RSS Feed

39 MKS_1-3.1

Posted on

Chương 3: Bí mật

1. Nợ của ai thiếu

Hôm nay là ngày lão sư trở về.

Elaro hết sức cao hứng, cậu có rất nhiều vấn đề muốn hỏi lão sư, mặc dù hết sức lo lắng Hungri sẽ bị trừng phạt, thậm chí nhận được kết cục bị thay thế, nhưng Elaro lại tin lão sư có thể không để cho loại chuyện này xảy ra, cho nên cậu cũng không phải quá lo lắng Hungri sẽ bị thay thế.

Mặc dù biết không nên ỷ lại lão sư, dù sao lấy tuổi của cậu, sớm đã nên một mình đảm đương rồi, nhưng bây giờ Elaro có quá nhiều phiền não, bao gồm Hungri căn bản không chịu gặp cậu, cứ luôn né tránh cậu, ngay cả tiểu đội Judge cũng giúp đối phương né tránh mình, khiến cho Elaro hết sức đau đầu, nhưng bởi vì Mười Hai Thánh kỵ sĩ không ở Thánh Điện, cậu có rất nhiều chuyện phải bận, căn bản không có biện pháp nghĩ phương pháp cho tốt, hoặc là tìm thời gian nói chuyện với Hungri.

Ví dụ như bây giờ, Elaro đi ở trên hành lang của hoàng cung, phía sau chỉ có Dili đi theo, mặc dù gần đây đã đủ bận rồi, nhưng quốc vương triệu kiến cậu, cậu vẫn không thể không gạt đi mọi công việc, ở trong thời gian ngắn nhất tiến vào cung đình.

Đi đến trước cửa đại điện, Elaro cười một cái với hoàng gia kỵ sĩ thủ vệ hai bên, đối phương không có cười đáp lại, nhưng Elaro cũng không có vì thế mà bực mình, hoàng gia kỵ sĩ vẫn luôn như thế, theo cách nói của lão sư chính là “bọn họ vốn đã cứng ngắc như tảng đá, sau khi có quốc vương tốt, độ cứng liền ngang ngửa khoan kim cương!”

Elaro sớm đã nhiều lần ra vào hoàng cung, là người cũng tương đối được từ trên xuống dưới Diệp Nha Thành khen ngợi, cho dù là khoan kim cương cũng không khỏi buông lỏng thần sắc, dùng giọng lễ mạo nói: “Trước khi diện kiến bệ hạ tất phải lục soát người.”

Elaro giơ tay lên xoay một vòng, để cho đối phương dùng mắt kiểm tra, nhưng Dili thì không được đãi ngộ tốt như thế, bị lục soát người sơ qua.

“Mời vào.” Hoàng gia kỵ sĩ mỉm cười một cái, cho dù có cứng ngắc làm sao, đối mặt với Sun knight tương lai từ trước kia đã luôn mang tươi cười, thái độ vừa lại ôn hòa thân thiện, bọn họ kỳ thực cũng dần dần có ấn tượng vô cùng tốt với Elaro.

“Vất vả rồi.” Nói xong, Elaro tiến vào đại điện, liếc mắt một cái liền nhìn thấy quốc vương bệ hạ.

Quốc vương đã hơn năm mươi, đầu tóc trắng hết một nửa, nếp nhăn không tính là nhiều, nếp nhăn giữa lông mày lại đặc biệt khắc sâu, khiến ông ta thoạt nhìn luôn là biểu tình nhíu mày khổ não, nhưng theo hiểu biết của Elaro đối với quốc vương. Biểu tình của đối phương thoạt nhìn cũng không phải khổ não, đây khiến cậu yên tâm một chút, hẳn là không có xảy ra chuyện lớn.

Cậu quỳ gối hành lễ, cao giọng nói: “Tham kiến quốc vương bệ hạ.”

Quốc vương sau khi cho đứng dậy, lần nữa vùi đầu vào công văn, đây cũng là thông lệ, quốc vương luôn luôn không quá nói chuyện, hai kỵ sĩ đứng bên cạnh ông ta, vốn là một già một trẻ, nhưng bây giờ lại biến thành hai kỵ sĩ trẻ tuổi, còn có một người ngồi ở chỗ không xa…

Elaro cười cười nói với người bên cạnh: “Mấy ngày không gặp rồi, hầu tước Elliot.”

Elliot cười sang sảng nói: “Tôi thấy cậu là hận không thể đừng nhìn thấy tôi đi!”

“Ha ha ha—” Elaro cũng dùng tiếng cười trả lời.

“… Cậu ít nhất cũng nên nói câu làm gì có chứ?”

Elaro mang theo áy náy nói: “Xin lỗi, hầu tước Elliot, nhưng tôi không muốn nói dối.”

“Tôi có nên xin cậu đừng thành thật như thế không?” Elliot lườm đối phương một cái, lấy ra một chồng tư liệu: “Bệ hạ có cái nhiệm vụ muốn giao cho cậu, giải quyết càng nhanh càng tốt, đây là tư liệu tường tận của nhiệm vụ.”

Elaro tiến lên lấy chồng tư liệu đó, sau khi nhìn xong lại là một cái xin lỗi: “Bệ hạ, xin thứ cho tôi không thể trước đi chấp hành nhiệm vụ.”

Quốc vương vừa nghe, ngẩng đầu lên, ngay cả Elliot bên cạnh cũng nhíu mày, bầu không khí nhất thời trở nên có chút trang nghiêm.

Elliot nghiêm khắc nói: “Vô lễ, dù là Sun knight cũng không có quyền cự tuyệt quốc vương!”

Elaro ngẩn ra, mặc dù lời là từ trong miệng Elliot nói ra, nhưng ánh mắt của hắn lại không có nộ khí, thậm chí còn lộ ra lo lắng, trái lại là quốc vương cả mặt tức giận… Elaro giật mình trong lòng.

Đang muốn giải thích, lại nghe thấy bên ngoài truyền đến một tiếng “Hoàng hậu đến —” hoàng hậu dắt theo một bé gái tiến vào đại điện, cô bé vốn an tĩnh vừa nhìn thấy Elaro, lập tức vùng khỏi tay của hoàng hậu, chạy đến trước mặt Elaro.

“Anh Elaro!” Cô bé mong đợi mà nhìn Elaro, như là đang chờ đợi khen thưởng gì.

“Công chúa điện hạ.” Elaro cúi người, tươi cười đối lại, nhưng không có xoa xoa đầu đối phương như mọi khi, bởi vì tiểu công chúa đang cột hai cái búi, cũng không tiện bị xoa đầu.

Tiểu công chúa chờ hồi lâu, sờ sờ đầu, lúc này mới phát hiện trên đầu mình đính hai cái búi, đương nhiên sẽ không được xoa xoa đầu.

Thấy hoàng hậu và công chúa đến, thần sắc của quốc vương cũng buông lỏng, ông ta thế nhưng không muốn hù dọa hai người phụ nữ quan trọng nhất trong đời mình, dắt tay người vợ cùng chung sống nửa cuộc đời và cô con gái bảo bối tuổi lớn rồi mới có được, người kế thừa đời tiếp theo của vương thất.

Elaro có chút cảm kích hoàng hậu và tiểu công chúa, bọn họ đến lập tức khiến cho bầu không khí tốt hơn nhiều, vừa nhìn thấy tiểu công chúa bĩu môi lên, cậu nói câu “thất lễ rồi”, sau đó bế đối phương, trong phút chốc đột nhiên nghĩ tới người mình bế thế nhưng sẽ là nữ vương hiếm hoi trên lịch sử của Vong Hưởng quốc!

Nhớ năm đó, toàn quốc trên dưới đều đánh cuộc công chúa Jasmine và hầu tước Elliot khi nào sẽ sinh hạ người kế thừa, thành viên hoàng thất đầu tiên sinh ra sẽ là công chúa hay  vương tử, quốc vương bệ hạ lại đột nhiên tuyên bố hoàng hậu sinh hạ một vị công chúa, lúc đó không biết khiến cho biết bao người thua đến khuynh gia bại sản.

Lão sư năm đó cũng thua không ít tiền, còn bởi thế chạy đi bóp cổ hầu tước Elliot đến sùi bọt mép, mắng xối xả hắn là cái hàng lỗ vốn vô dụng, năm đó nên để cho giáo hoàng thủ tiêu hắn cho rồi.

Elaro hết sức tò mò “năm đó” rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng lão sư nói chỉ là chuyện nhỏ nhàm chán, không định nói rõ, cho nên cậu cũng không có đi sâu.

Ngẩng đầu nhìn quốc vương bệ hạ, Elaro mang theo áy náy giải thích: “Bệ hạ, Thánh Điện hết sức nguyện ý chấp hành nhiệm vụ ngài căn dặn, nhưng bởi vì chấp hành nhiệm vụ này tất phải rời khỏi Diệp Nha thành, bây giờ Mười Hai Thánh kỵ sĩ đi công tác chưa trở về, trước mắt tạm do tôi thay thế Sun knight lãnh đạo Thánh Điện, cho nên có thể chờ đến khi nhóm lão sư trở về, rồi đi chấp hành nhiệm vụ không?”

Quốc vương kỳ thực đã cảm thấy hẳn là một hồi hiểu lầm —- ông ta nhớ tới người trước mắt là Elaro, không phải Grisia —- nghe xong giải thích, ông ta buông lỏng thần sắc, liếc mắt về phía Elliot, người sau mở miệng nói: “Thì ra là chuyện như thế, theo tôi được biết, bọn họ hẳn là hôm nay trở về, chờ bọn họ trở về Thần Điện Ánh Sáng, rồi chấp hành nhiệm vụ này cũng không muộn.”

“Cảm ta bệ hạ thấu hiểu.” Elaro lặng lẽ ghi nhớ nhiệm vụ này vào hành trình công tác của mình, mặc dù nói cho hoa mỹ là công tác của Thánh Điện, nhưng đây kỳ thực là công việc của lão sư.

Lão sư tổng cộng nợ quốc vương một trăm cái nhiệm vụ — giấy nợ là của Judge knight ghi, vì để làm cho quốc vương xuất quân phí thảo phạt Ma Vương; con dấu là giáo hoàng đóng, vì để bớt bỏ ra chút quân phí; khoản nợ là Sun knight phải trả, mọi kháng cáo đều vô hiệu dưới bộ mặt u tối của Judge knight.

Nhiệm vụ quốc vương giao bao la đủ loại, điểm chung duy nhất là “khó khăn chồng chất”, mặc dù ông ta biết Sun knight không thể rời khỏi Diệp Nha thành, nhưng lại hoàn toàn mặc kệ điểm ấy, bởi vì ông ta cũng rất rõ trên tay Sun knight có rất nhiều tài nguyên có thể vận dụng, người ở đâu căn bản không quan trọng.

Khi Sun knight làm xong nhiệm vụ thứ ba mươi tám, cuối cùng cũng phát khùng, từ đó căn bản không thừa nhận mình có nợ, hắn thậm chí có thể chỉ vào tờ giấy nợ kia, thậm chí là tờ giấy nợ khác chính hắn ghi, sau đó nói hắn là người mù nhìn không thấy.

Trợn mắt nói dối! Quốc vương giận sôi lên, nhưng lại cũng không dám bức đối phương quá mức, nếu bởi vì một tấm giấy nợ dẫn đến Ma Vương lần nữa hiện thế, người biết tường tận sợ rằng sẽ cùng lúc vừa cười vỡ bụng vừa giận vỡ lồng ngực.

Cuối cùng quốc vương đành tìm Judge knight người đã ghi giấy nợ — hắn thế nhưng tuyệt đối sẽ không cứ thế nuốt bay tờ giấy nợ, coi như không có chuyện này.

Lúc Judge knight nhận được nhiệm vụ quốc vương giao, đúng lúc hết sức bận rộn, thế là để cho Elaro đi chuyển lại cho lão sư của cậu, nhưng Sun knight lại từ chối tiếp nhận, khi Elaro quay về đi tìm Judge knight, lại phát hiện đối phương đã ra khỏi thành tra án rồi, mà kỳ hạn nhiệm vụ đã vô cùng cấp bách, bên trái kiên trì trả hàng bên phải không thể nhận hàng, cuối cùng, Elaro đành phải tự mình đi làm cho xong nhiệm vụ thứ ba mươi chín.

Quốc vương phát hiện người báo cáo nhiệm vụ vậy mà là Elaro, từ đấy đổi lại giao nhiệm vụ cho Elaro; Sun knight cũng phát hiện học sinh của mình đã có thể hoàn thành loại nhiệm vụ khó khăn này, thế là lấy lý do “học sinh không có cái chuyện phát nhiệm vụ cho lão sư” mà cự tuyệt nhận nhiệm vụ từ chỗ Elaro, Elaro đành ngoan ngoãn đi làm nhiệm vụ thứ bốn mươi, cái thứ bốn mươi mốt…

Nếu là giấy nợ của Judge knight viết, phải do Sun knight đến trả, vậy khoản nợ lão sư thiếu để cho học sinh đến trả, càng là đạo lý hiển nhiên!

Sun knight đối mặt với Judge knight đến khởi binh hỏi tội là nói như thế. Lúc đó để tránh dẫn tới Ma Vương hiện thế… hoặc là nguy cơ Ma Vương bị tiêu diệt, Elaro ôm chặt lấy Judge knight đang bừng lửa giận, không để cho hắn phóng lên đánh đập thủ lĩnh Thánh Điện, còn bạt mạng nói cậu rất sẵn lòng làm nhiệm vụ, không liên quan tới lão sư vân vân.

Lúc đó Judge knight sâu sắc nhìn Elaro một cái, sau đó quay đầu đánh Sun knight một trận, lúc này mới quay đầu rời khỏi, không quản nữa.

Từ lúc đó, Elaro liền bắt đầu tới tấp ra vào hoàng cung, trở thành bạn vong niên với hầu tước Elliot, cùng chơi đùa với tiểu công chúa đáng yêu, trở thành anh trai mà đối phương thích nhất, về sau còn nhận được cưng chiều của hoàng hậu không có con trai.

Quốc vương cũng rất thích cái đứa trẻ làm việc nghiêm túc có trách nhiệm này, mặc dù nhiệm vụ cần giao vẫn là một lần cũng không bớt. Nếu không phải sẽ có vấn đề rất lớn khi vương thất nhận nuôi Sun knight tương lai, quốc vương cuối cùng vẫn là không tán thành đề nghị của hoàng hậu, Elaro suýt nữa đã trở thành con nuôi của vương thất rồi.

“Elaro, tuổi cậu cũng không nhỏ nữa.” Elliot mở miệng hỏi: “Thần Điện Ánh Sáng có đề nghị Mười Hai Thánh kỵ sĩ khóa tiếp theo khi nào kế nhiệm không?”

Elaro thành thật bẩm báo: “Chưa quyết định.”

“Vì sao chưa quyết định?” Quốc vương hiếm khi tự mình mở miệng, ngữ khí mang theo không tán đồng.

“Tuổi của những đồng bạn khác còn nhỏ, vẫn chưa đến thời cơ tốt để kế nhiệm, cho nên nhóm lão sư vẫn chưa có hạ quyết dịnh.”

Quốc vương nhàn nhạt nói: “Quyết định thời gian cũng không có nghĩa là kế nhiệm ngay bây giờ, mà là phải quyết định “thời gian kế nhiệm chính xác”, như thế, kẻ thực tập mới có ý thức mình sắp gánh nhận trọng trách.”

Elaro tâm phục khẩu phục nói: “Bệ hạ nói phải.”

Mặc dù biết bệ hạ nói có lý, nhưng Elaro lại không phải người có thể mở miệng nhắc nhở, cậu vẫn luôn rất cẩn thận, tuyệt đối không đề xuất bất cứ đề nghị nào giống như “thúc giục”, dù sao cậu mới là cái người tuổi lệch quá xa với mọi người…

“Anh Elaro.” Tiểu công chúa làm nũng: “Cùng đến vườn hoa ăn bánh ngọt, có được không?” Elaro cười xin lỗi nói: “Xin lỗi, gần đây có hơi bận, lần sau cùng em ăn bánh ngọt được không?”

Thần sắc của tiểu công chúa tối sầm lại, nhưng tuổi cô bé tuy nhỏ, lại do sống ở hoàng thất mà tương đối chín chắn, cũng không có khóc nháo, chỉ là gật đầu, cả người vùi vào trong lòng anh trai.

Anh trai rất bận, nhất định lát nữa sẽ phải đi, cô bé phải nắm chắc thời gian làm nũng.

Trên người anh trai có mùi hương nhàn nhạt, không đến gần ngửi là ngửi không được, nhưng tiểu công chúa từ lần đầu tiên được Elaro bế lên đã phát hiện điểm này rồi, cô bé rất thích mùi hương này, cho nên Elaro vừa tới, cô liền sẽ tận khả năng dính ở trên người đối phương.

Anh trai vẫn là không có xoa xoa đầu, tiểu công chúa sờ lên đầu, vừa lại sờ trúng hai cái búi, có chút tức giận mà nghĩ sau này sẽ không bao giờ cột búi tóc nữa. Elaro cũng phát hiện cử động của tiểu công chúa, cười khe khẽ nhéo má của cô bé, khiến người sau mặt mày trở nên hớn hở.

Thấy hai người hệt như anh em hoặc cha con, vừa lại quay đầu nhìn thấy quốc vương bệ hạ nhướn mày, hình như có chút ghen tị, hoàng hậu không khỏi cảm thấy buồn cười, cười nói: “Elaro, xong việc rồi có rảnh thì qua đây uống trà nhé.”

“Vâng.”

◊◊◊◊

Elaro đi về Thánh Điện, cho dù khí trời nóng bức, thân hình đi đường của cậu vẫn thẳng tắp, sống lưng thẳng như kiếm, mặc dù thoạt nhìn không nhanh không chậm, nhưng cậu thân cao chân dài, xoải bước thì bằng tốc độ của người bình thường chạy bộ.

Dili theo sát ở bên, mặc dù hắn cũng không lùn, nhưng lại không thể không thỉnh thoảng chạy bộ mới có thể theo kịp bước chân của Elaro.

Kỳ thực cho dù đi nhanh bao nhiêu, cưỡi ngựa đều sẽ nhanh hơn nhiều, nhưng mặt trời hôm nay thực sự quá chói chang, vừa lại đúng vào mười hai giờ trưa, Elaro tuyệt đối không cho phép mình phơi nắng quá năm phút, cho nên đành đi bộ.

Dọc đường đều đi ở dưới mái hiên, cho dù bởi vì không có mái hiên mà đành phải đi ở dưới nắng, cũng sẽ bước nhanh mà đi, thời gian phơi nắng tuyệt đối không quá mười giây.

Dili luôn là cảm giác thói quen này của Elaro vô cùng kỳ quái, thực sự không giống hành vi mà đối phương sẽ có, nhưng Elaro xác thực vô cùng không muốn phơi nắng.

Dili nhìn màu da của đội trưởng nhà mình, mặc dù không như Sun knight hiện nhiệm da trắng như tuyết —- dùng cái từ hình dung này để hình dung đàn ông vẫn thật có loại quái dị nói không nên lời —- nhưng vẫn có thể gọi là trắng nõn, còn trắng hơn rất nhiều cô gái.

Điểm này ở trong mắt của những người quen thuộc Elaro, luôn cảm thấy màu da vô cùng không giống là chuyện cậu sẽ để ý. Hơn nữa lấy thân hình của đội trưởng để xem, da dẻ màu đồng hẳn càng sẽ hòa hợp!

Dili sâu sắc mà cho rằng như thế.

Phát hiện tầm mắt của Dili, Elaro có chút căng thẳng, nhất là hôm nay là ngày lão sư trở về, nếu bị phát hiện dáng vẻ không ngay ngắn, vậy nói ít cũng là trừng phạt đắp mặt nạ mười ngày, cậu đã sắp hết tiền mua tinh dầu… đúng rồi, còn phải thuận đường mua tinh dầu mới được.

Vốn hôm qua đã nên đắp mặt, nhưng Elaro đến tối mới nhớ mình quên mua tinh dầu, đành chột dạ mà phát thề ngày mai nhất định phải đắp!

“Không có, tôi chỉ là thất thần thôi.” Dili vội vàng nói.

Elaro yên tâm gật đầu, sau đó đột nhiên ahem một tiếng, dưới ánh mắt nghi hoặc của phó đội trưởng nói: “Dili, tôi đi mua chút thứ, anh ở đây chờ tôi một lát.”

“Vâng.”

Dili biết rõ đội trưởng vừa lại muốn mua “thứ gì đó”, Lonarin cũng từng trải nghiệm qua loại chuyện “ở tại chỗ chờ đội trưởng trở về nhận lệnh” này, Dili luôn là hết sức tò mò đội trưởng rốt cuộc đi mua cái gì, cũng từng cùng Lonarin thảo luận, mặc dù Lonarin không có bao nhiêu hứng thú đối với dò xét chuyện riêng của người khác, nhưng vẫn là đề xuất suy đoán của mình: “Chắc là nước hoa.”

Dili ngẩn ra: “Đội trưởng có xức nước hoa? Tôi chưa từng ngửi thấy.”

“Tôi ở lúc luận bàn với đội trưởng, từng ngửi thấy trên người đội trưởng có mùi thơm, mùi rất nhạt, phải đến gần mới có thể ngửi thấy.”

“Đội trưởng thích nước hoa sao?” Tâm tình của Dili có chút phức tạp, vừa lại phát hiện một tập tính vô cùng không hợp với đội trưởng, chẳng qua ai mà không có một chút sở thích đặc thù đây? Đội trưởng cũng chỉ là… có sở thích đặc thù hơi nhiều một chút mà thôi.

Sinh nhật lần tới, dứt khoát mua nước hoa tặng đội trưởng đi? Không biết đội trưởng thích mùi kiểu gì?

“Hương hoa!” Lonarin vô cùng chắc chắn nói: “Tôi ngửi thấy chính là hương hoa!”

“Hương, hương hoa sao…”

Nhớ lại “chuyện cũ” không lâu trước, Dili đột nhiên nhớ tới chuyện khổ não gần đây của mình —- rốt cuộc nên mua nước hoa hồng hay là oải hương? Tiệm viên nói đây là hai loại nước hoa được hoan nghênh nhất trong tiệm, ngửi lên mùi cũng không tệ… nếu như là ngửi thấy trên người con gái mà nói.

Dili chỉ cần vừa nghĩ đến trên người Elaro mang theo hai loại mùi này, liền chỉ có cảm giác không biết nói gì, có lẽ vẫn là tìm Lonarin cùng đi tiệm nước hoa, ngửi thử xem đội trưởng dùng rốt cuộc là loại nước hoa nào đi…

◊◊◊◊

Elaro quay đầu ngó quanh một chút, cảm giác phía sau hình như có ánh mắt, nhưng cậu lo nghĩ nhiều rồi, phía sau căn bản không có người, chỉ là một con hẻm trống.

Lão sư luôn là ngàn căn dặn vạn căn dặn, ngàn vạn lần đừng để cho người khác biết làn da trắng của mình là do đắp ra, nếu không sẽ đánh vỡ ảo tưởng của mọi người đối với Sun knight, hơn nữa…

Nếu như nữ giới trong thành đều đi tranh nguyên liệu mặt nạ của chúng ta, vậy nhất định sẽ khiến cho nguyên liệu tăng giá mạnh! Đây là chuyện tuyệt đối không cho phép xảy ra, tiền lương đã đủ ít rồi! Nợ nần đã đủ nhiều rồi!

Nguyên liệu mặt nạ nếu còn tăng giá, ta thà rằng đi về làm Ma Vương!

Lúc đó, Elaro cảm thấy lão sư quá kích động rồi, nhưng tùy theo tuổi tác tăng trưởng, bắt đầu làm nhiệm vụ, về sau còn tiếp nhận khoản nợ của lão sư, nhiệm vụ quốc vương giao xuống đều khó khăn chồng chất, nhưng bởi vì đây cũng không phải nhiệm vụ thuộc Thần Điện Ánh Sáng, cho nên giáo hoàng gần như đều không chịu phát phí trợ cấp, Elaro cũng chỉ có thể lấy tiền lương của mình đi làm nhiệm vụ.

Các khoản chi cứ mọc dài như chiều cao của mình, nhưng tiền lương lại như chiều cao của Hungri… Có lẽ cậu không nên làm loại ví von này, tóm lại chỉ cần thu hoạch cây trồng của năm nào đó không tốt, giá cả tinh dầu tăng lên 3%, cậu liền có ý nghĩ muốn đi làm thuộc hạ của Ma Vương.

May là có Ludia, ít nhiều có thể giúp đỡ một chút, bất luận là năng lực trị liệu của tế ti hay là… tiền lương của em gái.

Ludia đều theo thói quen ở lúc lấy tiền lương, trực tiếp đưa một nửa cho Elaro, nhưng cho dù như thế, cậu vẫn thường thường nhập không đủ xuất, mấy lần đành tìm Shuis mượn tiền, Shuis trước giờ sẽ không hỏi bất cứ câu hỏi nào.

Có một lần thực sự bất đắc dĩ. Elaro thậm chí mượn tiền Valica, nhưng ánh mắt cố gắng đè nén hoài nghi của đối phương khiến cậu phát thề không đến bước đường cùng quyết không mượn tiền đối phương nữa —-

Ba tháng sau, quốc vương một lần phát hai cái nhiệm vụ liền đã bức cậu đến bước đường cùng.

Hơi một tí là bị bức đến bước đường cùng, cộng thêm nhiệm vụ của quốc vương phát, Elaro chỉ có thể một mình đi làm, bởi vì căn bản không thể nói rõ với người khác vì sao cậu phải đi xử lý những chuyện này, bởi thế cậu có chuyện làm không hết, thỉnh thoảng nghĩ đến nếu như nói chuyện đắp mặt nạ gì đó cho Dili và Lonarin, hẳn có thể chia sẻ không ít áp lực, ít nhất lúc cần thiết có thể mượn tiền.

“Để trắng đẹp, tôi mỗi tuần đều sẽ đắp mặt nạ, kỳ thực cũng không tính là “mặt nạ”, mà là toàn thân cởi sạch mà đắp, cho nên lượng tinh dầu hao phí vô cùng kinh người, thường thường nhập không đủ xuất, xin cho tôi mượn tiền…” Không, không, vẫn là tạm thời giấu hai người bọn họ đi! Elaro cảm thấy một cơn đau đầu.

Vừa đi vào tiệm tinh dầu, tiệm viên lập tức chào hỏi một cách quen thuộc: “Xin chào, Thánh kỵ sĩ Elaro, lần này cũng là đến giúp em gái mua tinh dầu sao?”

Elaro cười sang sảng nói: “Đúng vậy.”

“Dùng thật là mau à!” Tiệm viên than thở: “Em gái của ngài nhất định vô cùng thích loại tinh dầu này đi? Loại này không rẻ đây!”

“… Đúng là không rẻ.” Tươi cười của Elaro ảm đạm đi một chút.

“Elaro, ngươi biết việc phải làm đầu tiên của Sun knight là gì không?”

Elaro gật đầu với lão sư: “Củng cố tín đồ!”

“Sai, đó là chuyện quan trọng nhất, nhưng không phải chuyện đầu tiên phải làm! “Trắng đẹp” mới là việc đầu tiên phải làm, màu da của ngươi thật là đen quá đi, nhất định thường thường phơi nắng, đúng chứ?”

“Mỗi ngày đều sẽ phơi nắng.” Elaro cho rằng đây là chuyện đương nhiên.

“Ngươi nhất định không có bảo dưỡng đi?”

“Cái gì là bảo dưỡng?” Elaro có chút nghi hoặc, nhưng không nhận được đáp án, mà là bị túm lên bóp bóp má.

“Thần Ánh Sáng ơi, da của ngươi thô như cát! Ngươi không phải trẻ con da mỏng thịt mềm sao? Ngươi —“

Elaro với cái má biến dạng bị kéo sang hai bên trợn lớn mắt nhìn lão sư, không hiểu đối phương làm sao đột nhiên ngừng lại không nói nữa, một giây sau, má được thả ra, Elaro xoa mặt, nghe thấy câu hỏi của lão sư: “Ngươi và Ludia là trẻ mồ côi đi? Là làm sao giải quyết vấn đề ăn mặc?”

Đề tài nhảy quá xa, Elaro lặng đi một chút mới phản ứng lại, kể ra từng cái phương pháp: “Mùa hè có rất nhiều quả có thể hái, con biết làm bẫy bắt thỏ hoặc sóc, dùng đá đi đánh cũng được, có lúc chú thợ săn tâm tình tốt, sẽ cho con mượn cung, con liền có thể bắn được rất nhiều vật săn đi đổi bánh mì, quần áo và chăn mền, đến mùa đông mới không quá lạnh.”

Elaro ngừng một chút, nhớ tới mùa đông trải qua lúc đó… hít sâu một hơi mới có thể tiếp tục nói: “Mùa đông thật đáng ghét, vừa lạnh vừa lại bắt không được vật săn, rất khó kiếm được đồ ăn, thật sự hết cách, đành đi tìm thôn dân xin.”

Lão sư trầm mặc một hồi, không nói gì, chỉ từ tủ lấy ra một loạt chai lọ cỡ ngón tay cái, nói: “Theo thông lệ của Sun knight, chọn một mùi ngươi thích nhất đi.”

Tiếp đến, Elaro liền hăng hái chiến đấu giữa đủ loại mùi hương, đột nhiên ngửi thấy một mùi quen thuộc, kinh hô: “Lão sư, đây là mùi trên người ngài sao?”

“Không sai, đây là tinh dầu oải hương, công hiệu rất nhiều, quan trọng là nó ở trong những loại tinh dầu được tính là rất rẻ—“

“Lão sư, cái này thật dễ ngửi!” Elaro kinh hô, trên tay cầm một cái bình nhỏ.

“Cái này là… ngươi thật sự thích cái này?”

Elaro lần nữa ngửi ngửi xác nhận, gật đầu lia lịa: “Dạ! Chỉ thích một cái này!”

“Chỉ thích cái này?”

Lão sư trầm mặc một chút, thấp giọng lẩm bẩm: “Ít nhất so với “hoa hồng” mà lão sư của ta chọn thì rẻ hơn một chút… Elaro, ngươi phải nhớ một chuyện!”

“Vâng!” Elaro hết sức nghiêm túc.

“Loại tinh dầu này là “chính ngươi” chọn, sau này không được hận ta!”

Nhưng lão sư, con thỉnh thoảng vẫn là muốn hận ngài năm đó không ngăn cản con… Elaro cầm cái bình nhỏ quen thuộc, ngửi cái mùi hương từ lúc đó đến giờ đều thích, trong lòng cay đắng ngọt bùi xen lẫn.

“Ba bình như mọi khi sao?” Tiệm viên lanh lợi lấy tinh dầu ra.

“Đúng vậy.”

Tiệm viên mang theo áy náy nói: “Nhưng thu hoạch năm nay không tốt, tinh dầu đều tăng giá khoảng 10%, duy chỉ có loại này tăng lên 20%, như vậy cũng xác định mua ba bình sao?”

Lão sư, con, con thật sự rất muốn hận ngài!

“Đúng vậy…”

7 responses »

  1. t……..

    Reply
  2. Ơ không đổi mùi hương được à, mà oải hương là đắt hơn hay rẻ hơn vậy trời

    Reply
  3. Ậy, người ta từ trước đến giờ chỉ đều yêu thích mùi hương này, vì nó là “mùi hương trên người lão sư” mà lại, moah ha ha ha!!!!! ~(⌒▽⌒~)

    Reply
  4. Hình như mọi người hiểu nhầm cái gì rồi.

    Reply

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: