RSS Feed

39 MKS_1-2.2

Posted on

2. Anh em

Valica một mạch vọt đến sân huấn luyện, Shuis quả nhiên ở đó, nếu Elaro đã hạ mệnh lệnh, cậu cũng sẽ không làm biếng lấy nửa chút, mặc dù sớm đã tối rồi, xấp xỉ là thời gian nghỉ ngơi, tiểu đội viên lại vẫn đang đấu đá với nhau, trên mặt thấp thoáng nhìn ra được vẻ mệt mỏi, nhưng lực đạo chân cước lại không giảm lấy nửa phần.

Shuis càng là người chăm chỉ nhất trong đó, cả người cậu là mồ hôi, quần áo sớm đã ướt sũng một mảng.

Valica thả chậm bước chân, biết đối phương sớm đã phát hiện mình rồi, nhưng lại cố tình không muốn để ý, đây không có gì phải kỳ lạ, quan hệ của hai người bọn họ đã không tốt từ nhỏ, từ lúc hai người lần đầu tiên dắt tay trái phải của Elaro trở đi, liền cực kỳ tệ rồi!

Bước chân kiên định đi về phía Shuis, cuối cùng, Valica đứng ở trước mặt đối phương, cự ly gần đến không quá một mét, đối phương dù có muốn phớt lờ cậu thế nào, cũng không thể không nhìn thứ che chắn hết tầm nhìn.

Shuis không giả vờ nhìn không thấy nữa, cậu nhìn thẳng đối phương, dứt khoát nói: “Cậu muốn làm cái gì?”

Chính Valica cũng không biết, nhưng phẫn nộ bùng cháy trong lồng ngực khiến cậu bất chấp dị thường của mình, chỉ là mở miệng bức hỏi: “Vì sao không thể về nhà?  Cậu trước giờ đều chưa từng nói cậu là “không thể” về nhà, không phải không muốn về nhà.”

Cho dù như thế, cậu rốt cuộc đang bực cái gì? Cho dù là chính Valica, giờ phút này cũng có chút không hiểu mình, chỉ là, chỉ là chuyện ngay cả Judges cũng biết, cậu lại không hề biết.

Thậm chí vẫn luôn cho rằng Shuis chỉ là không muốn về, có lẽ là có mâu thuẫn với người nhà, có lẽ đã ầm ĩ một trận, cho dù có chút hoài nghi nội tình có lẽ không đơn giản, cũng chưa từng muốn đi nghiên cứu sâu… chỉ là hận đối phương rõ ràng có người nhà, lại vẫn muốn tranh anh Elaro với người không có gì như cậu!

Shuis lóe qua một tia nghi hoặc, sau đó dùng thái độ như trước kia, lạnh lùng nói: “Đây không liên quan tới cậu!”

Lời vừa mới nói xong, Valica đột nhiên tiến lên túm lấy cổ áo của Shuis, mặc dù hai người luôn luôn tương xử không tốt, nhưng Shuis cũng không ngờ Valica trở mặt ngay như thế, nhất là bọn họ vừa mới chọc giận Elaro, chiếu theo lý thuyết, Valica mới là người sẽ bảo trì lãnh tĩnh một đoạn thời gian.

Shuis cảm thấy hết sức nghi hoặc, bởi thế không có nổi giận đối với hành động túm cổ áo mình của Valica, thậm chí vươn tay ngăn cản tiểu đội viên đang tức giận tiến lên.

Một đầu khác, Lonarin và Dili đang ở trên sân huấn luyện, bọn họ sớm đã nhìn thấy mọi thứ, chỉ là biết hai người vừa mới chọc giận Elaro, hẳn là không đến nỗi trở mặt nhanh như thế, cho nên không có chạy tới, nhưng nhìn thấy tình huống bắt đầu trở nên không ổn, hai người lập tức chạy qua.

“Valica, đừng như vậy!” Dili trầm giọng hô. Valica túm cổ áo của Shuis, nhưng người sau lại không có động thủ, điều này khiến Dili cảm thấy hết sức ngạc nhiên, bình thường mà nói, Shuis thường thường là bên sẽ động thủ trước hơn, tài ăn nói của cậu không tốt, cho nên bị Valica bức mấy câu liền sẽ lấy động thủ đáp lại.

“Đây không liên quan đến các  người!” Valica hung dữ mà gầm lên với hai người, bình thường cậu sẽ không làm như thế với hai người, nhưng bây giờ… cậu đã lo không nổi nhiều như thế!

Lonarin lãnh tĩnh nói: “Đương nhiên không liên quan đến chúng tôi, đội trưởng không ở đây, chúng tôi thân là phó đội trưởng của ngài ấy, tự nhiên có nghĩa vụ ngăn cản hai người động thủ.”

“ “Các người” thân là phó đội trưởng?” Shuis nhạ dị hỏi ngược lại.

“Đội trưởng sáng nay mới vừa hạ quyết định, tôi và Lonarin cùng đảm nhiệm phó đội trưởng của ngài ấy.”

Dili liếc Lonarin một cái, hai người nhìn nhau cười, ngay cả Lonarin thần sắc luôn luôn lãnh đạm cũng lộ ra mỉm cười mờ nhạt.

“Hai người?” Valica lẩm bẩm: “Nhưng đây không hợp quy định.”

“Quy định không trọng yếu, anh Elaro luôn đúng!” Shuis không chút do dự nói: “Nhưng đó bây giờ không quan trọng, Valica, cậu rốt cuộc muốn làm cái gì?”

Dili và Lonarin đều lấy làm kinh hãi, Shuis vậy mà sẽ nói chuyện liên quan đến Elaro không trọng yếu?

Lãnh tĩnh của Shuis cũng lây sang Valica, phẫn nộ của cậu hơi giảm, miễn cưỡng có thể duy trì ngữ khí bình tĩnh: “Tôi muốn biết vì sao cậu không thể về nhà.”

Nghe vậy, Shuis nhíu mày, nhưng không có phát hỏa, chỉ là cảm thấy có chút kỳ quái, người bình thường bảo trì bình tĩnh đều là Valica, cậu mới là người kích động ra tay… ra chân.

“Tôi không thể nói cho cậu.”

Valica trầm mặc một chút rồi hỏi: “Anh Elaro biết không?”

Mặc dù hỏi một chút, nhưng cậu lại có mười phần nắm chắc, anh Elaro khẳng định biết, Shuis không thể giấu anh Elaro bất cứ chuyện gì, mà lấy tính cách của anh Elaro, đối với chuyện Shuis không về nhà, anh ấy cũng không thể bỏ qua không quản, nhất định sẽ hỏi, ngay cả Judges cũng hỏi rồi… Người duy nhất không hỏi chẳng lẽ là mình? Nghĩ đến đây, tâm tình của Valica vừa lại tệ hơn một chút.

“Anh ấy biết.”

Quả nhiên không sai! Valica trừng thẳng Shuis, người sau nổi giận nói: “Không phải tôi nói, anh ấy vốn đã biết!”

“Nếu anh Elaro cũng biết rồi, cậu còn có cái gì không thể nói? Chẳng lẽ cậu sợ tôi nói ra sao?”

Shuis lắc lắc đầu, đây khiến cho Valica cảm giác lửa giận giảm đi một chút.

“Cậu muốn biết như thế?” Shuis vẫn là hết sức thắc mắc, Valica vì sao cảm thấy hứng thú với chuyện của cậu như thế?

“Đương nhiên!”

“Được thôi.” Shuis lạnh lùng nói: “Sau này lúc tôi không ở bên cạnh anh Elaro, cậu cũng không được quấn lấy anh Elaro, nếu đáp ứng, tôi sẽ nói cho cậu.”

Valica cắn răng một cái, nói: “Được!”

Shuis ngẩn ra, trừng vào Valica, hoàn toàn không tin cậu vậy mà đáp ứng rồi.

“Cậu muốn biết đến thế?” Shuis rất thắc mắc, hai người gây nhiều năm như thế, đối tượng để ý đều là anh Elaro, đối với thân thế của nhau cũng không hiểu rõ bằng người khác, hôm nay Valica thật không biết uống lộn thuốc gì rồi.

Shuis quay đầu nói với Lonarin: “Có thể giúp tôi mang tiểu đội viên đi thao luyện không? Bọn họ còn có nửa tiếng nữa mới nghỉ ngơi.”

Mặc dù Lonarin gật đầu, mặt lại lộ lo lắng.

“Các cậu sẽ không đánh nhau chứ?” Dili có chút không yên tâm.

Shuis lắc lắc đầu, liếc Valica một cái: “Nóc nhà?”

“Được.”

Valica rất rõ “nóc nhà” là chỉ ở đâu, hai người vì để đánh nhau không bị anh Elaro phát hiện, thường thường tìm kiếm các loại địa điểm, trong đó nóc nhà của hành lanh phía đông nam sân huấn luyện bởi vì do góc độ, vừa vặn che lấp tốt, người phía dưới nhìn không thấy phía trên, nhưng người đứng ở trên nóc nhà lại có thể nhìn thấy phía dưới một cách rõ ràng —- nếu như nhìn thấy anh Elaro tìm tới, hay người lập tức có thể dừng tay bỏ chạy.

Đáng tiếc cái nơi này cuối cùng vẫn là bị Elaro phát hiện, cậu từ tòa tháp cao cách vách nhảy xuống, bắt quả tang bọn họ, sau đó xử phạt hai người ở cùng một phòng tạm giam tương xử cho tốt một tuần.

Bọn họ lúc đi ra không gặm đứt tay chân của đối phương, khiến cho những kỵ sĩ thực tập khác không khỏi tán thán Thần Ánh Sáng quả thật phù hộ Thánh kỵ sĩ của Người.

Sau lúc đó, hai người liền không thường lên cái nóc nhà đó lắm, thậm chí cũng không tìm địa điểm đánh nhau nữa, dù sao cũng sẽ bị anh Elaro tìm được, huống hồ đặc biệt tìm nơi trốn đi đánh nhau, trái lại bị phạt càng dữ, họ liền không cần uổng công vô ích.

Bọn họ hoàn toàn không muốn lại bị nhốt ở cùng một phòng giam, cả ngày không có chuyện gì làm, chỉ có thể trợn mắt nhìn đối phương ăn uống ngủ nghỉ —- hơn nữa còn không thể động thủ!

Valica nhẹ nhàng mà nhảy đến bên tường, sau khi vừa nhảy lên tay túm một cái, xoay người lên lầu hai, vừa lại tiếp tục lặp lại động tác giống nhau một mạch lộn lên nóc nhà, động tác của cậu vô cùng nhẹ nhàng, luôn luôn được lão sư khen ngợi.

Shuis thì vọt đến bên tường, trực tiếp đạp lên mặt tường, tràn đầy lực bật và lực bạo phát của chân.

Những người khác nhìn thấy màn này liên tục tán thán, Dili càng là thấp giọng hỏi: “Lonarin, năng lực chiến đấu của cậu so với Shuis và Valica, cậu có thể mạnh hơn người nào không?”

Lonarin lắc đầu: “Bọn họ đều mạnh hơn tôi.”

“Ngay cả Valica cung tiễn thủ thiện trường viễn chiến cũng không thắng?”

Dili có chút nhạ dị, hắn biết điểm mạnh của mình không ở trên phương diện chiến đấu, cho nên đi sâu nghiên cứu không tính là nhiều, đương nhiên cũng sẽ không đi tìm hai người chiến đấu, tuổi của hắn lớn hơn đối phương quá nhiều, thắng rồi cũng không hay ho, thua thì càng khó coi.

Nhưng, Lonarin mới mười chín tuổi, cùng tuổi của hai người không lệch bao nhiêu, ở phương diện chiến đấu cũng tư chất hơn người, cho nên thường thường cùng Mười Hai Thánh kỵ sĩ thực tập so đấu mài dũa với nhau.

“Valica là cung tiễn thủ, nhưng cậu ta cũng không chỉ thiện trường viễn chiến.” Lonarin mang theo giọng kính nể nói: “Lúc ở cự ly gần, lực công kích tuyệt đối không thua kém Thánh kỵ sĩ cầm đao kiếm, anh tuyệt đối không thể tưởng tượng cậu ta có thể dùng tư thế gì bắn tên, hơn nữa ở trên tay cậu ta, cung không có mũi tên cũng có thể trở thành vũ khí không thua kém đao kiếm!”

“Nói như thế, thực lực của Valica hẳn là số một số hai trong Mười Hai Thánh kỵ sĩ thực tập rồi?” Dili nói đến đây, tự mình phát giác sai lầm, vội vàng bổ sung: “Còn có Shuis cũng vậy?”

Nếu như thực lực hai người chênh lệch quá xa, cũng không có khả năng đấu lâu như thế mà vẫn còn đấu đi?

“Mười Hai Thánh kỵ sĩ thực tập của khóa này kỳ thực đều rất mạnh.” Lonarin trầm mặc một chút: “Nhưng người mạnh nhất vẫn là đội trưởng!”

Dili ngẩn ra một chút: “Đội trưởng thật sự mạnh như thế sao?”

Hắn đương nhiên biết đội trưởng rất mạnh, lúc huấn luyện ngày thường đã biết chênh lệch của mình và đối phương, nhưng cũng bởi vì chênh lệch quá lớn, cho nên hắn không thể phán đoán đội trưởng có bao nhiêu mạnh.

“Dựa vào bốn chữ “tôi là anh trai”?” Lời của Dili vừa thốt lên xong, tự mình cảm giác buồn cười, nhưng hắn lại thật sự cho rằng phần lớn là thế.

“…” Lonarin không nói gì một chút, nhắc nhở: “Hungri sẽ quản bốn chữ này sao?”

“Sẽ không.” Dili có chút ngượng ngùng mà cười, mình thật sự nghĩ quá đơn giản.

Lonarin suy nghĩ một chút, nói: “Có một lần… đúng rồi, anh đúng lúc bị đội trưởng phái đi chấp hành nhiệm vụ, cho nên không nhìn thấy.”

“Không nhìn thấy cái gì?” Dili ngạc nhiên, không ngờ mình vậy mà bỏ qua một sự kiện lớn.

“Đại khái ba năm trước đi, Hungri và đội trưởng nổi lên xung đột vô cùng nghiêm trọng, lần đó Hungri làm sao cũng không chịu nhận sai, đội trưởng tức đến sắc mặt tái mét, cuối cùng vậy mà…”

◊◊◊◊

Valica sau khi nhảy lên nóc nhà, liền xoay người chờ Shuis, người sau nhảy lên rồi đi đến bên cạnh cậu, thắc mắc hỏi: “Vì sao đột nhiên muốn biết chuyện của nhà tôi?”

Valica nhíu mày, Shuis nhàn nhạt nói: “Cậu không nói, tôi cũng không nói.”

Mấy chữ đơn giản, nhưng Valica biết rõ cố chấp của Shuis, cậu nếu đã nói như thế, vậy sợ rằng ai cũng không thể khiến cậu ta mở miệng… có lẽ chỉ có anh Elaro có thể.

Valica cắn môi dưới, quay người đối mặt nắng chiều mà không phải mặt của Shuis, lúc này mới cảm giác có biện pháp mở miệng nói ra nguyên nhân.

“Lúc trước tôi vẫn luôn cho rằng cậu có nhà để về, có một đống người nhà mà không biết quý trọng, không ở chung với người nhà cho tốt, còn tới tranh anh Elaro với tôi…”

Nghe đến đây, Shuis hừ lạnh một tiếng, lần này Valica không phẫn nộ giống như trước kia, trái lại cảm thấy hết sức xấu hổ.

“Tại sao không thể về nhà?” Valica không nao núng hỏi lại lần nữa, nếu cần thiết, hỏi một ngàn lần cũng phải hỏi cho ra!

Sau lưng truyền đến tiếng vang, Valica quay đầu nhìn, Shuis ngồi ở trên nóc nhà, cũng giống mình nhìn ánh chiều tà phương xa.

Valica do dự một chút, quay đầu ngồi xuống bên cạnh Shuis, cùng ngắm nhìn mặt trời chiều phương xa, chẳng có loại cảm xúc mặt trời ngả về tây gì cả, chỉ cảm thấy thế này thật sự có chút ngớ ngẩn, cậu bắt đầu có chút hối hận vừa rồi quay người nhìn mặt trời chiều làm gì, càng oán hận Shuis bắt chước mình nhìn mặt trời chiều làm chi.

Shuis nhàn nhạt nói: “Cha mẹ của tôi ném tôi đến Thánh Điện, nói cho tôi Thánh Điện sau này chính là nhà của tôi, không cho tôi về nhà.”

“Vì sao?” Valica hỏi xong, vừa lại cảm thấy một vấn đề khác cũng rất trọng yếu, vội vàng bổ sung hỏi: “Vì sao cậu không thể nói ra nguyên nhân mình không thể về nhà?”

Nếu không ai hỏi, lấy tính cách của Shuis, xác thực sẽ không chủ động nhắc tới, nhưng Judges cũng đã hỏi cậu ta rồi, còn nhận được trả lời “không thể nói”, đây thì có chút quái dị rồi.

Shuis trầm mặc, nhưng Valica lần này không bức hỏi nữa, chỉ là lặng lẽ chờ đợi.

“Đáp án của hai vấn đề là cùng một cái.” Shuis nhếch khóe miệng, hói: “Bởi vì cha của tôi là Trầm Mặc Chi Ưng của Hỗn Độn Thần Điện, đệ nhất thuộc hạ của Ma Vương.”

Valica trợn lớn mắt nhìn Shuis, người sau nhìn thấy biểu tình này, lòng có chút trầm xuống, lại không cảm thấy kinh ngạc, dù sao người chuyện này dính dáng tới là “Ma Vương”!

Kỳ thật chuyện này cũng không phải nhất định không thể nói, dù sao nhóm lão sư và Elaro đều đã biết rồi, giấu đồng bạn mà tương lai sắp cùng trở thành Mười Hai Thánh kỵ sĩ cũng không có ý nghĩa gì, mặc dù Storm knight cũng nói với Shuis là tùy ở cậu, nhưng Shuis cuối cùng lựa chọn che giấu, chính là không muốn nhìn thấy… phản ứng xuất hiện lúc này của Valica.

Valica ngây ngẩn cả buổi, rốt cuộc cũng có phản ứng, cậu kinh hô: “Vậy cậu đã gặp Ma Vương rồi?”

Shuis sửng sốt, ngơ ngác lắc đầu nói: “Không có, có lẽ lúc còn rất nhỏ đã từng thấy, nhưng tôi đã đến Thánh Điện từ rất sớm, sớm đã không nhớ được rồi.”

Valica thở phào: “May thay, trong truyền thuyết, chỉ cần bị Ma Vương liếc một cái liền sẽ biến thành sinh vật undead đây!”

Shuis bực mình phản bác: “Nói nhảm, cha và mẹ tôi đều là người sống sờ sờ, Ám kỵ sĩ trong Ma Vương Điện cũng đều là người sống! Bọn họ còn đã sinh cả một đống con, chẳng lẽ sinh vật undead biết sinh con sao?”

Valica xấu hổ cười cười: “Đồn đại là nói như vậy… nói như thế cậu, cậu rốt cuộc có mấy anh chị em?”

“Hai anh trai sinh ba, ba em trai và bốn em gái.” Vừa trả lời, Shuis vừa nhìn Valica, có chút không dám tin phản ứng của đối phương vậy mà… bình tĩnh như thế.

“Mười đứa con? Hơn nữa cậu vậy mà là nằm trong sinh ba?” Valica tròn mắt rồi, lúc trước chỉ nghe nói Shuis có rất nhiều anh chị em, không ngờ nhiều như thế!

“Lúc tôi rời khỏi nhà chỉ có sáu người.” Shuis nhàn nhạt bổ sung: “Bốn người em nhỏ nhất ngay cả nhìn cũng chưa nhìn.”

Mặc dù nói như thế, nhưng kỳ thực cậu ngay cả tướng mạo của hai anh trai sinh ba cũng không nhớ nổi, chỉ thấp thoáng nhớ hai người đó hình như giống nhau như đúc, chỉ có mình không giống.

Anh chị em vậy mà chưa từng thấy mặt… Valica đột nhiên cảm giác không đúng lắm, bức hỏi: “Cậu làm sao biết bốn người em ra đời sau này?”

Shuis lập tức trầm mặt: “Cậu hoài nghi tôi lén qua lại với Ma Vương Điện?”

Valica mấp máy môi, lắp ba lắp bắp nói: “Không, chỉ là, tôi… xin lỗi!” Mặc dù cậu xác thực cho rằng như thế, nhưng vừa hỏi ra khỏi miệng liền nhìn thấy sắc mặt của Shuis, lại cảm giác hết sức áy náy, có lẽ ngay cả cậu cũng không tin Shuis lại là người của bên Ma Vương.

Shuis lẳng lặng nói: “Tôi không biết vì sao, nhưng cha luôn là có thể gửi thư đến Thánh Điện, lão sư của tôi cũng biết chuyện này, rất nhiều lần đều là ông ấy đưa thư cho tôi.”

Nghe thấy Storm knight cũng biết chuyện này, Valica càng cảm giác áy náy.

Shuis nhấn mạnh nói: “Ngoại trừ nhận thư, tôi tuyệt đối không có qua lại với Ma Vương Điện, hơn nữa tôi mấy năm nay căn bản không có hồi âm.”

“Tại sao không hồi âm?” Nghe đến đây, Valica trái lại bất mãn rồi, mặc dù cậu không hi vọng Shuis có dính dáng với Ma Vương Điện, nhưng đó dù sao cũng là người nhà của mình, làm sao có thể nói không để ý là không để ý?

Shuis nhíu mày, tâm tình trở nên tệ hơn: “Bởi vì tôi, tôi đã không nhận biết cái nhà kia rồi!”

Nghe vậy, Valica đột nhiên nhớ tới Shuis vừa mới không ngừng lặp lại những lời kia.

[Lúc đó quá nhỏ rồi, căn bản không nhớ nổi, có bốn anh chị em chưa từng gặp…]

“Nói đến cha mẹ, tôi chỉ sẽ nghĩ đến lão sư của tôi! Mặc dù còn nhớ tướng mạo của cha và mẹ, nhưng cũng là rất mơ hồ…”

Nghe vậy, Valica cũng hết sức tán đồng điểm này, mặc dù lấy tình huống của cậu, Leaf knight hình như càng giống… người mẹ. Nhưng điểm này tuyệt đối không thể để cho lão sư biết!

“Những anh chị em… tôi đã hoàn toàn không nhớ bọn họ bây giờ có dáng vẻ gì, còn có bốn người em căn bản chưa nhìn thấy mặt, bọn họ cứ như thế chẳng hiểu ra sao mà ném tôi đến Thánh Điện làm Storm knight thực tập, sau đó liền mặc kệ tôi!”

Sau khi nghe thấy chân tướng, Valica đã lãnh tĩnh lại, nhưng người kích động lại đổi thành Shuis.

“Nhiều năm như thế, tôi chính là không hiểu, cho dù cha không muốn tôi làm thuộc hạ của Ma Vương, vậy vì sao những anh chị em khác đều có thể ở lại Ma Vương Điện, một mình tôi lại bị ném ở đây?”

“Cậu muốn về nhà?” Valica cảm thấy lo lắng, nếu như Shuis thật sự trả lời muốn về, cậu nhất định phải toàn lực ngăn cản đối phương… đúng rồi! Cậu vội vàng nói: “Nhưng nếu trở về, cậu có thể trở lại không được nữa, vậy thì cũng không nhìn thấy được anh Elaro rồi!”

“Không muốn về.” Shuis lắc đầu nói: “Lão sư chính là cha của tôi, Elaro chính là anh trai của tôi, Thánh Điện mới là nhà của tôi.”

Mặc dù nghe thấy trả lời khiến người yên tâm, nhưng Valica lại không bởi thế cảm thấy thở phào nhẹ nhõm, mặc dù đối phương thật sự sẽ rất kiên quyết, nhưng Shuis lại không nhìn thấy trên mặt mình lộ ra thần sắc đau thương.

Nếu như mình cũng có nhà, lại rời khỏi nhà từ nhỏ, còn không thể trở về, đây thật sự có khác biệt với không có nhà sao?

Mặc dù Valica không biết cha mẹ của mình vì sao không cần mình, nhưng chung quy vẫn có thể có cái ảo tưởng, có lẽ họ là ngoài ý muốn, không phải muốn vứt bỏ mình, có lẽ là mình từ nhỏ bị kẻ xấu bắt cóc đi… bởi vì vĩnh viễn sẽ không biết đáp án, cho nên có thể nghĩ ra ngàn cái “có lẽ”.

Nhưng Shuis lại không có “có lẽ” để an ủi chính mình.

Shuis oán hận nói: “Tôi không muốn về nhà, nhưng chung quy có một ngày tôi muốn tự mình hỏi cha, vì sao mọi anh chị em chỉ có tôi phải rời khỏi nhà.”

Nghe thấy điểm này, Valica suy nghĩ một chút, không có khuyên ngăn đối  phương, trái lại nghiêm túc nói: “Cái ngày cậu muốn đi hỏi vấn đề này, tôi cùng đi theo cậu.”

Shuis ngẩn ra, lập tức bác bỏ: “Không thể nào, cha tôi là đệ nhất thuộc hạ của Ma Vương, cậu muốn đi bị ông ấy giết chết sao?”

Valica ung dung nói: “Nếu như cậu không đáp ứng, tôi bây giờ sẽ đi nói chân tướng với mọi người, còn cảnh cáo bọn họ, cậu có thể sẽ lén chạy về nhà, để cho mọi người cùng đi trông cậu!”

“Cậu, cậu… cậu vì sao muốn đi theo tôi?”

Shuis tỏ rõ lo lắng chuyện sẽ bị tiết lộ, dù sao quan hệ của Valica và mình không tốt, cho dù cậu ta không muốn giúp che giấu cũng không kỳ quái… không đúng! Ý của Valica chỉ là muốn để cho cậu ta đi theo, sẽ không tiết lộ ra? Làm thế này đối với cậu ta căn bản không có chỗ tốt, trái lại còn có nguy hiểm tính mạng!

Shuis nổi lên thắc mắc, không khách khí nói: “Valica, cậu hôm nay rất quái!”

Valica bực mình nói: “Con của đệ nhất thủ hạ của Ma Vương chạy đến làm Storm knight, chẳng lẽ không quái sao?”

“Rất quái.” Shuis liếc Valica một cái: “Nhưng phản ứng của cậu hình như không cảm thấy tôi đến làm Storm knight là rất quái.”

“Cậu chỉ là con của thủ hạ Ma Vương mà thôi, căn bản còn không tính là gì! Cậu cũng đâu biết, nhân vật chính trong tiểu thuyết thường thường đều có thân thế vô cùng ly kỳ, tôi còn thấy một cuốn tiểu thuyết là viết thế này, một cái vương tử mai danh ẩn tính, lúc theo quân đội đi tấn công Ma Vương, gặp gỡ đồng bạn ma pháp sư cường đại, trên đường, giao tình của đội ngũ mạo hiểm càng ngày càng sâu đậm, đến cuối cùng, ma pháp sư vậy mà chính là Ma Vương!”

Hết sức hiếm hoi, Shuis bật cười: “Cậu vậy mà tin cái đó! Tiểu thuyết đều là giả.”

Valica đỏ mặt: “Nhưng lão sư Cloud nói cuốn đó là có thật!”

“Loại lời này mà cậu cũng tin, cậu xem tiểu thuyết so với cậu bình thường quá khác rồi, giống như không phải cùng một người.” Shuis lắc lắc đầu, đứng dậy, định tiếp tục đi bù cho xong nửa giờ luyện tập còn thiếu.

Valica vội vàng đứng lên theo: “Khoan đã, chuyện vừa mới nói —-“

“Biết rồi.” Shuis đầu cũng không quay lại nói.

Valica ngẩn ra nói: “Chỉ nói không hữu dụng —-“

“Để cậu theo là được!” Shuis có chút tức giận rống xong, đột nhiên ngữ khí thay đổi, quay đầu nói: “Valica, cậu qua xem Dili và Lonarin.”

Valica đi lên một bước, cúi đầu nhìn xuống, chỉ thấy bóng lưng của hai người, bọn họ bước nhanh rời khỏi sân huấn luyện, bước chân thoạt nhìn hết sức vội vã.

“Hướng bọn họ đi là —-“

Sở thẩm phán!

Hai người liếc nhau một cái, cho dù bình thường luôn gây gỗ không ngừng, nhưng lúc này lại hết sức ăn ý, cùng nhảy xuống nóc nhà, sau đó đuổi theo hai phó đội trưởng.

11 responses »

  1. tới thánh điện k phải còn có em gái xinh đẹp nhất của Shuis ak @@

    Reply
  2. hơ hơ hơ……….

    Reply
  3. mềnh tự hỏi ngày nào đó Shuis biết đc nguyên do bị ném đến thánh điện lại chính là vì lão sư, người coi là cha này thì sẽ thế nào nhờ =))))))))))

    Reply
  4. hơ hơ Hình như tác giả bỏ sót em gái shuis rùi , Buồn 1s

    Reply
  5. Shuis oán hận nói: “Tôi không muốn về nhà, nhưng chung quy có một ngày tôi muốn tự mình hỏi cha, vì sao mọi anh chị em chỉ có tôi phải rời khỏi nhà.”
    Vì em đẹp trai nhứt trong đám, khổ, đẹp trai có gì là sai? =))))))

    Reply
    • Tự cổ hồng nhan đa bạc phận, tự cổ quân vương đa bạc tình.
      Em là hổng nhan bạc mệnh, vì đẹp nên có nhà không thể về, vì đẹp mà chưa được hưởng sự quan tâm của cha mẹ.
      Đẹp, không có tội.
      Nhưng đẹp, lại là nguồn gốc của tội lỗi =)))))))))))))))))))))))))))))))))))
      Và đau đớn thay vẻ đẹp của em lại bị một Ma Vương nhìn trúng =))))))))))))))))))
      Một thiên ngược văn ngược thân sắp được mở màn =)))))))))))

      Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: