng thẳng. Nhất là những đứa trẻ được huấn luyện từ nhỏ, chỉ chờ cái ngày này.

Dưới so sánh, Valica nhẹ nhõm hơn nhiều, cậu chỉ là được cô nhi viện đưa đến với tư tưởng thử xem một chút, không được chọn cũng không có gì để mất, cho nên cậu ôm theo tâm tình tham quan, cứ đến khắp nơi xem xem ngó ngó, cho dù Thánh kỵ sĩ tốt bụng nhắc nhở rằng có lẽ Mười Hai Thánh kỵ sĩ đang ở gần đó quan sát, cậu cũng không như những người khác mà lập tức bắt đầu luyện kiếm —- cậu cũng không có kiếm.

“Hey —- Thích Thánh Điện không”

Valica ngẩng đầu lên, đối phương là một Thánh kỵ sĩ đầy mặt tươi cười. Sau lưng vác theo một bộ cung tên, Thánh kỵ sĩ như thế khá ít, phần lớn vẫn là Thánh kỵ sĩ cầm kiếm nhiều hơn, Valica cẩn thận suy nghĩ một chút, thành thật trả lời:

“Không biết, nhưng rất xinh đẹp”

“Rất xinh đẹp không tốt sao?”

Valica nghiêng đầu suy nghĩ một chút, nói: “Thật nhiều nơi đều rất xinh đẹp, nhưng lúc đói bụng, dù có xinh đẹp cũng vô dụng.”

Thánh kỵ sĩ trước mặt lộ ra thần sắc thương xót, nhẹ giọng hỏi: “Đói bụng rồi sao? Có muốn ăn gì đó không?”

“Bụng không phải đói lắm.” Valica thành thật nói. Vừa lại dùng ánh mắt mong đợi hỏi: “Chẳng qua có gì ăn sao?”

Thánh kỵ sĩ bật cười: “Có, đương nhiên có, nhóc thích ăn cái gì?”

“Súp nóng!” Valica không chút do dự trả lời.

“Trời nóng như thế, nhóc vẫn muốn ăn súp nóng?”

Valica ngượng ngùng sờ cái gáy nói: “Uh! Thích súp nóng nhất, bởi vì…”

Mùa đông lạnh giá, Valica đang lật lật cái bánh mì lạnh như băng có mùi chua ở thùng rác, lại bị ông chủ phát hiện, còn tưởng rằng sẽ bị đuổi đi thậm chí bị đánh một trận, may là bà chủ lòng dạ rất tốt, đưa cậu đến cô nhi viện.

Valica lúng túng mà rúc ở trên ghế, xoa xoa bàn tay nhỏ sưởi ấm, nhận được một chén súp nóng hổi, cậu vĩnh viễn đều không quên chén súp đó có biết bao mỹ vị.

Từ đó trở đi, cậu liền mê súp nóng, thậm chí đặc biệt đi kết thân với đầu bếp, hi vọng đối phương có thể ngày ngày nấu súp nóng.

Nói xong nguyên nhân thích súp nóng, Valica giơ lên khuôn mặt nhỏ nhắn, dùng ánh mắt mong đợi nhìn đối phương. Thông thường nghe xong câu chuyện này, lại phối hợp với biểu tình như thế, đối phương có cơ suất rất lớn sẽ lập tức mang cậu đi ăn một chén súp nóng, đầu bếp của cô nhi viện cũng là đi vào khuôn khổ như thế, lần nào cũng đúng!

Không ngờ đối phương sau khi nhìn chằm chằm vào cậu một hồi, không mang cậu đi ăn súp, lại như nghĩ tới cái gì mà hỏi: “Nhóc tham gia tuyển chọn Mười Hai Thánh kỵ sĩ nào đây?”

Bởi vì vấn đề này thật sự nhảy quá xa rồi, Valica lặng đi một chút mới phản ứng lại, trả lời: “Storm knight.”

“Storm sao? Nhưng cậu ta…” Không biết vì sao, đối phượng lộ ra thần sắc khó xử muốn nói nhưng lại thôi.

Valica cảm thấy Thánh kỵ sĩ này có chút quai quái, khiến cậu nhớ tới lời mà cô nhi viện vẫn luôn cảnh cáo —- “cẩn thận mẹ mìn”, nhưng Thánh kỵ sĩ hẳn không phải mẹ mìn đi? Cho nên Valica vẫn cố gắng bảo trì biểu tình ngây thơ vô tội, tránh cho súp nóng bay mất.

Đối phương đắn đo suy nghĩ một hồi —- mặc dù Valica chẳng hiểu có cái gì để nghĩ —- sau đó nhìn chằm chằm vào Valica, nhìn đến sống lưng người sau phát lạnh, hắn mới mang giọng ôn hòa và ân cần nói: “Nhóc à, nói cho nhóc một chuyện, món ta biết làm nhất chính là hầm súp đó!”

Valica ngẩn ra.

“Nhóc đã ăn súp pho mát thịt gà hầm rau hay là súp hải sản cà chua húng quế chưa?”

Tên món ăn dài thòng khiến cậu nghe đến sửng sốt, ở cô nhi viện, ngay cả súp pho mát cũng rất hiếm thấy, đương nhiên cũng sẽ không có loại tên món ăn dài thòng đó, trong súp có thịt chính là xa xỉ hiếm thấy rồi.

“Vậy…” Thánh kỵ sĩ lộ ra tươi cười, hỏi: “Nhóc có muốn ăn không?”

Từ nhỏ đã lưu lạc đầu phố, về sau vừa lại sống ở cô nhi viện, Valica tuyệt đối không phải trẻ con ngây thơ không biết gì bình thường, cậu biết cái Thánh kỵ sĩ trước mắt này tuyệt đối có vấn đề! Biết đâu thực sự chính là “mẹ mìn”, nhưng vừa nghĩ tới súp pho mát gì đó hầm rau, súp hải sản gì gì đó…

“Ta còn sẽ thêm vào rất nhiều hương liệu cay, nghệ tây thích hợp nhất với súp hầm loại hải sản, súp hầm pho mát bản thân nó mùi vị đậm, rắc chút vani tăng vị là được, mùi thơm ngay cả tế ti của Điện Ánh Sáng cũng sẽ chạy qua Thánh Điện đòi ăn đó! Có muốn ăn không nào?”

“Muốn!” Cho dù không phải trẻ con bình thường, Valica vẫn không thể kháng cự súp hầm mà mình thích nhất. Đối phương cười tít mắt nói: “Tốt lắm, chỉ cần nhóc đổi lại đi tham tuyển Leaf knight, sau này liền có súp hầm ăn không hết rồi đấy!”

Đổi lại chọn Leaf knight? Valica không hiểu lắm, mặc dù cậu cũng không kiên trì muốn làm Storm knight, đây chỉ là cô nhi viện xem tính cách rồi phân phối đại khái, nhưng cậu chỉ có thể thành thật nói: “Nhưng cái này không thể đổi.”

“Không cần lo, không có vấn đề, lát nữa cứ đứng vào hàng ngũ trưng tuyển của Leaf knight, chuyện khác để ta là được rồi.”

Nghe vậy, Valica nổi lên do dự, mặc dù cảm thấy cái Thánh kỵ sĩ này là mẹ mìn, nhưng nể món súp, cậu vẫn là chịu đi thử xem theo như đối phương nói.

“Thật sự chỉ cần đi tham tuyển Leaf knight liền có súp mà vừa rồi nói? Ông thật sự không lừa tôi chứ?” Cậu có chút không quá yên tâm, cô nhi viện nói lời của mẹ mìn đều là gạt người!

Đối phương nghiêm túc nói: “Nhân danh tên của Leaf knight thề với Thần Ánh Sáng, ta tuyệt đối không có lừa nhóc.”

“… Hả?”

◊◊◊◊

Cầm món súp, Valica vẫn là không hiểu mình làm sao tự dưng được chọn làm Leaf knight thực tập. Cậu chỉ là muốn ăn súp thôi à!

Cái đầu nho nhỏ chứa đầy dấu hỏi, nhưng Valica đã lo không nổi những cái đó rồi, chén canh này trên tay là  Leaf knight… oh, bây giờ nên gọi là “lão sư”, lão sư nói bây giờ khá bận, không có thời gian chuyên tâm nấu súp, cho nên trước làm một ít súp đặc pho mát ngô đơn giản cho cậu ăn.

“Mau ăn đi!” Lão sư cười tít mắt nói —- không phải khá bận sao? Tại sao có thể ở chỗ này nhìn cậu ăn súp đây?

Súp thực sự thơm quá đi, vừa được cho phép, Valica liền nhịn không được lập tức bắt đầu ăn. Vừa vào miệng hương vị ngọt ngào lan tỏa, ngay cả nóng cũng không để ý, ăn hết miếng này đến miếng khác.

Leaf knight mừng rỡ nói: “Vốn muốn hỏi thử nhóc có ngon không, chẳng qua chỉ nhìn biểu tình biết được nhất định rất ngon, là món súp đặc pho mát ngô đơn giản mà thôi, nhóc đã ăn một cách vui thích như thế, ta thật mong đợi nhóc ăn được món súp ta chân chính cẩn thận nấu, rốt cuộc sẽ xuất hiện biểu tình gì! Tuyển nhóc quả nhiên là đúng!”

Valica bận ăn súp, không phải để ý nghe lời của lão sư lắm.

“Sun vẫn nói cái gì mà “dùng thích ăn súp để tuyển người, làm thế này là đúng sao”… chính cậu ta còn chẳng phải rất thiên vị, Elaro cũng sớm đã chọn sẵn rồi, Storm cũng vậy…”

Vừa ăn súp vừa nghe lão sư lẩm bẩm, bởi vì không phải chú ý nghe lắm, cho nên Valica cũng không hiểu lão sư rốt cuộc đã nói cái gì

Mấy lần tiếp theo, lão sư phát hiện bí mật mình bất cẩn nói ra đều không truyền ra ngoài, càng thêm yêu thương Valica, gần như ngày ngày có súp ăn, mỗi cuối tuần còn có tiệc lớn đặc biệt nấu, đó thật là ngon đến nỗi khiến cậu muốn nuốt luôn cả lưỡi.

Trạng huống lên làm Mười Hai Thánh kỵ sĩ thực tập so với ở cô nhi viện tốt hơn rất nhiều lần, lão sư vừa lại rất yêu thương cậu, ngày ngày hầm súp cho cậu ăn, Valica đơn giản là vô ưu vô lự, cho dù sau này đến khóa kiếm thuật và cung tiễn kỳ thực đều rất vất vả, lão sư kiếm kỹ là Judge knight và Hell knight, hai lão sư đều hết sức nghiêm khắc, khiến tiểu kỵ sĩ mỗi người đều luyện đến kêu than.

Nhưng Valica vẫn là cảm thấy rất hạnh phúc, dù sao luyện xong liền có súp ngon có thể ăn rồi —- hơn nữa nếu còn không vận động, cậu hoài nghi mình thật sự sẽ bị lão sư cho ăn thành heo.

Nhóm lão sư công việc bận rộn, kỳ thực không phải thường xuyên có thể đến dạy học, mà trong phó đội trưởng kiếm thuật mạnh nhất là Adair thì càng bận, đến cuối cùng, Elaro một trong những học sinh cứ như thế biến thành lão sư dạy thay để lên lớp —- trên thực tế về sau, cậu căn bản chính là lão sư chính thức.

Kiếm thuật mạnh, cung tiễn hàng đầu, ngay cả cước pháp của Storm knight cũng đã học chín phần, căn cứ một số tin đồn, Elaro đã bắt đầu giúp Sun knight xử lý công văn rồi, Valica cảm thấy Elaro căn bản chỉ có thể dùng vạn năng để hình dung!

Vừa lại bởi vì tuổi của Elaro lớn hơn rất nhiều, cho nên rất nhiều người cũng đều như chuyện đương nhiên mà coi cậu thành anh trai, nhưng Valica trái lại không có ý đó, bởi vì cậu căn bản không biết anh trai là cái gì, cho dù trong cô nhi viện có những đứa trẻ tương đối lớn, cậu cũng không cảm thấy đối phương là anh trai gì.

Cho đến một ngày, lão sư đi công tác, cậu như mọi khi đến lớp kiếm thuật, lại phát hiện trên sân huấn luyện một người cũng không có…

“Hôm nay không lên lớp?”

Bắt lấy mấy Thánh kỵ sĩ dò hỏi, Valica nhận được đáp án này, nghi hoặc hỏi: “Vì sao?”

“Bởi vì cho nghỉ.” Đối phương hết sức nhạ dị nói: “Cậu không biết sao? Mười Hai Thánh kỵ sĩ đi công tác rồi, dứt khoát nhân dịp này cho nghỉ dài hạn, để các cậu về nhà.”

Valica sửng sốt, cậu đã nghe lão sư nói muốn đi công tác, nhưng trái lại không có nghe thấy chuyện cho nghỉ về nhà này.

“Mau về nhà đi!” Đối phương tốt bụng nhắc nhở: “Lần cho nghỉ này chỉ có hai tuần mà thôi, nếu như cậu không ở Diệp Nha thành, chỉ là chạy về nhà cũng mất mấy ngày đi?”

Valica lắc đầu nói: “Tôi không có nhà.”

Về cô nhi viện cũng không có bao nhiêu ý nghĩa, cậu ở cô nhi viện không tới một năm đã đến Thánh Điện, lúc đó tuổi vừa lại nhỏ, bây giờ trở về sợ rằng đều nhận không ra ai rồi.

“Vậy, vậy sao…” Đối phương trở nên có chút không biết làm sao: “A! Thánh kỵ sĩ thực tập Elaro cũng là cô nhi, có lẽ cậu có thể đi tìm cậu ấy!”

Valica gật đầu, nhưng lại không có ý đó, bây giờ cũng đã cho nghỉ rồi, cậu không định đi quấy rầy Elaro, đối phương mặc dù cũng là Thánh kỵ sĩ thực tập, nhưng thoạt nhìn luôn có việc làm không hết.

Không có bất cứ chuyện gì để làm, lão sư cũng không có căn dặn bài tập, Valica đi loanh quanh qua ngày đầu tiên, ngày thứ hai, lần đầu tiên phát hiện thời gian của một ngày thì ra có nhiều như thế; ngày thứ năm, ngày thứ sáu, hoàn toàn không biết phải làm cái gì, đành một mình đi bắn tên; ngày thứ tám, ngày thứ chín, đã mấy ngày không nói chuyện với người khác rồi, Valica đột nhiên nhận ra mình trước đây chỉ có qua lại với lão sư và nhóm tiểu kỵ sĩ thực tập là không đúng.

Ngày thứ mười…

Valica xoay người nhìn thấy Elaro, đối phương đầu tiên là sửng sốt, sau đó ấm giọng hỏi: “Làm sao vậy? Vì sao một mình ngồi ở chỗ này? Tâm tình không tốt sao?”

Elaro không hề nhắc đến nước mắt trên mặt của mình.

Valica xông lên phía trước, ôm chặt eo của Elaro không buông, cả khuôn mặt nhỏ vùi ở trước ngực Elaro, rốt cuộc nhịn không được khóc ầm lên.

Elaro không nói cái gì, chỉ là vươn tay ôm lại Valica, mặc cho cậu khóc hết mười mấy phút, cho đến khi tiếng khóc nhỏ dần chỉ còn lại tiếng nức nở, Elaro cảm giác thấy Valica có chút do dự và ngượng ngùng, lúc này mới mở miệng hỏi: “Làm sao vậy? Có người bắt nạt em sao? Đừng sợ, cứ việc nói với anh.”

Valica ra sức lắc đầu, nhưng bởi vì mặt của cậu vùi ở trước ngực Elaro, thoạt nhìn trái lại như là đang dụi dụi, khiến Elaro cảm giác hết sức buồn cười, qua một lát, mới nghe thấy trước ngực truyền tới trả lời rầu rĩ: “Mọi người đều về nhà rồi, em không có nhà, không có ai để, để nói chuyện, không biết vì sao lại khóc nữa…”

Nói đến cuối, cậu thực sự rất xấu hổ. Elaro lập tức phản bác: “Nói bậy, em đương nhiên có nhà, Thánh Điện chính là nhà của em, Leaf knight là cha của em, anh là anh trai của em.”

Anh trai… Valica ngẩng đầu lên, hai mắt đẫm lệ nhìn thấy Elaro lộ ra biểu tình dịu dàng, cười nói: “Anh còn có một em gái tên là Ludia, em biết chứ? Ludia coi như là chị của em, được không?”

“… Được.”

Elaro xoa xoa đầu Valica, nói: “Vậy đi rửa mặt một chút, đổi quần áo thường ngày, hôm nay cùng anh trai đi dạo phố nhé.”

“Em không có quần áo thường ngày.” Valica dè dặt nói, lúc đầu cậu chỉ mang hai bộ quần áo vào Thánh Điện, nhưng đã qua thời gian hai năm, trẻ con lớn lên lại nhanh, hai bộ quần áo đó sớm đã nhỏ đến mặc không được, bị cậu lấy làm giẻ lau rồi.

Elaro cười sang sảng nói: “Vậy vừa đúng lúc, Shuis cũng muốn mua quần áo. Chúng ta cùng đi đi.” Nói xong, cậu nhìn góc nào đó, còn vẫy vẫy tay.

Valica ngẩn ra, Shuis đứng ngay ở dưới bóng cây, trên mặt không có biểu tình gì, hết sức hờ hững mà nhìn cậu và Elaro.

Bộ dạng òa khóc hồi nãy đều bị nhìn thấy rồi sao? Valica đỏ mặt, mặc dù cũng bị Elaro nhìn thấy, nhưng Elaro…. anh Elaro thì khác!

Elaro cũng không có phát hiện, cậu dắt tay Valica đi về phía Shuis.

Shuis nhíu mày, nhìn chằm chằm vào chỗ nào đó, Valica khó hiểu nhìn theo tầm nhìn của cậu, đối phương đang nhìn chằm chằm vào cái tay đang dắt mình của Elaro.

Valica lập tức vùng khỏi tay của Elaro, trên mặt đỏ như là bị lửa thiêu.

Lúc này, Shuis đi tới, cứ tự nhiên mà dắt lấy tay của Elaro, hành động này khiến cho Valica ngây ngẩn.

Elaro nhiệt tình mà nói với hai đứa trẻ: “Shuis, Valica, hai người các em đều sẽ không về nhà, sau này lúc được nghỉ, có thể cùng đi chơi —-“

“Không muốn!” Shuis một hơi cự tuyệt: “Em chỉ muốn đi cùng anh Elaro và chị Ludia.”

Valica sắc mặt xanh mét, vô cùng hối hận mình không nói không muốn trước.

Elaro lộ ra biểu tình khó xử, nhưng cũng chỉ là trong phút chốc, cậu vừa lại tự mình nghĩ ra giải thích, tưởng rằng Shuis không muốn rời khỏi cậu, mà không phải nhằm vào Valica, cậu cười nói: “Tốt lắm, chúng ta cùng nhau đi dạo phố, trước tiên đi tìm Ludia, đi thôi!”

Elaro dắt tay Shuis, nhưng chỉ là vẫy vẫy tay với Valica, người sau hồi nãy vùng khỏi tay cậu, khiến cậu tưởng rằng đối phương không thích hành động dắt tay.

Valica do dự một chút, lập tức phóng lên nắm lấy tay kia của Elaro, Elaro sửng sốt, chỉ cười cũng nắm lại tay của Valica, hai tay mỗi bên dắt theo một đứa trẻ, chầm chậm đi về phía Thần Điện Ánh Sáng. Shuis liếc Valica một cái, người sau mới nhíu mày tự hỏi cái liếc mắt này là ý gì, liền nghe thấy: “Valica, cậu phải mang tiền, anh Elaro không có tiền giúp cậu mua quần áo đâu.”

Nghe thấy loại lời này, Valica tức giận nói: “Tôi mới không có muốn anh Elaro bỏ tiền giúp tôi mua quần áo!”

Elaro cười cười nói: “Tiền còn có một chút, đừng lo, vừa mới phát lương mà thôi.”

“Không được!” Shuis lập tức phản bác: “Anh Elaro cứ như anh, trước giữa tháng liền lại muốn hết tiền rồi!”

“Ở Thánh Điện cũng không làm sao cần tiền, ặc, tinh dầu hình như vừa lại sắp hết rồi…”

11 responses »

  1. *đơ mặt*… thì ra Elmairy có thể nhìn người khác đến làm cho người ta lạnh sống lưng ~

    Reply
  2. Tuyết Lâm

    oá oá, coi xong MKS đời 38 nhảy sang đời 39 thêm quá trời tên nhân vật làm mình nhớ ko hết lun >”< nhưng đời 39 này đúng là có những nhân vật đặc biệt ko kém, ấn tượng vô cùng =)))

    mà Aico cho mình làm phiền chút xíu, mình có viết 1 bài giới thiệu về mệnh kỵ sĩ đời 38 của Grisia ấy, nhưng ko tìm dc tấm hình riêng nào của Storm knight, nếu Aico có cho mình xin với, lần trước mình bị lộn qua Ice knight, tại tóc Ice cũng xanh xanh nên mình nhầm mất T^T cảm ơn Aico nhiều

    Reply
  3. *cười hì hì* dụ dỗ trẻ con nha.
    Ghi chú: tsun ko bao giờ nhận mình là tsun, uke không bao giờ nói mình là uke =))

    Reply
  4. Minh van thick doi 38 hon ^.^

    Reply
  5. Chẹp, giống tranh giành tình nhân quá, tiểu công Elaro thực được hoan nghênh nha! Chẳng qua cái khúc vạn năng kia phải công nhận một điều, Grisia thực biết cách dạy dỗ, mỗi một người theo anh đều có thể trở thành ngôi sao toàn năng nha~~~

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: